Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên
Chương 12: Cầu xin
Cảm giác rơi từ trên mây xuống đáy thung lũng là thế nào? Chính là như hiện tại, cả người như vỡ tan, đau đớn thống khổ.
Trái tim đau đớn từng cơn một, giống như có gì đó đang xé rách ra. Da và thịt từng chút từng chút bị xé rách, dòng máu đỏ tươi từng chút từng chút chảy xuống.
Cho tới khi dòng máu khô lại, nỗi đau vẫn còn đó.
Miểu Miểu, xin em đừng gọi anh là sếp Trình, xin em đó.
Chỉ một từ xưng hô thôi nhưng lại như muốn lấy cả cái mạng của Trình Dương vậy. Anh phải dùng toàn bộ sức lực mới chống đỡ được để cơ thể không ngã xuống.
Cố gắng gượng chào hỏi cô: “Miểu Miểu, lâu rồi không gặp.”
“Miểu Miểu?” Châu Miểu hờ hững đáp: “Sếp Trình vẫn nên gọi tôi là Cô Châu thôi.”
Cô Châu ư?
Cô vậy mà lại muốn anh gọi cô là Cô Châu!!??
Trong túi áo khoác, những ngón tay của Trình Dương siết chặt tới nỗi như muốn cắm sâu vào da thịt, đau tới nỗi sau gáy anh rịn một lớp mồ hôi. Anh gượng cười: “Giữa chúng ta không cần phải khách sáo như vậy.”
Anh không muốn gọi cô là Cô Châu, nếu thật sự phải gọi có lẽ anh sẽ phát điên mất.
“Chúng ta ư?” Châu Miểu cười nhạt: “Sếp Trình cứ nói đùa, tôi và anh trước đây chỉ là người lạ.”
“Miểu Miểu, trước đây chúng ta vốn là …”
“Vốn là gì?”
“…” Hai chữ vợ chồng suýt chút nữa đã buột miệng nói ra.
“Chúng ta chưa từng là gì cả.” Châu Miểu nói: “Không phải sao?”
Đúng vậy, bọn họ bí mật kết hôn, ngoài mấy người bạn thân thiết thì không có ai biết bọn họ đã kết hôn, đến cả người nhà cũng không hề biết.
Bây giờ giữa bọn họ ngoài một giấy tờ giấy xác nhận đã ly hôn ra thì đã không có bất kỳ quan hệ gì nữa.
“Miểu Miểu, đừng như vậy mà.” Trình Dương nhẹ nhàng dỗ dành: “Trước đây đều là anh sai, anh không nên chọc giận em, anh xin lỗi, em đừng giận nữa được không?”
“Sếp Trình nói gì vậy?” Châu Miểu hờ hững đáp: “Chuyện trước đây tôi đều đã sớm quên hết rồi, sếp Trình cũng nên quên đi thì hơn.”
Quên rồi ư?
Sao anh có thể quên được chứ?
Anh thích cô, thích đến mức chẳng thiết tha cả cái mạng mình nữa, anh không quên được.
Anh cũng không muốn quên.
“Miểu Miểu, chúng ta nói chuyện được không?” Anh hèn mọn cầu xin.
“Nói chuyện hả? Nói chuyện gì?” Châu Miểu chỉnh lại chiếc váy dạ hội: “Chúng ta có chuyện gì để nói sao?”
“Anh có rất nhiều chuyện muốn nói với em.” Trình Dương gấp gáp nói: “Hai năm nay anh vẫn luôn đi tìm em, anh…”
“Xin lỗi anh, tôi cần phải đưa bạn gái tôi đi rồi.” Người đàn ông bên cạnh Châu Miểu lên tiếng, mỉm cười nói: “Xin nhường đường.”
Trình Dương nhìn chằm chằm người đàn ông, ánh mắt dường như muốn phun ra lửa. Khóe mắt đỏ ngầu hỏi: “Anh là ai? Sao lại ở cùng với Miểu Miểu?”
Châu Miểu kéo tay áo người đàn ông, nói với Trình Dương: “Xin được giới thiệu, bạn trai tôi Lục Viễn.”
Nghe người khác nói là một chuyện, nhưng đích thân cô nói ra lại là chuyện khác.
Trình Dương lảo đảo lùi về sau 2 bước, miệng run lên: “Anh ta là bạn trai em ?”
Châu Miểu: “Đúng vậy, là bạn trai của tôi.”
…
Lần cuối anh uống rượu đến mức thủng dạ dày là tháng Châu Miểu vừa rời khỏi. Sau lần đó Trình Dương không dám gây chuyện nữa, vẫn luôn nhẫn nhịn.
Tối hôm nay anh thực sự không còn nhẫn nhịn được nữa, lại lần nữa uống rượu đến mức thủng dạ dày.
Thường Hoa đến đã thấy anh bất tỉnh nhân sự, chỉ hận rèn sắt không thành thép: “Không phải chỉ là một người phụ nữ thôi sao, có đáng không hả?”
Đáng tiếc là Trình Dương đã ngất xỉu không thể trả lời anh ta. Nếu không anh đã quả quyết mà trả lời Thường Hoa: Đáng, vô cùng đáng.
Cái mạng này của anh là của Châu Miểu, nếu như Châu Miểu đã không cần nữa vậy thì anh cũng không thiết tha sống nữa làm gì.
Lần tìm chết này của Trình Dương đã khiến các bác sĩ bận rộn suốt hơn một tiếng đồng hồ mới cứu được anh.
Vừa mở mắt, câu đầu tiên anh nói là: “Hoa Tử, Miểu Miểu về rồi, cậu đi tìm cô ấy giúp tớ có được không?”
Trong lúc đợi Trình Dương làm phẫu thuật thì Thường Hoa đã nghe được đại khái chuyện xảy ra trong bữa tiệc từ thiện.
Cũng biết được chuyện Châu Miểu đã có bạn trai.
Thường Hoa động viên anh: “Kiểu phụ nữ đó không đáng để cậu lưu luyến, đợi cậu khỏe rồi ta tìm một người tốt hơn.”
“Tớ chỉ cần cô ấy, chỉ cần cô ấy thôi.” Trình Dương cố gắng ngồi dậy: “Cậu không đi tìm giúp tớ thì để tớ tự đi tìm vậy.”
“Cậu đi đâu mà đi.” Thường Hoa ấn anh lại: “Cậu có biết cậu vừa mới suýt chết không.”
“Chết? Chết cũng tốt.” Trình Dương nhìn chằm chằm trần nhà: “Chết rồi ít nhất cũng sẽ không đau nữa.”
Thường Hoa: “…”
Nếu không phải Trình Dương đang bệnh thì Thường Hoa thật sự muốn tát cho anh mấy cái vì tội nói vớ vẩn.
“Cậu cmn có chút tiền đồ được không hả?” Thường Hoa nói “Sẵn sàng chết vì một nhỏ phụ nữ nào đó, nói ra cũng không sợ làm trò cười cho người ta à?”
“Tớ giờ còn chả sợ cái chết thì sợ gì bị người ta chê cười?” Đột nhiên cơn đau nhói dâng lên, Trình Dương cuộn tròn cả người lại, nhắm tịt mắt kêu gào: “Đau, đau quá…”
Vừa kêu, trán anh vừa rịn một tầng lấm tấm mồ hôi. Thường Hoa bị dọa sợ vội tìm bác sĩ tới, kiểm tra xong, bác sĩ nói: “Bệnh nhân không phải đau đớn về thể xác.”
“Thế là gì ạ?” Thường Hoa hỏi.
“Là tâm bệnh.” Bác sĩ nói: “Cố gắng nói mấy chuyện khiến cậu ấy thấy vui vẻ ấy, nếu không về sau sẽ rất nghiêm trọng.”
“Nghiêm trọng tới mức nào ạ?”
“Có thể sẽ dẫn đến trầm cảm.”
Thường Hoa nhíu mày nghĩ: “Cái tên điên này.”
…
Trình Dương mới nhập viện một ngày, đến ngày thứ hai đã muốn xuất viện.
Thường Hoa hỏi: “Cậu xuất viện làm cái gì?”
Ánh mắt Trình Dương dừng lại ở siêu thị đối diện bên kia đường. Mỉm cười đáp: “Tớ muốn tự tay làm đồ ăn cho Miểu Miểu.”
Thường Hoa: “…” Đồ điên.
Thường Hoa cho rằng cái tên này chỉ tùy ý nói nhăng nói cuội. Ai mà ngờ lại làm thật, đi cả một vòng Kinh Tây chỉ để mua một con cá diếc.
Ngoài ra còn có những đồ ăn kèm khác.
Thường Hoa không hiểu: “Ở siêu thị đầu tiên cũng có, sao phải chạy tới tận đây để mua?”
“Nhà đó đồ không tươi bằng nhà này.” Trình Dương nói: “Tớ sẽ làm món canh cá diếc ngon nhất.”
Thường Hoa liếc mắt nhìn Trình Dương, bất lực nói: “Dương à, cậu đừng làm nữa được không, cậu thực sự không cần mạng nữa đấy à?”
“Ừm, không cần nữa.” Trình Dương lí nhí: “Cô ấy không cần tớ nữa, cái mạng này của tớ dù còn hay không cũng chẳng còn nghĩa lý gì.”
Thường Hoa tặc lưỡi: “Cuộc sống đâu phải chỉ có mỗi tình yêu đâu, không còn nữa thì thôi.”
“Nhưng cô ấy là tất cả đối với tớ, không có cô ấy tớ sống không bằng chết.” Hàm dưới của Trình Dương căng ra, có vẻ tâm trạng không tốt lắm.
“Trước đây cũng có thấy qua cậu yêu cô ấy như thế đâu.”
“Thế nên tớ hối hận rồi, tại sao lại không yêu cô ấy thêm một chút chứ? Tại sao không để cô ấy biết tớ yêu cô ấy chứ? Tại sao lại đối xử với cô ấy như vậy chứ?” Trình Dương nói: “Hoa Tử, nếu như có thể quay ngược thời gian, tớ muốn quay về hai năm trước, tớ sẽ yêu cô ấy bằng cả tính mạng.”
…
Món canh của Trình Dương làm rất ngon, nhưng người thì lại bị thương. Mu bàn tay bị bỏng nước canh, ngón tay thì bị dao cắt trúng. Cả hai bàn tay đầy những vết thương, nhìn mà đau lòng.
Chỉ có điều, những người đau lòng vì điều ấy lại không gồm Châu Miểu. Vào thời khắc cô nhìn thấy Trình Dương, tâm trạng liền trở nên không vui.
Ánh mắt không hề có chút hơi ấm, ngữ điệu lạnh lùng: “Anh đến đây làm gì?”
Trình Dương giọng nịnh nọt: “Hai năm nay em ở nước ngoài chắc không được ăn đồ trong nước, anh làm cho em món canh cá diếc mà em thích nhất, đặc biệt mang qua cho em nếm thử.”
“Anh làm ư?”
“Ừm, em nếm thử đi, nếu thích sau này anh thường xuyên làm cho em ăn.”
“Trình Dương.” Châu Miểu không nhận lấy mà khoanh tay nhìn chằm chằm anh: “Chúng ta ly hôn rồi, bây giờ anh đang làm gì vậy?”
“Anh chỉ muốn đối xử tốt với em hơn một chút, anh…”
“Không cần thiết.” Châu Miểu nói: “Anh chỉ cần cách xa tôi chút là tốt cho tốt rồi.”
“Miểu Miểu, em chán ghét anh đến vậy sao?” Trái tim Trình Dương đau nhói nhưng vẫn cố tỏ vẻ như không để ý, cố gượng cười: “Anh biết anh từng rất khốn nạn, giờ anh sửa sai không được sao?”
“Em muốn anh sửa thế nào thì anh sẽ sửa thế ấy.” Anh nói: “Anh sẽ nghe em hết.”
“Tôi bảo anh làm gì anh cũng nghe ư?”
“Đúng vậy.”
“Vậy được, mời anh rời khỏi đây, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.” Châu Miểu chỉ vào cửa thang máy nói: “Bạn trai tôi rất hay ghen, nếu anh ấy thấy anh đến tìm tôi sẽ không vui. Tôi không muốn khiến anh ấy không vui, vậy nên phiền anh nhanh chóng rời khỏi đây.”
Trình Dương nghe vậy cả người liền run lên, những ngón tay cầm bình giữ nhiệt run rẩy, yết hầu liên tục di chuyển lên xuống, cố kìm nén nỗi buồn hỏi: “Em thích người đàn ông đó đến vậy sao?”
Châu Miểu: “Đúng vậy, vô cùng yêu thích.”
Trình Dương: … Miểu Miểu, xin em cũng thích anh một chút.
Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên
Đánh giá:
Truyện Dễ Vỡ - Nhược Thi An Hiên
Story
Chương 12: Cầu xin
10.0/10 từ 17 lượt.
