Địa Ngục Chi Vương Thiên Tài Kiều Phi
Chương 216: Long hống
Linh lực trong cơ thể Hoà hy dần tiêu hao, nhận ra Mãng Xà Kim Sắc sắp đuổi kịp, nàng bèn đưa ra lựa chọn bất ngờ. Dựa chân trái vào một thân cây lớn, nàng đột ngột đạp mạnh rồi xoay người giữa không trung, lao thẳng về phía con mãng xà.
Mãng Xà Kim Sắc vốn không nghĩ một nhân loại nhỏ bé hèn mọn, lại còn dám cướp Cây Bồ Đề Kim Sắc của nó, có thể phản công. Trong chớp mắt, nó hơi sững lại.
Chính vào khoảnh khắc nó thất thần, Hoà hy lập tức nhảy l*n đ*nh đầu nó, hung hăng đâm xuống một trong hai con mắt đỏ rực.
Thế nhưng phản ứng của Mãng Xà Kim Sắc lại nhanh hơn nàng tưởng tượng. Ngay khi lưỡi dao sắp đâm trúng mục tiêu, nó lập tức khép mắt lại.
Lưỡi dao, vốn có thể chém sắt như bùn, chỉ đâm được vào mí mắt cứng chắc của nó. Đáng tiếc là không đâm xuyên được, chỉ để lại một vết xước nông.
Mãng Xà Kim Sắc gào lên giận dữ, lắc mạnh cái đầu khổng lồ, hất văng thân hình mảnh mai của Hoà hy xuống đất. Kế đó, nó phun ra một luồng kịch độc có thể ăn mòn đá.
Trong suốt thời gian dài tu luyện, nó chưa từng thấy một nhân loại nhỏ bé nào táo tợn đến mức này. Trong lúc nó đang bế quan, nàng ta không chỉ ăn hết Quả Bồ Đề Kim Sắc, mà còn lấy luôn cả cây. Tội này đáng chết vạn lần. Nghĩ rằng dùng một con dao nhỏ nhoi có thể làm bị thương nó – Vương Giả của loài mãng xà – đúng là nực cười.
Đột nhiên, Mãng Xà Kim Sắc dừng động tác. Trong mắt nó hiện rõ đau đớn và kinh hãi.
Vết xước do Hoà hy để lại, với tốc độ mắt thường có thể thấy được, bắt đầu thối rữa, biến thành màu xám. Ngay sau đó, nhãn cầu cũng đen lại, khô quắt rồi sụp xuống, chỉ còn trơ lại một hốc mắt trống rỗng.
Mãng xà lăn lộn dữ dội trên mặt đất vì đau đớn, nhưng ngay sau đó, một luồng linh lực khổng lồ bỗng từ thân thể nó bộc phát. Cùng lúc đó, chiếc đuôi của nó quất mạnh về phía Hoà hy
Hoà hy vẫn còn choáng váng vì cú hất vừa rồi, nên nàng phản ứng chậm một bước. Đuôi mãng xà mang theo linh lực mạnh mẽ quất trúng thân thể nàng, khiến nàng bị hất lên không trung rồi va mạnh vào một cổ thụ.
Nội tạng nàng như bị chấn động đến mức đau buốt, hơi thở nghẹn lại. Máu từ khóe miệng nhỏ xuống, rơi đúng lên một chiếc nhẫn ngọc.
Đó chính là chiếc nhẫn mà Đan Đan nhận được từ lão ăn mày kia. Khi giọt máu của Hoà hy thấm vào, một luồng ánh sáng cực kỳ chói mắt bùng nổ ra từ thân thể nàng.
Ngay sau đó, cái đầu khổng lồ của Mãng Xà Kim Sắc như đâm phải một tấm màn vô hình. Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, thân hình nó bị hất ngược ra xa.
Khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng long hống rung trời vang vọng khắp toàn bộ bí cảnh. Tựa như truyền thuyết viễn cổ một lần nữa thức tỉnh.
---
Hoà hy cảm thấy có chất lỏng mát lạnh chảy vào cổ họng. Hương vị ngọt dịu, vừa tiến vào cơ thể liền hóa thành linh lực nồng đậm, lan tỏa khắp tứ chi bách hải. Cảm giác nóng rát vì đau đớn trong người lập tức dịu xuống, trở nên mát lạnh dễ chịu.
Mẫu thân, mẫu thân, người có sao không? Đừng làm Đan Đan sợ.
Hoà hy khẽ mở mắt, điều đầu tiên lọt vào tầm nhìn là khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt của Đan Đan.
Tay trái nó cầm một miếng Quả Bồ Đề Kim Sắc, tay phải là một chén nước suối linh tuyền. Rõ ràng nó vừa cho nàng ăn cả hai, cố tìm xem thứ nào có thể cứu mẫu thân nó.
Hoà hy chậm rãi đứng dậy, phát hiện mình đang ở trong không gian. Cây Bồ Đề Kim Sắc đã được trồng vào Linh điền Cổ âm, vài quả còn lại thì dưới linh khí dồi dào đã trở nên căng mọng hơn trước.
Sau khi kiểm tra thân thể, nàng phát hiện vết thương do mãng xà gây ra đã hoàn toàn hồi phục. Chỉ là nàng không rõ nhờ công dụng của Quả Bồ Đề Kim Sắc hay nhờ nước suối linh tuyền.
Trải nghiệm lần này trong bí cảnh khiến Hoà hy có chút căng thẳng. Nếu nàng lại tùy tiện gặp phải linh thú cấp sáu trở lên, với năng lực hiện tại, nàng hoàn toàn không có cách nào đối phó.
Địa Ngục Chi Vương Thiên Tài Kiều Phi
Truyện Địa Ngục Chi Vương Thiên Tài Kiều Phi
Story
Chương 216: Long hống
