Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 436: Cô nhi viện chiến trường (1)


Sầm Tiêu


Quay về hiện thực, Vệ Tuân và mọi người không lập tức dùng thư mời để đến cô nhi viện. Đúng như lời Đạo Sĩ Bán Mệnh nói, bây giờ đi thì thực sự quá sớm.


Để đảm bảo giấc ngủ lành mạnh cho bọn trẻ, cô nhi viện phải đến 5 giờ rưỡi sáng mới mở cửa. Với lại, nó không phải là một tòa kiến trúc bình thường ở hiện thực, mà giống như một ngôi nhà được phù phép. Người thường, du khách hay thậm chí là hướng dẫn viên đều không thể tìm thấy cô nhi viện nếu không có thư mời, đây cũng là vì sự an toàn của bọn trẻ.


Vì vậy Vệ Tuân và mọi người trước tiên đến căn cứ của Đạo Sĩ Bán Mệnh, thông qua căn cứ của hắn để trở về hiện thực. Nơi tương ứng với căn cứ của Bán Mệnh ở hiện thực chính là nơi ở của hắn ngoài đời.


Núi Tề Vân.


Núi Tề Vân cùng với núi Võ Đang, núi Long Hổ và núi Thanh Thành được mệnh danh là bốn ngọn núi Đạo giáo lớn, hiện đã là khu du lịch cấp 4A, khu danh lam thắng cảnh trọng điểm quốc gia. Nơi ở của Đạo Sĩ Bán Mệnh là một ngôi nhà gạch nhỏ nằm ở khu vực không thuộc vùng du lịch trên núi Tề Vân.


Ngôi nhà này rất cũ nát, trông như kiến trúc từ mấy chục năm trước, nhưng lại được quét dọn vô cùng sạch sẽ, chính giữa có một khoảng sân nhỏ, nền đất nện chặt, giống như nơi để luyện công.


Nhà gạch nhỏ, tối đa chỉ hai ba người ở, không chứa nổi sáu người gồm Vệ Tuân, An Tuyết Phong, Đạo Sĩ Bán Mệnh, Dụ Hướng Dương, Úc Hòa Tuệ và Đồng Hòa Ca.


Đạo Sĩ Bán Mệnh quen đường thuộc lối đẩy cổng rào tre đi vào, vì nhà gạch quá nhỏ, hắn vào trong ôm mấy tấm bồ đoàn* ra ngoài, mọi người cùng ngồi bệt xuống sân.


*Bồ đoàn: đệm ngồi thiền.


"Chúng tôi không ở trong đạo quán phía trên, sư phụ dẫn tôi và sư huynh ra đây ở riêng."


Bán Mệnh như đang giới thiệu nhà mình mà tán gẫu, kể về mấy con gà nuôi khi ấy, mỗi ngày đi gánh nước ở đâu, tuy không ở đạo quán nhưng sư phụ yêu cầu bài vở rất nghiêm khắc, bốn giờ sáng đã phải dậy làm lễ sớm.


"Sư phụ được an táng ở phía sau, đây cũng là chuyện ít nhất mười năm trước rồi."


Bán Mệnh nói: "Tôi ưu tú như vậy, sư phụ đương nhiên là không lo cho tôi. Điều ông cụ không yên lòng nhất trước lúc qua đời vẫn là sư huynh. Sau khi chôn cất sư phụ, tôi đã nghĩ kiểu gì cũng phải tìm được chút tin tức của sư huynh để về cúng bái ông cụ."


Nghe đến đây, Vệ Tuân đã hiểu rõ. Du khách được nhà trọ tuyển chọn đều có cơ duyên, An Tuyết Phong năm đó là vì vụ án của Úc Hòa Tuệ, còn Đạo Sĩ Bán Mệnh e rằng chính là muốn tìm sư huynh để hoàn thành di nguyện của sư phụ.


Úc Hòa Tuệ vào nhà trọ, tiểu đội của An Tuyết Phong điều tra rồi cũng vào nhà trọ, suy ra thì sư huynh của Đạo Sĩ Bán Mệnh có khả năng cao cũng đã được chọn vào nhà trọ.


"Đều là được sư phụ nhận nuôi, tôi chưa từng nghĩ về ba mẹ ruột, nhưng sư huynh tôi lại xuống núi đi tìm ba mẹ."


Khựng lại một chút, Đạo Sĩ Bán Mệnh nói: "Sau đó thì mãi chẳng thấy về."


"Tống Phi Tinh là sư huynh của cậu?"


An Tuyết Phong nói trúng tim đen, Vệ Tuân cũng hiểu rõ trong lòng. Chẳng nói đâu xa, chuyện lúc nãy Đạo Sĩ Bán Mệnh đột nhiên nói không đầu không đuôi về chuyện có duyên hay không, rồi lại nhắc đến Tống Phi Tinh. Chỉ riêng những thông tin thu được từ Trần Thành trong cảnh tượng tái hiện Ốc Đảo Viễn Cổ, cậu đã có dự cảm mơ hồ.


Bán Mệnh là trẻ mồ côi được sư phụ ở đạo quán nhận nuôi, mang họ của sư phụ, có một sư huynh; Tống Phi Tinh cũng được nhận nuôi vào đạo quán, mang họ sư phụ (hắn tự cho là làm nhục sư môn nên đã đổi họ) và có một sư đệ nghịch ngợm.



Tống Phi Tinh và sư đệ của hắn cách nhau khoảng mười tuổi, lúc hắn vào nhà trọ là hai mươi lăm tuổi, thuộc về thế hệ của Trần Thành. Khi đó Bán Mệnh khi hòa nhập vào cảnh tượng tái hiện đã hóa thành thiếu niên, vào thời đại của Trần Thành thì Bán Mệnh ở độ tuổi mười bốn mười lăm.


Khoảng cách tuổi tác vừa vặn khớp nhau.


Tống Phi Tinh gia nhập Huyền Học, Bán Mệnh vào nhà trọ được Trần Thành của Huyền Học nhìn trúng ngay từ cái nhìn đầu tiên, quả thực có chút duyên phận.


Nhưng nếu Tống Phi Tinh là sư huynh của Bán Mệnh, thì bọn họ cũng không hẳn là có duyên đến thế.


Tống Phi Tinh thay tên đổi họ, vì nuôi dưỡng oán quỷ mà xấu hổ không muốn nhắc nhiều đến quá khứ và sư môn, lại còn chết trẻ. Ngay cả khi Bán Mệnh tiến vào cảnh tượng tái hiện, Tống Phi Tinh cũng đã chết dưới miệng cự nhân già tàn tật từ trước đó.


Không thể gặp mặt khi còn sống, Bán Mệnh cũng vĩnh viễn không thể tìm thấy tin tức về sư huynh.


"Tôi nghĩ có lẽ là vậy."


Đạo Sĩ Bán Mệnh chậm rãi nói, lấy ra một hộp gỗ từ trong ngực, là thứ lúc nãy hắn tiện tay mang từ trong phòng ra. Hộp gỗ lót lụa vàng, bên trên đặt hai chiếc hồ lô nhỏ điêu khắc từ gỗ đào.


Gỗ đào khắc hồ lô có màu đỏ tím, quầng sáng dịu nhẹ, bề mặt bóng bẩy như được phủ một lớp men, nhìn qua là biết đồ tốt. Chỉ đáng tiếc là hai chiếc hồ lô gỗ đào này đều nứt toác ở chính giữa, không thể cầm lên quan sát, chỉ có thể nhìn trong hộp gỗ Bán Mệnh đang cầm. Vệ Tuân thấy trên hai chiếc hồ lô gỗ đào, một trái một phải, lần lượt khắc hai chữ "Sầm Cầm" và "Sầm Tiêu".


"Sư phụ nói lúc nhỏ cơ thể tôi yếu, hồ lô gỗ đào là vật trấn mệnh của tôi, mặt sau khắc ngày tháng năm sinh. Tôi có một cái, sư huynh cũng có một cái."


Đạo Sĩ Bán Mệnh nói. Hồ lô là một trong những đồ vật cát tường nguyên thủy nhất, đồng âm với bảo hộ và phúc lộc, phong tục một số nơi vào dịp năm mới thường dùng dây đỏ xâu năm hồ lô treo lên, ngụ ý 'ngũ phúc lâm môn', nó cũng là đồ vật thường dùng trong phong thủy, hồ lô miệng nhỏ bụng lớn, có thể hấp thụ hung sát khiến chúng không làm hại chủ nhân, cũng có thể tích tụ vận may.


"Lúc tôi vào nhà trọ, hồ lô đã nứt rồi."


Bán Mệnh nghiêm túc nói: "Trong tình huống bình thường, dù tôi có chết thì chiếc hồ lô này cũng không thể nứt toác ra như vậy được. Đây có phải thế giới huyền huyễn linh dị gì đâu."


"Nhưng tôi đã ký khế ước với nhà trọ, cái này còn kịch tính hơn bất kỳ thứ huyền huyễn linh dị nào."


Vào nhà trọ, vận mệnh con người rẽ ngang từ đó, có thể nói vận mệnh của hắn đã hoàn toàn khác xưa. Chiếc hồ lô gánh vác họ tên và ngày tháng năm sinh của hắn mới hoàn toàn nứt ra.


"Nếu sớm biết là như vậy, tôi cũng không cần tự trách lâu đến thế... Ban đầu tôi còn tưởng, là do mình đã làm rơi nứt hồ lô của sư huynh."


Bán Mệnh cười tự giễu, lại thở dài một tiếng.


Hồi nhỏ sư phụ luôn rất nghiêm khắc quản thúc hắn, không cho hắn đến quấy rầy sư huynh. Nhưng Bán Mệnh từ bé đã nghịch ngợm, tâm lý phản kháng rất mạnh, người lớn càng không cho làm thì hắn càng muốn làm, thường xuyên lén chạy tới chỗ sư huynh Sầm Tiêu chơi.


​Khi Sầm Tiêu mười tám tuổi xuống núi, Bán Mệnh mới lên tám. Đứa trẻ nhỏ xíu cứ tưởng sư huynh cũng giống như bình thường là ra ngoài mua sắm đồ tết, còn lén nhờ sư huynh mang ít pháo đốt về chơi.


Nhưng sư huynh mãi không về.


Cuộc sống trên núi cô quạnh biết bao, sư phụ quản thúc không cho hắn xuống núi, cả ngày tu tập bài vở, càng buồn chán thì Bán Mệnh lại càng nhớ sư huynh. Năm mười lăm tuổi, năng lực bói toán của hắn cuối cùng cũng coi như có chút thành tựu nhỏ. Một ngày nọ khi sư phụ xuống núi mua sắm nhu yếu phẩm, Bán Mệnh không kìm lòng được, lẻn vào phòng sư phụ tìm thấy chiếc hồ lô gỗ sư huynh để lại, muốn dùng nó làm vật dẫn để bói xem hung cát của sư huynh.


​Kết quả là vừa cầm được hồ lô thì sư phụ đẩy cửa bước vào, Bán Mệnh sợ tới mức buông tay làm chiếc hồ lô rơi xuống đất.



​Hồ lô nứt toác thành hai nửa, sư phụ như thể giận đến cực điểm, phun ra một ngụm máu, từ đó về sau nằm liệt giường không dậy nổi, đau đớn kéo dài trên giường bệnh mười năm rồi qua đời.


Bây giờ nghĩ lại, nền nhà là đất, hồ lô lại được điêu khắc từ một khối gỗ nguyên, với cái chiều cao khiêm tốn của Bán Mệnh thời thiếu niên, trong tình huống đó làm sao có thể vừa rơi xuống đã nứt đôi từ chính giữa được.


Đạo Sĩ Bán Mệnh bảo Dụ Hướng Dương lấy xác khô Tống Phi Tinh ra. Lúc được mang về tình trạng đã rất tệ, con rắn đen từng ký sinh trong cơ thể đã ăn sạch nội tạng và đại não, trái tim duy nhất còn sót lại vốn là vật chứa dấu ấn nguyền rủa của oán quỷ, sau khi giải phóng oán niệm để chuyển lệ quỷ sang Vệ Tuân, hắn mất đi trái tim nên tình trạng càng thảm hại hơn.


Lúc Dụ Hướng Dương mang hắn ra, Vệ Tuân suýt chút nữa không nhận ra. Xác khô Tống Phi Tinh gần như chỉ còn lại một bộ xương khô, được Dụ Hướng Dương dùng bùa chú đặc biệt để giữ cố định, nhưng vẫn cực kỳ yếu ớt, chỉ cần chạm mạnh một chút cũng sẽ khiến lớp da thịt khô héo và xương cốt của hắn vỡ vụn.


Chỉ qua một tiếng nữa, hắn sẽ tan thành tro bụi.


Bán Mệnh cẩn thận lấy từ trong hộp gỗ ra chiếc hồ lô gỗ đào khắc hai chữ "Sầm Tiêu", đặt lên vị trí tim của xác khô Tống Phi Tinh, bỗng khựng lại một chút. Vệ Tuân cũng đứng bên cạnh quan sát, hành động của Bán Mệnh làm cậu ngỡ chiếc hồ lô sẽ có phản ứng gì khác thường, ví dụ như lúc chạm vào ngực Tống Phi Tinh thì vỡ tan thành bột chẳng hạn.


Nhưng chiếc hồ lô không thay đổi.


Đúng như lời Bán Mệnh nói, vào nhà trọ thì vận mệnh đã thay đổi, họ và bản thân của ngày xưa đã không còn giống nhau. Hồ lô gỗ đào và họ của hiện tại sớm đã không còn bất kỳ liên hệ nào. Sắc mặt Bán Mệnh không đổi, dường như đã liệu trước được kết cục này, hắn cười nhẹ nhõm: "Xem ra không có gì có thể chứng minh Tống Phi Tinh có phải là vị sư huynh kia của tôi hay không rồi."


Sư phụ đã qua đời, không để lại bất kỳ thông tin nào, Tống Phi Tinh đã chết nhiều năm, thi thể sắp tan thành tro bụi. Còn dấu ấn lệ quỷ nghi là mẹ ruột của Tống Phi Tinh đã chuyển sang người Vệ Tuân thì sớm đã suy yếu đến mức không còn thần trí, chỉ còn sót lại một ít bản năng liên quan đến Hồng Giang.


Hoàn toàn không có cách nào để điều tra.


"Nếu sư huynh từng ở cô nhi viện chiến trường, ít nhất còn có sổ danh sách trẻ mồ côi."


Bán Mệnh lẩm bẩm, định cất hồ lô đi: "Nhưng huynh ấy lại được đưa ra ngoài..."


Hửm?!


Trong nháy mắt, Vệ Tuân và An Tuyết Phong như nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt của cả hai đồng thời rơi vào chiếc hồ lô.


"Chờ đã."


Vệ Tuân nắm lấy cổ tay Bán Mệnh, ánh mắt dò xét dừng lại trên chiếc hồ lô gỗ đào này.


​"Sầm Cầm, tôi muốn lấy một chút mẩu gỗ đào đi kiểm tra."


An Tuyết Phong trầm giọng nói.


Chiếc hồ lô gỗ đào này e rằng không chỉ đơn giản để trấn mệnh giữ vận... Nó có lẽ là vật phẩm có thể qua mặt nhà trọ, thậm chí gần như vật phẩm "nghịch thiên cải mệnh"!


"Nói thế nào?"


Ánh mắt Bán Mệnh sắc bén, An Tuyết Phong liếc nhìn Vệ Tuân một cái, thấy cậu khẽ gật đầu, liền kể về một số tài liệu nội bộ của cô nhi viện chiến trường.


Khu Đông và khu Tây mỗi bên chỉ có một cô nhi viện chiến trường. Con cái của hướng dẫn viên hoặc du khách khu ĐSu khi sinh ra, nếu không có gì bất thường, sẽ được đưa thống nhất đến cô nhi viện chiến trường khu Đông. Trẻ sơ sinh không thể ở lại nhà trọ, chỉ những người ràng buộc với nhà trọ mới có thể ở đây. Nếu để trẻ sơ sinh ở lại, nó cũng sẽ bị ràng buộc với nhà trọ và bị sắp xếp tham gia hành trình.



Nhà trọ sẽ không để con người làm ảnh hưởng đến hiện thực, một khi đứa trẻ lộ ra điểm đặc biệt, sẽ bị chọn vào nhà trọ. Con của những hướng dẫn viên hoặc du khách yếu kém, tiềm năng không mạnh sinh ra thì còn đỡ, thường khá bình thường, có thể hai mươi ba mươi tuổi, bốn mươi năm mươi tuổi, thậm chí lúc già mới bị chọn vào.


Nhưng con cái của những du khách hoặc hướng dẫn viên mạnh, thiên phú thông minh, có khả năng cao sẽ bị chọn vào nhà trọ khi còn rất nhỏ, năm sáu tuổi, thậm chí ba bốn tuổi đều có thể, việc này chẳng khác nào mưu sát.


Tuy nhiên, nếu đưa đứa trẻ vào cô nhi viện chiến trường để nuôi dưỡng thống nhất, cho dù đứa trẻ có thiên phú tốt, tiềm năng kinh người, thì ít nhất cũng phải sau khi đứa trẻ mười sáu tuổi mới bị chọn vào nhà trọ. Trong thời gian này, các khoản ăn mặc ở đi lại, học hành y tế, nhà trọ đều sẽ cung cấp chế độ đãi ngộ khá tốt, mẹ của đứa trẻ cũng có thể đăng ký các nhiệm vụ liên quan đến cô nhi viện để đến thăm con.


Vệ Tuân cảm thấy mười sáu tuổi là một độ tuổi rất vi diệu, ở nhiều quốc gia mười sáu tuổi được coi là trưởng thành, có thể xem như cô nhi viện chiến trường nuôi nấng bọn trẻ đến khi trưởng thành rồi mới đưa vào nhà trọ. Nhưng nếu một cặp ba mẹ sinh con ngay từ khi vào nhà trọ, đến lúc rời đi phần lớn là một cột mốc, mười năm hoặc tối đa tính từ đợt nhỏ năm năm, nghĩa là tối đa mười lăm năm.


Nghĩa là đợi đến khi đứa trẻ vào nhà trọ, ba mẹ chắc chắn đã rời đi, đã lên chiến trường rồi. Ký ức của chúng về ba mẹ cũng sẽ biến mất, chúng sẽ thật sự coi mình là trẻ mồ côi.


Với tiềm năng sở hữu danh hiệu khởi đầu màu tím ngay khi vào nhà trọ, lại còn được đội đứng đầu bấy giờ là Huyền Học chọn trúng như Tống Phi Tinh, nếu hắn là thế hệ sau, e rằng có lẽ bốn năm tuổi đã bị chọn vào nhà trọ rồi, nhưng thực tế hắn lại mười tám tuổi mới xuống núi rời đạo quán, du ngoạn bên ngoài bảy năm, hai mươi lăm tuổi mới vào nhà trọ. Trong chuyện này tuyệt đối có vấn đề!


Người mang hắn đến hiện thực đã đặc biệt giao hắn cho đạo trưởng già nuôi dưỡng, còn có chiếc hồ lô có thể trấn mệnh này, e rằng vị đạo trưởng già và chiếc hồ lô này đều có điểm gì đó đặc biệt!


Nếu đạo trưởng già chưa từng vào nhà trọ, Vệ Tuân nghi ngờ ông là một bậc đại lão ẩn mình của phía chính phủ, Hồng Giang có liên quan đến chính phủ, vừa vặn khớp nhau.


Với lại, chuyện này còn có một vấn đề khác.


"Nghị phó Hồng có lẽ không phải là mẹ ruột của Tống Phi Tinh."


Vệ Tuân bình tĩnh nói.


Trước đó cậu suy đoán nghị phó Hồng là mẹ ruột của Tống Phi Tinh là vì trong cảnh tượng tái hiện Trần Thành có nói, khi Tống Phi Tinh tâm sự với hắn đã kể rằng lệ quỷ ẩn trong cơ thể chính là mẹ hắn, trong trái tim của xác khô Tống Phi Tinh quả thực có ẩn chứa oán quỷ, con quỷ này có thể gây ra phản ứng với áo choàng của Vệ Tuân, có liên quan đến Hồng Giang, và trong cơ thể quỷ còn giấu thẻ tên của nghị phó Hồng.


Cho nên Vệ Tuân căn cứ theo manh mối phán đoán mẹ ruột của Tống Phi Tinh = con quỷ giấu trong tim hắn = nghị phó Hồng.


Nhưng trong tài liệu về cô nhi viện chiến trường mà Góa Phụ Đen gửi tới thông qua Thương Nhân Ma Quỷ, lại có một điểm khiến suy luận này không thể thành lập!


"Đứa trẻ do hướng dẫn viên sinh ra đều sẽ nhiều bệnh suy yếu từ nhỏ... phần lớn sẽ kế thừa bệnh của phía người mẹ."


An Tuyết Phong nghiêm túc nói.


Góa Phụ Đen viết điểm này vào tài liệu của Vệ Tuân là để thể hiện sự yếu thế, chỉ cần Vệ Tuân tận mắt nhìn thấy cô bé Emily bệnh tật yếu ớt ở cô nhi viện, biết cô bé mắc bệnh gì, thì cũng có thể đoán được tám chín phần mười căn bệnh của Góa Phụ Đen rồi.


Đây là một thủ đoạn khéo léo để cô ta giành lấy lòng tin của Bính 1. Nếu cô ta trực tiếp nói cho Bính 1 biết bệnh của mình, hay những điểm mấu chốt và cách khắc chế danh hiệu màu cam Góa Phụ Đen, e rằng một người đa nghi như cậu sẽ không tin. Nhưng một đứa trẻ yếu ớt còn chưa vào nhà trọ thì không thể qua mắt được Bính 1, và cũng khiến cậu tin vào sự thật mà mình tự phát hiện ra.


Mặc dù trạng thái dị hóa của hướng dẫn viên rất mạnh, thậm chí vượt xa người thường. Nhưng trên thực tế, dưới tình trạng đếm ngược thời gian tử vong thấp quanh năm, thường xuyên bị trọng thương về 0, và luôn bị năng lượng vực sâu xâm nhiễm, hướng dẫn viên vốn dĩ đã là những người bệnh tật yếu ớt cận kề cái chết, thể chất làm sao có thể tốt được? Làm sao có thể sinh ra đứa trẻ khỏe mạnh được?


Mang thai mười tháng, trạng thái của người mẹ có ảnh hưởng rất lớn đối với đứa trẻ. Nếu là hướng dẫn viên nam bệnh tật kết hợp với du khách nữ mạnh mẽ khỏe mạnh, còn có khả năng sinh ra đứa trẻ khỏe mạnh. Nhưng nếu người mẹ là hướng dẫn viên, đứa trẻ chắc chắn sẽ mang bệnh.


Nói cách khác, con cái của họ ngay từ khi sinh ra đã là hướng dẫn viên dự bị của nhà trọ.


Hồng là nghị phó của Thượng Nghị Viện, bà ta là hướng dẫn viên. Con của bà ta lẽ ra phải là hướng dẫn viên, cho dù lúc mới vào nhà trọ là du khách, cũng sẽ giống như Vệ Tuân là loại du khách đặc biệt loại X, không quá hai hành trình là sẽ nhận được nhiệm vụ hướng dẫn viên, trở thành một hướng dẫn viên.



Ấy vậy mà, Tống Phi Tinh lại là du khách, hơn nữa hắn có thể theo đội tham gia hành trình cấp nguy hiểm cực độ như Sahara, cấp bậc du khách của bản thân chắc chắn đã trải qua nhiều hành trình mới thăng cấp lên được, không tồn tại khả năng có tiềm năng làm hướng dẫn viên.


"Chuyện này tôi mới nghe lần đầu đấy."


Đạo Sĩ Bán Mệnh lẩm bẩm. Tin tức về cô nhi viện chiến trường trong nhà trọ rất khan hiếm, những người có thể sinh con ở nơi như nhà trọ đều không phải người bình thường. Nhà trọ ước chừng cũng có một số hạn chế nhất định khiến tin tức không thể rò rỉ ra ngoài quá nhiều.


Góa Phụ Đen nắm giữ hành trình vĩ độ Bắc 30°, nhà trọ vốn dĩ đã ưu ái cô ta, cho nên cô ta mới có thể truyền ra được một ít tin tức.


"Tài liệu Góa Phụ Đen cung cấp rốt cuộc có phải thật hay không còn cần phải xem xét."


Vệ Tuân nói: "Cứ phải gặp cô bé Emily trước đã rồi tính."


5 giờ rưỡi, Vệ Tuân kích hoạt thư mời của cô nhi viện chiến trường, nhóm người bọn họ xuất hiện trước một tòa kiến trúc. Tòa kiến trúc này trông giống hệt một trường mầm non bình thường, trên tường có đủ loại hình vẽ hoạt hình. Nhưng trước cổng lại không có bảo vệ, nhìn qua cổng rào vào bên trong cũng không thấy bóng dáng ai.


Góa Phụ Đen làm việc rất chu đáo, biết Bính 1 đa nghi nên thư mời đương nhiên không phải chỉ mình cậu vào được, mà có thể dẫn theo tối đa ba người khác.


Ba mẹ của đứa trẻ, cùng ông bà ngoại.


Úc Hòa Tuệ biến thành cáo con cùng Đồng Hòa Ca biến thành chồn tuyết và Vượng Tài được Vệ Tuân dắt theo đều được tính là thú cưng.


Để đảm bảo an toàn cho bọn trẻ trong cô nhi viện chiến trường, họ không được phép thăm những đứa trẻ khác mà chỉ có thể đến gặp Emily theo đúng thư mời.


Có thể thông qua đó để vào cô nhi viện, đối với Vệ Tuân bấy nhiêu đó là đủ rồi.


Cậu có hai mục tiêu: thứ nhất là xem xét tình trạng hiện tại của cô bé Emily, xem có giống như lời Góa Phụ Đen nói là con của hướng dẫn viên sẽ mắc bệnh tương tự hay không.


Thứ hai là đi tìm sổ danh sách trẻ mồ côi của cô nhi viện chiến trường, Vệ Tuân muốn xem trên đó có tên của Vệ Tuyết Trần và cậu hay không.


Trước cổng cô nhi viện, An Tuyết Phong hỏi cậu: "Đi xem cô bé Emily trước hay là sao?"


Suy nghĩ trong thoáng chốc, Vệ Tuân chủ động uống sữa dê để hạ thấp SAN, triệu hồi ra ảo giác của mình — Ảo giác mèo!


"Thế nào, có cảm giác như về nhà không?"


Vệ Tuân hỏi han, nhưng đôi tai con mèo này khẽ động đậy, rõ ràng là nghe thấy lời cậu nói nhưng không thèm quan tâm. Thấy ảo giác mèo quay lưng về phía mình, ngồi bất động trước cổng trường mầm non, Vệ Tuân trầm ngâm giây lát, rồi bất thình lình dùng mũi chân đá vào mông nó một cái.


Ảo giác mèo: ?!


'Méooo!'


Sau một tiếng gầm gừ đầy cáu kỉnh như không thể tin nổi mà chỉ mình Vệ Tuân nghe thấy, bóng dáng ảo giác mèo đột nhiên biến mất. Vệ Tuân một tay đẩy cổng cô nhi viện ra, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía một tòa nhà nhỏ nằm sâu trong cô nhi viện chiến trường.


Ảo giác mèo lao về hướng đó!


Ở đó rất có khả năng có thứ gì đó!


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 436: Cô nhi viện chiến trường (1)
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...