Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 402: Sahara Chết Chóc (78)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Thiên sứ


Sau khi trên trống lắc xuất hiện hoa văn mặt trời, Vân Anh nhắm mắt lịm đi ngay lập tức. Trần Thành vững vàng đỡ lấy cô, giao Vân Anh cho các đồng đội chăm sóc. Khi quay lại, anh thấy hướng dẫn viên Bính đang cầm chiếc trống lắc, lắc lư một cách đầy hứng thú.


Tùng tùng tùng, tùng tùng tùng ——


Tiếng trống lắc ngây ngô con trẻ thực sự không mấy phù hợp với một người trưởng thành, đặc biệt người này lại là Bính 1 khoác trên mình chiếc áo choàng đỏ thẫm, một hướng dẫn viên huyền bí và mạnh mẽ.


Tuy nhiên, điều kỳ lạ là Trần Thành cảm thấy cảnh tượng Bính 1 cầm chiếc trống lắc không có quá nhiều cảm giác mâu thuẫn. Sau một hồi suy nghĩ, hắn nhắm mắt lại, từ bỏ thị giác để các giác quan khác trở nên nhạy bén hơn. Chẳng mấy chốc, sắc mặt Trần Thành khẽ biến đổi, hắn mở mắt ra.


"Cảm nhận được rồi?"


Vệ Tuân cười khẽ, tiện tay trả lại chiếc trống lắc cho hắn. Sau khi Vân Anh hôn mê, những hoa văn mặt trời trên trống lắc cũng mờ rồi biến mất, thay vì gọi là hoa văn, chi bằng nói là một loại ấn ký. Vân Anh đang suy yếu cộng hưởng với Mặt Trời đã giúp cô thông qua chiếc trống lắc mà cảm ứng gián tiếp ý chí Mặt Trời.


Vệ Tuân vừa nãy đã âm thầm giấu lông vũ Anka trong tay khi cầm chiếc trống lắc, quả nhiên cảm nhận được cảm giác ấm áp nhàn nhạt từ trên mặt trống. Sức mạnh của Mặt Trời đã rất suy yếu, lúc ẩn lúc hiện, nó không thể tạo thêm cho Vệ Tuân một ấn ký liên lạc nào nữa, nhưng lại trao cho cậu "đặc quyền" có thể tiếp xúc với chiếc trống lắc. Trần Thành cảm nhận được giữa cậu và chiếc trống lắc không có bất kỳ mâu thuẫn nào chính là vì lý do đó.


Nhưng Trần Thành thì không được như vậy. Khi hắn nhận lấy chiếc trống, chỉ nghe thấy một tiếng xèo xèo như thịt bị nướng chín, ngón tay bị cán trống nóng rực thiêu đốt đến bong da tróc thịt. Tuy vậy, hắn cũng chỉ nhíu mày, ánh mắt lướt qua ngón tay của hướng dẫn viên Bính —— trên đó không hề có dấu vết bị Mặt Trời thiêu đốt.


Điều này có thể chứng minh hướng dẫn viên Bính không bị Mặt Trời bài xích, cậu có khả năng đứng về phía Mặt Trời.


"Hướng dẫn viên Bính, hành trình lần này sắp kết thúc rồi."


Trần Thành vào thẳng vấn đề, hắn đặt chiếc trống lắc vào trong tráp đựng hoa hồng sa mạc. Trong tráp là từng ngăn nhỏ, mỗi ngăn đều đặt riêng một đóa hoa hồng sa mạc để giữ cho những bông hoa khoáng vật mong manh này được nguyên vẹn.


Các du khách đã thu thập đủ hoa hồng sa mạc, ngày mai đội sẽ rời khỏi Rừng Hoá Thạch để lên đường trở về.


"Nhưng nguy hiểm thực sự vẫn chưa qua đi, Vân Anh có kết nối với Mặt Trời, cô ấy sẽ trở thành cái gai trong mắt những kẻ địch đứng sau."


"Đã biết rõ điểm này, tại sao đội trưởng Trần vẫn còn muốn mượn tôi những vật phẩm liên quan đến Mặt Trời?"


Vệ Tuân lơ đãng cười nói: "Nếu không tiếp xúc với vật phẩm, sự cộng hưởng của cô ấy sẽ sớm biến mất, cũng sẽ không dính dáng gì đến Mặt Trời nữa."


"Tôi đã nói rõ lợi hại với Vân Anh, là chính em ấy đã quyết định."


Trần Thành nghiêm nghị nói: "Cự nhân và rắn đen vốn dĩ xem chúng ta như thức ăn và tế phẩm, không thể cầu nguyện vào lòng nhân từ của quái vật, chỉ có thực lực của chính mình mới là thứ có thể tin tưởng."


Khi nhận ra mình lại có thể cộng hưởng với đàn tế Mặt Trời đang bị nước bẩn nhấn chìm, Vân Anh không hề lộ vẻ sợ hãi mà ngược lại còn rất vui mừng, cô không chút do dự mà nói cho Trần Thành biết quyết định của mình.



Như vậy, Vân Anh sẽ bước vào tình cảnh nguy hiểm nhất, nhưng đây cũng chính là cơ hội cho cả đội của họ. Không ai có thể bình an vô sự trải qua mười năm trong nhà trọ, hoặc là chết, hoặc là liều mạng mạo hiểm. Vân Anh tuy tuổi còn nhỏ, trông có vẻ hướng nội, nhưng lá gan không hề nhỏ, lại còn có máu cá cược.


"Cự nhân mạnh mẽ và tham lam, đàn tế Mặt Trời thì yếu ớt và đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, thêu hoa trên gấm không bằng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi."


Trần Thành chậm rãi nói. Hắn bình thản đối mắt với Bính 1, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trong mắt cậu: "Giúp đỡ Mặt Trời, chúng ta sẽ nhận được nhiều phần thưởng hơn. Nhiệm vụ sáng lập điểm tham quan mới của hướng dẫn viên Bính vẫn chưa hoàn thành, mà mở điểm tham quan nào cũng chưa có định số phải không."


"Có muốn đánh cược một ván không."


Phe cự nhân và rắn đen đang chiếm ưu thế tuyệt đối, đứng về phía chúng để sáng lập điểm tham quan gần như có thể nói là không chút khó khăn, chỉ là trả giá bằng tính mạng của vài du khách. Nhưng trên trời chẳng bao giờ rơi xuống bánh bao nhân thịt, nhiệm vụ hoàn thành dễ dàng thì phần thưởng sẽ không quá tốt, việc khai phá điểm tham quan sau này cũng sẽ càng khó khăn hơn. Nói không chừng về sau phải đối kháng với cự nhân có thực lực tăng vọt trong tình trạng không có Mặt Trời trời áp chế.


Nhưng nếu chọn phe Mặt Trời... Nhiệm vụ càng khó khăn, phần thưởng sẽ càng phong phú!


Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi tiếp xúc với hướng dẫn viên Bính, Trần Thành đã nhạy bén phát hiện người này có máu đánh cược rất lớn, hoàn toàn không sợ mạo hiểm, không sợ sinh tử. Nguy hiểm càng nhiều, tính khiêu chiến càng cao, độ khó càng lớn thì lại càng có thể khơi dậy hứng thú của Bính 1!


Vân Anh có thể mơ hồ liên lạc với Mặt Trời, vậy đứng về phía Mặt Trời để hoàn thành nhiệm vụ cũng không phải là không thể. Chỉ cần có một ít khả năng, Trần Thành tin chắc hướng dẫn viên Bính chắc chắn sẽ hứng thú với phe này.


"Cược?"


Vệ Tuân nhướng mày nhìn hắn, bỗng nhiên cười, ý tứ sâu xa: "Các người muốn lấy mạng mình để đánh cược theo tôi?"


Trong lịch sử, đội của Trần Thành có ba người sống sót, nếu thật sự đứng về phe Mặt Trời, làm kẻ thù của cự nhân và rắn đen, số người chết có khi sẽ còn nhiều hơn.


"Vượt qua hành trình chính là đang cược mạng."


Trần Thành khẽ thở dài, như thể tự lẩm bẩm: "Chỉ có dám đánh cược, mới có thể giành lại mạng."


Hôm nay từ bỏ đồng đội, dùng sự hy sinh của đồng đội để đổi lấy sự sống lay lắt cho bản thân, con người một khi đã bắt đầu như vậy là coi như hỏng. Phải có dũng khí đương đầu với khó khăn, quyết tâm đến cùng, cho dù là chết cũng phải liều mạng để dốc sức tìm ra một tương lai.


"Đây là đội trưởng già đã dạy cho tôi."


Dứt lời, Trần Thành lại cười, nụ cười này khiến hắn không còn giống một vị đội trưởng trầm ổn đáng tin cậy nữa, mà mang lại cảm giác của một người trẻ tuổi hơn. Mới vào nhà trọ chưa đầy một năm, hắn vẫn chưa thấm thía hết ý nghĩa của câu nói này. Nhưng Trần Thành muốn kiên định dẫn dắt đội ngũ tiến thêm một bước về phía trước.


Chỉ có bước ra bước này, họ mới thực sự được xem là một đội trưởng thành từng tôi luyện qua máu và lửa, mới có thể không làm sa sút uy danh của Huyền Học sau khi đội trưởng già và những người rời đi.


"Ái chà, đội trưởng Trần cứ coi như câu này là tự mình nói đi, đội trưởng già có ở đây đâu."


Tiếng cười không mấy nghiêm túc của Đường Song vang lên, không biết từ lúc nào các đội viên khác đã đến bên cạnh họ. Trình Thiên Bảo im lặng đứng cạnh Trần Thành thể hiện sự ủng hộ, Vu Hạc Hiên khoác vai Đường Song nháy mắt cười xấu xa: "Đúng thế, ngầu biết bao nhiêu, hướng dẫn viên Bính đều kinh ngạc đến ngây người rồi, đúng không hướng dẫn viên Bính?"


"Hướng dẫn viên Bính không dễ bị kinh ngạc như thế, cậu ấy kiến thức rộng rãi lại còn trầm ổn."



Hạ Vân Lai nghiêm túc nói, rồi lại dùng ánh mắt sáng rực ấy nhìn về phía Bính 1: "Hướng dẫn viên Bính, chúng ta g**t ch*t lũ rắn đen khốn kiếp đó đi! Tôi đã cho Tiểu Hắc thử rồi, nó có thể ăn da và xương rắn, chúng ta chắc chắn có thể thắng được đám súc vật kia!"


"Chuyện này còn phải bàn bạc kỹ lưỡng, tôi đã châm cứu cho Vân Anh rồi, khoảng hai tiếng nữa em ấy sẽ tỉnh lại."


Liễu Hồng Vũ điềm tĩnh nói, trong đôi mắt vốn luôn lạnh lùng thoáng hiện ý cười, hắn khẽ mài nhẹ con dao lá liễu trong tay: "Tôi chỉ mới cứu người, chứ chưa từng cứu Mặt Trời bao giờ."


"Lần này chúng ta sẽ thuận lợi thôi."


Chu Nguyên Đức giả vờ bấm ngón tay bói toán, dáng vẻ cực kỳ tự tin nói: "Lần này tất cả chúng ta chắc chắn đều có thể sống sót trở về."


"Chờ đúng câu này của anh đấy!"


Đồng Phù cười sảng khoái vỗ mạnh vào lưng Chu Nguyên Đức, bàn tay quen dùng đao nên lực rất lớn, một cú vỗ xuống làm Chu Nguyên Đức ho sặc sụa. Vu Phi Loan chu đáo lập tức đưa nước qua, nhỏ giọng bất lực nói: "Chị Đồng à, lực tay chị lớn quá rồi."


Anh Chu ho đến đỏ cả mắt rồi kìa.


Vệ Tuân nhìn những du khách trước mặt, sau khi đùa giỡn xong thì bắt đầu nghiêm túc bàn bạc kế hoạch, trong lòng chợt có chút lay động. Cậu đã trải qua ba hành trình, đều là đoàn du khách lẻ, chỉ có những du khách lần này mới có thể coi là một đội ngũ thực thụ. Trần Thành định tiến về phía trước, lấy sinh mạng làm ván cược, và các đội viên của hắn ta cũng theo sát bước chân đó, không một ai tụt lại phía sau.


Trải qua Nhện Mặt Trời và huyết tế của Ifrit, trên người ai nấy đều có thêm khí thế sắc bén và càng gắn kết. Rõ ràng không có đồng phục hay khẩu hiệu thống nhất, nhưng chỉ cần họ đứng cùng nhau, người ta sẽ biết ngay họ là một đội.


Lướt qua nhóm người Trần Thành, Vệ Tuân nhìn Đạo Sĩ Bán Mệnh đang đứng cách đó không xa phía sau họ. Đạo Sĩ Bán Mệnh nhìn chằm chằm vào họ, không rõ đã nhìn bao lâu, cũng không biết đã nghe bao lâu. Cảm nhận được ánh mắt của Vệ Tuân, Đạo Sĩ Bán Mệnh ngẩng đầu nhìn cậu, trong mắt là một loại tình cảm đơn thuần mà sâu sắc. Hắn bỗng nhếch môi, nụ cười phóng khoáng tùy ý, thấp thoáng vẫn là vị đội trưởng trẻ tuổi tài hoa xuất chúng năm nào.


Không cần Kéo tơ, Vệ Tuân cũng hiểu được ý nghĩa của ánh mắt Đạo Sĩ Bán Mệnh.


Đây chính là Huyền Học, đây mới là dáng vẻ mà một đội chân chính nên có.


Đội à.


Ánh mắt Vệ Tuân lướt qua Đạo Sĩ Bán Mệnh, nhìn về phía bóng tối mịt mù xa hơn sau lưng hắn. Cậu bỗng nảy sinh hứng thú với đội, nghĩ đến An Tuyết Phong, nghĩ đến Quy Đồ.


Nếu những người dưới trướng cậu đều là những du khách mạnh nhất, nếu cậu chỉ huy đội số một mạnh nhất, vậy thì đó sẽ là cảm giác thế nào?


Vệ Tuân rất tò mò, trong lòng mơ hồ dâng lên một tia mong đợi. Cậu giống như một đứa trẻ vừa phát hiện ra món đồ chơi mới, nhịp tim vì vui vẻ mà tăng nhanh. Cậu đã bắt đầu mong chờ hành trình tiếp theo, dĩ nhiên phải giải quyết xong hành trình trước mắt đã.


"Chia nhóm tuần tra, đừng đi sâu vào phế tích Rừng Hóa Thạch, chủ yếu giám sát hang ngầm."


Vệ Tuân ra lệnh: "Trong hang ngầm e rằng sẽ có dị động."


Trong lịch sử Vân Anh có cộng minh với Mặt Trời hay không, Đạo Sĩ Bán Mệnh không nhớ rõ. Nhưng nhìn Nhà Chiêm Tinh hiện giờ vẫn chưa rời đi, chứng tỏ lúc này vẫn chưa đến thời điểm thân thể Liễu Hồng Vũ thực sự tử vong.



Điều đó cho thấy Đồng Phù vẫn chưa chết. Sau khi phượng hoàng Anka cắn nuốt linh hồn của Liễu Hồng Vũ, hoặc là xác khô hoặc là rắn đen đã lôi hắn vào sâu trong hang ngầm, Đồng Phù đã đuổi theo, có khả năng cuối cùng chết trong hang ngầm. Ifrit nói nó sẽ thắp lên ngọn lửa dẫn đường cho tế phẩm, ngọn lửa e rằng chính là mấu chốt dẫn đến cái chết của Đồng Phù.


Sâu trong hang ngầm chỉ có hài cốt cự nhân cát đỏ, chúng chắc chắn là điểm mấu chốt. Ngọn lửa.. liệu có khả năng do con nhện cắn nuốt hài cốt cự nhân cát đỏ nên sinh ra dung nham hay không!


___________


"Cự nhân cát đỏ bị diệt sạch rồi?"


Tại bộ lạc cự nhân cát đỏ phương xa, một bóng người cao lớn đứng sừng sững giữa trận bão cát đang hoành hành. Áo khoác gió phần phật trong cuồng phong, Trương Tinh Tàng đeo kính bảo hộ chắn cát giơ cao cánh tay, đón lấy con rồng trong mộng cảnh từ trên không thuận gió lao xuống.


"Cự nhân trong vài bộ lạc khác đều đã chìm vào giấc ngủ sâu, nhật thực đêm đen, đối với chúng mà nói là mùa tử vong đã đến."


Rồng Truy Mộng đậu trên cánh tay Trương Tinh Tàng, đôi cánh rồng hơi dang ra che chắn gió cát cho hắn. Kẻ Truy Mộng và Trương Tinh Tàng vẫn luôn giám sát động thái của đội săn bắt của chín bộ lạc cự nhân và cự nhân cát đen: "Cự nhân cát đen đã nuốt chửng toàn bộ tròng mắt của lũ cự nhân cát đỏ, chúng đang rất vội, chính là đêm nay rồi."


"Ú u ——"


Trong gió cát, một con sói đỏ to lớn chạy đến, bộ lông dài màu đỏ sẫm của nó như ngọn lửa cuộn trào, thể hình lớn đến mức không giống sói mà tựa như một con ngao Tây Tạng. Chạy đến bên cạnh Trương Tinh Tàng, con sói phanh gấp làm cát bụi tung mù mịt, nó chẳng hề để tâm mà lắc mạnh bộ lông, hất một người đang hôn mê bất tỉnh từ trên lưng xuống.


Chó ngao Tây Tạng



"Ông bạn già bay nhanh thật đấy."


Con sói mở miệng nói là Sói Máu Rex, gã phàn nàn: "Tôi đã thề với nhà trọ là không tham gia vào cảnh tượng tái hiện này rồi, hay là cứ thả tôi đi đi, hoặc là các người chi chút điểm thuê tôi cũng được, chứ đừng bắt tôi làm chó kéo xe tuyết thế này."


Người vừa bị gã hất xuống đất chính là hướng dẫn viên khu Tây của đội Trần Thành. Hắn vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, theo lịch sử thì lẽ ra hắn phải luôn hôn mê, nếu không thì đội Trần Thành sẽ đón một hướng dẫn viên mới.


Nhưng e rằng đêm nay chính là ngày giỗ của tên này. Sói Máu Rex đảo mắt, lại tha hắn lên lưng mình. Nếu có thể làm rõ hướng dẫn viên khu Tây này đối ứng với ai, biết đâu còn kiếm chác được một mớ.


"Đi chứ?"


"Đi."


Nhưng Trương Tinh Tàng và Kẻ Truy Mộng hoàn toàn coi gã là không khí, sau vài câu ngắn gọn liền xuất phát tiến về Rừng Hoá Thạch. Trong đội Trần Thành có ba người theo lịch sử là còn sống, nghĩa là những người đối ứng với họ không cần giết họ, ngược lại phải để họ sống sót mới tuân thủ đúng lịch sử. Nói cách khác, trong cuộc đối đầu với cự nhân cát đen đêm nay, đội Trần Thành sẽ có thêm ba "trợ thủ".


Kẻ phải chết đều sẽ chết vào đêm nay, kẻ phải sống buộc phải sống sót. Đêm nay không chỉ là trận chiến của đội Trần Thành, mà còn là "trận chiến" giữa những kẻ ngoại lai như bọn họ.


Trong cơn bão, Sói Máu Rex lẩm bẩm chửi rủa đuổi theo, tốc độ của họ cực nhanh, chỉ hai giờ sau đã tụ hợp với nhóm David ở bên ngoài Rừng Hoá Thạch. Và hai giờ trôi qua ấy, Vân Anh đang hôn mê cũng đã tỉnh lại.



"Đói, đói quá, tôi đói quá..."


Cô lẩm bẩm, Đồng Phù ở bên cạnh lập tức đưa canh nóng chà là đến, nhưng Vân Anh lại gượng gạo nghiêng đầu né tránh.


"Em ấy không phải đói thật."


Trần Thành sau khi xác nhận trạng thái của Vân Anh liền phán đoán: "Đây là cộng hưởng."


"Phải, đây không phải cơn đói thực sự, tôi cần một lượng năng lượng khổng lồ —— Không, là thần cần."


Vân Anh nghiêm túc nói, cân nhắc từ ngữ: "Thần cần tín đồ, cần một lễ hiến tế... Thần chọn tôi làm thánh nữ chủ trì tế lễ."


"Thánh nữ? Tín đồ?"


Đường Song cau mày, một khi liên quan đến thần thoại, cái danh thánh nữ này vừa có lợi vừa có hại, nhưng điểm chung là đều cực kỳ nguy hiểm: "Tất cả chúng ta đều phải trở thành tín đồ của thần sao? Phải sùng bái Mặt Trời?"


"Thần muốn một lễ hiến tế như thế nào?"


Trần Thành truy hỏi, nhưng ánh mắt Vân Anh lại lướt qua hai người họ, dừng lại trên người hướng dẫn Bính đứng phía sau.


Dù là trùng lông đỏ trong tay hướng dẫn viên Bính, và con cự nhân sau lưng cậu, hay ngọn lửa Ifrit đang cháy trên đầu ngón tay cậu, tất cả đều thu hút sự chú ý của Vân Anh. Cô lập tức hiểu rõ thứ thần thực sự muốn là gì. Bên tai dường như vang vọng những lời lẩm bẩm hỗn loạn, cô đau đớn nhíu mày, mồ hôi lạnh đầm đìa.


Trong mắt Vân Anh hiện lên một vòng ánh vàng nhạt, lúc này cô không còn là một Vân Anh đơn thuần, mà là kẻ truyền đạt ý chí của "Mặt Trời" trong thần điện sâu thẩm dưới lòng đất.


"Lễ hiến tế cần... trường sinh, tiếng hót của chim bất tử... lời cầu nguyện của tín đồ thành tâm... còn cả... người bảo vệ trung thành mới..."


Vân Anh nói cực kỳ khó khăn, đứt quãng, giọng rất nhẹ, tựa như đang tụng đọc Thi Thiên.


*Thi Thiên (hay Thánh Vịnh) là tuyển tập thánh ca của người Do Thái. Sách Thi Thiên là một tập hợp gồm 150 bài hát ca ngợi Chúa do nhiều tác giả sáng tác. Mỗi bài thi thiên có một chủ đề riêng, bày tỏ tâm tư, tình cảm của tác giả đối với Chúa.


"Dung nham vàng đỏ là máu của ta, ngâm tẩm xương cánh thiên sứ, máu rơi xuống hóa thành đôi cánh, nâng đỡ mặt trời trong đêm đen, dẫn lối ánh nhìn của thần, đoạt lại... mảnh vỡ vực sâu."


Với sức mạnh của cự nhân cát đen, nhiệm vụ sẽ không bắt họ giao chiến trực diện. Chỉ cần có chim bất tử biết hót, tín đồ thành kính, người bảo vệ trung thành là có thể tiến hành lễ hiến tế. Mà tìm được xương cánh thiên sứ trong dung nham vàng đỏ sẽ sở hữu đôi cánh thiên sứ. Chỉ cần mặt trời mọc lên lúc cự nhân cát đen tập kích vào rạng sáng, thần mở mắt ra là có thể đánh bại cự nhân cát đen, đoạt lại mảnh vỡ bướm Maria bị chúng trộm mất.


Mặt Trời cũng biết về vực sâu sao? Nếu không sao thần lại gọi mảnh vỡ bướm Maria là mảnh vỡ vực sâu?


Vệ Tuân trầm tư, ngay khoảnh khắc sau liền thấy Vân Anh dùng ngón tay run rẩy chỉ về phía mình, tiếng lẩm bẩm khe khẽ như thì thầm.


"Thiên sứ..."


Mặt Trời đã chọn cậu trở thành thiên sứ nâng đỡ Mặt Trời.


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 402: Sahara Chết Chóc (78)
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...