Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 69: Người thua hôn người thắng một cái

Vì đã có một màn “biểu diễn” như vậy tại tiệc sinh nhật của người ta, Hứa Niệm Sênh chưa kịp bị bạn trai chất vấn đã bị cậu mắng một trận khi về nhà. Dù sao cũng chênh nhau chín tuổi, Hứa Cẩm Ngôn đôi khi nghi ngờ liệu giữa mình và những người trẻ tuổi này có khoảng cách thế hệ quá lớn không. 

“Hứa Niệm Sênh, cháu nghe lời cậu, bớt giao du chơi bời với đám Đường Cửu và mấy cô thiên kim kia đi.” Hứa Cẩm Ngôn hơi đau đầu, “Cái đám đó thật sự nam nữ gì cũng chơi hết, vừa rồi có đứa còn chạy đến tìm cậu hỏi xem có chấp nhận được nếu cháu công khai giới tính thật không kìa.”

Hứa Cẩm Ngôn đương nhiên không thể chấp nhận. Chuyện nhà người khác thì anh ấy sẽ tôn trọng và thông cảm, còn nhà mình thì hiện tại người làm cậu này vẫn chưa đủ cởi mở đến vậy. Vì đều là người trong các gia tộc ở thành phố Du, nên việc có thông tin liên lạc của nhau là chuyện bình thường. Trong giới có đủ loại người lộn xộn, chỉ cần Hứa Cẩm Ngôn lướt một vòng vòng bạn bè là có thể thấy vài người lên tiếng hỏi về thân phận của Hứa Niệm Sênh. Đường Cửu thì ai cũng quen, nhưng gương mặt Hứa Niệm Sênh vẫn không có nhiều người nhớ. Một số người lúc đầu còn nghĩ cô là hot girl mạng hay ngôi sao nhỏ nào đó, còn nghĩ đến việc hỏi cô hiện tại có ai chống lưng không, liệu họ có thể bao nuôi được không. Sau đó khi được báo là cháu gái của Hứa Cẩm Ngôn, tất cả đều âm thầm xóa bình luận, và trong lòng cầu nguyện Hứa Cẩm Ngôn không nhìn thấy những lời lẽ đầy khiếm nhã ấy. 

Bị cậu phê bình một trận, trong đầu Hứa Niệm Sênh cứ ong ong cả lên, cô nhìn sang Tô Tiểu, trông mợ cô có vẻ cũng không tán thành cho lắm. Hứa Niệm Sênh chợt nhớ ra, gia giáo nhà mợ út còn nghiêm khắc hơn nhà cô nhiều. Nghe nói trước đây nếu con cái nhà cô ấy mắc lỗi lầm mang tính nguyên tắc, thì sẽ thực sự bị phạt. Một nhà bốn người, duy nhất chỉ có Tiểu Nguyên Đán là ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thậm chí còn với tay nắm gấu váy của Hứa Niệm Sênh cho vào miệng chơi, nhưng cô không cho nắm. Trẻ con ở độ tuổi này, chỉ cần không để ý là sẽ cho mọi thứ vào miệng. 

Hứa Niệm Sênh sau khi bị phê bình xong, thành khẩn nhận lỗi, nhưng chuyện có sửa hay không lại là chuyện khác. Về phòng rồi mới phát hiện điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ, là của Tống Mạch Xuyên. Cô lập tức gọi lại, vừa nghe thấy giọng anh thì rầu rĩ nói: “Anh cũng gọi điện đến để phê bình em à?”

Tống Mạch Xuyên ở đầu dây bên kia dừng lại một chút, rồi hỏi: “Bị cậu mắng à?” 

“Ừm, cậu nói bạn bè của em toàn là những người không đàng hoàng.”

Tống Mạch Xuyên mỉm cười: “Lời cậu ấy nói cũng không hoàn toàn vô lý.”

“Vậy anh cũng gọi điện đến để mắng em à?” Hứa Niệm Sênh hỏi.

Tống Mạch Xuyên: “…”

Không nghi ngờ gì nữa, chỉ cần anh dám nói một chữ “phải”, cuộc điện thoại này sẽ không thể tiếp tục được. 

“Anh gọi điện đến, thứ nhất là muốn quan tâm xem bạn gái anh đã về nhà an toàn chưa,” Giọng Tống Mạch Xuyên vang lên, mang theo chút ý cười, “Thứ hai là muốn hỏi, bạn gái anh có phải sắp có bạn trai hay bạn gái mới rồi không?”

Hứa Niệm Sênh: “?” 

Giọng anh lại tiếp tục vang lên: “Ai cũng nói muốn theo đuổi em, cả nam lẫn nữ đều nói vậy.”

“Mà hiện tại, anh vẫn chỉ là một người tình bí mật không thể công khai, Sênh Sênh.” 

Dứt lời, Tống Mạch Xuyên không nói nữa, anh kiên nhẫn chờ đợi Hứa Niệm Sênh lên tiếng.

Hứa Niệm Sênh nghe vậy thì ngẩn người, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, cô nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đâu phải người ta nói gì là được nấy, anh nghe người ta nói làm gì?”

“Anh ghen.” Rồi cô nghe thấy một câu như vậy vang lên bên tai.

Tống Mạch Xuyên bình thường trông là một người điềm tĩnh và ổn định, việc anh nói ra câu này ít nhiều không hợp với hình tượng, nhưng Hứa Niệm Sênh tin rằng nếu họ ở cùng nhau lúc này, cô sẽ không chút do dự mà ôm Tống Mạch Xuyên một cái. Đương nhiên cô cũng hiểu được hàm ý trong lời nói của anh, ý của việc “ghen” là muốn được dỗ dành. 

“Em đâu có thích họ,” Giọng Hứa Niệm Sênh lại nhỏ đi một chút, gần như là thì thầm, “Em chỉ thích anh thôi.” 

Cô nói xong, đầu dây bên kia im lặng suốt mấy giây. Cho đến khi Hứa Niệm Sênh nghe thấy bên kia nói: “Nghe không rõ, nói lớn hơn một chút nữa được không?” 

“…”

Anh cố ý. 

“Ngày mai em nói bên tai anh thỏa thích nhé?” Hứa Niệm Sênh dứt khoát nói với thái độ bất cần.

Cuối cùng Tống Mạch Xuyên bật cười: “Được thôi.” 

Hứa Niệm Sênh: “…”

Thế mà anh lại thật sự đồng ý.

Nói đi thì cũng phải nói lại, Hứa Niệm Sênh đã chuẩn bị sẵn đồ đạc để ra ngoài, sáng hôm sau cô lên đường sớm. Cô cũng chào hỏi Hứa Cẩm Ngôn và mọi người, nói là hẹn bạn bè đi chơi. Hứa Cẩm Ngôn và Tô Tiểu vốn dĩ cũng định rủ cả nhà đi chơi hai ngày, giờ Hứa Niệm Sênh không tham gia, vậy là chỉ có hai người họ dẫn theo một đứa trẻ. Vấn đề thì không lớn lắm. Chỉ là ngày hôm sau khi Hứa Niệm Sênh nói muốn ra ngoài, cậu cô vẫn không quên sắp xếp tài xế đưa cô đi, Hứa Niệm Sênh vội vàng từ chối. Để tài xế đưa cô đi thì khác gì nói thẳng ra cho cậu cô biết chứ? 

Hứa Niệm Sênh là người không quen có tài xế riêng, bình thường cô hoặc là gọi xe, hoặc là đi nhờ xe của gia đình. Bây giờ cô dần dần cũng có thể tự mình lái xe ra ngoài. Một khi có xe, người ta quả thật sẽ chăm chỉ luyện lái xe hơn. Đồng chí Tiểu Hứa đã không còn là Tiểu Hứa không dám tự lái xe ra đường như trước nữa.  Hôm nay cô tự mình lái xe ra ngoài. Buổi sáng đường còn ít xe, Hứa Niệm Sênh lái xe ngày càng thành thạo. Cuối cùng, chiếc xe đã thành công đậu vào trong gara nhà Tống Mạch Xuyên. Nhìn thấy dãy xe của anh cố tình chừa ra hai chỗ đậu liên tiếp, Hứa Niệm Sênh hiếm hoi im lặng một chút. Đây là đang coi thường ai đây? Con người ta ít nhiều cũng nuôi chút tinh thần bất khuất không phục, càng không được thì càng muốn làm được, Hứa Niệm Sênh nhất định phải đậu xe thật ngay ngắn trong gara, chỉ đậu trong một chỗ, một chút góc của chỗ còn lại cô cũng không chạm vào. Cuối cùng nhìn thấy “kiệt tác” của mình, Tiểu Hứa xuống xe vỗ tay thốt lên một câu: Perfect. Rõ ràng là khi người ta đang yêu thì sẽ khá là không lý trí, khi Tống Mạch Xuyên nhìn thấy chiếc xe bạn gái đậu, cũng dành lời khen ngợi. Có sự tiến bộ vượt bậc. 

Khi nhìn thấy Tống Mạch Xuyên, Hứa Niệm Sênh đã có chút ngỡ ngàng, người bạn trai bình thường quen mặc áo sơ mi trơn màu của cô hôm nay lại mặc một chiếc áo sơ mi hoa. Kiểu tóc cũng khác ngày thường, đã được chải chuốt, những lọn tóc lòa xòa trước trán hơi rủ xuống, trên cổ đeo một sợi dây chuyền bạc, trông thậm chí có chút phong cách Hồng Kông. Cảm giác này lên đến đỉnh điểm sau khi anh lên thuyền và rút một chiếc kính râm từ trong túi ra. Hứa Niệm Sênh không nhịn được nhìn thêm vài lần, trông anh có khác gì con công đang xòe đuôi không cơ chứ. 

Tống Mạch Xuyên đương nhiên nhận thấy ánh mắt của Hứa Niệm Sênh, anh mỉm cười với cô: “Sênh Sênh, lại đây.” 

Hứa Niệm Sênh hiếm khi đi chơi biển, lần cô đi thường xuyên nhất là vào kỳ nghỉ hè sau khi thi chuyển cấp từ cấp hai lên cấp ba, bố mẹ cô đã đặc biệt đưa cô đi chơi biển một thời gian. Sau đó họ thuê một chiếc du thuyền, bố mẹ đưa cô và Hứa Cẩm Ngôn vừa tốt nghiệp không lâu đi chơi trên biển vài ngày. Nói ra thì khoảng thời gian đó, Hứa Niệm Sênh thậm chí không thể nói rõ rốt cuộc chuyến đi biển ấy là bố mẹ đưa cô đi chơi hay đưa cậu cô đi chơi, đó có lẽ cũng là thời kỳ Hứa Cẩm Ngôn cảm thấy mơ hồ nhất về sự nghiệp của mình. Sau khi đi biển về, làn da Hứa Niệm Sênh đen đi hai tông, sau đó phải mất một thời gian dài mới trắng lại được. 

Ban đầu Hứa Niệm Sênh còn ngồi bên trong khoang, sau khi Tống Mạch Xuyên gọi thì cô bước ra ngoài vài bước, lúc thuyền vừa khởi hành hơi không quen, giờ thì đã tốt hơn nhiều. Tống Mạch Xuyên vươn tay kéo Hứa Niệm Sênh một cái, trực tiếp kéo cô vào lòng mình. Động tác của anh rất tự nhiên, ôm bạn gái của mình thì có gì phải băn khoăn. 

“Ra đây ngắm cảnh với anh một lát.” Hứa Niệm Sênh đứng phía trước, Tống Mạch Xuyên ôm cô từ phía sau.

Thế nhưng, Hứa Niệm Sênh lại bỗng dị ứng với cái kiểu lãng mạn này, trong đầu cô rất không đúng lúc tự liên tưởng tới một hình ảnh khác. 

“Anh có thấy tư thế đứng như bây giờ rất giống cảnh phim Titanic không?”
Bộ phim này quá nổi tiếng, hễ nhắc đến là mọi người dễ liên tưởng đến động tác mang tính biểu tượng đó. Tống Mạch Xuyên hiểu ý, anh cúi đầu cười một tiếng, tiếng cười vang lên bên tai Hứa Niệm Sênh, kéo theo lồng ngực anh cũng hơi rung lên. 

“Vậy em giơ tay lên xem nào.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Làm như vậy chẳng khác nào cả hai người họ đều có vấn đề về đầu óc. 

Mặt trời trên biển vào dịp lễ độc thân tương đối chói chang, Hứa Niệm Sênh đã rất chăm chút cho việc chống nắng, không chỉ tự thoa cho mình, mà bạn trai cô cũng không bị bỏ sót. Tống Mạch Xuyên thực ra đã chuẩn bị kem chống nắng, nhưng không ai có thể từ chối việc tốt như được bạn gái giúp thoa kem chống nắng, anh đương nhiên sẽ không chủ động khai ra. Tống Mạch Xuyên ngồi trên ghế sofa, ngả người ra sau, đầu dựa vào gối, trong tầm mắt là cô bạn gái đang chăm chú, anh ta có vẻ hơi mặc kệ người khác làm gì, còn Hứa Niệm Sênh thì quỳ một gối trên ghế sô pha, nhìn xuống anh. Cô liên tục thoa thoa trát trát lên mặt anh, càng thoa càng cảm thấy khuôn mặt anh thật hoàn hảo, thậm chí hơi nghi ngờ liệu có phải là vì tình nhân trong mắt hóa Tây Thi hay không. 

“Em đang nghĩ gì vậy?” Tống Mạch Xuyên đột nhiên hỏi. 

Hứa Niệm Sênh vẫn đang ngắm nhìn khuôn mặt anh, nghe vậy cũng không nói gì, đậy nắp chai kem chống nắng lại, cuối cùng đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt Tống Mạch Xuyên, trong ánh mắt khó hiểu của anh, cô đột nhiên cúi đầu hôn chụt một cái lên môi anh. Hôn xong thì buông ra chạy ngay lập tức. Nhưng cô hơi đánh giá thấp tốc độ phản ứng và sức lực của bạn trai, còn chưa kịp cười thầm, vừa chạy được hai bước, anh đã bước sải một bước lớn, Hứa Niệm Sênh bị ôm ngang eo nhấc bổng lên, trước khi kịp phản ứng, cô đã rời khỏi mặt đất, rồi gần như ngã vào lòng Tống Mạch Xuyên. Cả hai người cùng ngồi trên ghế sô pha, Hứa Niệm Sênh bị giữ chặt trên đùi Tống Mạch Xuyên, một bàn tay mạnh mẽ đặt trên eo cô. Đây là lần đầu tiên Hứa Niệm Sênh cảm nhận trực quan sự chênh lệch về sức mạnh giữa cô và anh. Bị bắt lại, Hứa Niệm Sênh không khỏi chột dạ ngẩng đầu nhìn Tống Mạch Xuyên, kết quả là đối diện trực tiếp với ánh mắt của anh. 

Tống Mạch Xuyên hỏi cô: “Chạy cái gì?”

Không phải là làm chuyện xấu xong thì chạy sao. 

Giọng anh nhuốm ý cười: “Muốn hôn thì hôn cho đàng hoàng, hôn một cái rồi chạy là có ý gì?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Ý tứ đã rõ ràng đến mức này, cô làm sao lại không hiểu ra ý của anh được?

Cô im lặng đưa tay che miệng: “Son môi em thoa kỹ lắm.” 

“Lát nữa thoa lại,” Giọng Tống Mạch Xuyên như có sức mê hoặc, anh giục, “Nhanh lên.”

Anh muốn cô chủ động hôn. 

Hứa Niệm Sênh cụp mắt xuống, đưa tay vòng qua cổ Tống Mạch Xuyên, sau đó nhẹ nhàng áp lên môi anh, hôn thật nhẹ nhàng. Ban đầu Tống Mạch Xuyên không phản ứng gì, nhưng cũng không kháng cự, anh đang chờ cô chủ động. Việc này hơi vượt quá khả năng của Tiểu Hứa, nhưng nhìn chung vẫn khiến người ta có nhiệt huyết để thực hành tiếp. Cô cạy mở miệng Tống Mạch Xuyên, từng chút một thăm dò. Tay cô không biết đặt ở đâu, lúc đầu còn vòng qua cổ, từ từ bàn tay phải di chuyển đến trước cổ Tống Mạch Xuyên, lòng bàn tay cảm nhận rõ ràng sự lên xuống của yết hầu anh. 

Tống Mạch Xuyên dường như cười một tiếng, anh nắm lấy tay Hứa Niệm Sênh, môi nhẹ nhàng rời ra một chút, nói: “Em thích bóp cổ à?”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Tự bàn tay đặt lên đấy chứ, liên quan gì đến cô?

Hứa Niệm Sênh muốn ra ngoài ngắm cảnh biển, lúc này bắt đầu đứng ngồi không yên, cô liếc nhìn ra ngoài, bị Tống Mạch Xuyên ấn trở lại, anh nói: “Hôn thêm chút nữa đi.”

Đã lâu rồi không hôn, giống như hai hôm trước đưa cô về nhà, cũng chỉ nhẹ nhàng chạm môi qua cửa kính xe. Hứa Niệm Sênh bị hôn đến mềm nhũn cả người, khi tách ra khóe mắt rịn ra chút nước, Tống Mạch Xuyên đưa tay lau đi, trông vẫn còn chút thèm thuồng. Hai người ôm nhau một lúc lâu, Hứa Niệm Sênh mới rời khỏi đùi Tống Mạch Xuyên, cô đi tìm gương và son môi. Đi chơi dù không trang điểm cũng phải thoa son để tươi tắn hơn. 

Hai người ngồi trên boong tàu phía trước một lúc, tận hưởng gió biển. Khi ánh nắng không còn gay gắt, Tống Mạch Xuyên hỏi cô có muốn xuống bơi không.

Bơi.

Hứa Niệm Sênh thoáng khựng lại, không phải là cô không muốn bơi, chỉ là nếu xuống nước thì bắt buộc phải thay đồ bơi. Cô có mang đồ bơi, nhưng nghĩ đến việc bơi cùng với người bạn trai mới quen không lâu khiến cô thấy hơi xấu hổ. Con người quả thật rất kỳ lạ. Trước đây mỗi lần đi bơi, cả bể bơi đầy người lớn trẻ nhỏ ở đó thì cô không cảm thấy gì, bây giờ chỉ mặc đồ bơi trước mặt bạn trai lại khiến người ta cảm thấy ngại ngùng đến thế. 

Hứa Niệm Sênh: “…”

Tuy nhiên, cô thực ra đã dự đoán trước cảnh này, bề ngoài cô không rối rắm như trong lòng nghĩ. Đồ bơi cô mang theo là một bộ màu xanh lam, tách rời trên dưới, trông hơi giống đồ thể thao, nhưng khi mặc vào thì độ hở da thịt không hề thấp, điều này càng làm tôn lên làn da trắng của Hứa Niệm Sênh. Cô không hề e thẹn, thay xong bước ra ngoài mới phát hiện Tống Mạch Xuyên đã đợi cô ở bên ngoài. Anh đứng quay lưng về phía cô, trên người nhìn như chỉ mặc một chiếc quần đùi, nửa thân trên để trần. Đường nét lưng trần cứ thế phô bày trước mắt Hứa Niệm Sênh, ngay cả khi đang trong trạng thái thư giãn cũng có thể thấy rõ các đường cơ bắp, rõ ràng là bình thường anh không ít lần tập tạ trong phòng gym. Khi Tống Mạch Xuyên mặc quần áo đầy đủ vẫn có thể thấy dấu vết rèn luyện cơ thể, nhưng đây là lần đầu tiên Hứa Niệm Sênh thấy anh không mặc áo. Lần đầu tiên nhìn hơi ngại, lần thứ hai bắt đầu quan sát kỹ lưỡng, lần thứ ba thậm chí đã bắt đầu nhìn một cách đường hoàng luôn rồi. Người này đã là bạn trai cô rồi, cô không nhìn thì ai nhìn? Đúng, lý lẽ chính là như thế. Hứa Niệm Sênh đã thành công thuyết phục bản thân.

Chỉ là cô còn chưa lên tiếng, Tống Mạch Xuyên hình như đã nhận ra có gì đó phía sau, anh từ từ quay người lại, đối diện với ánh mắt của Hứa Niệm Sênh đang khoác chiếc khăn tắm dài. Khăn tắm trên người cô thực chất là che hờ hững, không kín đáo, điều này dẫn đến việc khi ánh mắt anh chiếu tới, những gì anh nhìn thấy được không hề ít. Góc nhìn này hấp dẫn nhất thực ra là đôi chân của Hứa Niệm Sênh, bình thường khi cô mặc váy ngắn đã luôn thu hút không ít ánh nhìn, kiểu đồ bơi này, vải lại càng ngắn hơn. Một đôi chân rất trắng và cân đối, đường cong nhìn lên phía trên cũng vô cùng đẹp. Tống Mạch Xuyên nhìn cô, khẽ cười. 

Hứa Niệm Sênh không chắc Tống Mạch Xuyên có đang đánh giá cô không, nhưng từ góc nhìn của cô, phần cơ thể mà anh để lộ ra cũng khiến người ta không nói nên lời. Không trách cậu cô trước đây lại nói Tống Mạch Xuyên có cơ ngực, điều này đâu chỉ đơn giản là có cơ ngực, với thân hình này, Tống tổng hoàn toàn có thể kiếm tiền từ cả đàn ông và phụ nữ bằng cách lên mạng khoe thân hình, quả thực thân hình anh rất đỉnh. 

Có lẽ Hứa Niệm Sênh đứng yên một chỗ hơi lâu, Tống Mạch Xuyên gọi cô: “Sênh Sênh, em đứng đó làm gì, lại đây.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Điều này khiến cô trông hơi ngây ngô thật. 

Hứa Niệm Sênh bước tới, ánh mắt Tống Mạch Xuyên luôn dừng lại trên người cô, khiến người ta không khỏi né tránh. Sau khi thay đồ bơi, cô búi hết tóc lên, để lộ phần cổ, cổ và xương quai xanh lúc này có thể nhìn thấy rõ ràng. 

Tống Mạch Xuyên vẫn nở nụ cười, sau khi anh cởi áo trên, ánh mắt Hứa Niệm Sênh nhìn anh đều có chút né tránh. 

“Mắt em nhìn đi đâu đấy?” Anh bỗng nhiên hỏi một câu.

Hứa Niệm Sênh: “…”

Cô có thể nhìn đi đâu chứ! Đã không mặc gì rồi, quản cô nhìn đi đâu làm gì! 

Sự xấu hổ của Hứa Niệm Sênh chỉ tồn tại trong vài phút rồi biến mất, ngược lại cô còn trở nên công khai, đường hoàng, mắt nhìn thẳng từ mặt Tống Mạch Xuyên, rồi dần dần di chuyển xuống. Sau đó, cô nhẹ nhàng hỏi một câu: “Anh đoán xem em đang nhìn gì?” 

Tống Mạch Xuyên khẽ cười một tiếng, vẻ mặt Hứa Niệm Sênh trong mắt anh quả thật rất đáng yêu, anh cho phép cô nhìn. 

“Vậy em nghĩ anh đang nhìn chỗ nào?” Anh cười cười, hỏi ngược lại cô. 

Hứa Niệm Sênh đối diện với ánh mắt Tống Mạch Xuyên, đột nhiên lại tắt tiếng, cô im lặng quấn chặt khăn tắm trên người, nhưng ngay khoảnh khắc quấn chặt lại cảm thấy mình biểu hiện như vậy thật quá kém cỏi, dứt khoát giật khăn tắm xuống dưới ánh mắt trêu chọc của anh. 

Tống Mạch Xuyên bị hành động của cô làm cho bất ngờ, anh nhướng mày. 

“Đi thôi, đi bơi.” Anh vừa nói vừa nắm tay cô đi về phía trước.

Hứa Niệm Sênh: “?” 

Phản ứng của anh chỉ có thế thôi à? Thân hình cô không đẹp à? Trước đây Trịnh Văn Tĩnh ở ký túc xá còn muốn ôm cô ngủ mỗi tối cơ mà. Phản ứng của Tống Mạch Xuyên khiến Hứa Niệm Sênh khi nhìn anh có vẻ hơi “chưa từng thấy đời”, nhưng nghĩ lại, cô quả thật đã xem không ít các “Bồ Tát sống” trên mạng rồi, bây giờ không cần phải làm quá lên. 

Trước đây Hứa Niệm Sênh chưa từng bơi trước mặt Tống Mạch Xuyên, anh cũng không biết trình độ của cô thế nào, dứt khoát đứng bên cạnh xem một lúc, rồi anh nhìn thấy bạn gái mình trong nước linh hoạt như một nàng tiên cá màu xanh. Nước biển làm ướt tóc và khuôn mặt cô, khi ánh nắng chiếu vào mặt cô, cô đẹp như đang phát sáng. Có nhân viên đi cùng họ, khu vực biển này vẫn khá an toàn, nhưng dù sao cũng là biển, xuống nước có thể gặp phải nhiều tình huống. Cần quý trọng mạng sống thì vẫn phải quý trọng. 

Hứa Niệm Sênh có lẽ cũng đã lâu không đến hồ bơi, cô có chút năng lượng dư thừa không có chỗ giải tỏa, bơi một lúc lâu mới lưu luyến lên bờ, vừa lấy khăn tắm lau người, vừa nhìn Tống Mạch Xuyên vẫn còn ở trong nước. Vẻ xấu hổ vừa nãy đã hoàn toàn tan biến. Bên cạnh có đặt đồ uống, cô lau người một lúc thì dừng lại, vừa uống nước, vừa nhìn xuống, cảm giác như đang tận hưởng niềm vui khi có bạn trai vừa đẹp trai lại vừa giàu có. Cuối cùng cô đã hiểu câu nói mà trước đây cô đọc được trên mạng, đại ý là tìm bạn trai nhất định phải tìm người đẹp trai, đối tốt với mình có thể giả vờ, đẹp trai thì không giả vờ được. Trước đây Tiểu Hứa không hiểu, giờ thì hiểu rồi. Quả thật rất có lý, nhìn thấy khuôn mặt Tống Mạch Xuyên, cô không nỡ giận anh. 

Đợi tới khi Tống Mạch Xuyên lên bờ thì đã là lúc hoàng hôn. Hoàng hôn trên biển cũng là một cảnh đẹp hiếm có, Hứa Niệm Sênh cầm điện thoại chụp vài tấm hoàng hôn lưu lại. Sau đó cô và Tống Mạch Xuyên lần lượt về phòng tắm gội. 

Bữa tối là tiệc hải sản thịnh soạn, rất ngon. Hứa Niệm Sênh thậm chí còn muốn mời đầu bếp đó về nhà mình. Sau khi tắm xong, cô mặc một chiếc váy dài hai dây màu trắng, phía trước là bầu trời màu hồng tím, đối diện cũng ngồi một người bạn trai dễ nhìn, Hứa Niệm Sênh cảm thấy hôm nay nhìn chung rất vui vẻ. Nhưng kỳ lạ là, ánh mắt Tống Mạch Xuyên đặt trên người cô lúc này thậm chí còn nhiều hơn cả khi cô mặc đồ bơi, điều này khiến Hứa Niệm Sênh không khỏi nghi ngờ, có phải bạn trai cô thích kiểu nàng thơ tóc đen dài, da trắng, váy trắng phiêu diêu không. Một phần đáng kể gu thẩm mỹ của đàn ông là như vậy, dường như không thể chống lại váy trắng và tóc đen dài. Mặc dù Hứa Niệm Sênh cũng thích váy trắng, nhưng gu thẩm mỹ của cô không hề đơn điệu như vậy, tóc đen dài và tóc xoăn lượn sóng không hề mâu thuẫn, váy trắng và váy đỏ cũng có thể mặc trên cùng một người. Tuy nhiên, cô chỉ thắc mắc chứ không hỏi. 

Bữa tối kết thúc, màn đêm dần buông xuống. Hứa Niệm Sênh vẫn đang thư thái tận hưởng gió biển, ăn trái cây nhỏ, thỉnh thoảng ngân nga vài câu hát trong gió biển. Một chiếc áo khoác được khoác lên người cô lúc này. Giọng Tống Mạch Xuyên vang lên: “Tối gió lớn, khoác vào đi, đừng để bị cảm lạnh.” 

Chiếc áo khoác mang theo mùi nước hoa mà anh vẫn thường dùng, Hứa Niệm Sênh ngoan ngoãn khoác vào. Quay đầu lại thấy Tống Mạch Xuyên cầm hai chiếc ống lắc xúc xắc đến, đặt trước mặt cô. 

Hứa Niệm Sênh: “?” 

Tống Mạch Xuyên ngồi xuống bên cạnh cô, anh nhẹ nhàng nói một câu: “Chúng ta chơi trò chơi em chơi với anh chàng đẹp trai khác tối qua nhé?”

Hứa Niệm Sênh: “?” 

Xong rồi, hóa ra anh để tới bây giờ mới tính sổ. 

“Sao anh biết?” Cô theo bản năng hỏi một câu.

Tống Mạch Xuyên sau khi tắm vào buổi chiều đã thay một bộ quần áo khác, lại mặc chiếc áo sơ mi trắng thường ngày, lúc này vén tay áo sơ mi lên đến khuỷu tay, nghe vậy quay đầu nhìn Hứa Niệm Sênh. 

“Em còn múa ghế với người ta, tối qua không biết có thêm bao nhiêu fan hâm mộ nam nữ, anh biết em chơi với ai tối qua có gì lạ đâu?”

Thực ra Tống Mạch Xuyên không hề cố ý lân la dò hỏi, chỉ là anh có một người bạn thân thích hóng chuyện lại không ngại làm lớn chuyện. Là một trong số ít người biết mối quan hệ của Hứa Niệm Sênh và Tống Mạch Xuyên, Cố Chước đương nhiên đã cố gắng tìm hiểu xem Hứa Niệm Sênh đã làm gì trong bữa tiệc sinh nhật tối qua của người ta. Điều thú vị hơn cả là trong giới có một người nổi tiếng trên mạng chuyên đào mỏ từ các phú bà đã chơi trò xúc xắc với Hứa Niệm Sênh suốt vài chục phút, hình phạt rất nhẹ nhàng nhưng độ mờ ám thì có thừa, cứ viết viết vẽ vẽ lên tay suốt. Mấy cô gái nhỏ ít kinh nghiệm yêu đương mà bị lọt vào lưới tình cũng là chuyện bình thường. Cố Chước ảnh rỗi đến vậy, cố ý đi hỏi thăm chẳng phải là để cho bạn trai chính thức của người ta biết sao? Thế là Tống Mạch Xuyên đã nhận được tin tức một cách thụ động, nhưng dù thế cũng không thể ngăn anh tính sổ với cô. 

Hứa Niệm Sênh cảm thấy mình vẫn nên giải thích vài câu: “Em chỉ chơi trò chơi với người đó thôi, không hề để lại thông tin liên lạc, em cũng không thích anh ta.” 

“Vậy em thích ai?”

“Thích anh.” 

Đây quả thực là một câu hỏi tặng điểm cho cô. Tống Mạch Xuyên quả thật bật cười sau khi nghe xong, chỉ là không phải nụ cười vui vẻ. Anh đứng dậy, lấy hai chai rượu vang đỏ từ tủ rượu phía trước, lại lấy hai chiếc ly cao, mở một chai, rót cho mình và Hứa Niệm Sênh mỗi người một ly. Lúc này đèn đã được bật, nhưng không phải loại đèn sáng chói, mà là đèn có chút màu tím hồng, tạo cảm giác lãng mạn, nhưng không ảnh hưởng đến việc nhìn đồ vật. Dưới ánh mắt của Hứa Niệm Sênh, anh thản nhiên nói một câu: “Vậy chúng ta chơi thế này nhé, người thua sẽ hôn người thắng một cái.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Trò chơi này nhất định phải chơi sao? 

“Nhất định phải hôn sao?” Cô hỏi lại.

Tống Mạch Xuyên chỉ vào ly rượu, nghiêng người nói với cô: “Nếu thua, không muốn hôn thì có thể uống rượu.”


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 69: Người thua hôn người thắng một cái
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...