Đoán Mệnh - Mộc Sanh
Chương 102: Phật khóc 01
"Đồ b**n th**!"
Nhậm Thiếu Trạch vẫy tay, đưa mắt nhìn xe chở hai vị tổ tông đi xa, sau đó quay lại nhìn về phía ba người Nhậm Hoài Khang, trong mắt lộ ra ý cười lạnh lùng.
"Chú năm, Bác hai, Chú mười ba, các người nói xem, dạo này tính tình tôi có phải quá tốt rồi không?" Nhậm Thiếu Trạch chậm rãi bước về phía ba người.
"Không, không phải..." Nhậm Hoài Khang nhìn Nhậm Thiếu Trạch đang đi từng bước về phía bọn họ, thái dương không khỏi toát mồ hôi lạnh.
"Không phải? Không phải vậy thì gan gấu gan báo của các người làm sao mọc ra?"
Nhậm Thiếu Trạch dừng bước trước mặt Nhậm Hoài Khang.
"Tôi đã nói rồi, muốn tranh giành quyền lợi ở Nhậm gia thì phải dựa vào thực lực thật sự, nhưng nếu dám giở thủ đoạn nhỏ, thì đừng trách tôi trở mặt không nhận người thân. Kết quả thế nào? Các người trực tiếp dùng thủ đoạn nhỏ đùa giỡn với lão tổ tông."
Nhậm Hoài Khang muốn cãi lại, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Nhậm Thiếu Trạch, lời nói nghẹn lại trong cổ họng.
Nhậm Thiếu Trạch như vậy, làm cho ông ta nhớ lại những năm đầu khi Nhậm Thiếu Trạch vừa nhận chức gia chủ, nhớ lại vị gia chủ trẻ tuổi này khó đối phó thế nào. Chỉ vì những năm gần đây Nhậm Thiếu Trạch thu tính, không gây chuyện lớn gì nữa mới khiến ông ta quên đi mấy năm kinh hồn bạt vía kia.
"Haizz..." Nhậm Thiếu Trạch thở dài: "Quên đi."
Nhậm Hoài Khang thở phào nhẹ nhõm, đây là muốn buông tha bọn họ?
"Các người đã thích ở Nhậm gia chơi trò tranh quyền đoạt lợi như vậy..." Nhậm Thiếu Trạch đưa tay vuốt lại tóc dài ra phía trước, tay nắm chặt vòng bạc đính ở đuôi tóc, đây là tín vật phủ đầy chú ấn gia chủ, giọng điệu nhẹ nhàng nói ra lời khiến Nhậm Hoài Khang như bị sét đánh: "Vậy thì các người cũng đừng làm người của Nhậm gia nữa, như vậy các người sẽ không suy nghĩ miên man cả ngày."
"Không..."
"Gia, gia chủ, chúng tôi không biết gì cả, chúng tôi là bị Nhậm Hoài Khang lừa gạt mà..." Hai vị lão giả đi cùng Nhậm Hoài Khang bắt đầu hoảng loạn phủi sạch quan hệ với Nhậm Hoài Khang.
Bị đuổi khỏi Nhậm gia không chỉ đơn giản là bị xóa tên khỏi gia phả và mất đi phần chia hoa hồng từ tài sản của Nhậm gia. Ngoài việc bị xóa tên ra khỏi gia phả, còn bị gia chủ tự tay phong ấn thiên phú thuật pháp, gần như là bị loại khỏi giới huyền thuật. Tuyệt học gia truyền của Nhậm gia liên quan đến Âm thi trận và thuật hồi sinh, nếu bị lạm dụng sẽ gây hậu họa khôn lường, vì vậy ai bị loại khỏi Nhậm gia sẽ bị phong ấn thiên phú thuật pháp, tước bỏ quyền sử dụng Âm thi trận.
"Tâm địa các người quá âm u, về sau cũng đừng ăn cơm âm phủ nữa, chuyển sang ăn cơm dương gian, cứu vớt lại tâm lý của mình. Đưa ba người bọn họ đến từ đường trước." Nhậm Thiếu Trạch nói xong, lại ra lệnh cho người bên cạnh: "Đi thông báo cho ba người thừa kế của bọn họ, bảo bọn hắn đều đến nhà cũ một chuyến, đừng để tôi phải tự đi bắt."
...
Nhậm Kiều Kiều lái xe rời khỏi nội thành, đi thẳng đến đường cao tốc.
Trên ghế sau, Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan thấp giọng trò chuyện. Sau khi hai người nói chuyện một vòng trời nam đất bắc, lại nói về chuyện vừa rồi xảy ra trước cửa Nhậm gia.
"Hậu bối Nhậm gia vô lễ, làm cho em phiền lòng rồi." Nhậm Triều Lan nghiêng đầu cụp mắt, nhìn hàm dưới xinh đẹp của Dương Kỷ Thanh.
"Trong tộc nhiều người, đôi khi dễ xảy ra những chuyện như vậy, năm đó Dương gia em cũng như vậy." Dương Kỷ Thanh cười cười: "Em không thấy phiền, ngược lại còn thấy rất vui. Đáng tiếc hiện giờ hậu nhân Dương gia em, chỉ còn lại một mình Dương Nhất Lạc, không thể náo nhiệt như vậy nữa."
Nhậm Triều Lan có chút đau lòng nắm lấy tay Dương Kỷ Thanh.
"Nhưng mà theo lời anh nói, sau này hậu bối nhà anh cũng là hậu bối nhà em, có lẽ em sẽ không thiếu sự náo nhiệt này." Nói tới đây, đáy mắt Dương Kỷ Thanh hiện lên chút cô đơn, nhưng rất nhanh tan biến.
"Bọn họ đều gọi em là tổ tông, đương nhiên cũng là hậu bối của em."
"Vậy em có nên phát bao lì xì cho bọn họ không?" Dương Kỷ Thanh trầm tư một chút rồi mở miệng nói: "Không phải anh cũng chuẩn bị bao lì xì cho Dương Nhất Lạc hay sao!"
Dương Kỷ Thanh nói xong, tránh tay Nhậm Triều Lan, thò tay vào trong túi áo khoác của hắn, từ bên trong lấy ra mấy bao lì xì được đóng gói tỉ mỉ.
Lần này anh đưa Nhậm Triều Lan về nhà là để chuẩn bị chính thức công khai thân phận mới của Nhậm Triều Lan với Dương Nhất Lạc, cho nên Nhậm Triều Lan đã chuẩn bị bao lì xì từ sớm. Ai ngờ, hôm nay mới vừa đi ra cổng nhà cũ của Nhậm gia, đã phải công khai quan hệ với hậu bối Nhậm gia trước.
Tuy rằng chuyện xảy ra ngoài ý muốn, quá trình cũng không quá chính thức, nhưng người ta đã gọi mình là "tổ tông", thì cũng phải phát bao lì xì để thể hiện sự yêu thương của trưởng bối.
"Anh kéo em vào nhóm, em phát lì xì cho bọn họ." Dương Kỷ Thanh lấy bao lì xì vừa rút ra, cẩn thận nhét lại vào tay Nhậm Triều Lan, rồi lại lấy điện thoại di động từ trong túi hắn ra, nhét vào trong tay hắn.
Thấy vẻ mặt hưng trí bừng bừng của Dương Kỷ Thanh, Nhậm Triều Lan cũng biết nghe lời phải, mở wechat, kéo Dương Kỷ Thanh vào nhóm gia tộc Nhậm gia.
Dương Kỷ Thanh vừa vào nhóm, đã có hai người Nhậm gia bày tỏ sự khó hiểu đối với việc anh vào nhóm, hai người này hiển nhiên là sáng nay không có ở hiện trường. Nhưng bởi vì là Nhậm Triều Lan đích thân kéo người vào, nên bọn họ hỏi cũng cực kỳ uyển chuyển.
"Em ấy là chồng của tôi."
Nhậm Triều Lan viết ra sáu chữ ở trong nhóm, khiến những người Nhậm gia không có ở hiện trường sáng nay chấn động đến không nói nên lời. Chờ đến khi những người sáng nay có mặt chào hỏi Dương Kỷ Thanh, bọn họ mới tỉnh tỉnh mê mê gia nhập gia nhập đoàn quân chào hỏi.
Dương Kỷ Thanh trêu đùa vài câu với các thành viên Nhậm gia ở trong nhóm, sau đó bắt đầu phát lì xì trong nhóm.
Các thành viên Nhậm gia nhận được bao lì xì, không khí nhất thời vui mừng hớn hở, tuy rằng không thể lĩnh tiền lì xì của lão tổ tông, nhưng lĩnh tiền lì xì của chồng lão tổ tông cũng giống như vậy. Hơn nữa, chồng của lão tổ tông không lạnh lùng như lão tổ tông, trò chuyện rất thân thiện.
Thái độ bình dị gần gũi của Dương Kỷ Thanh khiến mấy con quỷ thông minh trong nhóm lớn mật. Bọn họ lục lại bức ảnh lúc trước Nhậm Thiếu Trạch tới cửa nhận tổ tông, chụp trộm đôi chồng chồng lão tổ tông, chỉnh sửa thành nhiều kiểu ảnh cưới đa dạng, rồi chúc mừng đôi chồng chồng lão tổ tông tân hôn vui vẻ.
Dương Kỷ Thanh cười không ngớt, trở tay lại phát một lượt bao lì xì vào trong nhóm.
"Thằng nhóc hồ ly Nhậm Thiếu Trạch kia, tới nhà nhận tổ tông còn chụp ảnh của em." Dương Kỷ Thanh vừa nói, vừa lưu lại các loại ảnh cưới ở trong nhóm vào điện thoại.
"Nhưng nhìn cậu ấy chụp cũng không tệ lắm, bỏ qua cho cậu ấy lần này." Dương Kỷ Thanh xoay điện thoại, đưa bức ảnh cưới của bọn họ cho Nhậm Triều Lan xem, dĩ nhiên trên người hai người đều là trang phục chú rể: "Tấm này sửa thật không tồi."
"..." Nhậm Kiều Kiều ngồi phía trước lái xe, trong lòng âm thầm thay Nhậm Thiếu Trạch toát mồ hôi lạnh, gia chủ thích tìm đường chết, hôm nay lại tránh được một kiếp.
Tới gần giữa trưa, Nhậm Kiều Kiều thuận lợi đưa Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan đến trước cửa nhà ở thành phố Z.
Sau khi giúp hai người mang hành lý vào trong, chào hỏi Nhậm Du, Nhậm Kiều Kiều cáo từ.
"Không ở lại ăn trưa sao?" Dương Kỷ Thanh mở miệng giữ lại.
"Không được, lát nữa tôi còn có việc." Nhậm Kiều Kiều nói, nhìn về phía Dương Kỷ Thanh: "À đúng rồi, tôi có thể hỏi về tai họa đổ máu của Chú năm là gì không?" Cô tò mò suốt cả đường đi.
"Trước buổi trưa, chắc cô sẽ biết câu trả lời." Dương Kỷ Thanh cười nói: "Yên tâm, kiếp nạn này không gây chết người."
Nhậm Kiều Kiều mang theo lòng hiếu kỳ không thể thỏa mãn, đi ra sân, trở lại xe. Vừa ngồi vào ghế lái, cô nhận được hai bao lì xì mà Dương Kỷ Thanh phát trong nhóm, rồi lại thấy có người trong nhóm nhắc đến chuyện của Nhậm Hoài Khang.
Ban đầu nói về Nhậm Thiếu Trạch xử lý ba chi của ba người Nhậm Hoài Khang, nhưng rất nhanh, chủ đề chuyển sang việc Dương Kỷ Thanh xem tướng cho Nhậm Hoài Khang sáng nay.
Nhậm Kiều Kiều lập tức không để ý tới bao lì xì của Dương Kỷ Thanh, nhìn chằm chằm tin tức không ngừng nhảy ra ở trong nhóm.
"Dương tổ tông không hổ là đệ nhất thần toán Dương gia! Sáng nay anh ấy nói Chú năm hôm nay sẽ gặp tai họa đổ máu, quả nhiên, Chú năm vừa mới gặp tai họa đổ máu!"
"Các người đoán xem tai họa đó là gì?"
"Đừng vòng vo nữa, nói thẳng đi!"
"Đúng vậy, đúng vậy."
"Chú năm bị chó cắn!"
"Gia chủ xử lý Chú năm xong, bảo người đưa ông ta trở về, kết quả khi mọi người đưa đến cửa nhà, không biết từ đâu chui ra một con chó lớn, cắn thẳng vào mông Chú năm."
"Theo lời mấy anh em có mặt tại hiện trường, lúc bọn họ kéo con chó kia ra, quần Chú năm đã bị thấm máu!"
Nhậm Kiều Kiều: "..." Thì ra là tai nạn đổ máu là như vậy.
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó người đưa Chú năm trở về lại đưa ông ta đến bệnh viện!"
"Bị cắn thảm như vậy, đương nhiên phải đi bệnh viện xử lý vết thương trên mông, còn phải tiêm vắc xin phòng bệnh dại."
"Có người chụp lại cái mông đầy máu của Chú năm, các người muốn xem không?"
"Ai muốn xem mông đầy máu chứ!"
"Tôi muốn xem! Tôi muốn xem!"
"Đồ b**n th**!"
"...Này, các người trò chuyện phóng khoáng như vậy có ổn không? Có phải các người quên là hai vị lão tổ tông cũng ở trong nhóm?"
"..."
Đoán Mệnh - Mộc Sanh
Đánh giá:
Truyện Đoán Mệnh - Mộc Sanh
Story
Chương 102: Phật khóc 01
10.0/10 từ 24 lượt.
