Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 51


“Vậy rốt cuộc cô bạn gái mà Giang Yến công khai với bên ngoài là ai vậy?”


“Chắc chắn là người hôm nay đi với anh ta rồi!”


Thư Uyển nghe xong mấy câu này thì bình tĩnh cầm túi xách đi ra ngoài.


Hai chàng trai đang bàn luận về cô cũng trùng hợp bước vào trong, Thư Uyển cúi đầu cụp mắt nghiêng người đi qua, lúc đi lướt qua hai người họ thì những lọn tóc đen xõa xuống trong phút chốc che khuất hết nửa khuôn mặt của cô khiến họ không thấy rõ cô gái vừa đi ngang qua mình.


Sau khi bước ra ngoài, Thư Uyển lại lần nữa đứng thẳng lưng.


Người con gái nhìn chằm chằm chiếc đèn chùm thủy tinh sáng rực trên hành lang, không chần chừ gì nữa bình tĩnh cất bước đi về phía trước.


Về phần hai chàng trai kia, dù đã vào trong rồi nhưng hai chàng ta vẫn buôn chuyện không ngừng nghỉ.


“Tôi nghe nói người tham gia buổi tiệc lần trước là con gái cả Lệnh Nghi của nhà họ Lệnh đó.”


“Con gái cả của nhà họ Lệnh á, cái cô hiếm khi lộ mặt ấy hả? Hình như tôi nhớ cô ấy lớn hơn chúng ta vài tuổi thì phải?”


“Hình như lớn hơn ba tuổi nhỉ? Ấy! Nhắc mới nhớ, tôi chợt nhớ có một lần tôi gặp Kiều Thụy Dương và Giang Yến đang uống rượu trong quán bar, lúc đó Kiều Thụy Dương khóc lóc om sòm quá trời, vừa khóc vừa gọi tên Lệnh Nghi không ngớt, nói gì mà em thích cô ấy lâu lắm rồi nhưng tại sao cô ấy không cho em một cơ hội chứ.”


“Vãi chưởng! Công tử Kiều thích Lệnh Nghi á!? Đã vậy còn đơn phương nữa hả!”


“Chứ sao nữa!”


“Không ngờ luôn đó trời! Tôi còn tưởng công tử Kiều thích mấy cô em nóng bỏng cơ, ai mà ngờ mối tình đầu khiến cậu ta nhớ mãi lại là cô gái có vẻ ngoài trong sáng như vậy. Có điều … cơ thể của cái cô Lệnh Nghi đó yếu ớt lắm mà đúng không? Ở bữa tiệc lần trước tôi thấy cô ấy ho sụ sụ chẳng khác gì Lâm Đại Ngọc.”


“Hình như mắc bệnh gì nặng lắm thì phải? Cô ấy ra nước ngoài chữa trị mấy năm nhưng không có hiệu quả.”



“Má nó, công tử Kiều kia cũng trâu bò quá nhỉ, thích người lớn tuổi hơn mình đã đành, đằng này còn thích một con ma ốm, buff gì nhiều thế không biết.”


*


Thư Uyển đi thẳng đến lối vào bên trong phòng bao, đoạn đường vốn chỉ mất ba phút bây giờ lại trở nên dài hơn bình thường, nhưng điều quan trong hiện giờ là tấm gương mờ mờ trong lòng cô cũng đã dần trở nên sáng rõ hơn rồi.


Trang nhã, có vẻ bệnh tật.


Ấy là tính từ dùng để hình dung con người, bây giờ chẳng cần suy nghĩ nhiều cũng có thể biết được những từ này là dùng để chỉ cô gái ngồi trên xe lăn kia.


Còn về bữa tiệc tối lần trước, Thư Uyển cũng có hơi ấn tượng.


Cô nhớ hôm đó Giang Yến hẹn cô xong nói là có bữa tiệc gia đình, khách mời đều là bạn bè thân thiết của nhà họ Giang nên anh muốn đưa cô đi cùng. Tối hôm đó Thư Uyển có hẹn đi xem phim với Hạ Mãn Nguyệt, vì trước đó cô và bạn mình không có nhiều thời gian đi chơi cùng nhau nên cô đã từ chối Giang Yến.


Vậy hóa ra vì cô không đi nên Giang Yến quay sang mời người khác đi cùng ư?


Thư Uyển không muốn tìm hiểu sự thật ra sao nữa, cô cảm thấy mối quan hệ này đã tan vỡ đi mất một chút rồi.


Người con gái đứng trước cửa phòng bao cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.


Cô giấu đi sự lạnh lùng trong mắt, ổn định lại tâm trạng xong thì lúc này mới đẩy cánh cửa màu vàng sẫm chạm nổi cực kỳ nặng nề ra.


Bên trong là thế giới không thuộc về cô, cô cùng lắm chỉ đặt chân ở đây mấy giây vì Giang Yến thôi.


Thư Uyển chưa bao giờ ham mê thế giới sầm uất này, nhưng bây giờ muốn lấy lại trái tim đã tin tưởng quá mức vào Giang Yến, lấy lại trái tim yếu mềm vì anh thì cũng phải nhọc nhằn lắm đây.


Trong bữa tiệc hôm nay Thư Uyển luôn mất tập trung.


Nhưng dù thế cô cũng không biểu hiện ra ngoài mà chỉ ngồi bên cạnh Giang Yến, im lặng nhìn anh uống rượu và nói chuyện vui vẻ với những người xung quanh.



Những nơi thế này ngoại trừ nói về một số vấn đề kinh doanh ra thì tất nhiên bọn họ cũng sẽ buôn chuyện về những người khác trong giới của họ.


Lúc đầu Giang Yến còn tham gia vào cuộc trò chuyện nhưng đến lúc sau anh lại trở về dáng vẻ không quan tâm đến sự đời, anh dịu dàng ôm eo Thư Uyển chơi đùa đôi tay nhỏ nhắn của cô, dùng âm lượng chỉ hai người nghe được thủ thỉ bên tai cô chuyện trò với cô.


Người con gái câu được câu không trả lời anh, Giang Yến lờ mờ cảm thấy cô không có hứng thú lắm nhưng anh cũng không nghĩ gì sâu xa.


Anh chỉ cho rằng vì Thư Uyển thích yên tĩnh nhưng hôm nay nhóm bạn này đều là những người thích náo nhiệt nên cô mới vậy. Mấy người ở bàn rượu và bàn chơi bài ồn ào không thôi, những người kia nói chuyện cũng không lựa lời nên anh nghĩ có lẽ cô thấy hơi mệt mỏi.


Vậy nên sau khi giải quyết xong những mối xã giao cần thiết ra thì Giang Yến nắm tay cô dẫn cô đến chào tạm biệt họ rồi rời khỏi bữa tiệc.


Lúc ra bên ngoài đã là mười giờ tối.


Những ngôi sao thưa thớt làm bạn với vầng trăng cô đơn trên bầu trời cao, ánh sáng le lói vốn dĩ phải chiếu xuống dưới trần gian nhưng nửa đường thì bị dòng xe cộ tấp nập và ánh đèn neon rực rỡ nuốt chửng đi mất.


Thư Uyển và anh đều uống rượu nên không thể lái xe nên anh đã gọi chú Triệu đến, hai người họ vừa đến bên đường đã thấy chú Triệu lái chiếc Bentley của anh dừng lại trước mặt họ.


Giang Yến mở cửa xe cho cô như mọi khi, lúc cô cúi người ngồi vào trong xe thì anh chu đáo giơ tay lên che chắn phía trên để tránh cho cô đụng đầu.


Đợi Thư Uyển ngồi vào trong xong thì lúc này anh mới đi vòng qua bên kia lên xe.


Tối nay Thư Uyển chỉ uống mấy ly, nhưng có lẽ do nồng độ rượu cao nên hiện tại cô thấy hơi nhức đầu.


Sau khi lên xe cô hạ cửa sổ xe xuống một chút, chưa kịp ngả lưng ra đằng sau thì cánh tay rắn chắc của Giang Yến đã luồn ra sau lưng ôm lấy vòng eo của cô kéo cô vào lòng anh.


“Uyển Uyển.” Giang Yến trầm giọng thủ thỉ, giọng nói mang theo chút men say, chóp mũi của anh lướt nhẹ qua sợi tóc buông lơi bên tai cô.


Hơi thở ấm áp ấy phút chốc phả vào tai khiến Thư Uyển cảm thấy ngứa ngáy, bờ vai cô hơi run lên.


Người con gái bình tĩnh lại nghiêng đầu nhìn anh.



Cô im lặng nhìn Giang Yến đang nhắm mắt, hàng mi dài run run trong bóng tối.


Cảnh vật ngoài cửa sổ thay đổi liên tục, ánh sáng lập lòe lao vùn vụt xẹt qua cơ thể.


“Hôm nay mấy người kia ồn ào quá phải không em?” Giang Yến động đậy chầm chậm mở miệng, giọng nói ấy vẫn dịu dàng và trong trẻo như thuở nào, dường như anh rất quan tâm đến cảm nhận của cô.


“Cũng không ồn lắm.” Thư Uyển hờ hững đáp.


“Nếu anh biết em không thích thì anh đã không dẫn em tới đây rồi.” Giang Yến trầm giọng, cảm thấy hơi chán nản.


Anh xòe tay cô ra rồi đặt trên lòng bàn tay của mình để so sánh kích thước tay mình với tay cô, sau đó anh đan chặt các ngón tay của họ vào nhau, nghiêm túc thì thầm: “Hôm nay do anh suy nghĩ không chu đáo, sau này sẽ không như vậy nữa.”


Anh vẫn cư xử thỏa đáng như trước đây.


Chỉ là bây giờ sự thỏa đáng này đã không thể tháo gỡ những nút thắt mỏng manh trong lòng của Thư Uyển được nữa, ngược lại càng khiến tâm trạng của cô càng ngày càng rối thêm.


Người con gái vẫn im lặng không nói gì.


Tiếng gió gào thét mãi bên tai, thổi vù vù khiến người ta cay mắt.


Sau một hồi im lặng, cuối cùng Thư Uyển cũng đã ra quyết định.


“Giang Yến.” Cô ngồi thẳng dậy thoát khỏi vòng tay anh, giọng nói cũng trầm hẳn đi.


Anh nhướng mắt quay sang nhìn cô: “Sao vậy em?”


Ánh sáng quá tối tăm mờ ảo khiến người ta không thấy rõ vẻ mặt của cô: “Em muốn về chung cư ở một thời gian.”


Giang Yến giật mình: “Em nói gì?”



Thư Uyển bình tĩnh giải thích: “Chung cư gần trường học hơn, em vẽ tranh cũng tiện hơn.”


Trái tim đang căng thẳng của Giang Yến dần trở lại bình thường, anh khẽ mỉm cười đồng ý: “Vậy ngày mai anh sẽ gọi người chuyển đồ đạc của chúng ta qua đó.”


Thư Uyển: “Em muốn qua đó một mình.”


Qua đó một mình?


Giang Yến trầm mặc.


Anh nhìn đôi mắt hời hợt của Thư Uyển, một cảm giác bất an mãnh liệt chợt trào dâng điên cuồng bóp chặt lấy trái tim của anh.


Giang Yến im lặng nhìn đôi mắt lạnh lùng và sáng trong của Thư Uyển dưới ánh trăng dịu nhẹ.


Anh không hiểu.


Rõ ràng vài phút trước cô còn ngồi ở bàn rượu nép mình trong vòng tay của anh nghe anh kể những chuyện kì lạ trong giới của mình, lúc ấy cô cười rạng rỡ như làn gió xuân, nụ cười ấy đẹp đến mức đất trời cũng muốn xiêu lòng.


Nhưng lúc này đây cô lại vô cảm thu hồi hết thảy sự dịu dàng ấy lại, vẻ mặt trở nên lạnh lùng và khó gần như thể họ chưa từng quen biết nhau.


“Uyển Uyển.” Giang Yến chớp mắt, khàn khàn hỏi: “Anh đã làm gì sai ư?”


“Không phải.”


“Có phải vì anh dẫn em đến một nơi ầm ĩ như vậy, làm lỡ việc vẽ tranh của em nên em mới thế này đúng không?”


“Không phải đâu, Giang Yến à.”


“Vậy thì là gì?”


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 51
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...