Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc

Chương 20: Sếp, cũng coi như là đồng nghiệp nhỉ

Hai tuần trước kỳ nghỉ đông, Hứa Cẩm Ngôn đã năm lần bảy lượt gọi điện nhắc nhở Hứa Niệm Sênh rằng Tết Dương lịch nhất định phải về nhà.

“…”

Cách ngày dự sinh của mợ cô vẫn còn một tháng nữa, thời gian này, Hứa Cẩm Ngôn không còn đến công ty thường xuyên nữa, phần lớn đều làm việc tại nhà.

Hứa Niệm Sênh đã đồng ý.

Theo lời cậu nói thì, con nít mà được cậu nuôi thì bị nuông quá hóa hoang. Lên lớp 12 ngoan ngoãn ở nhà cả năm, đến khi học đại học thì trường cách nhà cũng chẳng xa, bình thường ít về đã đành, đằng này nghỉ hè nghỉ đông cứ thích xách balo ra ngoài chơi. Thế nhưng, cũng chính ông cậu này sẵn lòng chi tiền để cháu gái mình được ra ngoài ngắm nhìn thế giới. Phàm là người có tiền, ai cũng sẽ sợ cô gái nhỏ mình một tay chăm bẵm lớn lên lại bị một tên nghèo xác nghèo xơ, túi tiền rỗng tuếch nhưng miệng mồm dẻo quẹo lừa đi mất. Hứa Niệm Sênh không hiểu nổi trong đầu cậu út nhà cô đang lo gì, nhưng quả thật, người lớn mà hào phóng thì luôn được lòng đám nhỏ.

Công việc hiện tại của Hứa Niệm Sênh chủ yếu là chạy xuống bộ phận kỹ thuật ở tầng dưới để phối hợp công việc. Người cô tiếp xúc nhiều nhất là Chu Thụy Bách. Những việc vượt quá thẩm quyền của thực tập sinh thì đều phải báo lên cấp trên, thành ra phần lớn thời gian cô giống như cái loa truyền tin. Nhưng mỗi lần đối diện với Chu Thụy Bách, cô lại có cảm giác như đang đứng trước giáo sư hướng dẫn, anh ta rất có phong thái của một giáo viên, lẽ ra nên dấn thân vào ngành giáo dục mới phải.

Mỗi lần xuống tầng kỹ thuật kiểu gì cũng sẽ đụng mặt những người bạn thực tập sinh cùng đợt. Ai nấy đều đang bận tối mắt tối mũi, xem ra làm thực tập sinh ở Hành Xuyên cũng chẳng dễ dàng gì.

Thoáng cái đã đến đêm Giáng Sinh.

Hôm đó công ty náo nhiệt hơn thường lệ, khâu trang trí văn phòng đã được phòng hậu cần chuẩn bị tươm tất từ sớm, không khí Giáng sinh tràn ngập khắp các tầng. Trên bàn làm việc của mỗi người đều được để sẵn một quả táo và một món quà nhỏ. Một cây thông Noel cực to được dựng ngay trong văn phòng, đẹp đến mức ai đi ngang cũng phải dừng lại chụp ảnh check-in. Hứa Niệm Sênh nhìn thấy mà lòng ngứa ngáy, cũng chạy đi tự chụp hai tấm, nhưng chất lượng ảnh do mình tự chụp và do người khác chụp cho quả thực kém quá xa nhau, cả người và cây đều không thể lọt vào chung một khung hình. 

Đợi đến khi cô nhớ ra chuyện này thì mọi người đã tan làm và đi về gần hết. Các công ty ở đây cứ mỗi lần đến dịp lễ đều sẽ được ông chủ mở lòng từ bi cho tan ca sớm hơn bình thường một hai tiếng. Các đồng nghiệp cùng tầng với Hứa Niệm Sênh đã ra về gần hết, chỉ còn lại một vài người vẫn đang miệt mài làm cho xong việc, nhưng trong số đó, cũng chỉ có trợ lý Giang là thân thiết với cô hơn một chút. Thế là cô thật sự mở miệng nhờ đối phương chụp giúp mình một tấm ảnh. Cũng không phải giúp không công, cô cũng sẽ chụp lại cho người ta. Nghe nói dạo gần đây trợ lý Giang đang cảm nắng một người, vốn dĩ cũng đã định sẽ đăng một bức hình lên WeChat thả thính, vừa lúc có qua có lại như thế liền vui vẻ đồng ý.

Thế là đã xảy ra cảnh tượng này, Hứa Niệm Sênh có lẽ là muốn trình diễn trước cho người ta xem nên dùng góc độ nào để chụp, nên đã xung phong chụp trước cho trợ lý Giang. Trợ lý Giang trong ống kính của cô vừa cao vừa đẹp trai. Vì thân phận là trợ lý riêng của sếp, cho nên phong cách ăn mặc thường ngày của anh ấy đều rất lịch sự, đứng đắn, không đến mức trông giống như nhân viên bán bảo hiểm. Thành phẩm sau khi chụp rất đẹp, lại nhìn gu ăn mặc ổn áp của đối phương, Hứa Niệm Sênh chắc cú anh ấy cũng sẽ có trình chụp ảnh đủ làm cô hài lòng. Nhưng kết quả là cô ra sức tạo dáng chụp ảnh rất tự tin, cuối cùng nhận lại là những bức ảnh xấu không thể tả, buộc cô phải ném ánh mắt hình viên đạn sang trợ lý Giang. Ai đời lại lấy bố cục ảnh thế này hả trời?

Trợ lý Giang xấu hổ cúi đầu: “Xin lỗi, tôi tự đánh giá mình cao quá rồi.”

Hứa Niệm Sênh thở dài thườn thượt: “Nhìn cái tướng anh sành điệu thế mà.”

Trợ lý Giang phủ nhận: “Phong cách ăn mặc đều học được từ Tống tổng cả đấy.”

Hứa Niệm Sênh thật lòng cảm thán, với trình chụp ảnh cỡ này, dù cho trợ lý Giang có tán đổ được crush thì người ta cũng sẽ sớm bỏ chạy mất thôi.

“Hai người đang làm gì thế?” Có người vừa từ thang máy bước ra, nhìn thấy bọn họ thì dừng lại.

Lúc đó Hứa Niệm Sênh và trợ lý Giang đang đứng thảo luận về góc chụp. Mặc dù anh ấy chụp ảnh chả ra làm sao cả, nhưng thiết nghĩ, nếu chịu khó hướng dẫn thêm một chút thì cũng có thể cứu vãn được phần nào. Còn nếu đến cuối cùng vẫn không ổn thì về nhà cô đành chịu khó chỉnh sửa vậy. Chỉ có điều, bọn họ không nhận ra khoảng cách hiện tại đang khá gần, nhìn thế nào cũng thấy không giống tình anh em cách mạng. Khi nghe thấy giọng Tống Mạch Xuyên cất lên, cả hai rõ ràng ngẩn người. Bởi vì hôm nay, anh đã rời khỏi công ty từ khoảng hơn ba giờ, có lẽ là có tiệc với người lớn trong nhà nên không dẫn theo trợ lý. Không một ai nghĩ anh sẽ quay trở lại công ty vào giờ này. Người trong công ty vẫn chưa về hết, Hành Xuyên chưa bao giờ thiếu những người bán mạng tăng ca, chỉ là những anh chị đồng nghiệp ở cùng tầng làm việc với Hứa Niệm Sênh thì không. Sếp không có mặt, việc hôm nay cũng nhàn, thế nên ai nấy đều đã về từ sớm, có người bận đi hẹn hò, cũng có người về nhà làm việc.

“Tống tổng.” Hai người đồng thanh, sau đó đối diện với ánh mắt dò xét của người kia.

Tống Mạch Xuyên vừa bước ra khỏi thang máy đã thấy cảnh Giang Tri Ngôn và Hứa Niệm Sênh kề sát bên nhau thì thầm to nhỏ, trông hơi đáng nghi. Mà thật ra, mọi chuyện trong công ty đều khó lọt qua tai mắt của anh, chuyện gì anh cũng nắm được.

“Đang làm gì thế?” Tống Mạch Xuyên hỏi lại một lần nữa.

Hứa Niệm Sênh ngẩng đầu, trợ lý Giang đứng bên cạnh thức thời đứng lùi ra sau, cách cô một chút.

“Tống tổng, chúng tôi đang thảo luận góc chụp ảnh ạ.” Trợ lý Giang trả lời.

Tống Mạch Xuyên nghi hoặc: “Chụp ảnh?”

Vừa hỏi, ánh mắt anh vừa liếc nhìn màn hình điện thoại của Hứa Niệm Sênh. Trong bức hình vừa chụp, trợ lý Giang đã hô biến cô thành một cô nàng chân ngắn cao chừng mét rưỡi.

Hứa Niệm Sênh đứng đó dường như còn nghe thấy tiếng anh cười khẽ: “…”

Cười gì chứ? Buồn cười đến vậy sao!

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, cô nghe thấy Tống Mạch Xuyên đủ khiến người ta sửng sốt: “Tôi chụp cho em.”

?

Anh đang nói gì vậy?

Không chỉ có cô, trợ lý Giang cũng ngẩn người. 

Tuy nhiên, người vừa nói ra câu đó lại không có phản ứng gì khác lạ, anh chậm rãi cởi áo khoác, cầm lấy điện thoại trong tay Hứa Niệm Sênh, nói với cô: “Qua đó đi, em muốn chụp phong cách thế nào?”

CPU trong đầu Hứa Niệm Sênh vẫn chưa kịp tiếp nhận thông tin này, cô ù ù cạc cạc không phản ứng nhiều với lời anh nói, đợi đến khi phản ứng lại thì người đã đứng bên cạnh cây thông Noel. 

Hôm nay, vì để phù hợp hơn với chủ đề Giáng sinh, cô đã chọn mặc một chiếc áo len đỏ có lấm chấm bông tuyết trắng làm họa tiết, bên dưới không sợ gió đông, mặc một chân váy ngắn, trông khá tươi tắn. Ở trong nhà mặc như thế này thì không lạnh, nhưng chỉ cần thò chân ra ngoài sẽ phải hứng lấy cái rét cắt da cắt thịt của trời đông. Nhưng dù sao vẫn trông rất xinh.

Trong lúc biểu cảm trên mặt cô hơi gượng gạo, Tống Mạch Xuyên đã chỉ đạo trợ lý Giang đi tắt bớt hai bóng đèn trên trần. Anh còn biết phối sáng nữa sao?

Sau đó, Hứa Niệm Sênh được chứng kiến vị tổng giám đốc chỉ cần búng tay một cái sẽ kiếm được không biết bao nhiêu tiền bận rộn với chiếc điện thoại của cô, thi thoảng còn chỉ đạo cho cô tạo dáng thế này thế nọ.

“Thả lỏng đi nào… Đừng trừng mắt nhìn tôi như thế… Đưa tay lên gần mặt một chút đi…”

Trợ lý Giang đứng ngay phía sau anh, biểu cảm ban đầu là kinh ngạc, sau đó là trầm trồ, giơ ngón cái lên với Hứa Niệm Sênh, đầu gật như trống bỏi. Cô có hài lòng hay không thì chưa biết, nhưng anh ấy thì chắc chắn rất hài lòng. 

Đợi đến khi cô đổi sang dáng chụp khác, Tống Mạch Xuyên căn chỉnh góc độ vài lần, cuối cùng đột nhiên quỳ một gối xuống trước mặt cô. Hứa Niệm Sênh có thể cảm nhận rõ ràng tim mình chững nhịp trong giây lát. Cái này…?

Thế nhưng, biểu cảm trên mặt Tống Mạch Xuyên hoàn toàn nghiêm túc, anh thực sự chỉ đang chuyên tâm chụp ảnh. 

“…”

Không cần phải tận tâm đến thế đâu mà.

Việc chụp ảnh thực ra không kéo dài lâu, Hứa Niệm Sênh còn không biết quản lý biểu cảm của mình thế nào trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó. Đợi đến khi Tống Mạch Xuyên bảo cô đến xem thành phẩm, cô vẫn còn đang mơ mơ màng màng. Nhưng khi ánh mắt chạm vào màn hình điện thoại, cô sững sờ.

Trong ảnh, cô và cây thông Noel đều là phong cảnh. Vừa nãy Tống Mạch Xuyên chỉ đạo trợ lý Giang tới đứng phía sau cô cầm điện thoại để đánh sáng, cô còn đang nghi hoặc không biết anh có thể chụp ra hiệu ứng gì, kết quả bây giờ nhìn vào bức ảnh, từng sợi tóc trên đầu cô đều như đang phát sáng, khuôn mặt sáng bừng lên, tổng thể rất giống với hiệu ứng thiếu nữ thần thánh làm mưa làm gió trên mạng. Hơn nữa bố cục và ánh sáng đều rất hài hòa, khiến bức hình chụp mang đậm hơi hướng nghệ thuật. Thì ra câu “để tôi chụp cho em” của anh không phải là nói đùa, mà là kỹ thuật thật. Anh có thực lực, biết rõ chụp ảnh thế nào sẽ đẹp. Tay nghề chụp ảnh đỉnh thế này, nếu cô có lên mạng đặt lịch chụp với nhiếp ảnh gia chắc gì đã gặp được người giỏi hơn. Trời đất ơi, ông chủ này cũng toàn năng quá rồi.

“Có hài lòng không?” Tống Mạch Xuyên hỏi.

“Hài lòng, hài lòng…” Hứa Niệm Sênh gật lấy gật để, cuối cùng còn phải thốt ra một câu chân thành: “Tống tổng, chú chụp ảnh đẹp thật đấy.”

Tống Mạch Xuyên bật cười: “Nhưng rõ ràng ban nãy tôi thấy em hình như không tin tưởng tôi lắm.”

Hứa Niệm Sênh vẫn luôn là người biết tiến biết lùi, cô lập tức tỏ thái độ thành khẩn: “Tôi sai rồi, đúng là có mắt mà không nhìn thấy núi Thái Sơn.”

Tống Mạch Xuyên cũng không thèm chấp nhặt với cô, chắc là anh còn bận việc, chỉ nhắc cô một câu: “Không có việc gì thì về nhà sớm đi, ngoài trời lạnh lắm, mặc áo khoác vào.”

Có lẽ anh cảm thấy thời tiết này mà mặc váy thì hơi bất hợp lý, nhưng cũng ngại nói nhiều. Vả lại, quãng đường về nhà của Hứa Niệm Sênh rất gần, cơ bản không cần lo lắng.

Trợ lý Giang ở trước mặt sếp, không tiện đi trước, hỏi một câu thăm dò: “Tống tổng, anh có việc gì cần tôi làm không ạ?”

Tống Mạch Xuyên lắc đầu, bảo anh ấy cũng tan làm đi.

Nhưng dù vậy, khi Hứa Niệm Sênh đã dọn đồ xong chuẩn bị ra về, trợ lý Giang vẫn còn đang nán lại trong văn phòng tổng giám đốc báo cáo công việc. Có những người có thể đi theo làm cánh tay phải đắc lực cho ông chủ đều có nguyên nhân cả. 

Hai ngày cận kề và đêm Giáng sinh, trên đường phố có rất đông người qua lại, đâu đâu cũng được trang hoàng rực rỡ đèn hoa, không khí Giáng Sinh ngập tràn khắp không gian. Hứa Niệm Sênh bồi hồi nhớ lại quãng thời gian học trung học của mình, bạn học trong lớp hào hứng trao đi gửi lại những tấm thiệp chúc mừng, tặng kẹo, tặng táo, trong ngăn bàn đầy ắp quà vặt. Nhưng từ khi lên đại học rồi bước chân ra đời đi làm, những ngày lễ như thế này không được nghỉ, ai nấy tự nhiên cũng không mấy háo hức nữa. Thậm chí, cô còn cho rằng việc cả công ty được tan làm sớm vào ngày Giáng sinh chẳng qua là được thơm lây từ những người đồng nghiệp là người nước ngoài.

Về đến nhà, cô mở điện thoại ra xem lại ảnh, càng nhìn càng không biết chỗ nào cần chỉnh. Cô biết mình xinh đẹp, hôm nay vì để hòa mình vào không khí Giáng sinh, cô thậm chí còn trang điểm nữa, nhưng bình thường, dù ảnh chụp xong có đẹp đến mấy thì cô vẫn sẽ soi ra được một vài khuyết điểm cần chỉnh sửa. Ấy vậy mà bây giờ những tấm ảnh này lại cho cô một cảm giác không biết bắt đầu từ đâu. Cũng không phải là đẹp không tì vết, chỉ là nếu dùng ảnh gốc đăng lên cũng rất ổn rồi, cô còn cảm thấy nếu để cô đụng tay vào chỉnh này chỉnh nọ, khả năng cao sẽ làm hỏng ảnh mất.

Thế là Hứa Niệm Sênh đành chia sẻ ảnh vào nhóm chat cho mấy cô bạn thân cùng phòng đại học xem trước. 

[Xem thử có chỗ nào cần chỉnh không?]

Trịnh Văn Tĩnh: [Đây là ảnh gốc á? Mày bảo đây thật sự là ảnh chưa chỉnh sửa gì đấy à?]

Phương Mạn: [Ê, ai đang ngồi trước màn hình điên cuồng cà app đấy? Sao có thể thế được? Nói, nhiếp ảnh gia nào chụp đây? Mau nổ WeChat ra đây! (bò lăn.jpg)]

Diệp Điềm Điềm: [Đẹp chết đi được!]

Hứa Niệm Sênh lặng lẽ trả lời tin nhắn của Phương Mạn: [Đồng nghiệp chụp cho đấy.]

Sếp, cũng coi như là đồng nghiệp nhỉ?


Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Truyện Đoá Tường Vi Rung Động - Hỉ Phúc Story Chương 20: Sếp, cũng coi như là đồng nghiệp nhỉ
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...