Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian
Chương 97
Tại hiện trường dự án, mỗi ngày đều diễn ra ba cuộc họp. Cuộc họp buổi sáng nội bộ để phổ biến kỷ luật, thống nhất nhiệm vụ và sắp xếp các công việc đặc biệt.
Cuộc họp buổi tối để tổng kết dự án, nêu ra các vấn đề chung, đào tạo kỹ năng và giao nhiệm vụ.
Buổi trưa thì họp giao ban với khách hàng để phản hồi dữ liệu, báo cáo tiến độ và điều phối nguồn lực.
Sếp không có mặt tại hiện trường, tiến độ bàn giao dự án diễn ra thuận lợi, áp lực về việc làm đẹp số liệu cũng đã dần thích nghi tốt. Lam Úy, chàng thiếu gia có tính tình khá tùy hứng này, kéo theo Đổng Lam cũng thi thoảng đến khách sạn cao cấp ở quận Nam Sơn ở hai ngày cuối tuần.
Tối thứ Sáu, sau khi cuộc họp tối kết thúc, các kỹ sư lần lượt ra về. Đổng Lam vẫn còn ở trong phòng cập nhật kế hoạch dự án, trên bàn có một quả bắp ngô cô mới gặm được hai miếng trước khi họp.
Nếu quá trình thực hiện dự án X2y được quay thành một bộ phim điện ảnh thì cảnh quay ấn tượng nhất trong tâm trí Lam Úy chính là hình ảnh Đổng Lam ngồi bên cửa sổ, kéo biểu đồ Gantt trên máy tính, bóng nhìn nghiêng của cô in lên bức tường.
Lam Úy cảm thấy điều này rất bình thường. Bất kể là ai xem bộ phim này, một cảnh tượng cứ lặp đi lặp lại suốt ba tháng trời, ai mà chẳng có ấn tượng sâu sắc cho được.
Lam Úy hỏi: “Hôm nay cô đi không?”
Đổng Lam đáp: “Đi ngay đây, tôi gửi xong báo cáo dự án hàng ngày đã.”
Đổng Lam cảm thấy gu chọn khách sạn của vị thiếu gia này rất tốt. Hai người ở cùng một khách sạn tại quận Nam Sơn, cứ tối thứ Sáu họp xong là đi, cuối tuần ở lại bên đó hai ngày.
Lam Úy nhìn ra ngoài cửa sổ, bảo: “Bên ngoài đang mưa.”
Đổng Lam không ngẩng đầu lên, ngón tay gõ phím thoăn thoắt: “Anh có cây dù xịn lắm mà, lấy ra dùng đi.”
Lam Úy có một chiếc ô cán đầu cáo, lần đầu tiên Đổng Lam mượn dùng, sờ vào cán ô đã cảm thấy giá trị không rẻ, lên mạng tra thử quả nhiên là hàng hiệu. Ai đời lại mang cái ô kiểu đó đến công trường chứ.
Lam Úy: “…”
Thực ra Lam Úy muốn nhắc cô tự mang ô của mình theo, không cần phải đi chung ô với anh. Thôi bỏ đi, lười nói nhiều.
Đổng Lam nói: “Nhà máy Hoa Đạt bảo tuần sau hủy họp giao ban, không rảnh họp với chúng ta. Lương Ninh chỉnh đốn nhà máy thê thảm quá, ai không phục đều bị đày ra Ninh Cổ Tháp hết rồi. Bây giờ nhà máy oán khí ngút trời, sau lưng toàn chửi Lương Ninh là nữ ma đầu.”
Mắng là nữ ma đầu còn nhẹ chán, người trong nhà máy còn tung tin đồn nhảm, bảo Lương Ninh và Chủ tịch có gian tình. Dạo trước Lương Ninh nghỉ phép mấy ngày, bọn họ đồn cô ấy mang thai con của Chủ tịch nhưng không giữ được, dỗ ngon dỗ ngọt Chủ tịch chuyển nhượng cổ phần cho mình, trở thành người nắm quyền thực tế của nhà máy Hoa Đạt.
Đổng Lam từng gặp Lương Ninh ở văn phòng nhà máy, phía sau cô ấy có một nữ trợ lý đeo balo cầm bình nước. Ở nhà máy, Lương Ninh ăn mặc rất giản dị, tuy trang phục bình thường nhưng chỉ cần liếc qua là biết người phụ nữ này là một nhân vật lợi hại. Khí chất trầm ổn, giọng nói kiên định, dáng người cao lớn thẳng tắp.
Lúc đó Lương Ninh đang mắng chủ quản bộ phận nhà máy: “Không giải quyết được quy trình công nghệ thì đi mà giải quyết xưởng lắp ráp hạ nguồn, đừng có ngày nào cũng ngồi đây họp mấy cái cuộc họp vô dụng này.”
Chủ quản bộ phận cúi gằm mặt không dám hó hé lời nào, ấp úng nửa ngày mới thốt ra được một câu: “Dạo này sức khỏe tôi không tốt.”
Ánh mắt Lương Ninh sắc như dao: “Tôi thấy là tâm lý ông không tốt thì có.”
Lạy trời, Chủ tịch Hoa Đạt đã bảy mươi tám tuổi rồi, mấy cái tin đồn nhảm nhí trong nhà máy chỉ cần người có chút não sẽ không ai tin. Nhưng nhà máy đông người lắm miệng, tin đồn càng truyền càng ly kỳ, không chỉ người trong nhà máy biết mà cả các nhà cung cấp cũng hay tin.
Người có tâm một chút sẽ nhìn ra được Lương Ninh đang làm rất quyết liệt tại nhà máy, dùng bàn tay sắt để chấn chỉnh phương thức quản lý sản xuất lạc hậu. Công nghệ của Hoa Đạt tụt hậu không phải chuyện một sớm một chiều, Lương Ninh lôi hết những vấn đề tồn đọng trong lịch sử của Hoa Đạt ra ánh sáng, không chừa chút mặt mũi nào cho nhân viên cũ. Đám nhân viên cũ không phản kháng được nên chỉ biết hắt nước bẩn sau lưng cô ấy.
Lam Úy nói: “Mặc kệ họ, miễn đừng lôi chúng ta ra làm bia đỡ đạn là được.”
Gửi báo cáo xong, Đổng Lam về phòng xách vali cùng Lam Úy xuống lầu. Lam Úy xem lộ trình xe trên điện thoại, anh đã đặt xe từ trước, nhưng mười phút trôi qua chiếc xe vẫn không nhúc nhích.
Giờ này lẽ ra không nên tắc đường mới phải. Lam Úy gọi điện cho tài xế nhưng không liên lạc được, đành phải hủy chuyến: “Chúng ta đi bộ ra đường lớn bắt taxi đi.”
Mưa ở Thâm Quyến chẳng bao giờ là mưa nhỏ, những hạt mưa dày đặc trút xuống, những chỗ phản quang trên mặt đất đều là vũng nước. Chưa đợi Đổng Lam kịp từ chối, Lam Úy đã bước đi trước.
Lam Úy đi rất nhanh, hai người dùng chung một chiếc ô, Đổng Lam đành phải xách vali rảo bước đuổi theo, cố gắng chen vào dưới tán ô. Đoạn đường này lồi lõm không bằng phẳng, cô còn phải tránh các vũng nước để khỏi bị bắn bẩn lên người.
Lam Úy một tay cầm ô, một tay lướt điện thoại xem tin nhắn trong nhóm dự án.
Khó khăn lắm mới đi bộ ra được đường lớn, một nửa người Đổng Lam từ đầu đến chân ướt sũng, trong khi cái ô trên tay người bên cạnh thì che chắn toàn bộ cho chính anh. Đổng Lam vứt phịch chiếc vali xuống đất, đưa tay lau nước trên mặt, thanh chỉ số giận dữ tăng vùn vụt.
Lam Úy cảm thấy có một ánh mắt đang ghim chặt vào người mình, xem xong tin nhắn trong nhóm dự án, anh quay đầu nhìn.
Tóc dài của Đổng Lam bết lại từng lọn dính vào má và cổ, nước mưa theo đuôi tóc nhỏ tong tong, quần áo ướt sũng dính chặt vào người.
Đôi mày Đổng Lam nhíu chặt, môi mím lại thành một đường thẳng. Lam Úy vội vàng nghiêng ô qua, nhưng đã quá muộn rồi.
Đổng Lam giận dữ nói: “Biết là ô của anh rồi! Ban đầu chúng ta chỉ cần đợi xe dưới lầu thì có ô hay không cũng chẳng sao. Nhưng anh nhất quyết đòi đi bộ ra đường lớn bắt xe, đã đi chung một cái ô thì anh có thể làm ơn chiếu cố người bên cạnh một chút được không hả?”
Lúc Đổng Lam nói chuyện, tóc dính vào miệng, cô vừa nói vừa gạt tóc, câu nói ngắt quãng, gương mặt phẫn nộ, động tác thì luống cuống tay chân.
Lam Úy giơ cao chiếc ô, hai người đứng đối diện nhau ở khoảng cách rất gần. Ánh đèn đường vàng hắt xuống màn mưa, bao phủ lấy mặt đất ẩm ướt, phản chiếu những đốm sáng lấp lánh.
Giờ này xe cộ trên đường rất ít, chỉ có anh và cô.
Lam Úy bỗng nhiên cảm thấy khung cảnh này vô cùng lãng mạn, và người phụ nữ này cũng vô cùng đáng yêu, thế là anh không cãi lại câu nào.
Đúng lúc có một chiếc taxi chạy tới, Lam Úy đỡ lấy vali trong tay Đổng Lam bỏ vào cốp sau, thu ô lại rồi lên xe. Lam Úy nói: “Bác tài, bật chút gió nóng đi ạ.”
Đổng Lam ôm lấy cánh tay, im lặng không nói chuyện. Lạnh một chút còn chịu được, nhưng cả người dính nhớp nháp rất khó chịu. Mặt cô vùi trong bóng tối, Lam Úy không nhìn rõ biểu cảm của cô, trên người anh cũng chỉ mặc một chiếc áo ngắn tay nên chẳng làm được gì hơn.
Suốt dọc đường không ai nói câu nào. Đến khách sạn, xuống xe, Đổng Lam định đi lấy vali của mình thì Lam Úy bước lên hai bước chắn trước mặt cô, nói: “Để tôi.”
Đổng Lam kinh ngạc liếc nhìn Lam Úy một cái, tên này chắc lương tâm trỗi dậy rồi.
Sáng thứ Bảy, Đổng Lam ngủ một mạch đến trưa. Mò lấy điện thoại trên tủ đầu giường, cô thấy tin nhắn của Lam Úy hỏi có đi siêu thị không. Cô trả lời: [Tôi vừa ngủ dậy.]
Lam Úy nhắn: [Nhanh lên.]
Đổng Lam đáp: [Xuống ngay đây.]
Đổng Lam rửa mặt xong xuôi đi xuống lầu, thấy tên kia đã đứng ở đại sảnh, tay vẫn cầm chiếc ô đó. Lúc nãy Đổng Lam đi vội không để ý bên ngoài có mưa hay không, giờ nhìn từ đại sảnh ra mới thấy trời âm u, mưa bụi giăng kín lối. Thôi được rồi, thời tiết này đi siêu thị mua chút đồ ăn về nằm lì trong khách sạn cũng hợp lý. Đổng Lam sợ Lam Úy rồi, định đi mượn khách sạn một chiếc ô.
Lam Úy nói: “Lần này tôi đảm bảo sẽ che ô tử tế, cho tôi cơ hội lấy công chuộc tội đi.”
Đổng Lam nhìn anh, như muốn xác nhận xem lời nói có thật hay không. Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lam Úy, Đổng Lam tin lời anh. Hai người đi chung một chiếc ô, siêu thị đồ nhập khẩu cũng không xa lắm, đi bộ khoảng mười mấy phút là tới.
Đến siêu thị, Lam Úy đẩy xe đi trước, Đổng Lam thong thả xem đồ phía sau. Lam Úy đi đến khu vực bán bim bim liền gọi Đổng Lam: “Ở đây có loại bim bim khoai tây lát mỏng cô thích ăn này.”
Đổng Lam bước tới, liếc nhìn trên kệ hàng thấy bao bì in hình ba người đàn ông vác bao tải ớt, đây là loại bim bim khoai tây lát mỏng vị ớt ngọt siêu ngon, cô lấy làm lạ hỏi: “Sao anh biết tôi thích ăn loại này?”
Lam Úy cũng thẳng thắn thừa nhận: “Tôi lướt xem trang cá nhân của cô.”
Đổng Lam: “…”
Bài đăng đó ít nhất cũng phải từ một năm trước rồi. Tần suất đăng bài của cô không cao, lội ngược dòng về một năm trước quả thực cần chút kiên trì. Người bình thường ai rảnh rỗi sinh nông nổi đi lục lại trang cá nhân của đồng nghiệp từ một năm trước chứ, đúng là đồ thần kinh.
Đổng Lam lấy rất nhiều bim bim, ném hết vào xe đẩy.
Tiếp đó, Đổng Lam phát hiện ra dạo gần đây Lam Úy dường như lương tâm trỗi dậy hơi nhiều quá mức.
Sáng thứ Hai, họp giao ban xong định ghé quán ven đường mua đại cái gì đó ăn sáng, Lam Úy lại bảo vào KFC ăn. Đổng Lam lườm anh một cái: “Anh mời hả?”
Lam Úy đáp: “Được thôi.”
Đổng Lam thật sự không ngờ tới, lời đã nói ra rồi đành phải đi theo. Vào KFC, Lam Úy bảo: “Cô tìm chỗ ngồi đi.”
Đổng Lam ngước mắt nhìn Lam Úy, ờm, làm thật đấy hả, mà thôi cũng được, buổi sáng vắng người, cô chọn một bàn bốn người để ngồi cho rộng rãi.
Lam Úy đi gọi đồ, nhớ lại xem bình thường Đổng Lam thích ăn gì, dữ liệu trong đầu cũng khá phong phú. Anh gọi hai suất, bưng khay đồ ăn đến, ngồi xuống vị trí đối diện Đổng Lam.
Quả nhiên, đầu gối chạm đầu gối. Đổng Lam thu chân về, khẽ hất cằm ra hiệu: “Anh không thể ngồi chéo sang bên kia được hay gì?”
Lam Úy nói: “Xa quá.”
Đổng Lam: “…”
Trong suất ăn có sữa đậu nành, Đổng Lam vừa định đưa tay lấy thì Lam Úy ngăn lại: “Sữa đậu nành nóng lắm, cẩn thận.” Vừa nói anh vừa cắm ống hút vào rồi mới đưa cốc sữa cho Đổng Lam.
Đổng Lam khó hiểu hỏi: “Sao anh chịu nóng còn giỏi hơn cả tôi thế?”
Lam Úy đáp: “Đương nhiên rồi, tôi là đàn ông mà.”
Câu nói này khiến Đổng Lam suýt nổi da gà, tên này làm như lần đầu tiên phát hiện ra mình là đàn ông vậy. Đổng Lam nói: “Anh dùng cái logic kiểu gì thế, vì anh là đàn ông nên chịu nóng giỏi hơn tôi á?”
Lam Úy nói: “Không có logic gì cả, toàn là tình cảm thôi.”
Đổng Lam không nhịn được lại lườm một cái: “Thần kinh.”
Tối đến, họp hành xong xuôi, Đổng Lam vẫn làm việc trong phòng Lam Úy. Hôm nay làm hơi muộn một chút, bảng kế hoạch dự án vốn dĩ đều điều chỉnh dữ liệu gốc thủ công, nay Đổng Lam dùng công thức để tạo liên kết logic dữ liệu nội bộ, chỉ cần điều chỉnh một biến số thì các biến số liên quan sẽ tự động thay đổi theo. Công thức hơi phức tạp, có vài chỗ vừa phải tra cứu vừa làm.
Đổng Lam bị kẹt ở một công thức, bèn gọi Lam Úy qua xem. Lam Úy đi tới, cúi người xuống nhìn công thức, logic áp dụng quá rắc rối: “Có cách đơn giản hơn.”
Mắt dán vào màn hình, tay Lam Úy tìm chuột, vô tình đặt lên tay Đổng Lam. Xúc cảm trơn láng mịn màng truyền tới. Đổng Lam bình thường làm việc nói năng nhu cương có đủ, thi thoảng lại châm chọc người ta một câu nên Lam Úy cũng chẳng coi cô là phụ nữ. Nhưng từ khi dùng ánh mắt đàn ông nhìn Đổng Lam, tay anh như đang nắm một bánh xà phòng, trơn tuột không nắm chặt được nhưng lại chẳng muốn buông ra, thời gian dừng lại trên mu bàn tay Đổng Lam hơi lâu một chút.
Đổng Lam nhận ra sự khác thường. Đối với Đổng Lam, trò chơi mập mờ chốn công sở không có gì xa lạ, thậm chí còn là một loại nhu cầu trong công việc, một loại chất bôi trơn nơi làm việc. Có thể giao tiếp và hợp tác theo cách ít gây tổn hại cho nhau nhất cũng là một loại năng lực. Nhìn thấu nhưng không vạch trần, miễn là không động chạm đến lợi ích cốt lõi thì sự mập mờ cũng là một loại giá trị có cảm xúc.
Chỉ có điều đối tượng mập mờ lại là Lam Úy khiến Đổng Lam có chút không quen. Lam Úy vốn là kẻ kiêu ngạo, hai người ở hiện trường lâu như vậy, Lam Úy chưa bao giờ coi cô là phụ nữ mà đối đãi, chứ đừng nói đến chuyện tán tỉnh mập mờ, trên mặt lúc nào cũng chỉ viết hai chữ chê bai.
Đổng Lam nhận thấy sự mập mờ của Lam Úy hơi quá đà. Lần nào đi ăn cùng nhau Lam Úy cũng chủ động trả tiền, Đổng Lam chưa kịp ăn tối thì Lam Úy đã gọi đồ ăn ngoài giao đến tận phòng, mà toàn gọi đồ từ quận Nam Sơn bên cạnh.
Sau một lần nữa nhận được đồ ăn từ quận Nam Sơn, Đổng Lam cuối cùng không nhịn được mỉa mai: “Lãnh đạo còn chưa làm được đã bắt đầu giở trò quản lý kiểu mập mờ rồi hả?”
Lam Úy sững người tại chỗ, mặt bỗng nhiên đỏ bừng, gãi gãi đầu: “Lãnh đạo cái khỉ gì, cô không nhìn ra là tôi đang theo đuổi cô sao?”
Lần này đến lượt Đổng Lam ngơ ngác, trợn tròn mắt quan sát biểu cảm của Lam Úy, không phân biệt được thật giả. Mà cô cũng lười phân biệt, bèn đáp qua loa: “Tôi không có hứng thú yêu đương với đồng nghiệp, anh muốn theo đuổi tôi thì nghỉ việc trước đi.”
Lam Úy ngay lập tức rút điện thoại định gọi cho Chu Châu: “Tôi gọi ngay bây giờ.”
Đổng Lam há hốc mồm, vội vàng ngăn lại: “Sao con người anh cứ nghe gió tưởng mưa thế hả? Nếu anh nói với Chu Châu là anh muốn yêu đương với tôi nên nghỉ việc, anh để lãnh đạo nhìn tôi thế nào? Ở bộ phận dự án chưa làm được thành tích gì đã khiến đồng nghiệp nghỉ việc. Công việc này đối với anh không quan trọng nhưng đối với tôi rất quan trọng đấy.”
Lam Úy nghe xong đáp: “Biết rồi.”
Cuộc điện thoại này của Lam Úy chưa kịp gọi đi thì đã nhận được điện thoại từ hiện trường trước. Hiện trường báo lại rằng vừa rồi có một nhóm khách hàng gồm cả bên SOLA và nhà máy hạ nguồn đến, lấy một lô sản phẩm, chọn ngẫu nhiên ba thiết bị rồi đo đi đo lại mười lần. Họ không cho kỹ sư của Ba Quang thao tác, tự mình thao tác xong thì copy toàn bộ dữ liệu và chương trình mang đi.
Lam Úy hỏi: “Tại sao thiết bị của chúng ta lại để khách hàng tự ý động vào? Không ai cản lại sao?”
Kỹ sư hiện trường đáp: “Người của chúng ta đều bị chặn lại hết rồi.”
Lam Úy và Đổng Lam nhìn nhau: “Nguy to rồi!”
Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi - Lục Hữu Gian
