Đoàn Du Lịch Vô Hạn

Chương 383: Sahara Chết Chóc (59)


Cơ hội


"Chuyện là như vậy."


Đạo Sĩ Bán Mệnh cuối cùng nghiêm giọng dặn dò: "Mọi người tuyệt đối đừng lại gần cây hóa thạch đó nữa, Ifrit rất nguy hiểm."


Theo lời giải thích của Đạo Sĩ Bán Mệnh (bịa ra), bên trong cây hóa thạch có một con yêu linh thần thoại Ifrit gian trá xảo quyệt, chuyên ăn linh hồn con người. Đội của họ vừa bước vào Rừng Hóa Thạch thì yêu linh đã tỉnh lại (giả), những bức ảnh Chu Nguyên Đức bọn họ chụp thực chất đã bị yêu linh gieo ám thị (thật, chính là luồng oán niệm đỏ bị Vệ Tuân nuốt mất kia).


Những ai nhìn thấy ảnh sẽ lần lượt thất thần, vô thức đi tới bên cây hóa thạch, cuối cùng trở thành tế phẩm, bị yêu linh nuốt linh hồn. Người đầu tiên bị dẫn dụ chính là Bính 1, nên cậu mới trông kỳ quái như vậy, cứ thế lao thẳng về phía cây hóa thạch.


Nghe hắn nói vậy, Đồng Phù và Vân Anh, hai người từng canh giữ cây hóa thạch, đều trầm ngâm gật đầu.


Đạo Sĩ Bán Mệnh lại vỗ ngực, nói may mà Bách lão nhị hắn đây phát hiện ra vấn đề, lập tức đánh thức Bính 1, còn khiến yêu linh kiêng dè, từ bỏ ý định ăn linh hồn con người.


"Nhưng con yêu linh đói khát tham lam không chịu bỏ cuộc. Nó gian xảo nói muốn trừng phạt Bính 1 vì đã quấy nhiễu nó, yêu cầu Bính 1 mỗi ngày phải kể cho nó nghe một câu chuyện mà nó chưa từng nghe qua. Nếu Bính 1 không kể được, nó sẽ đoạt lấy linh hồn của Bính 1."


Yêu linh đã sống hàng trăm ngàn năm, trên đời này còn có câu chuyện nào mà yêu linh chưa từng nghe sao? May mà Bính 1 lanh trí lại gan dạ. Ban đầu yêu linh làm khó, âm thầm tâng bốc yêu linh không gì không biết, không có câu chuyện nào là yêu linh chưa từng nghe. Khi yêu linh đắc ý ngầm thừa nhận, Bính 1 mới bất ngờ hỏi ngược lại, hỏi chẳng lẽ yêu linh muốn ép cậu đi chết sao?


Yêu linh sĩ diện lại kiêng dè Bách lão nhị, liền giả vờ phủ nhận. Bính 1 nhân cơ hội đưa ra yêu cầu, nói cậu sẵn sàng kể chuyện, nhưng nếu câu chuyện đó yêu linh chưa từng nghe, thì phải đồng ý giúp cậu làm một việc trong khả năng của yêu linh.


"Yêu linh quá mạnh, cho dù là tôi cũng chưa chắc đã đánh lại."


Đạo Sĩ Bán Mệnh cảm thán nói: "Cũng không biết Bính 1 làm cách nào, cậu ta thật sự kể ra một câu chuyện mà yêu linh chưa từng nghe qua, rồi còn bắt yêu linh đi làm một việc nữa... thế là yêu linh chết một lần!"


"Wow!"


Mọi người trong đội liên tục trầm trồ, Đường Song tính tình nóng nảy liền truy hỏi: "Cậu ta bắt yêu linh làm chuyện gì vậy?"


"Cái đó thì tôi không biết."


Đạo Sĩ Bán Mệnh xòe tay: "Mấy người có thể đi hỏi Bính 1."


Lời này vừa dứt, mọi người đều im lặng. Ai rảnh mà đi hỏi hướng dẫn viên mấy chuyện kiểu này, lỡ đâu là bí mật của người ta thì sao.


"Hướng dẫn viên Bính có muốn vào trong chỗ cắm trại một lát không, có nước nóng nấu sẵn rồi."


Trần Thành xã giao nói. Thấy mũ trùm đầu của Bính 1 khẽ động, như thể gật đầu, Bách lão nhị liền cõng cậu sang khu cắm trại vừa dựng xong.


'Mỗi đêm kể một câu chuyện khác nhau, một nghìn lẻ một đêm à, hử?'


Trên lưng Đạo Sĩ Bán Mệnh, Vệ Tuân trêu chọc dùng Kéo tơ hỏi. Đạo Sĩ Bán Mệnh hì hì cười, xóc nhẹ cậu một cái. Vệ Tuân biết vừa rồi Đạo Sĩ Bán Mệnh bịa ra từng ấy thứ thực chất là để đỡ lời cho mình, nên mới không nói gì. Nửa thật nửa giả nói một hồi, hướng dẫn viên Bính lập tức từ người gây chuyện biến thành kẻ bị hại.


Nếu không phải do bọn Chu Nguyên Đức mang ảnh tới, cậu cũng chẳng đi chọc vào Ifrit làm gì. Nếu không phải hướng dẫn viên Bính đã đi trước một chuyến, để nguy hiểm bộc lộ ra, thì e rằng người trong đội bọn họ sẽ từng người một bị Ifrit nuốt mất linh hồn.


Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng không nói quá đà, vừa đủ là được. Như vậy người trong đội của Trần Thành sẽ chăm sóc cậu thêm một chút, cảm thấy áy náy một chút, thậm chí còn có thể nảy sinh một chút cảm kích. Trong bối cảnh Bính 1 từng cứu Hạ Vân Lai và Liễu Hồng Vũ, cách nói này quả thực rất đáng tin.


Thực ra Vệ Tuân không hề để ý những chuyện đó. Cậu đơn thuần là thích mạo hiểm, nhất định phải đấu với Ifrit. Theo lý thuyết, toàn bộ đội của Trần Thành đều có nguy cơ phải trực diện cơn thịnh nộ của Ifrit, thì đã sao? Trong mắt Vệ Tuân, chỉ cần lợi ích lớn hơn rất nhiều so với rủi ro, thì mạo hiểm là đáng giá. Người khác cho dù bất mãn hay có ý kiến thì đã thế nào? Vệ Tuân hoàn toàn không quan tâm, cùng lắm thì mạnh ai nấy chơi.


Nhưng Đạo Sĩ Bán Mệnh thì quan tâm. Hắn biết Vệ Tuân có giới hạn, có chừng mực, nắm chắc trong tay, biết rằng dù làm gì thì cuối cùng cậu cũng sẽ biến nguy hiểm thành an toàn. Người càng ở gần cậu, theo sát bước chân cậu thì thu được lợi ích càng lớn, nhưng đội của Trần Thành thì không biết điều đó. Đạo Sĩ Bán Mệnh không muốn họ có dù chỉ một chút bất mãn đối với Vệ Tuân, chính vì để tâm nên hắn mới vắt óc nghĩ cách đỡ lời.


Những lời này của Đạo Sĩ Bán Mệnh quả thực có tác dụng, ít nhất bên phía Chu Nguyên Đức đã rất áy náy.


"Haiz, tôi thật sự không nghĩ mấy tấm ảnh đó lại có nguy hiểm, suýt nữa hại mọi người."


Chu Nguyên Đức đứng ngồi không yên, lo lắng xoa xoa các ngón tay, nhịn không được liếc về phía khu cắm trại: "Hướng dẫn viên Bính bị thương nặng lắm phải không?"


Dù Bách lão nhị nói Bính 1 đã uy h**p được yêu linh, nhưng mọi người đều nhìn thấy áo choàng của Bính 1 rách nát tả tơi, trên đó đầy những vết cháy đen. Đến cả áo choàng của hướng dẫn viên cũng có thể bị phá hủy, đủ thấy đó là công kích đáng sợ đến mức nào. Hơn nữa trên người Bính 1 còn mang theo khí tức ô nhiễm rất nặng, đến mức Chu Nguyên Đức cũng bắt đầu nghi ngờ liệu hướng dẫn viên Bính có từng về 0 dị hóa hay chưa.


Bức ảnh đó quả thật có vấn đề.



Trần Thành cau mày nói. Ngay khoảnh khắc Bính 1 bị dẫn dụ đưa tay chạm vào bóng đỏ trên bức ảnh, hắn đã cảm thấy không ổn. Khi ấy Trần Thành bước lên một bước, tay đặt lên chuôi Kiếm Hàn Sơn, gần như đồng thời với Bính 1 thốt ra chữ "lửa".


Rất nhiều oán niệm lưu lại trong ảnh chỉ khi bị gọi trúng từ khóa then chốt mới có phản ứng. Trần Thành vốn định gánh lấy nguy hiểm, nhưng khi đó e là Bính 1 đã nói nhanh hơn hắn. Hơn nữa, oán niệm trên ảnh còn thiêu hỏng cả găng tay của Bính 1.


"Là tôi nhìn nhầm rồi."


Trần Thành lắc đầu. Khi đó hắn đã mở mắt âm dương, lại cẩn thận quan sát toàn thân Bính 1, nhưng không phát hiện oán niệm hay nguyền rủa gì.


"Yêu linh ngoại quốc mà, biết đâu không thuộc phạm vi mắt âm dương phương Đông của chúng ta."


Trình Thiên Bảo an ủi: "Mọi người đều không phát hiện ra, nói không chừng lúc ấy Bính 1 đã nhận ra vấn đề, chỉ là không nói ra thôi... khụ khụ khụ."


Cổ họng Trình Thiên Bảo bỗng ngứa râm ran, hắn không nhịn được ho khan. Vân Anh tiếp lời, rụt rè nói: "Hướng dẫn viên Bính chắc cũng không phải cố ý không nói, có lẽ khi ấy cậu ta đã bị mê hoặc rồi."


"Đúng vậy, hướng dẫn viên nào mà chẳng sợ chết, nhưng tôi thấy cậu ta cứ như tìm đường chết ấy, cả người suýt chui hẳn vào hốc cây hóa thạch rồi."


Đồng Phù tán đồng: "Bách lão nhị chẳng phải đã nói sao, yêu linh đó quá mạnh, đến cả hắn cũng không đối phó nổi. Kiểu dẫn dụ ấy vốn không phải thứ chúng ta có thể chống lại. Lần này nếu không phải hướng dẫn Bính bị dẫn dụ thì cũng sẽ là chúng ta."


Chỉ là mối quan hệ giữa họ với Bách lão nhị đâu có thân thiết như giữa Bính 1 và hắn. Nếu thật sự là bọn họ bị dẫn dụ qua đó, e rằng đã chết từ lâu rồi. Nghĩ thế nào đi nữa, xét trên phương diện khách quan, Bính 1 lại cứu họ thêm một lần.


"Với lại, Bính 1 vậy mà lại đồng ý kể chuyện..."


Liễu Hồng Vũ vẫn luôn im lặng, lên tiếng. Hắn khẽ thở dài, cảm xúc vô cùng phức tạp.


"Không đồng ý thì cũng chẳng còn cách nào khác."


Anh trai nhà Vu, Vu Hạc Hiên nói: "Mọi người còn nhớ mây lửa ngập trời vừa rồi không? Cả bầu trời đen đỏ một màu, nhiệt độ tăng vọt, bên ngoài bão cát cũng kinh khủng hơn hẳn. Dị tượng khi yêu linh chết đã đáng sợ như vậy rồi, Bách lão nhị còn nói nó là bất tử, bị g**t ch*t một lần chẳng đại diện cho điều gì."


Vu Hạc Hiên bất lực nói tiếp: "Yêu linh đó chẳng ai đánh lại nổi cả, tôi thấy ngay cả con cự nhân già tàn tật cũng không phải đối thủ của nó. Bính 1 không đồng ý thì biết làm sao đây."


"Không."


Đồng Phù bước tới bên cạnh Liễu Hồng Vũ, nắm lấy tay hắn. Họ tâm đồng ý hợp, cô hiểu ý của Liễu Hồng Vũ: "Tiểu Loan, em nói xem, nếu là một hướng dẫn viên khác, gặp phải chuyện thế này thì hắn sẽ làm gì?"


Vu Phi Loan khựng lại, suy nghĩ một chút, sắc mặt tái đi, nhỏ giọng nói: "Hắn sẽ nghĩ cách hiến tế linh hồn của chúng ta."


"Đúng vậy."


Trần Thành gật đầu thở dài: "Bách lão nhị nói yêu linh muốn linh hồn... linh hồn của hướng dẫn viên Bính và linh hồn của chúng ta, thì có gì khác nhau đâu?"


Nếu hướng dẫn viên Bính nói dùng linh hồn của bọn họ để đổi lấy sự sống cho chính mình, yêu linh chưa chắc đã từ chối. Thậm chí cậu còn có thể dùng gấp ba, gấp bốn số linh hồn để trao đổi, mà như vậy cũng không được xem là hướng dẫn viên chủ động ra tay giết du khách, chỉ có thể tính là "tử vong ngoài ý muốn".


Kể chuyện vẫn quá nguy hiểm, đó là dùng chính mạng mình để đánh cược. Đổi mạng của đám du khách bọn họ thì có lời gì đâu?


Liễu Hồng Vũ trầm mặc gật đầu. Từ sau lần trước bị Bính 1 trong trạng thái toàn thân quấn đầy rắn đen dọa cho một phen, hắn đã cảnh giác đề phòng Bính 1 hơn, nên lúc này tâm trạng hắn cũng phức tạp nhất.


"Bính 1... cậu ta không phải là một hướng dẫn viên tầm thường."


Liễu Hồng Vũ nói. Hắn lại nhớ tới Hồng Giang mà mọi người từng nhắc đến trước đó. Liệu Bính 1 có thật sự đến từ Hồng Giang không? Dù đội trưởng Trần vẫn luôn nói, bất kể hướng dẫn viên tốt hay xấu thì cũng chẳng liên quan gì tới bọn họ. Hướng dẫn viên có tốt đến đâu cũng không thể thay họ vượt điểm tham quan, còn hướng dẫn viên có xấu thế nào thì chỉ cần bọn họ đủ cảnh giác, cũng không thể phá hủy được một tập thể Huyền Học đoàn kết và mạnh mẽ.


Nhưng việc lúc nào cũng nơm nớp lo sợ thực sự rất bào mòn tinh thần. Bọn họ không chỉ phải cảnh giác với những điểm tham quan đầy rẫy nguy hiểm, mà còn phải đề phòng hướng dẫn viên rất có thể sẽ ra tay sau lưng mình. Thế nhưng du khách lại không thể bỏ rơi hướng dẫn viên, bởi họ bắt buộc phải dựa vào sự dẫn đường và che chở của hướng dẫn viên. Giống như trước kia, khi bọn họ đánh trọng thương B125, suýt nữa biến hắn thành người thực vật, dẫn đến đoạn đường tới điểm tham quan tiếp theo đã gần như bị lạc đường.


Nếu Bính 1 thật sự đến từ Hồng Giang, thật sự sẽ không âm thầm ra tay với bọn họ, thì tốt biết mấy. Nếu họ có thể có một hướng dẫn viên đáng tin, có thể đồng lòng hiệp lực hợp tác trong suốt hành trình... Không phải đội trưởng Trần không tốt, nhưng hướng dẫn viên vốn dĩ đã khác nhau.


Liễu Hồng Vũ theo bản năng nhìn về phía đội trưởng Trần, lại thấy Trần Thành đang nhìn mình. Ánh mắt Trần Thành ôn hòa, nhưng Liễu Hồng Vũ lại có cảm giác như những suy nghĩ trong lòng mình đã bị nhìn thấu. Trong chốc lát ánh mắt hắn có phần lảng tránh, rồi nhanh chóng trở nên kiên định.


Hắn là bác sĩ, có thể nhận ra trạng thái tinh thần của các đồng đội đều không ổn. Hành trình này càng về cuối càng khó khăn, liên tiếp có đồng đội tử vong, bị thương, bị đả kích vô cùng nặng nề. Đặc biệt là khi biết đội trưởng già của bọn họ e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ rời đi, vĩnh viễn không quay lại, áp lực tâm lý của mỗi người đều rất lớn.


Chính vì vậy mọi người mới tích cực suy đoán xem Bính 1 có phải người của Hồng Giang hay không, liệu cậu ta có phải là một "hướng dẫn viên tốt" hiếm thấy hay không. Cho dù Bính 1 chẳng làm gì cả, chỉ cần biết cậu là một "hướng dẫn viên tốt", chỉ cần cậu đứng ở đó thôi, cũng đủ khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm.


"Hướng dẫn viên Bính bị thương không nhẹ, Hồng Vũ, cậu qua xem thử đi."



"Đúng đó, lão Hạ cũng ở bên kia. Người này thật thà quá, đừng để bị lừa thì hơn."


Đường Song tiếp lời. Gã đứng cạnh Trần Thành, giơ tay vỗ mạnh một cái vào lưng hắn từ phía sau, trao cho hắn một ánh nhìn kiên định. Trong lòng Trần Thành ấm áp theo, hắn biết Đường Song đang lo hắn sẽ thấy hụt hẫng, khiến các đồng đội bất an đến vậy, thậm chí còn đi kỳ vọng vào một hướng dẫn viên thiện ác chưa rõ. Nhìn từ góc độ khác mà nói, chẳng phải cũng là vì hắn, người đội trưởng này, vẫn chưa đủ mạnh để khiến tất cả mọi người hoàn toàn tin cậy hay sao?


Nhưng Trần Thành rất bình tĩnh. Hắn biết bọn họ từ chỗ hoàn toàn xa lạ bước vào nhà trọ, rồi quen biết nhau đến nay còn chưa đầy một năm, cả đội ở bên nhau cũng chỉ khoảng nửa năm. Muốn xây dựng được sự tin tưởng tuyệt đối thì vẫn còn quá sớm.


"Được rồi, bây giờ xuất phát tới hang ngầm mà Nguyên Đức phát hiện."


Trần Thành lớn tiếng nói: "Bất kể hướng dẫn viên Bính thế nào, điểm tham quan của chúng ta nhất định phải vượt qua cho tốt. Đừng quên, chúng ta vẫn chưa tìm được hoa hồng, không được lơ là!"


Đợi sắc mặt mọi người nghiêm lại, Trần Thành lại cười, chớp chớp mắt: "Nếu thăm dò xong quay về sớm, chúng ta có thể giúp hướng dẫn viên Bính nghĩ thử mấy câu chuyện."


Hắn đùa: "Ifrit dù sao cũng là yêu linh phương Tây, hẳn sẽ có vài câu chuyện phương Đông mà nó chưa từng nghe qua."


Bầu không khí trong đội lập tức sôi nổi hẳn lên, mọi người đồng loạt hưởng ứng, ai nấy đều tràn đầy khí thế. Trần Thành siết chặt tay Đường Song một cái, dẫn đội đi ở phía trước.


Có thể có được những đồng đội tốt như vậy trong nhà trọ là một điều may mắn biết bao. Trần Thành tin rằng mọi người rồi sẽ ngày càng tốt hơn, cuối cùng sẽ giống như đội trưởng già của bọn họ, trở thành một tập thể không phải ruột thịt nhưng còn hơn ruột thịt, có thể giao phó sinh tử cho nhau. Hắn cũng sẽ liều mạng trở nên mạnh mẽ hơn, trở thành đội trưởng mạnh nhất, không phụ công bồi dưỡng của đội trưởng già, không phụ sự tin cậy của đồng đội!


___________


"Hang ngầm nóng đến bỏng à?"


"Ừ, Tiểu Đường xuống đó suýt bị bỏng tróc cả một lớp da."


Đạo Sĩ Bán Mệnh cõng Vệ Tuân về tới khu cắm trại. Hạ Vân Lai đang nghỉ ngơi dưỡng thương trong khu cắm trại vội vàng rót nước, lấy thuốc cho cậu, vẻ mặt lo lắng sốt ruột, nhưng không nhiều lời hỏi Bính 1 rốt cuộc đã gặp chuyện gì mà thành ra như vậy, chỉ hết mực quan tâm.


Sau khi nghe Đạo Sĩ Bán Mệnh kể sơ qua một lần, Hạ Vân Lai vẫn còn bất an, lại sợ vị hướng dẫn viên Bímh ít nói này thấy phiền, liền chuyển sang nói về phát hiện mới của họ.


"Chuyện đội trưởng nói về hoa hồng sa mạc do dung nham ngưng tụ, tôi thấy rất có lý. Dù sao thì Rừng Hóa Thạch này cũng hình thành từ vụ phun trào núi lửa năm xưa."


Hạ Vân Lai nói tiếp: "Cái động ngầm đó trông giống như một hốc cây, rất sâu. Đội trưởng nói những cây hóa thạch lộ trên mặt đất chỉ là một phần nhỏ, phần lớn còn nằm dưới lòng đất, là bị tro núi lửa chôn vùi từ năm đó. Tiểu Đường nói trong hang ngầm hình như có dung nham, nóng quá nên cậu ta không nhìn rõ."


Nói tới đây, Hạ Vân Lai buồn bã nện nhẹ xuống đất, liếc nhìn vết thương ở bụng vẫn chưa khép miệng của mình: "Haiz, cũng không biết vết thương này bao giờ mới lành. Nơi nóng đến thế thì cũng không trách Tiểu Đường nhìn không rõ, đáng lẽ phải để tôi xuống mới đúng."


Hốc cây nóng đến bỏng, bên trong nghi có dung nham chưa đông cứng? Vệ Tuân lập tức nhạy bén nắm bắt được điểm mấu chốt. Cậu vốn đã luôn suy nghĩ vì sao trong cây hóa thạch cất giữ trứng đá Phoenix lại còn tồn tại nhiều dung nham đang chảy đến vậy. Hay chỉ ban ngày mới có, đến ban đêm thì biến mất? Những dòng dung nham ấy rốt cuộc chảy đi đâu, lại được duy trì ở nơi nào? Có liên quan gì đến hiến tế hay không?


"Cho dù cậu là mao cương thì cũng phải sợ dung nham chứ nhỉ?"


Đang suy nghĩ, Vệ Tuân nghe Đạo Sĩ Bán Mệnh tò mò hỏi. Đạo Sĩ Bán Mệnh nghiên cứu cương thi rất sâu, dĩ nhiên biết rõ từ Bất Hoá Cốt trở xuống, toàn bộ cương thi đều sợ mặt trời và lửa, đặc biệt là mao cương, cả thân đầy lông, đúng là quá dễ bén lửa. Dù da thịt Hạ Vân Lai có cứng đến đâu cũng không thể không sợ dung nham được.


"Ha ha, coi như tôi gặp họa mà hóa phúc đi."


Hạ Vân Lai cười, vỗ vỗ bụng mình. Nghĩ ngợi một chút, gã dùng bông tẩm cồn lau sạch tay, cẩn thận hé ra một chút vết khâu ở bụng. Đạo Sĩ Bán Mệnh giật giật khóe miệng, chỉ cảm thấy bụng mình cũng đau theo. Nhưng ngay giây sau hắn trợn to mắt:


"Cái gì thế này?! Trứng rắn à?!"


Ở mép trong ổ bụng của Hạ Vân Lai, sát với da bụng, lại có một v*t c*ng hình bầu dục màu xám đen, trông rất giống trứng rắn đen. Chẳng lẽ lúc trước trứng rắn trong bụng gã vẫn chưa được dọn sạch? Ngay cả Vệ Tuân cũng tò mò nhìn sang.


"Không phải là chưa dọn sạch, mà là danh hiệu của tôi lại biến dị rồi."


Hạ Vân Lai cười nói. Chỉ nghe gã huýt một tiếng sáo, trứng rắn đen kia lập tức tự nứt ra, một con rắn nhỏ màu đen bò ra ngoài. Nơi nó bò qua đều để lại vệt cháy sém, còn bên trong vỏ trứng vỡ thì tràn ngập dung nham đang sôi cuồn cuộn. Thế nhưng dung nham chảy vào bụng Hạ Vân Lai lại không gây cho gã bất kỳ tổn thương nào, ngược lại còn dường như thúc đẩy vết thương hồi phục nhanh hơn.


Con rắn đen nhỏ ngoan ngoãn bò lên lòng bàn tay Hạ Vân Lai, đôi mắt rắn đen thẫm cảnh giác nhìn về phía Vệ Tuân và Đạo Sĩ Bán Mệnh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Vệ Tuân. Nó lắc đuôi như rắn chuông, phát ra tiếng rít cảnh báo khe khẽ.


"Hử?"


Vệ Tuân lập tức hứng thú. Cậu nghĩ ngợi một chút, thử lấy ra một con rắn David. Quả nhiên tiếng rít của rắn nhỏ trở nên gấp gáp hơn hẳn, thậm chí còn uốn thân như muốn công kích. Hạ Vân Lai sợ nó làm bị thương hướng dẫn Bính, vội vàng nhét nó trở lại trong bụng mình.


Nhưng rắn David rõ ràng cũng hứng thú với rắn đen nhỏ. Gã bò lên bên tai Vệ Tuân, nhỏ giọng rít rít: "Này, cậu kiếm con rắn này ở đâu ra vậy? Tôi cảm thấy nó khá nguy hiểm đấy, hình như còn khắc chế tôi!"


Rắn đen do cát đen hóa thành có đôi mắt đỏ, còn con rắn nhỏ biến dị trong bụng Hạ Vân Lai lại có đồng tử đen tuyền. Hơn nữa, con rắn mắt đen này thậm chí còn có thể phát hiện rắn cát dù đã bị Bắp Non che giấu, lại còn có xu thế áp chế nó rõ rệt, có thể nói là thiên địch.



"Danh hiệu của cậu là màu lam đậm à?"


Vệ Tuân thật sự tò mò. Cậu nắm được lịch sử, lại có thể đại khái suy đoán những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai, có thể nói con rắn của Hạ Vân Lai hoàn toàn khắc chế loại rắn cát chuyên dùng để dẫn dắt tế phẩm. Nếu có gã ở đây, Liễu Hồng Vũ cũng tuyệt đối sẽ không còn bị rắn đen tập kích g**t ch*t nữa. Thậm chí, Vệ Tuân vốn nghi ngờ rắn cát là hộ vệ của Vương Đình Viễn Cổ, vậy thì với con rắn này của Hạ Vân Lai, khi cậu sáng lập Vương Đình Viễn Cổ, đối đầu với những sinh vật thần thoại như Ifrit, cậu cũng sẽ càng thêm vững lòng.


Trước đó bị cự nhân già tàn tật ô nhiễm thì biến dị, có thể nuốt cát với số lượng lớn, lần này lại bị rắn cát ô nhiễm, liền biến dị ra năng lực kháng lửa và còn có thể điều khiển rắn đen. Đây thật sự là chuyện mà một danh hiệu lam đậm có thể làm được sao?


Vệ Tuân liếc nhìn Đạo Sĩ Bán Mệnh, liền thấy hắn cũng đang trừng trừng nhìn Hạ Vân Lai, hai mắt thậm chí còn hơi đỏ lên.. đúng là một con cương thi quá tốt! Trước kia, Dụ Hướng Dương đã là du khách mang danh hiệu cương thi có thiên phú cao nhất mà hắn từng thấy, nhưng sau khi nhìn thấy Hạ Vân Lai, hắn mới thật sự cảm nhận được thế nào là ngoài trời còn có trời cao hơn.


'Haiz, tiếc thật.'


Sau cơn kích động là nỗi tiếc nuối càng sâu. Đạo Sĩ Bán Mệnh không nhìn Hạ Vân Lai nữa, nhìn thêm một cái thôi cũng thấy xót ruột. Hắn nhịn không được thông qua Kéo tơ nói chuyện riêng với Vệ Tuân, trong giọng nói tràn đầy tiếc rẻ: 'Hạ Vân Lai hẳn là có loại thể chất đặc biệt, cực kỳ dễ phát sinh biến dị.'


Không liên quan đến danh hiệu, mà là thiên phú bẩm sinh của chính Hạ Vân Lai. Khi gặp đủ loại ô nhiễm, cơ thể gã sẽ tự nhiên phát sinh biến dị. Dù quá trình sẽ nguy hiểm hơn người thường, nhưng một khi đã vượt qua được thì con đường phát triển sau này tuyệt đối sẽ khác hẳn.


Được đội trưởng già Huyền Học chọn trúng, trở thành du khách của thế hệ Huyền Học mới, quả nhiên không phải người thường. Hạ Vân Lai thậm chí còn không cần bồi dưỡng quá nhiều, chỉ cần dẫn gã đi một vòng qua các hành trình vĩ độ Bắc 30°, chính bản thân gã đã không hề thua kém danh hiệu màu cam nào rồi.


"Đúng vậy, tôi vẫn chỉ là mao cương thôi."


Hạ Vân Lai không biết cuộc trò chuyện và sự tiếc nuối của họ, có chút ngượng ngùng nói: "Haiz, trong đội mọi người đều là danh hiệu tím, chỉ có tôi kéo chân sau. Cũng không biết đến khi nào mới có thể thăng cấp thành danh hiệu tím nữa..."


"Nếu anh không thể sống sót trở về, thì anh vĩnh viễn cũng không thể thăng lên danh hiệu tím."


Một giọng nói lạnh lẽo, âm u vang lên, làm ba người có mặt giật mình. Vệ Tuân và Đạo Sĩ Bán Mệnh bị dọa là vì người đến nói đúng y những gì họ đang nghĩ trong lòng, chẳng khác nào đọc được suy nghĩ. Còn Hạ Vân Lai bị dọa thì là vì—


"Tôi, tôi đã dùng bông tẩm cồn sát trùng rồi mà!"


Hạ Vân Lai lắp bắp, tay chân luống cuống định đứng dậy, nhưng vừa bị Liễu Hồng Vũ liếc nhìn một cái liền ngoan ngoãn ngồi xuống lại, trông chẳng khác nào bệnh nhân không tuân theo chỉ dẫn y tế rồi bị bắt quả tang. Liễu Hồng Vũ không nói gì nữa, trước tiên kiểm tra vết thương cho Hạ Vân Lai, sau đó khâu lại chỗ vừa bị gã tự ý hé ra, rồi sát trùng cẩn thận.


Chính sự im lặng và tỉ mỉ ấy lại khiến Hạ Vân Lai càng thêm áy náy. Vừa kiểm tra xong, còn chưa đợi Liễu Hồng Vũ lên tiếng, gã đã chỉ tay lên trời thề thốt rằng tuyệt đối sẽ không động vào vết thương nữa.


"Được rồi, đội trưởng không phải là không cho anh dùng danh hiệu biến dị."


Khi Hạ Vân Lai sắp phát thêm lời thề độc, Liễu Hồng Vũ mới mở miệng: "Chỉ là quá nguy hiểm. Ít nhất cũng phải đợi mọi người tới rồi thử nghiệm một chút, mà ít nhất thì cũng phải chờ Nguyên Đức xem cát hay hung đã."


Lời nói có lý, lại còn nhắc tới Trần Thành, Hạ Vân Lai nghe xong liền gật đầu lia lịa, tâm phục khẩu phục.


"Hướng dẫn viên Bính, lần này lại phải cảm ơn cậu đã giúp bọn tôi."


Liễu Hồng Vũ quay sang nhìn Bính 1, chân thành nói: "Trong sa mạc gió cát lớn, bên này lại không có nguồn nước, rất khó xử lý sạch. Tôi có một ít gạc cồn đã được tinh lọc, là sản vật mỗi ngày từ danh hiệu của tôi, có thể làm sạch mọi loại vết bẩn."


Hắn lấy ra một cuộn băng gạc, làm động tác mẫu rồi đắp lên vết thương của Hạ Vân Lai. Chỉ thấy vết thương dính đầy máu kia trong chớp mắt đã trở nên sạch sẽ vô cùng, miệng vết thương cũng rõ ràng bắt đầu lành lại nhanh hơn.


Liễu Hồng Vũ không nói thêm gì, để lại cho Bính 1 một cuộn gạc, rồi kéo Hạ Vân Lai sang bên cạnh dặn dò mấy câu, sau đó cũng vội vàng đi về phía hang ngầm kia. Vệ Tuân nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, thu lại ánh mắt mang theo ý định trêu chọc, tung cuộn gạc trong tay.


'Liễu Hồng Vũ là người thông minh.'


Vệ Tuân đoán Liễu Hồng Vũ tới đây e rằng là để xem tình trạng vết thương của cậu, nhưng từ đầu đến cuối Liễu Hồng Vũ tuyệt nhiên không nhắc đến việc trị thương, lúc đưa gạc cũng chỉ nhấn mạnh tác dụng làm sạch vết bẩn. Hắn hẳn là từ những động tác nhỏ như việc cậu thường xuyên thay găng tay mà suy đoán cậu có chút chứng sạch sẽ.


Mà những cuộn gạc này vừa có thể hoàn toàn làm sạch vết thương, lại vừa có thể chữa lành thương tích, liền trở nên cực kỳ thích hợp. Hơn nữa hắn còn nói trước đây là sản vật hằng ngày của danh hiệu, lại đem dùng trước cho Hạ Vân Lai, càng thể hiện rõ thành ý.


'Không ngờ hắn còn dám tới.'


Vệ Tuân cười thầm. Trước đó cậu từng cố ý để toàn thân quấn đầy rắn đen để dọa Liễu Hồng Vũ, liền thấy sắc mặt đối phương tái đi, trong mắt thêm mấy phần cảnh giác. Vệ Tuân thích nhất là trêu chọc người thông minh, thích nhìn bộ dạng họ suy nghĩ quá nhiều. Theo tính cách của Liễu Hồng Vũ, sau chuyện đó hắn nhất định sẽ càng để tâm tới rắn đen, cảnh giác thêm chút. Nói không chừng tối nay Liễu Hồng Vũ sẽ rất cẩn thận, không cần Vệ Tuân nhúng tay cũng sẽ không còn chết dưới miệng rắn đen nữa.


Nhưng Vệ Tuân không ngờ Liễu Hồng Vũ lại quay lại nhanh như vậy. Theo lý mà nói, trong khoảng thời gian này hắn đáng lẽ phải tránh cậu còn không kịp mới đúng.


'Bọn họ muốn chiêu mộ cậu.'


Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng có chút khó hiểu. Hắn có thể khẳng định Trần Thành hiện tại không giống đội trưởng Trần già năm xưa. Theo tác phong trước giờ của Huyền Học, không nên vội vàng muốn chiêu mộ một hướng dẫn viên còn chưa rõ thiện ác như vậy, huống hồ Huyền Học trước nay vốn dĩ chưa từng có hướng dẫn viên.


'Đợi lát nữa xem Hạ Vân Lai nói gì là sẽ rõ thôi.'



Quả nhiên, khi Hạ Vân Lai ngồi lại, ánh mắt liền liên tục liếc về phía Vệ Tuân, vẻ mặt muốn nói lại thôi. Vệ Tuân nhìn gã một lúc, rồi nghi hoặc "Hử?" một tiếng, Hạ Vân Lai liền không nhịn được mà mở miệng hỏi ngay.


Hạ Vân Lai ấp a ấp úng hỏi: "Hướng... hướng dẫn viên Bính à, cái đó, cậu có... có một chiếc áo choàng đỏ không?"


Câu hỏi này ngược lại làm Vệ Tuân giật mình. Vì sao Hạ Vân Lai lại hỏi cậu chuyện này? Cậu quả thật có một chiếc áo choàng đỏ, nhưng đó lại là áo choàng của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh. Trong khoảnh khắc, trong đầu Vệ Tuân lướt qua vô số suy nghĩ, nhưng trên mặt vẫn không hề dao động, chỉ hỏi ngược lại: "Thế nào?"


Thấy cậu không phủ nhận, mắt Hạ Vân Lai lập tức sáng rực lên, kích động đến mức nửa người đều nghiêng về phía trước. Gã mở to mắt, hạ thấp giọng, gần như hỏi bằng hơi thở: "Hướng dẫn viên Bính, cậu... cậu là người của Hồng Giang sao?"


Hả?


Vệ Tuân sững người. Lại là một vấn đề cậu hoàn toàn không lường trước được. Hồng Giang? Hồng Giang nào? Cậu không nói không rằng, giữ vẻ cao thâm khó dò, trong bóng tối lại dùng Kéo tơ liên lạc hỏi Đạo Sĩ Bán Mệnh.


'Hồng Giang là một tổ chức hướng dẫn viên trong truyền thuyết, rất rất lâu đời rồi. Ngay cả khi đội trưởng Trần chỉ dạy tôi cũng không nói nhiều.'


Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng kinh ngạc khi Hạ Vân Lai lại hỏi Vệ Tuân như vậy, liền vắt óc lục lọi hết những gì mình biết rồi nói cho cậu nghe.


'Toàn bộ Hồng Giang đều có áo choàng đỏ sao? Xuất thân chính quy? Cơ quan nhà nước?'


Vệ Tuân lập tức hỏi ngược lại: 'Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh có phải người của Hồng Giang không? An Tuyết Phong có liên quan gì đến Hồng Giang không?'


'Đã nói là tổ chức từ rất lâu rồi mà... đến đời bọn tôi mười năm nay gần như chẳng còn ai biết nữa.'


Đạo Sĩ Bán Mệnh thở dài: 'Nếu không thì Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh khoác áo choàng đỏ nổi bật như thế, đã sớm bị ám sát rồi. Người của Hồng Giang sao có thể đi làm hướng dẫn viên đồ tể, còn làm thủ lĩnh đồ tể khu Đông chứ.'


Chuyện đó chưa chắc, Vệ Tuân không tỏ rõ ý kiến. Trong mấy bộ phim cũ đầy rẫy chuyện nằm vùng leo lên tận tầng cao, kiểu ba năm rồi lại ba năm, sắp làm ông trùm, cũng không phải hiếm. Dĩ nhiên cũng có những kẻ diệt rồng rồi hóa thành ác long, nằm vùng quá lâu, cuối cùng phạm sai lầm mà rơi xuống vực sâu.


Điều Vệ Tuân muốn xác định là niên đại Hồng Giang hoạt động. Đến thế hệ của An Tuyết Phong thì gần như không ai biết, đến thế hệ của Trần Thành cũng đã chìm vào biển người mênh mông. Đạo Sĩ Bán Mệnh chỉ có thể khẳng định đại khái là vào thời của đội trưởng Huyền Học đời cũ, cũng tức là ba mươi năm trước, Hồng Giang từng vô cùng sôi động.


Mà Vệ Tuân lại sinh đúng vào mười năm Hồng Giang hoạt động mạnh mẽ ấy, năm thứ năm. Vệ Tuyết Trần hơn cậu mười tuổi, nhưng nếu cộng luôn cả năm năm đầu thì cũng có thể nói rằng trong mười lăm năm Hồng Giang hoạt động, cả Vệ Tuyết Trần lẫn Vệ Tuân đều sinh ra trong khoảng thời gian đó.


Vệ Tuân nhớ tới ba mẹ mình, những người mà cậu chưa từng nhớ rõ dung mạo. Chỉ dựa vào một chiếc áo choàng đỏ để liên hệ Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh với Hồng Giang thì quá vô lý, cậu cần thêm tình báo. Sau khi thăm dò Hạ Vân Lai, phát hiện gã thực ra cũng không biết bao nhiêu tin tức cụ thể, Vệ Tuân liền chuyển sự chú ý sang Trần Thành.


Trần Thành chắc chắn biết nhiều hơn!


Nhưng với tính cách cẩn trọng, kín kẽ của Trần Thành, hắn tuyệt đối sẽ không nói ra hết những gì mình biết. Phải có một cơ hội làm chất xúc tác...


"Ầm ầm!"


Đúng lúc này, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên từ hướng đông bắc, chính là hướng Liễu Hồng Vũ vừa rời đi. Vệ Tuân đứng bật dậy nhìn về phía đó, chỉ thấy khói đặc cuồn cuộn từ xa tràn tới, mang theo mùi lưu huỳnh hăng nồng, nhiệt độ xung quanh trong thời gian ngắn tăng vọt, không khí nóng như có thể bỏng tay, trông hệt như núi lửa phun trào.


"Không xong rồi!"


Hạ Vân Lai hoảng hốt đứng bật dậy, sốt ruột lao về phía đó: "Là hướng động ngầm, đội trưởng bọn họ gặp nguy hiểm rồi!"


Tốt quá!


Vệ Tuân không nói một lời, lập tức đứng lên theo sát, để Đạo Sĩ Bán Mệnh cõng mình đuổi theo sau Hạ Vân Lai.


Cơ hội chẳng phải đã tới rồi sao?
Cậu đang cần một dịp để "vô tình" phô ra chiếc áo choàng đỏ của mình.


Mười lăm phút sau, Hạ Vân Lai và Vệ Tuân gần như tới hiện trường. Nhưng tình hình lại khác hẳn so với những gì họ tưởng tượng. Từ sâu trong động ngầm, thứ cuồn cuộn trào ra dữ dội như núi lửa phun không phải dung nham, mà là vô số con nhện màu vàng đỏ dày đặc, ào ạt tuôn ra như thủy triều đỏ rực.


"Mau tránh ra!"


Tiếng hô gấp gáp vang lên từ bên cạnh. Vệ Tuân ngẩng đầu nhìn, liền thấy trên thân cây hóa thạch cao lớn bên cạnh chen chúc bám đầy người, chính là nhóm Liễu Hồng Vũ. Lũ nhện kia không dám tiến lại gần cây hóa thạch, nhưng khi thấy làn sóng nhện đang cuồn cuộn tràn về phía mình, Đạo Sĩ Bán Mệnh (cõng theo Vệ Tuân) và Hạ Vân Lai cũng vội vàng leo lên một cây hóa thạch khác ở phía đối diện. Dưới chân không xa là nhện dày đặc chi chít, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta lạnh sống lưng.


"Đội trưởng đâu? Sao không thấy đội trưởng?"


Đột nhiên Hạ Vân Lai lo lắng hỏi. Gã nhìn đi nhìn lại mấy lượt, vẫn không thấy bóng dáng Trần Thành. Không, không chỉ có Trần Thành!


"Đội trưởng và Đường Song đều chưa ra ngoài!"


Vu Phi Loan trả lời, giọng gấp đến mức gần như sắp khóc: "Họ vẫn còn ở bên trong!"


Đoàn Du Lịch Vô Hạn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Truyện Đoàn Du Lịch Vô Hạn Story Chương 383: Sahara Chết Chóc (59)
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...