Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 21: Tống tổng cần kiệm lo cho gia đình

Hứa Niệm Sênh không hề hay biết, vào lúc cô bất ngờ chạm mặt bạn trai cũ ở bên này thì chiếc xe của sếp cô vẫn chưa đi được bao xa. Chuyện này bắt đầu từ việc Tống Mạch Xuyên vô tình quay đầu lại, vừa đúng lúc nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đang bước về phía cô, còn cô thì đã dừng bước.

Tống Mạch Xuyên nói: “Dừng xe lại.”

Xe vừa dừng, trợ lý Giang ở ghế trước cũng quay đầu nhìn theo, kết quả là cùng ông chủ im lặng nhìn chằm chằm về phía ấy, chẳng ai rời mắt đi được. Không thể phủ nhận Hứa Niệm Sênh sở hữu vẻ ngoài hoàn hảo của một mỹ nhân, người đang đứng gần cô cũng có dáng người cao ráo, tuy khoảng cách tương đối xa nên không nhìn thấy rõ mặt, nhưng vẫn có thể biết bọn họ đều là những người ưa nhìn. Một nam một nữ trẻ tuổi đứng trong gió lạnh mùa đông nói chuyện, nghĩ thế nào cũng thấy không giống người xa lạ. 

Trợ lý Giang gần như buột miệng nhận xét một câu: “Trông cũng khá đẹp đôi.”

Tình yêu của những đôi bạn trẻ còn đang ngồi trên ghế nhà trường vẫn luôn là thứ tình cảm đáng yêu và đẹp đẽ nhất.

Nhưng ngay sau khi nói ra câu đó, trợ lý Giang liền nhận lại được một ánh nhìn “chết chóc” từ ông chủ. Thấy Tống Mạch Xuyên liếc mắt qua, vẻ mặt cảm khái vừa rồi của trợ lý Giang lập tức bay biến sạch, nhìn bộ dạng anh thậm chí còn có chút chột dạ. Dù gì anh ấy cũng là một người trợ lý rất chuyên nghiệp, rất giỏi trong việc đoán ý sếp. Dựa vào mối quan hệ của Hứa Niệm Sênh và Hứa Cẩm Ngôn, trợ lý Giang cảm thấy có lẽ ông chủ của anh ấy bây giờ đang có cảm giác  “yêu ai yêu cả đường đi” dành cho cháu gái của bạn thân. Hơn nữa, so với người cậu tinh ranh như hồ ly là Hứa tổng, Hứa Niệm Sênh rõ ràng dễ khiến người ta có thiện cảm hơn, lại còn ngây ngô, ít đề phòng với cuộc đời. 

Đứng trên lập trường của một bậc trưởng bối, những thanh niên tài giỏi, có gia thế, năng lực, cách nói chuyện không tầm thường mà Tống Mạch Xuyên quen biết có rất nhiều. Có đôi khi chỉ cần nhìn qua một cái, anh đã có thể đoán ra người đàn ông kia là hạng người như thế nào.

Ở khoảng cách này, họ đương nhiên không thể nghe được người ta đang nói gì. Trợ lý Giang cảm thấy việc dừng xe bên đường và cùng sếp lén lút nhìn trộm đồng nghiệp thực tập sinh không phải là chuyện đạo đức cho lắm, nhưng anh ấy vẫn không thể kìm lòng mà hóng hớt say sưa. Cuộc trò chuyện của đôi nam nữ kia trông có vẻ không được suôn sẻ cho lắm, một người rất thiếu kiên nhẫn, một người cứ muốn dây dưa, trông hơi giống một cặp tình nhân đang giận dỗi. Cuối cùng Hứa Niệm Sênh vẫn dứt khoát quay lưng đi, đầu không ngoảnh lại, người đàn ông trẻ tuổi phía sau trông như muốn đuổi theo, nhưng lại bị bảo vệ khu dân cư chặn lại.

Tống Mạch Xuyên nhìn đến đây mới bảo tài xế tiếp tục lái xe đi. Trợ lý Giang ngập ngừng mãi, cứ muốn nói lại thôi, chủ yếu là chưa từng thấy một ông sếp nào tận tâm, quan tâm đến cô gái chẳng hề có máu mủ ruột rà thế này. Đến cả chuyện tình cảm của người ta cũng phải quan tâm đến thế sao?

Tống Mạch Xuyên lên tiếng trước: “Trợ lý Giang, cậu muốn nói gì đấy?”

“A, không, không có gì ạ.” Trợ lý Giang lắp bắp.

Đáng tiếc là sếp của anh ấy không có nhiều kiên nhẫn với người khác. Cái kiểu ngập ngừng muốn nói lại thôi này của anh ấy đã thành công khiến Tống tổng ngứa mắt, cất giọng thiếu kiên nhẫn: “Có gì nói thẳng luôn đi.”

“Tống tổng, tôi thấy… hình như anh rất quan tâm đến Hứa Niệm Sênh?” 

Đây quả thực là một câu hỏi liều lĩnh, đang yên đang lành, làm gì có ai lại dám cả gan hỏi sếp một câu như thế chứ? Giang Tri Ngôn đi theo Tống Mạch Xuyên cũng đã được vài năm, tuy ranh giới cấp trên cấp dưới rất rõ ràng, nhưng năng lực và tác phong làm việc của anh ấy rất vừa ý Tống Mạch Xuyên, nếu không có gì thay đổi thì trước Tết rất có thể sẽ được tăng lương. Vào thời điểm then chốt thế này, chọc giận sếp dĩ nhiên không phải là chuyện tốt.

Thế nhưng, dường như sếp của anh ấy lại chẳng bận tâm tới câu hỏi liều lĩnh này. Tống Mạch Xuyên chỉ liếc nhìn anh ấy một cái, sau đó dùng giọng bình tĩnh vô cùng đáp lại: “Đợi bao giờ cậu có con gái rồi sẽ hiểu.”

Trợ lý Giang: “?”

Không biết nói sao, nhưng trạng thái này của sếp quả thực rất giống với những bình luận anh ấy từng thấy khi lướt xem video về những em bé gái xinh xắn vậy, đại loại như là: [Nếu đây là con gái tôi, đảm bảo trong vòng bán kính trăm dặm không có một tên tóc vàng hay chiếc xe độ nào dám xuất hiện.]

Hơi có tâm lý của một ông bố rồi đấy.

Nhưng dĩ nhiên, những lời này không thể nào nói ra cho sếp nghe được. Trợ lý Giang tỏ ra rất thức thời, quay người ngồi lại ngay ngắn.

Ngày hôm sau tới công ty, Hứa Niệm Sênh phát hiện ánh mắt trợ lý Giang nhìn mình không đúng lắm, chính là cái kiểu muốn buôn dưa nhưng không tiện nói bô bô ra. Hứa Niệm Sênh liền hiểu ý, thế là lén lút giao lưu tình cảm đồng nghiệp tốt qua WeChat. 

Trợ lý Giang nói tối qua đã nhìn thấy cô đứng nói chuyện với một anh chàng đẹp trai.

Hứa Niệm Sênh: […]

Sau khi đọc xong câu đó, cô cảm thấy cả người héo hon đi, uổng công cô còn đầy mong đợi. Còn tưởng sẽ được hóng chuyện hot nội bộ, nào ngờ quay đi quẩn lại, chuyện hot người ta muốn tám lại là chuyện của chính cô.

Khi cô đang nghĩ xem nên trả lời thế nào thì trợ lý Giang đã nhận được một cuộc gọi nội bộ yêu cầu vào văn phòng tổng giám đốc. Anh ấy cầm theo điện thoại vào trong, lúc đang báo cáo chợt nhớ ra một tài liệu liền tiện tay tra cứu trên điện thoại, sau đó chìa ra cho sếp xem màn hình. Nhưng xui xẻo thay, đúng lúc ấy, điện thoại lại bật lên một thông báo tin nhắn mới trên WeChat. Trợ lý Giang nhanh tay lẹ mắt giơ tay muốn gạt thông báo ấy đi, kết quả lại bấm thẳng vào tin nhắn.

“…”

Sự im lặng bao trùm cả văn phòng. Hai người đàn ông đồng thời im lặng, sau đó, trợ lý Giang luống cuống chuyển trang. Trong giờ làm việc, nhân viên lướt điện thoại nhắn tin là chuyện rất bình thường, miễn sao vẫn hoàn thành tốt công việc là được. Chỉ có điều, Tống tổng chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày được xem những dòng tin nhắn buôn chuyện trong giờ của cấp dưới. Tin nhắn của Hứa Niệm Sênh không sớm không muộn lại đến đúng lúc này, khoảnh khắc nó hiện lên, Tống Mạch Xuyên có lẽ còn chưa kịp nhìn rõ nội dung, nhưng khoảnh khắc trợ lý Giang lỡ tay bấm vào thì đã không còn kịp nữa. Điện thoại của anh ấy là điện thoại mới, cảm ứng cực nhạy.

Hứa Niệm Sênh: [Bạn trai cũ, xui xẻo, đừng nhắc, cảm ơn!]

Chỉ vỏn vẹn mấy chữ nhưng đủ khiến bản thân và đồng nghiệp chết đứng. Đoạn tin nhắn trò chuyện phía trước, Tống Mạch Xuyên đương nhiên cũng có thể nhìn thấy. Ngay cả người có ý thức về giới hạn đến mấy cũng khó mà phản ứng kịp và rời mắt đi trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.

Trợ lý Giang: “…”

Tống Mạch Xuyên điềm nhiên thu lại ánh mắt, trợ lý Giang cũng rất thức thời, bấm trở lại màn hình chính, tiếp tục báo cáo công việc. 

Bước ra khỏi văn phòng tổng giám đốc, lúc đi ngang qua bàn làm việc của Hứa Niệm Sênh, anh ấy liền buột miệng nói một câu không đầu không cuối với cô: “Niệm Sênh, thật lòng xin lỗi cô nhiều.”

Một câu nói rất khó hiểu. Càng khó hiểu hơn là, một người trợ lý chuyên nghiệp đã sớm xem văn phòng tổng giám đốc là chỗ làm việc thứ hai của mình như Giang Tri Ngôn lại trở nên sầu não hơn kể từ khi bước chân ra khỏi đó, như thể vừa trải qua một cơn bão lòng vậy.

Công việc bận rộn khiến thời gian dường như trôi qua rất mau. Nhiều lúc gặp những vấn đề không hiểu trong công việc, Hứa Niệm Sênh lại chạy đi hỏi các anh chị đồng nghiệp khác, nếu vẫn không được sẽ chạy tới gõ cửa phòng sếp tổng. Vào bị mắng, không vào cũng bị mắng, vậy chẳng thà cứ đối mặt cho xong, ít ra còn được chết oai hùng. Dù gì bây giờ biểu cảm của cô cũng giống với học sinh cá biệt thường xuyên bị thầy giáo gọi lên phê bình rồi.

Tống Mạch Xuyên nhìn ra được, anh nói: “Dạo này em hơi lơ là rồi đấy nhỉ, Hứa Niệm Sênh?”

Hứa Niệm Sênh cụp mắt, bị công việc hành xác đến uể oải như chó con bị dội nước:  “Tống tổng, chú muốn nói gì cứ nói đi ạ.”

Tống Mạch Xuyên: “…”

Anh như người thầy dẫn dắt học sinh lại gặp phải giai đoạn học sinh chán học vậy.

Đang trong giờ làm việc, vậy được, anh sẽ nói chuyện công việc.

Tống Mạch Xuyên nói: “Nếu thực sự không có nhiệt huyết với công việc, vậy thì em chuyển qua văn phòng của tôi, tôi sẽ trực tiếp giám sát em.”

Hứa Niệm Sênh: “…”

Nếu là người khác nói câu này thì rất bình thường, cô xem như là đang quan tâm nhân viên. Nhưng vì câu này phát ra từ miệng Tống Mạch Xuyên, thế nên khi qua tai cô đã lập tức biến chất. Cô lập tức tươi tỉnh trở lại: “Tống tổng, chú vừa nói gì thế ạ? Tôi thấy công việc rất tốt mà, làm việc khiến tôi rất hăng hái, tinh thần phấn chấn, nhiệt huyết tràn trề ạ.”

Tống Mạch Xuyên: “…”

Hứa Niệm Sênh hỏi xong vấn đề rồi nhanh chân chuồn mất. 

Dĩ nhiên tăng ca là chuyện khó tránh khỏi.

Bảy rưỡi tối, cô vẫn chưa rời khỏi công ty, xa xa thấy ánh đèn trong văn phòng tổng giám đốc vẫn còn đang sáng. Thực ra Hứa Niệm Sênh cũng muốn về rồi, nhưng lại đang phân vân suy nghĩ xem tối nay nên ăn gì. Mở ứng dụng đặt đồ ăn, lướt xem một lúc, cô thấy đau váng đầu vì không biết chọn món gì. Nhìn món nào cũng ngon, đặt nhiều quá thì ăn không nổi, nhưng ra ngoài ăn một mình thì buồn thiu, muốn rủ bạn bè ăn cùng thì ai cũng ở xa, không thì cũng đã về quê đón Tết, hoặc đang bận đi du lịch khắp nơi.

Hứa Niệm Sênh cắn đầu ngón tay suy nghĩ mãi, sau đó đột nhiên muốn uống trà sữa. Quán yêu thích cô thường mua hôm nay có chương trình mua một tặng một, áp mã giảm giá vào rồi giá còn rẻ hơn cả bình thường chỉ mua một cốc. Nhưng đợi tới khi đặt mua xong rồi, cô mới muộn màng nhận ra không những cô còn chưa nghĩ ra tối nay ăn gì, mà đồng nghiệp tốt thường cùng cô chia sẻ đồ ngon cũng không có mặt.

“…”

Hấp tấp quá rồi.

Chưa đến tám giờ, tâm trạng cô bắt đầu tụt dốc không phanh. Hứa Niệm Sênh chau mày ủ rũ, đơn hàng của cô đã bắt đầu được giao rồi, địa chỉ nhận hàng là ở công ty, chỉ một lát nữa thôi sẽ đến tay cô. Mải chìm đắm trong buồn bã, cô không để ý cửa văn phòng tổng giám đốc đã mở, cứ ủ rũ cúi đầu lướt điện thoại, tiện thể xem lượt đánh giá của các cửa hàng ăn trên ứng dụng đặt đồ ăn. 

Có người đột nhiên gõ tay lên bàn làm việc của cô. Hứa Niệm Sênh ngẩng đầu lên, là sếp tổng của cô. Đầu óc cô rơi vào khoảng trống rỗng một giây, sau đó lại nhớ ra bây giờ đang là giờ tan làm, cô chẳng có việc gì phải sợ cả.

“Sao còn chưa về? Đang bận gì thế?”

Màn hình máy tính của cô vẫn còn đang sáng, nhưng các trang tài liệu và phần mềm công việc đều đã đóng cả. 

Hứa Niệm Sênh uể oải đáp: “Đang xem đồ ăn ngoài.”

Tống Mạch Xuyên khẽ cười: “Không biết ăn gì à?”

Chẳng phải rõ ràng quá rồi à?

“Hay qua ăn cùng tôi đi? Đồ của tôi đến rồi.”

Một câu nói này đã khơi dậy sự chán ghét của Hứa Niệm Sênh dành cho ông chủ. Anh có người lo khoản ăn uống, anh thích ăn gì, không thích ăn gì, thư ký đều nắm rõ. Cho nên, người đau đầu vì đặt cơm cho Tống Mạch Xuyên sẽ là thư ký chứ không phải anh. Bình thường, người phụ trách đặt cơm cho ông chủ không phải là Hứa Niệm Sênh mà là thư ký Lý, chị ấy đã sớm đạt đến trình độ đặt cơm thần sầu rồi.

Hứa Niệm Sênh lắc đầu: “Thôi ạ.”

Hết giờ làm, thái độ của Tống Mạch Xuyên khác hẳn vẻ nghiêm nghị khi đang trong giờ làm việc. Anh cười: “Đến ăn cùng đi, đủ cho em ăn.”

Hứa Niệm Sênh còn đang nghĩ, chẳng biết anh lấy đâu ra tự tin đảm bảo đồ ăn đủ cho hai người, cho đến khi nhìn thấy Tống Mạch Xuyên quay lại, trên tay xách theo đồ ăn của mình. Cô im lặng một lúc lâu rồi hỏi: “Bình thường chị Lý vẫn đặt cho chú nhiều đồ ăn thế này sao?”

Tống Mạch Xuyên gật đầu, đưa cho cô đôi đũa.

“Chú không nói với chị ấy sao?”

Tống Mạch Xuyên: “Nói rồi, nhưng chị ấy không nghe, bảo là sợ gọi ít món quá lại gọi trúng món tôi không thích.”

Hứa Niệm Sênh thắn hỏi: “Thế nếu ăn không hết thì làm sao?”

Tống tổng điềm nhiên trả lời: “Đóng gói mang về, hâm lại ăn tiếp.”

Tống tổng đây là đang cần kiệm lo cho gia đình đấy à? Chẳng trách anh lại giàu thế! 

Chị Lý có thể ép anh được đến mức này cũng xem như là nhân tài rồi. Thảo nào rất ít khi Tống Mạch Xuyên nhờ thư ký đặt đồ ăn. Xem ra anh thật sự sợ cấp dưới này rồi!


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 21: Tống tổng cần kiệm lo cho gia đình
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...