Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 73: Tắm suối nước nóng

Kỳ nghỉ ngắn ngủi đã kết thúc, một đám người đi học đi làm đều như zombie, sống dở chết dở. Tám giờ sáng, quán cà phê trong trường đã bận rộn đến mức một người ước gì có thể tách làm hai. Hứa Niệm Sênh bê một ly Americano đá đi họp nhóm, vừa đến nơi đã nhìn thấy ai nấy cũng có một ly như của cô, riêng giáo sư Trần rất chú trọng sức khỏe, uống trà hoa cúc. Hiển nhiên, tinh thần của mọi người đều “rất ổn”. Nhất là Trương Vãn Phi, quầng thâm dưới mắt cậu ta đậm đến mức có thể hóa thân thành gấu trúc mà không cần thêm bất cứ lớp trang điểm nào khác. Hứa Niệm Sênh vẫn còn nhớ mang máng về ấn tượng đầu tiên của cậu bạn đồng môn này, khi mới nhập học, cậu ta là một anh chàng sành điệu, tỉ mỉ trau chuốt vẻ ngoài, nhưng bây giờ lại chỉ khoác đại một bộ quần áo hết sức đơn giản chạy đến đây với bộ dạng này. Thế này có khác gì yêu đương một thời gian bỗng trở nên lôi thôi lếch thếch trước mặt đối phương đâu? Chỉ mới vào học được chưa đầy một tháng thôi mà. Mối lương duyên giữa sinh viên cao học với nhà trường đến vội đi nhanh, khi theo đuổi thì dốc hết sức lực, thậm chí lớn miệng thề thốt nếu không đậu được vào trường này thì sẽ bỏ luôn không học nữa, nhưng tới lúc đạt như ý nguyện rồi lại không còn trân trọng. 

Giáo sư Trần nhìn tinh thần của đám sinh viên, ho khan mấy tiếng, đoán chừng trong lòng ông ấy đang không ngừng ca thán về kỳ nghỉ hết sức buông thả của lớp trẻ bây giờ. Ông ấy nói vài lời mở đầu, đều không phải là nội dung quan trọng, cho nên ai nấy đều nghe tai này lọt tai kia. Kết thúc phần mở đầu, tiếp theo mới là trọng điểm. Về cuộc thi mô hình mà Mục Hi Gia và Hoắc Thừa sắp tham gia, giáo sư Trần nói có thể dẫn theo Hứa Niệm Sênh và Trương Vãn Phi nữa. Cuộc thi này giới hạn số thành viên trong một nhóm từ ba đến bốn người. Đàn anh đàn chị dẫn dắt kèm cặp đàn em khóa sau là chuyện bình thường, nếu những người mới quá yếu về năng lực thì Mục Hi Gia hoàn toàn có thể cân nhắc lập nhóm với người cùng khóa khác. Nhưng vì không cùng một giáo sư hướng dẫn, hướng nghiên cứu khoa học đương nhiên cũng sẽ khác nhau, dẫn đến nhiều ý tưởng sẽ bị xung đột trong quá trình thành lập nhóm, kéo theo những bất đồng về việc “lấy ai làm chủ”, rất mệt mỏi. Lẽ đương nhiên, em út trong nhà mình vẫn ngoan ngoãn dễ dùng hơn.

Hứa Niệm Sênh và Trương Vãn Phi đang ở thời điểm cần giải thưởng và tác phẩm để làm đẹp hồ sơ, đương nhiên họ sẽ không từ chối một chuyện tốt như vậy. Hai tân sinh viên năm nhất cao học dùng giọng điệu của những con gà mờ nói với hai đàn anh oan gia: “Các sư huynh, bọn em hơi ngốc, các anh cứu giúp bọn em nữa nhé.”

“…”

Mối bận tâm lớn nhất của Tống Mạch Xuyên khi yêu là anh bận công việc, nhiều khi không thể ở bên bạn gái. Lúc anh bằng tuổi Hứa Niệm Sênh, anh từng chứng kiến những người xung quanh có chút men tình yêu vào đều bám dính lấy nhau như sam, một ngày không gặp tưởng như ông trời sắp sập. Với vai trò là một người bạn trai, anh vẫn hy vọng mình có thể dành nhiều thời gian để ở bên bạn gái nhất có thể mà vẫn đảm bảo giải quyết tốt công việc. Nhưng kết quả là, không chỉ có một mình anh bận, bạn gái anh thậm chí còn bận hơn cả anh. 

Mấy ngày sau kỳ nghỉ Quốc khánh, thời gian Tống Mạch Xuyên ở công ty bất đắc dĩ phải tăng lên nhiều hơn bình thường, có mấy hôm buổi tối còn phải ở lại tăng ca, ngày ngày chỉ có thể duy trì liên lạc với bạn gái bằng tin nhắn điện thoại. Nhưng bình thường hầu như đều diễn ra cảnh anh gửi một tin nhắn, rất lâu sau đó Hứa Niệm Sênh mới trả lời lại một tin, hoặc là ngược lại. Buổi tối anh muốn gọi video nói chuyện với cô, nhưng vừa mở camera lên đã nhìn thấy khuôn mặt ngái ngủ của bạn gái. Cô buồn ngủ đến mức ngồi nói chuyện với anh mà ngủ gà ngủ gật. 

Hứa Niệm Sênh mơ mơ màng màng nói với anh: “Em cảm thấy trong đầu em nhồi nhét quá nhiều kiến thức với dữ liệu, sắp quá tải tới nơi rồi.” 

Giọng cô mềm mại như dòng suối, Tống Mạch Xuyên nghe xong bất giác cong khóe môi. Nhưng anh không tiện chiếm dụng quỹ thời gian nghỉ ngơi ít ỏi của bạn gái, chỉ có thể nói chuyện vài phút đã cúp máy để cô còn đi ngủ. 

Hứa Niệm Sênh bận không chỉ vào các ngày trong tuần, ngay cả cuối tuần Tống Mạch Xuyên cũng không hẹn được bạn gái mình. Kết quả của việc không thể cùng bạn gái hẹn hò là anh phải lui tới những cuộc hẹn vớ va vớ vẩn. Có lẽ chính Cố Chước cũng cảm thấy tần suất gặp được Tống Mạch Xuyên vào thời gian này nhiều lên đáng kể, anh ấy ồ lên một tiếng: “Tôi bảo này, sao dạo này Tống tổng lại lắm thời gian rảnh thế? Đừng nói là chia tay với bạn gái rồi nhé? Đấy, đã bảo rồi, em gái lanh lợi hoạt bát nào đó sớm muộn gì cũng đá bay cái tên cuồng công việc như cậu thôi.”

Cố Chước tính tình suồng sã, ăn nói thẳng thừng, nói mấy lời này với Tống Mạch Xuyên hoàn toàn là trêu chọc, chỉ có điều người nói vô tình, người nghe hữu ý, những người bên cạnh nghe anh ấy nói vậy đều vô thức vểnh tai hóng chuyện. Kết quả là Tống Mạch Xuyên lại chỉ bỏ ngoài tai những lời ngả ngớn của Cố Chước, thậm chí còn cố tình đi tới ngồi xuống một chỗ cách anh ấy khá xa, trưng ra dáng vẻ lười để cái tên ngả ngớn ấy vào mắt.

Cố Chước thấy vậy, cười khà khà: “Ấy, đùa thôi mà, sao lại giận rồi?”

Có người bên cạnh nghe ra được chút manh mối: “Anh Cố, anh cũng quen bạn gái của anh Tống sao?”

Nghe thấy câu hỏi này, Cố Chước như nhận ra điều gì, lập tức phủ nhận: “Ai mà biết bạn gái của cậu ta là ai chứ? Cậu ta giấu kỹ thế kia, là nam hay nữ tôi còn không biết nữa là.”

Suýt tí nữa thì rước họa vào thân rồi. Nếu sau này hai người kia công khai tình cảm, anh ấy, với tư cách là người đầu tiên biết chuyện, chẳng phải sẽ vô tình kết mối thù truyền kiếp với Hứa Cẩm Ngôn sao?

Tống Mạch Xuyên nhìn Cố Chước diễn trò từ đầu đến cuối, diễn xuất rất nhập tâm, nhưng anh cũng lười vạch trần. 

Những dịp tụ họp như thế này thường thì chuyện phiếm nhiều hơn chuyện chính, nhưng một vài mối quan hệ xã giao thì không tránh được. Tối nay Tống Mạch Xuyên đến tham gia cũng chỉ cho có, giờ này có lẽ bạn gái anh đã ngủ thiếp đi vì mệt rồi. 

Cố Chước mặt dày lân la đến, thì thầm với anh: “Này, đừng nói là cãi nhau với em gái Sênh Sênh thật nhé?”

Tống Mạch Xuyên: “…”

Anh liếc nhìn đối phương, cất giọng lạnh lùng: “Câm cái miệng chó của cậu lại.”

Bây giờ anh có muốn cãi nhau với bạn gái cũng không được ấy chứ. 

Cố Chước không thể hiểu nổi hai người bọn họ yêu đương kiểu gì, nhưng anh ấy biết thừa, đang yêu mà ít liên lạc thì sớm muộn gì cũng có chuyện. Thế là, với tư cách là tấm chiếu từng trải, anh ấy đưa ra lời khuyên: “Đừng nói là anh em không muốn tốt cho cậu nhé, nhưng yêu đương ấy mà, phải có một người chủ động hơn chút. Người ta bận, cậu cũng thế, cuối cùng chẳng ai nói chuyện với ai, khác gì mặc định chia tay trong im lặng đâu?”

Tống Mạch Xuyên bật cười, nhìn anh ấy một cách thú vị: “Tôi nhớ mối tình dài nhất của cậu cũng chỉ được nửa năm thôi mà?”

Lại còn là một trong số ít mối tình nghiêm túc.
Cố Chước: “…”

“Hai người mới yêu nhau được bao lâu, được hai tháng chưa?” Anh ấy không phục, “Có yêu được đến sang năm hay không còn chưa biết, đừng có ngồi đây mà coi thường tôi.”

Tống Mạch Xuyên không bình luận thêm về phong cách cá nhân của Cố Chước nữa. Anh quét mắt một vòng, đột nhiên hỏi: “Vu Nghiên Lâm không đến à? Tôi nhớ cậu cũng gọi cậu ta mà?”

“Ở nhà chăm mèo cưng của cậu ta rồi.” Cố Chước nói: “Cậu ta nuôi mèo mà như nuôi con ấy, hôm nay vừa tan làm đã phát hiện mèo không được khỏe, thế là tức tốc ôm mèo tới bệnh viện thú cưng, bây giờ chắc trong mắt cậu ta chỉ có con mèo kia thôi.”

Tống Mạch Xuyên không nói gì nữa. 

Vu Nghiên Lâm này từ nhỏ đến lớn quả thực đều thuộc phái ôn hòa, kể từ khi bé xíu đã văn nhã lịch sự, mọi người đều cho rằng tương lai anh ta chắc chắn sẽ làm chính trị, dù sao bối cảnh gia đình của anh ta cũng hoàn toàn phù hợp. Kết quả là sau khi học xong cấp ba, Vu Nghiên Lâm liền sang Mỹ du học, sau đó lại cùng những người bạn học ở bên kia hăng hái khởi nghiệp, mãi tới gần đây mới về nước. Tuổi trẻ tài cao, là một Vu tổng danh xứng với thực. Những nhân vật ưu tú truyền kỳ như thế, trong giới này không thiếu. 

Tống Mạch Xuyên uống một chút rượu, chơi vài ván board game với mọi người, giữa chừng thua hai ván. Luật chơi quy định hình phạt là phải uống rượu giao bôi với một người có mặt trong tối nay. Ở đây có không ít cô gái trẻ, đều rất xinh đẹp, tuy rằng không phải ai cũng đều là tiểu thư con nhà giàu có, nhưng giấc mộng chim sẻ hóa phượng hoàng thì ai cũng ôm. Tống Mạch Xuyên nhìn chăm chú vào luật chơi vài giây, khẽ cười, sau đó nâng ly lên chạm với Cố Chước: “Nào, uống cùng tôi một ly.”
Cố Chước: “?”
Những người xung quanh lập tức hùa theo nhốn nháo.

“Anh Tống, tuy bọn em không bắt buộc phải uống với người khác giới, nhưng anh làm thế này có phải giữ nam đức quá rồi không?”

Cố Chước trước tiên là ngẩn người, sau đó mới bật cười ha hả: “Tống Mạch Xuyên, cậu đúng là…. Ha ha ha, có thể nào dũng cảm lên chút được không, chỉ uống rượu giao bôi thôi mà.”

Tống Mạch Xuyên tặc lưỡi: “Tôi cứ muốn uống với cậu đấy, thì làm sao?”

Cố Chước: “…”

Nếu có Hứa Niệm Sênh ở đây, chuyện này chắc chắn sẽ không thể nào rơi xuống đầu anh ấy được. 

Trong trò chơi, Tống Mạch Xuyên không quá kén chọn, chỉ là bình thường anh ít khi làm những hình phạt có tiếp xúc cơ thể với người khác. Địa vị của nhà họ Tống đã định sẵn ở trên cao, chẳng ai lại dại dột cố tình làm khó anh cả, huống hồ không muốn chịu phạt thì có thể lựa chọn uống rượu. Hôm nay được thấy Tống Mạch Xuyên và Cố Chước uống rượu giao bôi đã là một chuyện hết sức thú vị, thế nên mọi người lại càng thêm hào hứng. Có người thậm chí còn lôi sẵn điện thoại ra chuẩn bị quay video, lại có người rất hợp cảnh bật lên bài hát “Chúng ta kết hôn đi”. Rượu giao bôi còn chưa uống, ai nấy đã cười đau bụng. Cố Chước bị đẩy vào thế bí, miễn cưỡng nâng ly rượu, cùng anh em chí cốt uống rượu giao bôi. Sau khi kịch hay kết thúc, khắp phòng bao vang lên những tràng cười và pháo tay không ngớt, cứ như thể hai người họ vừa hoàn thành một nghi thức quan trọng nào đó.

Trước sự trêu chọc của tất cả mọi người, thái độ của Tống Mạch Xuyên rất bình thản, anh thậm chí còn không tỏ ra bận tâm đến họ. Ngược lại, Cố Chước lại cảm thấy mình bị người ta chiếm mất tiện nghi. Có người ở bên cạnh che miệng làm bộ chòng ghẹo: “Đẩy thuyền thôi, đu CP nào.” 

Cố Chước liếc mắt: “Đẩy cái gì mà đẩy? Cái gì cũng đẩy thuyền được chỉ tổ tự làm hại thân mình thôi đấy.”

Nhưng bản thân anh ấy cũng khá cởi mở, một lát sau lại nói tiếp: “Đẩy thuyền cũng được thôi, nhưng đừng có đứng nhầm bên đấy nhé.”

Tống Mạch Xuyên: “…”
Trong đám người này chẳng được mấy người bình thường. 

Anh không nán lại trong phòng quá lâu, đợi đám người này tàn cuộc ít nhất cũng phải một hai giờ sáng, Tống Mạch Xuyên đã quá quen với việc bỏ về giữa chừng. Sức lực một người dù có tốt đến mấy cũng có giới hạn, đám người kia không phải đi làm, bình thường thức đến ba bốn giờ sáng mới ngủ, ngủ một mạch đến ba bốn giờ chiều mới dậy, ai mà đọ được với bọn họ?

Hứa Niệm Sênh ngủ một giấc ngon, tỉnh dậy mới biết trong một nhóm chat nào đó, bạn trai cô bị người ta ghép đôi với Cố Chước. Sau khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, cô ôm bụng cười mãi, cười một mình thôi chưa đủ, cô còn gọi điện tìm đương sự cười tiếp. Lúc đó, Tống Mạch Xuyên đang trên đường đi làm, nghe thấy giọng cô trong điện thoại thì khẽ cười. Anh hỏi: “Có gì buồn cười thế, bọn họ cũng chỉ hùa theo cho vui thôi.”

Hứa Niệm Sênh đã cười đủ rồi, đáp lại: “Em thấy vui mà.”

Nhất là khi kết hợp với bài nhạc nền phát trong phòng thời điểm ấy.

Tống Mạch Xuyên không để ý việc bị cô trêu chọc, anh hỏi: “Em ăn sáng chưa? Sắp tới có rảnh được ngày nào không, cuối tuần chẳng hạn?”
Hứa Niệm Sênh chợt nhớ ra thật sự đã khá lâu rồi hai người không gặp nhau, lần gặp cuối cùng là vào ngày cuối của kỳ nghỉ Quốc khánh, giờ chớp mắt đã gần hai tuần rồi. Vì phải tham gia cuộc thi nọ, máu cày cuốc cuộn chảy trong người cô lại sục sôi, khiến cô dốc toàn lực tập trung vào đó, không ngó ngàng tới điện thoại suốt nhiều giờ liền, chỉ chuyên tâm xem mô hình hoặc miệt mài gõ code. Hơn nữa, đây là kiểu làm việc nhóm, hai kèm hai. Vì cô và Trương Vãn Phi là người mới, trình độ còn gà, nên chỉ có thể đi theo học hỏi các vị sư huynh, tuy rằng cũng được phân công công việc, nhưng so với người đã đi trước hai năm thì vẫn có sự khác biệt. 

Thời gian này, Hứa Niệm Sênh thường bận đến mức phải vài tiếng mới trả lời tin nhắn một lần. Tống Mạch Xuyên có bận cũng không bận bằng cô, anh thậm chí còn chẳng dám nói nhiều. Nói gì thì nói, việc học vẫn là trên hết, nếu chẳng may khiến cô gái nhỏ cảm thấy yêu đương quá phiền phức, làm ảnh hưởng đến việc học hành mà đòi chia tay với anh, vậy thì đó sẽ là vấn đề cực kỳ lớn.

“Cuối tuần thì không được.” Hứa Niệm Sênh gần như từ chối ngay lập tức, nghĩ thế nào lại nói: “Tối thứ Sáu thì được.”

Ngay cả thời gian rảnh cũng phải đắn đo cân nhắc đến vậy.

Cô không quên hỏi lại: “Vậy tối thứ Sáu anh có rảnh không?”
“Rảnh.”

Cô đã nói thế rồi, thứ Sáu dù không rảnh cũng bắt buộc phải rảnh. Tóm lại, không việc gì là không hoãn lại được. 

“Dạo này em có đặc biệt muốn ăn gì không?” Tống Mạch Xuyên hỏi.

Hứa Niệm Sênh thở dài một hơi: “Không có.”

Dạo này có lẽ áp lực trên vai cô quá lớn, rất lo lắng, ngoài việc tối về mệt đến mức nằm vật ra giường là ngủ ngay được thì điều quan trọng là cô còn gầy đi. Đây có lẽ là hậu quả của việc dùng não quá độ, cô cứ thế trơ mắt nhìn con số hiển thị trên cân điện tử giảm xuống.

Cuộc điện thoại này không kéo dài lâu, cả hai đều có việc phải làm. 

Hứa Niệm Sênh tiếp tục chuẩn bị cho cuộc thi. Thực ra nền tảng của cô khá ổn, tuy không dám nhận là nòng cốt gánh team, nhưng chắc chắn cũng không phải là hòn đá kéo chân ai cả. Hơn nữa, cô cũng không hẳn là chưa từng tiếp xúc với cuộc thi kiểu này, hồi đại học từng có đàn chị cũng tham gia, mặc dù cuối cùng không đạt được giải gì, nhưng Hứa Niệm Sênh đã xem qua tác phẩm của họ. Giờ đến lượt mình, đối với cô và Trương Vãn Phi là lần đầu tiên, có giải hay không không quan trọng, nhưng đối với hai sư huynh năm ba thạc sĩ, cuộc thi này đặc biệt quan trọng. Bất kể sau này có học lên tiến sĩ hay đầu quân vào thị trường lao động, giá trị của cuộc thi này vẫn luôn là liều thuốc tự tin cho họ mỗi khi nhắc đến. 

Mục Hi Gia và Trương Vãn Phi bình thường rất thích chăm chút tỉa tót, nhưng hiện tại cũng đã dần mặc kệ, bắt đầu trở thành những người đàn ông trưởng thành uống kỷ tử dưỡng sinh. Có lẽ quỹ đạo trưởng thành chính là nghi ngờ – thấu hiểu – trở thành – vượt qua. Hứa Niệm Sênh vừa uống ké trà hoa cúc của giáo sư Trần vừa âm thầm uống hai viên bổ gan giải độc. Con người mà, cuộc sống mà. 

Suất đồ ăn vừa được giao đến của Hoắc Thừa còn chưa vào được bên trong phòng thí nghiệm đã bị bạn đồng môn cướp sạch. Sau một cuộc chiến cam go, cuối cùng anh ta cũng giành lại được một nửa chiếc bánh trứng gà từ miệng của miệng bạn đồng môn. Quả thực không hề dễ dàng. 

Cuộc sống nghiên cứu sinh năm nhất của Hứa Niệm Sênh phong phú đến mức khiến cô không nghĩ ra được hoạt động giải trí nào khác. Có lần, mấy vị sư huynh vừa cầm bình giữ nhiệt vừa nói với cô: “Sư muội, em có biết cảm giác của bọn anh lúc thấy em đăng ảnh chu du khắp nơi lên vòng bạn bè là thế nào không?”
Hứa Niệm Sênh đã a một tiếng đầy nghi hoặc. 

Mục Hi Gia và Hoắc Thừa cụng bình giữ nhiệt “keng” một cái rồi cất giọng ai oán: “Lúc đó trong đầu bọn anh chỉ có đúng một ý nghĩ: người trẻ tuổi sướng thật.”

“…”

Hứa Niệm Sênh có lẽ cũng đã ngộ ra, chỉ trong vòng hơn hai tháng, cô đã thay đổi quá nhiều. 

Tối thứ Sáu, Hứa Niệm Sênh được nghỉ, ngày hôm sau còn có hẹn tập trung cùng mọi người ở phòng thí nghiệm. Cô về ký túc xá xem giờ, gửi cho Tống Mạch Xuyên một tin nhắn: [Nếu em để mặt mộc đi hẹn hò với anh, anh có cảm thấy em đối với anh qua loa hời hợt không?]

Đầu tiên, Tống Mạch Xuyên trả lời bằng một dấu chấm hỏi, sau đó lại gửi tiếp một tin nhắn khác: [Không đâu.]

Được rồi, Hứa Niệm Sênh không còn nhiều thời gian để trang điểm, cô thay một bộ quần áo, sau đó chỉ thoa một lớp son dưỡng rồi ra ngoài. 

Xe của Tống Mạch Xuyên đã chờ sẵn ở cổng trường. Hứa Niệm Sênh vừa bước ra ngoài đã nhìn thấy, lên xe, Tống Mạch Xuyên đang ngồi ở ghế sau.

“Lâu rồi không gặp.” Trước khi lên xe, cô còn chào hỏi một câu rất khách sáo.

Tống Mạch Xuyên: “… Lâu rồi không gặp.”

Thực sự hiếm thấy cặp đôi nào rõ ràng cùng ở một thành phố mà lại gần nửa tháng không gặp nhau. Hơn nữa theo sự tự nhận thức của Tống Mạch Xuyên, mối quan hệ của anh và Hứa Niệm Sênh hẳn là mới bắt đầu, còn xa mới đến thời kỳ chán chường. 

Vừa lên xe, Hứa Niệm Sênh đã nhận được một bó hoa nhài nhỏ. 

“Vừa mua trên đường đến, em thích loại hoa này không?”

Cô khó mà nói không thích, chỉ là đột nhiên nhớ ra, trong suốt thời gian yêu nhau, hình như cô chưa tặng Tống Mạch Xuyên thứ gì, nhưng những món anh tặng cho cô thì không ít. Hay nói đúng hơn, vấn đề không nằm ở số lượng quà tặng, mà là mức độ chi tiền của anh quá hào phóng. Hứa Niệm Sênh không rõ khối tài sản của anh rốt cuộc lớn đến bao nhiêu, nhưng từ quà sinh nhật đến những món trang sức sau này đều không phải là đồ tầm thường, lần gặp mặt nào anh cũng tặng hoa cho cô. Cô bắt đầu suy nghĩ xem có nên tặng Tống Mạch Xuyên thứ gì không. Tháng sau là sinh nhật của anh rồi. 

Một quy trình không thể bỏ qua trong buổi hẹn hò của các cặp đôi là ăn uống. Kể từ năm ngoái, Tống Mạch Xuyên có lẽ đã hình thành một thói quen, cứ thấy Hứa Niệm Sênh ăn ngon miệng thì khẩu vị của anh cũng tốt hơn. Gần đây Hứa Niệm Sênh ăn không ngon, nên nhà hàng anh chọn cũng có khẩu vị hơi thanh đạm. Tuy vậy, bạn gái anh cũng không ăn được nhiều, tốc độ ăn cũng chậm hơn bình thường.

“Đồ ăn không hợp khẩu vị à?” Tống Mạch Xuyên hỏi.

Hứa Niệm Sênh ngẩng đầu lên, lắc đầu: “Không phải, rất ngon, em chỉ đang suy nghĩ thôi.”

Bây giờ, thi thoảng đang đi dạo, đầu cô vẫn bất giác nghĩ đến chuyện mô hình. Năm nay cô vẫn chưa phải là lực lượng nòng cốt của đội, nhưng từ năm sau thì bắt buộc phải tự lực cánh sinh rồi, cái gì cần học vẫn phải học cho tử tế. 

Tống Mạch Xuyên lúc này có lẽ đã nhận ra, bạn gái mình ở một mức độ nào đó vẫn là một cổ phiếu tiềm năng của một người cuồng công việc.

“Thế vẫn phải ăn chứ, nhìn em gầy đi rồi.” Tuy rằng người không hẳn là do anh nuôi, nhưng cô có bớt đi chút thịt nào trên người hay không thì anh vẫn nhìn ra được. 

Hứa Niệm Sênh ừm một tiếng, bắt đầu chậm rãi ăn cơm. Có lẽ là vì hôm nay có người ăn cùng, cô đã ăn nhiều hơn bình thường một chút. 

Tống Mạch Xuyên ăn xong cũng không vội giục cô, anh ngồi một bên lặng lẽ trả lời tin nhắn điện thoại. 

Hứa Niệm Sênh vừa ăn vừa hỏi họ sẽ làm gì tiếp theo, mấy ngày nay vùi đầu vào học nên cô quên mất phải hỏi bạn trai xác nhận lịch trình hẹn hò. Ngay cả cô cũng không nhận ra, sự tin tưởng cô dành cho anh đã sâu sắc hơn trước. 

Tống Mạch Xuyên không vội trả lời ngay, anh hỏi: “Bây giờ em có đang đến kỳ không?”

Anh nhớ kỳ kinh nguyệt tháng trước của cô đến vào khoảng giữa tháng, nếu anh nhớ không sai thì bây giờ chắc đã kết thúc rồi.

Hứa Niệm Sênh không biết anh hỏi thế để làm gì, cô lắc đầu. Kỳ kinh nguyệt của cô đã qua được hai ngày rồi. 

Tống Mạch Xuyên hỏi cô: “Lát nữa anh đưa em đi spa, sau đó đi ngâm suối nước nóng nhé?”

Hiển nhiên, lịch trình này là anh chủ đích sắp xếp vì cô, gần đây áp lực của cô quá lớn, tối nay anh muốn đưa cô đi thư giãn. 

Hứa Niệm Sênh nghe xong ngẩn người, hỏi lại: “Vậy anh có đi spa cùng em không?”
“Anh sẽ đợi em.” Tống Mạch Xuyên không thích cảm giác tay người khác chạm vào mặt mình. Thời buổi này không thiếu nam giới đi spa làm đẹp, anh chỉ đơn thuần không thích tiếp xúc với người lạ mà thôi.

“Vậy phải đợi lâu lắm đấy.”

Tống Mạch Xuyên nghe vậy cười khẽ: “Đợi bạn gái chẳng phải là điều hiển nhiên sao?”

Anh quả là một người bạn trai rất có ý thức. Hứa Niệm Sênh chợt thấy con mắt nhìn người của mình cũng không tệ.

Cô đương nhiên không có ý kiến gì đối với sắp xếp của anh. Gần đây cô thực sự khá mệt mỏi, so với thể trạng lính đặc nhiệm trước khi khai giảng thì cô gần như đã biến thành một người hoàn toàn khác. Nhất là khi dạo này các đàn em đại học đang có bài kiểm tra thể lực, mỗi lần nhìn ra sân thể dục ở phía xa xa, nhìn thấy người ta chạy chặng dài 800 hay 1000 mét, Hứa Niệm Sênh lại cảm thấy cơ thể mình yếu nhợt. Đáng sợ quá rồi. Có trời mới biết bốn năm đại học của cô đã trôi qua kiểu gì.

Hai người ăn xong bữa tối thì rời khỏi nhà hàng. Vừa bước ra ngoài, làn gió đêm đã thổi đến, khẽ lay động vạt áo của họ. Gần đây nhiệt độ thay đổi lớn, thành phố Du về đêm hầu như phải mặc áo khoác ngoài, hôm nay Hứa Niệm Sênh không mặc váy, cô chỉ mặc một bộ trang phục thường ngày, khoác thêm một chiếc áo khoác hồng, tạo thành sự tương phản hoàn toàn trái ngược với phong cách của Tống Mạch Xuyên. 

Từ đây đi qua không cần lái xe, hai người nắm tay nhau đi bộ phía trước, Hứa Niệm Sênh luyên thuyên kể cho Tống Mạch Xuyên nghe cuộc thi mô hình kia khó nhằn đến mức nào, tiện thể hỏi anh hồi đại học có tham gia cuộc thi nào tương tự vậy không. 

“Có chứ.” Giọng anh mang theo ý cười: “Nếu có thời gian thì ghé qua nhà anh xem cúp, cá nhân hay đồng đội đều có cả.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Những điều khiến cô sầu não bây giờ thì bạn trai cô đều đã từng trải qua, hơn nữa còn đạt được thành tích tốt, đây chính là một trong những khác biệt do chênh lệch tuổi tác. 

Tiểu Hứa buồn bã tự hỏi: “Đến bao giờ em mới có được một chiếc cúp của riêng mình nhỉ?”

Thời đại học, Hứa Niệm Sênh cũng từng tham gia và đoạt giải trong các cuộc thi tương tự, nhưng không cùng cấp độ với cuộc thi đang đối mặt, đối thủ cô gặp về cơ bản là những sinh viên ưu tú được chọn ra từ các trường đại học hàng đầu cả nước. Chỉ có thể nói, núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn.

Tống Mạch Xuyên xoa đầu cô, cười nói: “Em xuất sắc thế này, sớm muộn gì cũng có thôi.”

Anh rất tin ở cô. 

Khoảng thời gian đi bộ sau bữa tối được dành cho trò chuyện. Một cặp đôi yêu nhau mà thiếu đi sự chia sẻ thì sẽ là một vấn đề đang chú ý. Bình thường, Hứa Niệm Sênh hoạt động khá tích cực trên mạng xã hội, bây giờ yêu đương lại càng không tiếc chia sẻ những điều xảy ra xung quanh mình. Còn đối với Tống Mạch Xuyên, cuộc sống hàng ngày của anh dĩ nhiên sẽ xoay quanh công ty của mình. Bây giờ phần lớn các quyết sách của Hành Xuyên đều do một vị phó tổng mới được đề bạt phụ trách. Trợ lý Giang đã được thăng chức. Ban đầu Tống Mạch Xuyên dự định sẽ đưa trợ lý Giang vào làm lãnh đạo cấp cao của Hành Xuyên, nhưng sau đó lại cho anh ấy hai lựa chọn, một là ở lại Hành Xuyên đảm nhận chức vụ lãnh đạo cấp cao, hai là theo anh đến nhậm chức tại trụ sở chính của Tống thị. Vẫn là theo sát bên Tống Mạch Xuyên, chức vụ và lương bổng đều tăng lên, chỉ là không thể có quyền lực lớn như ở Hành Xuyên nữa, bản chất vẫn là theo dõi các công việc lớn nhỏ bên cạnh anh. Sau khi cân nhắc, Giang Tri Ngôn đã chọn sẽ tiếp tục đi theo Tống tổng. Tống Mạch Xuyên đánh giá cao những người như vậy, tuổi trẻ ôm tham vọng lớn nhưng lại có đủ kiên nhẫn để đi tới thành công. Được nghe anh kể chuyện về những đồng nghiệp cũ, tinh thần của Hứa Niệm Sênh tỉnh táo hơn một chút. Chẳng mấy chốc, hai người đã đi tới điểm tiếp theo trong lịch trình hẹn hò.

Các cô gái xinh đẹp trong viện thẩm mỹ cung kính đón hai người vào, viện thẩm mỹ này rất nổi tiếng ở đây, Hứa Niệm Sênh đã từng nghe người khác nhắc đến. Sau đó, cô được họ dẫn vào trong chăm sóc da mặt, Tống Mạch Xuyên đợi bên cạnh, giữa chừng anh phải ra ngoài nghe điện thoại. Trước khi anh quay lại, nữ nhân viên phục vụ Hứa Niệm Sênh cứ tấm tắc khen mãi, nói cô thật có mắt nhìn người, còn nói không được mấy người đàn ông sẵn lòng đi cùng bạn gái đến làm dịch vụ như thế này.

Đến khi kết thúc, Hứa Niệm Sênh mới biết Tống Mạch Xuyên đã đăng ký thẻ dịch vụ ở đây, chi ra một khoản tiền không nhỏ, sau đó, chiếc thẻ đó lại nằm gọn vào trong túi xách của cô.

“…”

Công tử nhà giàu nhiều tiền đốt chơi vậy đó.

Khu tắm suối nước nóng nằm ngay bên trong tòa nhà này, chỉ cần đi thang máy lên trên là đến. Không hiểu sao, Hứa Niệm Sênh bỗng nhiên có chút căng thẳng.


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 73: Tắm suối nước nóng
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...