Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 25: Trông Cậu Mềm Mại Ấm Áp Ghê

Sách giáo khoa mà Lẫm Đông đặt mua từ thành phố Tiêu Lưu trước đó đã được giao tới, không chỉ có sách tiếng Hán cơ bản, mà còn có đủ loại sách giáo khoa phù hợp với học sinh tiểu học, chất đầy cả một chiếc xe tải nhỏ, đứa trẻ nào ở trường học Calis cũng đều có phần.

 

Bạch Nhất lái xe đưa Lẫm Đông lên núi, Bạch Thiểm cũng đi nhờ xe. Trước cổng trường học, thầy Calis và các giáo viên dẫn theo đám trẻ ra đón, cảnh tượng hoành tráng đến mức Lẫm Đông ngại không dám xuống xe.

 

Bạch Nhất và Bạch Thiểm nhảy xuống trước, chỉ huy mọi người chuyển sách. Đám trẻ con ríu rít, kẻ vui người buồn. Tề Tuệ nhón chân, háo hức muốn giành được sách tiếng Hán, thấy Bạch Thiểm ôm một chồng lớn, cậu bé vội lao tới, “Để em! Chị là phụ nữ, chị nghỉ đi ạ!” Bạch Thiểm cười nói: “Em vẫn còn là trẻ con mà!” Tề Tuệ mặc kệ, giành lấy một nửa chồng sách từ tay Bạch Thiểm, khó nhọc bước về phía trước.


 

Ngược lại với Tề Tuệ là cậu bé mập và đám bạn của nó. Chẳng biết ai tung tin đồn rằng trong số sách hôm nay có rất nhiều truyện tranh, chúng nó đã háo hức cả đêm không ngủ, sáng sớm đã ngồi xổm trước cổng chờ sẵn, định bụng sẽ bao trọn hết truyện tranh. Kết quả là làm gì có truyện tranh nào, toàn là thiên thư đọc không hiểu gì!

 

Lẫm Đông nhìn đám nhóc đang than trời, không nhịn được cười thành tiếng, cậu xuống xe tham gia vào đội ngũ khuân sách. Nhưng vừa ôm lên một thùng, Tề Tuệ đã lao tới như một quả pháo nhỏ, “Anh Đông Đông, anh không được!”

 

Lẫm Đông: “…” Ai dám nói anh không được?


 

Thấy Lẫm Đông nhất quyết muốn bê, Tề Tuệ bắt đầu giở trò ăn vạ, ôm chặt lấy chân Lẫm Đông, vừa ôm vừa la lối om sòm. Chân trái của Lẫm Đông vốn chưa khỏi hẳn, bị cậu bé đeo bám thế này thì đừng hòng bê sách được nữa.

 

“Anh trai em đã nói rồi, chân anh vẫn còn bị thương, không được làm việc vất vả.” Tề Tuệ cứ như bị Hàn Cừ nhập, lải nhải không ngừng. Lẫm Đông nghe mà đau đầu, cậu cứng đầu thắng được Hàn Cừ, chứ sao thắng nổi trẻ con, đành phải đứng nhìn mọi người bê sách. Tề Tuệ là người tích cực nhất, đôi chân ngắn chạy tới chạy lui không ngừng, nhưng mỗi lần chỉ bê được một ít. Vài lượt qua lại, trán cậu bé đã thấm đẫm mồ hôi, mặt đỏ bừng vì nóng.

 

Lẫm Đông chưa từng trông trẻ nhiều, nên thấy cũng không có gì lạ. Nhưng Bạch Thiểm thì vội gọi đám trẻ dừng lại, kiểm tra quần áo của chúng, đứa nào ướt đẫm mồ hôi thì đưa về ký túc xá thay đồ. Lúc này Lẫm Đông mới kéo Tề Tuệ lại gần, sờ thử, thằng nhóc này, áo lót bên trong sắp vắt ra nước được rồi, mặc tiếp thế này chắc chắn sẽ bị cảm.


“Đi, thay quần áo nhanh nào.”

 

“Em vẫn còn bê được mà!” Tề Tuệ bướng bỉnh nói.

 

Lần này Lẫm Đông không chiều cậu nữa, bế xốc cậu bé lên, kẹp dưới cánh tay. Cậu bé kinh hãi hét lên vài tiếng, rồi lại thấy kiểu bế này rất mới lạ, liền cười rộ lên, “Anh Đông Đông, em cứ như đang ngồi máy bay ấy!”

 

Lẫm Đông cố ý bế như vậy để rảnh một tay, tiện thể bế thêm một đứa nữa. Nhưng ngay khi cậu định túm lấy một đứa trẻ khác, Tề Tuệ liền hét về phía đứa bé đó: “Anh ấy vụng về lắm, bế không chắc đâu, tui bị ngã một lần rồi, đau ơi là đau!”


 

Đứa trẻ kia giật mình, vội vàng lùi lại, nhất quyết không cho Lẫm Đông bế. Lẫm Đông cạn lời nhìn Tề Tuệ, Tề Tuệ rụt đầu lại, nói nhỏ bằng tiếng nước M: “Em làm thế là vì tốt cho anh mà…”

 

Lẫm Đông cười khẽ, “Anh nghe hiểu đấy, nhóc con.”

 

Ký túc xá của trường học là phòng ngủ tập thể, không phải kiểu giường tầng thường thấy, mà là giường lớn nối liền. Phòng của Tề Tuệ có thể ở hơn mười người, mỗi người đều có tủ nhỏ và bàn nhỏ riêng. Trong phòng đã có trẻ đang thay đồ, Lẫm Đông kéo tủ của Tề Tuệ ra, định tìm quần áo thì cậu bé đã nhanh chóng tìm được một bộ, tự c** q**n áo ướt mồ hôi, lau người rồi mặc đồ sạch vào, làm liền một mạch, rất gọn gàng, không cần ai phải lo lắng.


 

Lẫm Đông nhìn giáo viên đang lau lưng cho một đứa trẻ ở bên cạnh, rồi lại nhìn Tề Tuệ, thầm nghĩ công việc tình nguyện viên này của mình cũng quá nhàn hạ rồi. Vừa định đóng cửa tủ lại thì Lẫm Đông chợt thấy chiếc mũ ở ngăn trên cùng, chính là chiếc mũ Hàn Cừ đã đan. Tề Tuệ coi nó như báu vật, đặt ngay ngắn trên chồng quần áo gấp phẳng phiu, không lệch một phân. Đó đâu phải là mũ, đó chẳng khác nào vương miện!

 

Đặt ngay ngắn thế này, Lẫm Đông cũng không nỡ lấy. Tề Tuệ ngẩng đầu nhìn, vui vẻ nói: “Mũ của em!”

 

Lẫm Đông giúp cậu bé lấy mũ xuống, định đội lên cho nó, nhưng cậu bé lắc đầu, lại còn nhíu mày tỏ vẻ ưu tư, “Anh Đông Đông, anh trai em đan mũ cho anh xong chưa?”


 

Dạo này Hàn Cừ đang bị Luke bóc lột ở cục trị an, tuy mỗi tối đều cố gắng đan một chút, nhưng tiến độ không nhanh lắm. Lẫm Đông cũng không vội, “Chưa xong, nhưng sắp rồi.” Không ngờ Tề Tuệ nghe xong lại bĩu môi, “Vậy, vậy thì, anh đội tạm cái này của em đi.” Nói rồi cậu bé giơ cao chiếc mũ lên.

 

Lẫm Đông chắc chắn sẽ không đội cái mũ lòe loẹt này, nhưng tấm lòng của cậu nhóc khiến cậu mềm lòng. Cậu ngồi xổm xuống, xoa xoa đầu Tề Tuệ, “Hôm nay anh về sẽ giục anh Hàn Cừ, bảo anh ấy làm nhanh cho anh.”

 

Tề Tuệ gật đầu lia lịa, “Lần sau anh ấy đến, em cũng sẽ giục anh ấy làm thật nhanh!”


 

Sau khi chuyển sách xong, Lẫm Đông và Bạch Thiểm ở lại giảng bài, Bạch Nhất lái xe tải nhỏ về, chiều tối sẽ lái xe khác đến đón hai người. Vừa lên xe, Bạch Thiểm đã than mệt chết đi được. Lẫm Đông cũng khá mệt, đám trẻ con quá hiếu động, hút cạn sức lực của cậu, cậu đến mở miệng cũng không muốn, chỉ dựa vào ghế phụ lái ngẩn người.

 

Bạch Nhất xót em gái. Chân của Bạch Thiểm bị thương chính là ở trường học này, cậu ta thực sự không có thiện cảm gì với nơi này. Nhưng Bạch Thiểm yêu trẻ con, việc cô bé làm cũng là việc thiện, cậu ta rất khó nói lời ngăn cản. Nhưng hôm nay Bạch Thiểm đã đứng cả ngày, Bạch Nhất thấy cô bé xoa chân mấy lần, cuối cùng không nhịn được nữa, “Em định cứ ở đây mãi thế này à? Anh bây giờ có bản lĩnh rồi, có thể tìm cho em một công việc khác nhẹ nhàng hơn, em có muốn…”


 

Bạch Thiểm ngắt lời cậu ta, “Em không muốn. Anh, anh đã hứa không can thiệp vào quyết định của em rồi mà.”

 

Không khí trong xe lập tức căng thẳng, Lẫm Đông cũng không ngẩn người nữa, vểnh tai lên nghe hai anh em cãi nhau.

 

Bạch Nhất là người nóng tính, Bạch Thiểm vừa nói vậy, cậu ta liền nổi giận, “Anh đã nói thế! Anh cũng đã nói anh bán mạng làm việc là để em cả đời cơm áo không lo! Em có không làm gì cả, anh cũng nuôi nổi em!”


 

“Em là kẻ ăn bám à? Em không thể có việc mình muốn làm sao?”

 

“Việc em muốn làm khiến chân em bị tàn phế rồi đấy!”

 

Sau một hồi im lặng căng thẳng, Bạch Thiểm lạnh lùng nói: “Dừng xe, em muốn xuống!”

 

Đương nhiên là Bạch Nhất không thể dừng xe. Bạch Thiểm lại hét thêm vài tiếng, thấy Bạch Nhất không những không dừng mà còn tăng tốc, cô bé liền nắm lấy tay nắm cửa, định nhảy xe.

 

Cuối cùng Lẫm Đông cũng lên tiếng, “Hay là hai người thả tôi xuống trước đi, cãi nhau xong thì gọi tôi về? Chỗ đồng không mông quạnh này, tôi đi săn bắn trước đã.”

 

“Còn săn bắn, gấu nó táp một phát là ăn tươi nuốt sống anh luôn đấy.” Bạch Nhất bực bội nói.

 

Bạch Thiểm không náo loạn nữa, hạ giọng: “Anh Lẫm, xin lỗi anh.”

 

Đoạn đường sau đó chìm trong im lặng. Bạch Nhất đưa Bạch Thiểm về nhà trước, bực bội đấm vào vô lăng, “Anh, anh nói xem em phải làm sao với nó bây giờ?”

 

“Nhẹ tay thôi, xe tôi đau đấy.” Lẫm Đông nói.

 

Bạch Nhất tức quá hóa cười, tâm trạng thả lỏng hơn một chút, khởi động lại xe, “Anh về hẻm Tình Thiên hay về viện điều dưỡng?”

 

Lẫm Đông: “Khụ—”

 

Bạch Nhất: “Chậc, em biết ngay mà.”

 

Bạch Thiểm không có ở đây, Bạch Nhất thoải mái than thở. Em gái là người thân duy nhất của cậu ta, cậu ta có thể không màng đến bản thân, nhưng nhất định phải để Bạch Thiểm sống tốt. Bạch Thiểm bị thương ở chân, đến giờ cậu ta vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận được, vì vậy muốn đối xử tốt hơn với Bạch Thiểm, tốt nhất là có thể nhốt Bạch Thiểm ở nhà mỗi ngày.

 

Lẫm Đông không nhịn được ngắt lời, “Cậu làm thế là b**n th** đấy nhé, anh bạn.”

 

“Thì em cũng có nhốt con bé đâu!” Bạch Nhất tiếp tục nói. Lòng tự ái của Bạch Thiểm rất cao, không muốn làm những công việc mà nhiều thanh niên trong thị trấn làm, cảm thấy chỉ vì miếng cơm manh áo thì không có ý nghĩa gì, dường như chỉ có giúp đỡ những đứa trẻ mồ côi cha mẹ mới là việc có ý nghĩa đối với cô bé. “Em ủng hộ nó làm việc có ý nghĩa, nhưng không muốn nó bị tổn thương thêm nữa.”

 

Lẫm Đông xoa xoa cằm, nheo mắt, hình bóng Hàn Cừ hiện lên trước mắt. Có lẽ Bạch Thiểm và Hàn Cừ là cùng một loại người, Bạch Thiểm tuy không bằng Hàn Cừ, nhưng bản chất của bọn họ lại tương tự nhau. Còn cậu thì giống Bạch Nhất, thấu hiểu, ủng hộ, nhưng cũng sợ hãi, lo lắng, là những người đứng ngoài quan sát “đại nghĩa”.

 

“Vậy thì cậu làm thêm việc cho tôi đi, vất vả thêm chút nữa, cố gắng sớm ngày tự gây dựng sự nghiệp, để Bạch Thiểm có chỗ dựa vững chắc hơn.” Lẫm Đông lái sang chuyện khác.

 

Bạch Nhất lầm bầm lẩm bẩm, “Em còn chưa đủ cố gắng sao!”

 

Xe dừng lại bên ngoài viện điều dưỡng, Bạch Nhất nhấn ga cho động cơ gầm rú vang trời rồi tức giận lái đi. Lẫm Đông ngẩng đầu, nhìn thấy ánh đèn quen thuộc trong căn hộ kia đang sáng rực. Hàn Cừ đã về trước, có lẽ lại đang đan mũ.

 

“Đội trưởng Hàn, tôi về rồi.” Vừa mở cửa, mọi mệt mỏi ban ngày của Lẫm Đông đều tan thành mây khói.

 

Mấy ngọn đèn trong phòng khách đều bật sáng, giữa chiếc bàn ăn được lau sạch sẽ đặt một túi quà lấp lánh. Đèn chiếu thẳng từ trên xuống túi quà, khiến nó trông như một viên kim cương tỏa sáng. Hình như Hàn Cừ vừa trang trí xong, tay vẫn còn cầm dải ruy băng thừa, “Mau đến xem này, ‘Lẫm Đông’ làm xong rồi.”

 

Ánh sáng lấp lánh phản chiếu trong mắt Lẫm Đông, tiếng “Lẫm Đông” của Hàn Cừ như nhóm lên một đốm lửa bên tai cậu, ngọn lửa l**m nhẹ lên vành tai và gò má cậu.

 

Lẫm Đông, là cậu, cũng là chiếc mũ hiện đang được đựng trong túi quà, cũng là mùa đông không hề ăn nhập gì với nước M này.

 

Thấy chóp mũi Lẫm Đông đỏ lên, Hàn Cừ tiến lại gần, giải thích: “Tôi đến cửa hàng lần trước mua đó, chỉ là thắt nơ không đẹp bằng cậu thắt thôi.”

 

Lẫm Đông lắc đầu, hàng mi dài che đi niềm vui sướng trong mắt.

 

Hàn Cừ thúc giục, “Mau mở ra xem đi.”

 

Giấy gói quà lấp lánh càng làm nổi bật bàn tay thon dài trắng nõn của Lẫm Đông. Cậu gỡ chiếc nơ thắt vụng về, ngón tay chạm vào chiếc mũ, cảm giác như bị một thứ gì đó mềm mại níu giữ. Bỏ túi quà ra, chiếc mũ hiện ra dưới ánh đèn trông thật dịu dàng và ấm áp. Sự kết hợp giữa màu tím và hồng không hề quê mùa, màu xám nhạt vốn có của sợi len đã trung hòa những màu sắc tươi sáng. Những đường kẻ màu hồng không theo quy tắc và họa tiết bông tuyết trải trên nền tím, tựa như đêm đông tuyết rơi, nhìn thấy điều kỳ diệu từ sâu thẳm trong vũ trụ.

 

“Lẫm Đông” vốn phải là giá rét cắt da, nhưng thứ nó mang lại cho Lẫm Đông lại là hơi ấm đậu trên đôi tay.

 

“Thế nào?” Hàn Cừ nhướng mày, dường như anh rất nóng lòng muốn nhận được phản hồi.

 

Lẫm Đông đưa mũ lên đầu, tay ngừng lại một chút, nhìn Hàn Cừ, “Anh đội giúp tôi đi.”

 

Ánh mắt Hàn Cừ thoáng sâu hơn, anh nhận lấy, cẩn thận đội lên cho Lẫm Đông. Lớp lông tơ của mũ trở nên trong suốt dưới ánh đèn. Hàn Cừ ngắm nhìn một lát rồi cười nói: “Trông cậu mềm mại ấm áp ghê.”

 

Lẫm Đông cũng bật cười vì cách miêu tả này, cậu đến trước gương, ngắm nghía bản thân có chút xa lạ này.

 

Cậu chưa từng đội mũ màu này bao giờ. Bông tuyết lớn nhất nằm ở phía trên mắt phải của cậu, vành mũ che đi lông mày. Màu sắc huyền bí làm tôn lên khung xương hoàn hảo trên gương mặt cậu, vẻ lạnh lùng ẩn chứa một chút h*m m**n. Cậu không biết cảm nhận của mình mình có chính xác không, liệu lúc Hàn Cừ cầm sợi len lên nói rằng nó rất giống cậu, có phải cũng có cảm nhận giống cậu hay không.

 

“Cậu thấy cũng được chứ?” Hàn Cừ cũng bước đến trước gương.

 

“Không chỉ là được, bây giờ tôi phong nó làm hoàng hậu trong hậu cung mũ của tôi luôn.” Lẫm Đông nói xong thì có chút hối hận, lặng lẽ nhìn Hàn Cừ. Hàn Cừ lại rất hưởng thụ, “Đó là vinh hạnh của tôi.”

 

Nhưng mà, mũ đẹp thì đẹp, lại không thích hợp để đội ở thị trấn Sa Vũ lắm. Lúc Lẫm Đông cất nó đi, Hàn Cừ nói: “Về rồi hãy đội, mùa đông ở Lạc Thành rất lạnh.”

 

Lẫm Đông quay lưng về phía Hàn Cừ, khẽ mím nhẹ môi, động tác thắt nơ dừng lại trong giây lát. Hàn Cừ liên tục nhắc đến việc về nước, nhưng cậu vẫn chưa thể trả lời câu hỏi này của anh. Một lát sau, cậu cười nói: “Rồi sẽ có dịp đội thôi.”

 

Một tuần sau, Lẫm Đông tranh thủ lúc Hàn Cừ chưa về, một mình lái xe đi khám bác sĩ, vết thương ở chân đã hoàn toàn khỏi hẳn. Trên đường về, cậu có chút buồn bã. Ban đầu cậu ở cùng Hàn Cừ là vì chân cậu không tiện đi lại, cộng thêm phiền phức từ chỗ Ôn Tỉnh. Sau đó, người của Ôn Tỉnh cũng lần lượt bị bắt, cậu cũng có thể lái xe máy về “Đại Đông Logistics” rồi, nhưng vẫn cứ ở lì không đi. Bây giờ, ngay cả lý do để ở lại cũng không còn nữa.

 

Lẫm Đông không lên lầu, đi lang thang gần cục trị an, suy nghĩ xem có nên dọn đi không. Cậu tự hỏi lòng mình, đương nhiên là cậu không muốn dọn đi rồi. Hàn Cừ từng nói có thể sẽ ở lại nước M ba tháng. Lúc đó cậu còn rất vui, cảm thấy ba tháng rất dài, nhưng bây giờ lại thấy quá ngắn. Nếu đã ngắn như vậy, tại sao không thể ở lì chỗ Hàn Cừ cho hết ba tháng luôn?

 

Nhưng nghĩ lại một cách lý trí thì, cậu không đi, Hàn Cừ sẽ chỉ có thể ngủ trên sofa, mà Hàn Cừ huấn luyện cho cảnh sát đặc nhiệm vất vả như vậy. Hơn nữa, cậu đã cảm nhận được một số thay đổi giữa mình và Hàn Cừ. Cậu không chắc những thay đổi đó có ý nghĩa gì đối với Hàn Cừ, nhưng cậu biết rất rõ, nó có ý nghĩa gì đối với bản thân mình.

 

Hàn Cừ không thuộc về nơi này, rồi sẽ có ngày phải trở về, gặp lại cậu cũng chỉ là một lần trùng phùng ngắn ngủi khác. Cậu vẫn là người không thể đứng ngang hàng với Hàn Cừ, cậu sợ cảm giác có được rồi lại mất đi. Nếu dọn đi sớm hơn, những điều chưa nói thành lời kia, có lẽ sẽ đột ngột dừng lại.

 

Cậu thở dài nhìn lên trời, gần như đã quyết định, tối nay sẽ nói với Hàn Cừ rằng mình muốn dọn đi.

 

Đi loanh quanh một hồi đã đến cục trị an, cậu vòng ra bên hông sân huấn luyện, qua hàng rào, Lẫm Đông im lặng nhìn các đặc cảnh bên trong. Lúc nhìn từ trên tầng thượng xuống còn chưa thấy gì, bây giờ đứng gần mới cảm nhận được những thiết bị vượt chướng ngại vật kia quả thực là những thứ khổng lồ, leo trèo thôi đã khó, vậy mà Hàn Cừ lại có thể “bay lượn” trên đó.

 

Lẫm Đông nhìn thêm một lát, không thấy Hàn Cừ đâu, trời cũng không còn sớm, có lẽ huấn luyện viên đã tan làm rồi. Lẫm Đông đi về phía cổng chính, quả nhiên nhìn thấy Hàn Cừ cùng mấy cảnh sát đi ra. Cậu còn chưa kịp mở lời, Hàn Cừ đã nhìn thấy cậu, anh cười vẫy tay với cậu rồi sải bước đi tới.

 

“Đội trưởng Hàn, hôm nay tôi…” Cậu còn chưa kịp nói ra những lời đã chuẩn bị từ lâu, Hàn Cừ đã ngắt lời cậu, “Tôi đặt vật liệu đã về rồi, bản vẽ thiết kế cũng xong rồi, mai nghỉ, qua nhà vườn của cậu đóng đồ đạc thôi.”


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 25: Trông Cậu Mềm Mại Ấm Áp Ghê
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...