Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 435: Tụ họp nhỏ ở Quy Đồ


Còn sống là còn hy vọng


"Là thịt bò, ăn cái gì mà ăn."


An Tuyết Phong quát khẽ, liếc xéo Đạo Sĩ Bán Mệnh một cái, Bính 1 quay về hiện thực đi cô nhi viện, liên quan gì đến Vệ Tuân đâu!


Tuy nhiên, Vệ Tuân lại không để tâm việc Đạo Sĩ Bán Mệnh nói như vậy. Bán Mệnh vẫn là người có chừng mực, nói thế hẳn là có lý do riêng.


An Tuyết Phong đang nhíu mày lại cảm thấy đầu ngón chân không yên phận của Vệ Tuân vẫn đang m*n tr*n nơi cổ chân mình, rõ ràng Đạo Sĩ Bán Mệnh và Dụ Hướng Dương đều đã đến mà cậu vẫn chưa thu chân về, bề ngoài thì cười tủm tỉm giả vờ ngoan ngoãn, nhưng dưới gầm bàn cái chân kia vẫn cứ không có ý tốt, thậm chí còn có xu hướng cọ xát lên trên. Biểu cảm của An Tuyết Phong dịu đi đôi chút, sắc mặt không đổi, lập tức nhấc chân ra bộ định giẫm lên giày Vệ Tuân.


Vệ Tuân lập tức thu chân lại, liếc An Tuyết Phong một cái đầy vẻ khiển trách, trách An Tuyết Phong sao mà trẻ con thế, lại còn chơi trò giẫm giày!


Ý cười trong mắt An Tuyết Phong càng sâu, hiếm khi có thái độ tốt với Bán Mệnh: "Trong bếp có mì, trong tủ lạnh có canh sườn hầm củ sen hôm qua Tiểu Chanh làm, còn có ít xương ống sốt tương này nọ, muốn ăn thì các cậu tự nấu đi."


Lộc Thư Chanh thích ăn thịt bò, nhất là loại còn tái máu. Cô nắm quyền sinh sát trong nhà bếp Quy Đồ, ngày thường các món chiên xào nấu hầm phần lớn là thịt bò, nhưng lần nào cô cũng nhớ làm thêm các loại thịt khác, vì Mao Tiểu Nhạc không ăn thịt bò.


Người theo Đạo giáo từ xưa đã có quy tắc bốn thứ không ăn, không ăn thịt bò, không ăn thịt chó, không ăn chim hồng nhạn, không ăn cá quả. Cũng có giáo phái không ăn thịt rắn và thịt rùa, vì trâu bò chăm chỉ lao động cả đời; chó trung thành không bỏ chủ; hồng nhạn chí hướng không đổi, mất bạn đời là không kết đôi nữa; rùa trường thọ; rắn có linh tính; còn cá quả là có hiếu nhất.


Cho nên mỗi lần làm thịt bò để thỏa cơn thèm của mình, Lộc Thư Chanh cũng sẽ tiện tay làm cho Mao Tiểu Nhạc món khác, lần này vừa hay hời cho Bán Mệnh.


"Làm phiền rồi."


Dụ Hướng Dương khách sáo nghiêm túc nói, cũng không nhắc lại lời Bán Mệnh vừa nói lúc nãy. Tuy khăn trải bàn đã che khuất tiếp xúc giữa An Tuyết Phong và Vệ Tuân, nhưng Dụ Hướng Dương không hề bỏ qua trao đổi ánh mắt giữa hai người. Nửa đêm qua làm phiền vợ chồng son, hắn thực sự thấy ngại, nhưng Bán Mệnh cứ như tiêm máu gà, ồn ào bảo đội trưởng Trần báo mộng cho mình, cứ đòi phải đến ngay... Haiz, hắn cũng hết cách.


Sau khi hỏi Vệ Tuân và đội trưởng An có muốn dùng thêm chút gì không, Dụ Hướng Dương vào bếp, đi về phía tủ lạnh xem có món gì để làm. Đạo Sĩ Bán Mệnh thì tự nhiên cười hì hì ngồi xuống cạnh Vệ Tuân.


"Không gấp, ăn chút rồi hẵng đi. Nửa đêm nửa hôm qua nhà người ta họ lại tưởng mình là quân ăn trộm."


"Nói thật, nếu không phải đội trưởng Trần báo mộng cho tôi, tôi cũng chẳng thèm tới sớm thế này đâu."


"Đội trưởng Trần báo mộng cho cậu?"



An Tuyết Phong dọn dẹp bàn một chút, nghe vậy thì nhíu mày: "Hành lang poster? Bên chiến trường xảy ra chuyện à?"


Lời An Tuyết Phong có ẩn ý, nếu thực sự là hành lang poster bên Huyền Học xảy ra chuyện, thì không đơn giản là vấn đề của chiến trường. Điều đó chứng tỏ là vấn đề lớn từ phía nhà trọ, Nghị Viện vừa bị phong tỏa hoàn toàn, một chút manh mối nhỏ cũng không thoát khỏi mắt An Tuyết Phong.


"Đâu có, hành lang poster không có vấn đề gì, là 'mắt' của tôi thôi."


Đạo Sĩ Bán Mệnh chỉ vào điểm máu giữa trán, thứ hắn nói hiển nhiên là Mắt Bướm.


"Lúc nhắm mắt tôi 'thấy' đội trưởng Trần và mọi người đang nói chuyện với tôi, tiếc là không nghe được họ nói gì, khẩu hình nhìn cũng mờ mờ."


Đạo Sĩ Bán Mệnh tiếc nuối nói, đầy ẩn ý nháy mắt với Vệ Tuân. Đội trưởng Trần đột nhiên liên lạc được với hắn, chắc chắn là Vệ Tuân đã làm gì đó. Phải biết rằng, phần lớn đường liên kết chiến trường của Mắt Bướm đã bị Bán Mệnh phong ấn vào trong gương ma, hiện đang nằm trong linh hồn Thương Nhân Ma Quỷ. Mắt Bướm thiếu hụt liên kết chiến trường, Bán Mệnh cơ bản không cách nào liên lạc được với chiến trường, chưa nói đến nhóm người Trần Thành đang mất tích ở đó.


Nhưng Vệ Tuân và Thương Nhân Ma Quỷ vừa rời khỏi Nghị Viện là tiến thẳng vào chiến trường. Mà ngay sau khi cậu vào đó hai tiếng, Bán Mệnh đã cảm nhận được Mắt Bướm dao động, trong một khoảnh khắc mơ hồ cảm nhận được tin nhắn truyền đến từ phía Trần Thành. Làm gì có chuyện trùng hợp thế được, tuyệt đối là Vệ Tuân đã thiết lập liên lạc với phía đội trưởng Trần ở trong chiến trường, hơn nữa còn là thông qua đồng tiền mà Bán Mệnh để lại trong lô cốt vong linh, nếu không tuyệt đối sẽ không phản hồi về phía hắn.


Nếu không thì Đạo Sĩ Bán Mệnh đời nào lại trực tiếp đến Quy Đồ đợi với tâm trạng như lửa đốt chứ, đâu chỉ vì chuyện trận đối kháng khởi động lễ hội cuối năm diễn ra sớm, hay chuyện hướng dẫn viên chụp poster tập thể. Đáng tiếc là Vệ Tuân còn chẳng thèm về mà đi thẳng đến căn cứ của Kẻ Truy Mộng để chụp poster. Còn Dụ Hướng Dương lại nói xác khô Tống Phi Tinh đã được Bính 1 giao cho mình, nên Bán Mệnh mới về đoàn Lao Sơn một chuyến.


Sau đó xử lý đại khái các công việc tích tụ, hắn lại lập tức kéo Dụ Hướng Dương sang đây ngay.


Vệ Tuân đúng là một cục vàng cục bạc mà, Đạo Sĩ Bán Mệnh không kìm được cảm thán. Giống như sản xuất trứng vàng tự động, chỉ cần bỏ đồ tốt lên người Vệ Tuân, cậu sẽ tự động tạo ra một loạt bảo vật liên quan.


Đạo Sĩ Bán Mệnh sốt ruột muốn hỏi tin tức chiến trường từ Vệ Tuân, nhưng hiện tại Vệ Tuân là Vệ Tuân, không phải trong trang phục của Bính 1, Dụ Hướng Dương lại ở ngay bên cạnh, nên hắn cứ nhịn mãi không nói, liên tục nháy mắt với Vệ Tuân. Mau Kéo tơ! Hắn không đợi nổi nữa rồi!


Vệ Tuân chiều theo ý muốn Kéo tơ với Bán Mệnh, nhưng lại cảm thấy ánh mắt từ phía nhà bếp nhìn sang, chính là Dụ Hướng Dương.


'Dụ Hướng Dương là cương thi của tôi, tôi và hắn cũng gần giống như liên kết giữa hướng dẫn viên và du khách vậy.'


Đạo Sĩ Bán Mệnh thở dài: 'Chuyện của tôi không giấu được hắn đâu, nhưng Dụ Hướng Dương kín miệng lắm, hắn có biết cũng sẽ coi như không biết, tôi lấy nhân cách đảm bảo.'


Khi Kéo tơ, Dụ Hướng Dương đều có thể cảm nhận được, một phần năng lượng Mắt Bướm của Đạo Sĩ Bán Mệnh nằm trên người Vệ Tuân, Dụ Hướng Dương sớm muộn gì cũng phát hiện ra. Hắn dứt khoát tìm cơ hội này dẫn Dụ Hướng Dương đến để chủ động ngả bài với Vệ Tuân.


Nếu Vệ Tuân muốn để Dụ Hướng Dương biết, vậy thì để hắn ta biết. Nếu Vệ Tuân không muốn, vậy Đạo Sĩ Bán Mệnh đảm bảo Dụ Hướng Dương một chữ cũng không nói, hoặc là ký kết khế ước linh tinh gì đó, có An Tuyết Phong ở đây ép Dụ Hướng Dương ký, Vệ Tuân cũng có thể yên tâm.


'Dụ Hướng Dương có tham gia trận đối kháng khởi động không?'



Vệ Tuân là đề cập đến một chủ đề khác.


'Có khả năng, dù sao hắn cũng là đoàn trưởng Lao Sơn.'


Đạo Sĩ Bán Mệnh tiết lộ một chút: 'Quy Đồ không thể tham gia, xác suất cao là bên Huyền Học cũng không đi được, khả năng đoàn Tịch Dương và đoàn Lao Sơn đi được cao hơn.'


'Nếu hắn ta đi, nói không chừng có thể dẫn dắt "Vệ Tuân" một chút.'


Vệ Tuân trầm ngâm cười khẽ, có cơ hội lấy gấp đôi phần thưởng, cậu đương nhiên muốn thứ tốt hơn. Nếu để phân thân người đất đi tham gia thi đấu, cho dù có thể giấu được nhà trọ, thì mong đợi nó biểu hiện tốt thì có hơi hão huyền, nhưng nếu có người phối hợp, vậy thì sẽ khác. Chọn Dụ Hướng Dương có lẽ là không tồi.


'Đúng rồi, đội trưởng Trần thực sự báo mộng cho cậu sao?'


Việc tuyển chọn du khách vẫn chưa bắt đầu, mọi thứ đều là ẩn số, Vệ Tuân không nhắc đến chuyện này mà hỏi Bán Mệnh chuyện khác.


'Thực ra tôi không chỉ nhìn thấy đội trưởng Trần, đội phó Đường và anh Trình đâu, tôi còn thấy rất nhiều người nữa!'


Bán Mệnh phấn chấn nói: 'Cái người ngọc kia thoạt nhìn trông giống Quý Phi Hồng, còn có một người vác trọng kiếm băng giá, hình như là đối thủ cũ của đội trưởng Trần, "Lưỡi Kiếm Mùa Đông" đứng đầu khu Tây thế hệ trước.'


Vào thời đại của Trần Thành năm đó, đội đứng đầu khu Đông là Huyền Học và đội đứng đầu khu Tây bấy giờ là Bạch Giáo Đường có thế lực ngang nhau, gần như là thay phiên giành chiến thắng trong lễ hội cuối năm. Danh hiệu màu cam "Kiếm Xuất Hàn Sơn" (Lưỡi Kiếm Mùa Đông) dành cho du khách mạnh nhất cũng do Trần Thành và đội trưởng O'Neal của Bạch Giáo Đường thay phiên đạt được. Tuy nói là thay phiên, nhưng danh hiệu dù sao cũng bắt nguồn từ tiềm năng của bản thân, nên dù Trần Thành hay O'Neal không được chia danh hiệu này thì họ vẫn có thực lực tương ứng.


'Náo nhiệt thật, bọn họ đều tụ tập lại một chỗ, số người tôi nhìn thấy ít nhất cũng phải mấy chục, đều còn sống cả.'


Bán Mệnh cảm thán. Những tranh đấu gay gắt ngày xưa dưới sự mài giũa qua năm tháng của chiến trường đã sớm trở thành mây khói thoảng qua. Hắn nói là "trông giống" bởi vì trên người những người đó đều xuất hiện tình trạng cơ biến nghiêm trọng và danh hiệu mất khống chế, gần như không còn nhìn ra hình người nữa.


Nhưng chỉ cần còn sống là tốt rồi, còn sống là còn hy vọng.


'Tình hình khả quan hơn tôi tưởng, họ dường như đã tìm được một nơi có thể chống lại dòng chảy ô nhiễm.'


Phải biết rằng, khi Bán Mệnh mới nhận ra tất cả mọi người bên phía chiến trường đang tụ tập lại, tim hắn đã run bắn lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đại não mụ mị đi vì tưởng rằng họ đã gặp phải ô nhiễm kinh hoàng không thể kháng cự, buộc mọi người phải hợp sức mới chống đỡ nổi. Nếu thực sự đến mức đó, e rằng cuối cùng cũng không thể trụ vững, kết cục chỉ có sụp đổ mà chết.


Nhưng tình hình lại tốt hơn nhiều so với những gì hắn nghĩ. Cảm xúc truyền tới từ đội trưởng Trần cũng khá hoạt bát và kích động, đôi mắt phấn khích trừng lớn, tay còn cầm kiếm gỗ đào múa may không ngừng. Bán Mệnh không ngờ Vệ Tuân còn gửi cả kiếm gỗ đào của hắn vào trong đó, nhưng tất cả đều rất đáng. Bán Mệnh biết đội trưởng Trần đang vui đến mức nào, chắc chắn trong lòng đang khen hắn, nhưng hắn muốn để đội trưởng Trần biết rằng, tất cả đều là công lao của Vệ Tuân!


'Chao ôi, có cậu thật tốt quá! Vệ Tuân à, cậu vào đây thật là tốt quá.'



Nghĩ đến nhóm đội trưởng Trần, nghĩ đến quá khứ, dù có Kéo tơ nhưng Bán Mệnh vẫn khó lòng kiềm chế được cảm xúc của mình. Hắn không kìm được mà lấy từ trong túi vải vàng mang theo bên người ra một cái chén ngọc nhỏ, bỏ vào mấy đốt xương trong suốt như ngọc rồi dùng chày ngọc nghiền sột soạt, cuối cùng tâm trạng cũng bình ổn lại.


Vừa vặn phía bên kia Dụ Hướng Dương đã nấu xong mì sườn, hắn ta nấu một nồi lớn, lại còn hâm nóng thêm sườn kho. Sức ăn của An Tuyết Phong rất mạnh, Bán Mệnh cũng ăn không ít, bọn họ bắt đầu vòng ăn thứ hai. Vệ Tuân chọn một miếng sườn non chấm với phần bột dưới đáy đĩa ớt để ăn, ngước mắt lên thấy trước mặt Dụ Hướng Dương không bày tô, hắn ta chỉ đón lấy cái chén ngọc nghiền xương của Bán Mệnh, thuận tay đổ phần bột xương bên trong vào miệng.


"Cương thi không được ăn quá nhiều cơm."


Thấy Vệ Tuân tò mò, Bán Mệnh vừa ăn vừa lải nhải: "Thân thể cương thi mạnh đến cực hạn, cần năng lượng rất nhiều, nếu ăn cơm như người bình thường thì Hướng Dương phải ăn mười nồi lận. Nhưng dù sao hắn cũng là người sống chứ không phải cương thi thuần túy thực sự, ăn nhiều thế sẽ bị béo phì. À, cậu chưa xem ảnh hồi Hướng Dương mập nhất đâu nhỉ —"


"Khụ!"


Dụ Hướng Dương ho một tiếng.


"— Hì, cũng không có ở đây, xóa sạch từ lâu rồi."


Bán Mệnh thuận theo mà chuyển chủ đề: "Nói đi cũng phải nói lại, cái bột xương này thực ra rất tốt cho cơ thể, chuyên trị loãng xương đấy. À, loãng xương của cương thi còn trị được, tốt cho xương lắm, chắc là còn thúc đẩy tăng chiều cao nữa, để khi khác tôi cũng nghiền cho Vệ Tuân cậu một ít, tôi cứ cảm thấy cậu vẫn còn cao thêm được nữa —"


"Khụ."


Vệ Tuân ho một tiếng.


"— Hì, mà theo tôi thấy thì cao quá thành cái sào chọc trời cũng chẳng để làm gì."


Bán Mệnh lại chuyển chủ đề: "Thực ra ấy mà, Tiểu Dụ lớn tướng thế này rồi sớm đã không cần ăn cái này nữa, nhưng đều tại đội trưởng An nhà cậu hồi trẻ quá hăng máu, so tài với Tiểu Dụ thì thôi đi, chứ chém đứt luôn thì ác quá, làm hại bao nhiêu năm trôi qua rồi mà giờ vẫn còn phải điều dưỡng —"


"Ăn cơm đi, nói ít thôi."


Chẳng đợi An Tuyết Phong cũng "khụ" một tiếng, Dụ Hướng Dương đã lập tức vớ lấy một khúc sườn non nhét vào miệng Bán Mệnh, khiến hắn nghẹn đến mức ư ử trong cổ họng. Thấy hắn ăn xong miếng sườn vẫn còn dồi dào hứng thú, lại muốn bàn về chuyện cải tạo cự nhân mặt trời Tiểu Sa, nhưng đó là cự nhân của Bính 1 mà! Ai đời lại đi nói về Bính 1 ngay trước mặt Vệ Tuân chứ? Nhìn Vệ Tuân và An Tuyết Phong nhà người ta đang có bầu không khí tốt thế này, Bán Mệnh cứ phải lải nhải vài câu mới chịu được hả!


Dụ Hướng Dương liếc nhìn Vệ Tuân, thấy cậu vẫn cười như cũ.


"Nói chuyện nghiêm túc đây, Lao Sơn, tôi thật sự không tiện ở lại tiếp nữa."


Màn tấu hài kết thúc, Bán Mệnh cuối cùng cũng ra vẻ chính trực, đặt đũa xuống. Hắn vừa mở lời, sắc mặt Dụ Hướng Dương liền đanh lại. Chuyện riêng trong nhà thế này vốn dĩ không nên mang đến Quy Đồ để nói, cố ý khơi mào chủ đề ở đây chắc chắn là đã có ý định từ trước. An Tuyết Phong nhướng mày lắng nghe, rồi nghe thấy Bán Mệnh bất lực nói: "Đội trưởng Vạn muốn tôi quay về Huyền Học, nhưng tôi làm sao mà về được chứ."



"Đội trưởng An, tôi muốn gia nhập liên minh Hỗ Trợ, đồ vật cần nộp tôi cũng đã chuẩn bị xong rồi."


Bán Mệnh chân thành nói: "Anh giúp tôi tiến cử một chút được không."


Tình cảnh hiện tại của Bán Mệnh quá khó xử. Cho dù hắn đã khôi phục thực lực, lại còn liên lạc được với bên phía Trần Thành, nhưng hắn đã sớm không còn là người kế nhiệm vị trí đội trưởng Huyền Học được lựa chọn năm xưa nữa. Sự phát triển của Huyền Học trong những năm qua, hắn không giúp được gì nhiều, đều là Vạn An Bần và Lệ Hồng Tuyết gánh vác Huyền Học của hiện tại.


Bây giờ biết hắn đã khôi phục thực lực, Vạn An Bần mời hắn quay về, Lệ Hồng Tuyết chủ động nói để hắn làm đội phó, nhưng Bán Mệnh không muốn chiếm chỗ của Lệ Hồng Tuyết. Những năm qua đội Huyền Học đã sớm ăn ý với nhau rồi, lễ hội cuối năm lại đang cận kề, hắn xen ngang vào sẽ làm loạn bước tiến của cả đội, chưa nói đến chuyện làm đội phó gì đó.


Bán Mệnh nếu có thực sự quay về thì cũng chỉ muốn với thân phận đội viên bình thường. Nhưng với thực lực của hắn, với việc hắn có thể liên lạc được với Trần Thành, với thân phận cũ của hắn, làm sao Vạn An Bần có thể để hắn chỉ làm một đội viên bình thường được. Họ đều muốn lùi một bước, đều không nghĩ đến bản thân mà chỉ muốn tốt cho Huyền Học, nhưng hiện tại mọi chuyện có chút bế tắc.


Cứ bế tắc mãi, rất nhiều chuyện nói không chừng sẽ biến tướng đi.


Cho nên Bán Mệnh đi trước một bước tìm đến An Tuyết Phong, nói muốn vào Liên minh Hỗ Trợ. Trong cảnh tượng tái hiện, chính miệng đội trưởng Trần đã nói Bính 1 có vận may lớn, vậy nên với tư cách là một thành viên của Huyền Học, hắn gia nhập vào nội bộ Liên minh Hỗ Trợ để phát triển thì có thể tránh được những vấn đề đau đầu kia rồi.


Với thực lực và địa vị của An Tuyết Phong, anh tiến cử Bán Mệnh vào liên minh Hỗ Trợ thì tuyệt đối sẽ không ai dám lời ra tiếng vào.


Chuyện này cũng không phải Bán Mệnh mới nghĩ ra, hắn đã sớm đề cập với Vệ Tuân, Vệ Tuân cũng luôn để dành cho hắn một vị trí trong Liên minh Hỗ Trợ, bây giờ vào chính là thời cơ tốt.


"Chuyện này để tôi bàn bạc lại với Bính 1 đã."


​An Tuyết Phong không nhận lời ngay lập tức, Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng gật đầu bảo được, không nói gì thêm mà yên tâm ăn. Thời gian không còn sớm, Vệ Tuân chào hỏi rồi quay về "nghỉ ngơi". Sau khi về đến căn cứ, cậu khoác áo choàng, mang theo Đồng Hòa Ca và Úc Hòa Tuệ quay lại Liên minh Hỗ Trợ. Lát nữa họ sẽ từ Liên minh Hỗ Trợ xuất phát, cùng nhau trở về hiện thực để đi đến cô nhi viện.


​Trong quá trình này, sợi tơ giữa Đạo Sĩ Bán Mệnh và cậu vẫn còn kết nối, Đạo Sĩ Bán Mệnh thi thoảng lại lảm nhảm một câu, thông qua Kéo tơ, cảm xúc của hắn lộ rõ trước Vệ Tuân. Tối nay mặc dù Đạo Sĩ Bán Mệnh nói rất nhiều, có phần hơi quá lời, giống như đang phát tiết vậy, tâm trạng của hắn trông cũng khá hăng hái, nhưng Vệ Tuân phát hiện ra ngoại trừ lúc nhắc đến nhóm Trần Thành có phản hồi ra, tâm trạng hắn thực chất không tốt mấy.


Đợi đến khi An Tuyết Phong đã đến Liên minh Hỗ Trợ, chuẩn bị rời nhà trọ để trở về hiện thực, Đạo Sĩ Bán Mệnh mới thông qua Kéo tơ mà thở dài một câu đầy phức tạp, không đầu không đuôi:


'Vận mệnh của con người đã được trời định đoạt rồi, có những việc, có những người, có lẽ chính là không có duyên phận.'


'Tống Phi Tinh... Haizz.'


___________


Tác giả có lời muốn nói:


Lúc trước tôi viết Mao Tiểu Nhạc thích thịt bò đóng hộp là do tôi sơ xuất, tôi sẽ sửa lại một chút.


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 435: Tụ họp nhỏ ở Quy Đồ
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...