Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Chương 4: Là Đứa Con Do Hai Người Sinh Ra
Chiếc bàn vốn chỉ dùng để chất ly trà sữa lúc này đã bị những bát thuốc chiếm đóng, giữa bàn còn đặt một chậu dứa ngâm nước muối. Cái nồi dùng để sắc thuốc đã được cọ rửa sạch sẽ, bếp lò ngoài sân cũng được dọn dẹp gọn gàng.
Lẫm Đông cảm thấy vị đắng của thuốc lại dâng lên, như một sợi dây thừng siết chặt lấy lưỡi cậu. Dứa đáng lẽ nên ngâm thêm một lúc nữa, nhưng cậu nóng lòng muốn xua tan vị đắng trong miệng, liền cầm một miếng lên, vị ngọt thanh mát lập tức lan tỏa khắp khoang miệng.
Cậu bất giác thở phào nhẹ nhõm, sợi dây thần kinh căng cứng từ lúc gặp Hàn Cừ đếm giờ, cuối cùng cũng được nới lỏng một chút. Cậu ngồi trên ghế, vừa ăn dứa vừa ngẩn người. Đợi đến khi nước thuốc trở nên ấm ấm, cậu nhớ lại lời Hàn Cừ nói, dùng màng bọc thực phẩm bọc miệng bát lại, cẩn thận cất vào tủ lạnh. Làm xong tất cả, cậu nhìn quanh không gian dường như đã trở nên khác lạ vì sự xuất hiện của Hàn Cừ, khẽ “a” lên một tiếng.
Hàn Cừ quên mang áo khoác đi rồi.
Cậu cầm chiếc áo khoác lên, đó là một chiếc áo khoác gió mỏng màu xám đậm, tuy mỏng nhưng cản gió rất tốt. Lúc trên xe máy, chiếc áo khoác choàng lên người cậu, mồ hôi lạnh và gió đã không còn khiến cậu run rẩy nữa. Nhưng mồ hôi của cậu cũng dính vào áo.
Cậu bỗng cảm thấy may mắn vì Hàn Cừ đã để quên áo khoác. Chỉ nghĩ đến việc Hàn Cừ mang chiếc áo có mùi mồ hôi của cậu về, vô tình hay cố ý ngửi thấy, cậu lại cảm thấy hai má mình nóng bừng.
Nhưng không biết từ lúc nào, cậu đã cầm chiếc áo lên, do dự một lúc rồi chậm rãi đưa lên trước mặt, hoảng hốt như đang làm chuyện xấu, vùi mặt vào đó, cố gắng tìm kiếm mùi hương của anh còn sót lại trong đó. Là mùi chanh đã vỗ về cậu trên xe máy, có lẽ đến từ một loại bột giặt hoặc xà phòng bình thường nào đó. Cậu nhắm mắt lại, những cảm xúc cuộn trào trong lòng cậu như đi xuống một đoạn cầu thang dài và dốc, cuối cùng cũng bình lặng trở lại.
Ngày hôm sau, Lẫm Đông bị đánh thức bởi những tiếng ồn ào lặp đi lặp lại hàng ngày ở hẻm Tình Thiên, điều khác biệt là lần này còn có cả tiếng la hét của Bạch Nhất. “Anh Đông Đông! Sao anh lại ngủ ở đây? Hôm qua anh không về à? Anh… cái áo anh đang ôm là của ai thế?”
Lẫm Đông vẫn còn cảm, đầu óc cậu quay cuồng, tiếng hét này của Bạch Nhất lập tức làm cậu tỉnh táo hẳn. Cậu bật mạnh dậy, nhìn thấy chiếc áo khoác nhàu nhĩ trong lòng mình. Cậu theo bản năng muốn ném nó đi, tay đã dùng sức, nhưng chỉ là mở ra phủi phủi rồi gấp lại đặt lên giường xếp.
Bạch Nhất chợt hiểu ra, “Là của anh chàng tối qua!”
Vẻ mặt Lẫm Đông vẫn bình thản đi rửa mặt. “Đại Đông Logistics” ban đêm cần người trực, thỉnh thoảng cậu cũng ở lại đây, vậy nên đồ dùng sinh hoạt vẫn đầy đủ. Cậu giả vờ tùy ý nhìn vào gương, tối qua cậu ngủ không ngon, sắc mặt tái nhợt tiều tụy.
Thực ra thì tối qua thuốc đã phát huy tác dụng rất nhanh, chưa đến nửa đêm cậu đã hạ sốt, sau đó thì ngủ thiếp đi, nhưng cậu ngủ không sâu, chập chờn mơ thấy những khổ nạn mà Hàn Cừ đã phải trải qua khi làm nội gián, còn có bộ dạng thảm thương người không ra người ma không ra ma lúc mới được đón về nước.
Thật kỳ lạ, rõ ràng cậu không hề tận mắt nhìn thấy Hàn Cừ bị tổn thương, nhưng giấc mơ của cậu lại chân thực đến vậy. Cậu hét lớn, nhưng Hàn Cừ trong mơ lại không nghe thấy gì, dường như những viên đạn bắn vào người Hàn Cừ, những cực hình Hàn Cừ phải chịu đựng, cũng rơi xuống thân thể cậu. Cậu vừa gào khóc vừa vùng vẫy, nhưng mãi không thể tỉnh dậy được. Lúc này nhìn đôi mắt sưng đỏ của mình, cậu bực bội nhổ bọt kem đánh răng ra, vốc nước lạnh vỗ lên mặt.
Tủ lạnh trong cửa hàng chủ yếu do Bạch Nhất quản lý, các loại đồ ăn vặt thiếu là lại bổ sung. Nhưng hôm nay thuốc của cậu đã chiếm hơn nửa tủ lạnh rồi, hôm qua Lẫm Đông đã lấy ra một số thực phẩm không cần bảo quản lạnh. Bạch Nhất mở tủ lạnh thì “Ơ” một tiếng, không những không tức giận vì địa bàn bị chiếm, ngược lại còn ngân nga hát. “Anh, thuốc này phải hâm nóng đúng không? Uống trước hay sau bữa ăn vậy? Em hâm giúp anh. Yeah, còn có dứa ướp lạnh nữa này!”
Nỗi sợ hãi bị vị đắng chi phối khiến da đầu Lẫm Đông căng lên, đừng nói là còn phải uống sáu bát, chỉ một bát thôi cậu cũng không uống nổi. Triệu chứng đã giảm bớt, sau này không uống nữa cũng được. Nhưng lựa chọn “đổ đi” vừa xuất hiện trong đầu đã lập tức bị cậu xua tan. Đó là thuốc do Hàn Cừ sắc cho cậu mà.
Bạch Nhất mang bữa sáng đến, có xôi nếp chua cay thêm gia vị, còn có cháo và bánh bao. Lẫm Đông không có khẩu vị gì, uống một bát cháo là no rồi. Bạch Nhất ân cần bưng bát thuốc đã hâm nóng lên, sau đó ngồi lì bên bàn không chịu đi, vẻ mặt cậu ta trông vô cùng hóng hớt. “Anh, anh chàng kia rốt cuộc là ai vậy?”
“Một người quen thôi.” Lẫm Đông bưng bát đi ra sân, sợ Bạch Nhất lại nói gì đó, khiến cậu uống được nửa chừng lại nôn ra.
Nhưng Bạch Nhất vẫn đuổi theo ra, “Chỉ là quen thôi sao? Em thấy không có giống!”
Lẫm Đông nín thở tu ừng ực hết bát thuốc, ánh mắt cậu có chút đờ đẫn, tiếng lải nhải của Bạch Nhất nghe không rõ lắm, trên đầu như có một chữ “Đắng” khổng lồ đè nặng. Vài giây sau, Lẫm Đông ăn liên tiếp ba miếng dứa ngâm qua đêm, vị đắng vừa bị át đi, lời nói của Bạch Nhất cũng trở nên rõ ràng hơn, “Chắc chắn là hai người có chuyện gì đó, nếu không sao anh lại ôm áo anh ấy ngủ chứ?”
Lẫm Đông: “…”
Bạch Nhất phấn khích nói: “Thảo nào hôm qua anh vội đuổi em về! Anh ấy sắc thuốc cho anh à, anh ấy còn gọt dứa cho anh nữa hả?”
Lẫm Đông thầm trách sao hàng hóa hôm nay vẫn chưa đến, “Đừng nói linh tinh, anh ấy là cảnh sát.”
“Cảnh sát?” Bạch Nhất mở to mắt, “Thật sự có cảnh sát nước anh qua đây giao lưu à?”
Lẫm Đông tưởng trọng điểm của Bạch Nhất đã chuyển dời, đang định bắt đầu công việc hôm nay, không ngờ Bạch Nhất lại nói: “Cảnh sát thì có sao, không phải anh cũng là cảnh sát à?”
Lẫm Đông nhíu mày, “Cái đó, tôi không tính.”
“Sao lại không tính? Diễn hay như thế, em xem ba lần, em gái em xem năm lần rồi đấy!” Sau khi Bạch Nhất xem xong “Vũ Sự” thì trở thành fan cứng của Lẫm Đông, không chỉ tự mình xem, mà còn chia sẻ tài nguyên phim lậu đã tải về cho họ hàng bạn bè xem. Có lần Lẫm Đông bị kéo đến nhà Bạch Nhất làm khách, bị ép phải biểu diễn liên hoàn các vai diễn cho em gái Bạch Nhất là Bạch Thiểm cùng với đám trẻ con hàng xóm xem.
Năm đó cậu ra mắt vì có ngoại hình đẹp, nổi tiếng vì có tư bản chống lưng, nhận được nhiều tài nguyên phim ảnh ăn khách. Trong số rất nhiều vai diễn cậu đã đóng, đều giống như những người bạn tương kính như tân với nhau, bây giờ diễn cho bạn bè xem cũng không sao, chỉ có vai cảnh sát Vũ Phong trong “Vũ Sự” là cậu không muốn bị người khác bàn tán. Nhưng những khúc mắc phức tạp trong đó, bản thân cậu cũng không thể nói rõ với người ngoài được. Vì vậy cậu chỉ có thể giả vờ như Vũ Phong cũng không khác gì với những vai diễn khác.
Lẫm Đông không nói gì, Bạch Nhất lại càng nói càng hăng say. Cậu ta thực sự rất thích “Vũ Sự”. Tuy rằng cậu ta có bộ lọc dành cho Lẫm Đông, nhưng vẫn cảm thấy, chỉ cần là Lẫm Đông diễn thì đều hay, nhưng địa vị TOP đầu của Vũ Phong là không thể lay chuyển được, đó là hình mẫu anh hùng mà cậu ta ngưỡng mộ từ nhỏ đến lớn, khen ngợi không tiếc lời, “Anh, không phải em khoe đâu, vai Vũ Phong anh diễn thật sự rất hay. Anh nói xem, một là anh chưa từng học trường cảnh sát, hai là không lớn lên trong môi trường như bọn em, sao anh lại có thể giống đến thế?”
Bạch Nhất đột nhiên thông suốt, “Chắc chắn là có người dạy anh đúng không!”
Lẫm Đông không nói tiếng nào mà yên lặng ăn dứa, trước đây cậu không phát hiện ra, hóa ra dứa để qua đêm hình như còn ngọt hơn.
Bạch Nhất như phát hiện ra châu lục mới, mắt cậu ta sáng như đèn pha chiếu tầm xa, “Chính là anh chàng kia dạy anh hả? Có phải không anh? Vậy hai người… vậy Vũ Phong không phải là của hai người…”
Ban đầu Lẫm Đông chỉ thuận tay cứu Bạch Nhất, không nghĩ sẽ để Bạch Nhất làm việc cho mình, nhưng sau này cậu phát hiện ra đầu óc Bạch Nhất rất lanh lợi, làm việc rất có logic, lúc đó mới giữ cậu ta lại. Nếu biết thằng nhóc này chỉ vài câu đã có thể nói toạc ra sự thật, có lẽ cậu sẽ không nhận Bạch Nhất nữa đâu.
“Anh, anh đừng có ăn nữa, em nói không sai đúng không?” Bạch Nhất giật lấy quả dứa. Lẫm Đông còn định giả vờ bình tĩnh, nhưng Bạch Nhất lại nói trúng tim đen cậu rồi: “Mỗi lần anh không biết phản ứng thế nào là lại ăn liên tục! Cơ mặt cử động để che giấu biểu cảm của mình!”
Bị thẳng thừng vạch trần như vậy, Lẫm Đông cũng không ăn dứa nữa, “Để qua đêm rồi không tốt, cậu cũng ăn ít thôi.”
Bạch Nhất mặc kệ, “Cho nên Vũ Phong thật sự là của hai người…”
Lẫm Đông hít sâu một hơi, nhưng lời nói tiếp theo của Bạch Nhất lại gây sốc toàn tập–
“Ừm, là thành quả nỗ lực chung của bọn tôi.”
“Là đứa con do hai người sinh ra!”
Lẫm Đông nghi ngờ mình nghe nhầm, ngây người một hồi lâu rồi hỏi lại, “Cái gì?”
Bạch Nhất rất hài lòng với phép ẩn dụ của mình, “Đương nhiên là con rồi! Anh diễn xuất trước ống kính, anh ấy dạy anh phía sau hậu trường. Diễn xuất của anh có tốt đến mấy mà không có cảnh sát thật dạy anh, anh có thể diễn được chân thật như vậy không? Anh ấy thì đúng là thật, nhưng anh ấy không phải diễn viên. Cho nên mới nói, Vũ Phong không thể thiếu ai trong hai người, giống như đứa trẻ, thiếu bố không được, thiếu mẹ lại càng không được!”
Lẫm Đông mấp máy môi mấy lần, cậu cứng họng không biết phải phản bác lại bậc thầy logic này như thế nào, mãi một lúc lâu sau cậu mới nói ra lời không thật lòng: “Chúng tôi không thân thiết đến vậy. Thực ra anh ấy cách tôi… rất xa.”
Lẫm Đông chưa bao giờ biết phải mô tả mối duyên gặp gỡ với Hàn Cừ là như thế nào, chỉ có một chữ “xa” mới có thể diễn tả được phần nào cảm giác của cậu. Hàn Cừ cách cậu xa biết bao nhiêu, Hàn Cừ là anh hùng quả cảm, cậu chỉ là một người bình thường chọn cách lùi bước vào thời khắc sinh tử. Cậu đã từng vụng về bắt chước người anh hùng đó, càng khiến khoảng cách giữa cậu và Hàn Cừ bị kéo dài vô tận.
“Đùa gì thế!” Bạch Nhất không tin, “Hai người trông rất thân mật mà, xa đến mấy thì chẳng phải anh ấy cũng chạy đến thăm anh rồi sao? Hơn nữa, con cũng có rồi, còn bảo không thân! Không thân thì hai người cứ làm cho thân lên đi!”
Lẫm Đông nghe mà mí mắt giật giật liên hồi, cậu vội vàng chặn lời Bạch Nhất lại, “Cậu hiểu sai tiếng Hán rồi, chúng tôi không nói như vậy.”
Trước khi Bạch Nhất kịp tranh cãi, Lẫm Đông nói nhanh như bắn súng liên thanh, vội vàng giao nhiệm vụ. Người xin nghỉ vì cúm rất nhiều, nhưng hàng hóa không đợi người, thiếu người thì phải ra ngoài tìm lao động thời vụ, nhiệm vụ kết nối cũng nặng nề hơn. Bạch Nhất như đang làm bài đọc hiểu, cậu ta gật đầu lia lịa, ghi xong mục cuối cùng rồi cậu ta mới phàn nàn, “Anh, anh cố tình dùng từ khó để chơi khó em à!”
Lẫm Đông làm diễn viên lâu như vậy, tuy cậu không phải diễn viên gạo cội gì, nhưng trong cuộc sống hàng ngày vẫn đủ dùng, “Nghĩ nhiều rồi, trước đây ngày nào cũng học thuộc lời thoại, vừa rồi không tự chủ được lại nói năng văn vẻ.”
Bạch Nhất nửa tin nửa ngờ, thấy Lẫm Đông định đi, cậu ta gọi với theo: “Anh, anh đi đâu đấy?”
“Giao hàng.”
Bạch Nhất kéo người lại, “Anh ốm thế này rồi còn giao hàng cái gì nữa? Có em ở đây, yên tâm! Anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe, uống thuốc, ăn chút dứa gì đó đi!”
Nếu không biết Bạch Nhất không giỏi nói móc, Lẫm Đông đã tưởng cậu ta đang nói bóng nói gió rồi. “Tôi vẫn phải ra ngoài.” Lẫm Đông không ngồi yên được, “Cũng một thời gian rồi tôi không qua bên Calis.”
“Anh đến đó lây bệnh cho bọn trẻ con à?” Câu nói của Bạch Nhất khiến Lẫm Đông đứng khựng lại, cậu có chút nản lòng vuốt lại mái tóc, mở tủ lạnh ra, mơ mơ màng màng lại bưng một bát thuốc ra.
Bạch Nhất hét lớn: “Thuốc của anh cảnh sát có ngon thì cũng không thể uống liên tục mãi được!”
Lẫm Đông nghiến chặt răng hàm, “Cậu đi nhanh lên đi!”
Liên tục có nhân viên ra ra vào vào, có người vừa khỏi cúm. Lẫm Đông ở lại mặt tiền cửa hàng gần nửa buổi sáng, cậu cảm thấy mình khá vướng víu, nói không chừng cậu còn lây bệnh cho người vừa khỏi, vậy nên dứt khoát mang theo thuốc cho bữa trưa và tối, mặc áo khoác gió của Hàn Cừ, cưỡi xe máy đi về phía thôn làng ở phía Nam thị trấn Sa Vũ.
Vùng ven thị trấn, nhà cửa thấp bé và rất thưa thớt, thỉnh thoảng có xe ba bánh chạy qua. Ven đường có mấy ông lão mặc áo ba lỗ dùng tiếng địa phương chào hỏi Lẫm Đông, cậu cũng khàn giọng đáp lại. Xe máy lượn lách trên con đường nhỏ gập ghềnh, cuối cùng dừng lại trước một ngôi nhà vườn được tường đất bao quanh. Cổng nhà làm bằng tôn, trên tường đất có giăng dây thép gai, dựng đầy gai nhọn. Lẫm Đông mở cổng, dắt xe máy vào, thở dài một hơi.
Ngôi nhà vườn này mới thực sự là nhà của cậu ở thị trấn Sa Vũ. Mùa hè cậu đến đây, mua mặt tiền ở hẻm Tình Thiên trước, cậu đã ở đó một thời gian, sau này nhân viên đông lên, cậu lại mua một khoảng sân có căn nhà nhỏ hai tầng va kèm theo một tầng hầm này. Vốn định dành thời gian sửa sang lại cho tử tế, rồi trồng thêm ít cây cối gì đó, nhưng bận rộn quá nên cậu cũng không ngó ngàng gì tới được, đến giờ cũng chỉ có một phòng ngủ và nhà vệ sinh là có thể sử dụng.
Người Hàn Cừ to hơn cậu một vòng, hôm qua khoác áo nên không cảm thấy gì, lúc này mặc vào người mới có cảm giác rộng thùng thình, cực kỳ không vừa vặn. Cậu đến trước chiếc gương soi toàn thân duy nhất trong nhà, nhìn một lát rồi tự nói với mình rằng, “Cao hơn mình nhiều thế sao…”
Trước đây cậu chưa bao giờ ý thức được sự chênh lệch về vóc dáng này, ngay cả khi Hàn Cừ nắm tay cậu sửa động tác, và cả hôm qua khi cậu ôm eo Hàn Cừ. Quần áo mới là thứ khách quan. Nghĩ đến cảnh tượng trên xe máy, cậu lại ngẩn người, đã gần hai mươi tiếng trôi qua rồi, nhưng cậu vẫn chưa thể sắp xếp lại được suy nghĩ của mình. Điều cậu nên hỏi Hàn Cừ trước nhất là, cơ thể anh đã hoàn toàn khỏe mạnh chưa? Nhưng câu trả lời dường như đã quá rõ ràng. Cái lý luận “con cái” của Bạch Nhất càng làm cậu rối thêm, cậu và Hàn Cừ sao lại… có con được?
Lẫm Đông xoa mặt, nghĩ rằng mình mang áo của Hàn Cừ về không phải để tự mặc như một kẻ b**n th**, mà chỉ muốn giặt sạch, tìm cơ hội trả lại cho anh tôi.
Trong nhà không có máy giặt, nhưng bồn rửa lại rất lớn. Nước chảy ào ào, Lẫm Đông chạy ra tiệm tạp hóa trong thôn lựa tới lựa lui, dưới ánh mắt xem thường của chủ tiệm tìm được loại bột giặt có mùi chanh, vì đổ quá nhiều nên cả sân tràn ngập mùi hương, bồn rửa cũng đầy bọt xà phòng.
Lẫm Đông nghĩ, sự xuất hiện của Hàn Cừ cũng giống như bọt xà phòng vậy. Anh sẽ ở lại thị trấn Sa Vũ này đến bao giờ?
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
