Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 31: Đừng có làm những việc thừa thãi


Thời gian này Văn Sơ Tĩnh có gọi sang mấy lần, Văn Nhạc Tri cố gắng hết sức để thể hiện sao cho thật bình thường, lúc gọi video thì ngồi trên giường, chỉ quay phần đầu. Văn Sơ Tĩnh không nghi ngờ, chỉ hỏi cậu sao mấy nay không thấy đi học.


“Bị cảm ạ, đau đầu lắm.” Văn Nhạc Tri sụt sịt mũi, tương đối uể oải, Văn Sơ Tĩnh dán mắt nhìn cậu chòng chọc một hồi, không nói gì mà hỏi sang chuyện khác, Văn Nhạc Tri trả lời từng câu một. Nhắc đến Trình Bạc Hàn thì cậu đáp bằng giọng lơ đãng “Thì vẫn thế thôi”. Văn Sơ Tĩnh lặp lại dặn dò cậu nhớ uống thuốc đầy đủ, chờ đỡ hơn thì về nhà chơi, rồi cúp máy.



Bên trường học phải xin nghỉ, tình trạng sức khỏe lẫn tâm lý của cậu hiện giờ không đủ khả năng xoay sở với thế giới bên ngoài. May là rất nhiều môn không cần thiết phải đến trường, môn nào bắt buộc thì Hà Yến sẽ gọi video cho cậu theo dõi.


Hà Yến nhạy bén phát hiện ra vẻ trầm mặc khác lạ ở cậu, quan tâm hỏi han vài câu chứ không dám gặng thêm, chỉ giúp cậu ghi chép một ít bài vở theo yêu cầu của Văn Nhạc Tri.



Sau lần đó Văn Nhạc Tri gần như không chịu nói chuyện với Trình Bạc Hàn nữa. Ban ngày cậu nhốt mình trong thư phòng gọi video theo học, buổi tối thì đọc sách làm bài. Thỉnh thoảng Trình Bạc Hàn vào thư phòng cậu, cũng không nói gì mà chỉ ngồi làm việc ở chỗ sofa đối diện. Hễ Văn Nhạc Tri hơi động đậy, ví dụ ăn cơm uống nước đi vệ sinh, là tầm mắt Trình Bạc Hàn sẽ lập tức bám theo.


Văn Nhạc Tri đã nỗ lực thử nghiệm ngó lơ ánh nhìn từ hắn, nhưng quá khó.


Tầm mắt ấy cứ như thứ xiềng xích vô hình nhắc nhở cảnh cáo Văn Nhạc Tri tái hồi rằng cậu mãi mãi đừng hòng mong rời khỏi đây, làm người ta không thể thở nổi.



Văn Nhạc Tri chưa bao giờ nghĩ Trình Bạc Hàn lại sẽ xin lỗi.


Sau thêm một lần Văn Nhạc Tri đi vệ sinh mà phải cố lượn vòng tránh Trình Bạc Hàn xa nhất có thể thì cuối cùng Trình Bạc Hàn không chịu nổi nữa, hắn đứng dậy khỏi sofa chắn ngay trước cửa nhà vệ sinh. Thư phòng chỉ rộng ngần đó, Trình Bạc Hàn bước mấy bước là lập tức đến sát bên cậu, hắn thở hồng hộc nặng nề nhìn đăm đăm ngũ quan Văn Nhạc Tri, biểu cảm trên mặt đã nóng ruột điên tiết lắm.


Văn Nhạc Tri giật thót, lưng va vào tường, con ngươi co rụt lại, sau đó cậu hít hơi đầy căng thẳng.


Trình Bạc Hàn cứ như bị ai đập cho một gậy đau điếng, lời muốn thốt lên nghẹn ứ trở về, hắn đờ người hồi lâu rồi nâng tay mở cửa nhà vệ sinh, lùi bớt ra ngoài nhường lối.



Vòi nước đang mở suốt, tiếng nước chảy rất nhỏ vẳng ra. Văn Nhạc Tri ở trong nhà vệ sinh mãi mới chịu ra ngoài. Trình Bạc Hàn đứng cách đó vài bước, trông theo người đang cúi gằm bước ra, gầy sọp hẳn đi, chút xíu má bánh bao trên mặt đã bay biến sạch trơn, con ngươi từng long lanh rực sáng nay ảm đạm tối tăm, cũng chẳng đoán được là liệu có phải cậu len lén lánh vào nhà vệ sinh để khóc thầm hay không nữa.



Chắc là có khóc. Trình Bạc Hàn nghĩ.


Phần đuôi mắt kéo dài hơi ửng đỏ, khóe môi rũ xuống, hai tay co vào tay áo nắm siết thật chặt, trông Văn Nhạc Tri chẳng trốn được vào đâu vô cùng vô cùng đáng thương.


Trái tim Trình Bạc Hàn lơ lửng chơi vơi, sau ấy hắn nói “Tôi xin lỗi”.



Hắn tiến đến gần rất chậm, dành cho Văn Nhạc Tri đủ thời gian để phản ứng, sau đó từ từ ôm đối phương vào lòng mình, hai cánh tay vòng sang, lòng bàn tay áp ở gáy Văn Nhạc Tri, hắn nói: “Xin lỗi em.”


Nói tiếp: “Em muốn gì, tôi đều có thể cho em.”


Cả hai đều hiểu câu nói của Trình Bạc Hàn đi kèm một điều kiện, ấy là “Riêng ly dị không được”.


Giờ phút này cuối cùng Văn Nhạc Tri cũng nhận ra một cách hoàn toàn tỉnh táo, rằng lời xin lỗi của Trình Bạc Hàn là lời xin lỗi theo đạo đức luân lý bắt buộc, chứ không phải lời xin lỗi hình thành tự nhiên từ sự áy náy trong nội tâm.


Cái thích của Trình Bạc Hàn rất vặn vẹo, lời xin lỗi cũng méo xẹo tất yếu.


Vậy nên Văn Nhạc Tri không thể nào đáp lại, và cũng không muốn đáp lại.



Mấy ngày sau Văn Nhạc Tri bắt gặp Văn Quân Hà ở nhà. Trình Bạc Hàn ngồi nói chuyện với Văn Quân Hà trong phòng làm việc để mở cửa, không hề tránh cậu, Văn Nhạc Tri đi ngang qua hành lang, nghe lọt tai vài câu đứt quãng.


“Hai người vẫn ổn chứ hả?” Gương mặt Văn Quân Hà thoáng thảng thốt, gã trông theo Văn Nhạc Tri bước ngang hệt một hồn ma lững lờ, hơi nhíu mày lại.



Đợt này nhà họ Tạ đang bắt tay với hai ông bác họ Trình đánh Trình Bạc Hàn, trước có vụ hàng cấm vận, sau đến dự án Nguyên Bình bị moi móc vấn đề bảo vệ môi trường, chúng tranh thủ kết nối vài cổ đông lớn vốn bất mãn sẵn, muốn tận dụng thời cơ đá văng Trình Bạc Hàn khỏi hội đồng quản trị. Tuy vẫn chưa ầm ĩ trắng trợn ngoài mặt nhưng mọi người trong giới đều đã hay tin, chỉ đang chờ xem Trình Bạc Hàn sẽ ứng phó thế nào trước màn giáp công trong ngoài hùng hổ dồn dập.


Ngoài việc phối hợp điều tra theo lệ thì Trình Bạc Hàn không có động tĩnh nào quá lớn, cộng đồng đứng xem phỏng đoán hoặc hắn đang e ngại tình hình sức khỏe của ông ngoại Trình Bỉnh Chúc, hoặc hắn đã không còn đủ sức dẹp yên biến cố nữa rồi.


Văn Quân Hà chả buồn bận tâm ngoài kia đồn đoán thế nào, gã đã nhất trí với Trình Bạc Hàn từ lâu, một người đứng ra xử họ Tạ, một người lo liệu Trình Trung Trình Du, có thù báo thù có oán báo oán, phân công rõ ràng hợp tác cùng thắng.




Đừng bảo là Văn Nhạc Tri âm thầm móc nối với Tạ Từ nhé? Xét cho cùng hai người này đính hôn từ trước, giữa đường mới bị Trình Bạc Hàn nhảy ra chia rẽ.


Văn Quân Hà trông lên đầu Trình Bạc Hàn, tương đối tế nhị khó nói.


Trình Bạc Hàn chạm phải ánh mắt đối phương, mặt mũi lập tức méo mó hẳn đi, sợ đối phương tưởng tượng ra cái tình tiết ba xu gì không biết, phải chọn lựa dăm ba chi tiết kể lại chuyện Tạ Từ xúi giục Văn Nhạc Tri ly dị.


Nghe xong Văn Quân Hà tạm hiểu, không tiện lèm bèm thêm nữa, gã nhanh chóng cáo từ ra về. Song trước khi đi gã vẫn tử tế nhắc Trình Bạc Hàn vài câu: “Tôi thấy trạng thái cậu bé không ổn lắm đâu, ông đừng quản thúc nghiêm quá, làm vậy sớm muộn cũng có vấn đề đấy. Người ta là người lớn rồi, ông cũng không thể nhốt trong nhà mãi được, tạm thời chưa sao nhưng lâu dài thế thì chết.”



Đại khái chắc lời Văn Quân Hà nói đã phát huy tác dụng nhất định, mấy ngày sau Văn Nhạc Tri được đi học lại.


A Uy theo sát cậu từng ti từng tí, Văn Nhạc Tri đi học thì gã cũng vào tận sân trường, không chỉ phụ trách đưa đón như trước nữa. Có khi A Uy chờ ngay bên ngoài văn phòng bộ môn, nhằm tránh phần nhìn bị lệch pha gã còn đặc biệt sửa kiểu tóc, đeo balo, tay cầm quyển sách, ăn mặc cho giống sinh viên đại học. Thấy Văn Nhạc Tri với Hà Yến đi ra thì gã sẽ bám theo đằng xa, không lại gần quấy rấy, cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất. Văn Nhạc Tri cũng chán chẳng buồn để ý, chỉ lần lượt tập trung làm việc của mình.


Cứ vậy khoảng tầm 1 tuần, đôi bên đều không gặp phải vấn đề gì bất ngờ, trông Văn Nhạc Tri có vẻ đã tiệm cận bình thường, học hành đi về, ở nhà ăn cơm, ngoan ngoãn lặng lẽ.


Sự tiến triển giúp thần kinh căng thẳng của Trình Bạc Hàn dần dà lơi lỏng phần nào.



**


Tan học, Hà Yến ngoái đầu liếc qua người đang giữ khoảng cách vừa phải đằng sau, hạ thấp giọng nói với Văn Nhạc Tri: “Người ta chờ ở kí túc rồi.”


Văn Nhạc Tri “Ừm” một tiếng, dừng bước: “A Yến, tao muốn ăn cháo ngọt ở căng tin số 2.”


“Thế tao đi mua cho mày nhé.”


“Ừ.”


Chờ Hà Yến đi xa dần, Văn Nhạc Tri quay người lại đi về phía A Uy, giọng điệu tự nhiên: “Trưa tôi muốn về phòng kí túc ăn, được không?”



A Uy tương đối khó xử, buổi trưa Văn Nhạc Tri thường không ở lại trường, giờ lại đột ngột nêu yêu cầu làm gã không kịp trở tay. Chuyện liên quan đến Văn Nhạc Tri nên A Uy không dám sơ suất, bèn bảo “Phải gọi điện cho sếp Trình đã”.


Văn Nhạc Tri rũ mắt, biểu cảm phẳng lặng, không có vẻ bất mãn hay kém vui, cậu chỉ chờ gọi điện xong.



A Uy nói vài câu rồi đưa điện thoại cho Văn Nhạc Tri.


“Buổi trưa không muốn về nhà à?”


Giọng nói trầm thấp vang lên trong điện thoại, Văn Nhạc Tri cố gồng mình bình tĩnh “Ừm” một tiếng.”


Bên kia im lặng không đáp nữa, như thể đang chờ một lời giải thích.


“Chiều em có ca học, hơi buồn ngủ, không muốn mất công lộn đi lộn về…” Giọng Văn Nhạc Tri vẫn êm ái hệt mọi ngày, cậu nói rất chậm, song lòng bàn tay đang nắm điện thoại đã tứa mồ hôi. Nói xong cậu dừng lại, lát sau hỏi thêm, “Được không ạ?”



A Uy đi mất, Văn Nhạc Tri đứng dưới tòa kí túc một hồi. Ánh nắng giữa trưa xuyên qua tán lá loang lổ rọi lên người cậu, chiếu vào đôi mắt trống rỗng của cậu. Có mấy phút hay dài hơn thế, cậu cảm giác cái nóng cháy bao bọc kín mít ấy đã đập vụn mình ra rồi ghép lại lần nữa, cậu chẳng biết mình đang ở đâu.


Lời Trình Bạc Hàn nói hãy còn vọng bên tai.


Hắn bảo: “Nhạc Tri, đừng có làm những việc thừa thãi.”



Luật sư họ Hàn là một người đàn ông trung niên, trông mặt mũi rất sáng sủa thông thái, đây là luật sư chuyên về kiện tụng ly hôn do Hà Yến nhờ bạn bè giới thiệu giúp. Luật sư Hàn ngồi ở phòng kí túc, lật giở một lượt thỏa thuận kết hôn trước kia Văn Nhạc Tri đã kí và thỏa thuận bổ sung mà về sau Văn Sơ Tĩnh bắt đội luật sư của Văn Minh soạn ra trong đêm, từ đầu đến cuối gương mặt vẫn giữ nguyên nụ cười chuyên nghiệp.


Văn Nhạc Tri im lặng ngồi ở phía còn lại, thấy luật sư Hàn chỉ vào một điều khoản trong thỏa thuận bổ sung, nếu đối phương có bất cứ hành vi nào gây tổn thương về thể xác hoặc tinh thần, thì bên còn lại có quyền đề nghị ly hôn.


“Cậu có chứng cứ không?” Luật sư tiết chế nụ cười, hỏi Văn Nhạc Tri.


Lông mi Văn Nhạc Tri khẽ run: “Có ạ.”



“…Kết quả chẩn đoán của bệnh viện, có cả ảnh nữa.”


“Vậy thì mười phần chắc chín rồi.” Nét mặt luật sư Hàn thả lỏng hẳn.



Hai người trao đổi thêm vài câu đơn giản, chủ yếu là luật sư hỏi, Văn Nhạc Tri trả lời. Thấy đã sắp đến giờ, trước khi chuẩn bị ra về luật sư Hàn đặt danh thiếp của mình lên bàn.


“Tôi sẽ soạn một bản thỏa thuận ly hôn cho cậu,” Luật sư Hàn nói, “cậu cứ chờ tôi liên lạc là được.”


Văn Nhạc Tri cảm ơn, châm thêm trà cho luật sư Hàn. Luật sư Hàn nhấp ngụm trà, không có gì làm nên tiện tay giở bản thỏa thuận kết hôn ra, lúc lật đến trang cuối, ánh mắt chạm phải chỗ chữ kí thì đột ngột khựng lại.


Chú luật sư ngó mãi hồi lâu rồi ngẩng phắt lên nhìn Văn Nhạc Tri trước mắt, vẻ sững sờ trên mặt chưa thể che giấu, lớ ngớ một lúc mới lên tiếng hỏi được: “Trình Bạc Hàn? Chồng cậu là Trình Bạc Hàn sếp tổng tập đoàn Thông Đạt đó à?”


Trái tim Văn Nhạc Tri bỗng chìm xuống, nhưng cậu vẫn gật đầu.



Vừa nãy đọc thỏa thuận chỉ chú ý vào nội dung và các chi tiết, chưa xem kĩ đòng kí tên ở cuối, vốn dĩ luật sư Hàn tưởng một sinh viên còn đang đi học đã kết hôn thì kiện cáo ly dị sẽ đơn giản thôi, chưa kể việc bên kia gây thương tích trong hôn nhân là sự thật rõ ràng, chứng cứ đầy đủ, cộng thêm bản thỏa thuận bổ sung đã kí trước đó nữa, chú này mới đưa ra kết luận “mười phần chắc chín”.


Bây giờ xem ra đành vả mặt mình vậy.


“Chuyện này… chỗ bọn tôi là văn phòng nhỏ, ra tòa với đội ngũ chuyên nghiệp của Thông Đạt thì khả năng không còn manh giáp sẽ cao hơn.” Mặt luật sư Hàn có vẻ gượng gạo.


“Không được sao ạ?” Văn Nhạc Tri hỏi.


“Cậu Văn, tuy cậu chiếm ưu thế, nhưng nếu đối phương là Trình Bạc Hàn thì e là ở Nguyên Châu không ai dám nhận vụ của cậu đâu. Cậu mà muốn ly dị sẽ trắc trở lắm đấy.” Luật sư Hàn trông gương mặt hơi tái đi của Văn Nhạc Tri, tương đối áy náy.



Trà đã nguội ngắt, luật sư Hàn không cầm bản photo thỏa thuận kết hôn trên bàn theo, mà cất tấm danh thiếp đi trước khi ra về.


Đương nhiên Văn Nhạc Tri biết sẽ trắc trở lắm. Cậu ngồi bần thần trước bàn thật lâu, đăm đăm dán mắt vào đường vân màu xám đậm trên mặt bàn gỗ. Xem ra không tìm đến đội luật sư của Văn Minh là chuyện bất khả thi, cậu không muốn liên lụy đến chị. Nhưng bất luận thế nào, nếu đã đề nghị ly hôn thì chắc chắn Văn Minh sẽ phải dính dáng vào theo thôi. Cậu chỉ mong Trình Bạc Hàn có thể nể tình quá khứ, đừng lôi ân oán cá nhân ra để can thiệp chuyện công.


Song ngay sau đó cậu lại bật cười vì cái suy nghĩ ngây thơ của mình. Loại người không từ thủ đoạn tột bậc như Trình Bạc Hàn, sao mà đòi hỏi tác phong quân tử gì cơ chứ!


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 31: Đừng có làm những việc thừa thãi
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...