Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên
Chương 6: Sợ hãi
Châu Miểu kìm nén chua sót, tự nói với bản thân phải rộng lượng, phải thấu hiểu, cô cố gắng mỉm cười: “Là công việc sao?”
Trình Dương rũ mắt nhìn cô: “Ừm.”
“Gấp lắm sao?”
“Ừm.”
“Vậy thôi, anh đi đi.”
“Em không giận đấy chứ?” Trình Dương hỏi.
“Công việc quan trọng.” Châu Miểu nói: “Em biết anh cũng là vì cố gắng cho gia đình nhỏ của chúng ta được sống tốt hơn thôi.”
“Ngoan lắm.” Trình Dương nhéo má cô, cưng chiều nói: “Lần trước em nói xe của em lái không mượt, đợi xíu nữa anh cho người mang một chiếc mới tới cho em.”
“Không cần đâu, chiếc xe kia vẫn lái được mà.” Châu Miểu hiểu chuyện nói: “Anh kiếm tiền vất vả như vậy, không nên quá lãng phí.”
“Mua cho em thì sao lại là lãng phí được.” Trình Dương nhìn cô: “Đợi tới sinh nhật em, anh đưa em ra nước ngoài chơi vài ngày nhé.”
“Anh có thời gian sao?” Châu Miểu hỏi.
“Thời gian ở bên em thì anh vẫn dành ra được.” Trình Dương nâng cằm Châu Miểu lên, hôn lên môi cô: “Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, em muốn gì anh cũng chiều.”
“Vâng.” Châu Miểu đỏ mặt hứa: “Em nhất định sẽ nghe lời mà.”
“Được rồi, em về trước đi, anh đến công ty một chuyến đã.” Trình Dương sửa lại chiếc khăn quàng cổ cho cô: “Nếu cảm thấy không khỏe thì ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi, đừng có chạy lung tung đó.”
Châu Miểu lưu luyến không rời: “Dạ.”
“Muốn xem phim thì đợi anh về rồi cùng xem nhé.” Hôm nay Trình Dương đặc biệt dịu dàng: “Đừng nghĩ linh tinh nhé.”
Châu Miểu gật gật đầu: “Dạ.”
Nói xong cô bước xuống khỏi xe, chưa đi được mấy bước đã bị Trình Dương gọi lại, Châu Miểu quay đầu: “Sao vậy ạ?”
Trình Dương bình thản nói: “Chuyện hotsearch lần trước chỉ là trùng hợp thôi, anh không hề quen biết nữ minh tinh kia, chỉ là trùng hợp ở cùng một khách sạn. Tối đó anh ở cùng đám Hoa Tử.”
Hoa Tử là bạn từ nhỏ của Trình Dương, tên là Thường Hoa.
“Ừm, em biết rồi.” Châu Miểu cười vui vẻ, vẫy tay với anh: “Tạm biệt, buổi tối gặp lại.”
…
Kể từ lúc đó tâm trạng của Châu Miểu rất vui vẻ, chốc chốc lại ngân nga một vài giai điệu, lúc nói chuyện với Triệu Duyệt cô liên tục hỏi: “Nè, cậu nghĩ tối nay tớ nên mặc gì nhỉ?”
“Trình Dương thích váy trắng, nhưng thực ra tớ thích màu đen hơn.”
“Cậu nghĩ nếu tớ mặc màu đen liệu anh ấy có thích không?”
“Hay là màu sáng đẹp hơn nhỉ, trông tôn da hơn ấy?”
“Thôi, vẫn nên mặc màu trắng vậy, tớ không muốn anh ấy không vui.”
Châu Miểu ở đầu dây bên kia cứ ríu ra ríu rít, mãi không thấy tiếng Triệu Duyệt trả lời mới hỏi: “Duyệt Duyệt, cậu đang làm gì đó?”
Triệu Duyệt nói: “Vừa mới có một tên đáng ghét gửi tin nhắn wechat cho, giờ thì hết rồi. Đúng rồi, nãy cậu nói chuyện gì thế?”
“Tớ hỏi cậu, tớ mặc váy màu gì đẹp nhất?”
“Da cậu trắng mặc màu gì cũng đẹp hết.”
“Thì sao?” Triệu Nguyệt nói “Anh ta thích thì tự đi mà mặc.”
“Tớ mặc cho anh ấy ngắm mà.” Châu Miểu lấy một chiếc váy trắng ướm thử trên người, hỏi Triệu Nguyệt: “Cậu thấy cái này thế nào?”
Lúc này Triệu Duyệt mới phát hiện, tủ đồ của Châu Miểu toàn bộ đều là màu trắng: “Không phải cậu không thích màu trắng sao?”
Châu Miểu: “Nhưng Trình Dương thích.”
“Miểu Miểu, cậu có thể nghĩ cho bản thân một chút được không?” Triệu Nguyệt trợn mắt: “Cậu là vũ công giỏi nhất, danh tiếng của cậu cũng chẳng hề kém cạnh Trình Dương, cậu cũng kiếm được không ít tiền mà tại sao làm gì cũng chịu thiệt về mình vậy chứ?”
“Hai người chỉ kết hôn thôi chứ có phải cậu bán mình cho anh ta đâu.”
“Chỉ là tớ hy vọng anh ấy có thể vui vẻ hơn một chút thôi mà.”
“Ahh ta vui rồi thế còn cậu thì sao? Tâm trạng của cậu không quan trọng sao?” Triệu Nguyệt hỏi: “Chuyện hotsearch cậu hỏi anh ta chưa?”
Châu Miểu: “Hỏi rồi, anh ấy cũng giải thích rồi. Không có chuyện đó đâu, anh ấy chỉ là trùng hợp đi vào cùng một khách sạn với cô minh tinh đó thôi.”
“Có nhà không về mà lại ở khách sạn, anh ta bị lừa đá mất não à?” Triệu Nguyệt cảnh báo: “Cậu đừng có tin tưởng anh ta như vậy, có khi anh ta lừa cậu đó.”
Châu Miểu cười: “Anh ấy không lừa tớ đâu.”
“Chuyện này khó nói lắm nhé.” Triệu Nguyệt đáp: “Đàn ông ấy chỉ có treo trên tường mới thành thật thôi. Những người đàn ông có địa vị xã hội như Trình Dương á, nhiều người phụ nữ muốn nhào vào lòng anh ta lắm. Cậu vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
Châu Miểu bị Triệu Duyệt nói đến nỗi tâm trạng cũng không còn vui vẻ nữa, cô mím môi: “Ừm, tớ biết rồi.”
Triệu Nguyệt lại nói: “Sau này nếu anh ta lại cả đêm không về, cậu cứ gọi cho tớ, tớ sẽ giúp cậu tìm anh ta. Đã là người có gia đình rồi mà còn suốt ngày chơi bời nhậu nhẹt ở bên ngoài, định làm cái gì vậy chứ.”
“Anh ấy đâu có chơi bời đâu đâu, anh ấy bàn công việc mà.”
“Thôi đi, mấy lời này cũng chỉ có cậu tin.” Dù sao thì Triệu Duyệt cũng không tin.
Nếu cứ tiếp tục trò chuyện thế này sẽ chỉ nảy sinh ra bất đồng to hơn. Châu Miểu đổi chủ đề hỏi: “Chiều mai có một buổi nhạc kịch, chúng mình đi xem cùng nhau nhé?”
Triệu Nguyệt hỏi: “Trình Dương không đi cùng cậu à?”
Châu Miểu: “Anh ấy bận, không đi được.”
“Vậy được, tớ đi với cậu.” Triệu Nguyệt cong môi: “Xem kịch xong cùng đi ăn tối nhé.”
Châu Miểu: “Duyệt Duyệt, cảm ơn cậu.”
Vừa đổi chủ đề xong lại quay về với Trình Dương, Triệu Nguyệt nhắc nhở cô: “Đàn ông là phải quản thúc, như thế mới không mắc sai lầm.”
Châu Miểu khẽ cụp mắt: “Ừm, quản thúc.”
Thực tế là rất nhiều lúc không phải cô không quản, mà là không thể quản nổi. Người như Trình Dương vốn dĩ sẽ chẳng nghe lời cô.
Giống như hôm nay, đã hẹn buổi tối cùng nhau xem phim. Châu Miểu đợi tới 11 giờ đêm cũng chưa thấy anh quay về, gọi điện thoại cũng không bắt máy.
Gọi cho Trương Hằng thì chỉ nhận được câu: “Sếp Trình đang tiếp khách, chưa biết khi nào mới kết thúc ạ.”
Châu Miểu nhớ tới người gọi là sếp Tô kia liền hỏi: “Ngoài sếp Tô kia ra còn có ai khác không?”
Trương Hằng: “Có ạ.”
Châu Miểu nhắc nhở một câu “Chăm sóc tốt cho Sếp Trình nhé.” rồi tắt máy.
Nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được. Cô nghĩ tới rất nhiều chuyện, nghĩ tới sếp Tô kia, nghĩ tới Trình Dương, không biết bọn họ sẽ nói những chuyện gì.
Thậm chí Châu Miểu cảm thấy có chút hối hận, nếu biết vậy thì ban đầu cô đã học vài khóa học về kinh doanh rồi, như vậy thì đã có thể giúp đỡ cho Trình Dương rồi.
Không biết bao lâu trôi qua, tới lúc cô không thể chịu đựng được nữa bèn gọi điện thoại cho Trình Dương.
“Xin chào, xin hỏi cô tìm ai?” Đầu máy bên kia vang lên giọng nói của phụ nữ.
“Xin hỏi… đây là điện thoại của Sếp Trình phải không?” Châu Miểu hỏi.
“Đúng vậy.” Người phụ nữ nói “Nhưng anh ấy đang tắm, cô có việc gì thì nói với tôi, tôi chuyển lời giúp cô.”
Tắm ư??!!
Cả người Châu Miểu chao đảo: “Thế cô là ai?”
“Tôi?” Người phụ nữ cười nhẹ: “Tôi tên Tô Ngữ Huệ.”
Tô Ngữ Huệ?
Là sếp Tô kia sao??!!
Những ngón tay thon dài đang cầm điện thoại của Châu Miểu siết chặt lại, cô do dự một lát rồi hỏi: “Hai người đang ở đâu?”
Tô Ngữ Huệ nhìn thấy người gọi điện tới không nằm trong danh bạ, giọng điệu đột nhiên lạnh lùng: “Cô này, xin hỏi cô là ai?”
Châu Miểu: “…”
Châu Miểu và Trình Dương là kết hôn không công khai. Chuyện hai người đăng ký kết hôn đến cả người nhà Trình Dương cũng không biết nên cô không thể nói ra được.
“Tôi là bạn anh ấy.”
“Bạn ư?” Tô Ngữ Huệ nói: “Bạn thế nào? Bạn gái ư?”
Châu Miểu đang định trả lời thì nghe thấy từ đầu máy bên kia có tiếng bước chân, sau đó là giọng nói của một người đàn ông: “Quần áo của tôi đâu?”
Chỉ trong chốc lát Châu Miểu đã biết giọng nói đó là của ai.
Ngoài Trình Dương ra thì còn là ai được nữa.
Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên
Đánh giá:
Truyện Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên
Story
Chương 6: Sợ hãi
10.0/10 từ 17 lượt.
