Đoán Mệnh - Mộc Sanh
Chương 106: Phật khóc 05
"Có thể biểu diễn tại chỗ cho chúng tôi xem không?"
Mọi người ở đây theo tầm mắt Dương Kỷ Thanh nhìn lại, rất nhanh nhìn thấy hai người từ phía sau ký túc xá chùa đi ra.
Một người đàn ông trung niên bụng bia, mặc áo sơ mi màu xanh đậm, khuôn mặt vuông vức tràn đầy sầu khổ. Một người khác là tăng nhân mặc áo cà sa, trong tay cầm một chuỗi phật châu, khi quay đầu nói chuyện với người đàn ông trung niên, khuôn mặt từ bi mang theo chút áy náy.
"Nhìn người đàn ông trông như mang thai năm tháng kia, chính là ông chủ Vương Dịch Vĩ, người phụ trách công trình bên đỉnh núi phía tây mà tôi vừa nói, hòa thượng bên cạnh hắn ta là đại sư Tuệ Minh mà lúc trước hắn ta mời đến để trừ tà." Phương Hạ giới thiệu hai người cho nhóm của Dương Kỷ Thanh, rồi quay đầu nói với Phù Cẩn bên cạnh: "Sắc mặt phiền muộn của ông chủ Vương, em đoán là hắn ta không mời được phương trượng."
"Đoán đúng rồi." Phù Cẩn ôm lấy Phương Hạ, tóm tắt đơn giản nội dung mà hắn vừa nghe được ở trong phòng khách: "Phương trượng nói, đại sư Tuệ Minh là người có đạo hạnh cao thâm nhất trong chùa của bọn họ, nếu chuyện mà đại sư Tuệ Minh không giải quyết được, thì hắn ta cũng không còn cách nào nữa, chỉ có thể đề nghị ông chủ Vương đi mời cao tăng từ các chùa lớn khác ra tay."
Phù Cẩn vừa nói xong, Vương Dịch Vĩ và đại sư Tuệ Minh đã đi tới cửa, đối diện với nhóm người đang đứng nhìn ở cửa.
"Sao lại là cậu nữa!" Vương Dịch Vĩ nhìn qua nhóm người, bỏ qua những người không quen biết khác, tầm mắt rơi vào trên người Phương Hạ gần đây liên tục tìm tới cửa, vẻ mặt nóng nảy nói.
"Ông chủ Vương, đừng tức giận như vậy." Phương Hạ lùi lại một bước, xoa xoa lỗ tai bị giọng nói của Vương Dịch Vĩ làm cho ong ong chấn động: "Cẩn thận cao huyết áp."
"Tôi không bị cao huyết áp!"
"Điều đó không quan trọng, quan trọng là... hay là anh mời tôi hỗ trợ đi." Vẻ mặt Phương Hạ chân thành đề nghị hắn ta: "Anh xem, tôi đã tìm anh nhiều lần như vậy, anh cứ coi như là bị lừa một lần không được sao, biết đâu mọi chuyện lại được giải quyết suôn sẻ thì sao?"
"Không được!"
Vương Dịch Vĩ lớn tiếng từ chối xong, đưa tay muốn đẩy Phương Hạ đang chặn đường ra, nhưng tay còn chưa chạm đến thân thể Phương Hạ, đã bị Phù Cẩn bắt lấy cổ tay. Vương Dịch Vĩ theo phản xạ căng cơ bắp lên, muốn thoát khỏi sự kìm chế của đối phương, ai ngờ sắc mặt nghẹn đến đỏ bừng cũng không nhúc nhích được tí nào.
Chết tiệt! Tuy rằng hắn ta không phải là công nhân chuyển gạch ở công trường, nhưng thỉnh thoảng đi dạo ở công trường cũng sẽ giúp một tay, tự nhận là sức không nhỏ, sao lại bị người này bắt được cổ tay mà không thể giãy ra chứ?
Không thể thoát ra, Vương Dịch Vĩ chỉ có thể rút tay rút về, tay rất thuận lợi rút về, vì đối phương chủ động buông tay.
Vương Dịch Vĩ ngượng ngùng xoa xoa cổ tay, vòng qua người Phương Hạ bước ra ngoài.
"Hừ! Tuổi còn trẻ mà không chịu làm gì cho tốt? Cứ phải giả danh lừa bịp! Ngay cả lừa đảo qua điện thoại cũng không lừa được đồng nào từ tôi, cậu đừng hòng thành công!" Oán hận Phương Hạ xong, Vương Dịch Vĩ lại quay đầu khách khí nói với đại sư Tuệ Minh đang đứng trong cửa: "Đại sư Tuệ Minh, ngài đừng tiễn, tôi tự mình xuống núi."
Vương Dịch Vĩ nói xong, lập tức chuẩn bị rời đi. Nhưng mà, hắn ta vừa nhấc chân bước ra một bước, lại đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn về phía Dương Kỷ Thanh bên kia.
"Hả?" Dương Kỷ Thanh nghi hoặc nhìn thẳng vào mắt Vương Dịch Vĩ.
"Cậu có biết trừ tà không?" Vương Dịch Vĩ nhìn chằm chằm Dương Kỷ Thanh một hồi lâu, sau đó mở miệng hỏi.
"Biết một chút."
"Gần đây trên công trường tôi xảy ra chút chuyện lạ, cậu có thể xem qua giúp tôi được không?" Vương Dịch Vĩ xoay người đi tới trước mặt Dương Kỷ Thanh, vẻ mặt chân thành cầu xin.
"Được." Nụ cười trên mặt Dương Kỷ Thanh không thay đổi, nhưng đáy mắt lại tối sầm lại.
"Này! Ông chủ Vương, trông anh ấy già yếu lắm sao? Sao anh lại nhờ anh ấy giúp đỡ?" Phương Hạ không thể tưởng tượng nổi nhìn Vương Dịch Vĩ, tiến lên phản đối: "Rõ ràng anh ấy trông còn trẻ hơn tôi!"
"Ông chủ Vương, tôi có thể mời cậu trai trẻ này cùng tới hỗ trợ được không?" Dương Kỷ Thanh nói với Vương Dịch Vĩ.
"Không vấn đề gì, cậu thích dẫn ai cũng được!"
"Được rồi, tôi không có ý kiến nữa." Phương Hạ lùi lại.
Dương Kỷ Thanh bảo Dương Nhất Lạc, Nhậm Du và Tưởng Tùng ở lại xử lý chuyện của Sở Hàng, mang theo Nhậm Triều Lan, Phương Hạ và Phù Cẩn đi theo Vương Dịch Vĩ đến công trình trên đỉnh núi phía tây.
Hai đỉnh núi đông tây của núi Song Nguy Phong rất gần nhau, cho nên gần đỉnh núi có một cây cầu nối giữa hai đỉnh, kết nối hai ngọn núi lại với nhau. Đi lại giữa hai đỉnh núi không cần phải xuống núi vòng qua, có thể đi thẳng từ cây cầu, mỗi chiều từ chùa trên đỉnh núi mất khoảng nửa giờ đi bộ.
Trên đường đi, Vương Dịch Vĩ không nói nhiều, cúi đầu dẫn đường ở phía trước. Bốn người Dương Kỷ Thanh đi theo phía sau hắn ta lại nhỏ giọng nói chuyện với nhau.
"Bởi vì hắn ta bị người khác khống chế." Dương Kỷ Thanh nói.
"Trên người hắn ta có mùi cổ trùng." Phù Cẩn bổ sung.
"Khống chế hành vi của người sống..." Nhậm Triều Lan hơi nhíu mày: "Cừu Dũng?"
"Chắc là vị trưởng khoa Cừu kia rồi." Dương Kỷ Thanh nói, nhìn thoáng qua Phù Cẩn.
Cừu Dũng từng là trưởng khoa nhân sự của Cục Điều Tra Đặc Biệt, vì muốn trộm một tấm ngọc bài Long Cửu Tử của Cục Điều Tra Đặc Biệt, sau khi bị lộ thân phận thì trốn thoát. Theo như những người từng giao đấu với Cừu Dũng trong Cục Điều Tra Đặc Biệt, Cừu Dũng có thể tiến hành khống chế người sống để thi triển Khôi lỗi thuật, nhưng theo lời của Phù Cẩn, thuật pháp Cừu Dũng sử dụng chính xác mà nói hẳn là cổ thuật.
Nói đến cổ thuật, Dương Kỷ Thanh cũng biết chút ít. Người bị cổ thuật khống chế, trong thời gian ngắn, ngay cả người quen cũng rất khó nhận ra sự bất thường của bọn họ. Lần này bởi vì Cừu Dũng tạm thời ra tay, làm cho thái độ trước sau của Vương Dịch Vĩ trở nên quá đột ngột, mới làm cho bọn họ phát hiện bất thường quá rõ ràng.
"Các anh biết người khống chế Vương Dịch Vĩ?" Phương Hạ hỏi.
"Biết, thủ hạ của một kẻ thù. Hắn muốn giết tôi, nên để thuộc hạ của hắn khống chế Vương Dịch Vĩ mời tôi qua. Tôi cũng muốn giết hắn, cho nên tôi lập tức đồng ý lời mời của ông chủ Vương." Đây là một kế hoạch công khai, Vương Dịch Vĩ bị khống chế có biểu hiện bất thường rõ ràng, anh không muốn bỏ qua manh mối này, nên không quan tâm đến sự bất thường của Vương Dịch Vĩ.
Phương Hạ giật mình: "Thảo nào anh để Dương Nhất Lạc và Nhậm Du ở lại đỉnh núi phía đông."
Dương Kỷ Thanh vuốt vuốt Tiền Ngũ Đế trên cổ tay, nhìn về phía Phương Hạ: "Có lẽ bọn họ đã chuẩn bị sẵn cái bẫy ở đỉnh núi phía tây chờ tôi, sau khi hai người vào đỉnh núi phía tây xem tình hình xong thì nhanh chóng rời đi đi. Thực ra, tôi đoán oan hồn mà cậu gặp khi trừ tà phần lớn có liên quan đến kẻ thù của tôi, hai người thực sự không cần phải đi vào điều tra."
Phương Hạ ngoáy ngoáy lỗ tai: "Tôi nghe rồi, tôi vẫn kiên trì đi vào đỉnh núi phía tây tự mình điều tra, nếu anh chịu trả thù lao, chúng tôi còn có thể giúp đỡ."
Dương Kỷ Thanh lễ phép hỏi giá: "Thu phí thế nào?"
Phương Hạ: "Cái đó còn tuỳ thuộc vào nội dung giúp đỡ cụ thể..."
Dương Kỷ Thanh: "Nội dung giúp đỡ đắt nhất là gì?"
Phương Hạ: "Tôi gọi người, gọi toàn bộ tinh anh Cảnh gia, giúp anh quét sạch ngàn quân! Nể tình anh đưa tôi l*n đ*nh núi phía tây, tôi có thể giảm giá cho anh."
Dương Kỷ Thanh: "Vậy rẻ nhất thì sao?"
Phương Hạ: "...Giúp anh báo cảnh sát?"
Dương Kỷ Thanh: "Vậy thì giúp tôi báo cảnh sát đi."
Phương Hạ: "..."
Đi theo Vương Dịch Vĩ lên cây cầu nối giữa hai đỉnh núi, Phương Hạ lại nhịn không được mở miệng nói: "Đối phương đã sớm bố trí cạm bẫy, các anh chỉ có hai người, nếu không chịu nổi thì làm sao bây giờ?"
Dương Kỷ Thanh móc điện thoại ra, mở giao diện wechat cho Phương Hạ xem: "Tôi đã gọi người rồi."
Phương Hạ ghé sát lại nhìn, chỉ thấy hai mục tin nhắn gần nhất trên cùng, một mục là nhóm gia tộc Nhậm gia, một mục là một người có ghi chú là Trình Vũ. Tin nhắn đầu tiên đang nhảy liên tục, tin nhắn sau dừng lại ở câu trả lời của đối phương - "Tôi mang người của Cục Điều Tra Đặc Biệt tới ngay."
Quả thật đã gọi người rồi, gọi tinh anh Nhậm gia và Cục Điều Tra Đặc Biệt.
Dương Kỷ Thanh thu điện thoại lại, mỉm cười nói: "Dựa trên những lần giao đấu với kẻ thù của tôi, lấy năng lực của đối phương, dù có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tôi và Nhậm Triều Lan cũng có thể chống đỡ đến khi viện trợ tới. Phương gia chủ còn điều gì khiến cậu không yên tâm không?"
Phương Hạ: "...Không có, tôi chỉ có một vấn đề muốn hỏi."
Dương Kỷ Thanh: "Nguyện nghe tường tận."
Phương Hạ: "Anh thật sự là nhà văn Yển Vu giả trang đúng không?" Tại sao dùng điện thoại gọi người thành thạo như vậy?
Dương Kỷ Thanh: "Có cơ hội tôi sẽ đưa cậu đi thăm mộ của tôi."
Đi qua cầu, dọc theo con đường đá giữa rừng trúc xanh, dọc theo thế núi lên trên, không bao lâu, đoàn người đến trước cổng chùa đang xây dựng ở trên đỉnh núi phía tây.
Đỉnh núi phía tây tuy rằng đã đình công, nhưng công trường không hoàn toàn không có người, ngoại trừ bảo vệ phụ trách trông coi, còn có một số công nhân đang thu dọn vật liệu xây dựng vương vãi.
Miếu Tứ Đại Thiên Vương đã xây dựng gần xong, bốn pho tượng thần Tứ Đại Thiên Vương khí thế hùng vĩ đã lên thần đài, chỉ là chưa lên màu, tượng thần vẫn là gạch trắng.
Bên trong điện được trải thảm, trên thảm có vài dấu vết loang lổ của thuốc màu. Trên thảm trước tượng Quảng Mục Thiên Vương có đặt mấy thùng sơn, trên thùng sơn có một ông cụ sắc mặt ngăm đen đang ngồi, hút thuốc từng hơi một.
"Lão Lý." Vương Dịch Vĩ vừa vào cửa lập tức lên tiếng gọi.
"A, Vương tổng." Ông cụ ngồi trên thùng sơn vội vàng bóp điếu thuốc, đứng dậy nghênh đón, đồng thời cũng thấy được bốn người Dương Kỷ Thanh đi theo Vương Dịch Vĩ vào: "Bốn vị này là..."
"Đại sư tôi mời tới, đến hỗ trợ xem việc."
"Bọn họ là đại sư?" Vẻ mặt lão Lý nghi ngờ: "Nhưng..."
"Ông chủ Vương, trước tiên kể cho chúng tôi nghe chuyện hai người gặp phải đi." Dương Kỷ Thanh không đợi ông cụ kia nói ra khỏi miệng, giành nói với Vương Dịch Vĩ trước.
"Chuyện xảy ra ở miếu Thiên Vương này!" Vương Dịch Vĩ vỗ đùi, bắt đầu nói tỉ mỉ với mấy người Dương Kỷ Thanh.
Quá trình xây dựng miếu Thiên Vương rất thuận lợi, chuyện kỳ lạ xảy ra sau khi tượng thần bằng gạch của Tứ Đại Thiên Vương được đặt lên thần đài.
Tượng thần lên thần đài, dựa theo quy trình kế tiếp chính là tô màu cho tượng thần. Vương Dịch Vĩ mời mấy thợ lành nghề, trong đó có lão Lý phụ trách việc sơn tượng, nhưng buổi tối ngày đầu tiên khởi công đã xảy ra chuyện lạ.
Tượng thần khổng lồ, công tác sơn màu không thể hoàn thành trong vài ba ngày. Ngày đầu tiên, sau khi bọn lão Lý đánh xong lớp màu nền, chỉ sơn một phần nhỏ màu đỏ trên một pho tượng Thiên Vương, rồi kết thúc công việc về nhà.
Ngày hôm sau, đám người lão Lý tới dự định tiếp tục công việc sơn màu, lại kinh hãi phát hiện, phần màu đỏ sơn trên tượng Thiên Vương ngày hôm qua đã biến mất, thay vào đó là hai vết đỏ trên má tượng Thiên Vương, giống như tượng Thiên Vương kia chảy ra huyết lệ.
"Ban đầu chúng tôi nghĩ là có người nghịch ngợm, nhưng kiểm tra camera, cũng hỏi bảo vệ trực ban, đều không phát hiện ra ai lẻn vào miếu Thiên Vương." Vương Dịch Vĩ cau mày nói, "Tôi bảo bọn lão Lý rửa sạch huyết lệ trên tượng Thiên Vương, tiếp tục sơn màu."
Thế nhưng, mỗi lần sơn màu xong lại biến mất, trở thành vết máu trên mặt tượng Thiên Vương. Hơn nữa, khoảng cách biến đổi từ màu bình thường sang huyết lệ càng ngày càng ngắn, ban đầu là qua một đêm, sau đó là nửa đêm, rồi chỉ còn vài giờ...
"Hiện tại chỉ cần vài phút sẽ biến thành huyết lệ." Lão Lý nói tiếp.
"Có thể biểu diễn trực tiếp cho chúng tôi xem không?" Sau khi Phương Hạ dạo qua một vòng trong miếu cùng Phù Cẩn, không cảm thấy có âm khí, mở miệng hỏi lão Lý.
Đoán Mệnh - Mộc Sanh
Đánh giá:
Truyện Đoán Mệnh - Mộc Sanh
Story
Chương 106: Phật khóc 05
10.0/10 từ 24 lượt.
