Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Chương 50


Về phần Thư Uyển, dù tâm trạng cô có không ổn đến đâu thì nó cũng chỉ tồn tại trong một đêm thôi, ngủ một giấc dậy xong là cô nhanh chóng bình thường trở lại, vẫn tiếp tục gần gũi với Giang Yến.


Đáng tiếc nhân vật chính của câu chuyện không bao giờ có được góc nhìn của thượng đế.


Giang Yến không biết rằng Thư Uyển đã ghen tị với anh một hồi.


Nhưng vì bị tổn thương từ chính gia đình nơi mình sinh ra, cùng với sự kiêu căng trời sinh đã khiến cô không cách nào có thể nhẹ nhàng mở lòng mình để cảm nhận hết thảy sự rung động của trái tim, cũng chẳng thể chấp nhận được mình đã chìm trong men tình, và cũng không chấp nhận được mình có một mặt nhạy cảm.


Lúc nào cô cũng nỗ lực ép bản thân không được biến mình trở thành một người vì yêu mà tự hủy hoại bản thân, tự nhủ mình không được thành người nhạy cảm hay nghi ngờ lung tung. Cô muốn mình mạnh mẽ không sợ hãi bất cứ điều gì, muốn mình được thoải mái, muốn mình dù có rung động đi chăng nữa thì cũng có thể dứt ra kịp.


Trong chuyện tình yêu nam nữ này, đôi khi khó phân biệt đâu là thật đâu là giả.


Tận hưởng hạnh phúc ngay lúc này thôi, không tham lam nghĩ rằng một đời sẽ chỉ yêu một người.


Đến với nhau hay chia tay, tất cả cứ mặc cho số phận đi.


Hai con người cứ như thế mang trong mình tâm sự riêng trải qua những ngày cuối cùng ở Pháp.


Sau khi về nước sau chuyến đi Pháp thì cũng đã đến ngày khai giảng của Đại học Nam Thành.


Nửa học kỳ nữa lại trôi qua, Thư Uyển bước vào năm tư, mà Giang Yến cũng sắp tốt nghiệp.


Bởi vì phải chuẩn bị cho buổi bảo vệ khóa luận tốt nghiệp nên hầu hết thời gian của học kỳ này Giang Yến đều ở lại trường, do đó hầu như mỗi ngày anh và Thư Uyển đều cùng nhau đi học rồi tan học.


Bọn họ vẫn như trước kia gần gũi ngọt ngào, gắn bó như keo sơn với nhau.


Trong mắt người ngoài hai người họ từ một kẻ chỉ h*m m**n sắc đẹp, một người chỉ ham mê tiền bạc bỗng chốc biến thành chuyện tình yêu đích thực xứng đôi vừa lứa.


Hạ Mãn Nguyện nhìn Thư Uyển với ánh mắt cực kỳ hâm mộ, chòng ghẹo cô rằng mới yêu đương lần đầu tiên mà đã may mắn gặp được nửa kia hoàn hảo như vậy, nhưng vừa nói xong thì vẻ mặt của cô nàng lại trở nên u ám buồn rầu.


Thư Uyển biết bạn mình đang nghĩ đến Kiều Thụy Dương.



Nghe Hạ Mãn Nguyện nói sau lần cùng nhau ăn đồ Nhật đó thì họ có gặp nhau mấy lần trong kỳ nghỉ đông này.


Những lần trước đều rất bình thường, Kiều Thụy Dương đến cửa hàng lấy bánh, hai người trò chuyện với nhau đôi ba câu rồi cậu chàng tạm biệt Hạ Mãn Nguyện, duy chỉ có lần kia khi Hạ Mãn Nguyện ra ngoài vào buổi tối thì gặp phải một gã bợm rượu ở quảng trường Thời Đại.


Có lẽ là vì say quá nên người đó đã nhận nhầm Hạ Mãn Nguyện thành bạn gái của gã, khi cô nàng vừa đi ngang qua thì gã lao nhanh tới nắm lấy cổ tay của cô nàng, vừa siết chặt tay cô nàng vừa lẩm bẩm “đừng bỏ anh, em đừng đi mà”.


Khi đó Hạ Mãn Nguyện đi một mình, lúc đang dừng chân ở quảng trường đột nhiên bị gã nắm tay như vậy thì cô nàng sợ đến mức run lẩy bẩy, sau khi phản ứng lại thì cô nàng đã lập tức cầu cứu người qua đường.


Nhưng dù cô nàng có hét như thế nào đi chăng nữa, dù có nói mình không biết người này thì cũng không có ai đến giúp đỡ cô nàng.


Nhác thấy cảnh mình sắp bị gã bợm rượu đó kéo về phía quán bar thì cô nàng sợ đến mức muốn bật khóc, lúc này bỗng dưng Kiều Thụy Dương bước ra khỏi quán bar.


Cậu chàng liếc Hạ Mãn Nguyện một cái, sau đó lại nhìn đến người đàn ông đang kéo cô nàng, cậu chàng cũng không hỏi nhiều nhấc chân lên đạp gã người đàn ông đó một cước.


Gã bợm rượu nhào người về phía trước phút chốc ngã úp mặt xuống đất, gã ta đau đớn kêu lên nhưng không còn sức bò dậy tranh cãi với Kiều Thụy Dương.


Kiều Thụy Dương hừ lạnh một tiếng, nghiêm mặt mắng đàn ông đàn ơ mà đi bắt nạt con gái, sau đó quay đầu nhìn Hạ Mãn Nguyện hỏi: “Cô không sao chứ?”


Hạ Mãn Nguyện vẫn chưa hoàn hồn sau nỗi kinh hoàng, hai mắt ngấn lệ nhìn cậu chàng một hồi lâu mới nói không sao.


“Không sao là tốt rồi.” Kiều Thụy Dương cong môi, tiện đà trêu ghẹo: “Sao cô lại tìm một tên bợm rượu làm bạn trai vậy?”


Hạ Mãn Nguyện nghe vậy thì xua tay lia lịa: “Tôi không có bạn trai, tôi không biết anh ta.”


Kiều Thụy Dương ngộ ra ồ lên một tiếng, cậu chàng lại bước tới đá cho tên bợm rượu đó hai cái, chửi đổng: “Mẹ mày, dám lừa gạt phụ nữ ở địa bàn của tao cơ à? Cút khỏi đây nhanh cho tao!”


Hạ Mãn Nguyện nhìn gương mặt tức giận của cậu chàng, lập tức nín khóc bật khóc.


Cuối cùng Kiều Thụy Dương lái xe đưa cô nàng về.


Thấy cô nàng xuống xe thì cậu chàng ngồi trong xe vẫy tay tạm biệt với cô nàng, còn dặn đi dặn lại: “Hôm nay tôi giúp cô đấy nhé, cô nhớ phải để dành bánh kem vị vải trong tiệm cho tôi đấy.”


Hạ Mãn Nguyện tò mò hỏi cậu chàng: “Sao lần nào cũng mua bánh kem vị vải vậy? Anh ăn mãi không thấy ngán à?”



*


Có lẽ kể từ ngày hôm đó hạt giống tình yêu đã lặng lẽ nảy mầm trong lòng Hạ Mãn Nguyệt rồi. 


Cũng sau ngày hôm ấy, mặc dù Hạ Mãn Nguyện biết hai người họ không phải người ở cùng một thế giới nhưng cô nàng vẫn không kìm được mà muốn đến gần Kiều Thụy Dương hơn, muốn gần hơn gần hơn một chút nữa.


“Mình nên làm gì bây giờ đây Uyển Uyển ơi.” Hạ Mãn Nguyện nói tới đây thì thở dài một hơi, “Mình không khống chế được sự rung động này. Cậu không biết đâu, bây giờ chỉ cần đến tiệm bánh làm việc là mình lại ngóng trông mong đợi anh ấy đến mua bánh kem, nhưng mà lâu rồi chưa thấy anh ấy tới nữa.”


Thư Uyển nghe Hạ Mãn Nguyện lẩm bẩm thì yên lặng hồi lâu, lát sau lên tiếng an ủi cô nàng: “Nếu đã không khống chế được thì cứ mặc cho nó đâm chồi đi.”


Cô nói câu này để khuyên cô nàng, nhưng cũng đang tự khuyên mình.


*


Người con gái nghĩ rằng, nếu cô và Giang Yến đến với nhau là vì duyên phận đã định sẵn như vậy thì sau khi hai người ở bên nhau thì hãy tiếp tục giữ thái độ thuận theo số phận như vậy đi, cứ thoải mái tận hưởng mật ngọt tình yêu này thôi.


Đây không phải là suy nghĩ khơi khơi, vì cô đã làm được chuyện này.


Sau đó ngày nào cô và Giang Yến cũng ở chung với nhau, và cô cũng không hề nghĩ đến cô gái trong bức ảnh đó nữa.


Nhưng dẫu rằng mặt hồ có tĩnh lặng đến đâu thì khi phong ba bão táp xuất hiện thì mặt hồ cũng dậy sóng một lần nữa thôi.


Chỉ khi những cơn sóng ngầm mãnh liệt kia trồi lên khỏi mặt nước thì ta mới nhìn thấu được nó.


Sang tháng tư xuân vừa tàn, tiết trời ở thành phố Bắc Thanh bắt đầu trở nên khó lường, mưa to kèm theo sấm sét thường xuyên xuất hiện trong giây lát.


Vào những ngày mưa, mùi ẩm ướt dày đặc len lỏi trong từng kẽ hở của cuộc sống, dường như ngay cả trái tim cũng trở nên ướt át.


Vào cuối tháng tư, Giang Yến cũng đã hoàn thành luận văn tốt nghiệp nên gần đây anh khá rảnh.


Mấy hôm nay Thư Uyển cũng bắt đầu chuẩn bị một số hồ sơ, một số tác phẩm cần nộp để đăng ký vào một trường học ở Pháp.


Mặc dù không có thư giới thiệu từ phía nhà trường nhưng cô cũng tính toán xong cả rồi, số tiền năm đó bệnh viện bồi thường cho cái chết của Hạ Thu Nhã cùng với tài sản được thừa kế theo di chúc về cơ bản có thể hỗ trợ học phí và chi phí sinh hoạt cho việc đi du học vài năm của cô, vì thế cô đã đến trung tâm hỗ trợ du học để tìm hiểu vài trường mà cô muốn theo học.



Hai tuần một tuần rảnh rỗi, một tuần bận rộn cứ như vậy trôi qua.


Đầu tháng năm, rốt cuộc Giang Yến không chịu được nữa.


Tối chủ nhật, Thư Uyển đang bấm bấm máy tính trong phòng làm việc đặt tên cho từng tập tranh của mình thì Giang Yến bỗng xuất hiện từ phía sau bất ngờ ôm cô vào lòng.


“Uyển Uyển.” Anh cúi xuống kề môi lướt khẽ qua gò má của cô, giọng điệu hơi tủi thân vì bị bỏ rơi lâu như vậy, “Tối nay em đừng bận nữa nhé?”


Lần đầu tiên Thư Uyển nghe anh nói chuyện với mình bằng giọng điệu như vậy, thấy thú vị nên cô buông con chuột xuống, nghiêng đầu nhìn anh: “Sao vậy anh?”


“Bạn của anh mới khai trương địa điểm mới, muốn anh đến cổ vũ.” Giang Yến đứng thẳng dậy từ phía sau lưng đi vòng đến trước mặt cô, vươn tay ra trước mặt cô cong môi mỉm cười: “Kính mong công chúa nể mặt đi cùng anh một lát nhé?”


Người con gái nghĩ bụng, đúng là cũng lâu lắm rồi cô không đi cùng anh tham gia các hoạt động của bạn bè anh, vậy nên đồng ý.


Lúc đầu cô nghĩ địa điểm mới khai trương của bạn Giang Yến là một quán bar mới nào đó do Kiều Thụy Dương mở.


Nhưng mà khi đến nơi thì cô nhận ra nơi Giang Yến đưa cô đến là hội sở của một câu lạc bộ giải trí.


Ngày đầu khai trương nên chắc là sẽ có hoạt động giảm giá gì đó nên hành lang bên ngoài được trang trí khá hoành tráng, đủ loại người đùa giỡn vui vẻ tụ tập lại một chỗ, nhìn có vẻ việc kinh doanh rất phát đạt.


Phòng riêng mà Giang Yến muốn đến nằm ở tầng sáu nên không cần phải đi qua hành lang ồn ào và hỗn loạn như vậy. Sau khi vào trong Thư Uyển chỉ liếc nhìn xung quanh một vòng rồi đi theo Giang Yến vào thang máy.


Tầng sáu không giống với kiểu trang trí nguy nga vàng son lộng lẫy như ở tầng dưới, khi đi lên sẽ thấy một chiếc đèn thủy tinh siêu lớn nhấp nháy tỏa sáng, ánh sáng rọi xuống sàn nhà đá cẩm thạch khiến cho căn phòng khép kín trở nên tráng lệ vô cùng.


Cô nghe Giang Yến nói mỗi một cánh cửa ở đây đều được dát một ít vàng, nếu nhìn kỹ còn có thể thấy được ánh vàng đang di chuyển.


Thư Uyển không biết tại sao đều là cùng một câu lạc bộ nhưng sao mỗi tầng lại có một phong cách trang trí khác nhau như vậy.


Sau khi hỏi Giang Yến thì mới biết hội sở của câu lạc bộ giải trí này đã phân loại khách hàng thành nhiều cấp độ khác nhau, chỉ khi lượng chi tiêu đạt đến một con số nhất định thì họ mới có thể vào được những tầng khác nhau.


Thư Uyển không thích những chỗ như thế này, nơi mà những trò giải trí thông thường như ca hát uống rượu đều phải gắn liền với tiền bạc địa vị và thân phân để bắt cầu quan hệ.


Giang Yến giải thích rằng đặt ra quy tắc này là để sàng lọc những người không thuộc tầng lớp này để nhằm tránh vàng thau lẫn lộn.



Người con gái đi theo anh đi vào trong, cô nhìn những người đàn ông lẫn phụ nữ có mặt ở đây lên tiếng tươi cười chào hỏi Giang Yến, mấy người ấy cứ một câu anh Yến, một câu anh Yến lâu rồi không gặp, cùng đồng lòng bỏ qua kẻ đang đứng kế bên anh là cô đây.


Ánh đèn neon sáng rực khiến Thư Uyển chợt nhớ đến trước kia cô cũng cùng anh tham gia những hoạt động như vậy, dường như đa số đều gặp những cảnh tượng giống như ngày hôm nay.


Rất ít người quan tâm đến việc cô là ai, mọi người chỉ liếc sang cô một cái, sau khi nghe Giang Yến giới thiệu xong thì gật đầu mỉm cười với cô.


Ngồi xuống một lát thì Thư Uyển thấy hơi khó chịu trong người.


Trong phòng đủ loại mùi trộn lẫn vào nhau, những mùi thuốc lá của những nhãn hiệu khác trộn vào nhau khiến người ta thấy hơi ngột ngạt.


Thư Uyển cố gắng ngồi đó một lúc, nhìn họ cụng ly rồi trò chuyện với nhau một hồi thì cuối cùng cô không nhịn được nữa nên nghiêng người, nói nhỏ vào tai Giang Yến: “Em đi vệ sinh.”


Giang Yến đặt ly rượu xuống: “Để anh đi với em.”


Thư Uyển buông tay anh ra, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không sao đâu, em tự đi được.”


Giang Yến hỏi cô có biết đường không?


Thư Uyển mỉm cười, nói rằng bên ngoài có biển chỉ dẫn mà, nếu cô không tìm được thì chẳng phải phí hoài đôi mắt này ư?


Sau khi nghe xong Giang Yến mới để cô ra ngoài một mình.


Vừa ra ngoài là Thư Uyển thở phào một hơi.


Nụ cười trên môi nhạt dần, cô nhấc chân hơi uể oải đi đến cuối hành lang.


Người con gái vào trong nhà vệ sinh hứng nước lạnh vỗ lên mặt mình, sau đó cô lấy khăn ướt lau sạch vết nước còn đọng trên mặt, dặm lại chút phấn và bôi lại son.


Cô vừa mới nhìn gương ổn định lại tâm trạng xong thì chợt nghe thấy một giọng nam ở bên ngoài: “Ấy? Hình như người phụ nữ mà hôm nay anh Yến dẫn đến không phải là người mà chúng ta nhìn thấy khi đi ăn vào mấy ngày trước phải không?”


Động tác sửa sang túi xách của Thư Uyển chợt khựng lại, sau đó cô nghe thấy một giọng nam khác: “Tất nhiên là không phải rồi! Người trong bữa tiệc kia trông trang nhã và hơi ốm yếu, còn người hôm nay trông kiêu ngạo và xinh đẹp hơn người kia nhiều.”


“Vậy rốt cuộc cô bạn gái mà Giang Yến công khai với bên ngoài là ai vậy?”


“Chắc chắn là người hôm nay đi với anh ta rồi!”


Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Truyện Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà Story Chương 50
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...