Đoán Mệnh - Mộc Sanh
Chương 107: Phật khóc 06
"Trông giống như tà ma!"
Lão Lý quay đầu nhìn về phía Vương Dịch Vĩ.
"Vậy... biểu diễn đi." Vương Dịch Vĩ phất tay ý bảo lão Lý hành động.
Lão Lý không mấy tình nguyện đi tới bên cạnh thùng sơn, đứng tại chỗ pha một chén sơn, sau đó vịn thang leo lên thần đài, quét một lớp sơn xanh lên ống quần của Quảng Mục Thiên Vương.
Đoàn người Dương Kỷ Thanh tụ tập trước tượng thần của Quảng Mục Thiên Vương, nhìn chằm chằm tượng thần, chờ đợi biến hóa của nó.
Sau khi lão Lý quét xong lớp sơn, lại trèo thang xuống, vỗ vỗ bụi dính vào ống tay áo, cũng ngẩng đầu nhìn Quảng Mục Thiên Vương.
"Bắt đầu rồi."
Lão Lý vừa dứt lời, phần ống quần xanh của Quảng Mục Thiên Vương bắt đầu như bốc hơi dần dần biến mất. Sau khi lớp sơn màu xanh hoàn toàn biến mất, từ khóe mắt Quảng Mục Thiên Vương bắt đầu chảy ra chất lỏng màu đỏ, chất lỏng màu đỏ sậm chảy qua hai má, để lại hai vết đỏ trên mặt tượng thần, cuối cùng rơi xuống trên thần đài.
"Thật sự chảy huyết lệ..." Phương Hạ thấp giọng nói.
Nhậm Triều Lan bước tới trước thần đài, dùng ngón tay chấm một chút chất lỏng màu đỏ nhỏ xuống thần đài, vân vê đầu ngón tay một chút.
"Là máu sao?" Dương Kỷ Thanh bước tới bên cạnh Nhậm Triều Lan hỏi.
"Là sơn."
"Nhưng rõ ràng quét lên là màu xanh lá cây, tại sao chảy ra lại là màu đỏ?" Phương Hạ cũng đến gần s* s**ng chất lỏng đỏ trên thần đài một phen.
"Đây là cảnh báo của thần linh." Lão Lý rầu rĩ mở miệng nói: "Thế hệ trước của chúng tôi có câu nói, tạo hình là cho tượng thần thân thể, tô sơn là cho tượng thần linh hồn, khai quang là gọi thần linh mở mắt nhìn thế gian. Nói cách khác, ở bước tô sơn này, tượng thần đã bắt đầu có sinh khí, nếu xuất hiện dị tượng, chính là thần linh đang cảnh báo nơi này có đại hung."
"Đúng là có câu nói này." Dương Kỷ Thanh nói: "Nhưng mà theo cách giải thích của chúng tôi, tượng thần được xem như là một loại pháp khí trừ tà trấn hung, khi không thể trấn áp hung sát thì sẽ xuất hiện một ít dị tượng."
"Khoan đã! Sao đỉnh núi phía tây này lại có thể có đại hung?" Vương Dịch Vĩ không đồng ý mà phản bác: "Đỉnh núi phía tây này mấy trăm năm trước đã xây dựng chùa cổ, chùa cổ kia lâu năm không tu sửa mà sụp đổ, chúng tôi mới xây dựng ngôi chùa mới này trên nền tảng cũ. Đây luôn là nơi thanh tịnh của Phật môn, sao lại có thể có đại hung?"
"Oán khí sát khí tích tụ đến một mức độ nhất định, cho dù là Phật môn thanh tịnh cũng có thể biến thành đất đại hung." Phù Cẩn nhìn tượng thần, giọng điệu lạnh nhạt.
Phương Hạ đi tới bên cạnh Phù Cẩn, nắm lấy bàn tay không có nhiệt độ cơ thể của hắn.
"Chúng tôi có thể xem những nơi khác trong chùa không?" Dương Kỷ Thanh nhìn về phía Vương Dịch Vĩ.
"Có thể, có thể, chỉ cần các vị có thể giải quyết vấn đề tượng Thiên Vương đổ huyết lệ, trong chùa này các vị muốn xem chỗ nào cũng được."
Mấy người Dương Kỷ Thanh không khách khí với Vương Dịch Vĩ, lập tức chia nhau đi khắp nơi trong chùa điều tra.
Dị tượng của tượng thần ở miếu Thiên Vương, Phương Hạ đã trừ tà cho công nhân và bắt được oán hồn đến từ đỉnh núi phía tây, không chỗ nào không cho thấy đỉnh núi phía tây có tà vật quấy phá.
Nửa giờ sau, một nhóm bốn người tụ họp trong chủ điện.
Tượng thần trong chủ điện còn chưa đưa đến, trên đài thần trong điện trống rỗng. Bốn người Dương Kỷ Thanh vây quanh trước chủ thần đài, nhìn vào hòm công đức còn chưa hết mùi sơn.
"Chắc là chỗ này rồi." Dương Kỷ Thanh hơi nheo mắt nhìn hòm công đức. Tuy rằng rất mỏng, nhưng quả thật có âm khí cực nhạt từ vị trí này truyền ra.
"Tôi cũng cảm thấy là ở chỗ này." Phương Hạ nhìn thoáng qua Phù Cẩn, thấy Phù Cận khẽ gật đầu, lập tức tiến lên đỡ hòm công đức sang một bên: "Nào, chúng ta nâng nó lên."
Nhậm Triều Lan bước qua Dương Kỷ Thanh, đi tới phía bên kia hòm công đức. Phù Cẩn cũng đi qua đẩy Phương Hạ sang một bên, chiếm cứ vị trí ban đầu của anh ta.
"Tôi vừa mới thử nhấc một chút, hòm công đức này làm bằng gỗ đặc, không biết bên trong còn chứa cái gì, khá nặng đấy." Phương Hạ nói xong nhìn về phía Nhậm Triều Lan ở đối diện.
Phù Cẩn là một con lệ quỷ ngàn năm, về chuyện sức mạnh anh ta chưa bao giờ lo lắng, lão tổ tông Nhậm gia tuy không phải là xác sống vùng dậy, nhưng nhìn như người sống bình thường không có gì khác nhau, anh ta có chút lo lắng đối phương không thể nâng nổi.
Nhưng Phương Hạ vừa nói xong, hòm công đức đã bị Phù Cẩn và Nhậm Triều Lan nâng lên dễ dàng, di chuyển sang một bên.
Phương Hạ: "..." Vị gia chủ Nhậm gia này nhìn không mấy vạm vỡ, còn có vẻ nho nhã thanh lịch, không ngờ sức lực lại không nhỏ chút nào, chắc hẳn đã luyện tập nhiều.
Hòm công đức được di chuyển sang một bên, vách tường trước chủ thần đài liền lộ ra. Dương Kỷ Thanh bước tới, ngồi xổm xuống trước thần đài, đưa tay lau vách đá. Bụi màu xám rơi xuống dưới đầu ngón tay Dương Kỷ Thanh, lộ ra một tờ bùa giấy nền trắng phía dưới.
Dương Kỷ Thanh đưa tay xé lá bùa, vách tường chủ thần đài lập tức ầm ầm sụp xuống, lộ ra một cái hang đá đủ cho một người khom lưng tiến vào. Nương theo ánh sáng từ bên ngoài hang đá chiếu vào, có thể nhìn thấy bên trong có mấy bậc thang đi xuống.
"Đây là địa đạo?" Phương Hạ đi qua, duỗi cổ nhìn vào bên trong: "Âm khí trong này dường như đậm hơn một chút so với ban nãy, cho nên âm khí truyền từ dưới này sao?"
"Hẳn là vậy." Dương Kỷ Thanh nói xong, đứng dậy khom lưng đi vào trong.
"Anh muốn xuống dưới sao?" Phương Hạ đè vai Dương Kỷ Thanh lại, ngăn cản động tác chui vào trong của anh.
"Rõ ràng đây là lối vào bẫy được chuẩn bị cho tôi, tôi tự nhiên phải xuống xem kẻ thù của tôi đã chuẩn bị cho tôi cái gì."
"Tôi cũng muốn xuống." Phương Hạ đè đồng tiền trong túi lại, đột nhiên quyết định nói.
Oán hồn bị trục xuất khỏi người công nhân ở trong đồng tiền kia, oán hồn có phản ứng với hang đá, chứng tỏ hang đá này có quan hệ mật thiết với lai lịch của oán hồn.
"Tôi không nhờ cậu giúp, cậu theo tôi xuống dưới tôi cũng sẽ không trả thù lao cho cậu." Dương Kỷ Thanh nhìn Phương Hạ nói.
"Tôi là loại người thích bắt chẹt sao?" Phương Hạ lườm một cái: "Đây là tôi tự muốn xuống."
"Đi xuống nói không chừng sẽ gặp nguy hiểm, tôi và Nhậm Triều Lan chưa chắc có thể bảo vệ cậu." Dương Kỷ Thanh đứng thẳng người, thoáng nghiêm mặt nói.
"Phương Hạ có tôi." Phù Cẩn mở miệng nói.
"Căn cứ vào tình huống trước mắt, dưới này hơn phân nửa là tà quấy, cậu xuống có thể sẽ bị ảnh hưởng." Dương Kỷ Thanh nói.
"Phù Cẩn có tôi." Phương Hạ lấy ra miếng huyết ngọc giấu trong cổ áo ra, là vật môi giới dùng để trấn giữ Phù Cẩn: "Nếu có gì xảy ra, tôi sẽ triệu Phù Cẩn vào trong ngọc."
"Được rồi, vậy thì đi thôi."
Vương Dịch Vĩ không biết đã chạy đi đâu, đến bây giờ còn chưa tìm tới. Nhưng mà bọn Dương Kỷ Thanh lúc này cũng không rảnh mà lo cho hắn ta, hơn nữa lấy tình trạng bị cổ thuật khống chế của hắn ta trước đó, rất có thể là bị khống chế không đến được.
Sau khi quyết định cùng nhau tiến vào hang đá, bốn người lập tức hành động.
Bốn người mở đèn pin điện thoại, theo bậc thang chật hẹp đi xuống. Phù Cẩn dẫn đầu, Phương Hạ đi theo phía sau hắn, Dương Kỷ Thanh theo sau Phương Hạ, Nhậm Triều Lan đảm nhiệm vị trí cuối.
Đi xuống khoảng mười mét, trước mắt bỗng mở ra một không gian rộng lớn, một hang Phật bao la hùng vĩ xuất hiện trước mắt bọn họ.
Trung tâm của ngọn núi bị khoét rỗng, trên vách đá bên trong chạm khắc vô số tượng Phật lớn nhỏ không rõ. Hoa văn trên tượng Phật đã gần như phai màu hoàn toàn, cho thấy niên đại của chúng đã rất lâu đời.
Trước mỗi pho tượng Phật đều có một ngọn đèn bằng đá, trên ngọn đèn có ngọn lửa to bằng hạt đậu, hợp thành từng đốm sáng, chiếu sáng khuôn mặt hiền lành của những pho tượng Phật kia.
"Dưới này hóa ra là một hang Phật?" Phương Hạ có chút ngoài ý muốn, nhưng vừa nói xong, anh ta nhanh chóng quay đầu nhìn về phía Phù Cẩn bên cạnh: "Phù Cẩn, anh có khó chịu không?"
"Không khó chịu." Phù Cẩn lắc đầu.
"Vậy chúng ta tiếp tục đi xuống." Dương Kỷ Thanh nhìn thoáng qua Phù Cẩn, dùng đèn pin ra hiệu phương hướng.
Dọc theo vách đá trong hang Phật, có một bậc thang xoắn ốc đi xuống. Bậc thang này rộng hơn so với bậc thang trước đó, đủ cho ba người đi song song với nhau. Bên ngoài bậc thang có lan can một bên, nhưng lan can làm bằng gỗ, chất liệu gỗ khá chắc chắn, nhưng bởi vì niên đại lâu đời, rất nhiều chỗ đã thiếu hụt hư hỏng.
Để đảm bảo an toàn, bốn người Dương Kỷ Thanh vẫn dựa theo trình tự xuống dưới lúc trước, xếp thành hàng một, bám theo vách đá đi xuống.
Càng xuống sâu, hoa văn trên người tượng Phật dần có màu sắc tươi sáng, đèn dầu trước tượng Phật cũng càng ngày càng nhiều, ánh sáng đủ để nhìn rõ các chi tiết của tượng Phật gần đó. Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng vẻ mặt của tượng Phật phía dưới rõ ràng không khác gì tượng Phật phía trên, nhưng ánh mắt lại mang một cảm giác tà khí âm trầm, tràn ngập ác niệm khiến xương sống người ta phát lạnh.
"Sao tôi cảm thấy mấy tượng Phật này như đang nhìn chằm chằm vào chúng ta?" Phương Hạ dừng bước, ngẩng đầu nhìn bức tượng Địa Tạng Bồ Tát gần đó.
"Những tượng Phật này làm cho người ta có cảm giác không giống Thần Phật." Dương Kỷ Thanh cũng dừng bước, ngẩng đầu nhìn tượng Phật: "Ngược lại giống như..."
"Giống như tà ma!" Phương Hạ nhanh chóng đáp lời.
Anh ta còn chưa dứt lời, dư âm đã quanh quẩn trong hang Phật.
Giống như tà ma—tà—ma—ma—ma—
"Chết tiệt! Sao đột nhiên có tiếng vọng?" Phương Hạ theo bản năng kêu lên, nhưng mà giọng nói này của anh ta rõ ràng lớn hơn vừa rồi không ít, lại không gây ra tiếng vọng.
"Có vẻ như hang Phật này còn biết chọn lọc lời nói của người ta." Dương Kỷ Thanh quay đầu nhìn Nhậm Triều Lan: "Anh nói một câu thử xem."
"Nếu hang Phật điêu khắc đầy tượng Phật này dùng để trấn áp thứ gì đó, vậy vấn đề bên dưới khẳng định không nhỏ."
"Cái này cũng không có tiếng vọng." Dương Kỷ Thanh nghiêng tai lắng nghe một lát rồi nói.
"Giống như tà ma!" Phương Hạ lặp lại câu nói vừa nãy, nhưng lần này không có tiếng vọng, anh ta không khỏi lẩm bẩm: "Cảm giác không phải chọn lọc lời nói của người ta, mà là ngẫu nhiên..."
Ngẫu nhiên—ngẫu—nhiên—nhiên—nhiên—
"..." Phương Hạ xoay người đẩy Phù Cẩn trước mặt, tiếp tục đi về phía trước: "Đi thôi đi thôi, không chơi nữa."
Đoàn người dọc theo thềm đá lại tiếp tục đi xuống, ánh mắt tượng Phật phía dưới vẫn tà khí âm trầm như trước, không có chút ý tứ muốn khôi phục mặt mũi hiền lành.
Sau khi đi bộ một lúc lâu, cuối cùng bọn họ cũng nhìn thấy bên trong hốc nơi Đức Phật ngồi xếp bằng, có một cái gì đó mới xuất hiện, một cái gì đó mà không ai trong số bọn họ muốn nhìn thấy, nếu có thể.
Đó là xác khô, giống như thi thể khô tùy ý vứt bỏ rải rác ở trong hốc tường, số lượng rất nhiều, theo bậc thang xoắn ốc mà xuống, không nhìn thấy điểm dừng của những xác khô này.
Trên thân xác khô mặc trang phục có kiểu dáng không giống nhau, trên mặt đeo mặt nạ có chất liệu không giống nhau, không có ngũ quan. Chất liệu chủ yếu của mặt nạ đa số là vàng, bạc, ngọc, đồng và các vật liệu quý hiếm, một số ít được làm bằng vật liệu rẻ tiền như gốm sứ, chúng có đặc điểm chung là không dễ bị hư hại, không dễ bị phân hủy.
"Đây là gì?" Phương Hạ tuy là người nửa đường bước vào giới huyền thuật, nhưng đã không ít lần nhìn thấy xác chết, nhưng cảnh tượng như một triển lãm xác khô thế này, cũng không khỏi cảm thấy da đầu tê dại. Sao lại có nhiều xác chết như vậy? Còn có tại sao trên mặt bọn họ đều đeo mặt nạ?"
Đoán Mệnh - Mộc Sanh
Đánh giá:
Truyện Đoán Mệnh - Mộc Sanh
Story
Chương 107: Phật khóc 06
10.0/10 từ 24 lượt.
