Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên

Chương 13: Đồn cảnh sát


Ngày hôm ấy sau đó còn xảy ra còn nhiều chuyện hỗn loạn hơn nữa.


Lục Viễn từ thang máy bước ra, đúng lúc nhìn thấy Trình Dương đang quấy rối Châu Miểu, liền vội vã chạy tới.


Trình Dương loạng choạng va vào bức tường phía sau, ngón tay anh rụt lại, bình giữ nhiệt rơi xuống đất một tiếng bịch, canh nóng đổ hết xuống sàn, đổ cả lên người anh.


Con người anh vốn rất kỹ tính, trước nay chưa từng mặc đồ có bất kỳ vết bẩn nào huống chi là bị đổ canh vào, đôi mày rậm đột nhiên nhíu lại: “Lục Viễn, muốn chết à?”


Nói xong, anh vung nắm đấm tới.


Trình Dương vốn có thói quen tập gym, thân thủ khá tốt. Cú đấm đó vừa tung ra đã khiến Lục Viễn ngã nhào xuống đất. Anh giận dữ định bước tới nhưng bị Châu Miểu cản lại.


Châu Miểu đứng chắn phía trước Lục Viễn, mắng anh: “Trình Dương, nếu anh còn dám ra tay tôi sẽ báo cảnh sát.”


“Em báo cảnh sát vì anh ta ư?”


“Đúng.” Người phụ nữ giận dữ trừng to mắt, trong mắt ánh lên sự hung dữ.


Trình Dương đã từng thấy ánh mắt này của cô năm đó, cô cũng từng đứng trước anh như thế, không cho phép bất kỳ ai bắt nạt anh.


Vậy mà hôm nay cô lại đứng trước mặt một người đàn ông khác, cảnh cáo anh không được ra tay. Cảnh tượng đau lòng ấy khiến anh không ngừng run lên.


“Miểu Miểu, em thích anh ta đến vậy sao?” Trình Dương không thể tin nổi cảnh tượng trước mắt, không kiềm chế được mà hỏi: “Em thích đến vậy sao?”


“Đúng, rất thích.” Châu Miểu đáp: “Thích đến mức không thiết tha cả mạng sống nữa. Vậy nên tốt nhất là anh đừng có động tay động chân, nếu không tôi cũng không chắc bản thân có thể làm ra chuyện điên rồ gì đâu.”


Thời gian như dừng lại, chỉ nghe được tiếng thở.


Một lát sau, Trình Dương ngửa đầu lên mà cười: “Hay, hay lắm, thế thì hay rồi.”


Cứ cười, cười mãi cho đến khi nước mắt bắt đầu rơi, anh nghẹn ngào nói: “Miểu Miểu, anh muốn cược một lần nữa.”


Châu Miểu không hiểu ý trong câu nói của anh: “Cái gì cơ?”


“Rốt cuộc là anh hay anh ta quan trọng?” Trình Dương nói.



Châu Miểu trừng mắt: “Rốt cuộc anh định làm gì?”


“Đánh anh ta.” Nói rồi, Trình Dương đẩy Châu Miểu sang một bên rồi đấm liên tục lên Lục Viễn cho đến khi hắn gục ngã xuống đất mới dừng lại.


Châu Miểu gào lên: “Trình Dương, anh điên rồi.”


Trình Dương nhìn mu bàn tay sưng tấy của mình, dường như anh không cảm thấy đau đớn, khẽ nhếch môi: “Anh đã phát điên từ ngày em rời đi hai năm trước rồi.”



Trình Dương không giỏi cá cược, vì mỗi lần cược anh đều thua. Lần này cũng vậy, anh cược Châu Miểu sẽ niệm tình cũ, nhưng cô đã không như vậy.


Châu Miểu không hề niệm tình mà báo cảnh sát, anh bị đưa đến đồn cảnh sát ngay lập tức. Đây là lần đầu tiên anh đến nơi như thế này, cảm giác thật lạ lẫm.


Xung quanh rất nhiều âm thanh, nhưng anh dường như không hề nghe thấy, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Châu Miểu, tâm trí lạc trôi trong ký ức.


Trước đây Châu Miểu không nỡ nhất là nhìn thấy anh bị thương, cho dù chỉ là một vết thương nhỏ xíu cũng khiến cô buồn rất lâu, có khi sẽ khóc nữa.


Sau khi kết hôn cô càng không nỡ để anh xảy ra chút chuyện nào, theo lời của Châu Miểu, anh bình an cô mới có thể bình an được.


Nhưng hôm nay, vì người đàn ông kia mà cô lại tự tay đưa anh vào đồn, cô thực sự hết yêu anh rồi sao?


Nếu không thì sao cô có thể nhẫn tâm như vậy chứ?


Nhưng tim anh đau quá, mỗi một sợi dây thần kinh đều đau nhói, chúng không ngừng gào thét, dường như muốn nói: “Miểu Miểu, em thực sự không cần anh nữa sao?”


Dường như có âm thanh mơ hồ trả lời anh: “Đúng vậy, cô ấy đã không cần mày nữa rồi, đã sớm không cần mày từ hai năm trước rồi.”


Trình Dương tỉnh táo lại đi, mày đã hoàn toàn mất đi cô ấy rồi.


Lại thêm một giọng nói khác đột nhiên vọng tới: “Tôi không muốn mất đi cô ấy, không muốn…”


“Mày không muốn ư? Hừ, mày đã đánh mất cô ấy rồi.”


Trái tim Trình Dương cứ như vậy vỡ vụn từng chút từng chút một, cuối cùng bị gió cuốn đi không còn dấu vết.


Thật đau đớn!




Nhưng điều đau đớn hơn nữa vẫn còn ở phía sau.


Đồng chí cảnh sát chủ trương hòa giải, Lục Viễn còn chưa nói gì thì Châu Miểu đã lên tiếng không đồng ý.


Trình Dương nhìn theo từng nhịp môi cô khép mở, cả người anh giống như cái xác không hồn. Thậm chí anh còn nghĩ thà rằng chết đi còn đỡ đau khổ hơn.


“Cô Châu, hy vọng cô niệm tình xưa nghĩa cũ mà giơ cao đánh khẽ.” Trương Hằng mở lời.


Lục Viễn cũng khuyên nhủ: “Miểu Miểu, hay là thôi đi, anh cũng không có bị gì, đến đây thôi được không?”


Hai năm ở nước ngoài đều là Lục Viễn giúp đỡ cô, trong lòng Châu Miểu dao động: “Đây thực sự là kết quả mà anh muốn sao?”


Trương Viễn: “Đúng vậy.”


Châu Miểu: “Được, nghe anh.”


Người khác hết mực khuyên nhủ cũng chẳng bằng một câu của Lục Viễn. Tất cả sự thỏa hiệp của Châu Miểu đều là vì Trương Viễn. Người khác có thể không hiểu, nhưng Trình Dương hiểu hết.


Châu Miểu thực sự đã thích Trương Viễn rồi.


Phát hiện này khiến Trình Dương như nghẹt thở, anh ôm ngực đứng dậy, loạng choạng bước ra ngoài. Gió nóng thổi vào người nhưng anh chẳng cảm nhận được chút hơi ấm nào.


Cơn lạnh thấu xương, lạnh thấu tận tâm can.


Anh vấp chân ngã sõng soài dưới đất, trầy cả trán. Trương Hằng vội vàng chạy qua đỡ anh dậy: “Sếp Trình, anh ổn không ạ?”


Trình Dương đứng dậy, nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, đè nén: “Trương Hằng, cô ấy không yêu tôi nữa rồi.”



Ngày hôm đó, hết chuyện này đến chuyện khác, trên đường quay về Trình Dương nhận được điện thoại từ gia đình. Điện thoại kết nối, đầu bên kia truyền tới một giọng nữ.


“Nghe nói con đi tìm Châu Miểu rồi à? Con điên rồi à? Con làm chuyện ngu ngốc gì thế? Lỡ để bố con biết thì phải làm sao? Con nghĩ đến hậu quả chưa hả?”


Tất cả tâm trạng của Trình Dương đều biến mất khi nghe thấy những lời người phụ nữ nói, anh lạnh lùng trả lời: “Việc của con không cần mẹ lo.”



“Mẹ là mẹ của con.” Bà Trình trầm giọng “Con không được đi tìm Châu Miểu nữa. Ngoài ra, ngày mai con hãy đi xem mắt đi, bên kia với chúng ta môn đăng hộ đối, con sẽ thích thôi.”


Các ngón tay của Trình Dương siết chặt đến nỗi kêu răng rắc: “Con nói rồi, chuyện của con không cần mẹ nhúng tay vào. Xem mắt? Con không đi.”


“Con muốn chọc mẹ tức chết phải không?”


“Đúng.”


Tút tút tút… Trình Dương tắt máy.


Mẹ anh lại gọi tới nữa nhưng anh đến nhìn cũng không nhìn, trực tiếp ấn tắt máy, đồng thời dặn dò Trương Hằng: “Bên phía nhà tự có ai tìm tới đều từ chối không gặp.”


Trương Hằng: “Vâng ạ.”


Trương Hằng do dự rất lâu mới mở lời: “Sếp Trình, có chuyện này phải báo với anh.”


“Chuyện gì?”


“Hai năm trước, hôm trước ngày anh và cô Châu làm thủ tục ly hôn, phu nhân đã từng đến tìm cô Châu.”


“Cái gì?” Trình Dương cau mày: “Cậu có biết là vì việc gì không?”


Trương Hằng: “Phu nhân đưa cho cô Châu một khoản tiền, yêu cầu cô ấy rời xa anh. Nhưng mà theo tôi điều tra được cô ấy không nhận số tiền đó.”


Trình Dương: “Lập tức quay xe về nhà tự.”



Không ai biết hôm đó Trình Dương và bà Trình đã nói những gì. Chỉ biết đêm đó bà Trình phải nhập viện mà Trình Dương một đi không ngoảnh lại.


Chuyện này xảy ra đột ngột rồi cũng kết thúc trong lặng lẽ.


Châu Miểu bận rộn chuẩn bị cho studio mới không có thời gian quan tâm đến mấy lời đồn đại này.


Triệu Duyệt biết cô đã quay lại thì vô cùng vui mừng, mang rượu tới nhà tìm cô uống một trận say mèm.


Lúc đó Châu Miểu vừa tắm xong, đang mặc chiếc áo ngủ lụa trắng, phô ra những đường cong quyến rũ của cơ thể.



Triệu Duyệt chu môi huýt sáo: “Đẹp quá đi.”


Châu Miểu hất mái tóc dài qua vai, nhìn Triệu Duyệt một lượt, nhìn thấy những dấu vết trên cổ cô ấy thì tặc lưỡi nói: “Ra ngoài cũng không biết che chắn một chút, không sợ người bố cậu sắp xếp nhìn thấy à?”


Triệu Duyệt đưa tay chạm vào cổ, lè lưỡi ra: “Tớ quên mất.”


Châu Miểu cầm ly rượu đế cao ngồi xuống sofa: “Lục Viễn đâu? Sao không tới cùng cậu?”


“Anh ấy rất muốn đến.” Triệu Duyệt nói: “Nhưng mà hết cách rồi, người nào đó vẫn chưa đi nên anh ấy không thể xuất hiện được.”


Thực ra Lục Viễn là bạn trai của Triệu Duyệt, hai người họ đang trong giai đoạn yêu đương bí mật. Không còn cách nào khác, bố của Triệu Duyệt không thích Lục Viễn. Ông cảm thấy Lục Viễn là một nghệ sĩ, không đáng tin cậy, không xứng với Triệu Duyệt nhà ông.


Vậy nên Triệu Duyệt với Lục Viễn chỉ có thể lén lút yêu đương.


Còn ở bên ngoài thì Lục Viễn lại diễn vai bạn trai của Châu Miểu.


“Đúng rồi, có một chuyện tớ phải xin lỗi cậu.”


“Chuyện gì vậy?”


“Chuyện Trình Dương đánh Lục Viễn, chuyện này thật sự xin lỗi cậu, tớ không ngờ Trình Dương sẽ ra tay.”


Triệu Duyệt đặt bình rượu xuống, chống cằm nói: “Không ngờ Trình Dương lại nhớ mãi không quên cậu như vậy. Cậu thì sao? Cậu thấy thế nào?”


“Tớ á?” Châu Miểu tự rót cho mình một ly rượu: “Tớ chỉ muốn tập trung cho sự nghiệp thôi.”


“Không thích anh ta nữa thật ư?”


“Ừm, không thích nữa.”


“Nếu như anh ta cứ theo đuổi cậu thì làm sao?”


“Cứ bơ đi là được thôi.”


“Tớ cảm thấy con người Trình Dương rất khó xử lý, có lẽ cậu không dễ dàng thoát được đâu.”


“Thế thì phải thử xem, xem ai càng khó xử lý hơn.” Đôi mắt hạnh nhân của Châu Miểu ánh lên vẻ lạnh lùng. Cô không còn là Châu Miểu từng hết lòng yêu anh hai năm trước nữa.


Nếu anh không muốn sống nữa thì cứ thử xem.


Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên Truyện Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên Story Chương 13: Đồn cảnh sát
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...