Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền

Chương 71: Hoàn chính văn


Thẩm Yến Tây nổi danh từ thuở thiếu thời, mang trên mình vầng hào quang của nhà vô địch thế giới, con trai duy nhất của nhà họ Thẩm, lại là sinh viên ưu tú của Đại học Kinh Bắc. Anh chưa bao giờ thiếu những chủ đề bàn tán hay sự săn đón, mỗi lời nói, hành động đều là tâm điểm của sự chú ý.


Trạng thái gần nhất trên trang cá nhân của anh là từ bốn năm trước, khi anh lần đầu tiên nâng cao chiếc cúp vô địch tổng sắp mùa giải MotoGP.


Sau hơn một nghìn ngày im hơi lặng tiếng, tài khoản cá nhân của anh cuối cùng cũng đăng tải trạng thái thứ hai, nhưng lại là thông báo kết hôn.


[???]


[Là tôi hoa mắt, hay là đang nằm mơ thế này?]


[Tôi cứ ngỡ anh ấy sẽ công khai bạn gái, kết quả lại là công khai kết hôn, Thẩm Yến Tây đi trước thời đại quá rồi đấy.]


[Lúc biết đến Thẩm Yến Tây thì cả hai đều đang độc thân, giờ anh ấy kết hôn rồi, tôi vẫn còn độc thân [mỉm cười]]


[Trong vòng ba phút, tôi muốn biết toàn bộ thông tin về cái tên Trần +1 này.]


[Yếu ớt hỏi một câu, đây có phải là cjy người được tỏ tình tối qua không?]


[?]



Ba phút sau, tài khoản được Thẩm Yến Tây @ đã có lời hồi đáp.


Trần +1: Đúng vậy, chúng tôi kết hôn rồi [bắn tim]


Kèm theo một bức ảnh.


Dưới màn đêm thăm thẳm, pháo hoa nở rộ rực rỡ.


Là bóng lưng của cô và anh.


Những ai quen thuộc với họ, chỉ cần nhìn lướt qua là nhận ra ngay.


Trần Gia Nhất vừa đăng xong trạng thái này đã lập tức tắt điện thoại, Giáo sư Chung hôm nay triệu tập mọi người để họp nhóm.


Vị giáo sư già đẩy đẩy gọng kính dày cộp trên sống mũi: “Bạc trở thành tiền tệ chính đã tạo thuận lợi rất lớn cho giao thương, đặc biệt là các giao dịch lớn…”


“Ôi trời ơi.” Một đàn chị bỗng nhiên thốt lên kinh ngạc, tất cả mọi người đồng loạt nhìn sang, nhưng đàn chị kia lại nhìn chằm chằm vào Trần Gia Nhất.


Chung Cảnh Hồng bị ngắt lời, đôi mày nhíu lại, hỏi một cách quy củ: “Em vừa ‘ôi trời ơi’ cái gì thế?”


Cả phòng họp đều đang nhịn cười, đàn chị cũng gượng gạo nở một nụ cười: “Dạ không có gì ạ thưa thầy, thầy giảng hay quá ạ.”


“Thế là nãy giờ em cứ mải chơi điện thoại sao?” Chung Cảnh Hồng cũng không buồn giao nhiệm vụ tiếp theo nữa: “Nào, chia sẻ cho mọi người đi, để chúng tôi cũng được kinh ngạc một thể.”


Để giữ vững hình tượng người thầy, ông còn cố ý thay thế từ ngữ cho lịch sự hơn.


Đàn chị có chút ngượng ngùng nhìn Trần Gia Nhất: “Chuyện này… không hay lắm đâu ạ.”


“Không sao, em cứ nói đi.” Chung Cảnh Hồng gập máy tính xách tay lại, ra vẻ nếu không nói thì ông sẽ không tiếp tục.


Đàn chị có chút khó xử, chần chừ mãi, cuối cùng dứt khoát đẩy điện thoại tới trước mặt Chung Cảnh Hồng: “Thầy ơi, thầy tự xem đi ạ.”


Chung Cảnh Hồng liếc nhìn màn hình điện thoại, vẻ mặt như không mảy may quan tâm, nhưng ánh mắt bỗng chốc khựng lại khi nhìn thấy những dòng chữ trên đó.


Trang diễn đàn của trường đã đỏ rực một mảng.


Thẩm Yến Tây công khai kết hôn!!!


Thẩm Yến Tây và Trần Gia Nhất hóa ra đã kết hôn rồi!


Đêm hội chào tân sinh viên ngọt ngào như thế, tôi đã biết ngay là có gian tình mà, không ngờ lại là vợ chồng thật.


Đẩy thuyền bao nhiêu năm nay, cuối cùng cũng được hít đường thật rồi, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.



Cứ như ngỡ mình nhìn nhầm, Chung Cảnh Hồng lại đẩy đẩy gọng kính dày màu nâu: “Cái này có nghĩa là sao?”


Đàn chị: “Nghĩa trên mặt chữ ạ.”


“…” Chung Cảnh Hồng ngước mắt nhìn Trần Gia Nhất, trong mắt hoàn toàn là sự kinh ngạc y hệt đàn chị lúc nãy.


Ông rõ ràng rất khó để liên hệ người học trò cưng ưu tú của mình với cái thằng nhóc thối tha hư hỏng kia: “Trần Gia Nhất, em và Thẩm Yến Tây, hai đứa…”


Trần Gia Nhất đã đoán trước được, cô gật đầu: “Vâng ạ, em và Thẩm Yến Tây ở bên nhau rồi.”


Cả phòng họp: ???


Mím mím môi, Trần Gia Nhất mỉm cười: “Bọn em mới chỉ đăng ký kết hôn thôi, tốt nghiệp mới tổ chức hôn lễ. Đến lúc đó nếu thầy và các anh chị có thời gian, em xin mời mọi người tới uống rượu mừng.”


Cô sẽ không tỏ ra e thẹn vào lúc này.


Đã bằng lòng công khai thì sẽ đối diện một cách đường hoàng, phóng khoáng.


Tin tức này quá bùng nổ, mọi người cũng chẳng còn tâm trí đâu mà họp nhóm nữa, bắt đầu mỗi người một câu hỏi han đủ chuyện. Chung Cảnh Hồng tháo kính ra, vẫn cảm thấy thật không thể tin nổi.


Hai người này sao có thể đi cùng nhau được nhỉ?


Chung Cảnh Hồng nhớ lại lúc Thẩm Yến Tây còn nhỏ hay tới nhà ông chơi, lời nhận xét của anh về một vị danh thần đương thời. Một thằng nhóc ranh, giọng nói còn non nớt mà kiến giải lại chẳng hề nông cạn. Anh nói: Độc thần cô ảnh, quốc sĩ vô song.


Lại nhớ tới lời Trần Gia Nhất nói trên lớp khi trước: Cốt cách Giang Lăng, bảy phần gang thép, ba phần tuyết tan, đủ để an ủi cả thần châu.


Chung Cảnh Hồng mỉm cười, rồi lại lắc đầu.


Đôi khi hai người tưởng chừng không liên quan đến nhau, nhưng nếu tìm hiểu kỹ thì nhận thức và tam quan từ tận trong xương tủy lại vô cùng hòa hợp.


Màn hình điện thoại của Trần Gia Nhất sáng lên, là tin nhắn Thẩm Yến Tây gửi tới.


syx: [Lát nữa cùng đi ăn trưa nhé?]


Trần Gia Nhất nghĩ tới những lời mình vừa nói ra khi nãy.


[Khoảng bao giờ thì chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ nhỉ? Chắc là phải đợi em tốt nghiệp đã đúng không]


syx: [Đang ám chỉ anh chậm chạp quá sao?]


syx: [Thế thì tối nay không dùng bao nữa]


syx: [Đến lúc đó con của chúng mình còn có thể làm phù dâu phù rể nhí nữa]


Trần Gia Nhất: “?”


syx: [Anh sẽ nỗ lực, phấn đấu ba năm hai đứa]


syx: [Tin vui nhân đôi]


Trần Gia Nhất: “…”


Càng nói càng xa rời thực tế.


Trần Gia Nhất dứt khoát chuyển chủ đề.


[Em muốn uống trà sữa]


[Muốn quán ở cạnh thư viện ấy]


syx: [Được, anh đi mua]


Thẩm Yến Tây hôm nay lái một chiếc xe đua mới mua, chiếc Aston Martin màu xám bạc. Anh hiếm khi lái xe đua trong trường, nhưng hôm nay vừa đi tới hầm gửi xe, anh chợt rất muốn lái một chiếc xe mới thật ngầu để tới đón Trần Gia Nhất.


Dường như chỉ có xe mới mới xứng với thân phận mới của anh.



Trần Gia Nhất đang họp ở tòa nhà Nhân văn, Thẩm Yến Tây đỗ xe ở bãi đỗ gần nhất, rồi rẽ sang thư viện để mua trà sữa.


Giờ này rất ít người mua trà sữa, Thẩm Yến Tây gọi đúng theo thói quen của Trần Gia Nhất, món cô thích với mức đường 30%.


Vừa bước ra khỏi quán, Thẩm Yến Tây đã thấy một bóng dáng quen thuộc đang đi ra từ thư viện.


Thịnh Tuân rõ ràng cũng không ngờ sẽ gặp Thẩm Yến Tây ở đây, cậu ta nặn ra một nụ cười có vẻ vô hại: “Vừa mới thấy tin của hai người, đáng lẽ tôi nên đích thân nói lời chúc mừng với cô ấy mới phải.”


Thẩm Yến Tây nhếch môi, hoàn toàn chẳng để tâm đến sự khiêu khích của Thịnh Tuân, anh còn phải đi đón Trần Gia Nhất, không rảnh để tiếp chuyện hạng người chẳng liên quan.


“Thẩm Yến Tây, cậu vội vàng công khai như thế, là vì đang sợ hãi sao?” Thịnh Tuân lại gọi anh đứng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm.


“Cậu biết đấy, tôi cũng thích cô ấy.”


Thẩm Yến Tây dừng bước, khẽ nheo mắt. Sau một khoảnh khắc đối nhìn ngắn ngủi, anh bỗng bật cười.


“Xin lỗi nhé, vậy có lẽ phải để cậu thất vọng rồi.”


Thịnh Tuân nhíu mày.


“Người thích cô ấy nhiều như thế, chẳng lẽ tôi lại đi chấp nhặt với từng người một sao.” Thẩm Yến Tây cười khẩy đầy khinh mạn: “Tôi chỉ quan tâm xem cô ấy thích ai mà thôi.”


Giết người diệt tâm, cũng chỉ đến thế là cùng.


Thịnh Tuân rõ ràng bị lời này kích động không nhẹ, gương mặt có chút tái đi.


Thẩm Yến Tây bước qua người anh ta, rồi bỗng khựng lại, lùi lại nửa bước. Anh hạ thấp giọng, dường như chẳng hề bận tâm đến việc xát thêm muối vào vết thương của đối phương.


“Có điều trong số những người đó, cậu là kẻ không có tư cách nói từ thích nhất.”


Đồng tử Thịnh Tuân co rút, sắc mặt càng thêm trắng bệch.


Anh ta nuốt nước bọt: “Dựa vào cái gì?”


“Dựa vào cái gì mà sự yêu thích của cậu là thích, còn của tôi thì không?”


Anh ta nhớ tới mùa đông hai năm trước, vì ở trong phòng thí nghiệm quá lâu nên bệnh cảm cúm của anh ta trở nặng, phải một mình tới bệnh viện trường để truyền dịch. Ngày hôm đó đúng vào dịp cuối tuần, lại là đêm Giáng sinh, phòng y tế vắng vẻ đìu hiu, ngay cả nhân viên y tế trực cũng ít hơn bình thường.


Anh ta muốn uống một ngụm nước, nhưng cả người rã rời không chút sức lực, chỉ biết l**m môi theo bản năng.


“Bạn học này, có phải bạn thấy không được khỏe không?”


Một giọng nữ dịu dàng vang lên, trong tầm mắt mờ ảo hiện ra đôi mày mắt thanh tú, mềm mại.


Anh ta mở miệng, cổ họng đau rát: “Chào bạn, có thể giúp tôi… rót một ly nước được không?”


Một lúc sau, cô gái bưng tới một ly nước.


Anh ta chậm rãi uống hết, xoa dịu cơn đau rát nơi cổ họng: “Cảm ơn cậu.”


“Trần Gia Nhất.”


Anh ta nghe thấy bác sĩ trực gọi tên cô, cô đang định đi, lại dừng bước, lấy từ trong túi đeo chéo ra một chiếc hộp trong suốt, bên trong đặt một quả táo đỏ mọng.


Rất đẹp.


“Đêm bình an, tặng cậu quả bình an, chúc bạn sớm ngày bình phục.”


Suốt hai năm qua, anh ta cứ nhớ đi nhớ lại cảnh tượng ấy, nhớ về bản thân lúc ốm đau đến ly nước cũng chẳng có ai giúp, và nhớ về Trần Gia Nhất.


Cuối cùng cũng đợi được đến đêm hội chào tân sinh viên của trường, anh ta mượn cơ hội biểu diễn tiết mục để xuất hiện trước mặt cô, nhưng Trần Gia Nhất dường như chẳng có chút ấn tượng nào về anh ta, cũng chưa từng nhắc lại chuyện ở bệnh viện trường năm đó.


Khóe môi Thịnh Tuân nhếch lên một đường cong chua chát, khi nhìn lại Thẩm Yến Tây, nụ cười lại càng đậm hơn đôi chút: “Lúc tôi quen biết Trần Gia Nhất, các người vẫn còn là những người xa lạ.”


Anh ta cũng không phải hoàn toàn không có ưu thế, chỉ là vận khí kém một chút mà thôi.


Thẩm Yến Tây khẽ cười, cứ như thể thực sự đang nghe một câu chuyện cười.


“Nếu thật sự phân định theo thứ tự trước sau, thì cậu cũng vẫn là một kẻ thua cuộc thôi.”


“Anh…”


“Nhân danh việc thích cô ấy, nhưng lại chẳng màng đến sự an nguy của cô ấy mà lôi kéo đám du côn ngoài xã hội vào trường học, thế mà gọi là thích sao?” Khóe môi Thẩm Yến Tây vẫn treo nụ cười, trông có vẻ chẳng chút giận dữ, nhưng đáy mắt lại trầm mặc lạnh lẽo.


Sắc mặt Thịnh Tuân phút chốc trở nên trắng bệch như tờ giấy.


“Thế thì sự yêu thích của cậu chẳng phải là quá rẻ mạt sao.”


“Làm sao cậu… cô ấy…”


Thẩm Yến Tây không kể chuyện này cho Trần Gia Nhất, nếu cô biết được chắc chắn sẽ buồn lắm. Bất kể là ai, khi bị người mà mình coi là bạn bè lừa dối thì đều sẽ vừa tức giận vừa đau lòng.


Anh sẽ không để cô phải không vui, càng không cho phép những kẻ chẳng liên quan khiến cô phiền lòng.


“Đừng có tới trước mặt cô ấy để tìm cảm giác tồn tại nữa.”


“Trần Gia Nhất ghét nhất là bị người khác lừa dối.”


Dứt lời cuối cùng, Thẩm Yến Tây không thèm lãng phí thêm lời nào nữa, sải bước rời đi.


Khi Thẩm Yến Tây đi tới tòa nhà Nhân văn, Trần Gia Nhất cũng vừa vặn kết thúc buổi họp nhóm, thấy anh, cô liền chạy lon ton từ trên cầu thang xuống.


“Anh đợi lâu chưa, Giáo sư Chung… giảng quá giờ một lát.”


Bởi vì giữa chừng mọi người quá sốc trước chuyện họ kết hôn nên buổi họp đã phải tạm dừng mất mười mấy phút.


“Chưa, anh cũng vừa tới thôi.” Thẩm Yến Tây nắm lấy tay cô, m*n tr*n những đầu ngón tay hơi lạnh của cô.


“Quán trà sữa đông lắm sao anh? Anh mua lâu thế.”


“Ừ, đông lắm. Lại còn có kẻ vứt rác lung tung, anh tiện tay xử lý một chút.”


“…?”


Lời này nghe thật kỳ quái, nhưng Trần Gia Nhất cũng không nghĩ ngợi sâu xa, Thẩm Yến Tây giúp cô cắm ống hút, đưa trà sữa cho cô, rồi lại nắm chặt lấy tay cô.


Có người bên cạnh nhìn sang, Trần Gia Nhất theo bản năng muốn rút tay về, nhưng rồi chợt nhớ ra quan hệ của họ bây giờ đã công khai rồi, không cần phải giấu giếm hay lo sợ bị bắt gặp nữa.


Một chiếc xe hơi màu đen từ phía sau họ chậm rãi lái tới, xe dừng lại, cửa kính hạ xuống.


“Giáo sư Chung.” Trần Gia Nhất có chút ngượng ngùng.


Thẩm Yến Tây ngược lại chẳng thấy có gì phải ngại, thậm chí khi Trần Gia Nhất một lần nữa định rút tay ra, anh còn siết chặt các ngón tay của cô hơn.


“Thưa thầy Chung.”


Anh chào hỏi rất đúng mực, không còn gọi “ông lão này ông lão nọ” một cách tùy tiện nữa.


Chung Cảnh Hồng cười hừ một tiếng: “Cái thằng ranh con này, dám cuỗm mất người học trò tâm đắc nhất của ta.”


“Thế thì thầy nên mừng mới phải.” Đôi mắt Thẩm Yến Tây nhiễm ý cười: “Sau này đám cưới, rồi sinh con, tiệc đầy tháng của cháu, thầy đều có thể đến chứng kiến, cô ấy có sống tốt hay không thầy cũng đều biết rõ, như thế mới càng yên tâm chứ ạ.”


Trần Gia Nhất: “…”


Thẩm Yến Tây rốt cuộc làm thế nào mà lần nào cũng có thể nói ra những lời lẽ hùng hồn như vậy, lại còn khiến đạo lý đều đứng về phía anh nữa chứ.


Chung Cảnh Hồng cũng nhất thời á khẩu.


Mãi lâu sau mới lắc đầu mỉm cười: “Thế thì đến lúc đó ta nhất định phải đòi hai đứa một ly rượu mừng mới được.”


“Chắc chắn rồi ạ. Thầy là thầy của Gia Nhất mà.”


“Nhưng thầy cũng nhớ chuẩn bị phong bao lì xì cho bọn em nhé.”


Trần Gia Nhất: “…”



Chung Cảnh Hồng bật cười sảng khoái.


Đợi khi chiếc xe đã đi xa dần, Trần Gia Nhất mới nhỏ giọng trách: “Anh nói hươu nói vượn gì với thầy thế không biết.”


“Ông cụ không cổ hủ đến thế đâu, không cần phải quá nghiêm túc với ông ấy làm gì.”


“…”


Cái nắng ban trưa của mùa đông đang độ rực rỡ nhất, để tránh bị mọi người vây xem, Trần Gia Nhất và Thẩm Yến Tây định ra ngoài ăn trưa.


Đi tới bãi đỗ xe, Trần Gia Nhất liếc mắt là thấy ngay chiếc siêu xe phô trương và bắt mắt kia, cô thậm chí chẳng cần hỏi cũng biết đó là xe của Thẩm Yến Tây.


“Sao anh lại lái chiếc xe này?”


“Thì ngày đầu tiên có danh phận chính thức, chẳng lẽ không nên khoe khoang một chút sao?”


“…”


Thẩm Yến Tây dắt tay cô đi về phía chiếc xe, nhớ lại lần trước lái chiếc Koenigsegg tới trường, anh đã thấy cô bị người ta bắt chuyện ở cổng thư viện.


Hôm đó vốn dĩ định mượn cơ hội buổi tụ tập buổi tối để tìm cách chở cô về, kết quả vì đạp ga quá nhanh mà làm cho Tạ Gia Nhượng nôn thốc nôn tháo.


“Thực ra trước buổi tiệc ở Cổ Vận hôm đó, anh đã thấy em rồi. Ngay tại đây này, em bị người ta bắt chuyện.”


“Hửm?”


Trần Gia Nhất cố gắng nhớ lại, trong ký ức hình như cũng có chuyện như vậy, nhưng cô không nhớ rõ nội dung bắt chuyện cụ thể là gì.


“Sao anh biết là bắt chuyện, nhỡ đâu người ta hỏi đường thì sao?”


“Anh cũng từng đi bắt chuyện rồi, tất nhiên là anh biết chứ.”


“…”


Trông anh có vẻ còn khá đắc ý.


Lát sau, Trần Gia Nhất mới nhẹ nhàng lên tiếng: “Thực ra hôm đó, em cũng thấy anh rồi.”


Thẩm Yến Tây quay đầu, nhìn cô chằm chằm, rõ ràng là có chút ngạc nhiên.


“Tuy không nhìn thấy người, nhưng em biết, chiếc xe đó là của anh. Người ngồi trong xe cũng chính là anh.”


Lòng bàn tay chợt siết chặt, Thẩm Yến Tây không dám đi sâu vào việc tìm hiểu xem lúc đó Trần Gia Nhất đang nghĩ gì. Anh nắn nắn ngón tay cô, đôi mắt thoáng ý cười: “Thế sao không lại chào anh một tiếng?”


“…”


Cửa xe mở ra, anh ấn Trần Gia Nhất ngồi vào ghế phụ: “Sau này em đều ngồi ở đây.”


Sẽ không để em phải đứng ngoài xe, nhìn anh lướt qua nữa.


Năm mới vừa qua, không khí học tập trong toàn trường nồng đậm hơn bao giờ hết, để thuận tiện cho việc ôn tập, Trần Gia Nhất đã chuyển về ký túc xá ở.


Thẩm Yến Tây dạo này càng bận rộn hơn, chỉ còn mười ngày nữa là đến chặng đua cuối cùng, anh gần như huấn luyện không nghỉ ngày đêm. Đợi hết cuối tuần này, đội đua sẽ khởi hành sang Tây Ban Nha.


Trận đua diễn ra vào ngày 13 và 14 tháng 1, tuy là vào cuối tuần nhưng ngày 13 Trần Gia Nhất lại có một môn thi, sau đó toàn trường sẽ chính thức bước vào tuần thi cử.


“Kinh Bắc không có chuyến bay thẳng tới Valencia, đi đi về về quá vất vả, sẽ ảnh hưởng đến việc thi cử của em.” Thẩm Yến Tây không phải chưa từng nghĩ tới việc xin cấp phép đường bay để đưa Trần Gia Nhất đi bằng chuyên cơ riêng, nhưng lại không nỡ để cô phải bôn ba vất vả như vậy.


Ngày mai anh phải cùng đội lên đường tới Valencia rồi, tối nay Trần Gia Nhất về đây bên anh.


“Bây giờ tay anh đã hồi phục gần như hoàn toàn rồi, vẫn còn cả mùa giải tới nữa mà. Để sang năm anh đưa em đi nhé?”


Trần Gia Nhất bị Thẩm Yến Tây ôm từ phía sau, đôi má phồng lên: “Hay là em vừa ngồi trên máy bay vừa ôn tập? Như thế vừa xuống máy bay là em phi thẳng tới trường đua luôn, xem xong em sẽ về ngay. Sẽ không ảnh hưởng đến môn thi sáng ngày 15 đâu.”


Nói thì nói vậy, nhưng Trần Gia Nhất cũng biết cách này quá mạo hiểm, vạn nhất không kịp về dự thi thì sẽ bị tính là trượt môn. Cô rất muốn đi xem đua xe, nhưng cũng không thể để mình bị trượt môn được.


“Paris dạo này đang có tuyết rơi lớn, rất nhiều chuyến bay bị trì hoãn, nếu quá cảnh qua London thì sẽ không kịp về thi đâu.”


Chuyện liên quan đến Trần Gia Nhất, Thẩm Yến Tây buộc phải suy tính thật chu toàn.


“Hay là cứ ở nhà xem trực tiếp nhé? Anh vừa thi đấu xong là về ngay với em.”


Do dự hồi lâu, tuy không cam lòng nhưng Trần Gia Nhất vẫn gật đầu: “Thế cũng được ạ.”


Cả tuần nay hai người không ngủ chung giường, trong đêm sâu thẳm được ôm người yêu trong lòng, thật khó để không nảy sinh những ý nghĩ rạo rực.


Thẩm Yến Tây nghiêng mình tới, hơi thở ấm nóng phả vào hõm cổ Trần Gia Nhất. Hơi thở của cô khẽ khựng lại, rồi chợt nhớ tới lời Ivy dặn dò cô mấy ngày trước.


“Thẩm Yến Tây sắp thi đấu rồi, ý của ban huấn luyện là tốt nhất hai người nên tiết chế một chút.”


Trần Gia Nhất lúc đó đỏ bừng cả mặt, cô tất nhiên biết phải tiết chế chuyện gì.


Cô khẽ đẩy Thẩm Yến Tây: “Anh sắp phải thi đấu rồi.”


“Ừm.”


Ừm… là sao?


Thẩm Yến Tây nắn ngón tay cô, hôn lên vành tai cô. Hai người hễ cứ lại gần là dường như rất nhanh sẽ nảy sinh phản ứng hóa học, hơi thở của nhau dần quấn quýt lấy nhau. Trần Gia Nhất trong chuyện này vốn dĩ chẳng bao giờ là đối thủ của Thẩm Yến Tây, mọi sự phản đối thường ngày đều vô hiệu.


Nhưng anh sắp phải thi đấu, một trận đấu vô cùng quan trọng.


Hơi thở nóng rực đan dệt thành một tấm lưới, bao trùm lấy cô kín mít. Trần Gia Nhất đẩy Thẩm Yến Tây ra, đôi mắt ngân ngấn nước, ép bản thân phải thoát ra.


“Thẩm Yến Tây, còn sáu ngày nữa là anh thi đấu rồi.”


Lo anh không hiểu lời ám chỉ của mình, Trần Gia Nhất lại nhỏ giọng bồi thêm ba chữ: “Không được đâu.”


“Không được cái gì cơ?” Thẩm Yến Tây cười nhìn cô, nắm lấy ngón tay cô đưa lên môi hôn.


Trần Gia Nhất: “…”


Sao cô lại quên mất nhỉ, cái người này vốn dĩ trong xương tủy đã có máu xấu rồi, sao có thể không hiểu cơ chứ.


Thẩm Yến Tây kéo cô vào lòng, ôm chặt hơn, ghé sát tai cô thì thầm: “Anh phải tiết chế, chứ em thì không cần.”


“…?”


Chưa kịp phản ứng, Thẩm Yến Tây đã ngậm lấy vành tai cô, đ** l*** **t *t khẽ khàng m*n tr*n, m*t mát.


“Nhất Nhất có thể phóng túng.”


“Có thể vui vẻ.”


Chỉ trong thoáng chốc, Trần Gia Nhất đã th* d*c, nằm phục trong lòng Thẩm Yến Tây.


Cơ thể như bị co thắt, không ngừng run rẩy nhẹ.


Lần này, thậm chí còn chưa đầy hai phút rưỡi.


Trần Gia Nhất cảm thấy tay của Thẩm Yến Tây chắc chắn đã hồi phục tốt lắm rồi, hoàn toàn chẳng cần phải làm thêm bài tập vật lý trị liệu nào nữa.


Thẩm Yến Tây cười khẽ, trên những ngón tay dài phủ một lớp nước óng ánh, rồi anh quệt hết lên bên hông Trần Gia Nhất.


Chỉ vừa mới chạm nhẹ, Trần Gia Nhất đã rụt vai lại, khóe mắt vương lệ.


Thẩm Yến Tây hôn nhẹ lên khóe môi cô, giọng nói trầm khàn vương bên tai.


“Nhạy cảm thế sao?”


Phía sau tai Trần Gia Nhất ửng đỏ, nghe thấy câu này, sắc hồng lan trên da thịt càng đậm hơn.


Ngày hôm sau, Thẩm Yến Tây cùng đội đua bay tới Valencia, Trần Gia Nhất tiếp tục dọn về ký túc xá ở.


Lâm Thiền đã chuyển đi, giường trong ký túc xá trống mất một chỗ, giáo viên chủ nhiệm nói học kỳ sau xem có ai chuyển vào không.



Cuộc sống thường nhật của Trần Gia Nhất trở nên đơn giản, mỗi ngày không phải đi học cùng Hoàng Tranh Tử, Hứa Hiểu Ninh thì là cả nhóm cùng nhau vùi đầu trong thư viện tự học.


Có một ngày cô gặp Thịnh Tuân trong thư viện, Thịnh Tuân gật đầu chào cô nhưng không đi tới.


Thực ra sau khi cô và Thẩm Yến Tây công khai, Thịnh Tuân còn gửi cho cô một tin nhắn, hỏi cô có còn nhớ đêm Giáng sinh hai năm trước, cô đã từng tặng anh ta một quả táo ở phòng y tế trường hay không.


Trần Gia Nhất có ấn tượng về chuyện đó.


Nhưng không phải vì Thịnh Tuân.


Đêm đó cô đã thấy Thẩm Yến Tây ở trường, hai người suýt chút nữa là đụng mặt nhau. Để không bị Thẩm Yến Tây nhìn thấy, cô đành phải rẽ vào một cửa hàng hoa quả bên cạnh, mua bừa một quả táo với giá cắt cổ trong lúc đầu óc rối bời.


Sau đó tới phòng y tế lấy thuốc, nhìn quả táo đó cô lại nghĩ đến Thẩm Yến Tây, nghĩ đến sự hoảng loạn của mình lúc bấy giờ.


Cuối cùng cô dứt khoát đem quả táo đó tặng cho một người đang bị ốm.


Trần Gia Nhất: [Xin lỗi nhé, mình không có ấn tượng gì mấy]


Lát sau, Thịnh Tuân nhắn lại một chữ “Được”.


Chỉ có một chữ “Được”.


Từ đó về sau không còn liên lạc gì nữa.


Ngày 13, buổi chiều Trần Gia Nhất có một môn thi Văn hiến học. Thi xong đã gần sáu giờ, việc đầu tiên cô làm khi bước ra khỏi phòng thi là mở điện thoại xem kết quả đua nước rút của Thẩm Yến Tây.


YanxiShen (16)


Thứ hạng: 1


Khoảnh khắc con số “1” đập vào mắt, Trần Gia Nhất bỗng thở phào nhẹ nhõm.


Cô biết mà, Thẩm Yến Tây nhất định sẽ làm được.


Tuy chỉ là đua nước rút nhưng kết quả như vậy mới xứng đáng với công sức và sự kiên trì của anh.


Cô không kìm được muốn gọi điện cho Thẩm Yến Tây, vừa mới mở thông tin liên lạc của anh ra thì điện thoại của Mạnh Tĩnh đã gọi tới. Trần Gia Nhất nhấn nút nghe, từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói vui vẻ của Mạnh Tĩnh.


“Nhất Nhất, thi xong chưa con?”


“Dạ rồi ạ.”


“Thế có muốn đi Valencia không?”


“Hả? Con…”


Mạnh Tĩnh bật cười: “Hai đứa nhỏ này, đứa thì muốn đi, đứa thì muốn đối phương đi, nhưng đứa nào cũng lý trí đến mức phát mệt. Thẩm Yến Tây bình thường trông cũng nhanh nhẹn, đáng tin lắm cơ mà, sao trong chuyện này lại giống hệt cái đức hạnh của Thẩm Minh Xuyên thế không biết, cứ hay lo trước ngó sau, lề mề lôi thôi.”


Trần Gia Nhất: “…”


“Mẹ đã xin cấp phép đường bay xong rồi, con đi bằng chiếc chuyên cơ Gulfstream G700 của Thẩm Minh Xuyên nhé, được không?”


Trần Gia Nhất đã có chút dao động, nhưng cứ nghĩ tới sáng ngày 15 còn có môn thi là cô lại do dự.


Đúng lúc này nhóm lớp nhảy ra thông báo, lớp trưởng @tất cả mọi người.


[Các bạn sinh viên chú ý, môn thi Lịch sử thế giới cận đại vốn định vào sáng ngày 15 vì lý do phòng thi nên lùi lại tới 2 giờ chiều ngày 16, mong mọi người chuyển lời cho nhau nhé [loa] [loa] [loa]]


Nhìn thấy tin nhắn, Trần Gia Nhất ngẩn người kinh ngạc.


Dường như ngay cả ông trời cũng đang giúp cô vậy.


“Nhất Nhất?”


“Con đi ạ! Giờ con về lấy hộ chiếu ngay đây.”


“Được. Thế để mẹ cho người qua đón con.”


Trần Gia Nhất cảm thấy trong lồng ngực mình như đột nhiên xuất hiện vô số chú bướm, chúng đang vỗ cánh bay lượn rộn ràng trong lồng ngực cô.


Cô gần như chạy lon ton ra cổng trường, chỉ muốn tới Valencia thật nhanh, gặp Thẩm Yến Tây thật sớm.


Cứ như có tâm linh tương thông, cô vừa mới lên xe thì điện thoại của Thẩm Yến Tây gọi tới.


“Thẩm Yến Tây, em thấy rồi, anh giành hạng nhất đua nước rút rồi!”


“Ừm.” Giọng Thẩm Yến Tây mang theo ý cười, rõ ràng tâm trạng đang rất tốt: “Đang làm gì đấy?”


“Đang…” Trần Gia Nhất khựng lại một chút: “Đang trên đường đi, em có hẹn với các đàn chị đi thăm thầy và sư mẫu.”


“Ừm.”


Hai người trò chuyện đơn giản vài câu, Thẩm Yến Tây còn phải làm kiểm tra huấn luyện, Trần Gia Nhất giữ kín như bưng, không hề hé răng nửa lời về chuyện mình sắp tới Valencia.


Không muốn vì chuyện này mà làm anh phân tâm.


Cũng muốn cho anh một bất ngờ.


Máy bay cất cánh từ Kinh Bắc, sau hơn mười tiếng bay đường dài, cuối cùng cũng hạ cánh xuống Valencia vào lúc 12 giờ rưỡi trưa theo giờ địa phương.


Mạnh Tĩnh đã sắp xếp chu toàn mọi việc, Trần Gia Nhất vừa xuống máy bay đã có xe chuyên dụng đưa thẳng cô tới trường đua.


Chiếc xe băng qua những con phố ở Valencia, Trần Gia Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ, phong cảnh trong tầm mắt lùi lại phía sau thật nhanh. Ánh nắng vàng óng của vùng Địa Trung Hải phủ đầy những con đường lát đá hẹp, cũng phản chiếu trong đáy mắt cô.


Nhanh một chút.


Nhanh thêm chút nữa.


Khi xe tới trường đua, bên ngoài trường đua Ricardo Tormo đã sớm đông nghịt người, khán giả mặc đủ loại đồng phục của các đội đua tụ hội lại với nhau, Trần Gia Nhất liếc mắt một cái đã thấy ngay biển vàng rực rỡ thuộc về riêng Thẩm Yến Tây.


Cô lấy từ trong túi ra bộ đồng phục mà Mạnh Tĩnh đã chuẩn bị cho mình, một chiếc áo khoác đen có mũ, cổ tay áo phối màu vàng kim, cũng chính là màu sắc của Thẩm Yến Tây.


Một cô gái đi tới, khoác tay một người đàn ông: “Hello, bạn cũng tới xem Thẩm Yến Tây thi đấu à?”


Trần Gia Nhất gật đầu.


“Mình và chồng mình cũng thế.” Cô gái quan sát bộ đồ trên người cô: “Chiếc áo khoác này của bạn đẹp quá, đặt làm ở nhóm nào vậy?”


Trần Gia Nhất không am hiểu mấy thứ này: “Bạn mình tặng.”


“Chưa thấy ai mặc kiểu này bao giờ nhỉ.” Cô gái tò mò nhưng cũng không hỏi sâu thêm: “Bạn chưa lĩnh túi quà của đội đua đúng không, cái này tặng bạn nè, bọn mình lĩnh hai phần.”


Cô gái đưa chiếc túi giấy trong tay cho Trần Gia Nhất: “Mỗi lần thi đấu đội đua đều chuẩn bị một phần quà nhỏ cho mọi người, lần sau bạn tới sớm chút là lĩnh được thôi.”


“Cảm ơn bạn.”


Trần Gia Nhất mở túi xách ra, bên trong có khăn quàng cổ, khăn giấy in logo của đội đua, còn có cờ vàng, nhãn dán và màu vẽ.


“Có phải bạn không biết dùng không?” Cô gái rõ ràng rất nhiệt tình, lấy cây màu vẽ ra vặn mở: “Để mình vẽ giúp cho, bạn muốn kiểu như thế nào? Con số 16 trên mu bàn tay tụi mình là số của Thẩm Yến Tây đấy.”


“Ừm…” Trần Gia Nhất trầm ngâm, rồi bỗng mỉm cười: “Vẽ chữ cái đầu trong tên Thẩm Yến Tây lên mặt mình đi.”


“Được thôi.”


Cây màu vẽ mềm mại chạm vào gò má, quẹt vài nét thật nhanh.


“Cậu xem thế này được chưa?”


Trần Gia Nhất lấy điện thoại ra soi, ba chữ cái màu vàng kim thanh thoát được vẽ trên gò má phải của cô, ý cười trong mắt cô càng thêm đậm.


“Đẹp lắm, cảm ơn cậu nhé!”


“Không có gì đâu, đã cùng tới cổ vũ cho Thẩm Yến Tây thì đều là chị em cả mà.”


Xung quanh ồn ào náo nhiệt, ai đi ngang qua cũng đều bàn tán về Thẩm Yến Tây.



Bàn về màn trình diễn của anh trong cuộc đua nước rút ngày hôm qua, liệu hôm nay anh có thi đấu xuất sắc hơn không, có thể giành chức vô địch tổng sắp không, liệu có khả năng phá vỡ kỷ lục một vòng đua tại trường đua Ricardo Tormo hay không.


Mỗi một người đều đang kỳ vọng.


Kỳ vọng một kỷ lục mới ra đời, kỳ vọng MotoGP chào đón một vị vua bảo vệ vương miện mới.


Trần Gia Nhất bỗng cảm thấy thật tự hào. Cô mỉm cười, đi thẳng vào khu vực bên trong, chỗ ngồi nằm ở tầng giữa của khán đài chính, chính diện với vạch xuất phát và khúc cua cuối cùng, tầm nhìn cực kỳ tuyệt vời.


Khán giả xung quanh đều là vì Thẩm Yến Tây mà tới, có những cô gái chàng trai trẻ tuổi, có gia đình ba người ấm áp, còn có cả những cặp vợ chồng già tóc bạc trắng.


Trần Gia Nhất vừa ngồi xuống không lâu, trên đường đua đã vang lên tiếng gầm rú của động cơ mô tô, khán đài trong phút chốc bùng nổ những tiếng hò reo nồng nhiệt, chấn động đến mức màng nhĩ Trần Gia Nhất hơi tê dại.


Mọi người điên cuồng vẫy những lá cờ vàng trong tay, hô vang tên Thẩm Yến Tây.


Trần Gia Nhất cũng bị lây lan cảm xúc, đáy mắt cô rạng ngời ý cười, nhìn bóng hình đang đi ra từ đường hầm, gần như là bản năng, cô lớn tiếng hô vang cùng với tất cả mọi người.


“Thẩm Yến Tây!”


Lá cờ vàng trong tay không ngừng được vẫy cao, cứ như thể cô hô to hơn một chút, dùng sức hơn một chút là anh có thể nhìn thấy cô vậy.


Thẩm Yến Tây quả thực có nhìn về phía cô, khoảnh khắc ánh mắt anh hướng tới, khán đài có thể chứa gần mười vạn người bỗng cuộn trào lên một làn sóng vàng rực rỡ.


Trần Gia Nhất đứng giữa biển người đó, nhịp tim như bị tiếng hò reo châm ngòi, đập thình thịch vào lồng ngực. Cô biết đó chẳng qua chỉ là một cái liếc mắt vô tình của anh, không hề tập trung vào bất kỳ một ai cụ thể nào.


Nhưng cô lại cảm thấy dường như họ đã có một khoảnh khắc đối nhìn ngắn ngủi, anh có thể nhìn thấy cô giữa vạn người.


Cả thế giới dường như bỗng nhiên yên tĩnh lại, chỉ còn lại bóng hình cao lớn ấy hòa cùng nhịp tim đập thon thót của cô.


Trần Gia Nhất nhìn Thẩm Yến Tây đi tới vị trí xuất phát số một, cúi người kiểm tra xe. Bộ đồ đua đen vàng phác họa nên đường nét vai lưng rắn rỏi, thanh thoát, mỗi động tác đều tràn đầy sức mạnh.


Anh sắp sửa tiến vào chiến trường của mình.


Xác nhận xe không có vấn đề gì, Thẩm Yến Tây bước lên xe, khoảnh khắc cài khóa mũ bảo hiểm, anh lại một lần nữa nhìn về phía khán đài.


Sóng vàng cuộn trào, Trần Gia Nhất cũng trở thành một đóa sóng trong đó, dù biết anh không nhìn thấy mình, cũng không nghe thấy tiếng mình, nhưng cô vẫn chỉ muốn điên cuồng, điên cuồng hò hét vì anh.


Cho đến khi khản cả giọng.


Trường đua đã vào vị trí, khoảnh khắc đèn hiệu bật sáng, mười mấy chiếc xe đua đồng loạt lao vọt khỏi vạch xuất phát, tiếng động cơ gầm rú ngay lập tức đạt tới đỉnh điểm, vang vọng trên bầu trời Ricardo Tormo.


Nhờ cú xuất phát xuất sắc, Thẩm Yến Tây đã chiếm giữ vị trí dẫn đầu ngay từ khi bắt đầu trận đua, tiếng hò reo của khán giả gần như muốn đuổi theo tốc độ xe của anh, lật tung cả khán đài.


Ánh mắt Trần Gia Nhất khóa chặt vào vệt màu đen vàng kia, không rời nửa tấc.


Trường đua Ricardo Tormo được bố trí ngược chiều kim đồng hồ, toàn bộ hành trình có 9 khúc cua trái và 5 khúc cua phải, yêu cầu cực cao về kỹ thuật và thể lực của tay đua.


Trần Gia Nhất từng thấy Thẩm Yến Tây tập luyện những khúc cua liên tục trong buồng mô phỏng, cô chỉ nhìn thôi đã thấy chóng mặt. Cô biết Thẩm Yến Tây muốn giành chức vô địch tại Ricardo Tormo, muốn chứng minh tại đây rằng mình có thể làm tốt hơn nữa.


Thời gian trận đua trôi qua từng chút một, sau khi qua khúc cua thứ ba, Thẩm Yến Tây bỗng nhiên tăng ga khi vừa ra khỏi cua, ba bốn tay đua bám sát nút phía sau anh, khoảng cách giữa nhóm dẫn đầu và nhóm thứ hai bị kéo dãn rõ rệt.


Con quái thú sắt dưới thân dường như hòa làm một với anh, cắt góc, đè xe, chuyển số, mỗi thao tác của anh đều gọn gàng dứt khoát, chính xác như dữ liệu mô phỏng, vạch nên những đường cong uốn lượn trên đường đua.


Đáy mắt Trần Gia Nhất chợt ươn ướt.


Từ Yokohama tới Valencia, Thẩm Yến Tây đã trải qua chấn thương, phẫu thuật, hồi phục, luyện tập. Cô biết mỗi ngày anh đều phải tiến hành huấn luyện cường độ cao suốt mười mấy tiếng đồng hồ, cũng biết những đêm khuya ngoài ban công, đã mấy lần anh đợi cô ngủ say rồi mới ra ngoài hút thuốc.


Thời gian đó, anh không chỉ chịu đựng nỗi đau về thể xác, mà còn là sự rèn luyện về tinh thần.


Không muốn phụ lòng đam mê của chính mình.


Cũng đang dốc hết sức mình để không phụ sự kỳ vọng của tất cả mọi người.


Anh xứng đáng với chiếc cúp vô địch, xứng đáng để bầu trời Ricardo Tormo tung bay những dải ruy băng vàng vì anh, xứng đáng một lần nữa khắc tên mình lên “ngọn tháp quán quân”.


Ở vòng áp chót, bên cạnh Thẩm Yến Tây chỉ còn lại một mình Dennis. Sau trận đua nước rút ngày hôm qua, điểm tích lũy của hai người trên bảng xếp hạng tổng bây giờ đang bằng nhau, cùng xếp vị trí thứ nhất.


Trường đua vốn náo nhiệt bỗng dần yên tĩnh lại, mọi người đều đang chờ đợi nhà vô địch mùa giải xuất hiện.


Bất chợt, Dennis lại một lần nữa phát động tấn công mãnh liệt, định tìm cơ hội vượt mặt ở khúc cua cuối cùng.


Nhưng Thẩm Yến Tây không cho anh ta bất kỳ cơ hội nào.


Anh phanh sớm, cắt vào khúc cua với một góc độ gần như không tưởng, giữ chặt đường chạy bên trong, khi ra khỏi cua thì đột ngột tăng tốc, con quái thú đen vàng dưới thân như một tia chớp, bỏ xa đối thủ, lao thẳng qua vạch đích.


Lá cờ ca-rô vẫy cao, khoảnh khắc kết quả nhảy lên màn hình lớn, cả trường đua Ricardo Tormo hoàn toàn bùng nổ.


NO1: YanxiShen/16/CHN


Thẩm Yến Tây——


Nhà vô địch giải Valencia Grand Prix!


Nhà vô địch mùa giải MotoGP năm 2023!


Phá kỷ lục thời gian một vòng đua nhanh nhất tại trường đua Ricardo Tormo!


Vạn người hô vang, Trần Gia Nhất nhìn bóng hình đen vàng ấy, lệ nóng tràn mi.


Cô biết, anh nhất định sẽ làm được.


Anh xứng đáng với mọi lời tán thưởng và vinh quang của trường đua này!


Trong tiếng hò reo và tiếng hô vang tựa sơn hô hải khiếu, Thẩm Yến Tây chậm rãi giảm tốc độ, anh đứng dậy, tháo mũ bảo hiểm, dang rộng hai cánh tay.


Trên bầu trời Ricardo Tormo lả tả rơi xuống những dải ruy băng vàng kim, đó là sự kính trọng dành cho nhà vô địch.


Thẩm Yến Tây giơ tay trái lên, hôn lên cổ tay mình.


Ánh mắt anh xuyên qua biển người mênh mông, có một khoảnh khắc, Trần Gia Nhất cảm thấy anh đã nhìn thấy mình.


Anh dường như thực sự đã nhìn thấy cô rồi.


Trần Gia Nhất thấy ánh mắt Thẩm Yến Tây khựng lại một chút, mặc kệ những biển chỉ dẫn bên đường đua hướng dẫn anh đi tới bục nhận giải, anh một lần nữa nổ máy xe, lái thẳng về phía cô.


Trần Gia Nhất vội vàng đứng dậy, trước ngực cô đang đeo thẻ VIP có thể tự do ra vào bất kỳ khu vực nào của trường đua, cô chạy lon ton từ trên khán đài xuống mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.


“Thẩm Yến Tây!”


Cô đứng bên cạnh đường đua, điên cuồng vẫy lá cờ vàng về phía Thẩm Yến Tây, giọng nói đã có chút khàn đi.


Con quái thú sắt đen vàng giữa những tiếng hô vang sục sôi nhiệt huyết, chậm rãi dừng lại trước mặt Trần Gia Nhất. Ánh mắt Thẩm Yến Tây sáng quắc, nhìn cô gái đang xuất hiện trước mắt mình.


Khóe mắt cô hơi đỏ, nụ cười rạng rỡ, trên mặt vẫn còn quẹt những vệt màu vàng kim.


Syx


Tên của anh.


“Thẩm Yến Tây…” Trần Gia Nhất nuốt nước bọt, giọng nói bỗng có chút nghẹn ngào, “Em thấy rồi.”


“Em đã thấy anh thi đấu ngay tại hiện trường rồi.” Đáy mắt cô ngân ngấn lệ: “Thấy anh giành hạng nhất, thấy anh phá kỷ lục.”


Cô vượt vạn dặm xa xôi tìm đến, để chứng kiến vinh quang của anh.


Thẩm Yến Tây nhìn cô chăm chú không rời.


“Trần Nhất Nhất, lại đây.”


Anh đưa tay về phía cô, giọng nói cũng có chút khàn, sâu trong đôi mắt thâm trầm là ánh sáng rực rỡ.


Trần Gia Nhất tiến lên nửa bước nhỏ, gáy bỗng chốc bị giữ chặt.


Sóng vàng cuộn trào, giữa muôn vàn tiếng hô vang và ánh đèn flash, Thẩm Yến Tây cúi đầu, đặt nụ hôn lên làn môi đỏ mềm mại của cô.


Họ hôn nhau nồng cháy giữa biển người cuồng nhiệt.

HOÀN CHÍNH VĂN


Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Story Chương 71: Hoàn chính văn
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...