Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 32: Trước đêm đó


Văn Nhạc Tri không do dự quá lâu, gọi điện luôn cho Văn Sơ Tĩnh. Có vẻ Văn Sơ Tĩnh đang nghỉ ngơi, nghe giọng có phần lơ đãng.


“Chị, chiều nay chị về nhà một chuyến được không ạ? Em muốn gặp chị.”


“Sao thế?”


Giọng Văn Nhạc Tri hơi ngập ngừng: “…Em thử rồi nhưng không được thật ạ, em muốn ly dị.”


Mất một hồi lâu Văn Sơ Tĩnh không nói gì, khi lên tiếng lần nữa thì sự thả lỏng trước đó đã biến mất, song chị cũng không ngạc nhiên mấy, như thể đã chuẩn bị sẵn sàng từ sớm để ứng phó các tình huống bộc phát trong hôn nhân của Văn Nhạc Tri bất cứ lúc nào, vậy nên chị chỉ điềm tĩnh hỏi có việc gì xảy ra à.


“Chị, chị đừng hỏi nữa ạ, chờ về nhà rồi em sẽ nói rõ với chị.”


“Chị đến đón em.”


“Giờ em đang ở trường, tài xế của anh ấy đi theo em suốt, để em xem thế nào rồi tự bắt xe về.”


Đầu bên kia lại im lặng, Văn Nhạc Tri không biết Văn Sơ Tĩnh đang nghĩ gì nhưng chắc chị đã hiểu ý mình. Văn Sơ Tĩnh nhanh chóng hỏi ngay: “Nhạc Tri, em có bị thương không?”


“Em không sao ạ,” Văn Nhạc Tri úp mở bừa cho qua, lập tức chuyển đề tài, “em xin giáo sư nghỉ phép rồi, chiều vào học cái là em sẽ đi ngay.”



Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, Hà Yến đã quay lại. Cậu ta mở cửa ra bước vào, tay xách một chiếc balo, người mướt mải mồ hôi, phải cầm cốc nước trên bàn lên nốc ừng ực mấy ngụm, rồi cậu ta dúi balo cho Văn Nhạc Tri.


Xong xuôi mới rảnh ra để lên tiếng: “Tao như đi ăn trộm luôn, mày yên tâm, nãy lúc tao đi lên cái gã A Uy đấy không chú ý đến tao. Cơ mà gã canh dưới tầng suốt đó.” Dứt lời, cậu ta trầm ngâm một hồi rồi thử thăm dò hỏi, “Nhạc Tri, sao tự dưng mày lại muốn ly dị thế, anh ta làm gì có lỗi với mày à? Mày có gặp vấn đề khó xử cần tao giúp không thì cứ nói, đừng giữ trong lòng một mình.”


Văn Nhạc Tri miết chỗ túi trong balo, chỗ này có một ngăn ẩn, nhìn qua là biết chưa bị ai mở ra. Ban đầu cậu bỏ lại balo ở tứ hợp viện chính là bởi không muốn để người khác trông thấy. Hà Yến xem như đã là người bạn duy nhất Văn Nhạc Tri có thể yên tâm tâm sự nhưng cậu cũng không kể hết mọi chuyện được, ngoài cảm ơn Hà Yến đã hỗ trợ cậu lấy balo về và hẹn luật sư giúp cậu thì cậu không tiện nói nhiều hơn nữa.


Thấy cậu miễn cưỡng không muốn trả lời, Hà Yến cũng không hỏi thêm.



2 giờ chiều có ca học, Văn Nhạc Tri và Hà Yến rời phòng kí túc, đi men theo con đường rợp bóng cây tầm 5 phút rồi rẽ vào một tòa phòng học. A Uy đi theo ở khoảng cách vừa vặn, thấy cả hai vào lớp rồi mới tìm một chỗ trong hành lang ngồi xuống.


Sinh viên lục tục nối nhau vào giảng đường, khá lộn xộn, có cô bé chạy đến đúng sát giờ chuông reo suýt thì vấp ngã bởi cái chân đang duỗi của A Uy, A Uy giơ tay đỡ, xin lỗi rồi giúp cô gái nhặt sách vở rơi dưới sàn lên, vậy nên không trông thấy Văn Nhạc Tri rảo bước rời khỏi phòng từ cửa sau.




Văn Nhạc Tri đi ra cổng sau của trường, vẫy tay gọi xe, báo địa chỉ cho tài xế rồi ngồi luôn vào ghế sau xe, tim vẫn đang đập thình thịch.


Trong khoang xe có mùi hoa lan Nam Phi rất dễ chịu, thần kinh căng chặt của Văn Nhạc Tri từ từ thả lỏng ra bớt, đầu óc tạm thời không nghĩ đến việc nhỡ bị A Uy phát hiện ra mình không còn trong phòng học hay nhỡ Trình Bạc Hà biết việc mình đã về nhà quyết định đòi ly dị thì sẽ phải làm sao nữa.


Không nghĩ gì hết, bản thân sắp không sống được đến nơi rồi, thở thôi còn khó, cứ làm trẻ con ngang ngạnh bất chấp hậu quả một lần đi vậy.


Xe bật nhạc nhẹ nhàng, tài xế thấy cậu có vẻ gà gật lờ mờ bèn hạ thấp âm lượng xuống.



Nhà họ Văn cách Đại học Y tương đối xa, nếu không tắc đường thì đi một chiều đã phải 50 phút. Taxi đang đi được tầm 40 phút thì bỗng bị chặn lại.


Tiếng phanh gấp làm Văn Nhạc Tri choàng tỉnh, cậu hoàn toàn bất ngờ, cả người đổ nhào vào lưng ghế đằng trước rồi lại ngã bật về thật mạnh. Tài xế phanh xe, bàng hoàng hoảng hồn chửi bậy một tiếng, song khi trông thấy người xông ra ở chính diện thì lập tức ngậm miệng.


Cửa xe bật mở, một người đàn ông đứng ngay ngoài, đáy mắt tích tụ mây đen sầm sì âm u, khí thế hùng hổ nổ tung không thể nào kiềm chế như thể phải lôi hết mọi thứ trong xe ra xé toạc nát tan.


Tài xế sợ run người, lắp ba lắp bắp không nói được gì, ngoái đầu liếc thấy thanh niên mặt mũi trắng bệch đang co rúm ở ghế sau bèn cố gồng lên hỏi một câu: “Làm cái gì đấy?”


Trình Bạc Hàn nhìn Văn Nhạc Tri, lạnh giọng nói: “Xuống đây.”



Khi nhận được điện thoại từ A Uy báo Văn Nhạc Tri biến mất, rồi phát hiện ra đối phương đã tráo điện thoại với Hà Yến thì cuối cùng lòng kiên nhẫn ở Trình Bạc Hàn đã bị lửa giận phừng phừng thiêu đốt thành tro. Hắn dừng ngay cuộc họp đang dở lại, tự mình lái xe đuổi theo một hướng khác, kể cả không có định vị điện thoại hắn cũng biết Văn Nhạc Tri muốn đi đâu.


A Uy nhanh chóng lấy được clip Văn Nhạc Tri gọi xe từ camera, gửi biển số xe vào điện thoại cho Trình Bạc Hàn. Trình Bạc Hàn đuổi kịp chiếc taxi giữa đường ở đoạn cách nhà họ Văn 5 km nữa.



Tài xế taxi là một cậu trẻ trẻ, nhìn người đàn ông như hung thần ác độc ngoài xe rồi lại nhìn sang cậu sinh viên co rụt như con chim cút trong xe, đầu đã tưởng tượng ra hàng loạt cảnh tượng máu me tiêu cực, cậu này đánh bạo hỏi thêm một câu: “Anh lái xe kiểu này nguy hiểm lắm đấy, anh định làm gì hả?”


Trình Bạc Hàn mặc kệ cậu ta, chỉ dán mắt chòng chọc vào Văn Nhạc Tri đang cứng đờ bất động.


Mấy giây trôi đi, Trình Bạc Hàn cúi xuống thò người vào, túm lấy cánh tay cố tránh né rồi lôi cậu ra ngoài.


Quần áo ma sát với đệm ngồi bằng da sần sùi tạo thành tiếng rin rít chói tai, đan xen chồng khớp với tiếng áo phông bị xé rách đêm hôm ấy, đập thẳng vào màng nhĩ Văn Nhạc Tri. Hai tay Văn Nhạc Tri vẫn bấu vào lưng ghế song vô dụng hết, nó không phải khúc gỗ nổi mà cũng chẳng phải phao cứu mạng, chỉ là ít nhân chứng sau cùng cho màn giãy giụa yếu ớt của cậu.



Cậu bị Trình Bạc Hàn ôm siết vào lòng rất chặt, kéo khỏi xe taxi rồi quẳng vào ghế sau một chiếc xe khác, sau đó tiếng sập cửa xe rầm vang ầm ĩ vang sát bên tai.


Đương nhiên Maybach cách âm tốt hơn taxi bình thường nhiều, ghế sau cũng rộng rãi hơn hẳn. Nhưng Văn Nhạc Tri chỉ thấy như vừa bị ném vào cái lồng giam chật hẹp, không đứng lên nổi không bò dậy nổi, đến cả hơi thở cũng ngập ngụa mùi vị bí bách.



Trình Bạc Hàn đứng ngoài xe hút hết hai điếu thuốc mới kiểm soát được cái tay run bần bật và trái tim trướng lên cực độ. Rồi hắn mở cửa ngồi vào ghế sau xe.


Cơn hoảng loạn ban đầu ở Văn Nhạc Tri đã bay biến, cậu ngồi thẳng nghiêm chỉnh sát vào cửa sổ, chỉ lờ đờ trông xuống hai bàn tay đang xoắn lấy nhau của bản thân. Cậu cứ cúi gằm suốt, tóc mái rối tung cụp xuống che đi ngũ quan xinh đẹp, cậu đang chờ phán quyết từ một người khác.


“Tôi đã bảo gì rồi? Văn Nhạc Tri!” Trình Bạc Hàn nói, “Đừng có làm những chuyện thừa thãi.”


“Còn gì nữa? Ly hôn không được!”


“Em không chịu nhớ một cái gì hết!”


Trình Bạc Hàn nghiêng người về trước, hai tay chộp lấy bả vai Văn Nhạc Tri xoay cậu sang phía mình, ép hỏi: “Cương quyết phải đau rồi mới chừa đúng không?”



Văn Nhạc Tri nâng một tay lên vịn vào cổ tay Trình Bạc Hàn đang bấu vai cậu, dồn sức bẻ ra, cố kéo mình tránh xa khỏi người này, tuy lực đạo chẳng thấm tháp là bao nhưng sự bài xích đã quá rõ rệt.


Hành động khiến Trình Bạc Hàn càng điên tiết hơn.


“Muốn ly dị? Trừ phi tôi chết!”


Giữa lúc phẫn nộ trào dâng thì tư duy luôn luôn lệch lạc, Trình Bạc Hàn cũng không phải ngoại lệ, những năm gần đây hắn đã rất ít khi nổi giận lên cơn, nhưng Văn Nhạc Tri cứ có khả năng khuấy động thần kinh hắn quá dễ dàng, đẩy hắn vào cảnh rồ dại mà bất lực.


Hắn nói những lời tổn thương cả đôi bên, rồi cũng làm những việc tổn thương cả đôi bên, hệt đứa choai choai to xác tồ tẹt, vừa yêu vừa hận Văn Nhạc Tri, hoàn toàn quên béng việc chính mình mới là kẻ chủ mưu dồn người khác tới đường cùng.


Lần bỏ trốn và chống đối bất kể hậu quả của Văn Nhạc Tri hôm nay đả kích khiến hắn mất hết lý trí, chỉ khao khát lôi sợi xích ra còng người ta lại, tiếp đến hối hận sao ban đầu mình không giở thủ đoạn chuyên chế dứt khoát làm nhà họ Văn phá sản luôn đi, vậy thì Văn Nhạc Tri chẳng còn mấy lối thoát mà chọn nữa.


Hắn nghĩ vậy rồi cũng buột miệng tuôn hết, nói năng cay cú bất chấp, hủy hoại phong độ, chỉ gửi gắm hi vọng sẽ đủ sức hù dọa Văn Nhạc Tri phải chùn bước nghe lời.


Sau đó hắn để mắt đến chiếc balo Văn Nhạc Tri đang ghì giữ trong lòng bèn giật luôn lấy, kéo khóa mở ra.


“Cái gì đây! Lại thỏa thuận ly hôn kẻ nào đưa em nữa à?”



Balo bị vạch mở toang hết ra, các thứ bên trong lù lù đập vào mắt. Trình Bạc Hàn nhìn chúng đăm đăm, thình lình khựng lại mất mấy giây, dường như tất thảy chung quanh đều đã đột ngột im bặt.


Lửa giận hừng hực bị chậu nước lạnh thấu xương đổ ập xuống đầu. Thời gian kéo dài ra vô tận, cảm giác tự dưng hắn chẳng nhận thức được đấy là thứ gì nữa.


Thực ra có gì mà không hiểu chứ. Tờ kết quả chẩn đoán trong tay hắn giấy trắng mực đen, ghi chép rành mạch từng mục từng dòng một – hắn cũng đọc những câu từ này trên máy tính bệnh viện rồi, nhưng khi ấy hắn đang vội tìm kiếm tung tích Văn Nhạc Tri, các con chữ chỉ lướt vụt qua trước mắt, hắn không kịp nghĩ ngợi thêm gì khác.


Ở dưới tờ kết quả khám còn có bức ảnh. Văn Nhạc Tri mím môi nhìn vào ống kính, phần cổ, vai và một số phần khác nữa lộ ra ngoài chằng chịt các vết tím bầm đan xen. Người trong ảnh phải gắng gượng lên tinh thần, đáy mắt là nỗi đau thương ngưng tụ nồng đậm loang ra cả mảng, tựa con chim non bị bẻ gãy cánh, chẳng tìm được nơi nào dừng chân.


Nằm dưới cùng là một thứ trông như miếng vải rách, Trình Bạc Hàn liếc thoáng qua nhận ra ngay đây chính là chiếc áo phông rộng Văn Nhạc Tri hay mặc làm đồ ngủ, nó bị xé tan chỉ sau vài động tác trong buổi tối hỗn độn kia, giờ bị nhét rúm ró vào balo.



Những “chứng cứ phạm tội” này nhắc Trình Bạc Hàn nhớ chuyện gì đã xảy ra, cái sự cố hắn mơ tưởng tránh né mơ tưởng lờ đi cho qua nhẹ tênh ấy nay tr*n tr** đập thẳng vào mặt, khiến hắn không dám mở mắt nữa.


Hối hận đã có từ lâu chứ đâu phải đến muộn. Song ý thức về sự kiện ấy tỉnh táo triệt để, nỗi đau khổ và đồng cảm dành cho Văn Nhạc Tri thì chỉ vừa mới trì trệ tới nơi thôi.



Chẳng biết đã bao lâu trôi qua, Trình Bạc Hàn thấp giọng nói: “Về nhà.”


Giữa cái nóng bỏng rát tháng 6 mà cổ họng hắn băng giá rét căm, nói một chữ cũng đau nhói như châm. Nhưng hắn không có tư cách kêu ca, bởi có người đang đau hơn cả hắn.


Cuối cùng Văn Nhạc Tri cũng tỉnh hồn khỏi trạng thái cứng ngắc vì bị bắt tại chỗ lần nữa, hoặc có thể do hai chữ “Về nhà” kích hoạt dạng phản ứng căng thẳng nào đó ở cậu, cậu lập tức đẩy Trình Bạc Hàn một cái thật mạnh, gào lên: “Em muốn về nhà!”


Tất nhiên nhà mà hai người bảo không phải cùng một địa điểm.



Hai mắt Trình Bạc Hàn đã đỏ quạch, hắn siết giữ cổ tay Văn Nhạc Tri, nói: “Văn Nhạc Tri, em đi về với tôi.”


“Em không về!”


Không biết sức lực lẫn dũng khí ở đâu ra điều khiển Văn Nhạc Tri cướp lại chiếc balo từ tay Trình Bạc Hàn. Trình Bạc Hàn thả lỏng, không dám dùng sức nữa, chỗ ảnh, giấy tờ và áo quần rơi lả tả ra sàn xe, Văn Nhạc Tri vơ vét nhặt bừa lên rồi dúi cả vào balo, xong xuôi cậu kéo hết khóa lại rồi liều mạng che chắn thật kín trong lòng mình.


Cậu không biết mình đã khóc giàn giụa nước mắt khắp mặt, chỉ cứ run lẩy bẩy không dừng lại được, cậu muốn tránh Trình Bạc Hàn ra xa nhất có thể.


“Em không muốn về! Em không muốn nhìn thấy anh! Em ghét anh!”



Nói năng lộn xộn rối rắm, cơn suy sụp ập đến với Văn Nhạc Tri quá nhanh, cậu buột miệng lên án loạn xạ chẳng cần logic, như thể đã không buồn để tâm bất cứ thứ gì nữa.



Quãng thời gian vừa rồi quá ngổn ngang, màn tai họa trong hôn nhân ấy là điều Văn Nhạc Tri chưa bao giờ nghĩ tới chưa bao giờ ngờ được. Nó vượt trên mọi nhận thức và tam quan của cậu, hủy hoại tan tành chút yêu thương ít ỏi ở cậu.


Cậu không hiểu mình bị làm sao nữa, hoảng hốt ngẫn ngờ khủng khiếp, rõ ràng trí nhớ một giây trước còn đang trong lớp học mà ngay giây sau đã đứng giữa đường, rồi rõ ràng đang đứng ở giữa đường mà nhoáng cái đã lại xuất hiện ở phòng làm việc của Trình Bạc Hàn. Càng ngày tình trạng này càng kéo dài lâu hơn, số lần cũng tăng dần, cậu biết mình bị bệnh, thậm chí còn nghiêm trọng hơn cả giai đoạn bố mẹ vừa gặp sự cố năm xưa.


Tín ngưỡng đổ sập, không chốn giãi bày, gồng mình cười gượng.


Cậu gắng sức cứu lấy bản thân song hiệu quả thoi thóp. Chỉ khi tránh xa Trình Bạc Hàn mới có hi vọng chữa lành.



“Chị em từng hỏi em rồi…”


Văn Nhạc Tri tựa vào cửa xe, người trượt xuống ngồi phịch ra thảm, không gian ghế sau rất rộng rãi, sự tương phản khiến cả người cậu trở nên quá bé nhỏ.


“Em không hề muốn ly dị, em muốn cố gắng thử xem sao,” Mí mắt mỏng manh của Văn Nhạc Tri đỏ bừng đến độ đáng sợ, cậu nâng cổ tay gác lên mắt, thốt ra sự thật tàn nhẫn cùng cực với Trình Bạc Hàn, “…em thích anh mà, muốn thấy anh cười, muốn ở bên anh, mong anh sống thật vui vẻ. Nhưng sao… sao anh lại đối xử với em như thế… em làm gì sai cơ chứ!”



Toàn thân Trình Bạc Hàn cứng đờ, hắn muốn động đậy nhưng không tài nào nhúc nhích nổi.


Hắn nghe thấy giọng mình lơ lửng giữa không trung, nhẹ thênh, mà lại quá nặng nề.


“Em… thích tôi…”


Rồi hắn hỏi: “Từ bao giờ thế?”


Văn Nhạc Tri nhấc tay khỏi mắt, nhìn sang Trình Bạc Hàn, nói một mốc thời gian.


“Trước đêm đó.”


Họ đều biết “đêm đó” là đêm nào. Trình Bạc Hàn dồn nén nhắm mắt lại, sự mừng rỡ khổng lồ vì Văn Nhạc Tri chính miệng thừa nhận thích mình còn chưa kịp tỏa đi thì cơn đau do ngạt thở lan tràn từ sâu trong trái tim đã vật nó ngã nhào ra đất.


Hắn cứ luôn chậm mất một bước.


—— Sau khi Tạ Từ và Văn Nhạc Tri đã đính hôn, sau khi đã sở hữu cái thích từ Văn Nhạc Tri, hắn lại liên tục gây ra những tổn thương băng giá nhất tàn nhẫn nhất với chính người mình yêu thương nhất.


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 32: Trước đêm đó
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...