Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Chương 384: Sahara Chết Chóc (60)
Áo choàng màu máu
"Đội trưởng với Tiểu Đường chưa ra ngoài sao?!"
Hạ Vân Lai không dám tin, gấp đến mức nói cũng lắp bắp: "Thế... thế các cậu—"
Chẳng phải vẫn luôn cùng vào cùng ra sao, sao có thể bỏ đội trưởng và Đường Song lại bên trong chứ? Hạ Vân Lai vừa nghĩ tới đây thì cả người như bị còng khóa chặt, đứng sững không nhúc nhích.
"Đừng xuống."
Giọng Bính 1 lạnh nhạt vang lên. Giữa tiếng vô số con nhện cọ xát vào các đốt chân nghe rợn người, giọng cậu lại bình tĩnh và rõ ràng đến lạ thường: "Đây là khảo nghiệm của Trần Thành và Đường Song. Các du khách khác đừng xuống, nếu không độ khó sẽ tăng lên."
Vệ Tuân biết rõ bản thân vị "hướng dẫn viên" này chỉ là hữu danh vô thực, không có nhắc nhở của nhà trọ thì không thể cảm ứng tình trạng của du khách, theo lý mà nói cậu không thể biết Trần Thành và Đường Song đang làm gì. Nhưng cậu lại cảm nhận được mảnh vỡ bướm trong Đao Hút Máu khẽ dao động, là cảm ứng với lão Trần Thành.
Chẳng lẽ đúng lúc này lão Trần Thành lại xuất hiện? Hay là trước đó Trình Thiên Bảo đã thả ra chút ô nhiễm để giải nguy tạm thời, giờ tới lượt Đường Song cũng phải làm điều tương tự? Dù thế nào thì chuyện này cũng vừa khớp với mục tiêu của Vệ Tuân. Lão Trần Thành nhất định biết chuyện Hồng Giang nhiều hơn.
Chỉ có điều chiếc áo choàng đỏ này dù sao cũng là của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh... lỡ như bọn họ có xung đột gì thì tốt nhất đừng để những người khác trong đội Trần Thành biết, ảnh hưởng không hay.
Vệ Tuân không muốn để họ xuống dưới, nhưng không ngờ Liễu Hồng Vũ lại lên tiếng hưởng ứng: "Hướng dẫn viên Bính nói đúng, anh Hạ bình tĩnh chút. Anh Đường đã kích hoạt nhiệm vụ ngẫu nhiên độ khó siêu cao rồi!"
Vệ Tuân vậy mà lại đoán trúng!
Chỉ nghe Liễu Hồng Vũ nói: "Đội trưởng nói người càng đông thì độ khó nhiệm vụ càng cao, nên bảo bọn tôi ra trước. Đội trưởng nói muộn nhất là trong vòng mười lăm phút sẽ ra ngoài!"
Quyết định của đội trưởng Trần đưa ra chắc chắn không sai. Trần Thành có Kiếm Hàn Sơn, có thể cầm cự lâu hơn, những người khác e rằng thật sự không thể ở lại trong hang ngầm. Hạ Vân Lai yên tâm hơn một chút, nhưng nhìn cảnh từ trong hang ngầm vẫn không ngừng tuôn ra lũ nhện đen to lớn, bò kín mặt đất, chẳng khác gì cảnh bọ ăn thịt người phun trào khỏi quan tài trong phim ảnh, gã sốt ruột đến mức như kiến bò trên chảo nóng.
Lũ nhện này vừa nhìn đã biết không phải loài tầm thường. Thân thể chúng phần lớn có nền đen sẫm, bên trên là những hoa văn đỏ như dung nham, trông có vài phần giống với rắn cát.
Tơ nhện chúng phun ra đều mang màu xám đỏ, như tro lửa bẩn thỉu, tỏa ra luồng nóng rát khó mà chịu nổi. Chỉ trong chốc lát, mặt đất đã phủ kín những tấm mạng nhện dày đặc. Tuy hiện tại lũ nhện vẫn chưa áp sát các cây hóa thạch, nhưng hơi nóng bức người đã bốc lên từng đợt. Rõ ràng là tháng mười, vậy mà nóng như bị nướng trên lửa. Bên ngoài đã thế này rồi, thì trong hang ngầm rốt cuộc còn nóng đến mức nào nữa, thật không dám nghĩ tới.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, chờ đợi trong cái nóng thiêu đốt ấy quả thực là một sự dày vò. Nhân lúc này, Liễu Hồng Vũ dùng vài ba câu ngắn gọn nói rõ tình hình xảy ra bên trong hang ngầm.
Trần Thành vốn đã cho rằng khảo nghiệm trong điểm tham quan, thứ cần tìm rất có khả năng là đá hoa hồng sa mạc liên quan đến dung nham. Mà hang ngầm này lại do Chu Nguyên Đức có vận may tốt nhất phát hiện ra. Ở sâu trong hang ngầm, từ các khe nứt trên vách đá đang có từng điểm dung nham thấm ra, càng chứng thực thêm phán đoán của Trần Thành.
Nhưng trong điều kiện bình thường thì làm sao có thể còn dung nham đang chảy được, nhất là khi nhiệt độ trong hang ngầm lại không quá cao, chỉ khoảng bốn năm mươi độ. Chỉ duy nhất những khe đá có dung nham thấm ra là nhiệt độ cực cao, hơn nữa dung nham vừa chảy ra khỏi khe đá liền nhanh chóng nguội lạnh, rất nhanh đã đông cứng thành thể rắn. Thế nhưng Trần Thành lại phát hiện xung quanh vách đá hầu như không có bao nhiêu dấu vết dung nham đã đông kết.
Là có thứ gì đó dọn dẹp định kỳ, hay là các khối dung nham sau khi đông lại sẽ tự biến mất? Trần Thành nâng cao cảnh giác. Hang ngầm rất sâu, không gian bên trong rộng lớn, vô số lối đi đan xen chằng chịt như rễ cây, cho dù bên trong có ẩn giấu cả một nhóm người sống trong hang cũng không phải là không thể. Vì vậy Trần Thành chia cả đội thành hai tổ: một tổ do hắn dẫn đầu, dưới sự bảo hộ của Kiếm Hàn Sơn, thăm dò khu vực vách đá có dung nham thấm ra; một tổ do Đường Song dẫn đội đi thăm dò khu vực lạnh, đó là một lối đi hình thành từ khe nứt nghiêng xuống dưới.
Nơi nóng nhất và nơi lạnh nhất, chắc chắn đều có vấn đề.
"Lúc tôi chạy tới thì nhóm đội trưởng Trần đã phát hiện ở góc vách đá dung nham có từng cụm đá hoa hồng sa mạc rồi."
Liễu Hồng Vũ hơi kích động miêu tả cảnh trong hang sâu tối tăm, nơi dung nham phát ra những đốm sáng vàng đỏ lấp lánh, cùng với những đá hoa hồng sa mạc mọc không xa dung nham. Chúng có màu vàng sữa, kích thước rất nhỏ, trông như từng chùm quýt vàng. Từng tầng tinh thể vàng sữa xếp chồng nở ra như cánh hoa, viền cánh lại khảm những tinh thể trắng bán trong suốt. Ánh lửa mờ nhạt chiếu lên chúng, đẹp đến mức không thể tin nổi, nhưng cũng mong manh đến mức không thể tin nổi.
"Chỉ cần động tác hơi mạnh một chút là có thể bóp nát đá hoa hồng sa mạc, chỉ cần va chạm dù rất nhẹ cũng sẽ khiến nó không còn nguyên vẹn. Chỉ có đá hoa hồng sa mạc hoàn chỉnh mới có thể hoàn thành nhiệm vụ."
Suy đoán của Trần Thành quả nhiên là đúng: "hoa hồng" mà họ phải tìm trong Rừng Hoá Thạch chính là đá hoa hồng sa mạc. Hạ Vân Lai kích động khẽ reo mừng, nhưng Vệ Tuân lại nhận ra sắc mặt Liễu Hồng Vũ càng lúc càng nặng nề. Hạ Vân Lai không nhịn được hỏi: "Rồi sau đó thì sao?"
"Nhóm của Đường Song phát hiện một khối hài cốt khổng lồ."
Liễu Hồng Vũ nghiêm giọng nói.
Khúc xương ấy quá to, nằm ngay rìa đường hang mà nhóm Đường Song thăm dò, khảm chặt trong vách đá. Những người khác còn tưởng đó là một cột đá trắng kỳ lạ, nhưng Đường Song sở hữu danh hiệu điều khiển xương cốt, liếc mắt một cái đã nhận ra đây là một khúc xương khổng lồ.
Đó là một khúc xương chân, ngoài việc quá mức to lớn ra thì hình dạng rất giống xương người, khiến mọi người lập tức nghĩ tới cự nhân.
"Càng đi sâu vào bên trong thì hài cốt càng nhiều, vách đá gần như toàn bộ đều bị bạch cốt thay thế. Anh Đường bảo chúng tôi quay về, còn anh ấy tiếp tục thăm dò vào sâu hơn."
Đồng Phù tiếp lời. Cô ở cùng nhóm với Đường Song nên biết rõ hơn Liễu Hồng Vũ.
"Khí hậu sa mạc khắc nghiệt, người chết rất ít khi mục rữa thành bạch cốt, đa phần đều biến thành xác ướp, giống như con cự nhân già tàn tật mà chúng ta gặp trước đó."
"Anh Đường nghi ngờ việc xương cốt của cự nhân biến thành như vậy là do có thứ gì đó gặm nhấm da thịt của chúng, cho nên anh ấy nhất định phải điều tra cho rõ..."
Nếu có quái vật có thể gặm nhấm cả da thịt cự nhân đang ẩn náu sâu trong Rừng Hoá Thạch, vậy thì bọn họ tuyệt đối sẽ ăn ngủ không yên.
"Là lũ nhện này sao?"
Vệ Tuân bỗng lên tiếng hỏi.
Hài cốt cự nhân, da thịt bị gặm nhấm sạch sẽ, rồi lũ nhện đang ào ạt phun ra từ hang ngầm lúc này, mấy yếu tố xâu chuỗi lại với nhau thì cũng chẳng khó suy đoán. Vệ Tuân thậm chí còn phán đoán lũ nhện này khi ấp nở sẽ hấp thu lượng nhiệt cực lớn, nên khu vực đường ngầm mới lạnh đến vậy. Lũ nhện con ăn những khối dung nham đã đông cứng, vì thế mới không thấy dung nham kết tinh. Về trùng, cậu đã hiểu quá rõ.
"Những con nhện này đều là loại nhỏ, toàn bộ đều nở ra từ trứng nhện ký sinh trong xương trắng."
Như chợt nhớ ra điều gì đó, trên mặt Đồng Phù thoáng hiện vẻ sợ hãi: "Đi sâu hơn nữa thì anh Đường không cho bọn em theo. Anh ấy nói những bộ xương ở sâu bên trong... vẫn còn 'sống', bọn em mà tới gần sẽ đánh thức chúng!"
Sâu hơn nữa có thứ gì thì không ai biết. Đường Song kiên quyết tiến vào thăm dò sâu hơn chưa tới một phút đã hốt hoảng chạy ngược trở ra, bảo mọi người mau chóng rút lui.
Đồng Phù chưa từng thấy vẻ mặt nào của Đường Song lại hòa trộn giữa sợ hãi, hoảng loạn và kiên quyết đến vậy — cứ như thể, như thể Đường Song đã chuẩn bị hy sinh, không quay trở lại nữa.
Lời Đồng Phù nói không nhiều, nhưng nỗi sợ hãi không thể che giấu trong cảm xúc của cô lại lan sang tất cả mọi người. Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Trình Thiên Bảo nói rằng nếu sau mười lăm phút nữa vẫn không có tin tức của đội trưởng Trần thì hắn sẽ xuống tìm người, nhưng đó đã là kịch bản tệ hại nhất.
Hạ Vân Lai càng lúc càng sốt ruột, mồ hôi túa ra khắp người. Nhiệt độ xung quanh vẫn tiếp tục tăng cao, nóng đến mức gã gần như phát điên, không nhịn được muốn tựa người ra sau.
Nhưng bàn tay mang găng của hướng dẫn viên Bính đang nắm lấy cổ tay gã vẫn lạnh lẽo. Toàn thân Bính 1 cũng lạnh như vậy, không hề có chút hơi ấm nào, hệt như người chết, hoàn toàn không bị nhiệt độ cao ảnh hưởng chút nào.
Hướng dẫn viên Bính không sợ nóng, hơn nữa đám quái vật này rất có thể cũng sẽ không tấn công cậu ta. Lúc này chỉ có hướng dẫn viên Bính mới có thể xuống hang ngầm mang về tin tức của đội trưởng Trần và những người kia. Bính 1 là hướng dẫn viên, sẽ không làm tăng độ khó nhiệm vụ của du khách.
Ý nghĩ này thoáng vụt qua trong đầu Hạ Vân Lai, nhưng gã không nói ra. Hướng dẫn viên không hại người đã là người tốt hiếm hoi rồi, căn bản không có nghĩa vụ phải dấn thân vào hiểm cảnh. Gã cảm thấy hướng dẫn viên Bính là người tốt, có lẽ... có lẽ là người của Hồng Giang, nên mới nhen nhóm kỳ vọng mơ hồ như vậy. Nhưng ngay khi nhận ra suy nghĩ này, Hạ Vân Lai lại thấy có chút hổ thẹn.
Người tốt trong giới hướng dẫn vốn đã quá ít, sao còn có thể vì thế mà ép buộc họ? Nếu ai cũng nghĩ và làm như vậy, thì kẻ xấu chỉ càng ngày càng nhiều hơn thôi. Những cảm xúc mâu thuẫn phức tạp đan xen trong lòng Hạ Vân Lai. Gã cố nhịn không nhìn về phía hướng dẫn viên Bính, lúc thì nhìn hang ngầm đang bị nhện nhấn chìm, lúc lại liếc sang đồng đội trên cây hóa thạch bên cạnh, nhưng vô tình phát hiện Liễu Hồng Vũ và những người khác cũng đang lén nhìn về phía này.
Không, bọn họ không nhìn gã, mà là đang nhìn hướng dẫn viên Bính. Nếu đội trưởng Trần thật sự xảy ra chuyện gì, người đầu tiên biết được là hướng dẫn viên. Bọn họ thấp thỏm, mong mỏi có thể nhìn ra chút biểu cảm gì đó trên mặt Bính 1, mong xác nhận được một tin tức nào đó.
Trong lòng Hạ Vân Lai ngổn ngang trăm mối. Gã theo bản năng lúng túng quay đầu lại, rồi sững sờ phát hiện.. hướng dẫn viên Bính vậy mà đang mỉm cười.
Chiếc mũ trùm che khuất hơn nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra chiếc cằm gầy gò tái nhợt cùng đôi môi xinh đẹp. Khóe môi Bính 1 hơi cong lên, nở ra một nụ cười.
Vệ Tuân thật sự rất vui. Đội Huyền Học này quả nhiên luôn có thể chạm tới mấu chốt quan trọng nhất. Trước đó cậu vừa cho rằng dòng dung nham vẫn còn chảy nhất định có liên quan đến hiến tế của trứng thạch, muốn làm rõ bí mật bên trong, thì Huyền Học đã trực tiếp dâng manh mối tới trước mặt cậu.
'Ô nhiễm rất nặng, còn có dấu hiệu danh hiệu mất khống chế!'
Đúng lúc này Đạo Sĩ Bán Mệnh đột ngột truyền âm cho cậu, cảm xúc kích động lẫn căng thẳng đan xen, giọng thấp gấp gáp nhắc nhở: 'Có thể là đội phó Đường tới rồi!'
Cảm giác của Đạo Sĩ Bán Mệnh lúc này gần như y hệt khi Trình Thiên Bảo xuất hiện trước đó. Mức độ mất khống chế của danh hiệu Trần Thành không nghiêm trọng đến vậy.
"Không ổn rồi!"
Cùng lúc ấy, Chu Nguyên Đức vốn lẩm bẩm không ngừng như đang cầu nguyện bỗng thất thanh kêu lên. Sắc mặt hắn tái mét, mồ hôi lạnh túa ra, những ngón tay mũm mĩm quấn chặt vào nhau run rẩy: "Đường Song... e là không ổn rồi! Cả đội trưởng Trần cũng—"
Lời vừa dứt, tất cả mọi người như rơi thẳng xuống hố băng, tim lạnh ngắt. Những người khác giống như đột nhiên mất đi trụ cột tinh thần, hoang mang không biết làm sao. Ngay lúc này Trình Thiên Bảo không hề do dự, quay người định nhảy xuống hang ngầm. Trong khoảnh khắc ấy con người rất dễ mù quáng làm theo, dù gần như là đi chịu chết, thấy vậy những người khác cắn răng cũng chuẩn bị theo Trình Thiên Bảo nhảy xuống.
Thế nhưng ngay khi Trình Thiên Bảo sắp chạm đất, lại bị người ta đẩy mạnh một cái, phản lực hất ngược trở lại lên cây hóa thạch.
"Muốn diệt toàn đội à?"
Giọng của Bính 1 vang lên, trước sau vẫn luôn bình tĩnh đến lạnh lẽo. Lúc này mọi người mới phát hiện Bính 1 và Bách lão nhị vậy mà đã nhảy xuống từ cây hóa thạch, rơi thẳng vào giữa lũ nhện dày đặc.
Ngọn lửa vàng đỏ ầm ầm bùng lên, như phượng hoàng vỗ cánh, cháy dữ dội ngút trời. Trong ánh lửa, bóng dáng Bính 1 đã không còn nhìn rõ, chỉ còn nghe thấy giọng nói của cậu.
"Mọi người ở yên đây."
Cậu ra lệnh ngắn gọn: "Tôi xuống xem."
Dứt lời, ánh lửa vàng đỏ ấy không chút do dự, xé toạc sự ngăn cản của vô số con nhện, lao thẳng vào hang ngầm ngay lập tức. Không chần chừ, không do dự, khiến tất cả mọi người đều sững sờ. Ngay lúc đó, Hạ Vân Lai đột nhiên kích động hét lên:
"Áo choàng đỏ!!"
"Tôi thấy rồi! Là áo choàng đỏ!!"
Gã nói năng lộn xộn: "Trên người hướng dẫn viên Bính khoác áo choàng màu đỏ!"
"Đó là ngọn lửa màu đỏ thôi—"
"Không!"
Hạ Vân Lai lần đầu tiên cắt ngang lời Liễu Hồng Vũ. Gương mặt gã đỏ bừng, ánh mắt đờ đẫn dán chặt vào cửa ha g ngầm. Gã không nhìn nhầm, đó không phải sắc đỏ của lửa, mà là màu đỏ như máu.
Là chiếc áo choàng nhuốm máu trong truyền thuyết, thứ mà người của Hồng Giang khoác lên mình!
Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 384: Sahara Chết Chóc (60)
10.0/10 từ 30 lượt.
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Story
Chương 384: Sahara Chết Chóc (60)
