Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Chương 3: Người Nên Nói Lời Cảm Ơn Là Tôi Mới Phải
Khởi động xe máy, lướt đi trên những con phố mà Lẫm Đông đã sớm quen thuộc. Cậu ngơ ngẩn nhìn bóng lưng Hàn Cừ, chỉ cảm thấy mọi chuyện đang xảy ra lúc này đều không phải thật. Tóc Hàn Cừ dài hơn so với trước đây cậu từng thấy, không còn là tóc húi cua nữa, còn được cẩn thận chải chuốt tạo kiểu một chút, có điều đã bị gió thổi rối tung cả lên.
Lúc Hàn Cừ còn chưa tỉnh lại, cậu đã từng lén sờ mái tóc ngắn bị cạo sát da đầu của anh, rõ ràng người còn chưa biết sống chết ra sao, mà tóc lại vẫn cứ bừng bừng sức sống đâm vào tay. Cậu nới lỏng tay trái đang nắm chặt giá đỡ, đột nhiên rất muốn sờ thử xem mái tóc dài của Hàn Cừ có mềm hơn chút nào không.
“Tôi mới đến đây chưa lâu, còn chưa quen đường, cậu chỉ đường cho tôi đi nhé.” Hàn Cừ nói.
Lẫm Đông lập tức rụt tay lại, “À… vâng, tôi ở hẻm Tình Thiên, đi đến phía trước kia thì rẽ phải…”
“Ừm.”
Lẫm Đông lại trở về tư thế ngả người ra sau. Cơ thể cậu đang sốt, mỗi lần hít thở dường như lại rút đi một phần sức lực, nhưng vì đang ngồi trên chiếc xe máy do Hàn Cừ lái, eo cậu lại nhất quyết không chịu mềm xuống. Hai tay cậu dùng sức đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, hai cánh tay khẽ run rẩy, mồ hôi trên lưng túa ra nhiều hơn. Gió lùa qua lớp áo ướt đẫm, cậu gần như không thể cảm nhận được là mình đang lạnh hay nóng nữa.
Xe máy đột nhiên chạy chậm lại, Lẫm Đông lảo đảo chúi người về phía trước theo quán tính, cổ họng cậu bật ra tiếng rên khe khẽ. Lòng bàn tay cậu đổ mồ hôi, nắm vào giá đỡ bị trơn tuột, cậu vội lau tay vào quần, lại nghe Hàn Cừ nói: “Cậu ngồi thế kia sẽ ngã đấy.”
“Hả?”
Hàn Cừ không quay đầu lại, nhìn vào gương chiếu hậu, “Tôi vững hơn giá đỡ.”
Lẫm Đông khẽ thở ra một hơi, cậu đã sốt đến mức sắp nhũn ra thành vũng bùn. Đương nhiên là cậu biết ôm lấy Hàn Cừ sẽ an toàn và dễ chịu hơn nhiều so với việc cố bám vào giá đỡ.
Hàn Cừ lại nói: “Nếu cậu không ngại.”
Lời vừa dứt, một thân hình nóng bừng đã áp sát vào lưng anh. Cột sống Hàn Cừ hơi cứng lại, đuôi mắt cũng hơi nheo lại, nhưng Lẫm Đông khó chịu quá mức, không nhận ra được những thay đổi nhỏ nhặt này. Cậu như vớ được khúc gỗ trôi nổi trên mặt nước, không, còn đáng tin cậy hơn cả khúc gỗ trôi nổi gấp vạn lần. Cậu thả lỏng bản thân, dựa sát vào người Hàn Cừ, để tấm lưng vững chãi của anh vỗ về những cảm xúc hỗn loạn trong lòng mình.
Nhưng không lâu sau, xe máy lại dừng sát vào lề đường. Giọng Hàn Cừ mang theo sự quan tâm: “Cậu đang run.”
Mồ hôi lạnh trên người Lẫm Đông chảy ròng ròng, gió lùa vào quần áo, run rẩy là phản ứng bản năng không thể kiềm chế. Cậu có chút ngượng ngùng: “Không sao.”
Hàn Cừ cởi áo khoác ngoài, nhẹ nhàng khoác ra phía sau. Trước mắt Lẫm Đông tối sầm lại, mùi chanh thoang thoảng bao bọc lấy cậu. Hàn Cừ kéo chặt áo khoác cho cậu, “Tạm thời che đỡ một chút.”
Xe máy lại lên đường. Bên trong, Hàn Cừ chỉ mặc một chiếc áo phông ngắn tay màu đen. Lẫm Đông nắm lấy vạt áo bên hông anh, mãi một lúc lâu sau mới khẽ nói: “Cảm ơn anh.”
Một lát sau, Hàn Cừ hỏi: “Đoạn này đi thế nào?”
Lẫm Đông hé mắt, “Rẽ trái, sau đó lại rẽ trái.” Lần đầu tiên cậu oán trách thị trấn Sa Vũ sao mà nhỏ bé quá, từ phố Akalu đến hẻm Tình Thiên, nhanh như một cái chớp mắt. Cậu nhìn thấy đầu hẻm đông đúc, thấy người bán trà sữa đang xách túi lớn tiếng rao hàng, mùi ngọt ngấy át đi cả mùi chanh trên người Hàn Cừ, cậu lại một lần nữa coi trà sữa là tội lỗi.
Đoạn đường cuối cùng, xe máy như lướt qua biển người. Hàn Cừ ngẩng đầu, khẽ đọc ba chữ “Đại Đông Logistics”. Tai Lẫm Đông lập tức nóng bừng, lắp bắp giải thích cho mình, “Nhập gia tùy tục, đặt bừa thôi à.”
Vậy mà Hàn Cừ lại cười khẽ, “Thú vị đấy.”
Lẫm Đông tháo mũ bảo hiểm xuống, không khỏi nghĩ, cái tên vừa quê mùa vừa thô kệch này thì có gì mà thú vị chứ?
“Anh Đông Đông!” Bạch Nhất lao ra, cậu ta cũng vừa mới giao vật liệu xây dựng về. “Đại Đông Logistics” bây giờ nhân viên đổ bệnh la liệt, cậu ta nghiễm nhiên trở thành trụ cột. Thấy Lẫm Đông trông ốm yếu sắp ngã đến nơi nhưng lại có vẻ phấn chấn lạ thường, rồi lại nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh Lẫm Đông, Bạch Nhất nuốt hết những lời định nói vào bụng, “Anh, vị này là…”
Nên giới thiệu Hàn Cừ thế nào đây? Lẫm Đông lại bị tắc tị, “Anh ấy là…”
“Tôi là bạn của anh Đông Đông nhà cậu.” Hàn Cừ lại thong thả gật đầu chào Bạch Nhất, nói xong liền nhìn vào trong, “Bên trong có nước nóng không? Anh Đông Đông nhà cậu bị cảm rồi.”
Nghe Hàn Cừ gọi “anh Đông Đông”, thái dương Lẫm Đông giật giật liên hồi. Lời nói của Hàn Cừ dường như mang theo ý cười, nhưng cậu không phân biệt được ý cười này đến từ đâu, khiến cậu càng thêm bực bội vì mình đổ bệnh không đúng lúc.
Bạch Nhất nhảy dựng lên, hóa thân thành ông bố già, “Anh, anh bị cảm rồi mà còn đi giao hàng gì nữa? Nếu không phải vị này…”
Hàn Cừ nói: “Tôi họ Hàn, Hàn Cừ.”
Bạch Nhất nói: “Nếu không phải gặp được anh Hàn, xem anh về kiểu gì! Ngất xỉu ở bên ngoài, bị người ta bắt đi mổ cướp thận cũng không biết!”
Lẫm Đông: “…”
Hàn Cừ: “…”
“Tôi nghe nói thị trấn Sa Vũ bây giờ không còn ai làm cái trò mổ người cướp thận nữa mà, phải không?” Hàn Cừ hắng giọng.
Bạch Nhất gãi đầu, “Anh Hàn đừng tin, em nói bừa đấy! Chỗ bọn em an toàn lâu rồi, nếu không anh Đông Đông cũng không đến đâu! Phải không anh Đông Đông!” Vừa nói, Bạch Nhất vừa chen đến bên cạnh Lẫm Đông, thì thầm: “Anh, anh Hàn làm nghề gì thế? Em có làm anh mất mặt không?”
Lẫm Đông đau đầu muốn chết, chỉ muốn đuổi Bạch Nhất đi ngay lập tức, “Muộn thế này rồi, cậu không có việc gì thì về đi.”
Nhưng Bạch Nhất lại không hiểu ý cậu, “Em ở lại chăm sóc anh! A… hắt xì!”
Hàn Cừ bước lên, “Hai bệnh nhân chăm sóc nhau, lây nhiễm chéo à?”
Bạch Nhất ngẩn người, “Em cũng bị cảm rồi à?”
Lần này Lẫm Đông thực sự đuổi người, đẩy Bạch Nhất ra cửa, Bạch Nhất sụt sịt mũi kêu lên: “Ấy, anh đừng vội, em đi, em đi truyền nước ngay đây!”
Cuối cùng cũng yên tĩnh, Lẫm Đông ngồi phịch xuống ghế, nhưng Hàn Cừ vẫn chưa rời đi. Lẫm Đông ngẩng đầu nhìn anh, anh đang quan sát cách bài trí trong văn phòng. Đây chỉ là mặt tiền của một công ty vận chuyển bình thường, chẳng có gì gọi là bài trí cả, trên bàn đặt máy tính, cạnh tường có hai chiếc giường gấp dã chiến.
“Đội, đội trưởng Hàn.” Cuối cùng Lẫm Đông cũng gọi ra được danh xưng này, “Anh…”
“Có thuốc không?” Hàn Cừ nhấc ấm đun nước siêu tốc lên, bên trong có nước sôi.
Sau khi đến nước M, Lẫm Đông chưa từng bị cảm, trong cửa hàng căn bản không có chuẩn bị thuốc, nhưng trên đường về lão Đỗ có dúi cho cậu ít thuốc nam, vẫn còn treo trên xe máy. “Có ít thuốc nam.”
Hàn Cừ mang túi thuốc nam vào, mở túi ra, ngón tay lật qua lật lại trong đám lá khô khác nhau, sau đó quay sang Lẫm Đông, “Cậu không biết đây là thuốc gì mà dám uống à?”
Thật ra Lẫm Đông không định uống, thuốc nam cần phải sắc, lại còn đắng, cậu không chịu nổi mùi vị đó. Nhưng Hàn Cừ nói vậy, cậu lại muốn bật lại, “Sao tôi lại không biết?”
Hàn Cừ vốc một nắm nhỏ, “Vậy cậu nói xem, đây là gì?”
Lẫm Đông: “… Tôi không biết.”
Hàn Cừ cười cười, hỏi: “Có nồi không?”
Lẫm Đông cảnh giác: “Anh muốn làm gì?”
“Sắc thuốc.” Hàn Cừ không thấy nồi trong nhà, bèn nhìn ra ngoài sân.
Lẫm Đông đi theo ra, dùng lời Hàn Cừ vừa nói để hỏi lại: “Anh biết đây là thuốc gì à?”
Hàn Cừ đã phát hiện ra cái bếp lò đặt trong sân, “Có nghiên cứu qua một chút. Cậu đừng ra ngoài, tôi sắc xong sẽ gọi cậu.”
Lẫm Đông dựa vào cửa, nhìn Hàn Cừ rửa nồi, nhóm lửa, bận rộn luôn tay. Hốc mắt cậu nóng rực, cảm thấy sàn nhà dưới chân cậu đang xoay tròn. Thực sự không đứng vững nổi nữa, cậu đi đến chiếc ghế đẩu nhỏ cách bếp lò không xa ngồi xuống.
Cái bếp lò này là do Bạch Nhất dựng lên. “Đại Đông Logistics” rất ít khi tự nấu ăn, Lẫm Đông bỏ tiền đặt cơm hộp bên ngoài làm cơm cho nhân viên. Nhưng thỉnh thoảng Bạch Nhất muốn khoe tài nấu nướng của mình, nên đã mang về một cái bếp lò đốt than. Lẫm Đông không ngờ cái bếp lò đó lại được dùng đến theo cách này.
Thấy cậu đến, Hàn Cừ vừa khuấy nồi thuốc, vừa tranh thủ nói: “Ngồi ngoài gió lạnh đấy.”
Lẫm Đông lắc đầu, bây giờ cậu đã mất cảm giác nóng lạnh rồi, “Không sao đâu.” Nhưng vừa mở miệng, vị đắng của thuốc nam đã theo gió tràn vào miệng, sắc mặt cậu trắng bệch, suýt nữa thì nôn.
Dường như Hàn Cừ không để ý đến biểu hiện mất bình tĩnh của cậu, “Đơn thuốc này không tệ, cậu cứ uống trước đi, đây là liều lượng thuốc uống cho ba ngày, uống xong mà không có tác dụng thì phải đi châm cứu rồi.”
Trong lời nói của Hàn Cừ, dường như châm cứu là chuyện gì đó khó chấp nhận lắm. Lẫm Đông ôm lấy chân, khuôn mặt nóng hầm hập của cậu áp vào đầu gối, âm thầm lặng lẽ lẩm bẩm trong lòng. Cậu cũng giống như nhiều người trẻ khác, không mấy coi trọng chuyện cảm cúm sốt cao, có thể kéo dài được thì cứ kéo dài, không đến mức bất đắc dĩ thì sẽ không đi khám. Nhưng cậu không sợ tiêm hay truyền dịch, chút đau đớn thoáng qua đó căn bản có thể bỏ qua.
Điều cậu thực sự sợ là uống thuốc, sợ uống thứ thuốc bắc đen kịt, mùi ngai ngái đó.
Thuốc nam ở thị trấn Sa Vũ, về bản chất cũng giống như thuốc bắc.
Ông ngoại của Lẫm Đông là một thầy thuốc đông y, người nhà cực kỳ tin tưởng vào thuốc bắc, cậu lớn lên trong mùi thuốc, hồi nhỏ, chỉ cần mắc bệnh vặt vãnh gì, thứ nhận được luôn là một thang thuốc khó nuốt. Lớn lên, thoát khỏi sự quản thúc của người lớn, cậu không bao giờ chịu uống thuốc bắc nữa, ngay cả ngửi mùi cũng không chịu. Từng có một trợ lý nhỏ làm việc cho cậu, mang thuốc bắc đến phòng làm việc để sắc, lúc đó cậu vừa quay xong cảnh đêm, mệt mỏi rã rời, ngửi thấy mùi đó liền nôn thốc nôn tháo, dọa cho cô trợ lý nhỏ khóc thét, từ đó trong đội ngũ của cậu không còn ai uống thuốc bắc nữa.
Nhưng mùa xuân năm nay, cậu đã tìm đến người bạn thân lúc sinh thời của ông ngoại, một bậc thầy trong giới đông y, dựa theo đơn thuốc người đó kê mà bốc thuốc, sắc thuốc, bị mùi thuốc hun đến suýt nôn cả mật xanh mật vàng, vậy mà vẫn kiên trì được hơn một tháng.
Lúc đó Hàn Cừ vừa tỉnh lại, chức năng cơ thể còn rất yếu, cần phải điều dưỡng lâu dài. Lúc Hàn Cừ tỉnh lại, xung quanh anh có rất nhiều người, bọn họ cũng giống như Hàn Cừ, đều là cảnh sát. Cậu tự cảm thấy xấu hổ, tự ti nên không muốn xuất hiện nữa. Điều cậu có thể làm cho Hàn Cừ, hình như cũng chỉ có tìm đến bậc thầy trung y kia, nhờ ông ấy giúp Hàn Cừ hồi phục.
Thuốc sắc xong, lần nào cũng nhờ bạn thân của Hàn Cừ là Trần Tranh mang đến, cậu dặn đi dặn lại là đừng nhắc đến tên mình. Chỉ cần nhìn thấy Hàn Cừ ngày một khỏe hơn, tâm trạng cậu lại vô cùng thoải mái.
“Được rồi.” Hàn Cừ múc ra một bát, mùi thuốc nồng nặc kéo Lẫm Đông về thực tại. Khi cậu hoàn hồn, Hàn Cừ đã bưng bát thuốc, ngồi xổm trước mặt cậu. Mùi thuốc k*ch th*ch thần kinh cậu, nhưng cậu tuyệt đối không muốn tỏ ra xấu hổ trước mặt Hàn Cừ, giả vờ bình tĩnh nhận lấy, nín thở đưa lên miệng.
“Không vội.” Hàn Cừ lại ngăn cậu lại, “Cậu cứ bưng đó đã, để nguội một lát rồi hẵng uống. Còn cái bát nào khác không?”
Lẫm Đông định đứng dậy, “Có, để tôi…”
“Cậu cứ nói ở đâu, để tôi lấy là được.” Tay Hàn Cừ nhẹ nhàng ấn lên vai cậu.
Lẫm Đông muốn tìm bát, không biết mình nên khóc hay nên cười khi phát hiện trong cửa hàng chỉ có hai cái bát, cốc dùng một lần thì có, nhưng thuốc quá nóng, không đựng được.
“Lúc nãy về, tôi thấy trong hẻm có cửa hàng bán đồ gia dụng, tôi đi một chuyến.” Hàn Cừ nói là đi ngay, Lẫm Đông nhìn theo bóng anh ra khỏi sân, cúi đầu, ngón tay đã bị bát thuốc làm bỏng đỏ.
Cửa hàng bán đồ gia dụng rất gần, với hiệu suất làm việc của Hàn Cừ, e rằng chưa đến mười phút sẽ quay lại. Lẫm Đông vội vàng thổi bát thuốc, muốn uống hết trước khi Hàn Cừ quay lại, không để anh nhìn thấy bộ dạng khổ sở như chết đi sống lại của mình.
Quả nhiên Hàn Cừ quay lại rất nhanh, một tay xách bảy tám cái bát, còn có một cuộn màng bọc thực phẩm, tay kia xách hai quả dứa. Nước thuốc vẫn còn rất nóng, Lẫm Đông không thể chờ đợi được nữa, ngửa cổ tu ừng ực, chỉ cảm thấy hồn lìa khỏi xác. Hình ảnh Hàn Cừ nhìn thấy chính là một Lẫm Đông như vậy – miệng hơi hé mở, mặt nửa đỏ nửa trắng, đôi mắt phủ sương mờ mịt nhìn anh chằm chằm.
Đắng quá, Lẫm Đông lau mặt, ấn vào mí mắt đang giật giật, “Anh còn mua cả hoa quả à?”
“Bổ sung chút vitamin.” Hàn Cừ rửa sạch từng cái bát, rót đều nước thuốc vào mỗi bát, trong nồi không còn một giọt. Lúc này Lẫm Đông đã cảm thấy bớt đắng hơn một chút, muốn tìm việc gì đó để làm, thấy dứa, vậy thì gọt dứa đi.
Nhưng Hàn Cừ xếp những bát thuốc đã đầy ngay ngắn xong, lại cầm lấy con dao Lẫm Đông vừa rửa sạch, “Chuyện chơi dao tôi chuyên nghiệp lắm.” Hàn Cừ cười nói.
“Vậy tôi…” Lúc này đầu óc Lẫm Đông đã nhanh nhạy hơn một chút, “Tôi đi pha chút nước muối.”
Tay trái Hàn Cừ xoay quả dứa, tay phải nhấc dao hạ xuống, gọt vỏ và mắt dứa như đang khắc hoa, cắt thành miếng bỏ vào nước muối. Anh làm gì cũng quá nhanh, Lẫm Đông vẫn còn rất nhiều lời chưa kịp nói.
Hàn Cừ chỉ vào dãy bát xếp thành hàng, lại dặn dò thêm lần nữa: “Nguội thì cất vào tủ lạnh, tôi đã xem qua tủ lạnh rồi, đủ chỗ để, sáng trưa tối mỗi lần một bát, lúc uống thì đun sôi lại trước.”
Trời đã tối hẳn, Lẫm Đông biết Hàn Cừ sắp đi, những lời khác thì chưa nghĩ ra nên nói như thế nào, nhưng lời cảm ơn thì có thể nói ra bất cứ lúc nào mà không cảm thấy ngượng ngùng. Lẫm Đông nghiêm túc gật đầu, “Tôi biết rồi, hôm nay cảm ơn anh.”
Dưới ánh đèn đường, Hàn Cừ lại nhìn vào mắt Lẫm Đông, nhưng lần này, anh lại im lặng.
Trong ngõ vọng lại tiếng nước ngoài nghe không hiểu, dường như có mấy nhóm người đang xảy ra tranh cãi, đây là cảnh tượng thường thấy ở thị trấn Sa Vũ. Nhưng Lẫm Đông lại cảm thấy bất an vì ánh mắt của Hàn Cừ, dường như Hàn Cừ cũng có lời muốn nói với cậu.
“Người nên nói lời cảm ơn là tôi mới phải.” Hàn Cừ nói.
Lẫm Đông không hiểu, đối diện với ánh mắt của Hàn Cừ.
“Thuốc bắc, cảm ơn cậu.” Đuôi mắt Hàn Cừ hơi cong lên, một đường cong gần như dịu dàng xuất hiện trên khuôn mặt người đàn ông có trái tim sắt đá này, Lẫm Đông nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ.
“Tôi đi trước đây.” Hàn Cừ vẫy tay chào, trước khi Lẫm Đông kịp phản ứng, anh đã hòa vào dòng người ồn ào trong hẻm Tình Thiên rồi.
Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
