Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du

Chương 7


Đêm đầu tiên ngủ trong ký túc xá, Hạ Hạ đã gặp ác mộng suốt đêm.


Trong giấc mơ, cô quay trở lại mùa hè năm cô lên bảy tuổi, đi chân trần trên bùn ở một cái sân có hàng rào sau khi trận mưa lớn vừa tạnh.


Vũng nước khá sâu, khi cô bé bước vào, bùn bắn tung tóe lên bắp chân và gấu váy chấm bi trắng của cô.


Ngô Lệ() đã bị bệnh hai tuần, quần áo bẩn trong nhà chất thành núi, đây là bộ quần áo sạch cuối cùng của cô.


Hạ Hạ ngồi xổm cạnh con mương bên ngoài hàng rào, nơi đã tích tụ đầy nước sau nhiều ngày mưa. Cô bé nhấc váy lên và cẩn thận kỳ cọ những vết bùn. Vì còn là một đứa trẻ không biết giặt quần áo đúng cách, đôi bàn tay nhỏ bé đã chuyển sang màu đỏ vì kỳ cọ, nhưng vết bẩn trên váy cô bé chỉ ngày càng lớn hơn.


Cô nhóc nhìn chằm chằm một cách vô hồn, mắt đỏ hoe.


Tiếng bước chân nặng nề vang lên phía sau.


Hạ Hạ quay lại, nhìn thấy một khuôn mặt rám nắng màu trà vì đất vàng của thôn. Người đàn ông trên người nồng nặc mùi thuốc lá và mùi rượu rẻ tiền. Ông ta véo cánh tay và mắt cá chân mềm mại của cô bé bằng những ngón tay thô ráp.


Đôi mắt mơ màng của ông nhìn chằm chằm vào mép q**n l*t màu hồng trong lúc l**m đôi môi thâm sạm: "Đến nhà chú, chú sẽ giúp cháu giặt sạch."


Hạ Hạ trong mơ càng lúc càng bồn chồn, mồ hôi lạnh dần dần xuất hiện trên trán.


Sau đó, cô mơ thấy một mùa hè nóng nực khác, xung quanh là cái nóng thiêu đốt, có mùi nước tiểu nồng nặc từ những đám cỏ dại ở tầng trệt của tòa nhà chung cư cũ.


Những sợi dây thép được giăng giữa các cây dương, cắm sâu vào vỏ cây, nơi Ngô Lệ thường treo chăn ga gối đệm để phơi khô.


Vào những buổi chiều mùa hè, ánh nắng mặt trời luôn xuyên qua những tán lá dương rậm rạp, làm khô đi mùi ẩm mốc trên chăn ga gối đệm. Khi ôm ngủ vào ban đêm, chúng sẽ có mùi nắng và cỏ tươi.


Vào giờ cao điểm buổi tối, đám đông người dân tụ tập thành ba lớp xung quanh tòa nhà.


Một người phụ nữ với đôi mắt đỏ ngầu, mọi dấu vết của sự nghiêm trang đã biến mất, túm chặt tóc Hạ Hạ.


Mặc dù da đầu cô đau nhức vì cái siết chặt của người phụ nữ còn khuôn mặt cô đau nhói vì hơn chục cái tát, cô vẫn cắn chặt môi, quyết không khóc.


Người phụ nữ kia hét lên một cách điên cuồng: “Mày lừa Bình Gia Bằng tiêu bao nhiêu tiền cho mày rồi? Mày có nói cho tao biết hay không?”


Với mỗi lời buộc tội, người phụ nữ lại tát vào mặt cô, để lại vô số vết xước trên cánh tay và cổ bằng móng tay.


Không chịu nổi đau đớn, Hạ Hạ quay đầu định tìm Ngô Lệ giúp đỡ, nhưng Ngô Lệ lại bị Ngụy Kim Hải() giữ lại.


“Nó làm chuyện vô liêm sỉ như vậy, bây giờ còn không chịu nổi đòn sao? Nếu cô dám xen vào, tôi cũng sẽ đánh cô.” Sắc mặt Ngụy Kim Hải tái mét, ánh mắt khinh thường nhìn về phía Hạ Hạ.


“Con khốn vô liêm sỉ, dám lao vào đàn ông.” Ông ta khạc nhổ, “Đừng gọi tao là cha nữa, tao xấu hổ khi phải nhận mày làm con.”


Khuôn mặt người phụ nữ biến dạng như một con sư tử điên cuồng, chuyển từ những cái tát sang cố gắng xé toạc quần áo của cô.



Hạ Hạ hoàn toàn nhận lấy ánh mắt khinh thường của Ngụy Kim Hải, trái tim vốn đã ấm áp của cô lập tức bị dội một gáo nước đá từ trong ra ngoài.


Hạ Hạ đẩy người phụ nữ ra rồi tát vào mặt bà ta một cái.


Cái tát đó đã dùng hết sức lực của cô, giọng nói lạnh như băng: "Thử đánh tôi lần nữa xem."


Không khí ngột ngạt bỗng chốc đông cứng lại.


Hạ Hạ cảm thấy có vị ngọt như vị kim loại của máu dâng lên cổ họng, tim đập loạn xạ, mỗi hơi thở đều là một cuộc tranh đấu.


Đột nhiên, mọi thứ xung quanh trở nên yên tĩnh.


Cô cảm nhận được điều gì đó và quay lại thì nhìn thấy khuôn mặt của Bình Gia Bằng ở giữa đám đông.



Khi Hạ Hạ tỉnh dậy khỏi giấc mơ, vừa đúng bảy giờ sáng.


Vỏ gối của cô ướt đẫm mồ hôi lạnh vì cơn ác mộng, cơ thể đau nhức. Sau khi thức dậy, nhìn vào gương, khuôn mặt cô tái nhợt, trong suốt.


Sáng nay cô phải đến phòng y tế để khám sức khỏe.


Triệu Sơn Kỳ và Thái Vân vẫn chưa dậy, rửa mặt xong, Hạ Hạ lặng lẽ cầm hộp đựng thức ăn dùng một lần trên bàn đi ra ngoài.


Tối qua, Chúc Tử Du đã gọi đồ nướng cho ba người nhưng chỉ ăn được cho nửa người.


Nhìn đống thịt thừa, cô ấy nói: “Mình sẽ gói những thứ này để làm bữa sáng, cậu có muốn ăn một ít không?”


Hạ Hạ lắc đầu, thấy Chúc Tử Du chọn một nửa, chỉ lấy một nửa, hỏi: “Cậu không muốn lấy phần còn lại sao?”


Chúc Tử Du nói: “Mình không ăn hết, chắc phải vứt đi còn hơn.”


Thế là Hạ Hạ mua một hộp cơm trắng giá hai tệ rồi gói phần thịt còn lại vào.


Chúc Tử Du nói: “Cậu nên làm như vậy ngay từ đầu.”


Hạ Hạ đáp: “Mình sẽ trả lại cậu sau.”


Chúc Tử Du hừ một tiếng, không nói gì.


Khi Hạ Hạ xuống lầu, Chúc Tử Du đang ngồi trong phòng trực, hai chân gác lên, xúc đồ ăn vào miệng. Hạ Hạ hâm nóng đồ ăn thừa trong lò vi sóng rồi cùng cô ăn.


Họ không nói nhiều trong suốt bữa ăn, sau đó cùng nhau đến phòng y tế.


Đi cùng Chúc Tử Du, Hạ Hạ cảm thấy có chút ngượng ngùng khi nhớ lại việc cố tỏ ra yếu đuối của mình đã bị phát hiện vào đêm hôm trước.



Trong một mối quan hệ xã hội lâu dài, việc khiến bản thân có vẻ cư xử tốt và biết điều là cách để được yêu mến, và chỉ khi được yêu mến, người ta mới có thể tránh bị bỏ rơi. Nhưng với những người lạ chỉ đi gặp thoáng qua, không cần phải cân nhắc như vậy làm gì - người ta có thể hành động theo bất kỳ cách nào mà họ muốn.


Có lẽ cô đã giả vờ quá lâu trước mặt Ngụy Kim Hải nên vô thức cũng ngụy trang trước mặt người khác.


Cô không thể quên được vẻ mặt khinh thường và sợ hãi của Ngụy Kim Hải khi thấy cô tát mẹ Bình Gia Bằng, cô cũng không thể quên được lời nói cay nghiệt của ông ta.


“Tao vẫn luôn biết mày không ngoan ngoãn, giả vờ trước mặt tao bao nhiêu năm nay.” Ông ta thở ra một hơi rượu hôi rình. “Dù mày có giả vờ giỏi đến đâu, mày cũng không bao giờ có thể trở thành một quý cô đàng hoàng, không bao giờ bay đủ cao để trở thành phượng hoàng. Mày phải xuống khu ổ chuột vì mày chỉ là một con chuột lang thang, một nhân vật gớm ghiếc sẽ không bao giờ đạt được thành tựu gì cả.”


Lúc đó, toàn thân Hạ Hạ đau nhức, nhưng bị mắng như vậy ngay trước mặt cô cũng không đau lắm.


Cô chỉ cảm thấy buồn vì sau bao năm sống thận trọng, không dám bộc lộ bản chất thật, tự cho rằng mình đã làm hết sức mình, diễn xuất của cô vẫn bị người khác đánh giá là vụng về.


Cô chưa bao giờ nghĩ đến gia cảnh của Ngụy Kim Hải nên ông ta không thể thực sự làm tổn thương cô.


Toàn bộ sự chú ý của cô, không bỏ sót một chút nào, đều tập trung vào Bình Gia Bằng, người đang thở hổn hển chạy tới.


Bình Gia Bằng lộ vẻ kinh ngạc không nói nên lời, sau một hồi lâu im lặng, khó khăn hỏi: “Hạ Hạ, sao em có thể làm như vậy?”


Khi một người duy trì trạng thái nào đó trong một thời gian dài, sẽ không dễ gì thoát khỏi nó.


Hạ Hạ cũng không muốn trốn tránh, làm một cô bé ngây thơ không phải là ý định của cô, nhưng lại khiến người khác dễ dàng thích cô hơn.


Trước đây, cô không đủ khéo léo, thiếu sự tinh tế, bộc lộ bản chất thật khi bị khiêu khích.


Nếu được trao thêm cơ hội, cô sẽ làm tốt hơn.


Trước khi vào cổng trường, Hạ Hạ đã tập nở nụ cười ngọt ngào qua gương chiếu hậu của chiếc xe máy đỗ ở cổng trường, trong lòng thầm quyết tâm – nhất định phải cư xử cho đúng mực, phải đi đúng hàng, không trêu chọc người khác thì không được trêu chọc, mà cho dù có lỡ trêu chọc thì cô cũng có thể cố chịu đựng.


Nhưng Chúc Tử Du không cho cô cơ hội giả vờ, đã vạch trần cô ngay ngày đầu tiên đi học.


Hạ Hạ cảm thấy có phần hụt hẫng.



Buổi sáng, Tạ Hoài bị giọng nói lớn của Tân Phổ đánh thức.


“Trời đất ơi! Kết quả bài kiểm tra nội quy của trường đã có rồi!”


Tạ Hoài vẫn còn choáng váng, bực bội trở mình, lấy chăn trùm kín đầu.


Phía dưới, Tân Phổ không nhịn được hưng phấn, vội vàng chạy tới lay lay khung giường: “anh Hoài, Hoài ca!”


Tạ Hoài rút gối ra ném xuống, sốt ruột hét lớn: “Cút đi!”


“anh Hoài, đừng ngủ nữa!” Tân Phổ bò lên giường, ném điện thoại trước mặt anh, “Bài kiểm tra nội quy trường học của mày chỉ được 48 điểm, toàn trường chỉ có hai người trượt, mày còn dám ngủ!”



Tạ Hoài: “…”


Cơn buồn ngủ của anh ngay lập tức biến mất. Anh ngồi dậy, vò mái tóc rối bù, vẻ mặt vẫn còn khó chịu vì bị đánh thức.


Anh cầm điện thoại của Tân Phổ lên và ngay lập tức nhìn thấy số 48 màu đỏ tươi ở đầu bản ghi chép điện tử.



Tại phòng y tế.


Bác sĩ nhìn điện tâm đồ của Hạ Hạ, nhíu mày: “Cháu có vấn đề về tim phải không?”


Hạ Hạ gật gật đầu.


Người ta phát hiện ra vấn đề về tim của cô trong kỳ kiểm tra sức khỏe đầu vào đại học và cô cũng đã nói với Ngụy Kim Hải vào ngay đêm đó.


Ngụy Kim Hải đang uống rượu trong phòng khách, ngoáy tai như thể nghe thấy điều gì đó vô nghĩa không cần thiết, quay lại nhìn Hạ Hạ: "Mày còn muốn tao phải trả tiền điều trị cho mày sao?"


Hạ Hạ không ngờ tới điều này, nhưng nghe được những lời như vậy từ miệng Ngụy Kim Hải cũng không khiến cô thất vọng.


Vì Ngụy Kim Hải không quan tâm, cô càng không quan tâm. Nếu một ngày nào đó cô đột nhiên chết vì ngừng tim, cô nghĩ đó sẽ là sự giải thoát sớm khỏi đau khổ để đạt đến hạnh phúc thực sự.


Bác sĩ viết vài dòng trên báo cáo khám bệnh rồi đưa lại: “Phòng y tế có hạn chế về trang thiết bị, hãy kêu gia đình đưa cháu đến bệnh viện lớn để khám càng sớm càng tốt. Với tình trạng của cháu, nên tránh tập thể dục quá thường xuyên và cũng không nên tham gia huấn luyện quân sự.”


Hạ Hạ hỏi: “Có nghiêm trọng không ạ? Nó có thể g**t ch*t cháu không?”


Vị bác sĩ nhìn thấy niềm vui thoáng qua trên khuôn mặt cô gái trẻ khi cô nhắc đến "cái chết", thầm nghĩ rằng chắc mắt mình đang tự đánh lừa.


Ông khuyên: “Không nghiêm trọng đến thế đâu. Điều trị sớm có nghĩa là đó chỉ là vấn đề nhỏ. Cháu vẫn còn trẻ, đừng nói đến cái chết nữa.”


Hạ Hạ cầm lấy báo cáo rồi đi ra ngoài, cúi đầu nhìn máy điện tâm đồ trên tay thì vô tình va phải một người phía trước.


Đường đi phía trước đã bị người nào đó chặn lại, cô không ngẩng đầu, định bước sang một bên để đi vòng qua, nhưng người đó lại dịch sang một bên, tiếp tục chặn đường cô.


Hạ Hạ ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt của Tạ Hoài.


Gần như ngay lập tức, khuôn mặt vô cảm của cô nở một nụ cười ngọt ngào: “anh Hoài, anh cũng đến đây để khám sức khỏe à?”


Sau khi chào hỏi, cô định rời đi, nhưng Tạ Hoài lại chặn đường cô lần thứ ba. Cô phải dừng lại, cảm thấy có chút lo lắng, nhưng sau khi suy nghĩ cẩn thận, cô nghĩ rằng trong khoảng thời gian ngắn ngủi từ đêm qua, cô không thể lại đắc tội với anh.


Biểu cảm ngây thơ của cô gái trẻ giống như một chú cừu non mềm mại, đôi mắt to ướt át và sáng, đồng tử đen và dường như đang tỏa sáng.


Không hiểu Tạ Hoài đang định làm gì, cô suy nghĩ một lát rồi nói: “Chắc tôi phải gửi tiền tháng này cho anh chậm vài ngày rồi.”


Tạ Hoài không nhắc tới tiền.



Anh rút điện thoại ra và đưa trước mắt cô: "Và cô lại cho tôi có con 48 điểm chết tiệt?"


Hạ Hạ: “…”


“Không thể nào!” Cô ấy sửng sốt, “Tôi chưa bao giờ thi trượt !”


Từ nhỏ, Hạ Hạ chỉ có một việc duy nhất khiến mình tự hào chính là học tập. Với trí nhớ gần như giống chụp ảnh và khả năng hiểu nhanh, Hạ Hạ được khen ngợi về học vấn trong suốt quãng đường học. Cô không chỉ chưa từng thi trượt, thậm chí còn chưa từng đứng thứ hai.


Số điểm 48 thực sự là quá sỉ nhục đối với cô, làm tan vỡ mọi vinh quang rực rỡ trong quá khứ của một ngôi sao học thuật.


Hạ Hạ không thể chấp nhận được.


Tạ Hoài: “Vậy do tôi mù à?”


“Giáo viên nhất định là chấm sai, nhất định là chấm sai!” Hạ Hạ khẳng định, sự tự tin của cô khiến cô hoàn toàn quên mất rằng mình thậm chí còn chưa đọc sổ tay quy định của trường, “Chúng ta đi tìm cố vấn để kiểm tra bài kiểm tra. Tôi tuyệt đối không thể đạt 48 điểm. Nếu tôi đạt 48 điểm, sẽ không có ai đỗ cả.”


Tạ Hoài cất điện thoại đi, nhíu mày: “Nghe nói năm phút sau khi bắt đầu thi, đã có người gửi đáp án cho nhóm sinh viên năm nhất.”


Hạ Hạ: “…”


Nếu Tạ Hoài không nhắc tới, cô gần như đã quên mất chuyện gian lận hàng loạt trong kỳ thi ngày hôm qua.


“Các câu trả lời khớp với câu hỏi trong bài kiểm tra gần như hoàn hảo. Bạn cùng phòng của tôi nói với tôi rằng mọi người trong phòng thi đều chép lại các câu trả lời. Nếu tôi trượt, chỉ có một khả năng.”


Ánh mắt Tạ Hoài lạnh lẽo: “Người giúp tôi làm bài kiểm tra cố ý làm vậy.”


Hạ Hạ vẫn im lặng.


Một lúc lâu sau, cô mới nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Bạn cùng phòng của anh đã bỏ qua một khả năng khác.”


Tạ Hoài: “?”


“…Có thể người giúp anh không mang theo điện thoại.”


“Và có lẽ vận may của người đó không tốt lắm, còn tình cờ ngồi cạnh người cố vấn…”


Tạ Hoài im lặng.


Vừa mở miệng, Hạ Hạ liền trở nên căng thẳng, nhưng khi anh không nói gì, cô lại cảm thấy có sự im lặng không thể chịu đựng được. Cô nắm chặt báo cáo xét nghiệm, tạo thành một nếp gấp trên điện tâm đồ, sóng điện nhấp nhô bị nếp gấp tách ra, khiến cô cảm thấy hỗn loạn như những đường kẻ đó.


Tinh thần quyết tâm trước đó của Hạ Hạ đã biến mất, trong lòng cô cảm thấy lo lắng.


Cô không sợ Tạ Hoài mắng mình, chỉ sợ anh nổi giận, đòi lại số chăn gối chưa trả tiền.


“Vậy thì thật là trùng hợp.” Tạ Hoài lạnh lùng nói.


“Một ngày làm vợ chồng, trăm ngày ân ái. Chúng ta có thể thất bại trong vai trò bạn tình tiềm năng, nhưng có thể tính là vợ chồng nửa ngày đi.” Ánh mắt anh hờ hững, “Hôm nay tôi sẽ cho cô mặt mũi, không đánh phụ nữ, nhưng Hạ Hạ, cô phải nhớ cho kỹ chuyện này.”


Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du Story Chương 7
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...