Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Chương 27
“Tôi không có đan khăn cho anh.”
Hạ Hạ không nhận ra sự oán giận trong giọng nói của mình: “Tôi đan cho Nguyên Thái không có nghĩa là tôi phải đan cho anh. Đừng tự coi trọng mình.”
Tạ Hoài ngơ ngác, còn chưa nhận ra tâm trạng của Hạ Hạ có gì đó không ổn.
Anh trêu chọc nói: “Vậy thì tôi phải tự mình tìm trong ký túc xá của em. Nếu tôi tìm thấy một…”
“Tìm được thì cứ 'bắt' tôi đi!” Hạ Hạ hét lớn, “Cho dù giết tôi cũng vô ích. Tôi đã nói là tôi không có, vậy thì chính là không có!”
Cô quay người đi vào ký túc xá, bỏ lại Tạ Hoài đứng đó.
Tạ Hoài hét lớn với bóng dáng đang dần khuất xa của cô: “Hạ Hạ, hôm nay em uống nhầm thuốc à?”
Anh càng tức giận hơn khi nghĩ đến việc này: “Chết tiệt, tính tình ngày càng xấu, giờ còn dám hung dữ với mình như vậy.”
Lương Nguyên Thái chạy tới phía sau anh, cầm theo một túi giấy: “anh Hoài, anh để quên đồ này.”
Tạ Hoài liếc mắt nhìn: “Không phải của tôi.”
Lương Nguyên Thái nói: “Nó được lấy từ trong hộp của anh.”
Tạ Hoài cầm cái túi lấy ra một chiếc khăn quàng cổ, ánh mắt đột nhiên sáng lên: “Còn dám nói không chuẩn bị khăn quàng cổ cho mình.”
Chiếc khăn quàng cổ của Lương Nguyên Thái được đan bằng tay thủ công, trong khi chiếc khăn len này được làm sẵn.
Tạ Hoài lật nó lại thì nhìn thấy nhãn hiệu được thêu bên trong.
Anh hỏi: “Nói rõ cho tôi biết, cậu lấy cái này ở đâu?”
“Nó được giấu dưới cái hộp của anh để bên đường. Em nhìn thấy nó lúc giúp anh thu dọn đồ đạc.”
“Dưới hộp…” Ánh mắt Tạ Hoài tối lại, hỏi: “Chiếc khăn quàng cổ cậu đang đeo là do Hạ Hạ tặng?”
Tuy Lương Nguyên Thái chậm chạp nhưng vẫn cảm nhận được cảm xúc khác thường trong ánh mắt của anh.
Cậu ấy lấy hai tay che cổ: “Hạ Hạ tặng cho em mà, anh không được lấy. Hạ Hạ đã nói thứ này không dành cho anh rồi.”
“Đương nhiên, tôi sẽ không lấy đồ của cậu” Tạ Hoài cười nói, “Nói cho tôi biết, lúc Hạ Hạ đưa khăn quàng cổ cho cậu còn nói gì nữa?”
Lương Nguyên Thái thành thật trả lời: “Hạ Hạ nói muốn vứt chiếc khăn này đi, nên em liền xin lại. Chiếc khăn đẹp như vậy, vứt đi thì thật là lãng phí.”
Nghe vậy, Tạ Hoài rút điện thoại ra gọi điện.
Hạ Hạ hét lớn với Tạ Hoài rồi xông lên lầu.
Đến tầng hai, cơn giận của cô đã giảm đi một nửa.
Đến tầng thứ ba, cô không khỏi nghĩ rằng có lẽ mình quá làm mình làm mẩy với Tạ Hoài rồi không.
Đến tầng thứ tư, cô bắt đầu lo lắng, nghĩ rằng chuyện này hoàn toàn không phải lỗi của Tạ Hoài, tại sao cô lại nổi nóng với anh?
Hạ Hạ cảm thấy bất an, không biết có nên xuống xin lỗi để dỗ dành Tạ Hoài hay không.
Cô khom người ở cửa ký túc xá, giật một lọn tóc, đếm từng sợi: “Đi dỗ anh Hoài, không dỗ anh Hoài, đi dỗ anh Hoài, không dỗ anh Hoài…”
Khi cô đếm xong tóc, kết quả là 'Đừng dỗ anh Hoài'.
Hạ Hạ trầm ngâm một lát rồi bình tĩnh nói: “Chắc là mình đếm nhầm rồi.”
Cô nhổ một lọn tóc khác để bắt đầu lại.
“…Không dỗ anh Hoài, đi dỗ anh Hoài” Hạ Hạ đạt được đáp án mong muốn, cười ngọt ngào: “Biết rồi, nhưng vẫn không nhịn được cơn giận với anh Hoài”
Cửa ký túc xá mở ra, Triệu Sơn Kỳ chạy ra với đôi má ửng hồng.
Cô ấy không nhìn thấy Hạ Hạ đang đứng ở cửa, váy cô ấy rung rinh theo bóng dáng biến mất dưới cầu thang.
Thái Vân đứng ở cửa: “Đừng nhìn nữa, Tạ Hoài gọi Sơn Kỳ xuống đấy.”
Cô ta nói với giọng điệu kỳ lạ: “Tôi không biết cậu có thấy không, nhưng Sơn Kỳ mua cho Tạ Hoài một chiếc khăn quàng cổ làm quà Giáng sinh, hơn ba nghìn tệ. Bình thường Tạ Hoài không phải rất kiêu ngạo sao? Luôn lạnh nhạt với Sơn Kỳ, nhưng vừa nhận được một chiếc khăn quàng cổ ba nghìn tệ, anh ta lập tức gọi điện thoại.”
Hạ Hạ lạnh lùng nói: “Ồ.”
“Gần đây không phải cậu hay nằm trên giường đan khăn à, sao hôm nay lại không đan?” Thái Vân nói, “Cậu nghĩ ..Tạ Hoài muốn khăn hiệu của Sơn Kỳ hay khăn len mua ở sạp hàng ven đường?”
Hạ Hạ nói: “Cậu khoe khoang cái gì?”
Cô tỏ vẻ khó hiểu: “Khăn quàng cổ của Triệu Sơn Kỳ là cậu ấy mua cho anh ấy, hay là cậu mua chiếc khăn quàng cổ ba ngàn tệ kia? Cậu có tư cách gì mà bình luận về chiếc khăn quàng cổ trên phố của tôi khi cậu chưa tặng gì cho Tạ Hoài?”
Thái Vân sửng sốt trước lời đáp trả của cô, nhận ra cô ấy thực sự chưa đưa cho Tạ Hoài thứ gì cả.
Hạ Hạ không muốn đi xuống nữa, bước vào ký túc xá, bước vòng qua cô ta.
Thái Vân đột nhiên tỉnh ngộ: “Khoan đã, tại sao tôi phải tặng quà cho Tạ Hoài?”
Hạ Hạ buồn bã ngồi ở bàn làm việc, cô bật đèn bàn, không gian nhỏ dưới gầm giường sáng lên ấm áp.
Cô nằm trên bàn, chìm đắm trong suy nghĩ. Dưới ngọn đèn có một cuộn len nhỏ còn sót lại từ lúc đan khăn quàng cổ.
Cô dùng đầu ngón tay chọc vào, trước đó cô còn nghĩ chất len rất đẹp, nhưng sau khi nhìn thấy khăn quàng cổ của Triệu Sơn Kỳ, cô mới nhận ra tiền nào của nấy.
Ai lại không thích Triệu Sơn Kỳ?
Hạ Hạ buồn bã nghĩ, Triệu Sơn Kỳ xuất thân từ một gia đình tốt, xinh đẹp, tính tình cũng tốt, là một cô gái được nuôi dưỡng trong mật ong, dù có hư hỏng hay ngây thơ, cũng không ai ghét bỏ cô ấy được. So sánh mà nói, cô càng giống như một nàng Lọ Lem gian ác.
Tạ Hoài, là vị hoàng tử sa ngã, đã gặp được công chúa của mình, một người hào phóng, dịu dàng và hết lòng vì anh.
Còn cô, là một nàng Lọ Lem, không những không thể giữ được vị trí của mình mà còn dám cảm thấy tổn thương chỉ vì một chiếc khăn quàng cổ thậm chí còn mất bình tĩnh với Tạ Hoài.
Điện thoại của cô reo lên – là Tạ Hoài gọi đến.
Hạ Hạ cúp máy, Tạ Hoài lại gọi lại.
Cô trả lời một cách thờ ơ: “Anh muốn gì?” “Xuống lầu đi.”
Hạ Hạ nói: “Không.”
“Xuống ngay” Giọng điệu Tạ Hoài trầm xuống, “Nếu để tôi nói đến lần thứ ba thì em chết chắc.”
Hạ Hạ cúp máy, ném điện thoại lên bàn: “Tạ Hoài đần, anh nghĩ anh bảo tôi xuống là tôi sẽ tự xuống sao?”
Cô nằm lại xuống bàn, nhưng chẳng mấy chốc lại không nhịn được mà chạy đến cửa sổ để nhìn xuống.
Phía dưới, Triệu Sơn Kỳ vừa chạy ra, đang đứng trước mặt Tạ Hoài, vẻ mặt lo lắng, dường như đang nói chuyện gì đó.
Hạ Hạ mặc áo khoác vào, Chúc Tử Du hỏi: “Cậu định đi tìm Tạ Hoài sao?”
Hạ Hạ nói trái ngược với lòng mình: “Mình chỉ muốn đi siêu thị thôi.”
Tạ Hoài trả túi của Triệu Sơn Kỳ cho cô ấy: “Tôi nhặt được trên đường, là của cô đúng không?”
Triệu Sơn Kỳ không trả lời: “Cậu gọi tôi xuống chỉ vì chuyện này thôi sao?”
“Còn nói gì nữa không?” Tạ Hoài hỏi.
Triệu Sơn Kỳ: “Sao cậu lại có thể tìm thấy nó trên đường? Rõ ràng là…”
“Tôi nhặt được trên đường” Tạ Hoài ngắt lời cô, “Cẩn thận giữ gìn đồ đạc của mình, đừng để mất mà không biết.”
“Nó không phải của tôi, trên đó cũng không có tên tôi, sao lại nói là của tôi?” Triệu Sơn Kỳ nói, “Nếu cậu tìm được, vậy thì nó là của cậu, cậu giữ lại đi.”
“Một chiếc khăn đắt như vậy, ngoài Triệu tiểu thư ra, ai có thể mua được chứ?” Cánh tay Tạ Hoài mỏi nhừ, bèn nhét vào túi trong lòng Triệu Sơn Kỳ.
Triệu Sơn Kỳ buồn bực nói: “Nếu cậu không muốn thì thôi, nhưng tại sao lại cố ý đến trả lại cho tôi?”
Cô ấy là người có tính tình nhẹ nhàng, ngay cả khi tức giận cũng không biểu lộ ra nhiều.
Cho dù tức giận, cô ấy cũng không dám trút giận lên Tạ Hoài, nhưng lại ném mạnh chiếc khăn vào thùng rác gần đó rồi quay người đi lên lầu.
“Cô ấy hung dữ quá” Lương Nguyên Thái nói, “Hạ Hạ vẫn là người dịu dàng nhất.”
“Đó là vì cậu chưa từng thấy Hạ Hạ tức giận” Tạ Hoài hơi nhíu mày, “Hổ giấy cũng dám mắng tôi.”
Trong lúc họ đang nói chuyện, Hạ Hạ từ trên lầu đi xuống.
Cô liếc mắt nhìn về phía này một cách hờ hững, nhưng khi bắt gặp ánh mắt của Tạ Hoài, cô lại giả bộ quay đi.
“Hạ Hạ.” Thấy thái độ của cô, Tạ Hoài không nhịn được, “Đến đây.”
Hạ Hạ làm như không nghe thấy đi về phía siêu thị.
Tạ Hoài chặn đường cô: “Tôi gọi em đấy.”
Hạ Hạ không ngẩng đầu lên: “Cái gì?”
“Khăn quàng cổ của tôi đâu?”
“Anh không phiền sao? Tôi đã nói là tôi không có mà,” Hạ Hạ cau mày mất kiên nhẫn, “Hơn nữa, anh đã có khăn quàng cổ rồi, còn muốn tôi cho anh gì chứ?”
“Tôi lấy đâu ra khăn quàng cổ?” Tạ Hoài nói. “Tôi ngồi đó mỗi đêm, gió thổi qua cổ áo. Nếu tôi có khăn quàng cổ, tôi đã quàng nó rồi đúng không?”
“Anh có một cái mà” Hạ Hạ nói, “Là Triệu Sơn Kỳ đưa cho anh đấy.”
Tạ Hoài mặt không biểu cảm: "Em không những không đan khăn cho tôi, hiện tại còn muốn vu khống tôi có gì đó với Triệu Sơn Kỳ? Khăn Triệu Sơn Kỳ tặng tôi đâu? Đem cho tôi xem nào, nếu không tôi phải xử lý em."
Hạ Hạ hét: “Nó ở trong hộp của anh đấy!”
Tạ Hoài: “Không thể nào.”
Lương Nguyên Thái định nói nhưng lại im lặng vì thấy cái nhìn trừng trừng của Tạ Hoài.
Hạ Hạ nói: “Tôi sẽ đi tìm rồi cho anh xem ngay bây giờ.”
“Ồ?” Tạ Hoài nói, “Nếu không tìm được thì sao?”
Hạ Hạ: “…Nếu không tìm được thì anh muốn làm gì tôi cũng được.”
“Được rồi,” Tạ Hoài thản nhiên nói, “Đi thôi.”
Hạ Hạ lục tung tất cả các hộp của Tạ Hoài nhưng không tìm thấy dấu vết nào của chiếc khăn quàng cổ.
“Tìm được rồi chứ?” Tạ Hoài nhàn nhã ngồi trên ghế, “Cho tôi xem nào, tôi muốn xem Triệu tiểu thư tặng tôi khăn quàng cổ gì.”
Nhưng Tạ Hoài lại không hề sốt ruột: “Em muốn đổ tội cho tôi mà không có chứng cứ đúng không? Em có biết em đang ám chỉ điều gì không? Triệu Sơn Kỳ tặng tôi một chiếc khăn đắt tiền như vậy mà không có lý do gì, em coi tôi là gì? Người đàn ông cô ấy bao nuôi sao?”
“Lời buộc tội của em chỉ mất một lúc để nói ra, nhưng tổn thương về mặt tinh thần mà em gây ra cho tôi là điều không thể bù đắp được trong suốt cuộc đời.”
Tạ Hoài lăn chuỗi tràng hạt bồ đề của mình.
Anh ngồi đó lặng lẽ, tắm mình trong ánh trăng lạnh lẽo, trông có vẻ thành kính, nhưng lại nói toàn lời ba hoa.
“Ai vừa nói tôi có thể làm bất cứ điều gì tôi muốn? Tôi chưa quên đâu nhé.”
“Đếm xem từ khi chúng ta quen nhau đến giờ, tôi đã nói sẽ ‘bắt em’ bao nhiêu lần rồi lại tha cho em bao nhiêu lần,” Tạ Hoài vung tràng hạt vào lòng bàn tay. “Tôi nói thế này nhé – nếu em không đưa được một cái khăn quàng cổ nào ra, tôi sẽ không dừng nói cho đến khi em gọi tôi là ba, nếu không tên tôi cũng không là Tạ Hoài nữa."
Hạ Hạ: “…”
“Chỉ là một chiếc khăn quàng cổ thôi mà” cô liếc nhìn chiếc khăn quàng cổ trên cổ Lương Nguyên Thái, tự hỏi làm sao để tìm được một chiếc khác cho Tạ Hoài.
“Tôi không quan tâm, tôi muốn vậy đấy.” Tạ Hoài cụp mắt xuống, “Em có thể lựa chọn không đưa, xem tôi có làm như lời tôi nói hay không.”
Nghe lời đe dọa trẻ con của anh, Hạ Hạ không hề sợ hãi mà còn hỏi: “Anh định 'bắt' tôi bằng cách nào?”
Tạ Hoài: “Em muốn như thế nào?”
Anh đứng dậy kéo tay Hạ Hạ đi.
Lúc đầu, Hạ Hạ không để ý lắm, nghĩ rằng anh đang đùa, nhưng khi nhìn thấy anh bước về phía gần cổng trường, cô bắt đầu hoảng sợ.
Bên ngoài cổng trường toàn khách sạn tình yêu, hình như còn có ưu đãi mức giá đặc biệt vào đêm Giáng sinh là chín mươi nhân dân tệ một đêm.
Cô kéo Tạ Hoài: “anh Hoài, anh Hoài, em chỉ đùa thôi, anh đừng để bụng!”
Tạ Hoài dừng lại: “Khăn quàng cổ?”
“Tôi không còn nữa...” Hạ Hạ không dám nói mình đã đưa khăn quàng cổ cho Lương Nguyên Thái, vẻ mặt đáng thương.
Tạ Hoài tiếp tục kéo cô về phía trước.
Hạ Hạ đang chuẩn bị hét lên thì Tạ Hoài rẽ vào một góc, kéo cô đến sân thể thao nhỏ gần cổng trường.
Một cuộc chiến gối đang diễn ra trên sân nhỏ.
Hàng trăm người tụ tập lại, đánh nhau bằng những chiếc gối mềm chứa đầy lông vũ nên không gây đau khi đánh.
Thỉnh thoảng gối rách, lông vũ bay khắp nơi. Khắp sân bây giờ đã phủ đầy lông tơ trắng, khi gió đêm thổi qua, từng lớp lông tơ như sóng chồng lên nhau lăn đến chân Hạ Hạ.
Lương Nguyên Thái đi theo sau thấy cảnh tượng náo nhiệt này, không nhịn được cũng muốn tham gia với đám đông để chơi.
Tạ Hoài lấy từ trong túi ra hai chiếc khẩu trang dùng một lần màu đen, một chiếc đeo cho mình, một chiếc đeo lên tai Hạ Hạ.
“Trước tiên đeo khẩu trang vào.” Giọng anh trầm thấp khi cúi xuống ấn mép khẩu trang vào mặt cô.
Đây là lần đầu tiên Hạ Hạ nhìn Tạ Hoài ở khoảng cách gần như vậy, khuôn mặt anh rất gần, chỉ cần hơi ngước mắt lên là có thể nhìn thấy đôi mắt trong trẻo sáng ngời của anh.
Đầu ngón tay của Tạ Hoài vô tình chạm vào làn da cô, khiến mỗi nơi đầu ngón tay anh chạm vào đều truyền đến cảm giác râm ran, giống như những luồng điện nhỏ khiến cô khẽ rùng mình.
May mắn thay, cô đeo khẩu trang nên Tạ Hoài không nhận ra.
Cô thầm nghĩ, dường như cô rất dễ đỏ mặt mỗi khi ở bên Tạ Hoài.
Trong lúc đang chìm đắm trong suy nghĩ, cô nghe Tạ Hoài nhẹ giọng nói: “Xong rồi.”
Trước khi cô kịp phản ứng, Tạ Hoài đã nhặt một chiếc gối dưới đất rồi đập vào đầu cô.
Hạ Hạ hét lên định bỏ chạy, nhưng Tạ Hoài đã giữ cô lại.
Giọng nói lạnh lùng của anh vang lên bên tai cô.
“Sao em lại nghĩ tôi muốn khăn quàng cổ của Triệu Sơn Kỳ?”
“Tôi quan tâm tới đồ của cô ấy làm gì?”
“Có vậy mà em dám nổi giận với tôi?”
“Em còn dám đưa khăn quàng cổ của tôi cho Nguyên Thái phải không?”
“Hạ Hạ, em to gan quá rồi.”
Mỗi câu, anh lại ấn đầu cô xuống rồi đánh cô một cái. Chiếc gối không đau, nhưng nó lại rụng đầy lông.
Bị anh đè xuống rồi đánh, khiền đầu của Hạ Hạ được phủ một lớp lông tơ dày.
Ở tư thế này, cô đã bị Tạ Hoài khống chế hoàn toàn, mọi nỗ lực phản kháng đều vô ích.
“Anh lừa tôi! Anh biết hết mọi thứ mà vẫn bắt tôi đi tìm khăn quàng cổ!” cô chỉ trích Tạ Hoài. “Sao anh có thể như vậy?”
Tạ Hoài lại đánh cô thêm mấy cái: “Tôi chính là như vậy, không thích thì đánh lại xem.”
Anh nhướn mày: “Em có thể đánh bại tôi không?”
Lương Nguyên Thái vội vàng chạy tới, dùng gối đập vào đầu Tạ Hoài: “Đừng bắt nạt Hạ Hạ.”
Tạ Hoài buông Hạ Hạ ra, quay lại đánh cậu ấy: “Cởi khăn quàng cổ ra, cái đó Hạ Hạ định tặng tôi.”
Lương Nguyên Thái không chịu từ bỏ, Tạ Hoài liền cùng cậu ấy đấu.
Anh chế ngự Lương Nguyên Thái chỉ như nghiền nát một món rau, nhanh chóng đè cậu ấy xuống giống như anh đã làm với Hạ Hạ.
Anh hỏi Hạ Hạ vẻ mặt không chút biểu cảm: “Em có định đưa khăn quàng cổ cho tôi hay không?”
“…Tôi hết khăn rồi!”
Tạ Hoài “tốt” một tiếng: “Không có thì thôi vậy.”
Anh dùng gối đánh Lương Nguyên Thái một cách tàn bạo. Tuy gối không đau nhưng tiếng va chạm mạnh khiến tim Hạ Hạ đập nhanh.
— Tạ Hoài giống như một vị vua hung dữ độc ác đang bắt nạt Lương Nguyên Thái lương thiện đáng thương.
Hạ Hạ đầu phủ đầy lông tơ, túm lấy Tạ Hoài: “Đừng bắt nạt Nguyên Thái nữa.”
Tạ Hoài không nghe: “Tôi đánh cậu ta thì liên quan gì đến em? Cậu ta cướp khăn quàng cổ của tôi, tôi không thích cậu ta, không được à?”
Hạ Hạ nói: "Tôi đan cho anh thêm một cái nữa nhé?”
Tạ Hoài vừa lòng, lại hỏi: “Khi nào thì đan?”
Hạ Hạ hơi do dự một giây, cánh tay phải quỷ dị của Tạ Hoài lại giơ chiếc gối lên lần nữa.
Hạ Hạ vội vàng nói: “Càng sớm càng tốt!”
“Sớm nhất là bao lâu?” Tạ Hoài buông Lương Nguyên Thái ra, tiện tay ném chiếc gối sang một bên, đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Hạ Hạ. “Cụ thể sớm nhất là bao lâu?”
Lòng bàn tay anh áp vào trán Hạ Hạ, nhặt những chiếc lông tơ trên tóc cô xuống.
“Ba ngày. Nếu sau ba ngày không thấy khăn quàng cổ của mình, tôi sẽ…”
“Làm thịt tôi” Hạ Hạ khéo léo ngoan ngoãn nói, “Tôi biết rồi, anh không cần nói nữa.”
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Story
Chương 27
10.0/10 từ 17 lượt.
