Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên

Chương 7: Tan vỡ


Châu Miểu không nhớ mình đã trải qua tối hôm đó như thế nào. Cô đã ngủ ư? Hay là vẫn luôn thức?


Điều duy nhất cô nhớ được là ngày hôm sau khi tỉnh dậy, đôi mắt cô sưng đỏ, đau xót như muốn lấy mạng cô. Hàng mi dài vẫn còn đọng lại giọt nước mắt, run rẩy chảy dài trên gương mặt cô.


Cổ họng vừa khô vừa ngứa vừa đau, ho một tiếng mà đau như có dao cứa vào vậy.


Tay chân cũng không có chút sức lực nào, bả vai đau nhức.


Hôm đó trạng thái của cô tồi tệ hơn bất cứ lúc nào, suýt nữa dọa Tiểu Quân khóc: “Chị ơi, chị sốt rồi, chúng ta đi bệnh viện nhé?”


Cô lắc đầu: “Không đi.”


Tiểu Quân: “Nhưng chị cứ sốt mãi, nếu không đi viện nguy hiểm lắm.”


“Không đi.” Châu Miểu nhắm mắt, lúc có lúc không lặp lại một câu này.


Những chuyện tối qua cứ hết lần này đến lần khác hiện về trong tâm trí cô. Cô không biết người phụ nữ kia có nói với Trình Dương chuyện cô gọi điện cho anh không, cũng không biết bọn họ tại sao lại ở riêng với nhau.


Càng không biết được tại sao tối qua anh không về?


Là vì ở cùng với Tô Ngữ Huệ hay là với ai khác?


Châu Miểu phát hiện mình cũng khá nhát gan đấy chứ. Bây giờ đến cả dũng khí để hỏi cô cũng không có. Cô co ro trong chăn như một con đà điểu, hy vọng mọi thứ đều là mơ.


Nghĩ mãi nghĩ mãi, rồi cũng không kìm được, nước mắt cứ thế lăn dài trên mặt, đến nỗi không cả thở nổi nữa.


Cô từ trong chăn chui ra, đôi mắt đỏ hoe: “Tiểu Quân, cho chị ít nước.”


Tiểu Quân chạy qua phòng bếp rồi nhanh chóng quay lại: “Chị ơi, nước đây ạ.”


Châu Miểu ngồi dậy, nhận lấy nước, ngửa cổ uống một ngụm lớn. Ngay khi vừa nuốt xuống cô lại lần nữa trải qua cảm giác đau như có dao cứa ở cổ.


Thực sự là rất đau, đau vô cùng.



“Tiểu Quân, chị đau quá.” Châu Miểu kêu lên.


“Chị đau ở đâu ạ?” Tiểu Quân hỏi: “Đau đầu ạ? Hay là đau người? Hay chị đau eo ạ? Chị, chị đừng dọa em nhé.”


Châu Miểu đưa ly nước lại cho Tiểu Quân, rồi lại nằm xuống, khó khăn nói: “Chỗ nào cũng đau.”



Trình Dương đến sáng mới về, nói là về thay đồ. Nhìn thấy cô nằm trên giường, đưa tay lên trán cô kiểm tra thì cau mày: “Sao nóng thế này?”


Tiểu Quân nói: “Chị ấy sốt rồi nhưng em khuyên thế nào cũng không chịu uống thuốc, cũng không chịu đi viện. Sếp Trình, anh mau nghĩ cách gì đi ạ.”


Trình Dương không nói thêm gì mà bế cô đi ra ngoài, dặn dò Tiểu Quân: “Lấy cái áo khoác đắp lên cho cô ấy.”


Chỉ một lúc sau, cả ba người đã lên xe.


Có lẽ Châu Miểu sốt mê man rồi nên liên tục nói nhảm: “Dương à, đừng đi, đừng đi mà.”


“Đừng bỏ mặc em mà, cầu xin anh, đừng bỏ rơi em.”


“Em sẽ nghe lời anh hết mà.”


“Dương à, anh ôm em đi được không?”


“Dương à, em lạnh, lạnh lắm…”


“Dương à, có phải anh thích người khác rồi không?”


“Em không muốn anh thích người khác đâu, anh có thể chỉ thích một mình em không?”


“Em sẽ ngoan mà.”


“…”


“Dương à, anh đừng buông tay em nhé. Chúng mình đã hứa sẽ mãi ở bên nhau không phải sao?”



Cô dựa vào Trình Dương nói một hồi, nước mắt vô thức chảy dài trên gương mặt, trông rất đáng thương và bất lực.


Dù là người nhẫn tâm như Trình Dương, lúc này cũng trở nên mềm lòng. Anh an ủi cô: “Được, anh không đi, anh sẽ mãi mãi ở bên em.”



Châu Miểu sốt cao gần 40 độ, theo lời bác sĩ nói nếu cô đến muộn nửa tiếng nữa thôi thì sẽ nguy hiểm tới tính mạng.


Sau đó bác sĩ lại nhắc nhở thêm: “Lần sau người nhà bệnh nhân không nên bất cẩn như vậy.”


Trình Dương: “Vâng, tôi biết rồi.”


Cách tốt nhất để hạ sốt là nhập viện để truyền nước biển. Mãi cho đến khi nước biển được truyền vào cơ thể Châu Miểu thì nhiệt độ cơ thể cô mới giảm xuống đôi chút.


Cô ngủ không yên, đôi mày nhíu lại như gặp ác mộng.


Trình Dương thấy vậy thì nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng an ủi: “Em ngủ đi, anh ở đây với em.”


Sau đó quả thật Châu Miểu ngủ ngon lành hơn hẳn, ngủ liền ba tiếng, lúc tỉnh lại phòng bệnh chỉ còn lại Tiểu Quân, không có ai khác.


Cô hỏi: “Chỉ có em thôi sao?”


Tiểu Quân nói: “Vừa nãy sếp Trình vẫn còn ở đây, nhưng công ty đột nhiên có việc nên anh ấy vừa đi rồi ạ.”


Đi rồi…


Châu Miểu chợt thấy chua xót trong lòng, ngón tay cào xuống lớp ga trải giường, dáng vẻ khó chịu vô cùng.


“Chị ơi, chị không sao chứ ạ?”


“Không sao.”


Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn bầu trời xanh và mây trắng.


Đột nhiên giấc mơ kia lại hiện ra trước mắt cô. Trong mơ cô ngã vào một vũng máu, đưa tay cầu cứu Trình Dương. Nhưng không ngờ người đàn ông đó chỉ liếc cô một cái rồi cứ thế rời đi.



Chớp mắt lại chuyển đến cảnh tượng nơi tổ chức hôn lễ.


Trình Dương và người phụ nữ tên Tô Ngữ Huệ kia đang tổ chức hôn lễ. Người chủ trì lễ cưới hỏi anh: “Anh có yêu cô Tô Ngữ Huệ không?”


Anh trả lời đầy tình cảm: “Yêu.”


Âm thanh truyền đi tứ phía, Châu Miểu như vỡ vụn.


Thì ra…người anh thích là Tô Ngữ Huệ.


“Chị, chị ơi…” Tiểu Quân gọi cô mãi: “Chị có đói không ạ, chị có muốn ăn gì không em đi mua nhé.”


“Không.” Châu Miểu đáp: “Chị không muốn ăn.”


“Cháo thì sao ạ? Ăn một chút nha chị?”


“…” Châu Miểu lắc đầu.


“Hoa quả thì sao ạ?”


“…” Cô lại lắc đầu.


“Chị à, có phải không thấy sếp Trình nên chị buồn không ạ?” Tiểu Quân hỏi.


Châu Miểu nâng mí mắt lên rồi lại hạ xuống, nói lời trái ngược với lòng mình: “Không phải.”


Tuy rằng cô phủ nhận nhưng Tiểu Quân nhìn ra được sự thất vọng của cô đều là vì Trình Dương nên bèn nói: “Nếu chị nhớ sếp Trình thì chị gọi điện thoại cho anh ấy đi ạ.”


Tiểu Quân lấy điện thoại đưa cho cô: “Điện thoại nè chị.”


Châu Miểu do dự một lúc mới nhận lấy điện thoại, nhưng cô cứ chậm chạp dùng dằng không gọi đi. Cô sợ phải nghe thấy điều cô không muốn nghe.


Nhưng rồi cô cũng không nhịn được nữa, đành bấm gọi đi.


Lần này đã ổn hơn một chút, Trình Dương đã nhận điện thoại. Tuy rằng cũng không nói lời quan tâm gì, nhưng với Châu Miểu mà nói đã là tốt lắm rồi.



“Chiều nay anh tới đón em về.” Anh nói.


“Anh không bận sao?” Cô hỏi.


“Buổi sáng xử lý xong, buổi chiều có thể sắp xếp đi được.”


“Được, em đợi anh.” Gương mặt Châu Miểu giờ mới xuất hiện nụ cười.


Nụ cười ấy cũng chỉ duy trì được chốc lát, cô nhớ tới Tô Ngữ Huệ kia, sắc mặt bỗng chốc tối sầm, muốn nói nhưng cứ do dự: “Dương à.”


“Hửm?” Trình Dương hỏi: “Có chuyện gì sao?”


“Tối hôm qua anh…”


“Tối hôm qua làm sao?”


“Không có gì.” Đột nhiên Châu Miểu không dám hỏi, lỡ như là thật thì sao. Cô rất sợ.


“Tối hôm qua anh gặp đối tác, sau đó muộn quá nên không về nhà nữa.” Trình Dương giải thích.


“Sếp Tô kia có phải rất xinh đẹp không?” Châu Miểu đột ngột hỏi.


“Hử?” Trình Dương ngừng lại mấy giây: “Cũng được.”


“Cô ấy và em, ai đẹp hơn ạ?” Châu Miểu ngập ngừng hỏi.


“Châu Miểu, em muốn hỏi gì thì cứ hỏi thẳng đi.” Giọng Trình Dương trầm xuống: “Không cần vòng vo.”


“Tối hôm qua em gọi điện thoại cho anh.” Châu Miểu nuốt nước bọt: “Cô ấy nhận điện thoại, cô ấy nói anh đang tắm. Lúc đó hai người ở cùng nhau sao?”


Đột nhiên đầu bên kia im bặt, không biết bao lâu sau Trình Dương mới lại lên tiếng: “Em gọi điện thoại kiểm tra anh sao?”


“Châu Miểu, đây là tin anh mà em nói đấy sao?” Anh lại hỏi.


Không khí thực sự không tốt, Châu Miểu có chút hoảng, vội giải thích: “Không phải em kiểm tra anh, chỉ là em muốn hỏi anh lúc nào về nhà thôi. Ai mà ngờ vừa khéo lại là cô ấy nghe máy, em không…”


“Vậy nên em nghi ngờ anh với cô ta có gì sao?” Trình Dương ngắt lời, lạnh lùng nói: “Châu Miểu, em thật không biết nghe lời.”


Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên Truyện Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên Story Chương 7: Tan vỡ
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...