Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 24: Hành Trình Của Cái Chết

Ba ngày sau, trên bầu trời thị trấn Sa Vũ mây đen cuồn cuộn, A Công, người đã ở trong tủ đông của nhà xác rất lâu, đã nhiều lần bị đưa lên bàn giải phẫu, sắp sửa bước vào chặng cuối cùng của cuộc đời mình.

 

Đối với Cục trị an, đây chẳng qua chỉ là một chuyện hết sức bình thường, cổng chính, tòa nhà chính, sân huấn luyện không có gì khác lạ, chỉ có Hàn Cừ, người lẽ ra phải đến sân huấn luyện chỉ đạo, đã báo trước tình hình với Luke, lúc này đang cùng Lẫm Đông và mấy cảnh sát phụ trách vận chuyển A Công đợi bên ngoài nhà xác.

 

Lẫm Đông mặc đồ đen, vẻ mặt nghiêm trang, mày khẽ nhíu lại. Chỉ có Hàn Cừ và Lẫm Đông là không mặc đồng phục, trông họ như hai người thân duy nhất của A Công. Không lâu sau, cửa nhà xác lại được mở ra, hai cảnh sát đẩy một chiếc xe đẩy hẹp ra ngoài, chiếc túi đựng xác màu xám nhô lên một chút. Lẫm Đông lẩm bẩm: “Cậu ta, gầy đến thế sao?”


 

Hàn Cừ vỗ vai Lẫm Đông, bước lên trước giúp nâng túi đựng xác lên xe chở thi thể. Sau một thoáng ngỡ ngàng, Lẫm Đông cũng chạy tới, giữ lấy túi đựng xác, cách lớp túi, cậu chạm vào thi thể lạnh băng bên trong.

 

Khoảnh khắc đó, hơi lạnh men theo đầu ngón tay, như kim châm vào da thịt cậu, Lẫm Đông đột ngột buông tay. Túi đựng xác lướt qua mu bàn tay cậu, được đẩy lên xe. Cửa xe đã đóng lại, cậu vẫn đứng sững tại chỗ. Hàn Cừ chạm vào cánh tay cậu, thấy cậu không phản ứng, bàn tay vừa chạm vào túi đựng xác cứng đờ giơ lên.

 

“Lẫm Đông.” Hàn Cừ hiếm khi gọi cả tên cậu. Lúc này cậu mới tỉnh táo lại, quay người, “Tôi…”


 

“Không sao, không sao đâu.” Hàn Cừ nắm lấy tay cậu, kéo cậu về phía trước một chút, “Chúng ta lên chiếc xe kia.”

 

Lòng bàn tay Hàn Cừ ấm áp thô ráp, mạnh mẽ bao bọc lấy ngón tay cậu, dễ dàng xóa đi những cảm xúc ủy mị, yếu đuối vừa rồi. Hàn Cừ còn lắc lắc tay, cậu không nhịn được nắm chặt lấy ngón tay anh.

 

Xe cảnh sát đi theo sau xe chở thi thể, chạy về phía bờ biển. Nước M chỉ có khu vực thủ đô Tiêu Lưu mới có nhà hỏa táng chính quy, những nơi nhỏ khác đa phần vẫn thực hiện thổ táng, người dân thường chết đi đều đóng một cỗ quan tài, chôn vào mộ tổ, Cục trị an nhất thời không quản được. Nhưng thi thể đã vào Cục trị an thì chỉ có thể làm theo quy trình của Cục trị an, toàn bộ đều được hỏa táng thành tro cốt. Thị trấn Sa Vũ và mấy trấn lân cận dùng chung một nhà hỏa táng, từ thị trấn lái xe qua đó mất khoảng một tiếng đồng hồ.


 

Trên xe cảnh sát còn có hai cảnh sát nữa, có một người lớn tuổi, lại hay làm công việc đưa tang này, nên nói nhiều hơn một chút. “Cái cậu A Công này, ra đi cô quạnh quá! Nếu không có mấy người chúng ta, tro cốt của hắn ta cũng chỉ có nước rải xuống biển! Này, Hàn tiên sinh, các anh có biết tại sao nhà hỏa táng lại phải xây ở bờ biển không? Xa như vậy, mấy ngôi làng cạnh trấn đâu phải không có đất hoang.”

 

Ông ấy đã nói vậy, Hàn Cừ đoán cũng ra được đáp án, “Vì để tiện rải xuống biển.”

 

Viên cảnh sát già gật đầu, nói nếu ông chết, vẫn muốn được toàn thây chôn cất, nhưng những người có liên quan đến vụ án thì không có lựa chọn nào khác. Có họ hàng bạn bè thì tro cốt giao cho bọn họ, không có người nào cả thì tro cốt rắc xuống biển, để sóng cuốn đi, thế là xong hết.


 

Lẫm Đông càng nghe, tâm trạng càng nặng nề, mãi một lúc lâu sau mới khàn giọng lên tiếng, “Vậy hôm nay, A Công cũng phải bị rắc xuống biển sao?”

 

“Chứ còn sao nữa?” Viên cảnh sát già nói: “Tôi cũng muốn giữ lại cho hắn ta, nhưng chị gái hắn ta vẫn chưa rõ tung tích mà? Rắc đi cũng tốt, cuộc đời hắn ta vừa ngắn ngủi vừa khổ cực, hồn sớm được về với trời đất, sớm đầu thai vào nhà tốt.”

 

Yết hầu Lẫm Đông khẽ động, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, nhưng không thể nói ra được. Hàn Cừ nhìn khuôn mặt nghiêng của cậu, lại vỗ nhẹ vào mu bàn tay cậu. Lẫm Đông ngẩng đầu lên, Hàn Cừ mỉm cười với cậu.


 

Hôm nay thời tiết vốn đã không tốt, bầu trời ở bờ biển lại càng thêm nặng nề, mây đen giăng kín lối, ống khói lớn của nhà hỏa táng phun ra khói đen, nối liền một mạch với mây trời. Lẫm Đông xuống xe, vạt áo khoác lập tức bị gió mạnh thổi tung, cậu nhắm mắt tránh cơn gió biển tạt vào mặt, trên đầu có mấy con hải âu cô đơn lượn qua.

 

Xe cảnh sát dừng trước đại sảnh nhà hỏa táng, còn xe chở thi thể thì phải chạy thẳng ra phía sau, do người của nhà hỏa táng sắp xếp lại thi thể rồi mới tiến hành nghi thức trước khi hỏa táng. Viên cảnh sát già gọi Hàn Cừ và Lẫm Đông vào đại sảnh chờ đợi, chỗ đó tránh gió. Trong đại sảnh người thưa thớt, cảnh sát nhiều hơn dân thường, xem ra hôm nay thi thể hỏa táng đa phần được đưa đến từ các Cục trị an của các trấn xung quanh.


 

Lẫm Đông nhìn quanh một lượt, cậu đi đến quầy bán hũ đựng tro cốt, im lặng nhìn những chiếc hũ và hộp trước mặt. Ở đây không có nhiều người cần hũ tro cốt, nên kiểu dáng cũng rất đơn điệu.

 

Hàn Cừ đến bên cạnh cậu, cùng cậu xem.

 

“Trước khi ông ngoại mất, ông mới chịu nói chuyện với tôi.” Lẫm Đông khẽ nói: “Nhưng lúc đó ông gần như không nói được nữa, chỉ có thể nhìn tôi khóc. Cuối cùng nói với tôi rằng, hy vọng tôi có thể giúp ông chọn một cái hũ đựng tro cốt, trong nhà chúng tôi, ông chỉ công nhận gu thẩm mỹ của tôi.” Nói rồi, Lẫm Đông cười bất đắc dĩ, “Rõ ràng công nhận tôi, nhưng lại không công nhận con đường tôi chọn, cứ luôn cho rằng tôi sẽ tự hại mình. Sau này nghĩ lại, hình như ông đã nói đúng, tôi ở trong giới giải trí, đúng là… sống không tốt.”


 

Hàn Cừ hỏi: “Cậu đã chọn loại nào?”

 

Lẫm Đông nhìn những cái hũ trước mặt, lắc đầu, “Không có cái nào giống cả, cái tôi mua cho ông rất đắt tiền. Chắc ông sẽ thích.”

 

“Hũ của ông nội tôi, cũng là tôi chọn. Ông không có người thân nào khác, chỉ có tôi có thể chọn cho ông.” Hàn Cừ cười nói: “Cũng rất đắt, tôi nói với người ở nhà tang lễ, loại hũ nào đắt nhất, đưa cho tôi.”


 

Lẫm Đông quay người nhìn Hàn Cừ, “Chắc chắn là ông nội rất hài lòng.”

 

Hàn Cừ gật đầu, chỉ vào mấy cái hũ, “Có muốn chọn một cái cho A Công không?”

 

Lẫm Đông há miệng, hơi khó xử, “Nhưng A Công không cần hũ tro cốt.”

 

“Nhưng cậu không muốn trực tiếp rắc tro hắn ta xuống biển.” Hàn Cừ nói bằng giọng điệu rất chắc chắn.


 

Lẫm Đông im lặng vài giây, “Đúng vậy, suốt quãng đường này tôi đều nghĩ, có lẽ tôi nên chôn cất cậu ấy đàng hoàng, sau này nếu chị gái cậu ấy quay về, cũng có một nơi để tưởng nhớ.”

 

“Vậy thì chọn đi.” Hàn Cừ nói: “Cái màu vàng kim này thế nào?”

 

Khi tiếng khóc xé lòng vang lên trong đại sảnh, Lẫm Đông đã mua xong chiếc hũ màu vàng kim, cậu hỏi viên cảnh sát lớn tuổi lát nữa có thể giao tro cốt của A Công cho mình được không. Viên cảnh sát lớn tuổi ngạc nhiên một hồi lâu, “Được, tất nhiên là được, nhưng hai người không định để tro cốt ở nhà đấy chứ? Phải đem đi chôn cất!”

 

Lẫm Đông nói: “Chúng tôi sẽ mang về làng cậu ấy chôn cất.”

 

Viên cảnh sát lớn tuổi thở phào nhẹ nhõm, “Vậy thì tốt, vậy thì tốt! Haiz, tôi cũng không muốn đổ tro cốt của bọn họ xuống biển đâu!”

 

Hàn Cừ hất cằm về phía đám đông ồn ào, “Bên đó sao vậy?”

 

“Haizz! Người chết trông thảm quá, người nhà đau lòng thôi!” Viên cảnh sát già nói, con trai nhà đó đánh nhau với người ta, bị đánh chết, mặt mũi nát bét, người nhà tưởng trước khi hỏa táng có thể phục hồi lại di dung, nhưng nhà hỏa táng có người đốt lò chủ trì nghi thức là tốt lắm rồi, đồ trang điểm thì cũng có một ít, nhưng đó là dùng cho phụ nữ, hoặc trường hợp bắt buộc phải dùng, đàn ông thì ai làm cho chứ.”

 

Lẫm Đông hỏi: “Vậy cũng không có ai trang điểm cho A Công một chút sao?”

 

“A Công thì đỡ hơn, ít nhất mặt mũi còn sạch sẽ.”

 

Lúc này có thông báo đến, A Công đã thay áo quan xong, có thể bắt đầu nghi thức tiễn biệt. Trên đường đến phòng tiễn biệt, Lẫm Đông nhíu mày suy nghĩ, khi nhìn thấy A Công nằm giữa vòng hoa, cuối cùng không nhịn được nói: “Tôi, có thể để tôi trang điểm cho cậu ấy được không?”

 

Viên cảnh sát già và người của nhà hỏa táng đều nhìn sang, Hàn Cừ cũng quay đầu lại.

 

Lẫm Đông trong lòng thấp thỏm – cậu chưa bao giờ trang điểm cho người chết, càng chưa từng chạm vào thi thể người khác ngoài người thân, nhưng lúc này khi lời nói thốt ra, thái độ của cậu bỗng trở nên kiên quyết, “Làm mất một chút thời gian, tôi muốn cậu ấy ra đi trông giống lúc còn sống hơn một chút.”

 

Như lời viên cảnh sát già đã nói, mặt mũi A Công vẫn còn khá sạch sẽ, vết thương chí mạng trên cổ đã được bác sĩ pháp y khâu lại, nếu dùng vải che cổ thì gần như không nhìn thấy. Nhưng khuôn mặt vô hồn của A Công lại lạ lẫm lạ thường, trắng xanh, hõm sâu, dường như Lẫm Đông chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt này.

 

Nhưng vào cái đêm kinh hoàng đó, khuôn mặt đầy mồ hôi lạnh của A Công ở ngay gần trong gang tấc, hơi thở gần như phả vào mặt cậu. Khi con dao găm chiến đấu trong tay cậu đâm xuyên qua cổ tay A Công, biểu cảm đau đớn méo mó của hắn ta cũng sống động đến thế.

 

Người chết rồi, ngay cả hình dáng bên ngoài cũng thay đổi hoàn toàn. Lẫm Đông không thể cứu vãn được mạng sống của hắn ta, nhưng ít nhất, có thể khiến dung mạo hắn ta bớt xa lạ hơn một chút.

 

Thi thể được đưa trở lại phòng chuẩn bị, mấy người thợ hỏa táng đang xử lý các thi thể khác, trên bàn có một ít đồ trang điểm đơn giản. Lẫm Đông rửa tay xong lần lượt cầm lên xem xét, đều rất cũ, nhưng gần như chưa được sử dụng.

 

“Nào, mặc vào đi.” Hàn Cừ đi theo tới, không hỏi gì cả, đưa cho cậu một bộ quần áo cách ly dùng một lần.

 

Lẫm Đông định giải thích, nhưng Hàn Cừ lại làm động tác ra hiệu im lặng, “Cần giúp gì thì cứ gọi tôi.”

 

Từ lúc quyết định trang điểm cho A Công, tim Lẫm Đông vẫn đập rất nhanh. Vì nghề nghiệp trước đây, cậu đã học qua cách trang điểm, tay nghề tuy không bằng các chuyên gia trong giới, nhưng so với người bình thường thì chắc chắn là đủ dùng, hồi chưa nổi tiếng, cậu vẫn tự trang điểm. Nhưng trang điểm cho người chết, đối với cậu là chuyện quá mức kỳ lạ, nhưng ở đây cũng chỉ có cậu mới có thể làm được việc này.

 

Cậu hít sâu một hơi, Lẫm Đông mặc áo cách ly vào, đến trước bàn thao tác. Mắt A Công đã nhắm nghiền từ lâu, khuôn mặt như mất hết cả huyết sắc, giống như một tờ giấy bị rêu xanh làm ẩm. Cậu bắt đầu đánh phấn nền lên mặt A Công, từng chút một tán đều ra.

 

Cơ mặt của người chết hóa ra lại có cảm giác như thế này, không có sự sống, không có bất kỳ lực cản nào. Lẫm Đông ép mình bình tĩnh lại, dần dần trở nên tập trung, giọng nói qua lớp khẩu trang truyền ra, nhờ Hàn Cừ lấy tăm bông, khăn giấy, cọ. Hàn Cừ lặng lẽ làm theo, rời đi vài bước rồi lại nhanh chóng đến gần, suốt quá trình không rời cậu quá xa.

 

Nửa giờ sau, Lẫm Đông tháo khẩu trang, trán đã lấm tấm mồ hôi. Trên bàn thao tác, A Công vẫn nhắm mắt, nhưng dưới sự tô điểm của màu sắc, bóng khối, cuối cùng không còn là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ nữa, hắn ta chỉ không còn thở, nhưng hắn ta đã từng sống, những dấu vết của sự sống đó đã được Lẫm Đông lưu lại trên khuôn mặt hắn ta.

 

“Phù—” Lẫm Đông thở ra một hơi, mồ hôi rơi xuống, đọng trên lông mi. Mắt khó chịu, Lẫm Đông đưa tay định dụi, nhưng cánh tay đã bị Hàn Cừ giữ lại, cậu còn chưa kịp phản ứng thì khăn giấy đã áp lên mắt cậu, lau đi những giọt mồ hôi, rồi theo tay Hàn Cừ di chuyển lên trán, nhẹ nhàng lau.

 

“Cảm ơn.”

 

“Lại khách sáo rồi.”

 

Nghi thức tiễn biệt diễn ra ngắn ngủi, ngoài người chủ trì, không ai nói gì. Lẫm Đông đặt một bó hoa lên ngực A Công, im lặng cầu nguyện cho hắn ta.

 

Kỹ thuật hỏa táng ở thị trấn nhỏ còn lạc hậu, phải đợi hai tiếng đồng hồ, tro cốt của A Công mới được đựng vào chiếc hũ màu vàng kim. Lúc viên cảnh sát lớn tuổi đưa hũ tro cốt cho Lẫm Đông, ông đã nói một câu đầy cảm khái: “Haizz, cậu nhóc này, lúc sống thì lam lũ, chết đi lại được ở trong nhà vàng!”

 

Khi đoàn người rời khỏi nhà hỏa táng, cuối cùng những đám mây đen trĩu nặng trên bầu trời cũng hóa thành những hạt mưa, đập vào xe kêu lộp độp, bầu trời nhờ đó mà cũng lộ ra một chút ánh sáng, những cột sáng vàng rực rỡ chiếu xuống mặt biển cuộn sóng. Có ánh sáng từ cửa sổ xe chiếu vào, rải lên chiếc hũ tro cốt màu vàng kim. Lẫm Đông nhìn chiếc hũ trên ghế, nhìn bức ảnh của A Công đối diện với ánh nắng, như thể đang tan chảy.

 

Trở lại Cục trị an, nhiệm vụ của các cảnh sát coi như đã kết thúc. Luke biết Lẫm Đông đã nhận lại hũ tro cốt, cảm thán nói: “Lẫm tiên sinh, cậu là một người rất giàu lòng trắc ẩn.”

 

Luke cũng là người như vậy, anh ta lập tức sắp xếp người đi cùng Lẫm Đông và Hàn Cừ đến ngôi làng A Công từng sống.

 

Ngôi làng cũ không còn mấy người sinh sống, khắp nơi trên núi đều là bia mộ, có cái có bia, có cái chỉ là một ụ đất nhô lên. Lẫm Đông không nghiên cứu gì về nghi thức tang lễ của nước M, tự quyết định chọn vị trí đối diện nhà A Công, những người làm nghề mai táng do Luke gọi đến bắt đầu vừa hát vừa đào đất.

 

Đó là những bài hát rất vang dội, ngân nga vang vọng trong núi, bài hát được hát bằng cổ ngữ, Lẫm Đông nghe không hiểu, nhưng có thể cảm nhận được sự thê lương trong giai điệu.

 

Hố đào rất sâu, nhưng so với quan tài, chôn một chiếc hũ tro cốt đối với những người làm nghề mai táng thì nhẹ nhàng hơn nhiều. Lẫm Đông đứng bên cạnh cái hố mới đào, nhìn đất lấp đầy từng chút một, cho đến khi màu vàng kim cuối cùng cũng bị che khuất.

 

“Yên nghỉ nhé, tôi sẽ tìm chị gái A Cẩn của cậu về.” Lẫm Đông khẽ nói: “Đưa chị ấy đến thăm cậu.”

 

Một tấm bia mộ bằng gỗ đơn giản được cắm lên, nghi thức chôn cất đã hoàn toàn kết thúc, có chút vội vàng, giống như cuộc đời ngắn ngủi của A Công.

 

Những người làm nghề mai táng nhận tiền công rồi rời đi, Hàn Cừ và Lẫm Đông đi sau cùng. Một ngày bắt đầu từ nhà xác, kết thúc ở nấm mộ, có lẽ cũng có thể coi là một chuyến hành trình của cái chết. Lúc này đã là chiều tối, sau cơn mưa, không khí trên núi rất trong lành, bầu trời trong vắt không một gợn mây, ánh hoàng hôn bao phủ cả đất trời.

 

Đường xuống núi không dễ đi như đường lên núi, Lẫm Đông bị trượt chân mấy lần, may mà đều đứng vững được. Hàn Cừ đi trước cậu, cậu cúi đầu nhìn bàn tay mình đã được Hàn Cừ nắm qua, lại nhìn bàn tay anh, bước nhanh theo kịp. Hàn Cừ nghe thấy tiếng động của cậu, quay đầu lại định bảo cậu cẩn thận một chút thì tay đã bị nắm lấy.

 

Động tác của Hàn Cừ hơi khựng lại, Lẫm Đông giả vờ như không có chuyện gì, nắm chặt hơn một chút, “Suýt nữa thì ngã, cho tôi nắm một chút.”

 

Hàn Cừ khẽ cười một tiếng, nắm ngược lại tay Lẫm Đông, “Được.”


Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Truyện Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông Story Chương 24: Hành Trình Của Cái Chết
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...