Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
Chương 33: Rơi xuống
Edit + Beta: Hayin
Trái tim Lâm Duyệt kinh hoảng đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi cổ họng. Cô liều mạng thở hổn hển để bình ổn lại hô hấp đang hỗn loạn. Nhưng, mỗi một lần hít thở đều như có một cây đao chém mạnh vào phổi khiến cô đau đớn tột cùng.
Cô vừa chạy vừa quay đầu nhìn quanh, chỉ thấy tên áo mưa như ma quỷ bám sát phía sau, trong tay cầm theo chiếc rìu cứu hoả khiến người ta rợn tóc gáy, ánh mắt loé lên sát ý tàn nhẫn.
Cộp cộp cộp…
Tiếng bước chân dồn dập hệt như hồi trống báo tử, từng nhịp từng nhịp như đánh vào trái tim Lâm Duyệt. Mà tên áo mưa kia thì lại thong thả lạ thường, tựa như chẳng hề tốn tí ti sức lực nào đã có thể đuổi kịp Lưu Linh, rồi tàn nhẫn sát hại cô ấy.
Giờ phút này, hắn đang cầm cái rìu chữa cháy, từng bước ép sát Lâm Duyệt!
Lâm Duyệt đi chân trần đạp trên mặt đất lạnh lẽo, cái lạnh buốt len lỏi khắp toàn cơ thể. Cô hoảng loạn lao về phía trước trong vô định, trong lòng tràn ngập nỗi tuyệt vọng cùng sợ hãi. Trên mặt cô dính đầy máu tươi của Lưu Linh, những vết máu đó vẫn chưa khô mà chảy xuống dọc theo khuôn mặt cô, hoà lẫn cùng với mồ hôi và nước mắt của cô. Cô há miệng thở hổn hển, tham lam hấp thụ oxy trong không khí. Cảm giác không khí ẩm lạnh tràn ngập trong phổi, ngực phập phồng kịch liệt, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ toạc ra.
Mặc kệ cẳng chân đã đau nhức khó chịu, thể lực cũng dần cạn kiệt, nhưng Lâm Duyệt vẫn luôn nắm chặt tay vịn cầu thang, mượn lực đó để tiếp tục đi về phía trước. Cô biết, nếu dừng lại thì điều chờ đợi cô chính là cái chết. Vì thế, cô cắn chặt răng, dùng hết chút sức lực cuối cùng để liều mạng chạy về phía trước. Cô tự nói với chính mình: “Chỉ cần nhanh thêm chút nữa thôi, là có thể thoát khỏi tên tội phạm giết người đáng sợ này rồi!”
Các toà nhà trong tiểu khu Hạnh Phúc đều là các toà nhà đơn lập, mỗi toà đều chỉ có một cầu thang bộ, thang bộ nào cũng đều có lối thoát hiểm, thường xuất phát từ vấn đề an toàn nên sẽ không bao giờ khoá lại. Nhưng không biết tại sao hôm nay lại giống như có người sắp đặt vậy, ngoại trừ cửa thang tầng 4 mở toang, tất cả lối thoát hiểm ở các tầng đều bị khoá!
Trong cầu thang không bật đèn, cô chạy trong lối cầu thang tối om, cảm giác tầng nào cũng y hệt nhau. Cô như đang luẩn quẩn trong một mê cung không lối thoát vậy, mỗi khi lên một tầng đều nhìn thấy một gian cầu thang y hệt. Cầu thang tối tăm vô tận này mang đến cảm giác tuyệt vọng u ám, dần dần làm ăn mòn hy vọng cuối cùng của cô.
… Mình phải chết rồi sao?
Lâm Duyệt quay đầu liếc nhìn lối cầu thang phía sau, mắt cô dần thích nghi với bóng tối, có thể nhìn rõ môi trường xung quanh. Cô phát hiện người đàn ông mặc áo mưa đã đuổi đến, chỉ còn cách cô khoảng một tầng! Ánh mắt cô lướt qua lan can cầu thang, nhìn rõ chiếc áo mưa thấm đầy máu trên người hắn!
Tiếng bước chân của người đàn ông mặc áo mưa ngày càng nặng nề và gấp gáp, như một con chó săn đói khát đang rượt đuổi một con thỏ hoang bất lực. Hắn há cái miệng rộng đầy máu, lộ ra khuôn mặt dữ tợn như thể muốn xé xác con thỏ đáng thương ra thành từng mảnh. Hắn cầm chiếc rìu sắc bén trong tay bám sát theo sau Lâm Duyệt, bước chân nhanh nhẹn và linh hoạt, sắp đuổi kịp cô đến nơi!
Lâm Duyệt không dám lơ là dù chỉ một chút, cô nhận thức được rõ ràng rằng, nếu không có Lưu Linh liều mạng cản trở người đàn ông mặc áo mưa thì cô đã chẳng thể sống đến bây giờ. Nếu bị hắn đuổi kịp, cô chỉ còn con đường chết!
Trong lòng Lâm Duyệt tràn ngập sự không cam lòng và tuyệt vọng, cô không cam tâm chết như thế. Trong vòng lặp lần này, cô đã sống lâu hơn bất kỳ lần nào trước đó. Nhưng khi chiến thắng gần ngay trước mắt, lại sắp thất bại trong gang tấc, sao cô có thể cam lòng? Cô nghiến chặt răng, dốc toàn bộ sức lực chạy về phía trước, hy vọng tìm được một tia hy vọng sống sót.
Tại sao lại là cô?
Tại sao mục tiêu bị giết lại là cô?
Cô chưa từng hại ai, cũng chưa từng làm điều gì thất đức, tại sao người bị giết trong đêm nay lại phải là cô?
Cộp cộp…
Tiếng bước chân vang lên phía sau, âm thanh ấy khiến Lâm Duyệt tăng tốc, giống như một con thỏ nhỏ nhạy bén, cô lao thẳng lên tầng cao nhất.
Cô không còn thời gian để thử từng cửa thoát hiểm nữa, hành động của người đàn ông áo mưa quá nhanh, nếu cô dừng lại để thử mở cửa, chắc chắn sẽ bị hắn đuổi kịp! Giờ đây Lâm Duyệt không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể điên cuồng bỏ chạy trong sự truy đuổi, hoảng loạn vô định và vô cùng chật vật.
Cô chạy một mạch lên đến tầng cao nhất, nơi mà ngay cả cô cũng chưa từng đặt chân đến.
Phổi của Lâm Duyệt hô hấp dữ dội, mỗi lần hít vào như muốn nuốt cả thế giới vào bụng. Nhịp thở trong lồng ngực ngày càng gấp gáp, như có một bàn tay vô hình không ngừng thôi thúc. Mũi hít vào lượng lớn không khí lạnh khiến cổ họng cô đau rát, nhưng cô vẫn cố gắng hít thở hết sức, mong sao cơ thể có thể hấp thụ thêm chút oxy.
Theo thời gian, cô cảm thấy tim bắt đầu đập loạn xạ như một quả bom sắp nổ tung. Do vận động quá sức, máu không đủ cung cấp lên não khiến tầm nhìn của cô trở nên mơ hồ. Trán cô đổ một lớp mồ hôi mịn, dần dần tích tụ thành từng giọt lớn chảy xuống hai má.
Lúc này, tay chân cô bắt đầu rã rời, những cử động vốn linh hoạt giờ trở nên nặng nề vô cùng. Cô cảm thấy khó thở, chỉ có thể dựa vào ý chí kiên cường và niềm tin mãnh liệt để tiếp tục tiến về phía trước.
Cuối cùng, sau khi chạy không ngừng nghỉ suốt một quãng thời gian dài, Lâm Duyệt nhìn thấy điểm tận cùng của cầu thang! Đó là một nơi giống như một phao cứu sinh, mang lại cảm giác hy vọng đang ở ngay trước mắt. Ở cuối cầu thang, trên bức tường sơn trắng là một khung cửa màu đen sâu thẳm, phía sau cánh cửa là sân thượng dưới cơn mưa. Từ cửa sân thượng nhìn ra, có thể thấy bầu trời đầy mây đen và những tia sét thỉnh thoảng xé toạc bầu trời, khiến người ta không khỏi sợ hãi.
Lâm Duyệt nghiến răng bước lên những bậc thang cuối cùng, bước chân loạng choạng nhưng đầy quyết tâm. Khi cô bước lên bậc thang cuối cùng, không chút do dự lao vào sân thượng, chào đón cô là một thế giới đầy gió mưa hỗn loạn.
Rào rào rào…
Mưa trút xuống như thác, từng giọt mưa như viên chì nặng nề giáng lên người Lâm Duyệt khiến cô đau nhói. Cơn mưa lạnh giá rửa sạch máu của Lưu Linh trên người cô, cũng khiến cô ướt sũng, thê thảm không khác gì một con gà nhúng vào nồi canh.
Cộp cộp…
Người đàn ông áo mưa cũng đuổi theo lên sân thượng, hắn lao theo sau Lâm Duyệt.
Lâm Duyệt bị dồn đến rìa sân thượng, cô quay lại nhìn quanh một vòng, phát hiện nơi đây không có lối ra nào khác. Đây là một toà nhà đơn lập, không thông với các toà khác, cho dù là sân thượng tòa B cũng không thể nhảy qua. Cửa ra sân thượng chỉ có một, chính là cầu thang cô vừa chạy lên. Lúc này, sấm sét vang dội, sân thượng không một bóng người, cách cô vài bước là người đàn ông áo mặc mưa cầm rìu, cô bị ép vào góc sân thượng, phía sau là lan can. Cô quay đầu nhìn hắn, mặt tái mét, thở hổn hển.
“Hộc… hộc…” Cô th* d*c từng hơi, nước mưa lạnh buốt chảy dài trên má, làm mờ tầm nhìn.
Cô nhìn thấy người đàn ông áo mưa chậm rãi tiến lại gần, chiếc rìu trong tay đã bị nước mưa rửa sạch vết máu. Hắn giống như một tên đồ tể bước ra từ lò mổ, còn Lâm Duyệt chính là con mồi tiếp theo của hắn!
“Cuối cùng vẫn là đường chết…” Lâm Duyệt cười khẩy như tự giễu, cô lùi lại một bước, tấm lưng nóng ấm của cô chạm vào bức tường lạnh ngắt. Cô hơi nghiêng đầu, liếc nhìn phía sau. Lan can sân thượng chỉ cao đến ngực, hiện tại có lẽ là tầng 23, nếu nhảy xuống từ đây, chắc chắn sẽ chết.
Đùng đoàng…
Tiếng sấm rền vang, tia chớp xé ngang đường chân trời, sấm sét tựa như đang hoành hành ngay trên đầu bọn họ, nhìn thảm kịch diễn ra trước mắt, cũng cảm thương thay cho những con người cùng đường bí lối.
“Vì sao lại là tôi?” Lâm Duyệt nhìn chằm chằm tên đàn ông mặc áo mưa, muốn tìm được một đáp án từ hắn.
Đối phương dừng bước, đứng cách Lâm Duyệt năm bước chân, đôi mắt hắn như vực thẳm, mang theo cái lạnh không thể tan biến “đâm” thẳng vào Lâm Duyệt.
Cô biết, ánh mắt hắn nhìn cô mang đầy thù hận.
Hắn tấn công cô, giết cô cũng xuất phát từ thù hận đó.
Chỉ là cô không biết, rốt cuộc sự thù hận ấy bắt nguồn từ đâu.
“Tại sao lại là tôi?”
Lâm Duyệt một lần nữa lặp lại câu hỏi giấu kín trong lòng.
Nhưng dường như đối phương không có ý định trả lời cô, chỉ đứng yên đó, để nỗi sợ trong lòng Lâm Duyệt dần lan rộng, tận hưởng nỗi sợ hãi của con mồi trước khi chết.
Lâm Duyệt thấy đối phương không nói gì, liền thẳng thắn hỏi ra thắc mắc trong lòng: “… Ông có phải là cha của Tô Nhu, Tô Hồng Hâm không?”
Nghe câu này, lông mày của người mặc áo mưa động đậy một cái.
Lâm Duyệt biết, mình đã nói trúng rồi!
“Ông chính là Tô Hồng Hâm đúng không? Tại sao ông nhất định phải giết tôi?! Ông đã sửa danh bạ điện thoại của tôi từ một tuần trước, cũng chính ông đã ghi tên Lưu Linh trong sổ đăng ký mất đồ ở phòng bảo vệ khiến tôi tưởng là Lưu Linh nhặt được điện thoại của tôi… Tại sao ông lại muốn giết tôi? Rõ ràng một tuần trước Tô Nhu vẫn chưa chết!”
Lâm Duyệt gần như sụp đổ khi nói những lời đó, giọng cô hòa vào tiếng mưa nghe thật bất lực và đau thương.
“Vả lại… nếu ông muốn báo thù cho con gái, tại sao không đi báo thù tên sát nhân đang trốn chạy kia! Người đó ở phòng 404, người đó mới là kẻ đã giết con gái ông! Tại sao ông lại không phân trắng đen phải trái mà muốn giết tôi! Tôi thậm chí còn không biết Tô Nhu là ai!”
“Không, mày biết nó.” Người mặc áo mưa đột nhiên lên tiếng, ngắt lời Lâm Duyệt.
“Gì cơ?”
“Mày biết nó.” Người mặc áo mưa nói, bước lên một bước, sát khí dày đặc tiến gần Lâm Duyệt: “Mày biết con bé, tất cả chỉ là một sai lầm, Tô Nhu là người vô tội nhất, và lỗi duy nhất của con bé là đã chọn cứu mày.”
Người mặc áo mưa nói từng chữ một, mỗi từ như hạt mưa rơi nặng nề lên tim Lâm Duyệt.
Ông ta kéo chiếc khẩu trang đen xuống, Lâm Duyệt lại nhìn thấy vết sẹo kinh hoàng trên mặt ông ta.
“Ông… ý ông là gì?”
“Người như mày, không xứng đáng được cứu rỗi, mày nên xuống địa ngục để trả tội, mày nên bị giam trong mười tám tầng địa ngục, không bao giờ được siêu sinh!” Người mặc áo mưa nói đầy căm thù và giận dữ, ánh mắt lấp lánh thù hận. Ông ta nắm chặt cây rìu trên tay, từng bước tiến về phía Lâm Duyệt.
Lâm Duyệt kinh hãi nhìn người đàn ông điên cuồng trước mặt, trong lòng đầy tuyệt vọng và sợ hãi. Cô cố gắng lùi lại nhưng không còn đường lui.
Giọng cô run rẩy: “Không… đừng làm hại tôi… xin ông… tha cho tôi…”
Nhưng mà, tên đàn ông mặc áo mưa lại làm như không nghe thấy lời xin tha của cô, ánh mắt ông ta ngày càng trở nên hung ác.
Đột nhiên, tên áo mưa vung rìu lên, chém về phía Lâm Duyệt!
“Đừng…” Lâm Duyệt theo bản năng muốn trốn tránh, nhưng do kinh hoảng quá độ, động tác của cô có vẻ vụng về, cơ thể hơi nghiêng rồi tránh được cú chém của tên áo mưa một cách ngoạn mục. Song lần này cô lại mất thăng bằng, người chới với rồi trượt ra khỏi sân thượng!
Đúng lúc này, một tia sét cắt ngang phía chân trường, chiếu sáng toàn bộ thành phố. Trong khoảnh khắc đó, ánh sáng từ tia chớp chiếu sáng khuôn mặt bối rốt ngơ ngác của Lâm Duyệt, cũng chiếu sáng cả cơ thể cô đang rơi xuống.
“Đừng…” Cô hét lên một tiếng đầy chói tai, sau đó nhanh chóng rơi xuống theo tác dụng của trọng lực.
Thời gian như ngưng đọng tại khoảnh khắc này, hết thảy đều trở nên thong thả mà rõ ràng đến vậy.
Tiếng hét của Lâm Duyệt vang vọng trong không trung suốt một hồi lâu, cơ thể của cô không ngừng rơi xuống, cuối cùng đáp xuống mặt đất cứng rắn từ độ cao 23 tầng. Chỉ nghe thấy một tiếng bịch, cơ thể cô lập tức trở thành thịt nát, máu thịt lẫn lộn. Máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, tạo thành một cảnh tượng thê thảm mà ghê người.
Lúc này đây.
Vòng lặp của cô cũng kết thúc.
Thật đáng tiếc.
Cô vẫn không thể sống sót.
Đêm Mất Điện Đẫm Máu - Diên Vĩ Kiến Hoa
