Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 34: Bắt đầu lại
Edit + Beta: Hayin
Thời điểm Lâm Duyệt lần nữa mở to mắt, phát hiện bản thân lại một lần nữa trở về phòng khách sáng đèn.
Cô nằm ngủ trên ghế sofa, trước mắt là màn hình tivi đang phát hình ảnh bản tin thời sự, nữ phát thanh viên trong tivi mặc đồng phục màu đỏ đang đọc các tin tức nóng gần đây. Nhưng Lâm Duyệt nhìn thấy miệng cô ta mấp máy, lại như thể không nghe được bất kỳ âm thanh nào, trong tai chỉ còn lại tiếng ù tai vang vọng.
Giống như những lần tỉnh lại trước đó, lúc này cô đang cảm thấy đau đầu dữ dội, tựa như có một bàn tay vô hình khổng lồ đang bóp chặt lấy đầu cô, lại giống như có người đang cầm máy khoan điện đục đầu của cô. Loại chấn động dữ dội và âm vang sắc nhọn đó khiến đầu óc cô lập tức trở nên trống rỗng. Lúc này cơn đau đầu như truyền ra từ tận sâu trong đại não, mỗi một dây thần kinh đều đều như một ngòi nổ đang bốc cháy dữ dội, đau đến mức khiến cô không tài nào hô hấp được.
Cơ thể cô bắt đầu mất kiểm soát mà run lên bần bật, các bó cơ toàn thân co giật dữ dội theo từng cơn đau ngày càng nghiêm trọng. Cô cố gắng nắm lấy thứ gì đó để chống đỡ, nhưng hai tay lại mềm nhũn, hoàn toàn không còn sức lực. Cuối cùng, cô ngã khỏi ghế sofa, nặng nề đập xuống sàn nhà.
Cơn co giật của cơ thể càng lúc càng dữ dội, sắc mặt cô tái nhợt như giấy, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi li ti, môi cũng hơi tím lại. Đúng lúc đó, cô bỗng cảm thấy một dòng chất lỏng ấm nóng chảy ra từ mũi, ngay sau đó trong miệng cũng đầy mùi máu tanh. Cô hoảng sợ nhận ra rằng mình đã bắt đầu chảy máu mũi và miệng.
Ù… Một tiếng ù tai dữ dội vang lên bên tai cô như thể có hàng nghìn con ong đang vo ve trong đầu. Âm thanh đó kéo dài khoảng nửa phút rồi mới kết thúc, sau đó, những cơn run rẩy trên cơ thể cũng dần dịu lại.
Cô khó nhọc mở mắt, phát hiện mình đang nằm dưới đất, xung quanh là một mớ hỗn độn.
Cô nghiến chặt răng, cố gượng dậy, nhưng toàn thân vô lực, lại ngã xuống đất. Lần tỉnh lại sau vòng lặp này dường như mang theo tác dụng phụ nghiêm trọng hơn những lần trước, cơ thể cô bắt đầu phát sinh thêm nhiều vấn đề. Cô nâng tay lau một cái, phát hiện máu vẫn trào ra từ mũi và miệng, những giọt máu đó rơi xuống đất, trông vô cùng đáng sợ.
Lại thất bại rồi…
Cô lau đi máu ở mũi và miệng, vịn vào sofa đứng dậy, việc đầu tiên là cầm lấy điện thoại kiểm tra thời gian. Từ lúc mất điện đến giờ mới trôi qua năm phút. Cô vừa mới tỉnh lại từ cơn hỗn loạn, đầu óc có chút mơ hồ, nhất thời còn xuất hiện cả tình trạng ký ức đan xen, chồng chéo. Cô đi vào nhà vệ sinh, vốc nước lạnh từ vòi nước hắt vào mặt. Nước máy lạnh buốt chạm vào gò má nóng bừng khiến cô tỉnh táo hẳn.
Trong đầu cô nhanh chóng lướt lại những chuyện đã xảy ra trong vòng lặp trước. Cô biết rằng các bước cô làm trước khi đến phòng 404 đều là chính xác, chỉ tiếc là sự xuất hiện của Hoài Xuyên khi đó đã phá vỡ kế hoạch của cô, dẫn đến thất bại sau cùng.
Vừa nghĩ như vậy, Lâm Duyệt đã đi vào bếp, giống như lần trước, cô “bíp” một tiếng bật bếp từ, rồi đổ toàn bộ dầu ăn vào chảo.
“Hãy xem lần này… rốt cuộc ai sẽ thắng.”
Lâm Duyệt nhìn chảo dầu ăn trong bếp, rồi ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng 405. Cô biết, người ngoài cửa ấy, giờ đang đứng chờ sẵn ở đó.
Ngoài cửa sổ, gió rít gào, mưa như trút nước, từng hạt mưa đập mạnh vào cửa kính lạnh buốt phát ra âm thanh giòn tan vang dội. Mỗi giọt mưa như một viên đạn vô tình nện mạnh vào cửa sổ, như thể muốn phá vỡ nó vậy.
Rào rào…
Gió bên ngoài điên cuồng gào thét, cành cây bị thổi nghiêng ngả phát ra tiếng xào xạc xào xạc. Lá cây bay tán loạn trong không trung như bị một lực lượng vô hình điều khiển, hoàn toàn không thể tự chủ. Nước mưa chảy dài theo cửa sổ thành những màn nước làm mờ tầm nhìn, khiến người ta cảm thấy một thứ áp lực và sợ hãi một cách khó hiểu.
Thời tiết khắc nghiệt như vậy khiến cả thế giới trở nên u ám và lạnh lẽo. Không còn ánh nắng ấm áp, chỉ còn bóng tối và giá lạnh bao trùm lên mọi thứ. Bầu không khí ấy dường như cũng đang nhắc nhở người trong nhà rằng, thời gian chẳng còn lại bao nhiêu, cô phải nhanh chóng bước vào vòng lặp tử vong tiếp theo.
Lâm Duyệt liếc nhìn cửa sổ nhà bếp, ánh mắt trống rỗng và mơ hồ, nhìn ra cơn giông bão ngoài kia. Cô biết, cơn bão này không chỉ là cơn giận dữ của tự nhiên, mà còn là biểu tượng cho nỗi sợ hãi và bất an sâu thẳm trong lòng cô. Số phận của cô cũng giống như cơn bão này, đầy rẫy điều chưa biết và nguy hiểm, có thể nuốt chửng cô bất cứ lúc nào.
Cô hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại, nhưng sự căng thẳng trong lòng vẫn không thể xua đi. Cô biết, mỗi một vòng lặp tử vong đều là một cuộc thử thách sống còn, chỉ cần sơ sẩy là sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. Thế nhưng, cô không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể can đảm đối mặt hết thảy, cố gắng tìm kiếm cơ hội sống sót.
Giống như lần trước, trước khi mất điện, Lâm Duyệt đã làm nóng dầu trong chảo. Đồng thời, cô từ ban công đi vào phòng 403, ôm lấy chú chó cưng Bối Bối của Lưu Linh, thành công khiến Lưu Linh đuổi theo. Sau một lời giải thích đơn giản, Lưu Linh cũng tận mắt thấy người đàn ông áo đen nhảy từ ban công phòng 404 sang 403. Khi thấy người đó, phòng 405 cũng đã bước vào trạng thái mất điện, người áo mưa bên ngoài đã cắt cầu dao điện của phòng 405 khiến căn phòng chìm trong bóng tối.
Lâm Duyệt soạn tin nhắn giả mạo về việc khử trùng hành lang gửi cho cả gia đình ở 401, nhắc họ đóng kỹ cửa. Đồng thời, cô cũng gọi điện báo cảnh sát qua số 110 và thực hiện cả cuộc gọi giả cho người áo mưa, tạo ra cảm giác rằng cô vẫn tin người áo mưa đang gọi là cảnh sát thật. Không giống lần trước, lần này cô không nhắn tin cho Hoài Xuyên nữa mà đi thẳng vào bếp, dùng bình giữ nhiệt đổ đầy 1 lít dầu nóng, nhanh chóng đến phòng 403 và chế ngự được tên sát nhân đang lục lọi khắp nơi tìm Lưu Linh.
“…Sao cô trông, cứ như rất thành thạo mọi thứ vậy?” Khi Lưu Linh chạy theo tiếng động đến, thấy Lâm Duyệt đã khóa tên sát nhân trong phòng ngủ của cô rồi: “Sao cô còn biết cả chỗ tôi cất chìa khóa phòng ngủ?”
Lưu Linh không có ký ức của những lần lặp trước, nên tất nhiên không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng với chuyện liên quan đến sống chết, tất nhiên Lâm Duyệt không thể quên một chi tiết nào. Cô đã sớm ghi nhớ từng hành động của mình và từng lý do thất bại trong đầu, chỉ như vậy cô mới có thể thành công chấm dứt vòng lặp tử vong trước khi cơ thể mình sụp đổ.
Cạch…
Khi khóa trái cửa phòng ngủ của Lưu Linh lại, Lâm Duyệt đưa luôn chìa khóa cho cô ấy. Nhìn nét mặt Lưu Linh, cô lộ ra vài phần mệt mỏi.
“Chìa khóa giao cho cô, hắn bị tôi dội dầu nóng, giờ bỏng toàn thân, chắc tạm thời không thể rời đi được. Cô để Bối Bối lại nhà tôi, giờ chúng ta đi tới phòng 404.”
“Hả? Sao lại đi phòng 404?” Lưu Linh không hiểu ra sao.
Lâm Duyệt nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này, đêm tối tĩnh mịch, gió lớn rít gào.
“Chuyện kẻ sát nhân bị nhốt trong phòng 403, người áo mưa ngoài hành lang không biết. Hắn vẫn đang chờ ở ngoài đó. Một hai phút nữa hắn sẽ gọi cho tôi, giả làm cảnh sát tới gõ cửa, dụ tôi mở cửa. Một khi hắn phát hiện phòng 405 không có người thì chắc chắn sẽ thực hiện bước tiếp theo. Nhưng hiện tại tôi vẫn chưa biết bước đó là gì, nên chúng ta phải rời khỏi tầng này trước khi hắn vào được phòng 405.”
“Rời khỏi? Rời kiểu gì?” Lưu Linh nhíu mày: “Nếu lời cô nói là thật, ngoài hành lang có một người áo mưa thì chúng ta rời khỏi tầng bốn kiểu gì đây? Thang máy và cầu thang đều ở cuối hành lang, chẳng lẽ chúng ta có thể đi qua mà không bị phát hiện?”
Lâm Duyệt lắc đầu: “Không, đôi khi không cần phải đi từ cửa chính.”
Nói rồi, cô bước ra ban công phòng 403, từ ban công phòng 403 nhìn sang, phòng 404 tối đen như mực, ngay cả ban công cũng đọng đầy nước mưa.
Lâm Duyệt đưa tay chỉ vào đường ống bên cạnh ban công phòng 404.
“Cô thấy ống thoát nước kia không? Tiểu khu Hạnh Phúc là khu chung cư cũ nên dùng loại ống có đường kính khá lớn, lại được cố định ngay bên ban công 404. Nếu chúng ta bò xuống theo ống đó là có thể xuống tới tầng một.”
“Hả? Có nguy hiểm quá không?”
Lưu Linh nhìn chằm chằm vào ống nước màu trắng trơn bóng giữa cơn mưa gió, trong lòng thấy ớn lạnh. Dù đây chỉ là tầng bốn, nhưng nếu ngã xuống thì khả năng gãy xương là rất lớn, chưa kể dưới tầng một còn có lan can, nếu không may rơi trúng mũi nhọn thì rất dễ mất mạng.
“Lâm Duyệt… hay là chúng ta cứ đi thang bộ đi, cửa thoát hiểm mở 24/24 mà, mình đi đường đó cũng xuống được tầng một.”
“Không đâu, cửa đã bị khóa rồi.” Lâm Duyệt lắc đầu, giọng gần như không thể nghe rõ: “Cô đã từng thử rồi, không mở được.”
Cô vẫn nhớ rõ cảm giác tuyệt vọng khi cả hai bị mắc kẹt trong lối thoát hiểm chật hẹp, nhớ tiếng Lưu Linh đập cửa, đá cửa liên tục, nhưng cánh cửa thoát hiểm dày nặng đó bị khóa từ bên ngoài, hai người bị nhốt chết trong đó như cá nằm trong chậu.
“Cửa thoát hiểm chắc không khóa đâu, theo quy định an toàn cháy nổ thì các lối thoát hiểm phải mở suốt, ban quản lý cũng kiểm tra định kỳ mà?”
“Tôi nói là khóa rồi, mở không được đâu!” Lâm Duyệt sốt ruột ngắt lời Lưu Linh. Giờ cô không còn nhiều thời gian, không thể giải thích tường tận cho Lưu Linh về tình huống trước mắt. Sự do dự và thắc mắc của Lưu Linh, trong mắt cô giờ chỉ là những trở ngại làm tăng thêm khó khăn khi tìm đường thoát thân.
Lưu Linh bị Lâm Duyệt quá thì hơi sợ hãi nhìn cô gái trẻ đang gần như nổi nóng trước mặt, nhất thời không biết có nên tiếp tục nói nữa hay không.
Lâm Duyệt thấy vậy cũng nhận ra mình có phần quá đáng. Cô quay mặt đi, lắc đầu, cố gắng giữ bình tĩnh lại.
Trong nhất thời hai người không ai nói gì thêm, im lặng nghe tiếng mưa rơi một lúc lâu. Cuối cùng, Lâm Duyệt phá vỡ bầu không khí gượng gạo: “Xin lỗi, hình như tôi hơi nóng nảy quá.”
“Không sao, cô chỉ đang lo cho chúng ta thôi mà.”
“Cô hãy tin tôi, Lưu Linh, tôi thực sự đã thử rồi. Nếu đi bằng cầu thang, chắc chắn sẽ chết.” Lâm Duyệt dừng lại một chút, bổ sung thêm: “Kết cục cuối cùng là cô sẽ bị chém chết bằng rìu, còn tôi… sẽ rơi từ sân thượng xuống tầng một, trở thành một đống thịt nát.”
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
