Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Chương 19: Không thể yêu nhau, cũng chẳng thể làm bạn bè
Giọng của Lạc Cẩm Hi không lớn, cho dù xung quanh còn có tiếng ồn, nhưng ở khoảng cách gần như thế này, Hạ Ngạn Hoài hoàn toàn có thể nghe rõ. Nội dung lời cô nói đủ để đinh tai nhức óc. Thế nhưng cô bạn thanh mai vừa mới cãi nhau với anh không lâu lại đang nhìn anh bằng ánh mắt chẳng rõ là ấm ức hay ngưỡng mộ, khiến Hạ Ngạn Hoài nhất thời im lặng.
“Tôi không đùa với cậu đâu.” Lạc Cẩm Hi một tay ôm chai rượu, tay kia đưa ra kéo Hạ Ngạn Hoài, nhưng vì đầu óc đã chếnh choáng nên mắt nhìn không chuẩn, cô lại nắm phải tay người ta. Bàn tay anh mới tắm xong ấm áp, ít nhất còn ấm hơn tay của Lạc Cẩm Hi.
“Tôi không cố ý muốn né tránh cậu, chỉ là tôi nghĩ mãi mà không thông. Tôi sẽ luôn không kìm được mà nhớ cậu, lúc không nhìn thấy thì đỡ một chút.” Lạc Cẩm Hi nói, trong giọng nói còn mang theo ấm ức: “Tình cảm không phải là thứ tôi có thể kiểm soát được, tôi đã xác nhận rất nhiều lần rồi, tôi thích cậu, muốn ở bên cậu…”
Trước khi đến đây, Lạc Cẩm Hi đã lục trong tủ rượu của bố mình hai chai rượu rẻ tiền nhất, định là uống vài ngụm lấy can đảm để nói mấy lời quan trọng, nhưng cô đã đánh giá quá cao tửu lượng của mình. Khi uống cạn chai đầu tiên, cô đã đi đứng loạng choạng rồi, thế là có cục diện như hiện tại. Cô xưa nay chẳng giấu được chuyện gì trong lòng, nay mượn rượu nói hết những điều giấu kín, ngược lại còn thấy nhẹ lòng hơn đôi chút.
Trước khi Hạ Ngạn Hoài kịp phản ứng lại với lời tỏ tình của cô, Lạc Cẩm Hi lại buồn bã nói: “Nếu như chúng ta không thể ở bên nhau, thì tôi cũng không thể tiếp tục làm bạn tốt với cậu được nữa.”
Không phải uy h**p anh, đây là cô nói thật.
Mối quan hệ giữa người với người vốn là như vậy, cứ mãi đè nén suy nghĩ trong lòng cũng không phải kế lâu dài.
Lạc Cẩm Hi đã suy nghĩ rất nghiêm túc, cô không thể cứ thích Hạ Ngạn Hoài mà vẫn dửng dưng nhìn anh đi yêu người khác, nhưng cô cũng không muốn trở thành người bị ghét bỏ.
“Hạ Ngạn Hoài, cậu cảm thấy cậu có khả năng sẽ thích tôi không?” Lạc Cẩm Hi cuối cùng vẫn hỏi ra câu đó: “Không phải kiểu thích như bạn bè hay em gái.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, tay vẫn đang nắm lấy tay anh, đôi mắt hạnh mờ sương ánh lên những tình cảm êm dịu.
Hạ Ngạn Hoài không ngờ đến cảnh tượng tối nay. Anh từng bất mãn với sự xa cách đột ngột của Lạc Cẩm Hi, bất mãn với kiểu quan hệ mà cô cho là dễ khiến người khác hiểu lầm, chỉ là, anh chưa từng nghĩ đến, hóa ra những lời cô nói khi đó đã là một dạng gợi ý.
“Cậu uống say rồi.” Giọng của Hạ Ngạn Hoài vẫn rất bình tĩnh, anh đang tìm một bậc thang cho cô xuống.
“Cậu không cần tìm cớ cho tôi, đúng là tôi có uống rượu, nhưng tôi biết rõ mình đang nói gì.” Lạc Cẩm Hi lúc này rốt cuộc đã quay trở lại với con người thật của mình.
Sau khi nhận ra bản thân nảy sinh những tình cảm không còn trong sáng đối với Hạ Ngạn Hoài, cô đã từng muốn trốn tránh, muốn chọn cách mắt không thấy, tim không đau, nhưng đến bây giờ, cuối cùng cô cũng không cần trốn tránh nữa. Nếu là nảy sinh cảm xúc với người khác, Lạc Cẩm Hi còn có thể tin đó chỉ là sự bốc đồng của hormone, nhưng Hạ Ngạn Hoài thì không phải, họ quen biết nhau quá lâu rồi, đến mức cô dù có thấy sắc nảy ý cũng sẽ không như vậy với anh. Từng chút quan tâm, từng chi tiết nhỏ tích lũy theo năm tháng, cuối cùng đã kết thành một ngày bừng tỉnh, hóa ra mình đã yêu mất rồi.
“Lạc Cẩm Hi, cậu có biết mình đang nói gì không?” Hạ Ngạn Hoài nói, lại bổ sung: “Tôi đưa cậu về nghỉ ngơi trước nhé, có chuyện gì thì để khi cậu tỉnh rượu rồi nói tiếp.”
“Tôi không muốn về, tôi chỉ có thể nói với cậu chuyện này vào tối nay thôi.” Lạc Cẩm Hi buồn bã đến mức rơi thêm vài giọt nước mắt: “Cậu có biết tôi đã phải lấy hết bao nhiêu can đảm mới dám nói với cậu không?”
Lời tỏ tình của cô mang theo một kiểu sĩ diện, như thể lòng tự trọng quan trọng hơn tất cả. Nhưng người thổ lộ trước, đương nhiên cũng phải là người cúi đầu nhiều hơn.
“Tôi đâu có bắt cậu phải trả lời ngay, cậu cứ từ từ nghĩ kỹ đi, chậm một chút rồi trả lời tôi cũng được.”
Hạ Ngạn Hoài không biết nên diễn tả tâm trạng của mình lúc này ra sao, anh thật sự chưa từng nghĩ sự thay đổi kỳ lạ của Lạc Cẩm Hi trong khoảng thời gian này lại là vì anh, hoàn toàn không liên quan đến người thứ ba nào cả.
Anh nhất thời không biết phải nói gì, buột miệng nói ra một câu theo bản năng: “Tôi vẫn luôn xem cậu là em gái.”
Sức sát thương của câu nói này thật không thể xem thường, nó lập tức b*p ch*t tất cả sự mập mờ từ trong trứng nước, khiến bầu không khí vốn có chút mờ ám giữa hai người cũng theo làn gió đêm mà lạnh đi vài phần. Nước mắt trên mặt Lạc Cẩm Hi còn chưa khô, nghe xong câu ấy liền cúi đầu xuống. Cô biết mình đã xử lý mối quan hệ này rất tệ. Hạ Ngạn Hoài chắc chắn cũng sẽ bị ảnh hưởng tâm trạng vì cô. Nhưng ai quan tâm chứ?
“Tôi không phải là em gái của cậu, tôi cũng không muốn làm em gái cậu nữa.”
Lạc Cẩm Hi chưa bao giờ là người lùi bước, và hôm nay cũng thế: “Tôi muốn làm bạn gái của cậu.”
Từ góc nhìn của cô, gương mặt Hạ Ngạn Hoài hiện lên rất rõ ràng vẻ kinh ngạc và lúng túng, nhưng phần nhiều vẫn là thờ ơ, và không cảm xúc. Lạc Cẩm Hi lơ đãng nghĩ, quả nhiên anh hoàn toàn không có ý gì với mình. Dù chưa từng thấy anh thích ai bao giờ, nhưng cho dù có lạnh lùng đến đâu, khi đối mặt với người mình thích, cũng sẽ không có biểu cảm như vậy. Nhưng cho dù như thế, trong đêm tháng Hai lạnh lẽo này, Lạc Cẩm Hi vẫn cố chấp muốn có một câu trả lời.
Hạ Ngạn Hoài quả nhiên không nói ra điều cô mong đợi, anh cụp mắt xuống: “Xin lỗi, tôi chưa từng nghĩ đến…”
Chỉ là, khi đang nói thì anh lại khựng lại, những lời từ chối từng quen thuộc đến mức có thể thuộc lòng, giờ phút này lại không thể thốt nên lời, bởi vì Lạc Cẩm Hi không giống người khác. Điều này là không cần nghi ngờ. Anh rõ ràng cảm thấy phiền muộn.
Lạc Cẩm Hi cũng nhìn ra được, ban đầu cô không nhất thiết phải có câu trả lời ngay đêm nay, nhưng giờ thì câu trả lời dường như đã quá rõ ràng.
“Thật xin lỗi…” Ngay khi Hạ Ngạn Hoài còn chưa nói hết câu, Lạc Cẩm Hi đã mở miệng trước.
Hạ Ngạn Hoài lại im lặng, trước hôm nay, có lẽ Lạc Cẩm Hi chưa từng vì thích một người mà phải nói lời xin lỗi. Mà thực ra, thích một người vốn dĩ không cần phải xin lỗi. Chỉ là, người cô thích trùng hợp lại là anh. Cô xin lỗi, bởi vì mình đã khiến mối quan hệ thân thiết nhiều năm giữa hai người trở nên rối rắm.
“Cậu không cần cảm thấy phiền đâu.” Lạc Cẩm Hi nói: “Nếu cậu không có tình cảm gì với tôi, tôi sẽ không làm phiền cậu nữa.”
Dáng vẻ của cô, đặc biệt là ánh mắt, dưới tác động của men rượu trở nên sống động lạ thường, thậm chí còn mang theo chút quyến rũ xa lạ đối với Hạ Ngạn Hoài.
Hạ Ngạn Hoài cảm thấy mu bàn tay mình bắt đầu nóng lên vì nhiệt độ truyền đến. Nhưng anh lại khẽ nhíu mày. Vì tương lai của hai người rõ ràng đang ngày càng xa nhau. Anh thật sự chưa từng nghĩ đến việc phát triển mối quan hệ với Lạc Cẩm Hi vượt qua mức bạn bè, vì vậy lời tỏ tình bất ngờ và không hề có dấu hiệu báo trước này của cô khiến anh theo bản năng nảy sinh cảm giác kháng cự mơ hồ.
Lạc Cẩm Hi đã hiểu ra câu trả lời, men rượu bắt đầu dâng lên khiến cô càng thêm buồn bã, trong lòng nghẹn ngào cay đắng, nước mắt cũng không chịu nghe lời mà lặng lẽ rơi xuống. Cô buông tay Hạ Ngạn Hoài ra, không lau nước mắt, chỉ cúi đầu, khịt mũi hai cái.
“Tôi về trước đây.” Lạc Cẩm Hi nói.
Lời đã nói ra rồi, tuy đau lòng nhưng ít nhất cũng đã được thốt ra khỏi miệng. Dù sau này có hối hận, thì đó cũng là chuyện của sau này. Cô sớm đã hiểu rằng, có những chuyện nếu không làm thì sẽ mãi canh cánh trong lòng, nhưng nếu làm rồi thì có lẽ lại thấy hối tiếc, chẳng khác nào một ván cược.
Hạ Ngạn Hoài theo phản xạ nói: “Tôi đưa cậu về.”
“Chỉ vài bước thôi, đưa gì mà đưa?” Lạc Cẩm Hi nhỏ giọng phản bác.
Cô mang theo một chút kiên cường, nhưng cũng có sự giằng xé đầy mâu thuẫn, chỉ mong mọi lời có thể nói hết trong một đêm, để sau này không phải đối mặt thêm lần nào nữa.
Thế nên Hạ Ngạn Hoài thấy cô gái trước mặt lại ngẩng đầu lên nhìn anh, nói: “Hạ Ngạn Hoài, nếu cậu không thích tôi, và cũng không định thích tôi, vậy sau này hãy giữ khoảng cách với tôi, trước khi tôi buông được cậu, thì chúng ta không thể làm bạn như trước kia nữa.”
“Cậu cũng đừng tốt với tôi như vậy nữa, chúng ta không có quan hệ máu mủ gì, tôi thật sự sẽ hiểu lầm…”
Làn gió thổi tan những âm cuối, cuốn theo cả tiếng nức nở trong lời nói của cô.
Khi Hạ Ngạn Hoài kịp phản ứng lại, bóng dáng Lạc Cẩm Hi đã biến mất trong màn đêm, cũng biến mất sau cánh cửa nhà bên cạnh.
Anh không biết mình đã đứng trong gió bao lâu, gió lạnh len lỏi qua cổ áo, luồn vào người khiến anh dần tỉnh táo, trên gương mặt vốn vô cảm của anh cũng hiện lên vài phần trăn trở. Một mối quan hệ đã trở nên phức tạp, mà người khơi mào ra cũng bao gồm cả anh. Đây là một bài toán khó, một bài toán mà ngay cả tư duy của người theo học khoa học kỹ thuật cũng không thể giải quyết nổi. EQ của Hạ Ngạn Hoài không thấp, chỉ là phần lớn thời gian anh không muốn phí tâm sức vào việc xã giao, chứ không có nghĩa là anh không hiểu. Từ khi còn rất nhỏ, ấn tượng Lạc Cẩm Hi để lại trong lòng anh đã mặc định là một cô gái luôn coi trọng sự tinh tế, chú ý lễ nghi, nhưng khả năng chịu áp lực lại thất thường, lúc cao lúc thấp. Hạ Ngạn Hoài không nghĩ đó là kiểu người mà mình sẽ thích, đến bây giờ anh cũng vẫn nghĩ như vậy. Rất nhiều chuyện anh có thể không so đo, có thể tùy tiện, nhưng chỉ riêng việc chọn bạn đời thì nhất định phải cẩn trọng, chính vì thế, ở điểm này anh không thể vì Lạc Cẩm Hi mà nhượng bộ. Nhân nhượng trong chốc lát, không chỉ là hại chính mình, mà còn là hại cô. Trong suốt nhiều năm qua, Hạ Ngạn Hoài luôn tin rằng anh và Lạc Cẩm Hi có thể giống như thế hệ ba mẹ giữ được một tình bạn kéo dài hàng chục năm, chứ không phải kết cục như bây giờ.
Đêm nay, có lẽ ngay cả Hạ Ngạn Hoài cũng không biết được, sự thay đổi trong mối quan hệ ấy sẽ để lại những di chứng như thế nào.
Một người tỉnh táo thì cả đêm không ngủ, mà người say rượu thất bại trong lời tỏ tình kia thì ôm chai rượu trong phòng khóc đến khi kiệt sức rồi ngủ thiếp đi, đến tận trưa hôm sau tỉnh lại thì hai mắt đã sưng như quả óc chó. Trên tay vẫn còn ôm chai rượu trống rỗng tối qua. Đầu óc dần khởi động lại, ký ức đêm qua ùa về, vị đắng chát len lỏi trong lòng khiến mắt cô lại ngấn lệ, nhưng vì đã khóc quá nhiều nên bây giờ đôi mắt cô vừa sưng vừa khó chịu. Cô thậm chí còn không dám xuống lầu để bố mẹ nhìn thấy.
Lạc Cẩm Hi nằm trên giường, mở to mắt nhìn lên trần nhà, muốn thả lỏng đầu óc nhưng lại không làm được. So với những người bị từ chối khác, cô có lẽ còn thê thảm hơn, không chỉ thất tình mà còn đánh mất một người bạn thân thiết. Đã vậy, sau này đến dịp lễ tết có lẽ vẫn còn phải ngồi chung bàn ăn với nhau.
Khẩu vị của Lạc Cẩm Hi không tốt, cũng không dám để bố mẹ thấy mắt mình sưng húp như quả óc chó, nên cô cứ trốn tránh vài ngày, đợi họ ra ngoài mới dám xuống lầu.
Còn chưa nghĩ xong nên đối mặt với mối quan hệ với Hạ Ngạn Hoài thế nào thì đã hay tin anh lại rời nhà đi rồi. Dù biết phản ứng của Hạ Ngạn Hoài trong đêm hôm đó đã coi như là câu trả lời, nhưng Lạc Cẩm Hi vẫn không kìm được cảm giác thất vọng chưa từng có. Bởi vì trước đây là cô né tránh anh, còn bây giờ thì khác, anh đang chủ động rời xa cô.
Di chứng của việc thất tình rất rõ ràng, mấy ngày đó Lạc Cẩm Hi cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, đến mức kết quả thi nghiên cứu sinh công bố rồi mà cô còn không biết. Chuyện như vậy, bạn bè trong lớp cũng ngại nhắc, vì bình thường ai không khoe kết quả trên mạng xã hội hoặc không chia sẻ với bạn bè, thì phần lớn đều là kết quả không được như ý. Cuối cùng, Lạc Cẩm Hi phải đợi đến khi bố nhắc mới đi tra điểm. Kết quả cũng khá vững, thậm chí đã có thể cân nhắc liên hệ với giảng viên hướng dẫn.
Thi nghiên cứu sinh ở Đại học Thịnh An thì chuyên ngành nào cũng phải cạnh tranh khốc liệt, nhất là những ngành không phải thi Toán như của Lạc Cẩm Hi, điểm dù có cao cũng chưa chắc an toàn tuyệt đối. Cùng lúc đó, cô cũng nhận được lời mời nhập học đầu tiên từ một trường đại học nước ngoài.
Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Đánh giá:
Truyện Dị Ứng Lãng Mạn - Hỉ Phúc
Story
Chương 19: Không thể yêu nhau, cũng chẳng thể làm bạn bè
10.0/10 từ 49 lượt.
