Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Chương 20: Tôi định đi du học
Cuối tháng Hai, Lạc Cẩm Hi vẫn quay lại trường. Sắp tốt nghiệp rồi, có khá nhiều thủ tục và giấy tờ cần hoàn tất, mấy bạn cùng phòng của cô cũng lần lượt quay lại. Nói cho cùng, sau khi tốt nghiệp đại học, dù bạn bè có thân thiết đến đâu thì cũng sẽ đi mỗi người một ngả, có những người thậm chí cả đời này sẽ chẳng gặp lại nữa. Con người ta, trong một giai đoạn nhất định sẽ trở nên đặc biệt đa cảm.
Lạc Cẩm Hi khi quay về trường đã điều chỉnh lại tâm trạng của mình, nói thì nói vậy, chứ thật ra cô chỉ là đang giả vờ mình vẫn ổn.
Sau đêm hôm đó, cô và Hạ Ngạn Hoài thật sự không còn liên lạc nữa. Lướt ngược lên xem lịch sử trò chuyện trước kia, có thể thấy thời điểm cô có nhu cầu chia sẻ mãnh liệt, rất nhiều chuyện vụn vặt trong đời sống hằng ngày đều gửi cho Hạ Ngạn Hoài, chẳng màng anh có phản hồi hay không. Nhưng thường thì anh vẫn sẽ phản hồi. Hạ Ngạn Hoài có thể sẽ chê cô phiền phức, nhưng chưa bao giờ phớt lờ cô. Còn bây giờ có lẽ Hạ Ngạn Hoài sẽ tránh né việc trả lời.
Tất nhiên, cho đến giờ phút này, Lạc Cẩm Hi vẫn tin rằng mình có một vị trí nhất định trong lòng Hạ Ngạn Hoài, chỉ là không phải vị trí cô mong muốn ở hiện tại.
Trong ký túc xá không chỉ có mình Lạc Cẩm Hi ôn thi nghiên cứu sinh, Chu Mạn San và Hà Hàm cũng tùy duyên tham gia kỳ thi, chỉ có điều kết quả không mấy khả quan. Có lẽ họ đã cảm thấy khả năng đỗ không cao nên đã tính toán chuẩn bị cho chặng đường kế tiếp. Sinh viên sắp tốt nghiệp đều có khoảng thời gian mông lung như vậy, nhưng rồi sẽ qua thôi.
Cho đến khi điểm chuẩn quốc gia được công bố, Lạc Cẩm Hi đã lần lượt nhận được vài lời mời nhập học từ các trường đại học nước ngoài. Hầu như tất cả những trường mà trước đó cô nộp đơn, Lạc Cẩm Hi đều có thể đỗ. Thật ra chuyện này cũng không có gì bất ngờ, bởi trong suốt thời gian học đại học, thành tích của Lạc Cẩm Hi luôn rất xuất sắc, gần như giáo viên của tất cả các môn học đều có ấn tượng tốt với cô. Thêm vào đó, khả năng ngoại ngữ đối với cô cũng không thành vấn đề, nên việc nộp đơn xin học chẳng hề khó khăn gì. Chỉ là trước khi có kết quả, trong lòng vẫn không tránh khỏi lo lắng.
Chu Mạn San nhìn bảng xếp hạng thành tích, thấy mình chỉ thua mấy người đứng đầu đếm ngược một chút, liền thở dài: “Các cậu nói xem, giờ mà mình đi nịnh bợ mấy thầy cô trong khoa, liệu còn hy vọng gì không?”
Thành tích thi nghiên cứu sinh khối Khoa học xã hội của Đại học Thịnh An đúng là địa ngục, đề của trường này đã khó, đề của trường khác còn khó hơn, đến đề cuối cùng thì không ai sống sót nổi.
Hà Hàm sống không bằng chết, thở dài nói: “Bảo bối à, nếu cậu mà không còn đường lui nữa thì theo tớ đi thi công chức đi, chí ít cũng là cái bát sắt đó.”
Hà Hàm đích thị là một công chức chất lượng cao đang chờ được nhận, từ tháng Mười hai năm ngoái đến giờ cứ liên tục thi tuyển khắp nơi.
Câu nói của cô ấy khiến Chu Mạn San bật cười: “Thôi đi, cứ nghĩ đến chuyện trong giới công chức cũng có dân hai chiều là tớ muốn phì cười rồi ha ha ha…”
“?”
Giới hai chiều rốt cuộc đã trêu chọc ai chứ?
Chu Mạn San lại quay sang hỏi: “Hi Hi, cậu định liên hệ với thầy cô nào thế? Cho tớ tránh ra một chút, chứ để người ta nhìn thấy điểm hai đứa mình rồi bỏ rơi tớ luôn thì chết.”
Ký túc xá của họ từ trước đến nay vẫn luôn nói chuyện thẳng thắn, không lòng vòng lèo vèo.
Chỉ là sau khi hỏi xong, Chu Mạn San quay đầu lại liền thấy ánh mắt của Lạc Cẩm Hi ngây ra, không biết đã rớt mạng bao lâu rồi.
“Hi Hi?”
Lạc Cẩm Hi như vừa bừng tỉnh từ cơn mơ, sau khi Chu Mạn San lặp lại câu hỏi một lần nữa, cô mới trả lời: “Vẫn chưa nghĩ xong.”
“Hi Hi, dạo này cậu sao thế?” Đường Tuế Uyển xen vào một câu: “Tớ thấy cậu cứ lơ đãng, không tập trung gì cả.”
Trước giờ, Lạc Cẩm Hi vốn không phải kiểu người thiếu kế hoạch như vậy, ngay từ khi bắt đầu ôn thi nghiên cứu sinh, cô hẳn là đã phải cân nhắc đến những vấn đề như hiện tại rồi mới đúng.
Nghe vậy, Lạc Cẩm Hi lại im lặng thêm vài giây, rồi cuối cùng mới nói: “Vẫn chưa quyết định có học tiếp ở trường mình không.”
Lời này vừa thốt ra, cả phòng ký túc xá đều im bặt.
Trước đây lúc chuẩn bị hồ sơ, Lạc Cẩm Hi cũng không giấu giếm gì, nên mấy người trong phòng đều biết, lúc ấy cô rõ ràng là có khuynh hướng muốn học nghiên cứu sinh trong nước. Trời mới biết thời gian vừa qua cô đã trải qua chuyện gì?
Chu Mạn San sắp khóc đến nơi, nức nở nói: “Đừng mà cục cưng, tớ còn muốn cùng cậu ngắm tuyết ngắm sao ngắm trăng, cùng bàn thơ ca triết học, rồi còn những lần mình ăn ở căng tin, lê la mấy hàng quán đầu cổng trường nữa, chẳng lẽ đều không tính là gì sao?”
Lạc Cẩm Hi: “…”
Thế giới này không chỉ cần bạn đồng hành ôn thi nghiên cứu sinh, mà còn cần bạn đồng hành đỗ nghiên cứu sinh.
Lạc Cẩm Hi đành nói: “…Tớ mà không ở lại thì cậu cũng bớt đi một đối thủ cạnh tranh.”
Chu Mạn San lập tức bật lại: “Cậu không ở đây thì việc học còn gì thú vị nữa!”
Không khí đang dần chuyển thành một màn yêu hận tình thù sắp sửa bùng nổ, Chu Mạn San bèn hỏi: “Thế cậu đã nhận được thư mời của những trường nào rồi?”
Lạc Cẩm Hi kể ra một loạt các trường mà cô đã nhận được thư mời nhập học, khiến Chu Mạn San nghe xong thì tự động mất kết nối, rồi ngồi chồm hỗm trong một góc phòng ký túc, hoá thân thành một cây nấm u sầu.
“Thôi vậy… cậu cứ đi đi, rốt cuộc là ngôi trường này không chứa nổi một thiên thần xinh đẹp dễ thương như cậu nữa rồi.”
“Nhớ nhé, mấy anh đẹp trai hồi đại học chưa yêu được, ra nước ngoài nhớ yêu cho đàng hoàng.”
“Làm ơn đấy, hãy cho tớ thấy ngoài kia thật sự tồn tại mấy anh Tây da trắng tóc vàng mắt xanh…”
“…”
Có những quyết định, nói khó thì rất khó, nhưng cũng không phải là không thể. Du học quan trọng nhất là khả năng ngôn ngữ và điều kiện kinh tế, mà cả hai điều đó đối với Lạc Cẩm Hi đều không phải vấn đề. Sau khi cân nhắc về mọi mặt, chỉ riêng phần phân tích mà bố mẹ cô đã từng nói, thì đi du học sẽ giúp cô được trải nghiệm một cuộc sống phong phú và đa dạng hơn. Bố mẹ cô cũng rất mong cô có thể đi ra ngoài nhìn ngắm thế giới, tiếp xúc với sự đa dạng và khác biệt của cuộc sống. Tất nhiên, ở lại trong nước cũng không phải là lựa chọn tồi, bởi xuất thân gia đình giúp cô có đủ tự tin để lựa chọn bất kỳ con đường sống nào cô muốn.
Lạc Cẩm Hi xưa nay là người sống rất tình cảm, yêu gia đình, nên cô đã từng do dự rất lâu giữa việc ở lại hay ra đi. Chỉ là bây giờ, mối quan hệ giữa cô và Hạ Ngạn Hoài đã đi đến bước này, thì trách nhiệm hoàn toàn thuộc về cô. Hạ Ngạn Hoài đối với cô, tuyệt đối không chỉ đơn thuần là một người đàn ông khiến cô rung động, mà còn là một người bạn vô cùng quan trọng. Giữ một khoảng cách địa lý nhất định trong thời gian tới, đối với cả hai có lẽ đều là chuyện tốt. Hạ Ngạn Hoài đã từ chối cô một cách quá rõ ràng, nếu anh có dù chỉ một chút do dự, thì đã chẳng có thái độ như bây giờ. Lạc Cẩm Hi từng thấy anh từ chối người khác, lời lẽ luôn rất thẳng thắn, nhưng lần này, sự im lặng của anh giống như một kiểu từ chối đặc biệt chỉ dành riêng cho cô.
Là một người không thiếu người theo đuổi, Lạc Cẩm Hi cũng rất ghét kiểu người dây dưa không dứt. Đặt mình vào vị trí của anh, cô càng không thể đối xử với Hạ Ngạn Hoài như vậy. Cô thích anh, nhưng không nỡ lấy mấy năm tình bạn để trói buộc anh, cô cũng không nỡ khiến anh phải phiền não vì mình thêm nữa. Thích một người vốn dĩ là chuyện mang tính ích kỷ, nhưng chỉ khi cả hai cùng hướng về nhau, sự ích kỷ ấy mới trở nên dịu dàng và có giá trị. Bằng không, những khát khao chiếm hữu dư thừa ấy cuối cùng cũng chỉ là nhát dao tổn thương, là liều thuốc độc gặm nhấm chính mình.
Sau tháng Ba, không khí tốt nghiệp dần trở nên rõ rệt. Trong lớp ngày nào cũng có người chia sẻ tài liệu luận văn tốt nghiệp và công việc liên quan đến tốt nghiệp. Luận văn của sinh viên hệ chính quy, chỉ cần không quá tệ hại thì cũng không đến mức không thể tốt nghiệp, lúc bảo vệ mà giữ thái độ nghiêm túc, đoan chính thì các thầy cô trong hội đồng chắc chắn cũng sẽ nương tay.
Lứa sinh viên chuẩn bị tốt nghiệp cũng dần dần quay lại trường, dù trước đó bận việc gì thì giai đoạn này cũng đều phải dẹp qua một bên. Những lời mời họp mặt trước khi chia tay cũng bắt đầu nhiều hơn. Lạc Cẩm Hi dành nhiều thời gian ở bên mấy cô bạn cùng phòng, có người bên cạnh bầu bạn khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Các thầy cô quen biết Lạc Cẩm Hi đều biết cô thi chuyên ngành nghiên cứu sinh đạt thành tích top đầu, vậy mà lại từ bỏ phỏng vấn, khiến ai cũng tiếc thay cho cô. Có giáo sư dù không quen biết gì với cô nhưng vẫn muốn nhận cô làm sinh viên, dù sao thì Lạc Cẩm Hi cũng là sinh viên có thành tích chuyên ngành xuất sắc, tính cách lại cởi mở, hào phóng, ngoại hình cũng không tệ, nhìn thế nào cũng thấy là người có tiền đồ, họ đã chủ động liên hệ với giáo viên hướng dẫn của cô, muốn xin đề tài bài tập của cô để xem thử. Kết quả vừa trò chuyện mới biết trong tay người ta đã có mấy thư mời nhập học rồi.
“…”
Sinh viên giỏi của khoa tiếng Anh vốn không hiếm, người này không được thì lại có người khác, cũng chẳng cần phải cưỡng cầu làm gì.
Khoảng thời gian này trôi qua nhanh như chớp, thoắt cái đã tới đợt bảo vệ luận văn và chụp ảnh tốt nghiệp. Gần như ngày nào cũng có người bắt đầu lục tục dọn dẹp hành lý đã chất đống suốt bốn năm qua.
Thời gian sắp xếp các hoạt động khác nhau của từng khoa cũng không giống nhau.
Hôm ấy, trên đường mang bưu kiện trở về ký túc xá, Lạc Cẩm Hi bất ngờ chạm mặt Lâm Tuần. Hai người đụng mặt trực diện, thật ra cũng khá đột ngột, nhưng cô vẫn là người chủ động mở lời trước: “Lâm Tuần, lâu rồi không gặp.”
“Lâu rồi không gặp.” Lâm Tuần theo phản xạ sờ mũi: “Không ngờ cậu vẫn chịu nói chuyện với tôi, tôi cứ tưởng cậu định coi tôi như người xa lạ luôn rồi.”
“Sao lại thế được?” Lạc Cẩm Hi mỉm cười: “Chỉ vì không yêu nhau mà phải tuyệt giao, vậy chắc tôi phải mất nhiều người bạn lắm.”
Câu này chỉ là lời đùa không suy nghĩ, dùng để phá tan bầu không khí ngượng ngập, cũng không tính là quá lố, thế nhưng hai giây sau khi nói ra, Lạc Cẩm Hi lại khựng người, rồi ngẩn ra một lúc. Vì… chính cô lại là ví dụ sống cho kiểu không yêu được thì khỏi làm bạn.
Lùi một bước không phải là không thể giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chỉ là cô không muốn. Lạc Cẩm Hi vốn đã quen sống thẳng thắn, cô không muốn giấu giấu diếm diếm tình cảm dành cho một người nào đó, cũng không muốn giả bộ như mình rất thoải mái, rất dứt khoát.
Lâm Tuần không nhận ra biến hóa cảm xúc trên gương mặt cô, nên lại đúng lúc này vô tình nhắc đến người cô không muốn nói tới nhất.
“Trước đây tôi hoàn toàn không biết cậu với Hạ Ngạn Hoài quen nhau, làm suýt nữa tôi còn hiểu lầm mối quan hệ của hai người nữa cơ. Tụi tôi còn hay đùa, mấy năm đại học như vậy, cậu ta có một cô bạn nối khố xinh đẹp như cậu mà sao lại không đem ra khoe khoang một chút.”
Lâm Tuần cũng không có ý gì khác, chẳng qua chỉ là tiện miệng lải nhải mấy câu, lại tiện thể khen Lạc Cẩm Hi xinh đẹp. Dù sao thì, cậu ta cũng không phải là tờ tiền, cũng không thể đòi hỏi người mình thích cũng phải thích lại mình. Trên đời này, những mối tình song phương không phải là hiếm, nhưng đúng là không phải ai cũng may mắn được như vậy. Lâm Tuần vốn đã nghĩ thoáng, giờ cũng coi như buông xuống được rồi, dù gì thì cậu ta cũng chưa thực sự theo đuổi, chưa từng dốc hết tâm huyết vào, thậm chí đến cơ hội để bắt đầu cũng chẳng có.
“Vậy sao?” Lạc Cẩm Hi không biết nụ cười trên mặt mình lúc này đã hơi cứng ngắc: “Vậy đúng là hiểu lầm rồi.”
“Dạo này Hạ Ngạn Hoài đang bận làm dự án bên ngoài với một đàn anh, tới sáng hôm bảo vệ luận văn mới vội vàng chạy về trường. Nhưng cậu cũng biết rồi đấy, chỉ cần đồ án tốt nghiệp không có vấn đề thì chẳng ai làm khó cậu ta đâu. Giảng viên hướng dẫn còn đặc biệt liên hệ, muốn mời cậu ta lên đại diện sinh viên xuất sắc phát biểu trong lễ tốt nghiệp nữa…”
Những chuyện này, Lạc Cẩm Hi hoàn toàn không hề hay biết. Trước kia nếu muốn biết điều gì, phần lớn đều là cô chủ động hỏi, nhưng thời gian này cô vẫn luôn kiềm chế bản thân, cố gắng không đi quấy rầy người khác.
Lời chào hỏi xã giao với Lâm Tuần cũng chỉ dừng lại ở mức xã giao, cậu ta không hề hay biết giữa bạn cùng phòng và nữ thần của mình đã xảy ra biến đổi long trời lở đất gì, chỉ nghĩ rằng việc Lạc Cẩm Hi vẫn chịu để ý đến mình cũng đủ khiến tâm trạng tốt lên không ít.
Thật ra, Lạc Cẩm Hi cũng cảm thấy cứ để quan hệ giữa cô và Hạ Ngạn Hoài giằng co mãi thế này cũng không phải cách hay. Ít nhất, trước khi ra nước ngoài, cô nên nói chuyện với anh thêm một lần nữa.
Vào một buổi chiều trời xanh mây trắng, nắng nhẹ gió lành, Hạ Ngạn Hoài đang chợp mắt trong phòng làm việc ngoài trường, bên cạnh là mấy người đàn ông mặt mũi bơ phờ, mệt mỏi nằm ngổn ngang, ai nấy đều thiếu ngủ trầm trọng. Người đứng ra thành lập phòng làm việc là một đàn anh đã tốt nghiệp được ba năm, lương một năm hơn trăm vạn nhưng lại dứt khoát từ chức, cầm tiền tiết kiệm ra ngoài khởi nghiệp.
Điện thoại rung lên, chỉ đánh thức một mình Hạ Ngạn Hoài. Trong trạng thái đầu óc chưa hoàn toàn tỉnh táo, ngay khi thấy tên người gọi đến, cơ thể anh như phản xạ có điều kiện mà lập tức bấm nghe máy.
Giọng của Lạc Cẩm Hi vang lên bên tai: “Hạ Ngạn Hoài, tôi gọi để nói với cậu một chuyện, tôi định sẽ đi du học.”
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Story
Chương 20: Tôi định đi du học
10.0/10 từ 49 lượt.
