Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Chương 68: Bạn gái anh sắp có người yêu mới tới nơi rồi
Cô tiểu thư kia vẫn đang cảm thán: “Lúc giá lên tới bảy mươi triệu, chị còn có thể cắn răng đấu tiếp, nhưng lên cao hơn nữa thì chịu rồi. Trước đó chị còn tự hỏi rốt cuộc là ai mạnh tay như vậy, không ngờ lại là em đấy.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cô không nói nhiều về chủ đề này, chỉ nói vài câu rồi chuyển sang chuyện khác.
Địa điểm tổ chức tiệc là một trang viên lớn, nói là tiệc sinh nhật nhưng thực chất là một bữa tiệc độc thân của chủ nhà. Rõ ràng, buổi lễ đính hôn tháng sau của họ là một cuộc hôn nhân thương mại điển hình. Hứa Niệm Sênh không biết họ nghĩ gì, cô không xen vào chuyện của người khác.
Không bàn tới những câu chuyện của các khách mời kia, chương trình tiệc tối nay quả thực rất phong phú. Một sân khấu nhỏ được dựng lên ở phía trước, những cô gái trẻ xinh đẹp đang nhảy những vũ điệu gợi cảm trên đó, tiếp theo là những chàng trai trẻ đẹp trai. Gu thẩm mỹ của các tiểu thư rất đa dạng, bất kể là nam hay nữ, họ chỉ thích ngắm nhìn những người đẹp. Chủ nhân bữa tiệc bước đến và cụng ly với Hứa Niệm Sênh.
“Sênh Sênh, nhớ không nhầm thì bây giờ em vẫn còn độc thân đúng không?” Cô gái kia cong khóe mắt, chỉ vào những người đàn ông đang có mặt, “Hàng tốt, hơn nữa còn đảm bảo an toàn, em xem có ưng ai không?”
Hứa Niệm Sênh hiểu ý cô ấy: “…”
“Chị Đường, em…” Hứa Niệm Sênh mở miệng định nói gì đó, cuối cùng dùng một sự thật vạn năng để từ chối: “Em có bạn trai rồi.”
Đường Cửu nhướng mày: “Có bạn trai thì sao? Mấy cô bạn kia của chị chẳng phải cũng có đấy à?”
Nhìn theo hướng ngón tay của cô ấy, vài tiểu thư đang trò chuyện vui vẻ với các chàng trai đẹp. Họ đang chơi trò chơi, hình phạt dành cho người thua cuộc đều có độ cởi mở không nhỏ. Hứa Niệm Sênh đương nhiên nhận ra mình rất lạc lõng giữa nhóm cậu ấm cô chiêu này.
“Thôi, chị Đường và mọi người cứ chơi đi, em chỉ xem thôi là được.” Hứa Niệm Sênh vẫn từ chối khéo. Trước đây cô cũng có cảm giác như vậy, nhưng từ khi có bạn trai, cô thấy cảnh đàn ông nhảy thoát y trước mặt mình mà cũng không khỏi cảm thấy chột dạ.
Đường Cửu là nhân vật chính của bữa tiệc tối nay nên đương nhiên rất được chào đón, cô ấy cũng không có nhiều thời gian để tiếp đãi Hứa Niệm Sênh. Vì khách không thích nên cô ấy đương nhiên sẽ không ép buộc. Ngay sau khi cô ấy rời đi với dáng vẻ quyến rũ, điện thoại của Hứa Niệm Sênh đột nhiên hiện lên tin nhắn, nhìn tên người gửi, là Tống Mạch Xuyên.
“…”
Cảm giác chột dạ trong cô lại càng thêm mãnh liệt.
Tống Mạch Xuyên gửi tin nhắn chủ yếu để hỏi Hứa Niệm Sênh có uống rượu hay say không. Tửu lượng của bạn gái anh quả thực khiến anh khó lòng yên tâm được.
Hứa Niệm Sênh nhanh chóng trả lời tin nhắn. Thực ra cô không uống rượu, ở đây có rất nhiều nước trái cây, còn có các loại bánh ngọt và trái cây. Nghe nói vì lệnh cấm người chưa thành niên tham gia, em gái mười bảy tuổi của Đường Cửu muốn đến mở mang tầm mắt cũng bị từ chối.
Tống Mạch Xuyên nhìn tin nhắn được trả lời gần như ngay lập tức, Hứa Niệm Sênh nói cô không uống rượu. Đây dĩ nhiên là tin tốt. Với tư cách là bạn trai, anh tiện thể hỏi thăm xem bữa tiệc có những tiết mục gì. Sau khi tin nhắn được gửi đi, suốt cả một lúc lâu sau đó anh vẫn không nhận được tin nhắn hồi âm. Tống Mạch Xuyên nhướng mày. Thế là câu hỏi thứ hai được gửi đi: [Sao thế? Khó trả lời lắm à?]
Lúc này Hứa Niệm Sênh đang yên lặng thưởng thức trái cây, nhìn thấy hai tin nhắn đó, quả thật hơi khó trả lời. Cô thấy khung cảnh này, thật sự nhìn thế nào cũng không giống một buổi tiệc chính thống. Một lúc lâu sau, tin nhắn trả lời chậm rãi đến: [Thì cũng chỉ nói chuyện phiếm, xem hát hò nhảy múa, chơi vài trò chơi thôi.]
Thực ra cũng gần giống như những gì Hứa Niệm Sênh nói. Màn nhảy thoát y của đám người kia cũng không cởi hết, nhiều nhất là cởi áo trên. Rõ ràng, các chàng trai đẹp rất nghiêm khắc trong việc quản lý vóc dáng, đây quả là một tiết mục khiến người ta vui vẻ. Tiếng nhạc và tiếng hò reo bên tai hơi lớn, chủ nhân bữa tiệc bị kéo lên phía trước để làm “cột múa” cho các chàng trai nhảy. Hứa Niệm Sênh cuối cùng cũng lộ ra vẻ mặt hơi “chưa từng thấy đời”, sao lại không đặc sắc chứ? Cảnh tượng này nhìn thế nào cũng không giống thứ cô có thể thấy miễn phí. Có thể thấy qua tiếng reo hò tại chỗ, đêm nay là một đêm cuồng nhiệt đến nhường nào.
Hứa Niệm Sênh ăn mặc sang trọng, khả năng cô bị lạc lõng là không cao. Những chàng trai và cô gái đến dự đều ít nhiều mang trong mình ý nghĩ muốn “đổi đời”. Sự hào phóng “vung tiền như rác” của các tiểu thư đôi khi còn hơn cả một số cậu ấm, kỳ thực mức độ hào phóng của từng người liên quan đến tài sản gia đình, không liên quan nhiều đến giới tính. Giống như Đường Cửu, cô ấy không phải là người phụ nữ có thể bị vị hôn phu quản thúc, việc tiêu tiền như nước là chuyện thường ngày với Đường tiểu thư. Giống như cô ấy kể về việc đấu giá một bộ trang sức với người khác, lý do cô ấy không tiếp tục chỉ vì đánh giá thấy khoản đầu tư tiếp theo không đáng, nên cô ấy dứt khoát làm một việc tốt nhường lại chứ không phải cô ấy không đủ tiền chi ra, dù sao thì phần lớn tài sản của nhà họ Đường sau này sẽ do cô ấy quản lý.
Hứa Niệm Sênh ít nhiều hơi lạc lõng trong giới này, cô không phải là người lớn lên trong giới này từ nhỏ. Với khả năng của Hứa Cẩm Ngôn, việc anh ấy đạt được vị trí như hiện tại đã là vô cùng hiếm có. Hứa Niệm Sênh là cháu gái của anh ấy, trong mắt người khác, cô như một “người được thơm lây” khi người thân thành đạt. Tuy nhiên, vì Hứa Cẩm Ngôn coi trọng cháu gái mình, nên địa vị của Hứa Niệm Sênh trong mắt người khác cũng tăng lên đáng kể. Xã hội hiện thực là như vậy. Vì thế, trong mắt một số người, Hứa Niệm Sênh giống như một chú cừu non lạc vào bầy sói. Một số thiếu gia giàu có cứ tìm cớ đến bắt chuyện với Hứa Niệm Sênh là vì nghĩ như vậy, giống như lần ở tiệc sinh nhật của Cố Chước trước đó. Những cậu ấm đó và những người nổi tiếng trên mạng muốn đến quyến rũ cô hiện tại chẳng khác gì nhau. Trong lúc Hứa Niệm Sênh cúi đầu trả lời tin nhắn của bạn trai, một chàng trai có vẻ ngoài khá tốt cầm ly rượu bước đến. Khí chất của anh ta trông thật sự ổn, thư sinh nhã nhặn, có vẻ không quá “hiếu chiến”. Nhưng phía dưới cổ áo, một hình xăm ẩn hiện. Ngón trỏ và ngón giữa tay phải đều đeo nhẫn bạc, làm nổi bật ngón tay càng thêm thon dài và đẹp đẽ. Ngay khi anh ta cất lời, Hứa Niệm Sênh liền hiểu ra người này chắc chắn đáp ứng được yêu cầu của những người thích nhan sắc, bàn tay và giọng nói đẹp. Trong dịp này tối nay, lẽ ra cô nên xin thêm một tấm thiệp mời từ Đường Cửu, nên rủ Lâm Nhất Lạc cũng đến để thấy sự đa dạng của đàn ông, như vậy cô ấy có lẽ sẽ không chỉ mê mẩn mỗi anh chàng hát rap kia nữa.
“Chào em,” Anh chàng đẹp trai ngồi xuống và tự giới thiệu, “Anh tên là Tần Việt.”
Hứa Niệm Sênh đáp lại một cách lịch sự: “Chào anh.”
Cô không tự giới thiệu, có lẽ là không muốn giao tiếp quá nhiều. Thành thật mà nói, cái tên đó khó mà biết là thật hay giả.
Tần Việt chỉ cười nhẹ, tự mình tiếp lời: “Anh nghe mọi người đều gọi em là Sênh Sênh, anh có thể gọi em như vậy không, hay em muốn anh gọi em là Hứa tiểu thư?”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Giá trị quan của cô có lẽ đã bị đồng tiền làm cho thay đổi chút ít rồi. Thậm chí cô còn cảm thấy, nếu những người kiếm tiền từ mấy cô bạn phú bà của cô đều nói chuyện dễ nghe như vậy, thì cô thấy họ kiếm được tiền cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Các cô bạn phú bà cũng không phải là người tiền nhiều đến mức thừa mứa, họ chi tiêu cũng có yêu cầu.
Tần Việt là một người rất chú ý đến chi tiết, nhận thấy trên bàn của Hứa Niệm Sênh là một ly nước trái cây, nên ly rượu mà anh ta mang đến cũng không đẩy về phía cô.
“Em có muốn chơi trò chơi nhỏ không?” Cách đó không xa có một nhóm người đang chơi Thật lòng hay Thử thách, khá bạo, Tần Việt liếc nhìn rồi nói với Hứa Niệm Sênh: “Không phải loại đó đâu.”
Đằng nào rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, Hứa Niệm Sênh hỏi: “Chơi thế nào?”
“Em biết chơi xúc xắc không, người thắng sẽ vẽ hoặc viết lên tay người thua, thế nào?”
Trò chơi rất đơn giản, nhưng Hứa Niệm Sênh đoán anh chàng này muốn chơi trò “tình yêu thuần khiết” với cô rồi. Bất kể ai thắng ai thua, viết chữ hay vẽ vời lên tay, sao lại không tính là một trò chơi mờ ám chứ?
Tần Việt hình như còn lo Hứa Niệm Sênh không rõ luật chơi, kiên nhẫn giải thích luật chơi cho cô trong hai phút. Trò chơi xúc xắc thực chất là kiểm tra vận may và lòng dũng cảm, chỉ cần can đảm, cứ nói lớn lên, thấy không hợp lý thì phá. Hứa Niệm Sênh chơi với anh ta khoảng vài ván, cô không thua nhiều, so với Tần Việt thì coi như là ngang nhau. Hơn nữa, theo như cô thấy, thắng thua trong trò chơi này thực ra không quan trọng.
Lần thua đầu tiên, Tần Việt vẽ một nét ngang trên lòng bàn tay Hứa Niệm Sênh, coi như là chữ “Nhất”. Cô không hiểu lắm. Khi Hứa Niệm Sênh thắng, cô vẽ một mặt cười trên mu bàn tay anh ta. Sau vài vòng, cô đã nhận ra ý đồ của Tần Việt, mỗi lần anh ta thắng, lại thêm một nét lên lòng bàn tay Hứa Niệm Sênh. Đến lần thứ tư, cô nhận ra đó là hình thù sơ khai của chữ “Tần”. So với cô, việc Hứa Niệm Sênh vẽ mặt cười, mặt khóc và mặt giận lên tay người ta lại có vẻ ngây thơ.
“…”
Chỉ có thể nói, người ta thật sự là có chuẩn bị.
Hứa Niệm Sênh cũng không nói gì sau khi nhận ra ý đồ của đối phương. Trò chơi kiểu này cô từng chơi rồi, nhưng trước đây là phiên bản ký túc xá, thua thì vẽ lên mặt, kết quả là cả phòng có bốn con mèo hoa. Cô không để ý rằng trong lúc mình đang tập trung chơi game, thực ra có ánh mắt của người khác đang dừng lại trên người cô.
“Cửu Nhi, cậu nghĩ Tần Việt có thể cưa đổ được Hứa tiểu thư nhà mình không?” Có người cụng ly và trò chuyện với chủ tiệc.
Đường Cửu chưa lên tiếng, một người khác bên cạnh đã nói: “Cái này khó nói lắm, Sênh Sênh nhìn là biết cô gái nhỏ thuần khiết. Tần Việt kia, trước đây chẳng phải đã làm cô con gái nhà họ Sầm mê mẩn đến mức dốc hết tiền vào cậu ta sao? Nếu không phải gia đình ngăn cản, có lẽ giờ Tần Việt đã trở thành chạn vương rồi ấy chứ.”
Nói câu này ra, mấy người bên cạnh đều cười. Trong giới thường xuyên xảy ra chuyện người nổi tiếng gả vào nhà giàu, chuyện này thực ra không có gì to tát, mọi người biết thì cũng chỉ là buôn chuyện thôi. Những người này thấy rõ ràng, đương nhiên sẽ không coi những chuyện đó là tình yêu đích thực. Chỉ là họ không hiểu sao, tất cả đều ngầm coi Hứa Niệm Sênh là một chú cừu non.
Đường Cửu uống một ngụm rượu, khóe môi cô ấy hơi nhếch lên, ánh mắt trông có vẻ mơ màng, không biết có phải đã say rồi không: “Cái này chị đây không biết, dù sao cũng phải đảm bảo lát nữa cô ấy có thể từ chỗ tôi về nhà lành lặn, tôi không muốn đắc tội với cậu của người ta.”
Nhưng nếu Hứa Niệm Sênh muốn đưa một người đàn ông nào đó về từ đây, cũng sẽ không ai ngăn cản.
Người đàn ông ngồi bên cạnh hơi tò mò nên hỏi thăm về thân phận của Hứa Niệm Sênh. Sau khi nhận được câu trả lời, anh ta chỉ có thể cảm thán một câu là tổ tiên nhà họ Hứa thật thiêng. Những nhà tư bản tích lũy trong thời gian ngắn như vậy, trong thời đại này không còn nhiều, Hứa Cẩm Ngôn tài giỏi cỡ nào, hầu như ai ai cũng biết. Sự phát triển của Viễn Hàng dưới danh nghĩa Hứa Cẩm Ngôn, khó mà tìm được đối thủ thực sự trong vài năm tới. Còn những đối thủ trước đây, dưới sự tác động của ngành, đã không còn giữ được thế mạnh như xưa nữa.
Hứa Niệm Sênh không biết mình đã trở thành trung tâm của những cuộc bàn tán của người khác. Trò chơi của cô đã chơi qua nhiều vòng, Tần Việt đôi khi vẽ một nét, đôi khi là hai nét trên tay cô, chữ “Tần” sắp viết xong rồi. Trên tay anh ta cũng đầy rẫy các loại biểu cảm nhỏ. Đã chơi đến ván này rồi, Hứa Niệm Sênh không muốn tiếp tục nữa, cô đột nhiên hỏi: “Nếu viết xong chữ này, anh còn định viết gì nữa?”
Chàng trai bên cạnh có khuôn mặt đẹp trai và sạch sẽ, thuộc kiểu mà hầu hết phụ nữ nhìn vào đều không khỏi sinh lòng thiện cảm, hơn nữa thông qua trò chuyện vừa rồi, Hứa Niệm Sênh có thể khẳng định đối phương có EQ rất cao, rất biết cách ăn nói. Lời khen không hề cố ý, nhưng khiến người nghe cảm thấy thoải mái. Cũng rất giỏi quan sát sắc mặt.
Sau khi Hứa Niệm Sênh hỏi câu đó, anh ta có lẽ đã nhận ra cô không muốn chơi nữa, khẽ cười một tiếng, mắt nhìn thẳng vào cô, nói: “Anh sẽ viết số điện thoại của anh.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Chỉ với chút tâm tư này, Hứa Niệm Sênh đã thấy đây là một hạt giống tốt có thể gả vào nhà giàu. Cô thậm chí còn muốn khuyến khích vài câu.
Tần Việt không nói gì về việc tiếp tục trò chơi, anh ta chỉ nhìn vào lòng bàn tay của Hứa Niệm Sênh: “Vậy Sênh Sênh, em có thể để cái chữ đó về nhà rồi mới rửa đi không?”
Nhìn ánh mắt đó, Hứa Niệm Sênh không hề nghi ngờ, nếu bây giờ cô rửa đi, đối phương sẽ lộ ra vẻ mặt thất vọng đến thế nào. Cô khẽ cười: “Xin lỗi, không được.”
Đây được coi là thái độ của cô. Câu nói này thốt ra, chứng tỏ khoảng thời gian anh ta ngồi xuống chơi cùng cô vừa rồi đều là công cốc. Cũng không hẳn, Hứa Niệm Sênh có ấn tượng khá tốt về anh ta. Nhưng lừa tiền lừa tình cô thì không được.
“Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một lát.” Hứa Niệm Sênh đứng dậy, xách chiếc túi nhỏ rời khỏi chỗ ngồi.
Bóng lưng cô vẫn xinh đẹp, ngay cả khi có rất nhiều người đẹp ở đây, khuôn mặt và vóc dáng của Hứa Niệm Sênh cũng không hề kém cạnh. Quả thực, gen nhà họ Hứa các cô rất tốt.
Hứa Niệm Sênh vào phòng vệ sinh để dặm lại lớp trang điểm, sau đó rửa sạch chữ trên tay. Một anh chàng đẹp trai công khai quyến rũ như vậy mà lòng cô lại chẳng hề rung động. Hứa Niệm Sênh nhân cơ hội này tự kiểm điểm bản thân, cô hơi nhận ra một điều, trong số những người đàn ông từng xuất hiện bên cạnh, thật sự chỉ có Tống Mạch Xuyên mới thực sự khiến cô có cảm giác xuyến xao. Bạn trai cũ với “tiền án” không tốt trước đây hình như cũng chỉ duy trì ở giai đoạn có thiện cảm, sau đó giảm xuống dốc không phanh.
Tiểu Hứa đột nhiên phát hiện mình là một người chung tình: “…”
Khi cô bước ra khỏi phòng vệ sinh lần nữa, Tần Việt đã không còn ở chỗ cũ, chỗ Hứa Niệm Sênh ngồi trước đó có thêm vài người, trong đó có cô gái sinh nhật Đường Cửu. Cô ấy ngồi giữa hai người đàn ông, một bên mặc đồng phục DK, đầy vẻ thiếu niên, một bên vuốt tóc ra sau, mặc áo sơ mi đen, đeo khuyên tai hình đầu lâu. Hứa Niệm Sênh chợt nghĩ đến câu hát: “Cún con hay sói nhỏ, tóc vuốt ngược Âu – Mỹ hay dịu dàng kiểu Nhật…”. Vừa nghĩ đến câu này, trong đầu cô dường như còn tự chạy cả nhạc. Những người ôm trái ôm phải đương nhiên không chỉ có mình Đường Cửu, những cô bạn thân bên cạnh cô ấy cũng đều có người đi kèm. Hứa Niệm Sênh còn chưa đi đến gần, Đường Cửu đã nhìn thấy cô, vẫy tay trước: “Sênh Sênh, qua đây.”
Hứa Niệm Sênh liền đi tới, ngồi xuống đối diện với cô ấy. Anh chàng đẹp trai kiểu Nhật bên cạnh Đường Cửu rất hiểu ý rót nước trái cây cho Hứa Niệm Sênh. Ở đây có rất nhiều ly, nhưng chỉ ly của Hứa Niệm Sênh là đựng nước trái cây.
“…”
Một sự tương phản cực kỳ rõ rệt. Cô giống như thể trẻ vị thành niên lỡ lạc bước vào nơi này vậy.
“Sênh Sênh, vừa rồi thấy em trò chuyện với Tần Việt khá vui vẻ, em thấy cậu ta thế nào?” Câu này là do người bên cạnh không kìm được sự tò mò mà hỏi.
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cũng may là cô đã khá quen với mức độ nhiệt tình của mấy cô nàng tiểu thư này. Cô bình tĩnh gật đầu: “Anh ta cũng tốt mà.”
Đường Cửu tựa vào lòng chàng trai vuốt tóc sau đầu cười: “Sênh Sênh, cô ấy hỏi không phải ý đó.”
“…”
Nhất thiết phải thẳng thắn vậy sao?
Hứa Niệm Sênh là người thành thật, cô nói: “Không thích.”
“Tại sao? Anh ta không hợp gu thẩm mỹ của cậu à?” Một người khác lên tiếng, như thể thấy gu thẩm mỹ của Hứa Niệm Sênh quá khắt khe.
“Hợp chứ,” Hứa Niệm Sênh không biết nghĩ đến điều gì, cô đưa ra một ví dụ, “Nhưng nếu cứ hợp gu thẩm mỹ là thích, vậy thì những người tôi thích cũng nhiều lắm.”
Những người khác có lẽ vẫn chưa thể hiểu được mạch suy nghĩ của cô cho lắm, dù sao Tần Việt vừa rồi thực sự rất đẹp trai, đẹp trai kiểu có thể ra mắt làm người nổi tiếng. Quan điểm tiêu dùng của các tiểu thư có lẽ là thích thì phải có được, đàn ông cũng vậy, việc gì tiền có thể giải quyết được thì không cần tốn quá nhiều thời gian. Mấy vị tiểu thư nhìn Hứa Niệm Sênh một lúc, không biết ai đó đột nhiên thốt lên một câu: “Cậu cứ như vậy thực sự đáng yêu lắm đó.”
Hứa Niệm Sênh: “?”
Cô nói gì mà đáng yêu chứ?
Nhưng người đó vừa nói xong đã bị người bên cạnh chọc ngoáy: “Đủ rồi nhé, người ta không phải là người cậu có thể tơ tưởng đâu, đừng có cái kiểu nam nữ gì cũng ăn tạp thế, tôi còn sợ có ngày cậu để ý đến tôi đấy.”
“Cậu biến đi, tôi cũng không dễ dãi thế đâu nhé.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Giới thượng lưu thật sự là… phong phú đa dạng.
Bánh kem sinh nhật được đẩy ra chầm chậm, là một chiếc bánh kem lâu đài cao gần bằng người. Nó vừa xuất hiện, Hứa Niệm Sênh có thể cảm nhận được tiếng trầm trồ kinh ngạc tại hiện trường. Nhìn vào chiếc bánh hoành tráng đã đủ thấy mức độ chịu chi của chủ nhân bữa tiệc. Chiếc bánh kem được đẩy ra một cách cẩn thận, sau đó là phần quay phim và chụp ảnh chung. Mặc dù hầu hết mọi người lúc này đều hơi ngà ngà say, nhưng điều đó không ngăn cản việc quản lý biểu cảm trước ống kính. Sau đó là cắt bánh kem. Đường Cửu chỉ đứng trên bục tượng trưng cắt một miếng, cả hội trường reo hò vỗ tay. Cô ấy đứng ở tâm điểm của đám đông, rực rỡ và lộng lẫy như chiếc váy trên người. Công đoạn cắt bánh sau đó được giao cho người khác, Đường Cửu đi nghe điện thoại, nghe nói vị hôn phu của cô ấy muốn đến xem tiệc sinh nhật, nhưng đã bị cô ấy từ chối thẳng thừng. Sau khi cúp điện thoại, Đường Cửu lại quay lại tươi cười mời mọi người ăn bánh.
Hứa Niệm Sênh cũng lấy một miếng bánh. Cô chia sẻ với Tống Mạch Xuyên bức ảnh chiếc bánh kem tinh xảo đến mức khiến người ta không nỡ ăn trước khi nó bị cắt. Tống Mạch Xuyên lại tưởng cô cũng muốn, nói rằng có thể đặt một cái lớn hơn.
Hứa Niệm Sênh: “…”
Cô vội vàng ngăn anh hành động, tự nhiên cô muốn mua bánh kem làm gì chứ?
Mặc dù có nhiều người ở đây, nhưng thực ra phần lớn chiếc bánh kem đó cuối cùng sẽ bị lãng phí. Sứ mệnh của nó ngay từ thời khắc mọi người chụp ảnh quay phim đã hoàn thành rồi.
Sau đó khi những người khác lên sân khấu biểu diễn tiết mục, Hứa Niệm Sênh tìm một nơi vắng người yên tĩnh một lúc. Không lâu sau, cô nhanh chóng bị lôi ra ngoài để chơi trò chơi. Cô cũng có bạn bè ở đây, chỉ là bạn bè của cô vừa bận rộn giao lưu tình cảm với các chàng trai và cô gái đẹp, lúc này cần người chơi game thì mới nhớ đến Hứa Niệm Sênh. Những người lên sân khấu biểu diễn tiết mục tối nay không chỉ có các hot girl và ngôi sao mạng được mời, các tiểu thư nhà giàu khi thua trò chơi cũng phải chịu phạt. Họ vẫn chưa tiếp xúc đủ với Hứa Niệm Sênh, cứ nghĩ ván này có thể phạt cô, nhưng sau một ván bài, mọi người đều thua, chỉ có Hứa Niệm Sênh là không thua lần nào.
“…”
Đồng chí Tiểu Hứa cứ thế thành công nhận được “oán hận” từ đông đảo người chơi. Cuối cùng, khi tất cả mọi người cùng nhau hiệp lực lại “xử” một phen, cô đã thua to một ván. Người thua phải lên sân khấu biểu diễn một tiết mục, vừa rồi lần lượt có người nhảy, hát, biểu diễn nhạc cụ, thậm chí có cả người diễn hài. Không biết bình thường các cô nàng tiểu thư ấy đã học những kỹ năng gì, hay có sở thích gì, nhưng tóm lại, suốt bữa tiệc tối nay gần như chẳng ai chú ý đến hình tượng nữa. Khi đã chịu chơi thì ai cũng chơi hết mình. Chỉ là Hứa Niệm Sênh trước đây chưa từng chơi ván như thế này với họ, có người còn tinh ý nói: “Bảo bối Sênh Sênh, cậu cứ lên sàn catwalk đi một đoạn thôi là mọi người cũng thích rồi.”
Nói xong còn huýt sáo một cái.
Hứa Niệm Sênh bị họ chọc cười đau bụng. Nhưng cô thật sự không phải là người không chơi được, Hứa Niệm Sênh nghĩ một lát, sau đó kéo chủ nhân bữa tiệc đang hóng chuyện ở bên cạnh đứng dậy.
Đường Cửu: “?”
Đang hóng hớt rất vui bỗng nhiên bị kéo vào làm người trong cuộc.
Trong lúc kéo người, Hứa Niệm Sênh cũng không quên lấy thêm một chiếc ghế bằng nhựa trong suốt. Khâu âm nhạc tại bữa tiệc vẫn luôn có người điều tiết, cô đi ngang qua tiện thể nói luôn yêu cầu của mình. Lên tới sân khấu, cô ấn vai Đường Cửu, để cô ấy ngồi xuống ghế, âm nhạc cũng đúng lúc vang lên. Ánh mắt và tư thế của Hứa Niệm Sênh thay đổi, cô từ từ cởi chiếc khăn choàng trắng của mình ra, tiện tay ném lên người Đường Cửu. Ngay khoảnh khắc ném, cả hội trường reo hò. Hứa Niệm Sênh nhảy một đoạn nhạc múa ghế s*x*, chiếc váy dài hai dây màu tím trên người cô đung đưa theo động tác múa, dáng người đương nhiên là đẹp vô cùng. Trọng tâm của điệu múa ghế này là sự tương tác, vì vậy, đầu tiên Hứa Niệm Sênh đứng sau chiếc ghế, tay theo điệu nhạc, vuốt dọc theo đường cong cơ thể Đường Cửu, động tác rất lịch sự. Bên dưới sân khấu, rất nhiều người bắt đầu lấy điện thoại ra quay phim. Khoảnh khắc cao trào thực sự, có lẽ là khi Hứa Niệm Sênh đi giày cao gót bước lên ghế, cúi đầu đưa tay bóp cằm Đường Cửu và nhìn thẳng vào mắt cô ấy. Tiếng hét phía dưới hoàn toàn không thể phớt lờ. Âm nhạc kết thúc, biểu cảm của Hứa Niệm Sênh lập tức dừng lại, cô cầm chiếc khăn choàng ném trên người Đường Cửu lên.
“Chị Đường, em xin lỗi, vừa rồi đều là hiệu ứng sân khấu thôi.”
Đường Cửu ôm lấy trái tim đang đập thình thịch của mình, cuối cùng sau khi xuống sân khấu đã lên tiếng tố cáo: “Ôi tiêu đời rồi, chị suýt chút nữa là bị bẻ cong rồi.”
Hứa Niệm Sênh: “…”
Xung quanh cười ầm lên, có người còn la hét tại sao vừa nãy không kéo họ lên chơi cùng.
Đường Cửu ban đầu bị trai đẹp kéo lên làm cột múa, sau bị gái đẹp kéo lên làm ghế, có thể nói là trọn đêm làm đạo cụ cho người ta biểu diễn.
Vũ điệu này của Hứa Niệm Sênh đã trực tiếp mang đến cho mọi người một nhận thức mới về cô. Một người rõ ràng là mỹ nữ an tĩnh lại có thể biểu diễn một màn múa ghế đỉnh cao với biểu cảm hoàn toàn tương phản thế kia, cái gì gọi là “đừng trông mặt mà bắt hình dong”, bọn họ xem như đều đã được chứng kiến đủ rồi. Cuối cùng, Hứa Niệm Sênh vẫn nhận được thẻ phòng trong truyền thuyết, hơn nữa không chỉ có một cái. Khoảnh khắc đó, cô mới thực sự hiểu ý của Tống Mạch Xuyên lúc trước. Hừ, xin phép từ chối nhé.
Tối nay Tống Mạch Xuyên vốn dĩ cũng có hẹn, nhưng sau đó lười ra ngoài nên không đi. Ai ngờ, gần mười hai giờ, Cố Chước, người lẽ ra phải đang vui vẻ uống rượu, đột nhiên gửi cho anh một đoạn video kèm vài tin nhắn.
[Người anh em, không phải tôi nói đâu nhé, nhưng bạn gái cậu sắp có người yêu mới tới nơi rồi.]
[Ha ha ha.]
Tống Mạch Xuyên trả lời bằng một dấu hỏi chấm. Sau đó mới nhấn vào xem đoạn video đó, kết quả phát hiện một trong những nhân vật chính của video chính là cô bạn gái đang ở tiệc sinh nhật của người ta. Anh tưởng cô ngoan ngoãn uống nước trái cây, ăn bánh kem, trò chuyện với bạn bè, ai ngờ cô lại kéo người phụ nữ khác lên biểu diễn một màn múa ghế s*x* ư?
“…”
Điều lố bịch nhất là, Tống Mạch Xuyên mở vòng bạn bè của mình ra, phát hiện đoạn video đó không chỉ có một người đăng, dưới phần bình luận, không ngoại lệ đều là những câu hỏi cô gái mặc váy tím là ai. Không ít người hỏi cô ấy thích con trai hay con gái. Xem ra, bạn gái anh quả thực sắp có người yêu mới tới nơi rồi.
Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
