Đoán Mệnh - Mộc Sanh

Chương 103: Phật khóc 02


"Tại sao tôi phải gọi anh ấy là lão tổ tông?"


Trong nhóm gia tộc Nhậm gia, bát quái khí thế ngất trời đột nhiên dừng lại, cả nhóm im lặng như gà. Mà hai vị lão tổ tông khiến cho hiện tượng này xảy ra lại hoàn toàn không biết gì cả.


Tiễn Nhậm Kiều Kiều xong, sau khi đặt hành lý, Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan ngồi xuống sô pha trong phòng khách, sau đó triệu tập tất cả mọi người trong nhà nhỏ.


Dương Kỷ Thanh đã thông báo trước về ngày trở về, cho nên hôm nay người và quỷ trong trong nhà nhỏ đều có mặt, Dương Nhất Lạc, Nhậm Du, Tưởng Tùng, cùng với âm hồn Sở Hàng mà trước đó Dương Kỷ Thanh đã mang ra từ trong bức tranh của đại sư Tĩnh Tư, không thiếu một ai.


Một thời gian không gặp, vật chứa mà Sở Hàng nhập vào đã thay đổi, không còn là bức tượng gỗ nhỏ mà Nhậm Triều Lan tùy tiện lấy từ chỗ của Chu Nguyệt Đồng nữa, mà đã thay bằng một người rối gỗ cao gần bằng Ultraman của Tưởng Tùng.


Con rối gỗ này vốn được đặt trong tủ kính ở phòng khách như một món đồ trang trí, bây giờ đã bị tháo đế ra để làm thân cho Sở Hàng.


Con rối gỗ không có mặt, các khớp trên cơ thể có thể linh hoạt di chuyển, nhưng động tác của Sở Hàng lại chậm chạp, làm cho người ta không khỏi hoài nghi con rối gỗ mới này có bị rỉ sét hay không.


Động tác Sở Hàng thong thả đi về phía sô pha giống như một ông già, Tưởng Tùng thì lẽo đẽo theo sau bắt chước lại động tác của cậu ta.


Khi Sở Hàng đi được nửa đường, đột nhiên quay đầu lại, Tưởng Tùng lập tức làm bộ như không có việc gì ngắm phong cảnh chung quanh, hai người phối hợp ăn ý, rõ ràng là đã giao đấu nhiều lần.


"Con rối gỗ này là tôi dùng phương pháp luyện chế mà lão tổ tông dạy tôi, dùng Âm thi trận để luyện hóa, tôi bảo Sở Hàng giúp tôi thử nghiệm." Nhâm Du đi tới, khom lưng vớt con rối gỗ trên mặt đất lên, đặt lên sô pha đơn, có chút ngượng ngùng mở miệng: "Lần này âm hồn có thể thuận lợi nhập vào người, nhưng hình như vẫn không thành công lắm, động tác của Sở Hàng không có cách nào linh hoạt như Tưởng Tùng."


"Cũng không tệ lắm, âm khí trong cơ thể rối gỗ bố trí tỉ mỉ một chút là được." Nhậm Triều Lan nhận xét.


"Được, lát nữa tôi sẽ sửa lại." Nhậm Du gãi đầu, ngồi xuống ghế sofa đối diện với Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan.


Tưởng Tùng cũng theo sau leo lên sô pha đơn của Sở Hàng, nhìn thoáng qua Nhậm Triều Lan, ngoan ngoãn không trêu chọc Sở Hàng.


Nhâm Du đã đến, lại không thấy bóng dáng của Dương Nhất Lạc đâu, Dương Kỷ Thanh quay đầu tìm một vòng, phát hiện cậu chạy tới cửa ra vào, đang đứng ở cửa thò đầu ra ngoài.


"Tiểu tằng tôn, cậu đang tìm cái gì vậy?"


"Tôi đang tìm bà lão tổ tông! Chẳng phải anh nói hôm nay sẽ đưa bà lão tổ tông về sao?" Hôm nay cậu vốn phải đi làm, chính là vì gặp bà lão tổ tông, mới đặc biệt chuyển ca với đồng nghiệp.



"Khụ!" Dương Kỷ Thanh nhìn lướt qua Nhậm Triều Lan, gọi Dương Nhất Lạc: "Cậu qua đây ngồi đi."


Dương Nhất Lạc quay đầu về phòng khách, ngồi xuống bên cạnh Nhâm Du, đối diện với Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan đang ngồi cạnh nhau.


"Dương Nhất Lạc." Dương Kỷ Thanh gọi.


"Có!" Dương Nhất Lạc đặt hai tay lên đầu gối, ngồi thẳng lưng, nghiêm túc. Hiếm khi lão tổ tông gọi tên cậu nghiêm túc như vậy, khiến cậu cảm thấy có chút khẩn trương.


"Giới thiệu với cậu một chút, chồng của tôi, Nhậm Triều Lan." Dương Kỷ Thanh nắm tay Nhậm Triều Lan, lắc nhẹ về phía Dương Nhất Lạc.


Đây là lần thứ hai trong ngày hôm nay anh công khai quan hệ giữa anh và Nhậm Triều Lan. Một lần không quen, hai lần thành thạo, Dương Kỷ Thanh tỏ ra rất tự nhiên. Nhưng mà anh có thể bình tĩnh tự nhiên, còn những người khác lại không thể.


Anh vừa nói xong, phòng khách lập tức yên tĩnh.


Dương Nhất Lạc từ từ chuyển tầm mắt, ánh mắt rơi vào tay Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan.


Cậu không xa lạ gì với Tiền Ngũ Đế trên tay hai người. Năm đồng tiền ngũ đế đó vốn được đeo trên cổ tay của lão tổ tông nhà cậu. Hiện tại trên cổ tay lão tổ tông chỉ còn ba đồng, hai đồng kia đã đeo trên cổ tay của Nhậm Triều Lan.


Ngay cả đồ vật mang theo bên người cũng chia sẻ, lão tổ tông nhà cậu hiển nhiên không phải đang đùa giỡn cậu.


Dương Nhất Lạc vừa ngoài ý muốn, lại không ngoài ý muốn, cậu bất ngờ là vì Dương Kỷ Thanh là người đồng tính, nhưng đối với việc Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan ở bên nhau lại cảm thấy không có gì lạ.


Đối với tình yêu nam nam, Dương Nhất Lạc không phải lần đầu thấy, chỉ là một trong hai nhân vật chính là lão tổ tông nhà mình, làm cho cậu cảm thấy có chút kinh ngạc, cho nên sửng sốt một lát rồi mới kịp phản ứng.


"...Chào bà lão tổ tông?" Dương Nhất Lạc nhìn chằm chằm Nhậm Triều Lan một lúc rồi thử gọi.


"Cậu thật sự gọi là bà lão tổ tông à?" Dương Kỷ Thanh cười mắng một câu.


Lúc anh nói với Dương Nhất Lạc, quả thật đã gọi đùa Nhậm Triều Lan là "bà lão tổ tông", nhưng Nhậm Triều Lan là đàn ông, anh cũng không có ý coi đối phương là phụ nữ, nên chính thức gọi là "bà lão tổ tông" thì không thích hợp.


"Gọi là Nhậm tổ tông." Dương Kỷ Thanh suy nghĩ một lát rồi nói.


"Xin chào Nhậm tổ tông." Dương Nhất Lạc nghe lời đổi cách gọi.



"Ừ, chào tiểu tằng tôn." Nhậm Triều Lan lên tiếng, lấy ra một bao lì xì đưa cho Dương Nhất Lạc.


Dương Nhất Lạc đứng dậy nhận lấy bao lì xì, cảm giác đầu tiên là rất dày, bên trong có nhiều tiền. Sờ xuống dưới nữa, lại sờ đến một món đồ hình tròn cứng lạnh, cảm giác giống như đồng xu.


"Bên trong còn có ba đồng tiền cổ, để cậu dùng cho việc bói toán." Thấy Dương Nhất Lạc lộ vẻ hoang mang, Nhậm Triều Lan nhẹ nhàng giải thích.


"Cảm ơn Nhậm tổ tông." Dương Nhất Lạc được cưng mà sợ. Phần phí sửa miệng này của Nhậm Triều Lan không chỉ dày mà còn rất thực dụng.


"Anh còn bỏ thêm tiền cổ vào à?" Dương Kỷ Thanh nhấc chân, khuỷu tay chống lên đùi, chống má, hơi nghiêng người nhìn Nhậm Triều Lan: "Anh làm vậy chẳng phải khiến em chỉ phát bao lì xì trở nên thiếu chân thành sao?"


"Không phải em đã xem tướng cho Nhậm Hoài Khang rồi sao?" Nhậm Triều Lan nghiêm túc chỉnh lại.


"Xem tướng có tai nạn đổ máu cho người ta cũng tính nữa hả?"


"Sao lại không tính?" Đáy mắt Nhậm Triều Lan lộ ra ý cười: "Ai ở Kinh thành mà không biết, một quẻ của Dương thần toán, ngàn vàng cũng khó mà mua được?"


"Khéo miệng, học từ ai vậy?"


"Tự học thành tài." Nhậm Triều Lan nói xong, lại rút ra hai bao lì xì, đưa cho Tưởng Tùng và Sở Hàng.


"Cảm ơn thiếu gia, cảm ơn Nhậm tiên sinh, hai người có tình cuối cùng cũng thành thân thuộc, chúc hai người trăm năm hạnh phúc!" Tưởng Tùng vui vẻ nhận bao lì xì.


Hắn ta đã biết Nhậm Triều Lan có ý với Dương Kỷ Thanh từ lâu, bây giờ hai người chính thức ở bên nhau, hắn ta cũng không cảm thấy kinh ngạc, thiếu gia tuy khó chiều, nhưng vị Nhậm tiên sinh này cũng không phải một nhân vật đơn giản. Vừa rồi hắn ta im lặng như gà, chỉ là xuôi theo dòng người mà thôi.


"Lúc trước tôi cũng cảm giác bầu không khí giữa hai người có gì đó rất lạ, hóa ra là đang yêu nhau!"


Sở Hàng cầm bao lì xì nói thầm hai câu, cũng chúc phúc theo: "Chúc hai người bách niên giai lão, sớm sinh quý... A, hai người không sinh được, vậy thì chúc con cháu trong nhà sớm sinh quý tử."


Dương Nhất Lạc: "..." Liên quan gì đến tôi?


Nhậm Triều Lan cười cười, cầm bao lì xì cuối cùng còn lại, nhìn về phía Nhậm Du từ nãy đến giờ vẫn chưa nói gì.


Nhậm Du ngồi thẳng tắp bên cạnh Dương Nhất Lạc, như một bức tượng đá, anh ta là người duy nhất ở hiện trường thực sự bị khiếp sợ.



"Nhậm Du." Nhậm Triều Lan gọi.


"A? Tôi đây!" Nhậm Du chợt hoàn hồn.


"Đây là bao lì xì cho cậu." Nhậm Triều Lan đưa bao lì xì ra.


"Cảm ơn lão tổ tông." Nhậm Du đứng dậy, giống như mộng du đi nhận lấy bao lì xì từ Nhậm Triều Lan. Hai tay anh ta cầm một đầu bao lì xì nhưng không rút ra được, vì vậy trên khuôn mặt cường tráng của anh ta lại có thêm một tầng mờ mịt: "Lão tổ tông?"


"Anh Du, anh phải gọi một tiếng lão tổ tông của tôi..." Dương Nhất Lạc kéo vạt áo Nhậm Du, ý bảo anh ta gọi Dương Kỷ Thanh.


"Tại sao tôi phải gọi anh ấy là lão tổ tông?" Nhậm Du khó hiểu quay đầu nhìn cậu.


"..." Dương Nhất Lạc lấy tay che mặt giả chết.


"Được rồi, Nhậm Du cũng không dễ dàng gì, anh buông tay ra đi." Dương Kỷ Thanh cười một hồi, vỗ tay Nhậm Triều Lan, bảo hắn đưa tiền lì xì cho Nhậm Du.


Nhậm Du cuối cùng cũng nhận lấy bao lì xì, hai tay anh ta cầm tiền lì xì, lảo đảo đứng tại chỗ một hồi, đột nhiên như sáng tỏ điều gì.


Nhậm Du: "Dương tiên sinh, anh, anh ở cùng một chỗ với lão tổ tông của tôi?"


Dương Kỷ Thanh: "Đúng vậy! Cậu không xem nhóm gia tộc à?"


"Tôi bình thường không tham gia trò chuyện nhóm." Nhậm Du nói, lại quay đầu nhìn Dương Nhất Lạc, ngượng ngùng nói: "Vậy nãy giờ cậu bảo tôi gọi anh ấy là lão tổ tông..."


Dương Nhất Lạc: "... Rồi sao?"


Nhậm Du lại một lần nữa nhìn về phía Dương Kỷ Thanh: "... Chào Dương tổ tông."


Dương Kỷ Thanh: "Chào tiểu tằng tôn, tôi đã gửi phong bao lì xì trong nhóm gia tộc, lát nữa nhớ nhận nhé."


Nhậm Du: "Vâng."


Nhâm Du cầm bao lì xì cả buổi sáng đều choáng váng. May mắn là đầu óc choáng váng cũng không ảnh hưởng đến tay nghề nấu ăn của anh ta, anh ta vẫn thuận lợi làm một bàn cơm trưa phong phú, tiếp đón tẩy trần và chúc mừng hai vị tổ tông.



Sau bữa trưa, mọi người lại tụ tập trong phòng khách.


Dương Kỷ Thanh kể lại quá trình đối đầu với Trảm Tự Hội ở thành phố B, và tiết lộ thân phận của chủ nhân Trảm Tự Hội.


"Chủ nhân Trảm Tự Hội vậy mà là Hoàng đế cuối cùng của Triệu thị, Triệu Thừa Huy..." Tưởng Tùng lẩm bẩm, trong giọng nói đều là không dám tin, lập tức lại hỏi tiếp: "Thiếu gia, vậy tại sao Triệu Thừa Huy lại cố chấp muốn giết anh như vậy? Dương gia các anh đã từng đắc tội với hắn sao?"


"Tôi không nhớ có chuyện đó, trong lịch sử gia tộc cũng không có ghi chép." Dương Kỷ Thanh nói xong, chuyển ánh mắt sang Dương Nhất Lạc: "Cậu có manh mối gì không?"


"Không có." Dương Nhất Lạc lắc đầu: "Tôi cũng chưa từng nghe nói có ai trong tổ tiên Dương gia từng đắc tội với Triệu Thừa Huy."


"Chuyện này cũng không vội, đợi đến lúc tôi gặp Triệu Thừa Huy, hỏi sẽ rõ." Dương Kỷ Thanh cũng không thèm để ý đến câu trả lời này, bất kể câu trả lời này là cái gì, cũng không thể thay đổi sự thật Triệu Thừa Huy đã giết sạch huyết mạch cả nhà Dương gia anh, cũng không thể thay đổi ý định muốn Triệu Thừa Huy trả giá cho món nợ máu diệt tộc này.


"Còn nữa..." Dương Kỷ Thanh từ trong túi lấy ra hai tờ giấy nguyền rủa đã mất hiệu lực, đưa cho Tưởng Tùng: "Loại giấy này, cậu có từng gặp qua ở hiện trường cái chết của thuật sĩ khế ước của cậu không?"


Tưởng Tùng nhận lấy người giấy, quan sát một lúc rồi lập tức kích động nói: "Có có có, tôi có thấy qua!"


Dương Kỷ Thanh: "Trảm Tự Hội có một vị thuật sĩ có thể dùng người giấy này làm môi giới, thực hiện nguyền rủa giết người từ xa. Nếu như cậu đã từng thấy, thì kẻ giết thuật sĩ khế ước của cậu rất có thể là cùng một thuật sĩ đã ra tay với chúng tôi tại biệt thự Triệu gia."


Tưởng Tùng nắm chặt người giấy trong tay, thấp giọng nói: "Mạn Mạn bình thường cũng dùng người giấy, cho nên lúc trước tôi nhìn thấy người giấy trên thi thể cô ấy, mới không cảm thấy không đúng, hóa ra..."


Chủ mưu phía sau Trảm Tự Hội hiện giờ đã sáng tỏ, bọn Dương Kỷ Thanh cũng không cần vắt hết óc tìm tòi nghiên cứu, nói đến đây, đề tài Trảm Tự Hội cũng tạm thời kết thúc.


Trong phòng khách yên tĩnh một lát, Dương Kỷ Thanh chuyển mắt nhìn về phía con rối gỗ Sở Hàng.


"Sở lão đại, cậu ở dương gian cũng đủ lâu rồi, chuẩn bị khi nào hoàn thành tâm nguyện để tôi tiễn cậu lên đường?"


Sở Hàng ngơ ngác, cuối cùng cũng nhớ ra mình ở tạm trong nhà là để chờ Dương Kỷ Thanh giúp hoàn thành tâm nguyện.


Cảm giác có chút không nỡ.


Sở Hàng cúi đầu nhìn tay mình. Tay của con rối gỗ, ngay cả ngón tay cũng không có, căn bản không giống với người sống. Cậu ta đã chết, đã sớm không còn là người sống, có cố chấp cũng không có ý nghĩa gì.


"Hay là... ngày mai đi?" Sở Hàng ngẩng đầu trả lời.


Đoán Mệnh - Mộc Sanh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoán Mệnh - Mộc Sanh Truyện Đoán Mệnh - Mộc Sanh Story Chương 103: Phật khóc 02
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...