Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 41: Chồng chồng cãi cọ chút thôi


Cả hai gặp nhau lần nữa vào một buổi đấu giá tổ chức đầu tháng 12. Buổi đấu giá này xem như là một dịp cố định mỗi cuối năm trong giới kinh doanh Nguyên Châu, các gia tộc có máu mặt đều sẽ tham gia, các vật phẩm đấu giá cũng rất tiềm năng, toàn bộ số tiền thu được sẽ dành để làm từ thiện.


Vốn dĩ Văn Nhạc Tri không thích dự các hoạt động thương mại kiểu này, nhưng lần này Văn Minh gửi hai tác phẩm chữ triện cổ của cậu. Văn Sơ Tĩnh thấy cậu ngày nào cũng cứ ru rú không ở nhà thì cũng ở trường, chẳng hoạt bát như người trẻ tầm tuổi này gì cả, bèn bắt cậu đi cùng đổi gió.


Mấu chốt hơn cả là Văn Sơ Tĩnh có ý đồ khác, bất kể hiện giờ đã ly dị xong chưa thì nay cũng chỉ chờ mỗi kết quả nữa thôi. Văn Nhạc Tri không thể lẻ loi mãi mãi thế được, biết đâu tiếp xúc với mọi người nhiều hơn sẽ nhanh chóng tìm được đối tượng hay ho hợp tính thì sao.


Có điều mọi người đều không ngờ Trình Bạc Hàn lại sẽ đến.



Ở vị trí chính giữa hàng đầu, thi thoảng Trình Bạc Hàn với chủ tịch già của Phòng Thương mại Nguyên Châu lại trao đổi vài câu. Nét mặt đối phương tự nhiên, ánh mắt không liếc sang một lần nào.


Văn Nhạc Tri tìm một chỗ ngồi phía sau với tâm lý cầu may, nghĩ bụng Trình Bạc Hàn bận xã giao chưa chắc đã trông thấy cậu.


Đến lượt đấu giá hai bức chữ triện cổ, bầu không khí lặng thinh giây lát.


Người chủ trì giới thiệu sơ lược về gốc gác tác phẩm, nhanh chóng đưa ra giá khởi điểm. Khu vực giữa hàng ghế thứ 2 có người giơ bảng, đây chính là Lộ Tân ngồi đằng sau Trình Bạc Hàn, anh ta hốt trọn cả hai tác phẩm. Bởi vừa vào cuộc Lộ Tân đã đưa ra mức giá gao cấp 2 3 thậm chí là 10 lần so với giá khởi điểm, người khác hoàn toàn không theo nổi.



Hiện trường bắt đầu xôn xao rầm rì.


“Không phải hai người họ ly dị rồi à?”


“Vẫn chưa, thấy bảo còn đang làm thủ tục, chắc cũng sắp rồi.”


Văn Nhạc Tri hơi bứt rứt nhấp nhổm, buổi đấu giá chưa kết thúc cậu đã lặng lẽ lủi ra ngoài. Điều cậu không biết là cậu vừa đi xong ánh mắt Trình Bạc Hàn lia sang ngay, hắn liếc qua vị trí cậu vừa ngồi rồi lập tức quay đầu về lại.



Ở đây cũng chỉ có ông chủ tịch già dám đùa Trình Bạc Hàn: “Năm ngoái gọi cậu cậu chẳng buồn đến, năm nay lại tích cực thế, đúng là Túy Ông say không phải vì rượu nhỉ!”


Trình Bạc Hàn mím môi cười cười.


Chủ tịch già nói tiếp: “Nhạc Tri là đứa ngoan lắm.”


Trình Bạc Hàn nói: “Tại cháu không ra gì nên em mới giận, không dỗ về nữa là nhà cửa loạn lên mất.”


Hắn nói rất mập mờ, giọng điệu lời lẽ chỉ toàn vẻ bất đắc dĩ lúng túng vì người yêu giận dỗi.


Nghe vậy chủ tịch già cũng cười theo, bụng dạ sáng tỏ e không phải Văn Minh và Thông Đạt sắp tách ra như bên ngoài đồn thổi mà chắc đây là chồng chồng cãi cọ nhau chút thôi. Xem ra dự án đợt trước Văn Sơ Tĩnh tìm đến bàn bạc với ông vẫn không nên từ chối bừa thì hơn. Rồi cả những nhà hóng hớt chiều hướng đang định giới thiệu con cái nhà mình cho Trình Bạc Hàn nữa, cũng phải nhắc nhở vài câu mới ổn.



Sau buổi đấu giá còn có bữa tiệc rượu, Văn Nhạc Tri ra về rất sớm vì khó chịu trước những ánh mắt tìm tòi đánh giá trong hội trường. Hai người kết hôn rầm rộ ồn ào, ly hôn cũng vẫn thu hút người ngoài ngó nghía.


Việc này đành chịu vì phạm vi giới kinh doanh chỉ loanh quanh vậy, không giấu được tin tức gì. Huống hồ biến động liên hôn của họ Văn với hai nhà Trình – Tạ quá dồn dập, không thành đề tài mới là lạ.


Phong cảnh phố xá lướt qua vùn vụt, cậu ngơ ngẩn nhìn đăm đăm kính cửa xe màu trà.


Hóa ra đã 1 năm rồi.


Hôn nhân của họ kéo dài 1 năm, nay bước tới kết cục thế này, thật khó diễn tả rõ là cảm giác ra sao, chỉ thấy trong lòng cứ trống rỗng hư vô. Hôm nay nhìn thấy đối phương lần nữa, nỗi sợ hãi và căng thẳng trước Trình Bạc Hàn hồi xưa đã phai đi nhiều, nếu về sau dần dà không qua lại thêm, Văn Nhạc Tri nghĩ, hẳn họ sẽ nhanh chóng trở thành người dưng qua đường thôi!



**


Trước đợt Giáng sinh Văn Nhạc Tri đã ngừng thuốc, tâm tình thong thả chờ tới kì nghỉ.



Trình Bạc Hàn lại vẫn tặng cậu thêm một đợt đồ gấu Brown, có điều lần này không gửi chuyển phát nhanh mà là A Uy lái xe mang sang.


Trùng hợp Văn Nhạc Tri ở nhà, chính tay cậu nhận đồ. A Uy xuống khỏi chiếc xe minivan, báo cáo với Văn Nhạc Tri lịch trình gần đây của Trình Bạc Hàn vô cùng đon đả.


“Loạt sản phẩm này chưa phát hành chính thức, đây là hàng lấy trực tiếp từ xưởng đấy, sếp Trình bảo tôi mang qua cho cậu. Sếp đi công tác phía bắc, đi được hơn 1 tuần rồi. Vốn là trước khi đi sếp định sang thăm cậu nhưng lại bị cảm, sợ lây nên không đến nữa.”


A Uy đi theo Văn Nhạc Tri, Văn Nhạc Tri quay người gã cũng quay người, Văn Nhạc Tri định về phòng gã cũng cứ bám sát, giọng nói đều đều từ tốn như đang tán gẫu thôi.


“Khản cả giọng luôn, đi khám thì bác sĩ bảo là nhiễm virus.” A Uy chỉ vào chỗ cổ họng, nói, “Phải bao nhiêu năm rồi có bị bệnh đâu, lần này cũng chẳng biết là làm sao, mặt mũi xám ngoét, nói không thành tiếng, gọi điện thoại chẳng được mấy câu. Cơ mà không phải lo đâu ạ, lần này đi công tác có bác sĩ theo cùng, mỗi ngày phải truyền nước 2 tiếng, chờ đến lúc về thì chắc cũng gần khỏi rồi.”



Trước nay A Uy chăm lo cho Văn Nhạc Tri cẩn trọng, bất kể xuất phát từ công việc hay thật lòng thì đợt làm tài xế cho cậu gã cũng hết mình vì trách nhiệm. Văn Nhạc Tri không xem gã là nhân viên mà có cả tình nghĩa bạn bè với nhau nữa, huống chi vấn đề giữa cậu và Trình Bạc Hàn đâu dính líu đến người khác, nên cậu mới lịch sự chuyện trò mấy câu.


Ai ngờ sếp như nào thì lính thế ấy, đều là dạng chớm cho cái thang sẽ phăm phăm leo ngay qua tường.


May mà A Uy rất biết quan sát, kịp thời ngậm miệng trước khi Văn Nhạc Tri cáu lên. Gã ngồi uống trà ở phòng khách, hỗ trợ dì bóc dỡ đồ ra xong hết mới đi. Trước khi về còn bảo tầm 3 4 hôm nữa là Trình Bạc Hàn quay lại, vừa khéo tầm đó vẫn kịp đón Giáng sinh.


Không nói là đón Giáng sinh như nào đón Giáng sinh với ai, mập mờ nước đôi, Văn Nhạc Tri dứt khoát bỏ ngoài tai.



**


Tâm trạng ung dung của cậu chưa duy trì được bao lâu đã đứt phựt.


Lúc Tạ Từ gọi điện tới thì Văn Nhạc Tri đang ở kí túc chờ Hà Yến. Mai là bắt đầu đợt nghỉ, cậu định thu dọn bớt một số tài liệu không dùng đến đem về, tích góp lâu quá nên cũng lắm đồ. Tài xế chờ ở dưới tòa kí túc, đợi cậu để đồ lên xe rồi đi trước. Vì buổi trưa định ăn chung với Hà Yến nên Văn Nhạc Tri báo với tài xế, chờ ăn xong mình tự gọi xe về nhà là dược.


Nhìn màn hình báo cuộc gọi đến, cậu trầm mặc một lát rồi ấn nghe.



“Tôi bận việc, không tiện lắm.” Văn Nhạc Tri tỉnh bơ từ chối.


Đối phương im lìm một giây, nói tiếp: “Anh sắp sửa rời Nguyên Châu rồi, chắc sau này cũng không quay về nữa. Trước khi đi không luyến tiếc gì cả, chỉ muốn gặp em thêm một lần.”



Giai đoạn gần đây họ Tạ tương đối trầy trật. Thỉnh thoảng Văn Sơ Tĩnh có kể với Văn Nhạc Tri vài câu chuyện làm ăn thương trường, đôi khi cũng nhắc nhà họ Tạ, đại khái là dòng vốn lưu động bị đứt, kết quả huy động vốn xung quanh cũng kém, Tạ Tử Lý với Tạ Từ phải sứt đầu mẻ trán.


Văn Nhạc Tri không muốn găp Tạ Từ, cậu thấy không cần thiết, bèn nhấn mạnh lại lần nữa là “Bận việc thật”.


Trong cuộc đấu đánh gọng kìm Trình Bạc Hàn, việc họ Tạ góp sức ngần nào đã không cần bàn thêm, Văn Nhạc Tri cũng chẳng muốn so đo là Tạ Từ đóng vai trò gì ở đó nữa. Giữa họ chỉ là đống hỗn độn rối bời, từ lâu không thể bóc tách rõ phải trái đúng sai, cắt đứt dây dưa không bao giờ qua lại nữa mới là kết quả tốt nhất.


“Sao giờ anh mới phát hiện nhỉ, em chưa bao giờ mềm lòng trước ai cả.” Sau khi bị cự tuyệt liền hai lần, giọng Tạ Từ lạnh hẳn đi.


“Hồi trước anh tưởng kể cả không thích anh thì ít nhất em cũng nể tình anh thích em, dành cho anh ít thiện cảm, bây giờ xem ra ngoại trừ Trình Bạc Hàn thì em chẳng còn bao nhiêu tâm trạng hay kiên nhẫn để cho người khác nữa.”


“Anh sắp đi rồi, em không muốn nói với anh một câu nào ư?”



Văn Nhạc Tri không tỏ thái độ trước những lời giáo điều của anh ta, nghe đến cuối rồi chỉ lịch sự đáp: “Đi đường bình an.”


Đầu kia điện thoại vang lên tiếng cười khẩy rất nặng, khiến Văn Nhạc Tri cực kì không thoải mái. Lúc đang định cúp điện thoại thì tự dưng cậu nghe thấy Tạ Từ bồi thêm một câu không đầu không đuôi: “Nhạc Tri, thực sự em làm anh thất vọng quá. Cơ mà cũng chẳng sao, sau này em sẽ không thế nữa đâu.”


Chẳng rõ tại sao mà Văn Nhạc Tri hơi giật mình sờ sợ. Cậu tắt cuộc gọi, đờ đẫn ngồi cạnh bàn học trong phòng kí túc một hồi, đầu óc giở qua giở lại nghĩ về những lời nói và tiếng cười lạnh lẽo của Tạ Từ. Dự cảm không được tốt lành cho lắm khiến lòng dạ cứ thoáng hoang mang khó tả.


Còn chưa kịp suy tính rõ ràng thì Hà Yến gọi điện om sòm giục Văn Nhạc Tri xuống tầng nhanh lên, đói ngất đến nơi rồi.




Đây là lần đầu Văn Nhạc Tri đến tứ hợp viện kể từ lần Trình Bạc Hàn dẫn cậu ở đây về trước đó. Cậu giúp các bạn làm lụng một lúc, trông thấy căn phòng nghỉ với chiếc tủ kia vẫn tương đối mâu thuẫn trong lòng, bèn chào hỏi Hà Yến bảo mình đi về trước.


Hà Yến muốn tiễn cậu nhưng đang dở việc bề bộn quá, bèn dặn cậu: “Mày tự gọi xe nhé, về đến nơi thì báo một câu.”


Văn Nhạc Tri cao giọng đáp “Ừ”, vẫy tay với Hà Yến rồi đi xa dần.



Ra đến đường lớn đã bắt gặp chiếc taxi. Địa điểm này tương đối hẻo lánh, quanh đây cũng chỉ có mỗi khu quần thể kiến trúc nên thỉnh thoảng sẽ có taxi đỗ sẵn chờ khách. Văn Nhạc Tri lên xe, đọc địa chỉ cho tài xế, cảm giác buồn ngủ sau bữa ăn ập đến, cậu mới lờ mờ gà gật thiếp đi.


Cậu nằm mơ một giấc rất dài, lộn xộn ngổn ngang, người cứ nặng trĩu, đầu cũng nặng, cậu cảm giác được là mình đang nằm ở ghế sau xe taxi, xe đi qua con đường rất xóc, tròng trành đến nỗi cậu buồn nôn. Dường như mọi cơ quan trong cơ thể đều đang kêu gào gọi cậu thức dậy đi, nhưng cậu không tài nào tỉnh nổi.


Chẳng rõ đã bao lâu trôi qua, cuối cùng cậu cũng mở được mắt giữa cơn đau đầu như búa bổ.


Phải mất một lúc cậu mới nhận ra mình vẫn đang nằm ở ghế sau xe, xe đã dừng lại. Cậu cố gắng hất đầu thật mạnh, thử mấy lần mà không ngồi dậy được. Tư duy chưa kịp khởi động phán đoán thì tiếng trao đổi ngoài xe chợt lọt vào tai.


“…Cố gắng hết sức đừng để em ấy bị thương.”


“Anh, lúc nào rồi mà anh còn thánh thiện thế. Anh lo cho nó thế nó có để ý đến anh không?”


“Làm em ấy bị thương cũng có ích gì đâu, đạt đến mục đích là được.”


“Lần này mà không lột bớt lớp da của Trình Bạc Hàn thì quá là bất công chuyến về lặn lội cực khổ của em nhé. Anh, anh không phải lo nữa đâu, tối anh cứ đi trước, em đoạn hậu. Cầm được tiền là em đảm bảo trả người về tay anh hoàn chỉnh nguyên vẹn.”


“Được, thế chú đừng ấy quá… Lấy được tiền xong dẫn em ấy đi ngay đấy.”


“Được rồi, nghe anh hết.”


Tiếng bàn bạc của hai người đàn ông, hạ giọng rất thấp nhưng vẫn nghe rõ mồn một. Có lẽ đối phương không ngờ Văn Nhạc Tri sẽ tỉnh lại, hoặc có thể vốn dĩ cũng chẳng bận tâm liệu cậu có nghe được hay không.


Tim Văn Nhạc Tri đập thình thịch, ý thức dần dà tỉnh táo khiến cậu bắt đầu biết sợ. Đồng thời cậu cũng nghe ra giọng của một kẻ trong đó chính là Tạ Từ.


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 41: Chồng chồng cãi cọ chút thôi
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...