Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du

Chương 26


Cổ họng Hạ Hạ khô khốc, cô không nói nên lời.


Tạ Hoài ngồi ở mép bồn rửa, đung đưa chân, vẻ mặt vô cảm, tựa hồ người nợ tám triệu tệ không phải là anh mà là người khác.


Hạ Hạ biết mình lỡ lời, gãi gãi đầu: “… Thực ra tám triệu cũng không phải là nhiều lắm. Tôi không có kinh nghiệm, đối với tôi mà nói thì là một khoản tiền lớn, nhưng đối với một số người mà nói thì chỉ là giá một căn nhà thôi. Trả nợ cũng không lâu lắm đâu, đúng không?”


“Đúng vậy,” Tạ Hoài nói.


“Mỗi tháng trả tối thiểu hai mươi ngàn, một năm là hai trăm bốn mươi ngàn. Thậm chí không cần bốn mươi năm để trả hết.”


Hạ Hạ: “…”


"Cứ coi như tôi chưa nói gì đi" cô buồn bã nói.


Không hiểu sao, khi nghe về khoản nợ tám triệu nhân dân tệ của Tạ Hoài, cô lại cảm thấy tệ hơn cả khoản nợ của mình.


“Tám triệu không phải là ít,” Tạ Hoài mặt không biểu cảm nói, “Lúc ba tôi còn sống, nợ ngân hàng, nhà cung cấp, đối tác, người thân, bạn bè cộng lại cũng hơn một tỷ. ‘Chết xóa hết nợ’ nghe thì đơn giản, nhưng sao lại dễ dàng như vậy?”


“Nhưng họ không thể bắt anh trả nợ được,” Hạ Hạ nói, “Anh không làm gì sai cả.”


“Ai quan tâm sai hay không? Nợ thì vẫn là nợ,” Tạ Hoài thản nhiên nói, “Nếu Chúc Tử Du vay em hai trăm triệu tệ, lại không may qua đời, em không muốn đòi lại nhà cô ấy sao?”


Hạ Hạ im lặng.


Cô biết mình không thể làm vậy. Ngay cả khi cô không thể tự mình đòi tiền một cách hung hăng tại cửa nhà họ, ít nhất cô cũng phải đề cập đến chuyện đó.


Cho dù chỉ là hai mươi ngàn tệ chứ đừng nói đến hai trăm triệu tệ.


Hạ Hạ: “Vậy thì khoản nợ cho vay nặng lãi tám triệu…”


“Ba tôi đã đi vay” Tạ Hoài nói. “Ông ấy không có tài sản lưu động. Tiền trợ cấp thôi việc, tiền bồi thường, tiền tử vong của công nhân – ông ấy đã vay năm triệu từng khoản một. Ông ấy không giữ một xu nào, đưa hết cho gia đình các công nhân.”


“Ông ấy đã vay tiền của bọn cho vay nặng lãi một tuần trước khi nhảy xuống vũng axit sunfuric,” Tạ Hoài nói với đôi môi cong nhẹ như thể đang cố gắng mỉm cười nhưng lại thấy cay đắng. “Kẻ cho vay là dân xã hội đen lão luyện, có ô dù lớn lẫn túi tiền rủng rỉnh. Cha tôi thông minh cả đời, nhưng khi ông ấy cố gắng cướp của người giàu để giúp người nghèo, có lẽ ông ấy không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ vấp ngã.”


Hạ Hạ ngơ ngác, không hiểu ý của Tạ Hoài.


Tạ Hoài: “Trong thời gian đó, vì đồ đạc trong nhà máy liên tục mất tích nên có giám sát viên đến lắp camera ở hồ axit, ông ấy đã không biết.”


“Bác sĩ giám định nói rằng nhảy xuống axit sunfuric là một trong những cách chết đau đớn nhất. Không ai sẽ chọn cách này để tự tử.”


“Trước khi đoạn phim giám sát được công bố, mọi người đều nghĩ rằng ông ấy bị đẩy vào. Sau khi ba tôi phá sản, nếu không biến mất, ông ấy phải đối mặt vô số kẻ thù và kẻ đòi nợ.”


Hạ Hạ đã hiểu.


Ba của Tạ Hoài bị phá sản sau một vụ tai nạn lớn xảy ra ở nhà máy.


Không có khả năng trả nợ, ông đã có ý định từ lâu là sẽ chết cùng với đống rắc rối đó .


Trước khi chết, ông đã vay tiền của những kẻ xã hội đen cho vay nặng lãi để phân phát cho những công nhân tử vong hoặc bị thương trong vụ tai nạn. Ông thật ra chưa bao giờ có ý định trả lại số tiền này.


Gọi đó là cướp của người giàu để giúp người nghèo hay gọi đó là vô trách nhiệm – nợ là nợ. Ông ấy cũng thà vay nặng lãi để trả công cho công nhân của mình.


Trong vô vàn cách chết, ông đã chọn cách tàn bạo nhất vì không muốn mọi người biết đó là tự tử.


Nếu ông qua đời không rõ lí do, các khoản nợ sẽ được xóa sạch.


Tạ Hoài có thể không bao giờ được sống như một thiếu gia nữa, nhưng anh sẽ không phải vật lộn hằng ngày để trả nợ.


Tự tử và giết người hoàn toàn khác nhau. Mặc dù cả hai đều kết thúc bằng cái chết, một là trốn tránh trách nhiệm trong khi cái kia là số phận bi thảm. Người chết không quan tâm đến những gì người khác nói, nhưng người sống phải tiếp tục sống đàng hoàng và có phẩm giá.


Ba của Tạ Hoài đã tính xong mọi chuyện, nhưng đến chết vẫn không thể ngờ kế hoạch của mình lại bị phá hỏng bởi một chiếc camera mới lắp đặt.


Đó là tự tử vì nợ nần, là từ bỏ tất cả, rồi kiên quyết chết. Đối với người cho vay, đây chẳng khác gì trò hề.


Vì cho vay nặng lãi là bất hợp pháp và người cho vay lại là dân xã hội đen nên họ chắc chắn sẽ không nuốt trôi cục tức này.


Hạ Hạ đã xem rất nhiều phim truyền hình, biết bọn cho vay nặng lãi có vô số cách hành hạ người khác, cô không dám tưởng tượng bọn chúng sẽ dùng thủ đoạn gì để hành hạ Tạ Hoài và gia đình anh.


“Ông ấy vừa ích kỉ vừa độc ác, thậm chí phải hại một vài người ngay cả khi chết” Tạ Hoài nói. “Nhưng thật ra không đến nỗi tệ, cũng chỉ hơi ngốc nghếch và bướng bỉnh.”


Hạ Hạ đột nhiên nhớ lại câu nói đùa trước đó của Tạ Hoài: “Anh từng nói, mỗi tháng đều có một đám đàn ông quỳ trước nhà anh gọi anh là ba…”


“Ừm, đoán ra rồi à” Tạ Hoài nhàn nhạt đáp, “Mỗi tháng bọn họ đều đến, nhưng tôi là người quỳ gối.”


Hạ Hạ: “…”


Cô ấy lại im lặng lần nữa.


Tạ Hoài cười, nhéo cái má mềm mại của cô: “Đùa thôi. Bọn họ biết chừa chút đường lui. Nếu bọn họ ép quá, tôi có thể theo ba tôi kết thúc mọi chuyện. Khi đó bọn họ sẽ không lấy được một xu nào. Tốt hơn là để tôi trả nợ từ từ.”


Hạ Hạ hỏi: “Tôi có phải trả lại tiền cho anh liền không?”


“Em không cần làm vậy,” Tạ Hoài thản nhiên nói, “Chúng sẽ lấy một chân một tay đổi lấy một trăm ngàn. Đem tôi cùng mẹ tôi băm thành thịt vụn, vừa đủ tám triệu tệ.”



Hạ Hạ: “……”


“Anh có thể đừng nói những điều như thế bằng giọng điệu đó được không?”


Hạ Hạ cảm thấy buồn bã và tức giận không thể giải thích được khi nhìn thấy thái độ vô tư lự của anh, hành động như không có chuyện gì xảy ra.


“Vậy tôi nên dùng giọng điệu gì đây?” Tạ Hoài hỏi, “Tôi có nên quỳ xuống khóc lóc, nói tôi không muốn chết, cầu xin các huynh đệ tha cho tôi không?”


“Tôi muốn quỳ, nhưng đầu gối tôi không nghe lời tôi,” anh nói một cách thản nhiên. “Tôi chưa bao giờ được dạy cách cúi đầu”


Hạ Hạ không nói nên lời.


Tạ Hoài nói đến những chuyện thảm thương, nhưng vẻ mặt vẫn kiêu ngạo như một đứa trẻ chưa được dạy dỗ.


Cô không khỏi tò mò không biết trước đây cậu chủ Tạ Hoài là người như thế nào.


Cho dù bây giờ đã sa sút đến mức này, sự kiêu ngạo và ngạo mạn vẫn không hề giảm bớt, Tạ Hoài trước kia nhất định còn chói mắt hơn, hào quang của anh thiêu đốt ánh mắt của mọi người.


Triệu Sơn Kỳ vừa đuổi kịp tới, thở hổn hển đứng trước mặt Tạ Hoài, ánh mắt sáng ngời nhìn anh: “Tạ Hoài, đừng tức giận, tôi thay mặt Lý Triết Lâm xin lỗi cậu.”


“Tại sao cô lại đi xin lỗi vì những gì cậu ta đã làm?” Tạ Hoài khinh thường nói.


Triệu Sơn Kỳ liếc nhìn Hạ Hạ, sau đó hỏi: “Vậy cậu còn tham gia giải bóng rổ nữa không?”


Tạ Hoài cũng nhìn Hạ Hạ, cô vẫn còn đang bối rối thì anh đột nhiên lại xoa tóc cô.


“Đương nhiên,” khóe môi Tạ Hoài hơi cong lên, “Đương nhiên, tôi sẽ tham gia.”


Anh bắt đầu đi về phía sân bóng rổ, Hạ Hạ đi theo sau.


Cô lặng lẽ bước đi bên cạnh Tạ Hoài, đi qua màn đêm mờ ảo chỉ còn lại chút ánh trăng mờ nhạt.


Cô dừng lại, nhìn bầu trời nơi một nửa vẫn còn hoàng hôn trong khi nửa còn lại có một vầng trăng lưỡi liềm mọc lên.


“anh Hoài.” Cô gọi Tạ Hoài.


Chàng trai quay lại, cô nghiêm túc nhìn anh: “Thật ra cũng không có gì, tôi chỉ muốn nói rằng…”


“…Người như anh có thể đạt được bất cứ điều gì anh muốn làm. Tám triệu tệ không phải là vấn đề lớn. Anh sẽ không nghèo mãi được.”


Tạ Hoài cười: “Vậy tôi coi như là có phúc phận”



Nhiệt độ ở thành phố Nam giảm mạnh xuống mức đóng băng vào tháng 12. Những người mặc áo khoác mỏng vào tháng 11 đều chuyển sang áo khoác dày và áo khoác lông vũ. Hạ Hạ mua một chiếc áo khoác cotton dày trực tuyến với giá thanh lý – chỉ vài chục nhân dân tệ, nhưng ấm áp mặc dù quá khổ.


Thành Nam chênh lệch nhiệt độ ngày đêm rất lớn, trước kia Tạ Hoài là người chịu lạnh tốt nhất, tháng 11 chỉ mặc một chiếc áo phông, nhưng bây giờ ngay cả anh cũng không chịu được cái lạnh khắc nghiệt.


Anh đã mua một chiếc áo khoác quân đội để mặc khi trông coi quầy hàng vào ban đêm.


Vài tháng sau khi vào học kỳ, Tạ Hoài đã thay đổi mặt hàng của mình nhiều lần – từ bình nước và đèn bàn lúc đầu đến sách vở cũ sau đó. Bây giờ anh chuyển sang bán đồ ăn nhẹ, tất cả các loại trái cây sấy khô rời và đồ ăn nhẹ Đông Nam Á mà siêu thị không có, vừa rẻ vừa nhiều, phù hợp với túi tiền của sinh viên.


Mỗi buổi tối sau giờ tan học là thời điểm đông đúc nhất trên phố Xuân Hòa, lúc nào cũng có rất nhiều người tụ tập ở quầy hàng của Tạ Hoài.


Anh còn kê một cái bàn nhỏ bên cạnh để dán miếng bảo vệ màn hình điện thoại, mỗi miếng dán có giá hai mươi nhân dân tệ, mỗi đêm có từ hai mươi đến ba mươi khách hàng.


Khi Hạ Hạ không có việc gì làm, cô không thích ở trong ký túc xá sẽ thường chạy đến đường Xuân Hòa, ngồi sau quầy hàng của Tạ Hoài chơi cùng anh.


Kỳ thi cuối kỳ sắp đến, Tạ Hoài vừa bán hàng vừa ngồi bên cạnh cô đang học bài, lúc bận rộn, cô sẽ giúp anh thu tiền.


Đêm Giáng sinh sắp đến, không khí Giáng sinh trong trường dần trở nên đặc quánh. Trước tòa nhà giáo dục là một cây thông Noel được trang trí rực rỡ, trên mỗi ô cửa kính của tòa nhà ký túc xá đều dán nhãn dán hình ông già Noel.


Mệt mỏi vì học liên tục, Hạ Hạ đặt vở xuống.


Tạ Hoài đang dán miếng bảo vệ màn hình cho một cô gái, trông giống sinh viên năm nhất dựa trên trang phục của cô ấy. Hạ Hạ thấy cô ấy quen quen, dường như là người thường xuyên gọi đồ ăn mang về của Tạ Hoài – cô đã nhìn thấy cô ấy nhiều lần khi giao hàng.


Cô gái không nhìn điện thoại mà nhìn chằm chằm vào Tạ Hoài: "Anh dán thứ này nhanh quá."


Tạ Hoài đáp: “Mỗi ngày đều làm như vậy, nếu cậu luyện tập thường xuyên thì cũng có thể nhanh như vậy.”


Trong vòng chưa đầy mười phút, anh đã hoàn thành và đưa nó lại cho cô ấy.


Cô gái có vẻ không muốn rời đi, lấy một chiếc điện thoại khác từ trong túi ra: “Thật trùng hợp, miếng dán bảo vệ điện thoại cũ của tôi cũng bị nứt rồi. Anh có thể dán một cái cho cái này không?”


Hạ Hạ: “…”


Sau khi cô gái kia đi rồi, Hạ Hạ chống cằm: "anh Hoài có sức quyến rũ thật. Miếng dán màn hình bị nứt ra vì anh đấy – nếu cô ấy không nói thì tôi nhìn màn hình còn không biết là màn hình của cô ấy bị nứt.”


Tạ Hoài hừ một tiếng: “Bây giờ em mới nhận ra sức hấp dẫn của anh Hoài này sao?”


Anh nhặt vở của Hạ Hạ từ dưới đất lên, liếc mắt nhìn: “Sắp thi cuối kỳ rồi. Năm nhất, mọi chuyên ngành đều có những môn học chung giống nhau. Vở của em rất chi tiết, chữ viết cũng rõ ràng, có thể sao chép ra để bán đấy.”


Hạ Hạ không nghĩ tới điều này nên khiêm tốn hỏi: “Làm sao để bán được?”


“Tôi có bạn ở siêu thị có thể kết nối với em. Nếu em in số lượng lớn, thì mỗi trang chỉ mất nửa xu,” Tạ Hoài gõ máy tính. “Một cuốn sổ tay không dày lắm – bán nó với giá năm tệ em vẫn có thể lời được hai tệ năm mươi.”



Hạ Hạ gật đầu: “Sao anh nghĩ ra được chuyện này?”


“Em chưa nghĩ đến chúng vì em vẫn chưa nghèo chạm đáy” Tạ Hoài nói. “Khi em đạt đến cấp độ của tôi, em sẽ thấy tiền kiếm được ở khắp mọi nơi. Em có thể đào nó ra từ mọi ngóc ngách. Ngay cả khi đi trên phố và nhìn thấy phân chó, em cũng sẽ theo bản năng nghĩ về việc liệu mình có thể thu thập nó, phơi khô và bán cho ai đó không.”


Hạ Hạ: “…Đừng để khách hàng đang ăn vặt nghe thấy điều này.”


Gió lạnh thổi về đêm, làm rát da khi lướt qua mặt họ. Hạ Hạ cảm thấy ấm áp khi quấn khăn quàng cổ và đội mũ trùm đầu.


Áo khoác quân đội của Tạ Hoài không có mũ trùm đầu, anh vén cổ áo lên để chắn gió, bên trong mặc một chiếc áo len cổ thấp, nhưng mặt và cổ vẫn không tránh khỏi bị gió làm cho đỏ bừng.


Hạ Hạ mắng anh: “Đồ khoe khoang”


Ngay cả khi mặc áo khoác quân đội, Tạ Hoài vẫn ăn mặc rất phong cách và đẹp trai. Anh không mua áo khoác xanh quân đội truyền thống mà chọn áo khoác xanh navy có lót lông cừu màu xám, cổ áo dựng lên khéo léo còn cả khuy vàng.


Chiếc áo khoác rất vừa vặn với anh ấy.


Khi anh ngồi đó, thay vì mặc nó để giữ ấm, trông giống như anh ấy mặc nó để khoe mẽ hơn.


Không hề có vẻ gì mộc mạc, nó đặc biệt thu hút sự chú ý của mọi người.


Tạ Hoài quả thực rất kiêu ngạo, ngay cả khi tai đã đỏ như máu, anh vẫn không chịu đội chiếc mũ vải ấm tai tặng kèm với áo khoác quân đội. Anh đã nhiều lần phàn nàn với Hạ Hạ rằng chiếc mũ này trông thật ngớ ngẩn, khiến anh trông rất ngốc nghếch. Sau hôm đó, Hạ Hạ nhìn thấy chiếc mũ ngớ ngẩn đó trên đầu Lương Nguyên Thái.


Cổ áo của Tạ Hoài khẽ rung lên, khiến hàm răng anh va vào nhau lập cập.


Nhưng vẻ mặt của anh vẫn kiêu ngạo, có chút khinh thường: “Sao tôi phải khoe khoang chứ? Vốn dĩ tôi đã đẹp trai rồi mà.”


Khi Hạ Hạ thu dọn sách vở để trở về ký túc xá, Tạ Hoài nói: “Khoa Toán học có cuộc chiến gối vào đêm Giáng sinh. Chúng ta cùng đi chơi nhé.”


Ở Đại học Nam Kinh, mỗi khoa đều có hoạt động đặc biệt, như cuộc chiến gối của khoa Toán, mô phỏng thị trường chứng khoán của khoa Kinh tế, cuộc thi hùng biện của khoa Luật, vũ hội hóa trang của khoa Nghệ thuật, hành lang ước nguyện của khoa Quản lý. Mỗi tháng đều có đủ loại hoạt động, nhưng từ khi vào trường, Hạ Hạ bận rộn với công việc bán thời gian và đi học, không tham gia bất kỳ hoạt động nào.


Tạ Hoài kiêu ngạo nói: "Tôi không thích loại hoạt động này, nhưng tôi lo lắng em đi một mình sẽ bị đánh. Có hai người, tôi có thể bảo vệ em."


Anh ấy hỏi: “Em có muốn đi cùng tôi không?”


Hạ Hạ mỉm cười ngọt ngào: “Được thôi.”


Trên đường trở về ký túc xá, Hạ Hạ để ý thấy có một vài quầy hàng được dựng dọc bên lề đường.


Từ đầu học kỳ, nhiều sinh viên đã noi gương Tạ Hoài, dựng quầy hàng trên đường Xuân Hòa, bán đủ món đồ nhỏ – có người bán vòng tay, hoa tai, có người bán tai nghe, cáp dữ liệu, có người bán quần áo cũ. Thỉnh thoảng, Tạ Hoài cũng ghé qua những quầy hàng này.


Cô dừng lại ở một gian hàng, cúi xuống nhìn những cuộn len đủ màu sắc.


Người bán hàng là một cô gái trẻ, khi có người đến gần, cô ấy mỉm cười, khoe hai chiếc răng hổ nhỏ: “Bạn nữ này, muốn mua sợi len phải không? Ba mươi tệ một cuộn.”


Hạ Hạ sờ vào sợi len rồi hỏi: “Cậu có loại nào chất lượng tốt hơn không?”


Cô gái rút một quả bóng len từ trong túi ra: “Loại này giá sáu mươi tệ, sờ rất thích.”


Hạ Hạ cọ cọ cục len vào mặt, cảm thấy kết cấu quả thực rất đẹp. Nghĩ đến chiếc áo khoác quân đội màu xanh navy của Tạ Hoài, cô đặc biệt chọn cục len màu xám đậm.


Cô gái nói: “Tôi nghĩ màu sáng sẽ hợp với cậu hơn còn tôn lên màu da của cậu”.


Hạ Hạ nói: “Không phải chọn cho tôi.”


Cô gái đột nhiên hiểu ra: “Ồ, là vì anh Hoài đúng không?”


Hạ Hạ: “…”


“Không, không,” cô nói với khuôn mặt đỏ bừng, điên cuồng vẫy tay phủ nhận. “…Làm sao cậu biết tôi?”


Cô gái nhún vai: “Trong khoa có ai không biết hai người đâu. Không phải hai người đã ở bên nhau rồi sao? Hai người gần như là vợ chồng già rồi, có gì phải ngại ngùng chứ?”


Mặt Hạ Hạ càng đỏ hơn khi nghe lời bình luận 'vợ chồng già': "Không phải vậy."


Cô gái gói cuộn len và kim đan đã chọn: “Cậu thậm chí còn giao đồ ăn cho tôi trước đây, không nhớ sao?”


Hạ Hạ không có ấn tượng gì với cô ấy, lắp bắp vài câu, mặt nóng bừng vì những lời nói trước đó của cô gái, nhanh chóng trả tiền rồi chạy mất.


Thấy cô mang theo túi đồ trở về, Chúc Tử Du còn tưởng cô mua đồ ăn vặt nên chạy đến xin ăn.


Hạ Hạ đẩy cô ra, ném túi lên giường: “Đừng nhìn.”


Cô thay quần áo rồi trèo lên giường, nhìn chằm chằm vào quả bóng len, rồi lăn người che mặt, thầm nguyền rủa sự yếu đuối của mình.


Cô nghĩ, chỉ là đan khăn cho Tạ Hoài thôi mà, sao lại phải hành động như kẻ trộm chứ?


Cô áp lòng bàn tay vào má vẫn còn nóng rát, lời nói của cô gái vẫn vang vọng bên tai cô.


— Không phải hai người đã ở bên nhau rồi sao? Hai người gần như là một cặp vợ chồng già rồi.


“Ai thèm cùng anh ấy chứ” Hạ Hạ khẽ lẩm bẩm, “Tên Tạ Hoài chết tiệt kia, hủy hoại thanh danh của mình.”


Giường của cô được bao quanh bởi những tấm rèm màu xanh nhạt, tuy không chặn được ánh sáng nhưng lại che khuất tầm nhìn ra bên ngoài.


Hạ Hạ ngồi trên giường, tháo cuộn len. Từ nhỏ, cô đã học việc nhà từ Ngô Lệ khi không có việc gì khác để làm, vì vậy cô biết tất cả những nghề thủ công tỉ mỉ này và có thể đan nhiều kiểu khăn quàng cổ khác nhau.



Cô đan hàng chục mũi, sau đó tháo ra và xáo trộn tất cả, cảm thấy kiểu đan này không đủ ấm hoặc không phù hợp với Tạ Hoài, nên bắt đầu lại bằng một phương pháp khác.


Cô đan rồi tháo ra, tháo ra rồi lại đan, chỉ đan được khoảng chục mũi mà mất cả buổi tối.


Triệu Sơn Kỳ từ bên ngoài trở về, trên tay cầm một túi đồ.


Chúc Tử Du hỏi: “Cậu mua cái gì vậy?”


Triệu Sơn Kỳ vội vàng nói: “Không có gì, không có gì.”


Cô lén lút giấu chiếc túi vào trong tủ quần áo, khiến Chúc Tử Du không khỏi nghi ngờ: “Sao hôm nay mọi người đều lạ thế?”


Tuyết bắt đầu rơi vào đêm Giáng sinh.


Nam thành đã không thấy tuyết trong nhiều năm, mặc dù lượng tuyết rơi ít nhưng nó đã khơi dậy sự phấn khởi lớn lao của những cư dân Nam thành, những người hiếm khi nhìn thấy tuyết.


Sau giờ học buổi tối, Hạ Hạ rời khỏi tòa nhà giảng dạy và thấy mọi người đang ngắm tuyết ở khắp nơi.


Những bông tuyết trắng mịn tan ngay khi chạm phải mặt đất có nhiệt độ cao, thậm chí không tạo được lớp tuyết nào cả.


Đường Xuân Hòa hôm nay rất náo nhiệt. Phong tục tặng táo vào đêm Giáng sinh đã phổ biến từ thời trung học của Hạ Hạ. Lúc đó táo thường có giá năm tệ một cân nhưng đêm đó bán tới năm tệ một quả. Hạ Hạ không bao giờ mua chúng, cũng không để Bình Gia Bằng mua cho cô.


Cô không nghĩ một quả táo méo mó lại có giá trị năm nhân dân tệ và cho rằng Bình Gia Bằng hơi ngốc khi muốn mua chúng.


Có rất nhiều người bán táo trên đường Xuân Hòa.


Một số nam sinh ngồi bên vệ đường với một hộp táo được gói trong giấy bóng kính màu – táo nhỏ giá năm tệ, táo lớn giá mười tệ, còn táo lớn đặc biệt đẹp giá mười lăm tệ.


Hạ Hạ nghĩ rằng ngay cả bọn cướp cũng không tống tiền như thế này.


Cô nhìn quanh tìm Tạ Hoài nhưng thấy anh vẫn chưa dựng quầy hàng.


Tiết học cuối cùng vào buổi chiều là môn Giáo dục tâm lý. Bài giảng của giáo viên rất buồn tẻ, chỉ đọc sách giáo khoa, học sinh bên dưới thì buồn ngủ. Tạ Hoài đã trốn tiết học này, Hạ Hạ còn tưởng anh đi dựng quầy hàng, nhưng lại không thấy anh đâu.


Cô đang định gọi điện cho Tạ Hoài thì thấy anh đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ từ hướng siêu thị.


Cô chạy đến giúp anh mang đồ thì phát hiện ra hôm nay anh không bán đồ ăn nhẹ.


Hai thùng trên xe đẩy chứa đầy bình xịt tuyết và dây ruy băng mừng Giáng sinh, khoảng hơn hai trăm chai, còn thùng ở dưới cùng chứa hai mươi hộp gỗ vuông, mỗi hộp có một lỗ ở bên hông để đựng một bông hoa tươi.


“Đây là cái gì thế?”


Hạ Hạ cầm một chiếc hộp lên xem, thấy lớp gỗ rất mỏng và bên trong hình như có vật gì đó.


Tạ Hoài nói: “Mở ra xem đi.”


Hạ Hạ cẩn thận mở nó ra và thấy bên trong là một quả táo Fuji màu đỏ tươi.


Cô nhìn vào những bông hoa bên cạnh các hộp phát hiện thấy mỗi hộp có một bông hoa khác nhau.


Một số là hoa hồng, một số là hoa cúc, một số là hoa lục bình, một số là hoa loa kèn nhỏ.


“Anh bán những thứ này à?” Hạ Hạ hỏi, “Mỗi cái giá bao nhiêu?”


Tạ Hoài: “Tám mươi tám.”


“Không phải quá đắt sao?” Hạ Hạ cầm chiếc hộp nhỏ trong lòng bàn tay, cảm thấy rất tinh xảo, nhưng tám mươi tám tệ có vẻ hơi đắt.


“Mỗi hộp đều có một bông hoa, mỗi loại đều khác nhau, ý nghĩa của từng loại hoa cũng khác nhau,” Tạ Hoài nói. “Bên đó họ còn bán một quả táo giá mười lăm tệ, tôi có đắt lắm đâu?”


“Để anh Hoà dạy cho em một bài học nữa.” Anh cười: “Giá trị thực sự của một món đồ không phải ở giá tiền của nó, mà là ở chất lượng của nó. Giỏ táo của họ có thể rẻ, nhưng đối với những cô gái thích trao đổi táo vào đêm Giáng sinh, thì không có cảm giác nghi lễ hay độc đáo nào cả.”


“Tôi chỉ bán có hai mươi quả thôi. Nếu em là con gái, em muốn bạn trai tặng em một quả táo bọc nhựa giá năm tệ hay là quả táo Fuji phiên bản giới hạn độc quyền của anh Hoài?”


Hạ Hạ không chút do dự trả lời: “Đương nhiên là của anh rồi.”


Tạ Hoài kiêu ngạo nói: “Đúng không?”


“Cuộc chiến gối sẽ bắt đầu lúc chín giờ ba mươi. Trời lạnh lắm, về ký túc xá trước rồi đến tìm tôi lúc chín giờ.”


Hạ Hạ vừa đi vừa ngoái lại nhìn, ngắm nhìn Tạ Hoài loay hoay với những quả táo và bình xịt tuyết Giáng sinh.


Cô vô cùng ngưỡng mộ Tạ Hoài – mặc dù anh kiếm được nhiều tiền, nhưng anh cũng bỏ ra rất nhiều tâm huyết.


Những người khác đều là táo có sẵn, nhưng cô cảm thấy đồ của Tạ Hoài chắc chắn không phải là đồ làm sẵn.


Mua táo Fuji, đặt hộp và hai mươi loại hoa tươi khác nhau – anh đã thu thập chúng từng chút một, và quá trình này hẳn không hề đơn giản.


Nghĩ đến đây, cô cảm thấy tám mươi tám cũng không đắt chút nào – ngay cả tám trăm tám mươi tám cũng chưa chắc sánh bằng công sức của Tạ Hoài.


Hạ Hạ đợi ở ký túc xá đến tám giờ ba mươi nhưng không thể ngồi yên được nữa.


Cô mặc quần áo, bỏ chiếc khăn đã đan xong vào một chiếc túi giấy xinh xắn rồi xuống lầu tìm Tạ Hoài.


Tạ Hoài không có ở quầy hàng của mình, trong vòng ba giờ, anh đã bán hết hai mươi quả táo và hai trăm chai bình xịt tuyết.



Hạ Hạ nghĩ anh hẳn là đi vào siêu thị tránh gió nói chuyện với thu ngân, vừa định đi tìm anh ta thì thấy Triệu Sơn Kỳ và Thái Vân đi về phía này.


Cô đứng ở góc bồn hoa phía sau quầy hàng, không ai để ý đến cô.


Triệu Sơn Kỳ cũng cầm một túi giấy, nhìn quanh, thấy xung quanh không có ai, cô lấy tờ biên lai bên trong ra rồi nhét túi vào đống hộp các tông của Tạ Hoài dựng bên đường.


Thái Vân có vẻ hơi tiếc nuối: “Cậu không đích thân đưa cho cậu ấy, ngay cả biên lai cũng không để lại. Đây là một chiếc khăn len ba nghìn tệ, cậu không nói thì làm sao cậu ấy biết giá trị của chúng được?”


Triệu Sơn Kỳ: “Mình chỉ muốn tặng anh ấy một chiếc khăn quàng cổ thôi, không liên quan gì đến giá cả.”


Sau khi họ rời đi, Hạ Hạ xuất hiện từ sau bụi cây.


Cô khom người xuống lấy túi của Triệu Sơn Kỳ ra, bên trong quả nhiên có một chiếc khăn quàng cổ kẻ caro.


Cô cảm nhận được nó – mịn màng và mượt mà, được làm từ chất liệu mà cô chưa từng thấy trước đây.


Hạ Hạ nhìn chiếc khăn quàng cổ cô đan từ sợi len sáu mươi nhân dân tệ, mắt cô tối lại.


Cô để lại khăn quàng cổ của Triệu Sơn Kỳ rồi quay về phía ký túc xá.


Lương Nguyên Thái nhìn thấy cô từ xa, giơ tay vẫy: “Hạ Hạ!”


Hạ Hạ: “Sao cậu lại ở đây?”


“Bà bảo anh mang táo cho em và anh Hoài” Lương Nguyên Thái bưng hai túi táo, đưa một túi cho Hạ Hạ.


Hạ Hạ cầm lấy: “Bà tốt bụng quá, cảm ơn bà thay tôi nhé.”


Lương Nguyên Thái hỏi: “Trên tay em có phải là khăn quàng cổ không?”


Hạ Hạ gật đầu, Lương Nguyên Thái hỏi: “Là cho anh Hoài sao?”


Hạ Hạ suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Không, tôi định vứt nó đi.”


Lương Nguyên Thái gãi gãi sau đầu, háo hức nhìn cô: “Vậy đưa cho anh đi. Bà vẫn nói muốn đan khăn cho anh, nhưng mắt bà kém, mãi vẫn không đan được.”


“Đây là thứ tôi định vứt đi, cậu không phiền chứ?”


Lương Nguyên Thái nói: “Đương nhiên, thứ em tặng anh sao lại phải ngại.”


Hạ Hạ mỉm cười, lấy khăn quàng cổ ra, quấn vào cổ Lương Nguyên Thái, cẩn thận thắt nút: “Nguyên Thái đẹp trai quá.”


Hôm nay Lương Nguyên Thái mặc một chiếc áo khoác lông vũ màu vàng tươi, quàng thêm chiếc khăn màu xám đậm, trông rất có khí thế, cười ngượng ngùng.


Hạ Hạ nói: “Tạ Hoài chắc sắp về rồi, anh ở đây đợi anh ấy, nói với anh ấy là tối nay tôi không đi được nữa.”


Lương Nguyên Thái dường như hiểu được một nửa.


Hạ Hạ đi về phía ký túc xá.


Tuyết buổi tối đã ngừng rơi, những đám mây dày che phủ bầu trời, che khuất mặt trăng và các vì sao, khiến cho việc thở trở nên khó khăn đến ngột ngạt.


Hạ Hạ sắp tới cửa ký túc xá thì giọng nói của Tạ Hoài vang lên từ phía sau.


Anh chạy tới: “Hạ Hạ!”


Hạ Hạ dừng lại, quay đầu nhìn anh.


Tạ Hoài thở hổn hển vì chạy quá nhanh: "Nguyên Thái vừa nói với tôi là em không đi, tại sao vậy?”


Hạ Hạ vẻ mặt chán nản: “Không muốn đi.”


“Không khỏe à?” Tạ Hoài dùng mu bàn tay kiểm tra nhiệt độ trên trán cô.


Hạ Hạ cảm thấy trong lòng buồn bực, vội vàng lùi lại để tránh anh.


“Có chuyện gì vậy?”


“Tôi không muốn đi.”


Cô không thể giải thích rõ ràng chuyện gì đang xảy ra, nhưng trong lòng cô cảm thấy bế tắc, bế tắc đến mức không muốn nói chuyện với Tạ Hoài.


Tạ Hoài nhìn cô, ánh mắt sáng lên: “Nếu không khỏe thì về nghỉ ngơi đi.”


Anh đưa tay ra: “Đưa thứ đó cho tôi trước khi đi.”


Hạ Hạ ngơ ngác: “Thứ gì?”


“Còn giả vờ sao?” Tạ Hoài nhéo mặt cô, “Em đan khăn quàng cổ cho Nguyên Thái, cũng phải đan cho tôi chứ?”


Anh tỏ vẻ mong đợi: “Giao nó ra đây, nếu không anh Hoài sẽ không tha cho em.”


--------------------------------------------


(*) Ghi chú của tác giả: Tác giả viết dài lắm nhưng tóm gọn: Về tình tiết cha na9 mượn nợ xã hội đen thay vì mấy chỗ an toàn hơn như ngân hàng là do ông ấy có một phần suy nghĩ lấy tiền kẻ ác chia cho người nghèo. Sau đó ổng nhảy vào thùng axit chết mất xác thì ng ta sẽ nghĩ ổng mất tích hay bị giết và nợ không đòi đc nữa. Nếu mượn ngân hàng thì na9 cũng ko cần phải trả thay trừ khi được giao quyền thừa kế tài sản.


Nói chung là tác giả có vẻ muốn né ba cái pháp luật lằng quằng. Cho mượn tiền xh đen để tiện phát triển tình tiết câu chuyện của na9 sau này hơn.


Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du Truyện Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du Story Chương 26
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...