Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 24: Cách duy nhất chính là không gặp em


Văn Nhạc Tri chưa ngộ ra hết ý Bạch Ly nói nhưng cậu biết là hôm nay không gặp được Trình Bạc Hàn thật. Khả năng cao nguyên cả tháng tới cũng chẳng gặp được. Không hiểu tại sao người ban đầu kết hôn không chịu chờ thêm dù chỉ một ngày, giờ lại thà ở công ty chứ không buồn về nhà.



Hôm sau cậu bay buổi sáng, A Uy chờ sẵn ở phòng khách giúp Văn Nhạc Tri xách 2 chiếc vali to ra trước, sau đó chờ cậu khóa hết cửa nẻo trong nhà, rút phích cắm hệ thống sưởi và tủ lạnh rồi mới đi.


A Uy cứ ngập ngừng mấy lần liền, nhưng đều ghìm lại.


“Anh muốn nói gì?” Văn Nhạc Tri hơi bực dọc, “Muốn nói là anh ấy còn về nữa đúng không? Về cũng vô dụng thôi, tủ lạnh hết đồ ăn rồi, bảo anh ấy ở lại công ty luôn cho xong.”


Cậu chưa bao giờ giận dỗi kiểu trẻ con thế, lại còn trút vào cấp dưới của Trình Bạc Hàn nữa. Dứt lời cậu cũng mặc kệ đối phương, đi người không vào thang máy, trông A Uy đẩy vali vào theo, vừa không dám lên tiếng vừa không dám cử động quá mạnh quá vang.



Mãi đến lúc đi qua cửa an ninh sân bay rồi Văn Nhạc Tri mới nhận ra bộ dạng A Uy kiểu định theo cậu đến cùng luôn.


“Đã bảo anh không đi được đâu mà!” Văn Nhạc Tri sốt ruột.


“Sếp Trình bảo tôi đưa cậu đến nơi rồi về, không ở lại ảnh hưởng đến việc học hành của cậu đâu.” A Uy vội giải thích.


Văn Nhạc Tri đứng chôn chân tại chỗ trợn mắt một hồi, thoáng ấm ức trong lòng chẳng thể đè nén nổi, nhưng cậu cũng biết không thể giận cá chém thớt với A Uy. Cậu không nói được câu nào, giậm chân quay đi.



‘Trèo đèo lội suối’ cả ngày trời, chờ cuối cùng cũng lết được tới nơi thì mọi niềm tin lý tưởng và nhiệt huyết tràn trề của Văn Nhạc Tri đều bị hiện thực bụi bặm ngổn ngang đập cho nát bấy: đồi núi đồng hoang mênh mông vô tận, điều kiện kí túc ăn ở xập xệ, gió cát đất đá mịt mờ ngập trời khiến người ta rụng rời chân tay.


Thậm chí A Uy còn định khuyên cậu hay thôi quay về, nhưng thấy cậu cắn răng mò lên phòng kí túc trải chăn ga gối, bộ dạng cực kì bất khuất hiên ngang, là lại chẳng thốt lên được nữa.



***


Đúng 1 giờ sáng hôm ấy Văn Nhạc Tri nhận được cuộc gọi từ Trình Bạc Hàn. Cả hai đã chiến tranh lạnh 4 hôm, đây là lần đầu tiên Trình Bạc Hàn chủ động liên lạc với cậu.



Văn Nhạc Tri lập tức tỉnh như sáo, cậu ngồi dậy ôm chăn, cầm điện thoại im lìm. Không biết có phải Trình Bạc Hàn uống rượu say không mà tiếng thở ở đầu bên kia rất nặng nề, lặng thinh hồi lâu rồi mới nghe thấy Trình Bạc Hàn gọi tên cậu.


“Nhạc Tri, Nhạc Tri.”


Nhoáng cái có thứ gì đó trong trái tim Văn Nhạc Tri mềm mại hẳn đi.


“Em đến nơi rồi.” Văn Nhạc Tri nói.


“Ừm.” Trình Bạc Hàn đáp.


“Kí túc bé tí, có mỗi một cái giường đơn thôi, với cái bàn nữa.”


“Ừm.”


Hình như Văn Nhạc Tri khá bất mãn trước câu trả lời một âm tiết của Trình Bạc Hàn, cậu âm thầm thở dài, không nói nữa.


Đầu dây bên kia vẫn là tiếng hít thở nặng nhọc, song bối cảnh lại rất tĩnh lặng, ấn đường Văn Nhạc Tri giần giật, cậu chủ động hỏi thăm: “Anh về nhà rồi à?”


Bản thân cậu còn chẳng để ý, cụm “về Thịnh Tâm” trước kia hay nói đã bất giác trở thành “về nhà” từ bao giờ không hay.


“Ừ,” Lần này Trình Bạc Hàn trả lời rất nhanh, âm tiết đơn chuyển sang câu dài, “vừa vào đến nơi, rét lắm, tủ lạnh trống trơn.”


Văn Nhạc Tri hơi nghẹn, cậu tức tối đáp: “Em tưởng đằng nào anh cũng chẳng dùng đến nữa, để rau lại cũng héo nên bảo chú đầu bếp cầm về hết rồi.”


“Ừ,” Giọng Trình Bạc Hàn truyền qua sóng điện từ nghe quạnh quẽ mà xa xôi, tựa kẻ bị bỏ lại một mình trên hành tinh hoang vắng, nói những lời khiến Văn Nhạc Tri mủi lòng, “thế tôi đun tạm mì ăn.”


“Anh chưa ăn no à?” Văn Nhạc Tri không kìm được phải hỏi.


“Uống nhiều rượu quá, không kịp ăn gì mấy.”


Một tay Văn Nhạc Tri bấu lấy góc chăn, đầu tưởng tượng ra cảnh Trình Bạc Hàn luộc mì, mỗi bát mì không người lái còn chẳng có nổi quả trứng, khổ thân cực kì.



“Anh không sao chứ hả?” Trầm mặc giây lát, bỗng Văn Nhạc Tri nhớ lại lời Bạch Ly kể, bèn hỏi hắn, “Công việc có thuận lợi không?”



Trình Bạc Hàn khựng lại, không đáp thuận lợi hay chưa mà chỉ bảo “Không sao”.


“Ò,” Văn Nhạc Tri dừng lời, chẳng nghĩ ra đề tài gì hơn nên nói tạm, “vậy đi ngủ sớm đi ha.”


“Văn Nhạc Tri.” Đột nhiên Trình Bạc Hàn gọi cả tên lẫn họ, “Trong 1 tháng này em không được gặp bất kì ai.” Hắn thở hắt một hơi, rõ ràng là lời uy h**p nhưng lại mang sự cầu khẩn, “Em làm được không?”


Văn Nhạc Tri hỏi ngược lại hắn: “Anh chịu tin em không?”


Đầu bên kia điện thoại im ắng hồi lâu, đúng lúc Văn Nhạc Tri tưởng mình lại phải thất vọng thì cậu nghe thấy tiếng “Có”.


“Được,” Văn Nhạc Tri cam kết, “thế em sẽ không gặp bất cứ ai không liên quan đến học hành làm việc hết.”



Phía bên kia lại lặng thinh một đợt, sau đó đến tiếng sột sà sột soạt, có vẻ Trình Bạc Hàn đang bước đi. Văn Nhạc Tri nghe có tiếng xé bao bì, rồi tiếng nước chảy, tiếng bật bếp ga, chắc là Trình Bạc Hàn nấu mì thật.


Từ lúc Văn Nhạc Tri đảm bảo vừa nãy xong, bầu không khí cuộc gọi giữa họ bỗng nhẹ nhõm hơn phần nào.


Văn Nhạc Tri nghĩ ngợi hỏi thêm: “Anh còn quay lại Nguyên Bình nữa không?”


“Có, tối nay tôi về ở lại một đêm rồi mai sang tiếp, sau đó sẽ ở Nguyên Bình một thời gian.”


“Ồ, anh trông, em bận học còn anh bận làm, chẳng giống nhau đó à?” Văn Nhạc Tri kéo chăn dịch lên trên che đi nửa mặt làm giọng nghe cứ ồm ồm, cậu lên án Trình Bạc Hàn, “Anh còn sừng sộ với em. Hôm qua em đến tìm anh anh cũng không ở đấy, anh Bạch Ly bảo anh lên đường trước rồi, tại không muốn gặp em đúng không?”


Âm thanh phía bên kia thình lình ngưng bặt, mãi một hồi sau mới có tiếng nói không rõ tâm trạng của Trình Bạc Hàn vang sang.


Hắn trả lời: “Không phải.”


“Đấy là sợ gặp em xong không chịu đựng nổi, sẽ muốn nhốt em ở nhà hoặc dẫn theo bên mình, không cho em đi đâu hết.” Trình Bạc Hàn hạ giọng rất thấp, bộc bạch ý tưởng tăm tối nhất sâu tận đáy lòng mình, “Tôi không kiểm soát được bản thân. Cách duy nhất chính là không gặp em nữa.”



***


Tiếp đó cuộc sống cứ lần lượt trôi đi. Văn Nhạc Tri nhanh chóng thích nghi với môi trường mới, tập trung vào quá trình học tập nghiên cứu căng thẳng, thỉnh thoảng Trình Bạc Hàn sẽ gọi điện cho cậu, gọi cả video nữa. Văn Nhạc Tri nói là chính, toàn những chuyện vẩn vơ linh tinh lặt vặt, Trình Bạc Hàn chưa bao giờ thể hiện ra vẻ chán ngán, nghiêm túc lắng nghe cậu lải nhải xem hôm nay bên thăm dò lại đào thêm được cái gì, kể gà trong thôn sắp sửa bị đoàn khảo cổ chén sạch bóng quân thù rồi, kể ngọn đồi ở đối diện trông giống màn thầu quá nên gọi là núi Màn Thầu, vân vân và vân vân.



Sang nửa tháng cuối thì những cuộc gọi từ Trình Bạc Hàn đột ngột thưa hẳn, Văn Nhạc Tri đoán chắc đối phương bận quá, cậu không dám quấy rầy nhiều nữa. Huống hồ bản thân cậu cũng có rất nhiều việc cần lo.


Lần đầu tiên Văn Nhạc Tri bắt đầu nhẩm tính ngày, mong quay về sơm sớm.


Các thứ đều tương đối trôi chảy, mãi cho đến tuần cuối cùng trước khi đợt nghiên cứu kết thúc, Văn Nhạc Tri nhận được điện thoại từ Văn Sơ Tĩnh.



Văn Sơ Tĩnh đang phải kìm nén cảm xúc, chị vừa lên tiếng ở đầu bên kia là Văn Nhạc Tri phát hiện ra có điều bất thường.


Chị vào thẳng vấn đề luôn: “Nhạc Tri, em còn định giấu chị bao lâu nữa? Hay định mãi mãi không bao giờ nói cho chị hả?”


Văn Nhạc Tri hiểu ngay là chị biết hết mọi việc rồi.


“Tạ Từ phải sang nước D tìm gặp người quen ở địa phương, lấy được camera giám sát bị hỏng lúc đấy đưa tới tận chuyên gia bên nước M khôi phục lại. Hôm mất tích em từng lên xe của Trình Bạc Hàn.” Giọng Văn Sơ Tĩnh run bần bật rất khẽ, nói hết một đoạn dài phải nghỉ lấy hơi 3 lần. Văn Nhạc Tri có thể tưởng tượng ra cả biểu cảm đang dồn sức kiềm chế cơn giận của chị ở phía bên kia điện thoại.


“Em bị cậu ta giam lại đúng không?” Văn Sơ Tĩnh hỏi một vấn đề quá hiển nhiên, “Cậu ta còn làm gì nữa, cậu ta có làm hại em không!”


Văn Nhạc Tri nắm lấy điện thoại, rời khỏi khu vực thăm dò, tìm một chỗ khuất vắng lặng để thử nói chuyện rõ ràng với chị.


“…Không ạ.” Cậu đáp.


“Lấy hợp đồng cược nhà mình ra uy h**p em kết hôn, đúng không?” Văn Sơ Tĩnh hỏi tiếp.


Văn Nhạc Tri không nói được lời nào. Tiếng gió rít gào bên tai, giờ không phải thời điểm thích hợp để trao đổi.


“Nhạc Tri, sao em không nói cho chị! Bất kể cậu ta lấy gì ra đe dọa em, kể cả chị phải liều để nhà họ Văn phá sản chị cũng sẽ không cho em kết hôn với cậu ta.”


“Chị, không nghiêm trọng đến thế đâu ạ.” Văn Nhạc Tri nghe thấy giọng mình nói hoàn toàn chẳng có sức thuyết phục, “Anh ấy không làm hại em. Anh ấy chỉ, chỉ…” Muốn kết hôn thôi.



Văn Sơ Tĩnh cắt ngang cậu ngay: “Chị đã nhờ luật sư soạn thỏa thuận ly hôn rồi, bao giờ về em về thẳng nhà luôn, những việc khác không phải lo đâu. Đội luật sư sẽ đàm phán chuyện ly dị cho em.”


“Chị, anh ấy không đồng ý đâu, anh ấy ——”



“Em không phải lo!” Văn Sơ Tĩnh thình lình nâng cao giọng, nóng nảy đi qua đi lại. Văn Nhạc Tri nghe tiếng giày cao gót cạch cạch cạch đang từ chậm rãi trở nên dồn dập.



“Ly dị xong thì sao ạ, có phải em lại cần kết hôn với Tạ Từ tiếp không?” Bỗng Văn Nhạc Tri hỏi.


“Em muốn thế nào cũng được hết, miễn là em vui, chị không làm khó em, em cũng đừng dồn ép bản thân nữa.” Văn Sơ Tĩnh tìm lại được lý trí ngắn ngủi.


Thực ra Tạ Từ đến gặp Văn Sơ Tĩnh từ hôm qua. Xem xong những chứng cứ không thể phản bác ấy, ngoài mặt Văn Sơ Tĩnh vẫn giữ bình tĩnh, khách sáo mời Tạ Từ ra về. Tạ Từ chưa nói gì song quan điểm rất rõ rệt, đôi bên đều ngầm hiểu trong bụng. Văn Sơ Tĩnh sẽ không để kẻ khác ảnh hưởng đến tâm trạng mình, cũng sẽ không bộc lộ thái độ trước mặt người ngoài. Sau đó chị ngồi nghiền ngẫm gặm nhấm một mình rất lâu, chờ cách một ngày mới liên hệ với Văn Nhạc Tri, tiền đề là đảm bảo mình sẽ không mất kiểm soát đã.


Thực ra chưa gọi điện chị cũng đã lường trước được thái độ của Văn Nhạc Tri, vậy nên lúc nghe em trai nói câu “Em không muốn ly dị” chị chưa đập điện thoại ngay.


“Em không muốn ly dị.” Văn Nhạc Tri lặp lại lần nữa, “Chẳng có ý nghĩa gì.”



Chẳng có ý nghĩa gì nghĩa là sao, Văn Sơ Tĩnh hiểu hơn ai hết.


Sau khi hai nhà Văn – Trình liên hôn thì những móc nối lợi ích, được mất tốt xấu ấy đã dây dưa chặt chẽ với nhau từ lâu rồi. Nhưng chị vẫn hạ quyết tâm, nếu Văn Nhạc Tri thể hiện ra mình không muốn dù chỉ là một chút xíu thôi, chị cũng sẽ không để em trai hi sinh thêm nữa.


“Em cân nhắc thêm đã.” Văn Sơ Tĩnh bảo.


“Thôi không cân nhắc đâu ạ.” Văn Nhạc Tri đáp. Giọng điệu cậu vẫn mềm xèo hệt như mọi khi, nhưng trong sự mềm mại ấy lại mang cốt lõi cứng rắn không thể nhào nặn.


Văn Sơ Tĩnh trầm mặc mãi lâu, sau đó là giọng nói bừng tỉnh mà vẫn chẳng dám tin vang lên.


“Em thích cậu ta đấy à?”



Gạt những nguyên tố bên ngoài đi chưa bàn đến vội. Văn Nhạc Tri nghĩ, hàng sáng thức giấc sẽ nghĩ đến một người theo thói quen, phát hiện ra chuyện gì hay ho sẽ muốn kể cho người ấy, sẽ lo lắng xem công việc bên anh có thuận lợi không anh có ăn uống đúng giờ không, sẽ báo cáo thời khóa biểu của mình mà đồng thời cũng muốn biết lịch trình của đối phương…


Nếu như thích một người sẽ thế, vậy chắc là đúng rồi.


Văn Nhạc Tri không trả lời, Văn Sơ Tĩnh tưởng rằng không nghe được đáp án đâu, nhưng một hồi lâu sau lại có tiếng “Vâng” cực khẽ khó lòng phát hiện vang lên ở đầu bên kia điện thoại.


Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 24: Cách duy nhất chính là không gặp em
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...