Địa Ngục Chi Vương Thiên Tài Kiều Phi

Chương 217: Kim long

Lão già điên khùng bốc mùi kia, rốt cuộc là muốn tặng lễ gặp mặt cho nàng, hay là muốn giết nàng vậy?

Hoà hy nghiến chặt răng, âm thầm mắng lão ăn mày hôi thối. Sau khi dặn Đan đan ở yên trong không gian, ý thức nàng lập tức quay về thân thể.

Nhưng ngay khi Hoà hy rời khỏi không gian, khung cảnh đập vào mắt khiến nàng sững sờ.

Trước mắt nàng không còn là khu rừng trong ký ức, mà là một căn phòng trống rỗng hoàn toàn.

Trong phòng có vài cánh cửa hình vòm, bề mặt giống như gương. Lúc này chúng đều đã vỡ, thi thoảng còn lóe ra ánh sáng bạc hỗn loạn.

Nằm bất động dưới chân Hoà hy chính là thi thể Mãng Xà kim sắc. Một con mắt mở trừng trừng chứa đầy sợ hãi, còn con mắt kia đã bị độc của nàng ăn mòn đến mức lộ ra cả hốc sâu.

Hoà hy nắm đuôi nó, nhẹ nhàng nhấc lên, lập tức kinh hãi phát hiện toàn bộ xương cốt của con mãng xà này đều bị chấn nứt; giống như bị thứ gì đó mạnh mẽ đánh nát cưỡng ép.

Nàng chợt nhớ lại trước khi ngất đi, bản thân hình như nghe thấy một tiếng long ngâm, rồi một luồng sáng trắng chói lòa... Cuối cùng, là ai đã cứu nàng?

Hoà hy mang thi thể Mãng Xà kim sắc vào không gian. Đây là xác của linh thú cấp sáu vừa chết. Da cùng răng độc của nó đều có thể luyện thành vũ khí cực mạnh, còn thịt thì là nguyên liệu quý trong việc điều chế dược bổ đặc thù. Có thể tận dụng tới ba lần, đúng là cơ hội trời cho.

Sắp xếp xong Mãng Xà kim sắc, hoà hy bắt đầu quan sát căn phòng kỳ lạ này.

Phòng không có nóc, nên nàng có thể nhìn thấy vài đám mây xám trên trời. Lúc này, mây đang liên tục ngưng tụ rồi tản ra, tạo thành một bóng đen.

Hoà hy còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì ngay tại trung tâm bóng đen, một luồng kim quang chói lóa bùng nổ!

Ngay sau đó, một vật rơi xuống đầu nàng đánh “bộp”, làn da chạm vào lạnh buốt trơn mịn!

“Cái gì vậy?!”

Hoà hy phản ứng cực nhanh, lập tức vươn tay túm lấy thứ trên đầu, nâng lên nhìn. Khi thấy rõ trong tay mình là gì, vẻ mặt nàng liền biến đổi.

Đây là... rắn? Cái thứ nhỏ xíu màu vàng, to không hơn ngón tay cái của nàng... lại là rắn? Không đúng... từ khi nào trên đầu rắn lại mọc sừng? Rốt cuộc đây là thứ gì?

Ngay lúc ấy, con rắn nhỏ chậm rãi mở mắt, lộ ra đôi tròng mắt vàng tím.

Ban đầu, linh xà trông yếu ớt vô lực, nhưng khi nó nhìn rõ Hoà hy, nó thong thả mở miệng:

“Tiểu nha đầu, ngươi là người đã giúp ta giải phong ấn?”

Tiểu nha đầu? Cái thứ nhỏ bằng bàn tay nàng này, lại dám dùng giọng điệu ngọt lịm đó gọi nàng là tiểu nha đầu?

Hoà hy ngớ người, không biết nên cười hay nên khóc. “Ngươi là thứ gì?”

Đôi mắt nhỏ của kim sắc tiểu xà bỗng trừng to, nó giận dữ quát:

“Hỗn xược! Bổn quân là Thủ Hộ Thú của bí cảnh này; Thần Kim Long! Ngươi chỉ là một võ giả Trúc Cơ nho nhỏ, lại dám gọi bổn quân là thứ?!”

Kim Long? À, thì ra là một con rồng nhỏ! Bảo sao lại mọc sừng.

Nhưng so với hình ảnh rồng hùng vĩ trong tưởng tượng của nàng, cái thứ trước mặt có vẻ... nhỏ bé và hơi hôi.

Tiểu Kim Long lắc đầu, lại hỏi:

“Ta hỏi lại lần nữa, có phải ngươi đã giúp ta giải phong ấn?”

“Phong ấn gì?”

Thân thể tiểu Kim Long khẽ động, đột nhiên trong tay Hoà hy xuất hiện một chiếc nhẫn. Chỉ nhìn thoáng qua nàng đã nhận ra: đây chính là chiếc nhẫn lão ăn mày đưa cho nàng. Nhưng giờ, chiếc nhẫn vốn xanh đậm ấy đã biến thành nửa vàng nửa đỏ.

Tiểu Kim Long cúi đầu ngửi chiếc nhẫn, rồi lại ngửi người Hoà hy, hừ một tiếng:

“Quả nhiên là ngươi. Chính ngươi, cái tiểu nha đầu vô dụng này, đã giúp ta giải phong ấn. Vì vậy, bổn quân không còn cách nào khác ngoài việc miễn cưỡng chấp nhận ngươi.”

“Miễn cưỡng chấp nhận ta? Chấp nhận ta cái gì?”

---


Địa Ngục Chi Vương Thiên Tài Kiều Phi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Địa Ngục Chi Vương Thiên Tài Kiều Phi Truyện Địa Ngục Chi Vương Thiên Tài Kiều Phi Story Chương 217: Kim long
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...