Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 401: Sahara Chết Chóc (77)
Người được chọn
Thấy hướng dẫn viên Bính, mọi người trong đội Trần Thành như tìm được trụ cột tinh thần. Trần Thành nhanh chóng dẫn các đội viên tiến lên đón tiếp, ánh mắt lướt qua Bách lão nhị đang cõng hướng dẫn viên Bính, ánh nhìn nghiêm nghị dịu đi không ít, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hướng dẫn viên Bính trông có vẻ đã ổn hơn nhiều, không rõ Bách lão nhị dùng bao nhiêu linh đan diệu dược nữa. Bất kể trước đây Bách lão nhị và hướng dẫn viên Bính là đang diễn kịch, hay hướng dẫn viên Bính đã lôi kéo được Bách lão nhị về lại bên mình, thì một kẻ chiến đấu mạnh như Bách lão nhị bên cạnh luôn là chuyện tốt.
"Năm phút trước hang ngầm bị dòng nước bẩn thỉu nhấn chìm, chúng tôi nhờ ở tầng nông nên mới thoát được."
Trần Thành tóm tắt ngắn gọn chuyện vừa xảy ra: "Lửa không thể nhóm lên, uy lực của bùa thiên hoả giảm hơn một nửa, giờ này trời vẫn chưa sáng, rất có thể Mặt Trời và ngọn lửa đã xảy ra vấn đề."
Trần Thành với tư duy nhạy bén và tỉ mỉ đã nhanh chóng suy luận ra điểm mấu chốt. Vệ Tuân cũng không giấu giếm, nói rằng Bách lão nhị phát hiện hốc cây sâu trong cây hóa thạch có kết nối với ngôi miếu dưới lòng đất, rất có thể là thần điện Mặt Trời do Ifrit canh giữ.
Nhưng thần điện đã bị dịch mủ của xương cốt rắn đen làm ô nhiễm, bọn họ né tránh dòng nước đó, không ngờ lại lạc vào nơi sâu nhất của thần điện, nghi là đàn tế. Chính tại đó, quả trứng thạch Phoenix đã nở ra mà không có dấu hiệu báo trước, đàn tế rung chuyển dữ dội khiến "lũ lụt" dưới lòng đất nhấn chìm toàn bộ nơi này.
"Hóa ra là vậy! Hướng dẫn viên Bính không sao chứ?"
Trần Thành bừng tỉnh, hang ngầm kia chắc hẳn là một phần thuộc về thần điện Mặt Trời dưới lòng đất, nghĩa là dòng "lũ" đặc quánh bẩn thỉu kia e rằng đã nhấn chìm toàn bộ thần điện rồi. Đây đều là những chuyện không thể dự đoán trước, không ai trách hướng dẫn viên Bính, ngược lại ai nấy đều lo lắng quan tâm, bọn họ ở tầng nông mà lúc thoát ra còn có chút chật vật.
Hướng dẫn viên Bính và cộng sự lúc đó ở tận nơi sâu nhất, thoát ra được đã là không dễ dàng gì. Mọi người nhìn sang Đạo Sĩ Bán Mệnh với vẻ mặt thiện cảm hơn, may mà có hắn ở bên cạnh mới có thể cõng hướng dẫn viên Bính chạy thoát suốt quãng đường. Cảm nhận được ánh mắt của người xung quanh, Đạo Sĩ Bán Mệnh thầm tặc lưỡi trong lòng, lần này không cần hắn phải giải thích hay thêm mắm dặm muối nữa, xem ra mọi người đã thực sự công nhận Vệ Tuân rồi.
Thế này mới tốt chứ!
Đạo Sĩ Bán Mệnh rũ mắt cười thầm, nhưng khi ngẩng lên đã thu lại ý cười, nghiêm nghị nói: "Thần điện Mặt Trời bị ô nhiễm, chắc chắn phe đối địch với nó sắp ra tay rồi. Tiếp theo sẽ cực kỳ nguy hiểm, tốt nhất mọi người nên ở cùng nhau, đừng tách lẻ."
"Ừm."
Không cần hắn nhắc thì Trần Thành cũng đã quyết định như vậy. Cả đội chuyển đến chỗ đống đổ nát phía rìa Rừng Hoá Thạch.
"Cũng may đội trưởng có tầm nhìn xa, sau khi xuống hang ngầm đã đào không ít hoa hồng sa mạc mang về, nếu không thì nhiệm vụ ở điểm tham quan này chắc không hoàn thành nổi mất."
Trình Thiên Bảo khàn giọng cảm thán. Sau khi ổn định chỗ ở, Trần Thành đã lập tức chọn ra vài người bị thương nhẹ nhất đi đào đủ số lượng đá hoa hồng sa mạc cho cả đội nộp nhiệm vụ. Giờ đây hang ngầm bị dòng nước bẩn từ xương cốt rắn đen nhấn chìm, những đóa hoa hồng sa mạc mong manh kia e rằng đều đã bị hủy sạch rồi.
"Tất nhiên rồi, nếu không thì sao đội trưởng lại là đội trưởng chứ."
Đường Song thói quen cãi nhau với hắn, đồng thời bẻ vài chiếc xương sườn của mình ra, đốt lên ngọn lửa từ xương. Các đồng đội ai nấy đều mang thương tích và cần nghỉ ngơi, trong tình cảnh nhiệt độ giảm mạnh thế này, lửa trại ấm áp là rất quan trọng. Những khúc xương sườn cháy đỏ rực xếp chồng lên nhau tạo thành đống lửa nhỏ. Rõ ràng lửa bình thường không thể nhóm lên, nhưng ngọn lửa từ xương sườn của Đường Song lại cháy rất mạnh và ấm áp, không hề bị ảnh hưởng.
"Tôi nói này, liệu có khả năng kẻ thù của Mặt Trời chính là đám cự nhân không?"
Đường Song chỉ vào ngọn lửa đang cháy trên xương của mình: "Lửa của tôi đến từ hài cốt cự nhân, nó cháy thế này thì không phải điềm lành đâu."
"Khả năng đó rất lớn."
Vu Hạc Hiên gật đầu tán thành, bắt chước giọng điệu của Đường Song: "Tôi muốn nói là, liệu có khả năng lũ rắn đen và đám cự nhân là cùng một phe không?"
Vùng sa mạc bao quanh Rừng Hoá Thạch có thể biến thành sa mạc đen đầy rắn đen bất cứ lúc nào. Có thể nói thần điện chôn sâu dưới lòng đất này đã nằm trong sự bao vây và giám sát của vô số rắn đen. Hướng dẫn viên Bính cũng đã nói trong dòng nước bẩn nhấn chìm thần điện có cả da rắn và xương rắn.
"Còn cả con chim đen kia nữa, nó cũng rất khả nghi."
"Đúng đúng, này Đường Song, liệu cậu có thể ngụy trang thành cự nhân không?"
"Ối chà, hỏng rồi, thế chẳng phải tôi trở thành nội gián sao?"
Đường Song cười ha hả, xoa xoa cằm: "Cũng không đúng, cái này phải gọi là gián điệp mới phải."
Hai người bọn họ kẻ tung người hứng khiến bầu không khí căng thẳng dịu đi nhiều. Vân Anh nhút nhát cũng mím môi nhịn cười, trong mắt Vệ Tuân cũng mang theo ý cười, cậu có cảm giác như đang nhìn thấy Vương Bành Phái và Uông Ngọc Thụ vậy. Trong hành trình đâu đâu cũng là nguy cơ sinh tử, không ai có thể luôn giữ thần kinh căng như dây đàn, nếu vậy tinh thần cuối cùng sẽ sụp đổ. Một đội thành công nhất định phải có những người biết bày trò để điều tiết bầu không khí.
Vừa nghĩ đến Quy Đồ, Vệ Tuân lại nghĩ tới An Tuyết Phong. Lúc nãy từ dưới lòng đất đi lên, cậu không thấy bóng dáng của phượng hoàng An đâu. An Tuyết Phong đã ẩn mình, hơn nữa ngay sau khi thấy Vệ Tuân xuất hiện, anh đã lập tức rời đi, thậm chí khi mật đàm với Vệ Tuân cũng chỉ nói ngắn gọn.
Phát triển đến mức Mặt Trời bị ô nhiễm thế này, đây đã là cuộc tranh đấu trên phương diện thần thoại, An Tuyết Phong bắt buộc phải tăng cường ngụy trang mới có thể quay trở lại.
So với An Tuyết Phong, tình cảnh của Nhà Chiêm Tinh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Lúc ở trên đàn tế, Bắp Non dù sao cũng có ánh mặt trời bổ trợ, nên đã thuận lợi hòa nhập vào bầu không khí của phiến đá đàn tế. Nếu không phải Nhà Chiêm Tinh ngụy trang thành toàn thân đầy ô nhiễm, đàn tế chắc chắn không thể phản ứng lớn đến thế.
Sai quá hóa đúng, cuối cùng kẻ khiến Mặt Trời "nhắm mắt" lại chính là phượng hoàng Anka. Nhưng cũng vì thế mà nhuyễn trùng Anka bị phản phệ, trọng thương nghiêm trọng, lông vũ trên người cứ chạm vào là rụng, sắp trọc lóc thành một con trùng đúng nghĩa rồi.
Vệ Tuân nhìn vào vỏ trứng trong tay, khi ấy cậu đã tách vỏ trứng để nhuyễn trùng Anka và Bắp Non rơi xuống đàn tế, mảnh vỏ trứng thạch Phoenix nứt đôi, nhưng về cơ bản vẫn còn nguyên vẹn đang nằm trong tay cậu. Một chiếc lông vũ đỏ mềm mại rủ xuống khe nứt của vỏ trứng, chiếc lông vũ này nhẹ tênh và mềm mại như lông chim non, vô cùng đáng yêu.
Nhưng Vệ Tuân biết rõ, đó là một xúc tu của nhuyễn trùng Anka, có hình dạng tương tự như cánh chim non.
"Đây là quả trứng mà hướng dẫn viên Bính bảo tôi mang thai hộ à? Quả nhiên không nở ra một con rắn!"
Đường Song oang oang nói, tò mò nhìn lông vũ lấp ló giữa khe nứt: "Đây là một con chim à?"
"Một số loài mãnh cầm như ưng, có thể ăn thịt rắn, nói không chừng nó chính là khắc tinh của rắn đen."
Liễu Hồng Vũ nói đầy ẩn ý. Việc quả trứng của hướng dẫn viên Bính nở ra trong tình cảnh đó dẫn đến sự phản kích của dòng nước bẩn từ xương cốt rắn có hai khả năng.
Thứ nhất, nó thuộc phe tà ác, việc nó nở ra đã dẫn đến chút sức mạnh cuối cùng của đàn tế Mặt Trời biến động. Đàn tế cạn kiệt năng lượng không còn trấn áp được nước bẩn nên mới bị phản phệ.
Thứ hai, nó thuộc phe Mặt Trời, hơn nữa còn có thể mang lại hy vọng phản công cho phe Mặt Trời đang yếu thế, nên dòng nước bẩn mới điên cuồng phun trào nhằm g**t ch*t nó nhanh nhất có thể.
Hai người bạn đồng hành đã bị cự nhân g**t ch*t, Hạ Vân Lai và Liễu Hồng Vũ cũng suýt chút nữa bỏ mạng dưới miệng độc của rắn đen, nên lẽ tự nhiên mọi người sẽ không đứng về phía rắn đen. Họ thề sẽ trả thù cho đồng đội, nếu có thể giúp Mặt Trời tiêu diệt cự nhân càng tốt, vì vậy họ hiển nhiên hy vọng tình huống của hướng dẫn viên Bính là trường hợp thứ hai.
"Con chim mà hướng dẫn viên Bính ấp ra chắc chắn mạnh hơn Tiểu Hắc của tôi nhiều."
Hạ Vân Lai cười chất phác, con rắn đen quấn quanh cánh tay gã trông như một chiếc vòng đen. Trước khi dòng nước bẩn ập đến, chính nhờ nó cảnh báo sớm nên mọi người mới rút lui an toàn. Thành tích của Tiểu Hắc khi đối đầu với lũ rắn đen rất ấn tượng, vậy mà lúc này nó lại không dám đến gần hướng dẫn viên Bính đang nâng niu trứng thạch, thậm chí còn sợ hãi rúc đầu vào khuỷu tay Hạ Vân Lai.
Trần Thành ôm kiếm ngồi đó, trên mặt mang theo nụ cười nhưng trong lòng lại thở dài một tiếng.
Hắn đương nhiên hiểu suy nghĩ của các đồng đội, nhưng khi ngước mắt nhìn sang con cự nhân non đang đứng bên cạnh chắn gió cho hướng dẫn viên Bính, thấy nó tò mò dùng ngón tay thô ráp chạm vào vỏ trứng mà không hề có chút biểu cảm kháng cự hay sợ hãi nào, trái tim Trần Thành liền chùng xuống.
Là người được đội trưởng già lựa chọn làm đội trưởng Huyền Học nhiệm kỳ tới, Trần Thành đương nhiên hiểu biết rất nhiều về việc sáng lập điểm tham quan mới. Mục tiêu của hướng dẫn viên Bính rất rõ ràng, chính là muốn mở ra một điểm tham quan mới. Hơn nữa Sahara là một hành trình cấp siêu nguy hiểm, lại liên quan đến quái vật cấp vô giải và thần thoại... nói không chừng, đây sẽ là một điểm tham quan mới có thể mở ra hành trình vĩ độ Bắc 30°.
Từ việc thần điện bị dòng nước bẩn nhấn chìm có thể thấy, xét về độ khó dễ thì đứng về phía cự nhân chắc chắn sẽ đơn giản hơn nhiều. Nhìn lại những nguy hiểm họ gặp phải suốt dọc đường, nói không chừng đây chính là một nhiệm vụ sáng lập điểm tham quan mới thuộc về phe cự nhân. Và đúng lúc này, con cự nhân mà Bách lão nhị mang theo lại vô cùng thân thiết với hướng dẫn viên Bính.
Trần Thành nhớ lại lời dặn dò của đội trưởng già trước lúc lên đường: "Cái gì là bỏ, cái gì là được?". Hắn lại nhớ đến những lời dạy bảo tận tình và kín đáo của đội trưởng: "Người làm đội trưởng phải học được cách buông bỏ để nhận lại."
Rắn đen hết lần này đến lần khác tấn công đội viên của hắn, có thể thấy tế lễ của phe cự nhân có khả năng cao cần đến tế phẩm là con người. Nếu thực sự đứng về phe cự nhân, các đồng đội của hắn e rằng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Hướng dẫn viên Bính mạnh như vậy, nhưng thứ mạnh nhất lại là khí vận của cậu ta. Cậu ta đã cứu mọi người rất nhiều lần, lần này cậu ta sẽ lựa chọn thế nào? Nếu hướng dẫn viên Bính đứng về phe cự nhân...
Trong lòng Trần Thành ngập tràn lo âu, ánh mắt chầm chậm lướt qua các đồng đội, thì chợt nhận ra Bách lão nhị đang nhìn mình.
"Có muốn ăn chà là không?"
Đối với thiếu niên vừa gặp đã dùng chiêu kiếm khiến mình kinh ngạc này, trong lòng Trần Thành luôn có phần dịu dàng hơn, giống như giữa họ vốn có duyên phận định sẵn vậy. Ngay cả khi Bách lão nhị diễn ra bộ mặt xấu xa hung ác, Trần Thành cũng không thể hoàn toàn ghét bỏ hắn.
Trần Thành mỉm cười lấy từ trong tay áo ra một chiếc túi nhỏ, dịu dàng nói.
"Cho tôi hai quả đi, đói chết mất."
Đạo Sĩ Bán Mệnh hào phóng đưa tay ra, tay hắn hiện giờ rất nhỏ, dù có chụm hai tay lại cũng chẳng cầm được bao nhiêu quả chà là. Trần Thành cười rồi ăn hai quả, số còn lại tung ra sau, vừa vặn rơi vào một cái miệng lớn đang chờ sẵn.
Tiểu Sa trực tiếp nuốt chửng chà là vào bụng. Nó vẫn lờ mờ nhớ rằng người này từng cho nó ăn rất nhiều loại thức ăn ngọt lịm này, nên chẳng hề khách sáo mà há hốc mồm với Trần Thành, mong chờ được cho ăn tiếp.
Trần Thành mỉm cười đang định đút cho nó thì bị Đạo Sĩ Bán Mệnh ngăn lại.
"Tiểu Sa ở bên ngoài bắt được không ít thứ để ăn rồi, không bỏ đói nó đâu."
Đạo Sĩ Bán Mệnh cười nói, như thể tùy tiện buông một câu: "Không thấy vết thương trên người nó đều đã lành rồi sao. Các người cứ giữ chà là mà ăn, lương thực của các người cũng chỉ còn bấy nhiêu thôi, nên tiết kiệm chút thì hơn."
Ngày hôm qua khi vừa đến Rừng Hoá Thạch, Tiểu Sa đã đói đến mức không chịu nổi. Bản thân nó đang trong thời kỳ tăng trưởng nên cần lượng thức ăn rất lớn, lúc đó lại bị rắn đen làm bỏng nên càng khao khát thực phẩm để chữa lành vết thương. Nhưng lương thực còn lại của đội không nhiều, Vệ Tuân cũng luôn ăn cùng đội mà không động đến kim đan trong kho dự trữ của Đồng Hòa Ca.
Thức ăn thiếu hụt, không có phần ăn cho Tiểu Sa, Vệ Tuân dứt khoát thả nó ra ngoài để nó tự tìm mồi xung quanh. Tất nhiên chủ yếu là hoạt động trong khu vực có đội Huyền Học, tránh để người của Tây khu bắt mất.
Lúc Vệ Tuân trọng thương trong trận chiến với Nhện Mặt Trời, Tiểu Sa đã sốt sắng quay lại, nhưng vì thực lực yếu nên nó hoàn toàn không thể xuyên qua sa mạc đen đã bị rắn đen hóa thành, chỉ biết đứng ngoài lo sốt vó. Đến tận bây giờ khi sa mạc đen bên ngoài khôi phục bình thường, Tiểu Sa mới thành công trở về.
Tiểu Sa lại cao thêm không ít, vết thương trên người cũng đã lành hơn nửa, nhìn qua là biết sau khi ra ngoài đã được ăn uống no nê.
Người nói vô tình, người nghe hữu ý, Trần Thành sau khi nghe xong liền lộ vẻ suy tư. Tại sao cự nhân Tiểu Sa lại bị rắn đen thuộc phe cự nhân tấn công gây bỏng? Trong chuyện này là có ẩn tình khác, hay là tộc của Tiểu Sa đặc biệt, không cùng một phe với cự nhân cát đen?
Mặc dù chỉ là suy đoán nhưng điều này khiến Trần Thành thở phào nhẹ nhõm. Con cự nhân bên cạnh hướng dẫn viên Bính quả thực đã khiến tim hắn đập lệch một nhịp, vẫn là do trải nghiệm quá ít nên chưa đủ bình tĩnh. Giờ đây khi đã bình tĩnh lại, Trần Thành nghĩ rằng việc truy cầu lợi ích là điều bình thường, hướng dẫn viên Bính làm thế nào thực ra cũng không có gì đáng trách, cậu đã giúp đỡ họ quá nhiều rồi.
Nếu không muốn đối đầu với hướng dẫn viên Bính, hắn không nên đề phòng vào lúc này, mà nên nghĩ xem làm thế nào để ưu thế của họ ở phe Mặt Trời áp đảo được phe cự nhân, như vậy tự nhiên sẽ có lựa chọn thứ hai!
Thấy Trần Thành rơi vào trầm tư, Đạo Sĩ Bán Mệnh không nhịn được mà nhếch môi. Hiểu rõ đội trưởng Trần, hắn biết rõ chấp niệm sâu nhất trong lòng Trần Thành nằm ở đâu, và lúc này đang nghĩ gì.
Đội trưởng Trần hiện tại quá trẻ, vào nhà trọ cũng chưa đầy một năm, vẫn chưa đủ chín chắn. Vừa vào hành trình không lâu đã phải chứng kiến đồng đội tử vong, giờ hắn giống như gà mẹ bảo vệ đàn con của mình, đó cũng là điều bình thường.
Đạo Sĩ Bán Mệnh cười khẽ khi nhớ về bản thân mình, nghĩ đến sự dạy dỗ của đội trưởng Trần trong quá khứ, nghĩ đến chính mình lúc mới vào nhà trọ, đầy thần thái, là đứa con của trời. Từ tuổi đôi mươi đến khi ngoài ba mươi, rõ ràng chỉ là chuyện của mười năm trước, vậy mà cảm giác như đã cách mấy đời, tựa như một thời đại đã trôi qua.
Xua tan nỗi niềm man mác trong lòng, Đạo Sĩ Bán Mệnh phấn chấn tinh thần nhìn về phía Vệ Tuân. Thời đại mới đã đến, hắn cũng phải nắm bắt cơ hội hiếm có này!
Đạo Sĩ Bán Mệnh nói: 'Những quả trứng này thực chất là sản vật của một đạo cụ đặc biệt nào đó, thuộc tính của trứng sẽ chịu ảnh hưởng từ đội trưởng Phi Hồng. Quả trứng thú cưng kỳ thú mà Tề Nhạc Chanh đưa cho cậu mặc dù nói là có thể nở ra sinh vật phù hợp trong bất kỳ bối cảnh tương ứng nào, nhưng thú cưng nở ra ở bối cảnh có đặc điểm tương đồng với Tề Nhạc Chanh sẽ mạnh hơn.'
Lời nói của Đạo Sĩ Bán Mệnh thu hút sự chú ý của Vệ Tuân. Cậu nhìn về phía Tiểu Sa, nó há mồm một hồi thấy không ai cho ăn cũng không giận, ngoan ngoãn cúi đầu tiếp tục tò mò quan sát vỏ trứng trong tay Vệ Tuân, thế mà lại lộ ra cảm giác thân thiết rất tự nhiên.
Vệ Tuân dĩ nhiên nhận ra điểm này, Tiểu Sa ngay khi vừa thấy nhuyễn trùng Anka đã biểu lộ cảm xúc thân thiện và hiếu kỳ. Hiện tại người đang nhập vào Anka là Nhà Chiêm Tinh, Vệ Tuân nghi ngờ liệu trong lúc Tiểu Sa ra ngoài tìm mồi, Nhà Chiêm Tinh có dụ dỗ gì nó hay không.
Sau khi phát hiện mình là một con trùng mọc lông vũ, Nhà Chiêm Tinh vẫn luôn tự nhốt mình không nói lời nào. Bản thân hắn lại không hoạt ngôn như David, Vệ Tuân cũng chưa tìm được thời gian để trao đổi riêng với hắn.
Nhưng nếu đúng như Đạo Sĩ Bán Mệnh nói, nguyên nhân Tiểu Sa thân thiết với trứng thạch có lẽ không phải do Nhà Chiêm Tinh. Vệ Tuân không biết nhiều về Tề Nhạc Chanh, đội trưởng Phi Hồng đời này, chỉ biết hắn ta có danh hiệu Kim Ô.
Kim Ô, chim mặt trời, thần thú trong thần thoại...
Phượng hoàng Anka (nhuyễn trùng) cũng có thể coi là một loại chim mặt trời, chẳng lẽ Tiểu Sa lại có đặc điểm thiên về phía mặt trời?
Tối nay là thời điểm quan trọng nhất, Vệ Tuân muốn liên lạc trước với Mặt Trời. Thần điện dưới lòng đất đã bị dòng nước bẩn phong tỏa, nếu dùng sức mạnh của Sao và Trăng để dẫn động sức mạnh Mặt Trời thì thanh thế quá lớn, dễ bị phát hiện.
Nếu có thể có ai đó bí mật giao tiếp với Mặt Trời thì tốt rồi, ví dụ như một "tín đồ", hoặc là...
Vệ Tuân đột nhiên bứt một chiếc lông vũ trên người nhuyễn trùng Anka, khiến Nhà Chiêm Tinh đau đến mức co rúm lại. Sau đó, Vệ Tuân đưa chiếc lông vũ đó cho Tiểu Sa.
Tiểu Sa khác với những cự nhân thuộc chín bộ lạc đã biết. Những đường vân vật tổ và màu lông ban đầu của nó hơi giống cự nhân cát đỏ, mang loại sức mạnh thiên tính dương. Nhưng Vệ Tuân đã quan sát kỹ, nó không phải cự nhân cát đỏ. Nếu thuộc tính của nó có thể bị tác động, nếu nó có thể trở thành "cự nhân mặt trời" thì...
Đúng lúc này, ngón tay Vệ Tuân đột nhiên truyền đến cảm giác mát lạnh, thế mà lại bị nhuyễn trùng Anka cắn một cái. Một giọt máu rỉ ra từ vết thương rồi bị nó nuốt chửng. Giây tiếp theo, trong lòng Vệ Tuân vang lên một giọng nói xa lạ và non nớt.
'Nếu cậu muốn biến nó thành cự nhân mặt trời, chỉ dựa vào một chiếc lông vũ của tôi là không đủ đâu.'
Nhà Chiêm Tinh bị bứt lông cuối cùng cũng lên tiếng! Bình thường, ngay cả khi có ô nhiễm Hỏa Thần, Vệ Tuân muốn thu phục phượng hoàng Anka cũng phải tốn không ít công sức. Nhưng Nhà Chiêm Tinh vì muốn nói chuyện riêng với Vệ Tuân nên đã tự quyết định uống một giọt máu của cậu. Nhuyễn trùng Anka nhờ đó mà thiết lập liên kết với Vệ Tuân, sau này khi cậu chính thức thu phục nó cũng sẽ thuận tiện hơn nhiều.
'Một không đủ, vậy thêm vài chiếc lông vũ nữa có đủ không?'
Vệ Tuân tự nhiên cảm nhận được mối liên kết giữa mình và nhuyễn trùng Anka đang sâu thêm, nụ cười càng thêm chân thành vài phần. Cậu đào con trùng mắt to lông đỏ từ trong trứng ra, thấy thứ có lông có cánh bên trong trứng lại không phải chim mà là một con trùng, Đường Song cảm thấy cả người đều không ổn.
'Nó là thú cưng, còn cự nhân mặt trời là sinh vật thần thoại.'
Nhà Chiêm Tinh mất kiên nhẫn nói. Thú cưng và sinh vật thần thoại sao có thể đánh đồng với nhau? Có thể nói con cự nhân này của Vệ Tuân căn bản sẽ không trưởng thành, không thể trở thành cự nhân sở hữu sức chiến đấu mạnh, nó chỉ là một con thú cưng mà thôi.
'Trận chiến tối nay hãy mang nó theo, cự nhân mặt trời non sẽ trở thành phần thưởng của cậu.'
Nhà Chiêm Tinh nói, ý của hắn là nếu tối nay Tiểu Sa cùng góp sức chiến đấu, thì sau khi khai phá đàn tế Mặt Trời, nó sẽ bị ảnh hưởng mà dị hóa thăng cấp, trở thành một cự nhân non thực sự, loại có thể được Vệ Tuân mang ra khỏi cảnh tượng tái hiện, có thể được nuôi nấng trưởng thành!
'Vậy sao.'
Vệ Tuân nhướng mày, nhưng lại nhổ thêm hơn mười chiếc lông vũ của nhuyễn trùng Anka. Cho dù không thể biến thành cự nhân mặt trời non có khả năng trưởng thành, việc Tiểu Sa nhuốm khí tức Mặt Trời cũng không phải chuyện xấu, khi tối nay hành động nói không chừng có thể đóng vai trò lớn, ví như làm mồi nhử.
Nhà Chiêm Tinh nghẹn họng, căn bản không né tránh được, nhanh chóng bị nhổ thành một con trùng da đỏ trọc lóc. Nhưng dù sao Vệ Tuân nhổ cũng không phải tóc của hắn, Nhà Chiêm Tinh không để tâm, tùy miệng nói: 'Xem ra cậu đã chọn được tín đồ rồi.'
Bính 1 rõ ràng là đã tính toán kỹ lưỡng, hiện tại không cần hắn giúp đỡ.
'Một là cậu đi chuyển đổi giới tính đi.'
Nhà Chiêm Tinh mất kiên nhẫn nói: 'Hai là cậu chọn người có sẵn... Có người đã thông linh rồi.'
__________
Lạnh quá.
Vân Anh co quắp ôm lấy chính mình, rõ ràng là đang có lửa sưởi ấm, nhưng cái lạnh đó vẫn thấm ra từ trong xương cốt, giống như cả người từ trên xuống dưới đều bị ngâm trong làn nước lạnh dính nhớp, không thể hít thở, ý thức sắp mơ hồ. Vân Anh chỉ cảm thấy đó là do tinh thần lực tiêu hao quá mức, nên càng co rụt người lại hơn.
"Sắp 8 giờ rồi, mặt trời hôm nay thật sự không mọc lên nổi sao?"
Có người phàn nàn, nhiệt độ cực thấp khiến mọi người nổi đầy da gà, Vu Phi Loan hắt hơi liên tục mấy cái, Vu Hạc Hiên cởi áo khoác của mình ra choàng lên người em gái, cô cười cười, lại cầm áo khoác đưa cho Vân Anh gầy yếu hơn.
"Cám, cám ơn chị."
Vân Anh lắp bắp cảm ơn, cô thật sự rất lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn không còn chút huyết sắc nào, cả người đều đang run rẩy, trông vô cùng yếu ớt. Trước đó cô đánh trống chống lại huyết tế của Ifrit đã khiến tinh thần lực bị tiêu hao quá mức, so với thương tổn trên cơ thể thì càng khó dưỡng thương hơn. Nhưng nhìn cô ôm bụng cuộn tròn thành một cục, lại không giống đơn thuần chỉ là vấn đề đau đầu.
Bạn trai của Đồng Phù là bác sĩ Liễu Hồng Vũ, nên cô cũng tinh tế, thấy Vân Anh như vậy liền ghé sát lại nắm lấy tay cô bé, chỉ thấy lòng bàn tay Vân Anh lạnh toát, đầy mồ hôi lạnh.
"Có phải đến tháng rồi không?"
Đồng Phù thấp giọng hỏi, Vân Anh lắc đầu, nhỏ giọng nói không phải. Nhưng khi cô nói chuyện, răng đều lạnh đến mức đánh cầm cập vào nhau, rõ ràng là không bình thường. Liễu Hồng Vũ lập tức đi kiểm tra, nhưng không phát hiện Vân Anh có vết thương nào khác. Đúng lúc này Trần Thành đi đến bên cạnh Vân Anh, nhíu mày kiểm tra kỹ tình trạng của cô, rồi dìu Vân Anh ra một chỗ riêng để nói vài câu.
"Hướng dẫn viên Bính, tôi có chuyện muốn nói."
Thấy Trần Thành đến tìm mình, Vệ Tuân nhướng mày. Lúc trước khi Nhà Chiêm Tinh nói với cậu "có người đã thông linh rồi", cậu đã nghĩ ngay đến Vân Anh. Người mà Nhà Chiêm Tinh nhắc đến rõ ràng là một phụ nữ, Vu Phi Loan trong lịch sử đã chết từ sớm, Đồng Phù thì không có danh hiệu thiên phú tương ứng. Người đặc biệt nhất chỉ có duy nhất Vân Anh.
Nắm rõ lịch sử là một ưu thế lớn, thể chất của Vân Anh rất đặc biệt, trong lịch sử cái chết của cô là một mắt xích mấu chốt trong kế hoạch của cự nhân cát đen. Trước đó Vệ Tuân cho rằng cô vì thể chất và danh hiệu "Âm Dương Thể'" mà đã chết thay cho cự nhân cát đen, gánh chịu cơn thịnh nộ cuối cùng của Mặt Trời.
Nhưng bản thân Vân Anh là người lưỡng tính, danh hiệu "Âm Dương Thể" không thể nào chỉ đơn thuần nói về thể chất này, mà chắc chắn còn mang lại một số thiên phú đặc biệt nào đó từ chính thể chất ấy. Nhìn vào trận kịch chiến trước đó, Vân Anh dùng đạo cụ trống lắc có thể đối kháng với huyết tế của Ifrit, rõ ràng danh hiệu thiên phú đạo cụ của cô không hề tầm thường.
"Hướng dẫn viên Bính, cậu có thứ gì liên quan đến Mặt Trời không?"
Trần Thành đỡ lấy Vân Anh đang run lẩy bẩy, người cô đầy mồ hôi lạnh, tóc tai ướt sũng như thể vừa bị nhấn chìm trong nước.
"Vân Anh thể chất đặc biệt, một khi tinh thần lực tiêu hao thì rất dễ nảy sinh cộng hưởng với một số thứ."
Vân Anh không nam không nữ, không âm không dương, thuộc về một loại "hỗn độn" nào đó, cực kỳ dễ bị ảnh hưởng lây nhiễm. Nhưng thứ mà Vân Anh cộng hưởng lần này lại phi thường... Sau khi có suy đoán, Trần Thành nhanh chóng đưa ra quyết định, mời hướng dẫn viên Bính qua xem thử. Vệ Tuân nhìn cô đầy ẩn ý, rồi đưa cho Vân Anh một chiếc lông vũ của nhuyễn trùng Anka vừa mới nhổ.
Ngay khoảnh khắc cầm lấy chiếc lông vũ, sắc mặt Vân Anh đã tốt hơn nhiều, nhưng ánh mắt lại càng thêm si mê. Cô siết chặt lông vũ, lầm bầm tự nói như đang lẩm bẩm điều gì đó. Vệ Tuân ghé tai nghe nhưng không nghe rõ, lời Vân Anh nói không phải ngôn ngữ bình thường, mà gần giống như một loại mật ngữ hỗn loạn. Và trong những lời thì thầm ấy, thấp thoáng chen theo vài câu mà cậu nghe có chút quen tai.
Vệ Tuân lại ghé sát hơn để nghe, cuối cùng đã nghe rõ!
"Hỏa Thần! Hỏa Thần!"
Vệ Tuân: ...
À thì, có thể là một chút ảnh hưởng từ chính nhuyễn trùng Anka, nhưng ngoại trừ thỉnh thoảng gọi Hỏa Thần ra, phần lớn những lời của Vân Anh ngày càng quỷ dị. Đột nhiên cô lấy ra chiếc trống lắc của mình, điều khiến Vệ Tuân không ngờ tới là trên mặt chiếc trống lắc trông có vẻ tầm thường này, lại ẩn hiện những đường vân mặt trời!
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 401: Sahara Chết Chóc (77)
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 401: Sahara Chết Chóc (77)
