Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 23: Cậu rất sợ Trình Bạc Hàn mất vui
Balo mở hé, chiếc hộp đồng hồ đặt trên bàn, Trình Bạc Hàn đang cúi đầu đọc tờ giấy cầm trong tay. Nghe thấy tiếng Văn Nhạc Tri thì hắn quay đầu sang, đầu tiên gương mặt hiện lên vẻ nghi ngờ không rõ ràng lắm, tiếp đó toàn thể ngũ quan đều trầm trọng hẳn.
“Đây là cái gì?” Giọng Trình Bạc Hàn bình bình song ngón tay miết tờ giấy rất mạnh, cánh tay căng chặt đường vân cơ bắp nổi trội. Hắn hỏi, “Tuần sau đi, đi cả tháng trời, nếu tôi không phát hiện thì em định lúc nào mới báo cho tôi?”
Nụ cười trong mắt Văn Nhạc Tri chưa kịp tắt mà khóe môi đã bất giác xụ xuống, cậu nghe thấy cơn giận mập mờ từ câu chất vấn của Trình Bạc Hàn.
Bầu không khí thình lình tụt dốc.
“Em… định hôm nay sẽ nói với anh.” Hai tay Văn Nhạc Tri bấu lấy khăn tắm, nói năng cũng hơi ngắc ngứ.
“Tại sao không nói trước cho tôi!”
“Vậy bây giờ nói được không ạ?” Văn Nhạc Tri xẹp miệng, tiếng lí nhí dần, vẻ nài nỉ không hề giấu giếm. Cậu rất sợ làm Trình Bạc Hàn mất vui, cũng rất sợ phá hoại mất bầu không khí hài hòa mãi mới vun đắp được đây. Đồng thời cậu cũng thấy mình không sai, thử xoa dịu dù rất mâu thuẫn, muốn mượn lời xin lỗi cho dĩ hòa vi quý.
“Em xin lỗi, lúc ấy em không nghĩ nhiều, đây là một phần trong chương trình học của em, cũng giống anh phải đi công tác thôi, em thấy chẳng có gì khác nhau mà ạ.”
“Giống nhau được à?” Trình Bạc Hàn nói không hề nể nang, “Tôi có lắm người theo đuổi thế không?”
Văn Nhạc Tri ngớ ra giây lát, có vẻ không ngờ là Trình Bạc Hàn sẽ nói thế, cậu ngước mắt trông đối phương đầy ngạc nhiên.
Trình Bạc Hàn thở hắt một hơi, đường nét xương hàm căng cứng. Hắn hơi tựa vào mép bàn vỗ tờ giấy lên mặt bàn, vang một tiếng vừa phải.
“Anh có phạm vi công tác của anh, em cũng có việc học của em chứ ạ.” Văn Nhạc Tri dịu giọng bớt, không muốn Trình Bạc Hàn phải tức giận đúng ngày sinh nhật, “Em muốn đi lắm ạ, hiếm khi có được cơ hội thế này.”
“Ý em là mình không can dự gì đến nhau?” Trình Bạc Hàn chỉ chộp lấy ý chính khác.
“Ý em không phải thế mà, em… em…”
Trình Bạc Hàn nhìn Văn Nhạc Tri ấp a ấp úng không nói nên lời, lạnh mặt bảo: “Đi cũng được thôi, để A Uy theo cùng.”
Văn Nhạc Tri cũng nhìn hắn, cậu bất ngờ lại gần đắp cái khăn trong tay lên chỗ đầu gối đang hơi gập của Trình Bạc Hàn, nhẹ nhàng xoa bóp, hơi có phần lấy lòng: “Chỗ đó là quần thể mộ cổ thời Hán mới phát hiện, nằm giữa chỗ núi non hoang vu, hiện giờ còn chưa dọn dẹp xong. Giai đoạn sau khai quật được một số mảnh sứ có văn tự cổ, bọn em phải đến hiện trường khảo sát nghiên cứu, người ngoài họ không cho vào ấy.”
Trình Bạc Hàn không hề lung lay: “Vậy thì để A Uy chờ em ở vòng ngoài.”
“Không phải thế, điều kiện khu đấy không được ổn lắm, mọi người đều ở lại kí túc xá tập thể của ủy ban bên thôn, xung quanh chỉ có mấy làng xóm bé bé thôi, A Uy đến đấy làm gì chứ ạ, còn chẳng có chỗ ở nữa là. Với cả mọi người đều đến làm việc học hành, có mỗi mình em dẫn theo cả tài xế, người ta sẽ bàn tán em mất.”
Văn Nhạc Tri có năng khiếu vượt trội thành tích xuất sắc, được người ta hâm mộ và đồng thời cũng khiến người ta ghen ghét. Hồi xưa đã có kẻ đồn đãi cậu là con ông cháu cha, vươn lên bằng tiền, chối tai nữa cũng có, cậu không muốn nhắc lại.
“Nếu A Uy không đi theo được,” Trình Bạc Hàn cương quyết, “thì tôi gọi điện cho thầy Trang Mục, em cũng khỏi đi nữa.”
“Ơ kìa,” Văn Nhạc Tri giải thích đau cả đầu, cuối cùng cũng lộ ra ít vẻ mệt mỏi trên mặt, “em đã đang cố gắng vun đắp mối quan hệ của mình rồi, thực sự em không nghĩ nhiều đến thế mà, mình tin tưởng nhau thêm một tí được không…”
“Đợt trước em mới chỉ đi xa 2 lần thôi, lần nào không phải chồng chưa cưới trước đến tìm thì cũng là đàn anh đến tìm, giờ em ở đấy một mình tận cả tháng, sao tôi đảm bảo được là sẽ không có thêm thứ gì khác tìm đến nữa!” Sắc mặt Trình Bạc Hàn nghiêm nghị, không có đường thương lượng.
Thực sự Văn Nhạc Tri rất bất lực. Trình Bạc Hàn vẫn cứ là Trình Bạc Hàn, sẽ không thay đổi sự đa nghi độc đoán tận trong bản tính chỉ vì chút xíu ấm áp bao dung Văn Nhạc Tri hiến dâng. Hắn có nguyên tắc hành xử bồi dưỡng từ nhỏ đã thấm sâu vào xương tủy, chỉ một bức thiếp chữ, một cái ôm hay một lời giải thích là chưa đủ cho hắn trở thành một người yêu bình thường theo khái niệm phổ quát.
Tự dưng Văn Nhạc Tri chẳng muốn biện bạch nữa, cậu quay người bỏ ra ngoài.
Trình Bạc Hàn gọi tên cậu từ đằng sau bắt cậu dừng lại: “Bất luận thế nào em cũng nhất quyết phải đi à?”
“Việc này quan trọng với em lắm.” Văn Nhạc Tri đứng ở cửa, Trình Bạc Hàn chỉ trông thấy gáy cậu.
“Mình cứ thế này mãi thì không ổn…” Giọng Văn Nhạc Tri khàn đặc, cậu không ngoái đầu trông Trình Bạc Hàn. Kể cả còn nhỏ tuổi thì cậu cũng biết cuộc hôn nhân tốt đẹp phải trở thành điểm tựa nâng đỡ đôi bên thay vì ngáng trở. Song lòng chiếm hữu và sự vô lý đến cố chấp của Trình Bạc Hàn đã nhiều lần khiến Văn Nhạc Tri không thể thở nổi.
“Người khác có thế này đâu.” Văn Nhạc Tri thấy mình lại muốn khóc nữa rồi.
“Thế người khác thì như nào? Dẫu sao cũng không thể là cái kiểu giống mình hồi mới bắt đầu được!” Giọng Trình Bạc Hàn lạnh lẽo, hắn chẳng phát hiện ra Văn Nhạc Tri đã đứng bên bờ sụp đổ, cứ đâm đầu lún sâu vào cơn phẫn nộ vì Văn Nhạc Tri sắp đi xa 1 tháng mà không chịu tiết lộ một tí thông tin, “Văn Nhạc Tri, em muốn nói cái này chứ gì?”
Dẫu sao khởi đầu của họ quá tệ hại, hiện tại, tương lai hay thậm chí mãi mãi Văn Nhạc Tri vẫn sẽ nhớ về giai đoạn quá khứ be bét này, rồi dán ngay cho Trình Bạc Hàn cái nhãn cưỡng ép chiếm đoạt. Trình Bạc Hàn nghĩ, trông kìa, giờ em ấy đã bắt đầu so sánh với hôn nhân của người khác. Trông kìa, em ấy sẽ nhanh chóng phát hiện ra bất kì ai cũng đều khá hơn mình thôi. Trông kìa, em ấy từng bảo sẽ ở bên mình hẳn hoi sau này sẽ thích mình, chúng cũng sắp biến thành lời nói suông cả rồi.
“Em không hề nói thế.” Văn Nhạc Tri đáp.
“Nhưng trong bụng em nghĩ thế.”
“Em không hề, em chỉ muốn chuẩn bị sinh nhật cho anh thật tử tế, rồi nói chuyện này với anh thôi.” Văn Nhạc Tri không hiểu sao lại thành ra thế này nữa, rõ ràng cậu đã cẩn trọng dè dặt tất cả mọi thứ rồi mà.
Song trong tình yêu và hôn nhân Trình Bạc Hàn chỉ là kẻ võ đoán chuyên quyền, hắn luôn có khả năng lướt qua chân tướng mặt ngoài dễ hiểu của sự việc, phức tạp hóa những chuyện đơn giản lên, xét nét lòng dạ người khác rất tiêu cực.
“Vì muốn đi xa một tháng nên mới cố tình làm các thứ này à?”
Bánh kem, quà tặng hay cái ôm đều là thủ đoạn chuẩn bị sẵn để rời xa ư?
“Anh không thể phân biệt phải trái đàng hoàng tí được ạ?” Văn Nhạc Tri che mắt lại, giọng nói toát ra sự nản lòng và thất vọng nồng đậm.
“Phải trái đàng hoàng?” Trình Bạc Hàn phì cười một tiếng, “Tôi mà phân biệt phải trái đàng hoàng thì giờ đứa đang ngủ cạnh em đã là đứa khác rồi!”
Văn Nhạc Tri cảm giác lòng bàn tay mình run lên bần bật, chân cũng mềm oặt. Cậu vịn vào khung cửa, hoàn toàn không thốt nên lời nữa.
“Được.” Trình Bạc Hàn nói, “Muốn đi thì cứ đi đi.”
Nói dứt lời hắn đứng thẳng người lên sải bước ngang qua Văn Nhạc Tri, do bỏ đi quá nhanh nên thậm chí còn va vào vai Văn Nhạc Tri.
Văn Nhạc Tri phải nâng cánh tay chống tường mới giữ được thăng bằng, ngay sau đó cậu nghe thấy tiếng đóng sập cửa vang dội thật mạnh.
***
Mấy hôm sau đó Trình Bạc Hàn không về nhà lần nào. Văn Nhạc Tri xuống nước trước, thử nhắn tin cho hắn, hỏi hắn những câu vụn vặt như “ăn chưa, ngủ chưa, làm việc có mệt không, bao giờ anh về nhà” mà Trình Bạc Hàn đều không trả lời.
Văn Nhạc Tri thở dài, rũ đầu nhìn đăm đăm vào nhật kí trò chuyện trên màn hình điện thoại ngẩn ngơ. Ngày mai là cậu xuất phát rồi, hãy còn chưa biết đợt chiến tranh lạnh lần này của họ bao giờ mới kết thúc được đây.
Địa điểm tìm ra mộ cổ là một thôn xóm hẻo lánh phía tây bắc, đi từ Nguyên Châu phải bay 3 tiếng rồi chuyển sang xe khách địa phương, lặn lội cả ngày mới đến nơi. Lần này đi cậu định ở lại đến cuối, không ra ngoài giữa chừng nữa. Trình Bạc Hàn thì bận thế kia, không thể nào dành thời gian ghé thăm cậu được – huống hồ kể cả không bận thì Trình Bạc Hàn cũng chưa chắc đã chịu nhượng bộ tới tìm cậu – vậy nên Văn Nhạc Tri không muốn chờ tận 1 tháng nữa mình về chiến tranh lạnh vẫn còn đang tiếp diễn.
Nếu không giải quyết dứt điểm thì cậu cứ phải canh cánh vụ này suốt, thực sự chẳng còn lòng dạ nghiên cứu gì khác nữa.
Đã quyết định thì cậu sẽ không do dự thêm. Cậu tự gọi xe đến thẳng trụ sở chính của Thông Đạt.
Thông Đạt nằm ở khu công nghiệp, không quá xa trung tâm thành phố, đi xe từ Thịnh Tâm sang mất khoảng tầm 40 phút. Văn Nhạc Tri áp mặt vào cửa sổ xe, trông theo cảnh phố xá cùng người đi đường vùn vụt lướt qua phía ngoài, nghĩ bụng đây chính là tuyến đường Trình Bạc Hàn luôn ghé qua khi đi làm hàng ngày.
Đến đại sảnh tầng 1 trụ sở chính, cậu trình bày về mình với lễ tân, nói muốn gặp Trình Bạc Hàn. Lễ tân giật mình vì không hiểu sao người nhà sếp tổng lại tập kích bất ngờ thế, nhanh nhẹn gọi điện ngay cho ban thư kí giám đốc. Chỉ một lát sau đã có người vừa quệt mồ hôi vừa chạy từ thang máy ra.
“Cậu Văn, sao cậu lại đến đây ạ? Cậu báo trước một tiếng thì tôi đã xuống đón cậu từ sớm rồi!”
Đây là một trong số các thư kí của Trình Bạc Hàn, Văn Nhạc Tri từng gặp một lần ở lễ cưới, nghe vậy cậu bèn hòa nhã đáp: “Tôi đi ngang qua, tranh thủ ghé vào gặp anh ấy thôi.”
Gương mặt thư kí thoáng thảng thốt giây lát: “Sếp Trình vừa mới đi đấy ạ, đến Nguyên Bình, anh ấy chưa bảo với cậu ạ?”
Văn Nhạc Tri không ngờ mình lại vồ hụt, cậu lớ ngớ lắc đầu, hỏi: “Mấy ngày nay… anh ấy đều ở đó à?”
“Hôm qua quay lại một chuyến, mai bên Nguyên Bình có cuộc họp nên lại đi tiếp ạ.” Thư kí trả lời.
“Thế tối qua anh ấy ở lại công ty ạ?” Văn Nhạc Tri hỏi thêm.
Thư kí muộn màng phát hiện ra sự khác thường từ lời nói của Văn Nhạc Tri, nhất thời chẳng biết nên đáp sao, ngập ngừng một chốc rồi đành chọn cách nói tế nhị an toàn: “Tối qua xã giao muộn quá rồi ạ.”
Văn Nhạc Tri từ chối đề xuất gọi tài xế chở cậu về từ thư kí, tự rời khỏi tòa nhà, đứng một lúc ở bậc thềm đằng trước rồi bèn quay người ghé vào một nhà hàng kiểu tây ở quảng trường đa tầng cạnh đó.
Vốn dĩ cậu chỉ định uống cốc cà phê xong về, còn chưa ngồi xuống thì đã có người gọi cậu.
Bạch Ly đưa Văn Quân Hà đến tập hợp với Trình Bạc Hàn rồi tiễn cả hai cùng đi. Đằng nào về nhà cũng chẳng làm gì nên anh đi tìm chỗ ngồi nghỉ luôn. Mới ngồi chưa được 10 phút, lại bỗng bắt gặp Văn Nhạc Tri thất thểu ủ rũ đẩy cửa bước vào.
“Đến tìm sếp Trình à? Cậu ta với Quân Hà vừa đi, vội vàng lắm, chắc là có việc quan trọng.” Bạch Ly rót một cốc trà hoa quả cho Văn Nhạc Tri, hỏi cậu muốn ăn gì.
Văn Nhạc Tri gọi một món salad, cầm cái dĩa chọc đảo lung tung, trông bộ dạng chẳng thiết ăn uống mấy.
Lần trước gặp mặt cậu và Bạch Ly có lưu số nhau nhưng không liên lạc. Bạch Ly có vẻ là kiểu người khác so với Văn Quân Hà hay Trình Bạc Hàn, ở anh toát ra cảm giác thấu suốt vượt trên lứa tuổi, hành xử nói năng đều rất thoải mái tự nhiên. Văn Nhạc Tri rất hâm mộ anh, sẵn sàng trò chuyện với anh mấy câu, cảm ơn đối phương thêm lần nữa vì đã dành riêng hội trường trời sao lại cho tiệc cưới.
Bạch Ly xua tay cười nói: “Cái này có gì đâu, chồng em trả nhiều tiền lắm.”
Anh tiếp: “Cậu ta đuổi hết hai lượt khách quan trọng đặt sảnh tiệc đó trước đi luôn, chỗ bồi thường vi phạm hợp đồng đều do cậu ta chịu đấy.” Xong anh nhìn Văn Nhạc Tri với vẻ trêu chọc, “Rõ ràng ngay hôm sau thôi là trống lịch được rồi. Cái tên này á, đúng là chờ thêm một hôm cũng không chịu nổi nữa, chứng tỏ phải sợ em chạy mất đến mức nào cơ chứ.”
Văn Nhạc Tri yên lặng trông miếng bưởi nổi lênh đênh trong cốc trà hoa quả, chẳng biết đang nghĩ ngợi gì.
Thấy cậu nặng nề tâm sự, Bạch Ly mới hỏi: “Hai người làm sao thế kia, cãi nhau hả?”
Mặt Văn Nhạc Tri bèn hiện lên vẻ nghi hoặc “Rõ thế cơ ạ”.
Sự đáng yêu của cậu trai trước mắt làm Bạch Ly bật cười. Dĩ nhiên là rõ rành rành, chỉ thiếu nước viết hẳn chữ buồn bực kém vui lên trán nữa thôi.
Văn Nhạc Tri nghĩ ngợi, trả lời: “Không biết có gọi là cãi nhau không ạ, mấy ngày liền anh ấy không về rồi.”
“Thế thì là chiến tranh lạnh.” Bạch Ly nói.
Mắt nhìn của Bạch Ly rất sắc sảo, chỉ trao đổi vài câu và quan sát biểu cảm Văn Nhạc Tri là anh tưởng tượng ra được cách thức chung đụng của cặp này rồi. Chuyện đời tư của người ta anh không tiện lắm lời, bèn nhắc nhở bóng gió một việc: “Anh thấy Quân Hà kể đợt này nhà họ Tạ cũng nhảy vào dự án cảng cạn, bụng dạ sếp Trình không được thoải mái lắm.”
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 23: Cậu rất sợ Trình Bạc Hàn mất vui
10.0/10 từ 17 lượt.
