Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 72: Ai hời hợt chứ!
Không biết trẻ con dựa vào đâu để nhận ra người quen, nhưng khi Hứa Niệm Sênh ôm Tiểu Nguyên Đán lên, c* cậu thực sự không còn gào mồm khóc đòi bố mẹ nữa, trái lại còn rất thân thiết với cô. Mười tháng tuổi với dáng hình bụ bẫm đáng yêu, Tiểu Nguyên Đán trông vô cùng xinh trai, là hình mẫu cháu trai trong mơ của hầu hết những người lớn tuổi.
Hứa Niệm Sênh bế em trai lên lầu, nhắn tin báo bình an cho bạn trai. Giây tiếp theo, màn hình hiển thị cuộc gọi video đến từ Tống Mạch Xuyên. Hứa Niệm Sênh đặt em bé đáng yêu lên giường, điện thoại để cạnh đầu giường rồi bấm nhận máy. Video vừa được kết nối, Tống Mạch Xuyên đã nhìn thấy trong màn hình là con trai nuôi của mình.
“…”
Không biết đứa bé có nhận ra anh ta không, đôi mắt tròn xoe kia cứ nhìn chằm chằm vào màn hình phát sáng một cách tò mò, nhìn vài giây, c* cậu nhoẻn miệng cười khúc khích.
“Sênh Sênh?”
Màn hình đột nhiên xoay chuyển, sau đó Tống Mạch Xuyên nhìn thấy bạn gái anh ôm em bé đến trước bàn học chào anh. Cô cầm bàn tay mũm mĩm của Tiểu Nguyên Đán lên vẫy vẫy, khẽ cười nói: “Bé cưng, chúng ta chào bố nuôi một tiếng nào.”
Tống Mạch Xuyên đột nhiên trầm mặc. Anh thầm nghĩ, vai vế của anh hình như hơi lộn xộn. Đáng lẽ ra khi Tô Tiểu sinh em bé, anh không nên nhanh miệng nhận làm bố nuôi của đứa trẻ này. Một lúc lâu sau, Hứa Niệm Sênh nghe thấy Tống Mạch Xuyên ở đầu dây bên kia nói: “Nó gọi anh là bố nuôi, vậy em gọi anh là gì?”
Cô đương nhiên cũng biết vấn đề vai vế này, bật cười đáp lại: “Chú Tống chăng?”
“…”
Có lẽ hiếm có khi nào Tống Mạch Xuyên cảm thấy mình lại mong manh nhạy cảm đến thế này trước vấn đề vai vế và tuổi tác. Lát sau, anh thỏa hiệp với bạn gái: “Em tính vai vế của em, nó tính vai vế của nó, em phải gọi “anh”.”
Không hiểu sao anh lại rất thích cách gọi “anh Tống” kia.
Trước kia Hứa Niệm Sênh chưa bao giờ nghĩ Tống Mạch Xuyên sẽ thích danh xưng đó. Cô không gọi, chỉ ôm em bé trong lòng bày ra dáng vẻ “đang bận, miễn làm phiền”. Dù sao cũng là máu mủ trong nhà, Hứa Niệm Sênh tự nhiên cũng sẽ mang lăng kính phụ huynh. Cô khoe khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Nguyên Đán cho Tống Mạch Xuyên xem.
“Anh xem Tiểu Nguyên Đán có lớn hơn chút nào chưa?”
Ở giai đoạn này, nếu nói trẻ con mỗi ngày mỗi khác chắc cũng không phải quá lời. Thực ra nhìn qua video cũng chẳng thấy được nhiều, nhưng từ góc độ của Tống Mạch Xuyên, anh lại thấy c* cậu kháu khỉnh trong lòng bạn gái anh không chỉ có thể ôm ấp cô mà còn được thoải mái đùa nghịch với tóc cô mà không sợ bị mắng.
“…”
Ghen tị thật đấy.
Hứa Niệm Sênh có mái tóc đen mềm mượt óng ả lại còn tương đối dày, cảm giác luồn tay qua tóc rất dễ chịu, tối qua nhân lúc cô ngủ, Tống Mạch Xuyên đã lén nghịch một lúc, nhưng khi cô đã thức dậy thì một sợi tóc của cô anh cũng không được nghịch, vì cô sợ anh sẽ làm rối tung kiểu tóc của cô. Lúc này, cách một màn hình, anh chỉ có thể ghen tị với một nhóc con còn chưa đầy một tuổi.
Hai người bọn họ cũng chỉ “ăn h**p” được mỗi một nhóc con chưa biết nói, nếu không, khi gọi video mà có nó, đảm bảo không quá một buổi tối, Tiểu Nguyên Đán đã loan tin rộng khắp về người đàn ông trong điện thoại của chị đến tai bố mẹ c* cậu rồi.
Kỳ nghỉ Quốc khánh chỉ còn lại một ngày, ban đầu nghe được nghỉ tám ngày thì có vẻ nhiều, nhưng bây giờ nhìn lại, hình như mấy ngày qua Hứa Niệm Sênh chẳng làm được việc gì cho tử tế, trong đầu chỉ quẩn quanh nghĩ chuyện chơi bời, bỗng chốc cô cảm thấy đầu óc mình cuồng quay trống rỗng.
Trong lúc gọi video, Tống Mạch Xuyên mời bạn gái cùng ăn tối vào tối mai, Hứa Niệm Sênh lắc đầu tiếc nuối: “Không được, cậu em nói tối mai phải ở nhà ăn cơm.”
Lời mời của bạn trai và lịch trình do cậu ruột sắp xếp dù sao cũng có sự khác biệt, đáng tiếc là, xét về mức độ thân sơ hay thứ tự sau trước, Tống Mạch Xuyên đều thua một chút. Anh nghe vậy thì không nói gì, chuyển qua hỏi thăm về kế hoạch sắp tới của bạn gái. Một sinh viên thì có thể có kế hoạch gì nữa ngoài học, thí nghiệm với luận văn. Ngày đầu tiên trở lại trường có họp nhóm, cụ thể nội dung gì thì phải đến lúc đó mới biết.
Những đôi yêu nhau khi nói chuyện thường cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh dù chẳng biết suốt quá trình đó đã nói chuyện trăng sao gì, chỉ biết là, bọn họ đã nói chuyện tới tận khi Tiểu Nguyên Đán nằm trong lòng Hứa Niệm Sênh ngủ gà ngủ gật, cũng không biết có phải là vì giọng nói của cả hai rất có sức ru ngủ không. Nhưng vì em bé đã ngủ, Hứa Niệm Sênh liền bế Tiểu Nguyên Đán xuống lầu, trao lại cho cô giúp việc bế c* cậu về phòng riêng.
Trở lại phòng, cuộc gọi video vẫn đang tiếp tục, chỉ không biết Tống Mạch Xuyên vốn đang ngồi trước màn hình không biết đã đi đâu. Một lúc sau, anh quay trở lại, trên tay cầm theo một ly nước. Hứa Niệm Sênh ngồi trước màn hình ngáp một cái, sau đó bắt đầu công cuộc tẩy trang. Tống Mạch Xuyên nhìn cô buộc tóc lên rồi dùng một chiếc kẹp càng cua cố định, sau đó lại đội một chiếc băng đô cầu vồng, bắt đầu dùng dầu tẩy trang xoa xoa khắp mặt. Một lúc sau, cô lẩm bẩm với anh rằng mình phải đi rửa mặt, rồi nhoắng cái đã chạy đi, mãi một lúc lâu sau mới quay lại, khuôn mặt nhỏ xinh trắng trẻo sạch sẽ, thậm chí trông còn rất ngây thơ non nớt. Tống Mạch Xuyên lại một lần nữa nhớ ra mình đang hẹn hò yêu đương với cô bạn gái kém anh nhiều tuổi. Anh đúng không phải người nữa rồi.
Hứa Niệm Sênh nói: “Em đi tắm đây.”
Ý cô là muốn tắt máy.
Tống Mạch Xuyên khẽ cười: “Được, tối nay em ngủ sớm đi nhé, đừng thức khuya.”
Cô ậm ừ đáp lại cho có lệ, sau đó dành ra gần một tiếng đồng hồ loay hoay trong phòng tắm, đến khi cả người khoan khoái mới bước ra ngoài. Hứa Niệm Sênh tuyệt đối không thể ngủ sớm được, giờ này vợ chồng Hứa Cẩm Ngôn vẫn chưa về, cô xõa mái tóc dài ngồi trước máy tính, nhớ lại hình như đã lâu rồi chưa chơi game, thế là mở máy đăng nhập vào game, định bụng tối nay sẽ chơi cho thỏa thích. Hầu hết sinh viên học chuyên ngành này đều sẽ chơi game, trong đó, cô thuộc nhóm ít nghiện nhất. Cô đeo tai nghe, định chơi vài ván game bắn súng. Khoảng giờ này có lẽ đang là giờ làm bài tập của học sinh tiểu học và trung học, nên những đồng đội mà Hứa Niệm Sênh gặp được tối nay đều không tệ, cô dễ dàng thắng vài trận game đầy thỏa mãn.
Vừa tháo tai nghe ra, Hứa Niệm Sênh vừa kịp nghe thấy tiếng xe dưới lầu, vén rèm cửa sổ nhìn ra, cậu và mợ cô đã về, nhìn đồng hồ, đã khoảng một giờ sáng. Ban đầu cô còn định xuống lầu chào hai người họ, nhưng vừa mở cửa phòng, nghe thấy tiếng nói chuyện nhỏ ở tầng hai vang lên, lắng nghe vài giây, cô mới phát hiện cậu cô đang ôm vợ làm nũng, nội dung cụ thể thế nào không rõ, nhưng chỉ nghe sơ qua cũng thấy không thích hợp để nghe lén thế này. Thế là Tiểu Hứa rón rén đóng cửa lại, cố gắng không để phát ra bất cứ tiếng động nào, sau đó quay trở lại giường, tắt đèn đi ngủ.
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, trên mạng đầy rẫy tiếng khóc than ai oán của người đi học và dân đi làm. Rõ ràng nhất là trong toa tàu trở lại trường, khuôn mặt của sinh viên đại học đều cùng một dạng tĩnh lặng như đã chết. Hứa Niệm Sênh nằm ườn trên giường rất lâu không nỡ dậy, nghĩ đến chuyện sắp phải học một tuần bảy ngày là cô lại cảm thấy đau khổ. Tuy rằng số tiết học của cô không nhiều, nhưng khối lượng việc vặt trong phòng thí nghiệm thì không hề ít. Đặc biệt là khi Tiểu Hứa đã thành thạo các thao tác cơ bản trong phòng thí nghiệm, cô và Trương Vãn Phi rất được giáo sư Trần tin tưởng. Nhất là vào những khi phòng thí nghiệm thiếu nhân lực, sinh viên lại càng phải miệt mài làm việc chẳng khác nào thân trâu ngựa. Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao các sư huynh trước đây luôn nài nỉ giáo sư Trần nhận thêm vài sinh viên nữa rồi, bởi cứ thế này mãi ai mà chịu cho nổi?
Ban đầu Hứa Niệm Sênh cứ nghĩ hôm qua sẽ là lần cuối cùng cô gặp Tống Mạch Xuyên trong mấy ngày này, dù sao cô cũng biết công ty sau kỳ nghỉ bận rộn đến mức nào. Thế nhưng, khi cô đang dọn dẹp đồ đạc để trở lại trường, chuẩn bị xuống lầu ăn cơm lại bất ngờ nhìn thấy người bạn trai ngày hôm qua cô còn đang bịn rịn không nỡ chia tay bây giờ đang ngồi trên ghế sô pha nhà cô. Hơn nữa, không chỉ có một mình anh xuất hiện, bên cạnh anh là Cố Chước, còn có một người đàn ông lạ hoắc mà cô không quen. Tiểu Nguyên Đán liên tục được chuyền tay giữa mấy người này và được cưng nựng. Tiếng cười nói vang lên trong nhà không ngớt. Hứa Niệm Sênh đứng khựng lại trên cầu thang, tự hỏi cách mình xuống lầu rốt cuộc là đúng hay sai.
Vừa đứng đó, Tống Mạch Xuyên ngồi ở bên kia đã nhìn thấy Hứa Niệm Sênh, ánh mắt anh xuyên qua mọi người chiếu tới, thản nhiên đón nhận ánh mắt đầy nghi hoặc của cô.
“Ôi, em gái Sênh Sênh xuống rồi,” Cố Chước cũng đã nhìn thấy cô, “Mau lại đây để anh Cố giới thiệu.”
Sau đó, anh ấy giới thiệu người đàn ông lạ mặt kia: “Đây là Vu Nghiên Lâm, Nghiên trong bút mực giấy nghiên, Lâm trong tựa núi nhìn sông, hơn em hai ba tuổi thôi. Cậu ta cũng giống Tống Mạch Xuyên, là đối tác làm ăn của cậu em, vừa từ nước ngoài về. Đều là người trẻ tuổi, các em làm quen nhé.”
Ánh mắt Hứa Niệm Sênh rơi vào người đối diện, không nghe rõ Cố Chước giới thiệu cô với đối phương như thế nào, chỉ thấy người đàn ông trẻ tuổi trước mặt có vóc dáng và ngoại hình rất ưu tú, rất trẻ trung.
“Chào em, tôi là Vu Nghiên Lâm.” Người đàn ông chủ động chào Hứa Niệm Sênh, trông có vẻ muốn bắt tay với cô.
Hứa Niệm Sênh giơ tay ra bắt tay với anh ta, cô thoáng do dự, cuối cùng cất giọng chào hỏi: “Anh Nghiên Lâm, chào anh.”
Cô vừa dứt lời đã cảm nhận rất rõ ràng sự thay đổi trong thái độ của hai người đàn ông còn lại trong phòng.
Cố Chước vốn tính nhiều chuyện, có ý kiến đầu tiên: “Sênh Sênh, tại sao em gọi cậu ta là anh Nghiên Lâm, nhưng lại chỉ gọi anh là anh Cố? Chẳng lẽ anh không xứng được em gọi là anh Cố Chước sao?”
Chưa xong. Anh ấy nói đến đây mới nhớ ra bên cạnh vẫn còn một người nữa chưa lên tiếng, liền nhếch mép cười ngả ngớn: “Suýt nữa thì quên, bên này còn một người bị gọi thẳng tên nữa này, sao em không gọi là anh Mạch Xuyên?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Rõ ràng là anh ấy cố ý.
Vu Nghiên Lâm tuy không hiểu, nhưng có thể nghe ra bọn họ có mối quan hệ khá thân thiết, đang trêu đùa nhau, anh ta rất thức thời ngồi xuống, tiếp tục chơi cùng em bé Tiểu Nguyên Đán đang bò lổm ngổm trên ghế sô pha.
Trong sự im lặng của Hứa Niệm Sênh, Cố Chước ăn trọn một cú đá của Tống Mạch Xuyên.
“Mồm miệng tía lia như vậy, sao không đi độc tấu hài luôn đi?”
Cố Chước cười ha hả, nói với sự tự hào: “Sao cậu biết tôi chưa từng làm chứ? Chẳng qua là vì bố tôi bảo thủ quá, cứ cấm đoán tôi, nếu không ấy à, bây giờ tôi đã thành người nổi tiếng rồi, mấy người các cậu mà muốn gặp tôi còn phải mua vé vào cửa ấy chứ.”
“…”
Hứa Cẩm Ngôn xuất hiện đúng lúc này, cất giọng đầy oán trách: “Tôi nói mấy cậu, muốn đến ăn chực ít nhất cũng phải báo trước một tiếng chứ nhỉ? Nhà tôi bình thường chỉ có ba người ăn, bây giờ thêm ba người các cậu nữa, ít nhiều cũng phải báo trước để cô giúp việc còn làm thêm món chứ.”
Cố Chước ngẩng mặt nhìn trời: “Nhìn tôi làm gì, đâu phải tôi là người đầu tiên nói muốn đến đâu.”
Vu Nghiên Lâm lại càng vô tội hơn: “Tôi vừa hay có chuyện cần bàn với Cố Chước.”
Cuối cùng, Hứa Cẩm Ngôn cũng đánh mắt nhìn về kẻ đầu sỏ.
Tống Mạch Xuyên bế Tiểu Nguyên Đán đặt lên đùi mình, thản nhiên nói: “Qua thăm thằng bé thôi.”
Hứa Cẩm Ngôn: “…”
Ai không biết lại tưởng Tiểu Nguyên Đán là con chung của bọn họ cơ đấy.
Hứa Niệm Sênh tuy không nói gì nhưng trong lòng lại hiểu rõ, ý tưởng tới nhà ăn chực rõ ràng là của Tống Mạch Xuyên, chẳng lẽ cô còn nhìn không ra tâm địa Tư Mã Chiêu nhà anh sao? Cô lặng lẽ lấy điện thoại ra, hí hoáy viết gì đó trên điện thoại, cuối cùng gửi đi.
Cảm nhận được điện thoại trong túi quần mình rung lên một cái, người gửi tin nhắn tới là ai không khó đoán, nhưng Tống Mạch Xuyên không vội lấy ra xem ngay.
Có khách tới nhà, dù có thế nào, Hứa Cẩm Ngôn cũng sẽ không đuổi họ đi. Hơn nữa, mấy người này đường đột qua nhà cũng không đến tay không. Vu Nghiên Lâm vừa về nước chưa được bao lâu, lần tới thăm nhà này đã mang theo một đôi vòng tay vàng tặng cho Tiểu Nguyên Đán, rất có lòng.
Hứa Niệm Sênh không có lý do gì để lên lầu nữa, sắp đến giờ ăn rồi, mà Tống Mạch Xuyên và những người khác đã đến khoảng vài chục phút trước, lúc này cô giúp việc dù có thêm món cũng đã gần xong và dọn lên bàn. Quả nhiên, chẳng bao lâu sau đã tới giờ ăn cơm. Mặc dù trên bàn ăn có thêm ba vị khách không mời mà đến, thậm chí một trong ba người đó hoàn toàn xa lạ với Hứa Niệm Sênh, nhưng Vu Nghiên Lâm rất hoạt ngôn, tuy rằng chỉ qua một bữa cơm không nhìn ra được tính cách của một người, nhưng ít nhất những câu chuyện anh ta nói đều rất có nội hàm. Hơn nữa, anh ta rất thân quen với những người còn lại trên bàn ăn, ngoại trừ Hứa Niệm Sênh.
Vị trí ngồi của Hứa Niệm Sênh rất tự nhiên ở bên cạnh Tống Mạch Xuyên. Hay nói đúng hơn, là Tống Mạch Xuyên tự nhiên ngồi xuống bên tay phải của cô. Hứa Niệm Sênh chột dạ vô cùng, nhất là trong tình huống có một người thứ ba biết được mối quan hệ của cô và anh, vì chột dạ, cô lại càng ít nói hơn, chỉ đành vùi đầu vào ăn, tự giác biến mình thành một cô gái tự kỷ lễ phép.
Một bàn ăn sáu người lớn, chẳng biết sao đang nói chuyện bình thường, chủ đề của mấy người kia đột ngột quay ngoắt sang Hứa Niệm Sênh. Hứa Cẩm Ngôn hỏi cô đã lên xong danh sách những món đồ còn thiếu trong căn hộ mới của cô mà lần trước anh ấy bảo hay chưa, Hứa Niệm Sênh gật đầu.
Tống Mạch Xuyên nghe vậy, hỏi: “Còn thiếu những gì nữa, anh xem nào?”
Hứa Niệm Sênh: “?”
Trong ánh mắt hoài nghi của cô, Tống Mạch Xuyên vẫn bình thản, mặt không đổi sắc, trong khi đó, Hứa Cẩm Ngôn lại ồ lên như ngộ ra điều gì: “Đúng rồi, cứ đưa cho cậu ta xem đi, cậu ta muốn tặng quà tân gia cho cháu đấy, nghe không ra ý tốt của cậu ta phải không?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cậu cô lại tính kế gài người ta rồi đấy à?
Nhưng Tống Mạch Xuyên cũng không phản bác, cũng chẳng biểu lộ vẻ mặt gì khác thường, trông như đang thật lòng muốn tặng cô vậy.
“…”
Hứa Niệm Sênh vốn định kiếm lý do nào đó cho qua chuyện này, nhưng Tống Mạch Xuyên lại nói: “Gửi danh sách cho anh, thích hãng nào cũng nói cho anh luôn.”
Anh thể hiện cực kỳ tự nhiên.
Đúng lúc này, Cố Chước cũng thêm vào một câu: “Còn thiếu gì nữa, để anh cũng tặng một ít.”
Lời này nghe thế nào cũng giống đang hùa theo giúp sức cho Tống Mạch Xuyên, Hứa Niệm Sênh không dám đáp lời. Thế nhưng, ở dưới gầm bàn, cô cảm nhận rõ ràng có một bàn tay đang khẽ nhéo vào đầu gối cô, khiến toàn thân cô đột nhiên cứng đờ. Hành động này nếu là người khác làm chắc chắn sẽ mang ý chòng ghẹo. Nhưng Tống Mạch Xuyên không hề có ý định chơi trò k*ch th*ch gì với cô, anh chỉ đang ra hiệu cho cô đồng ý với ý kiến của Cố Chước. Cuối cùng, Hứa Niệm Sênh đành cắn răng mở miệng: “Vậy em cảm ơn anh Cố trước nhé.”
Hứa Cẩm Ngôn hiển nhiên không phát hiện ra vấn đề gì bất thường, ngay cả bản thân anh ấy cũng thường xuyên tặng quà cho những người thân thiết. Lấy ví dụ nhà Tống Mạch Xuyên chẳng hạn, Hứa Cẩm Ngôn thậm chí còn biết ông Tống thích uống loại trà nào, hàng năm cứ có trà gì mới ra thì anh ấy đều sẽ nhớ mua gửi tặng một phần.
Vu Nghiên Lâm ngồi một bên không tham gia vào cuộc trò chuyện của bọn họ, nhưng anh ta là một người khá nhạy bén, cứ cảm thấy bầu không khí trên bàn ăn có gì đó không ổn, nhưng cụ thể không ổn chỗ nào thì anh ta không thể nói rõ được.
Sau bữa cơm, Hứa Niệm Sênh phải về trường, Hứa Cẩm Ngôn vốn định sắp xếp tài xế đưa đi, nhưng Tống Mạch Xuyên lại nói: “Để tôi đưa cô ấy đi, tiện thể có việc phải qua bên đó một chuyến.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Hứa Cẩm Ngôn: “Cậu có việc gì mà gấp thế, ngày cuối cùng của kỳ nghỉ cũng không nghỉ cho khỏe?”
Tống Mạch Xuyên đối đáp trơn tru: “Hợp tác với phòng thí nghiệm của giáo sư hướng dẫn của Sênh Sênh, cụ thể thì tôi không nói với cậu được.”
Thực tế là, Hứa Niệm Sênh biết rõ lúc này giáo sư hướng dẫn của cô vẫn còn đang trên chuyến bay quay trở về thành phố Du, người ta cũng phải đi chơi lễ Quốc khánh chứ. Mới hồi trưa nay, ông ấy còn nhắn tin trong nhóm phòng thí nghiệm thông báo lịch bay về. Vòng tròn trong giới thượng lưu quanh đi quẩn lại cũng chỉ có thể, Hứa Cẩm Ngôn và Tống Mạch Xuyên dẫu gì cũng hoạt động chung ngành, vì vậy cậu cô đương nhiên cũng có thể quen biết giáo sư hướng dẫn của cô. Hứa Niệm Sênh thật không biết rốt cuộc Tống Mạch Xuyên lấy đâu ra gan hùm mà lại lấy đó làm cái cớ. Thế nhưng, đến cuối cùng Hứa Cẩm Ngôn lại chẳng hề thắc mắc, anh ấy cho rằng Tống Mạch Xuyên rất đáng tin, cũng chỉ là đưa một cô nhóc trở về trường thôi mà. Cho nên, Hứa Niệm Sênh cứ thế leo lên xe của Tống Mạch Xuyên.
Rất lâu sau khi họ rời đi, lúc Hứa Cẩm Ngôn đang ngồi vắt chân chữ ngũ trên ghế sô pha xem máy tính bảng, vợ anh ấy ngồi một bên bỗng nhiên lẩm bẩm: “Chồng này, anh không thấy giữa Sênh Sênh nhà mình với Tống Mạch Xuyên có gì đó sai sai à? Bầu không khí giữa hai người họ lạ lắm.”
Hứa Cẩm Ngôn: “?”
“Sao có thể chứ?” Anh ấy theo phản xạ gạt phắt đi, “Chưa nói đến chuyện Tống Mạch Xuyên đã có bạn gái rồi đi, lúc hai đứa nó quen nhau Hứa Niệm Sênh mới mười bảy tuổi, cậu ta mà ra tay với con bé thì chẳng phải b**n th** quá rồi à?”
Tô Tiểu suy nghĩ tinh tế hơn hẳn, cô ấy đưa ra một khả năng khác: “Có khi nào Sênh Sênh thích Tống Mạch Xuyên không nhỉ?”
Dù sao cũng chỉ là một cô gái mới ngoài hai mươi, bên cạnh lại xuất hiện một người đàn ông ưu tú xuất sắc như thế, nếu có nảy sinh tình cảm ngưỡng mộ cũng là điều rất đỗi bình thường.
Hứa Cẩm Ngôn nghiêm túc suy nghĩ một chút, nhưng không nghĩ ra được gì, chuyện này mà nói, khả năng vẫn có, nhưng đứng ở góc độ phụ huynh, hai người bọn họ không hợp, anh ấy dứt khoát chọn cách giải quyết nhanh gọn. Hơn nữa Tống Mạch Xuyên hiện tại đã không còn là người đàn ông độc thân nữa.
“Vậy em có quen thân anh chàng nào không? Có thời gian thì dẫn con bé Sênh Sênh đi gặp mặt làm quen đi, gặp nhiều người rồi nó sẽ tự khắc thông suốt. Đàn ông chẳng qua cũng chỉ có thế thôi mà.”
Tô Tiểu: “…”
Ở Hứa Cẩm Ngôn có một điểm rất thu hút người khác, đó chính là tinh thần tuyệt vời có thể hạ gục tất cả mọi người, bao gồm chính bản thân anh ấy. Ngay cả Hứa Niệm Sênh rất lâu sau này vẫn không tài nào hiểu nổi vì sao mợ út yêu quý của cô đột nhiên lại nhiệt tình giới thiệu bạn mới cho cô đến vậy. Nhưng đó cũng là chuyện của sau này.
Lúc này Hứa Niệm Sênh đang ngồi ở ghế phụ trong xe của Tống Mạch Xuyên, vẫn còn để ý đến hành động anh không nói không rằng chạy tới nhà cô ngày hôm nay.
“Lần sau anh không được đùng đùng chạy tới nhà em mà không báo trước đâu đấy, em không kịp chuẩn bị tâm lý.” Cô lẩm bẩm: “Chẳng may bị phát hiện thì sao?”
Đang đến ngã tư đèn đỏ, Tống Mạch Xuyên từ từ dừng xe lại, sau đó quay đầu nhìn cô: “Lúc trước anh cũng đâu báo trước cho ai mà vẫn đến đấy thôi, sao bây giờ bỗng nhiên đổi thành không thể lộ diện trước ánh sáng vậy?”
Hứa Niệm Sênh nhất quyết không tự kiểm điểm bản thân.
“Thì ai bảo anh cứ đòi yêu đương kiểu này…”
Tống Mạch Xuyên bỗng nhiên cười khẩu, cũng không thể nói rõ ra là cảm xúc gì, anh chỉ nhẹ nhàng nói một câu: “Sênh Sênh, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ công khai.”
Hứa Niệm Sênh nghe vậy thì khựng lại, không đáp lời. Thực ra cũng đâu nhất định là thế, trước kia cô đã từng thầm yêu anh suốt một thời gian dài rồi tỏ tình thất bại, vậy mà cậu cô sống cùng nhà cũng đâu có hay biết gì, giờ yêu đương rồi lỡ chia tay có khi cậu cô cũng không biết chuyện này. Tiểu Hứa nghĩ vậy, nhưng không dám nói ra. Người đang yêu không thể cứ treo hai chữ “chia tay” trên miệng được.
Đèn xanh bật sáng, Tống Mạch Xuyên lái xe đưa Hứa Niệm Sênh đến trường. Tình hình giao thông hôm nay không mấy thuận lợi, thậm chí còn phải huy động cảnh sát giao thông điều tiết xe cộ. Hứa Niệm Sênh ngồi ở ghế phụ điều chỉnh nhạc trong xe. Phải rồi, bây giờ cô đã dám tự mình bật nhạc trong xe anh rồi. Gu âm nhạc của Hứa Niệm Sênh có phần khác biệt so với Tống Mạch Xuyên, cô thậm chí còn học được một vài điệu nhảy, những bài hát pop đang thịnh hành trên mạng hay bài mới của nhóm nhạc nam/nữ nào đó cô đều nghe, nói chung gu nhạc của cô rất tạp. Lúc này trên xe đang phát một bài hát rock nhẹ của một nhóm nhạc nữ, Hứa Niệm Sênh vừa nghe vừa nhún vai theo nhạc, nghe thêm vài giây, đầu cũng không nhịn được gật gù theo. Tống Mạch Xuyên không quan tâm cô làm gì với xe của mình.
Cuối cùng cũng đến trường, trước khi Hứa Niệm Sênh xuống xe, Tống Mạch Xuyên gọi cô lại: “Đưa điện thoại ra trước đã.”
Hứa Niệm Sênh: “?”
“Gửi cho anh danh sách những thứ còn thiếu trong nhà em, lát nữa anh sẽ cho người gửi qua.”
Giọng Hứa Niệm Sênh nhỏ đi: “Thực ra cũng không cần…”
Tống Mạch Xuyên cất giọng nhẹ nhàng nhưng không cho phép cô từ chối: “Cứ gửi cho anh đi, đừng nghĩ đến chuyện tiết kiệm tiền cho anh.”
Cuối cùng, anh cũng nhận được một danh sách đồ nội thất còn thiếu từ Hứa Niệm Sênh. Đương nhiên không phải tất cả, một số thứ cô muốn tự mình đi chọn.
Chuyện đồ nội thất đến đây, Tống Mạch Xuyên đột nhiên đưa tay nắm lấy tay Hứa Niệm Sênh, mân mê trong lòng bàn tay mình. Hứa Niệm Sênh không hiểu ý anh là gì.
“Tại sao em lại gọi Vu Nghiên Lâm là anh Nghiên Lâm?”
“…”
Quả nhiên, tới giờ tính sổ cô rồi. Hứa Niệm Sênh không biết như vậy có được tính là Cố Chước đã thành công ly gián hai người họ hay không.
“Em chỉ thấy gọi anh Vu nghe không hay lắm.” Đó cũng chỉ là phản ứng bất ngờ của não bộ, lời đã gọi rồi chẳng lẽ còn rút lại được sao? Vả lại tên người ta cũng rất hay, gọi một tiếng như vậy cũng đâu có gì sai.
“Nếu anh không thích thì lần sau em sẽ không gọi nữa.” Hứa Niệm Sênh sẽ không vì những chuyện không quan trọng mà cãi nhau với bạn trai, cô lắc nhẹ tay Tống Mạch Xuyên, ý mong anh bỏ qua chuyện này.
Tống Mạch Xuyên khựng lại, vẫn dùng giọng điệu điềm tĩnh hỏi cô: “Nếu như hai chúng ta không ở bên nhau, em có thích kiểu người như Vu Nghiên Lâm không? Kiểu trẻ trung như anh ta đó.”
Hứa Niệm Sênh: “?”
Cuối cùng cô nghe ra chút lo lắng về tuổi tác của anh trong câu hỏi này. Sao lại ăn dấm linh tinh thế này rồi? Cô mới gặp Vu Nghiên Lâm đúng một lần, đẹp trai thì đúng là đẹp trai, tuổi cũng ít hơn Tống Mạch Xuyên đấy, nhưng nói thật, hai người họ đứng bên nhau kiểu gì cũng thấy không cùng một kiểu, nếu chỉ xét vẻ bề ngoài thì bất phân thắng bại, chẳng lẽ cô còn có thể ngoại tình tư tưởng hay gì?
Hứa Niệm Sênh nghiêng người lại gần Tống Mạch Xuyên hơn, đưa tay sờ trán anh, lẩm bẩm như đang tự hỏi mình: “Bạn trai mình cũng đâu có phát sốt, sao nói chuyện lại thiếu tự tin thế nhỉ?”
Tống Mạch Xuyên bị hành động của cô chọc cười.
Giây tiếp theo, Hứa Niệm Sênh đột nhiên chồm tới hôn chụt lên má anh một cái.
“Tống Mạch Xuyên, em chỉ thích anh thôi.”
Lời dỗ dành gần như được cô thốt ra rất dễ dàng. Cô không biết người khác, cô chỉ biết bản thân mình, một khi đã thực sự yêu ai rồi thì trong mắt rất khó nhìn trúng người nào khác. Dù rằng cô vẫn giữ thái độ không dám chắc về tương lai của mối tình này, nhưng điều đó vẫn không ngăn được cô dành hết sự chân thành ở hiện tại. Có người chỉ cần hai câu tình cảm đã có thể xác định được vị trí của mình trong tim của đối phương, Hứa Niệm Sênh chính là người như vậy, Tống Mạch Xuyên đương nhiên cũng thế.
Tống Mạch Xuyên sững người, Hứa Niệm Sênh lại áp sát tới hôn thêm một cái nữa, lần này là hôn lên môi. Thấy anh vẫn không có phản ứng, cô liền ôm mặt anh, nghiêm túc nói: “Vậy anh còn có vấn đề gì nữa không?”
Một lúc lâu sau, cô cuối cùng cũng thấy Tống Mạch Xuyên cười. Đôi mắt hoa đào của anh khi nhìn gần lúc đang cười thật sự rất quyến rũ. Hứa Niệm Sênh nghe anh nói: “Anh đang nghĩ, rõ ràng bạn gái anh đang dỗ dành anh, nhưng vì sao cô ấy lại chỉ hôn qua loa hời hợt như thế?”
“?”
Ai hời hợt chứ!
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
