Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Chương 8
Buổi họp lớp bắt đầu lúc hai giờ chiều
Cũng là lúc ánh nắng mặt trời gay gắt nhất, những tia nắng mỏng manh chiếu qua những ô cửa sổ sạch bong, phủ lên cánh tay họ một thứ ánh sáng ấm áp. Bên ngoài, những cây anh đào mùa đông và táo dại đung đưa, những chiếc lá xanh tươi trong làn gió chiều, in những cái bóng chập chờn trên mặt đất.
Tạ Hoài ngồi một mình bên cửa sổ ở hàng ghế sau.
Vừa mới thức dậy sau giấc ngủ trưa, anh vẫn còn buồn ngủ.
Ngành xã hội học có nhiều sinh viên nữ hơn nam, nhờ gu thời trang tinh tế và vẻ ngoài đẹp trai, anh nổi bật giữa đám con trai mới ra trường vẫn còn ăn mặc bảo thủ. Rất nhiều cô gái lén nhìn anh.
Hạ Hạ không ngờ Tạ Hoài lại học cùng chuyên ngành với mình, vừa bước vào phòng đã cứng đờ người, trông như một con thỏ vừa hoảng sợ vừa cảnh giác.
Ánh mắt cô đảo quanh phía mấy chiếc ghế trống ở hàng ghế đầu, cố gắng tìm một chỗ ngồi xa Tạ Hoài.
Thái Vân cùng Triệu Sơn Kỳ đi vào bằng cửa sau, khi Triệu Sơn Kỳ nhìn thấy Tạ Hoài, ánh mắt lập tức sáng lên, kéo Thái Vân đi qua.
Vốn là người vui vẻ và hướng ngoại, cô ấy mỉm cười hỏi: “Tụi mình có thể ngồi đây không?”
Tạ Hoài chống tay lên, thản nhiên nói: “Không được.”
Anh chỉ vào Hạ Hạ đang đứng ở phía trước lớp học, sau đó vỗ nhẹ vào bàn bên cạnh, gọi cô như gọi một con chó con: “Đến đây này”
Hạ Hạ do dự nhìn Tạ Hoài dựa vào bàn sau đang khoanh tay, lặng lẽ quan sát cô.
Ánh mắt anh như có thể sờ thấy được, dán chặt vào cô như keo 502, không mang theo sự thân thiện mà ác ý muốn nuốt chửng cô. Hạ Hạ không thể hiểu được anh đang nghĩ gì.
Triệu Sơn Kỳ đột nhiên hiểu ra: “Ồ, thì ra anh là bạn của Hạ Hạ à.”
Tạ Hoài không để lộ chút mặt mũi nào, nhưng cô ấy cũng không cảm thấy ngượng ngùng, khi Thái Vân kéo cô đến hàng ghế đầu, cô vẫn liên tục liếc mắt nhìn Tạ Hoài.
Hạ Hạ bất đắc dĩ ngồi xuống bên cạnh Tạ Hoài, Chúc Tử Du đi theo ngồi ở phía sau.
Tạ Hoài tuy gọi cô lại, nhưng không nói gì. Mũi anh giật giật, ngửi thấy mùi kem sữa Yu Mei Jing thoang thoảng trên người cô gái. Mùi hương ngọt ngào nhưng không ngấy, không rõ ràng bằng nước hoa nhưng rất dễ chịu. Sự bực bội trẻ con dần biến mất khỏi khuôn mặt anh, anh lười biếng nheo mắt lại.
Cố vấn lớp Hình Hâm() là một nghiên cứu sinh năm thứ ba đã bị hói một phần đầu sau suốt ba năm học gian khổ.
Hạ Hạ thản nhiên ghi chép lại những chuyện vặt vãnh đang bàn luận, sau đó quay lại thấy Tạ Hoài cũng lấy giấy ra, nhưng không viết mà lại vẽ những hình que xiên thẳng vẹo vọ.
Nhìn kỹ hơn, Hạ Hạ nhận ra anh đã vẽ một bé trai và một bé gái, trong đó bé trai cầm dùi cui đánh bé gái cho đến khi cô bé khóc lóc thảm thiết.
Anh đang nhìn xuống, làn da mịn màng và sạch sẽ, ánh sáng mặt trời tạo thành một quầng sáng màu vàng nhạt quanh lông mi, có phần dịu dàng. Nếu anh mặc quần thể thao và áo phông trắng trở lại khuôn viên trường trung học tràn ngập thanh xuân, anh ấy chắc chắn sẽ là mẫu con trai mà các nữ sinh say mê phải lòng.
Trong lúc Hạ Hạ đang chìm đắm trong suy nghĩ, Tạ Hoài đã nhanh chóng phác họa những dòng nước mắt và nước mũi chảy dài trên khuôn mặt cô bé.
Môi anh cong lên khi anh rút một mũi tên từ cậu bé viết vào tên mình, và một mũi tên khác từ cô bé chỉ vào tên Hạ Hạ. Sau khi hoàn thành, anh ném bút xuống và đẩy bức vẽ đến trước mặt cô.
Đầu ngón tay của Tạ Hoài gõ mạnh vào tờ giấy, giọng nói của anh truyền vào tai cô vô cùng rõ ràng.
Hạ Hạ giả vờ không hiểu: “Chuyện gì vậy?”
“Nhìn bức vẽ này, cô có cảm nghĩ gì?” Tạ Hoài hỏi.
Anh là trẻ con à? Hạ Hạ nghĩ, tự vẽ còn muốn được khen.
Nghĩ vậy, cô vẫn bắt đầu nịnh nọt anh: “anh Hoài, tài vẽ của anh thật sự rất tuyệt vời, hãy nhìn những đường nét này xem, những cái bóng này nữa, những đường cong mượt mà của cây gậy này…”
Tạ Hoài nhíu mày mất kiên nhẫn, đốt ngón tay gõ mạnh xuống bàn, ép Hạ Hạ phải dừng lời nịnh hót* lại.
Cô cúi đầu buồn bã, giọng nói nhẹ nhàng và nhu mì, có vẻ nhút nhát: “Tôi sai rồi”
Hình Hâm là một người kín đáo, mặc quần jeans và áo sơ mi ca rô, đeo kính gọng đen vuông bao quanh đôi mắt vốn đã nhỏ của mình. Mặc dù đang học tại Cao đẳng Nghệ thuật Tự do, anh vẫn ăn mặc như một sinh viên kỹ thuật dành toàn thời gian trong phòng thí nghiệm.
“…Sau khi huấn luyện quân sự, chúng ta sẽ bỏ phiếu bầu ra ban chấp hành lớp chính thức. Trước mắt, tôi sẽ tạm thời phân công hai lớp trưởng theo điểm thi tuyển sinh, Lý Triết Lâm phụ trách nam sinh, Thái Vân phụ trách nữ sinh,” Hình Hâm chỉnh lại kính, “Tạm thời sẽ không phân công thêm chức vụ ban chấp hành. Trong thời gian huấn luyện quân sự, các lớp trưởng sẽ quản lý công tác lớp học, nếu cần thiết thì liên hệ trực tiếp với cố vấn.”
“Thầy ơi” Chúc Tử Du giơ tay, không đợi Hình Hâm trả lời, đã hỏi một cách khó hiểu: “Nếu chúng ta chọn giám thị tạm thời dựa trên điểm đầu vào, em nhớ Hạ Hạ có điểm cao nhất lớp, tại sao Thái Vân lại được giao vị trí giám thị nữ?”
Hạ Hạ giật mình, thúc Chúc Tử Du: “Cậu làm cái gì thế?”
Chúc Tử Du không để ý tới cô, cười với Hình Hâm: “Thầy đọc nhầm tên ạ?”
Hình Hâm dừng lại, lướt qua danh sách tuyển sinh rồi do dự hỏi: “Ai là Hạ Hạ?”
Trước khi Hạ Hạ kịp phản ứng, Chúc Tử Du đã giơ cánh tay cô lên.
Hình Hâm suy nghĩ một lát: “Đây chỉ là giám sát tạm thời, sau khi huấn luyện quân sự sẽ tiến hành bầu cử chính thức…”
Chúc Tử Du ngắt lời anh: “Không được đâu, thầy ạ. Huấn luyện quân sự trong hai tuần, không ngắn đâu. Khi mọi người đã quen với công tác giám sát tạm thời, ai biết cuộc bầu cử sẽ lại ra sao? Không phải thầy đang cố ý sắp đặt mọi người chứ? Tại sao Hạ Hạ lại phải nhường vị trí cho người khác trong khi cô ấy có điểm thi cao nhất?”
Thái Vân ngồi ở hàng ghế đầu, nghe vậy liền đứng lên: “Nếu các cậu đã phản đối, vậy thì thế này nhé: chúng ta dành năm phút để mình và Hạ Hạ mỗi người tự giới thiệu trên sân khấu, rồi để cả lớp bỏ phiếu. Một cuộc bầu cử công bằng.”
Cô ấy nói chuyện rất tự tin.
Đêm qua trong ký túc xá, cô đã nói với Triệu Sơn Kỳ về việc cô luôn là cán bộ lớp ở trường trung học, nói rằng cô chắc chắn sẽ xử lý tốt cuộc bầu cử lớp trưởng.
Chúc Tử Du cười lạnh: “Nói cho rõ ràng, thầy giáo Hình nói giám thị sẽ dựa theo điểm đầu vào mà chọn. Bầu cử công bằng? Cậu có tư cách gì để cạnh tranh công bằng với Hạ Hạ?”
Thái Vân bối rối, nhất thời không nói nên lời.
Hạ Hạ vẫn cố kéo quần áo Chúc Tử Du nhưng không thể ngăn cản cô ấy. Lúc Chúc Tử Du định nói tiếp, Hạ Hạ đã véo mạnh eo cô bạn, khiến cô ấy gần như kêu lên đau đớn.
Hạ Hạ giữ chặt ngón tay trên eo Chúc Tử Du, uy h**p cô phải im lặng.
Cô mỉm cười với Hình Hâm, tỏ ra dịu dàng vô hại: “Thầy Hình, em chưa từng làm lớp trưởng, làm không tốt, vẫn nên để người có năng lực hơn đảm nhiệm đi.”
Biểu cảm của Thái Vân chỉ khá hơn trong giây lát rồi lại tối sầm lại.
Ánh mắt của cô lóe lên vẻ không chắc chắn khi cô nhìn chằm chằm vào Chúc Tử Du.
Chúc Tử Du không chịu lùi bước dù chỉ một chút, lập tức véo ngược lại khi Hạ Hạ đang véo eo mình, vặn vẹo chân của Hạ Hạ.
Cô ấy bực bội: “Cậu không biết là mình làm vậy vì lợi ích của cậu sao? Đừng nghĩ rằng vị trí lớp trưởng đại học vô dụng như ở trường trung học. Giải thưởng sinh viên xuất sắc, đánh giá toàn diện, đề xuất vào môi trường nào sau đại học – nếu cậu không giữ bất kỳ vị trí nào trong lớp, cậu sẽ không có cơ hội nào cả đâu.”
“Thầy Hình để Thái Vân làm giám thị tạm thời chỉ là hình thức thôi, sau kỳ huấn luyện quân sự, cậu ấy sẽ trở thành giám thị chính thức.”
“Thái Vân đến trường sớm một tuần và đã thân thiết với Dịch Mỹ Hiền, tặng quà cho cô ấy như thể không có gì. Nếu Dịch Mỹ Hiền muốn cô ấy làm ủy viên lớp, thì Hình Hâm không có quyền quyết định. Nếu bây giờ cậu không tranh giành vị trí tạm thời, sau này sẽ càng ít cơ hội hơn.”
Hạ Hạ xoa xoa đùi bị nhéo: "Cậu chỉ thấy lợi ích của việc làm giám sát, nhưng còn mệt mỏi thì sao? Phải chạy giữa thầy với trò, công việc thì không được đền đáp, sao mình có thể lãng phí nhiều thời gian như vậy?"
Chúc Tử Du phản bác mạnh mẽ: “Cậu không phải đang thiếu tiền sao? Nếu cậu giám sát và xây dựng mối quan hệ tốt với giáo viên và cố vấn, học bổng quốc gia không phải chắc chắn sẽ thuộc về cậu mỗi năm sao?”
Hạ Hạ nhìn cô ấy như nhìn một đứa ngốc: “Ngày mai có thể phát học bổng toàn quốc liền à? Cuối năm học lận đấy! Nếu mình trông chờ vào học bổng để cải thiện cuộc sống, mình sẽ chết đói trước. Thay vì lãng phí thời gian bị giám sát chờ đợi vài ngàn tệ tận một năm sau mới có, còn không bằng ngày mai đi tìm việc rửa bát.”
“Hơn nữa, cậu nói Dịch Mỹ Hiền đã nhận quà của Thái Vân, nếu mình xông vào phá hỏng sự sắp xếp của bọn họ, làm ủy viên còn có tác dụng gì chứ? Dịch Mỹ Hiền không phải sẽ ghét mình chết sao?”
Chúc Tử Du không tin: “Thành viên ủy ban có cơ hội đỗ cao học cao hơn nhiều, lại có cơ hội giao lưu quốc tế. Cậu cứ thế mà từ bỏ sao?”
“Đi nước ngoài à....” Hạ Hạ yếu ớt nói.
Bụng cô kêu ùng ục, cô ôm bụng nằm trên bàn: “Không ăn trưa, đói quá.”
Tạ Hoài gọi cô lại chỉ để dọa cô bằng một bức vẽ thể hiện sự trưởng thành của một đứa trẻ mẫu giáo.
Hạ Hạ cảm thấy tiếng sủa của anh còn tệ hơn chẳng thà cắn cô – mặc dù anh nói nhiều lời cay nghiệt, nhưng chưa bao giờ thực sự có hành động gì với cô.
Anh thậm chí còn nói những điều cho cô thể diện vì "cuộc hôn nhân nửa ngày" của họ.
Tạ Hoài lại ngủ thiếp đi trên bàn, Hạ Hạ phát hiện mình đang nhìn chằm chằm vào gáy anh.
Mái tóc anh bồng bềnh, đắm mình trong ánh nắng vàng của buổi chiều, chuyển sang màu mật ong nhạt.
Hạ Hạ không khỏi cảm thấy mọi thứ về Tạ Hoài đều kỳ lạ.
Nhìn thấy anh bán đồ ở quầy hàng trong trường trông vẻ như anh rất cần tiền, nhưng cách nói chuyện và hành động của anh lại không giống một người thực sự nghèo. Hạ Hạ đã quen với cảnh nghèo đói, mà những người thực sự nghèo thì hoàn toàn không giống Tạ Hoài chút nào.
Đang chìm trong suy nghĩ, cô giật mình khi Tạ Hoài đột nhiên quay lại đối mặt với cô.
Hai người đều nằm trên bàn, mặt rất gần nhau. Hơi thở ấm áp của Tạ Hoài phả vào mặt cô, khiến lông mi cô nhột nhạt. Anh vừa mới ăn kẹo, hơi thở mang theo mùi bạc hà ngọt ngào.
Đôi mắt anh đen như mực, rất tự nhiên hếch lên ở khóe mắt, mang theo chút vẻ hoang dã.
Hạ Hạ vẫn luôn biết Tạ Hoài đẹp trai, nhưng khi nhìn gần, cô mới nhận ra không chỉ đẹp trai mà còn giống như một xoáy nước có thể cuốn bạn vào nếu bạn không cẩn thận.
Bị bắt gặp đang nhìn chằm chằm vào anh, khuôn mặt của Hạ Hạ lập tức đỏ lên vì xấu hổ.
Ngoại trừ Bình Gia Bằng, đây là lần đầu tiên cô ở gần một người con trai như vậy, màu đỏ lan đến tận tai, không cần nhìn cũng có thể cảm nhận được hơi nóng.
Cảm thấy có chút tội lỗi, cô theo bản năng lấy tay che mặt lại.
Tạ Hoài cười khẽ một tiếng: “Không cần che, ai trong tình huống này cũng sẽ đỏ mặt như cô thôi.”
Hạ Hạ cố chấp phủ nhận: “Tôi không đỏ mặt, chỉ có anh nhìn thấy vậy thôi.”
“Đây không phải lỗi của cô, hiểu không?” Tạ Hoài không để ý đến lời cô nói, “Chỉ là anh Hoài này quá đẹp trai, người phụ nữ có thể chống lại sức quyến rũ của anh đây vẫn còn chưa xuất hiện.”
Hạ Hạ: “…”
Được thôi, cô nghĩ, "Được.., anh thật tự phụ".
Sau buổi họp lớp, Hình Hâm giữ Tạ Hoài và Hạ Hạ lại.
“Hai người là người duy nhất trượt bài kiểm tra nội quy trường học ngày hôm qua. Cô giáo Dịch bảo tôi cho hai người thi lại sau buổi họp lớp. Ngồi xa ra một chút, đừng ngồi quá gần.”
Hạ Hạ ngẩn người: “Hôm nay thi bổ sung à? Em còn chưa chuẩn bị.”
“Em hẳn đã chuẩn bị từ kỳ nghỉ hè rồi.” Hình Hâm nhún vai, “Hôm nay cô Dịch sắp xếp bài kiểm tra bù, tôi cũng không thể làm gì được.”
Các câu hỏi trong bài kiểm tra vẫn còn hoàn toàn xa lạ.
Vì nhiều năm là học sinh giỏi, Hạ Hạ không thể chịu được việc bỏ trống bài thi, phải bịa ra câu trả lời ngay cả khi cô không biết một câu hỏi nào.
Cô liếc nhìn Tạ Hoài, mặc dù không phản đối bài kiểm tra bổ sung bằng lời nói, nhưng vẻ mặt lại có chút mâu thuẫn, phản bội lại anh.
Tạ Hoài không viết một chữ nào trên giấy, lông mày nhíu chặt, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Hạ Hạ.
Khi Hình Hâm đi vào nhà vệ sinh, anh chuyển sang ngồi cạnh Hạ Hạ.
“Cho tôi chép lại.” Bài làm của Hạ Hạ đầy những câu trả lời đoán mò nhưng vẫn khiến mắt Tạ Hoài sáng lên.
Sợ anh chép bài rồi lại trách mình, Hạ Hạ vội vàng che bài lại: “Anh đừng có mà chép bài, bài của tôi không đúng đâu.”
Với Tạ Hoài, hành vi này giống như bạn học ở trường không cho cậu chép bài tập về nhà vậy, miệng thì nói không biết đáp án mặc dù họ vẫn làm đúng hết.
Tạ Hoài hoàn toàn quên mất số điểm 48 tưởng chừng như chết lặng của mình ngày hôm qua; trong mắt anh, một bài thi đầy đủ tương đương với mọi câu trả lời đúng.
"Tôi không biết…"
“Mau lấy tay ra.” Tạ Hoài nhíu mày, “Đừng để tôi phải nhắc lại lần nữa.”
“…”
Ngay khi Tạ Hoài chép xong và trở về chỗ ngồi, Hình Hâm đã quay lại và thu dọn giấy tờ.
Nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của Hạ Hạ, Tạ Hoài gõ nhẹ đầu cô bằng bút: “Sao lại bĩu môi thế?”
Hạ Hạ miễn cưỡng nói: “Tôi không có.”
Tạ Hoài không hài lòng, khoanh tay lại.
Anh dựa vào cửa sổ lớp học, nhìn cô chằm chằm: "Để anh Hoài chép mấy câu hỏi mà tức giận đến vậy sao? Tôi còn nhiều điểm phải tính với cô lắm đấy."
Hạ Hạ nghĩ, tôi đã bảo anh không được chép bài mà anh vẫn cố chấp, mấy ngày nữa anh lại thêm một nỗi oan nữa vào danh sách, ngay cả cuộc hôn nhân kéo dài nửa ngày của chúng ta cũng không ngăn được anh đánh tôi.
Nghĩ đến đây, bụng cô lại kêu lên, cô ấn bụng, định đi đến căng tin mua chút đồ ăn.
Tạ Hoài ngăn cô lại: “Đừng đi vội, ra ngoài với tôi một lát.”
Hạ Hạ cảnh giác: “Định làm gì?”
Tạ Hoài: “Đừng hỏi nữa, cứ tới thôi.”
Hạ Hạ nói: “Không được đâu, tôi không đi theo ai cả, nhỡ anh cướp của giết tôi thì sao?”
Nỗi oán hận của cô với Tạ Hoài, nếu nói sẽ đưa cô đến một nơi trống trải nào đó rồi chôn cô trong một cái hố, cô cũng sẽ tin. Cô cảm thấy lạ khi Tạ Hoài lại muốn đưa cô ra ngoài mà không có lý do.
Cô bình tĩnh nói: “Tạ Hoài, kỳ thi đó là ngoài ý muốn, tôi không cố ý phá hoại, anh phải tin tôi.” “Làm ơn đừng đưa tôi đi đâu cả, được không?”
Tạ Hoài không thèm cãi lại cô mà nắm lấy dây đeo ba lô của cô, kéo cô về phía cửa.
Hạ Hạ kêu thảm thiết: “Tạ Hoài! Hoài Ca! Chiến sĩ! Cường giả! Anh làm gì vậy? Đừng dùng vũ lực! Chúng ta từ từ nói chuyện—”
Tai Tạ Hoài đau vì ồn, anh dừng lại: “Cô có thể thực tế hơn về bản thân mình không? Cướp của giết người gì chứ?”
Anh nói một cách mất kiên nhẫn: “Ngoài chuyện giết người, dùng từ 'cướp' với cô – cô không thấy buồn cười sao?”
------------------------------------------------
(*) Ghi chú cuối (lời tác giả): Hạ Hạ chỉ là người bất hạnh vừa phải. Bởi vậy các chị em, khi các chị em thấy những gì xảy ra sau đó, sẽ nhận ra: Wow, Hạ Hoài – giờ thì có một anh chàng còn bất hạnh hơn. Chúng ta sẽ đi qua cốt truyện ở phần đầu trước, nhưng sự ngọt ngào chắc chắn vẫn sẽ đến và mọi thứ sẽ không còn khó khăn.
(*) Lời nịnh hót= rắm cầu vồng (): Đây là một từ vựng trên Internet, chủ yếu được giới trẻ sử dụng. Như kiểu vừa dùng khen thật vừa có thể khấy đểu vui vẻ với bạn bè bên mình. Ví dụ: Mày đúng là "đỉnh của chóp" hay “đỉnh nóc kịch trần bay phấp phới”. “Bạn trai của mày đánh rắm cầu vồng để làm mày vui” tức là bạn trai làm việc gì đó đáng khen.
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Story
Chương 8
10.0/10 từ 17 lượt.
