Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Chương 70
Bên ngoài cửa sổ tuyết vẫn đang rơi nhè nhẹ, những hạt tuyết nhỏ li ti gặp phải làn hơi nước ấm sực từ suối nước nóng phả lên, ngưng tụ thành một lớp sương mù mỏng mảnh.
Trong phòng ngủ, Trần Gia Nhất ngồi bên mép giường ngắm nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay mình.
Viên kim cương hồng tinh khiết được cắt gọt theo hình dáng một đóa hoa hồng, dưới ánh đèn phản chiếu những tia sáng vụn vặt, tựa như những ánh sao bị nghiền nát khảm vào từng đường gân cánh hoa, đẹp đẽ và huyền ảo đến mức có chút không chân thực.
“Thích đến thế cơ à?”
Trần Gia Nhất ngẩng đầu lên, Thẩm Yến Tây đang tựa vào khung cửa, khoanh tay nhìn cô, đáy mắt đong đầy ý cười.
Thích thì đúng là rất thích, cực kỳ thích.
Nhưng phần nhiều hơn lại là sự kinh ngạc.
“Em không ngờ là anh lại cầu hôn em.”
Khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Yến Tây quỳ một chân xuống đất, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng.
Thẩm Yến Tây bước tới, hơi cúi người nhìn vào mắt cô: “Tại sao lại không ngờ? Trần Nhất Nhất của anh tốt như thế, sao lại không xứng đáng có một buổi cầu hôn?”
Thẩm Yến Tây nắm lấy tay cô, đặt lên môi hôn nhẹ.
“Lúc trước anh kiên quyết đòi đi đăng ký kết hôn trước là vì lo em sẽ chạy mất theo người khác. Giờ thì tên em đã nằm trong giấy kết hôn của anh rồi, chúng ta cứ thong thả mà tiến tới thôi.”
“Thong thả thế nào cơ?”
“Kết hôn rồi vẫn có thể cầu hôn, kết hôn rồi vẫn có thể yêu đương. Những việc mà các cặp tình nhân thường làm, việc nào làm rồi thì chúng ta ôn lại, việc nào chưa làm thì chúng ta thử nghiệm.” Thẩm Yến Tây lại giơ tay khẽ véo má cô: “Ở bên Thẩm Yến Tây, ngày nào em cũng sẽ được đón lễ Tình nhân.”
Trần Gia Nhất tin vào câu nói này.
Kể từ lúc quen biết Thẩm Yến Tây, mỗi một nhịp rung động của cô đều có hình bóng anh.
Nhìn bờ môi mềm mại đang mấp máy của người đàn ông, Trần Gia Nhất hơi rướn người, chạm nhẹ lên môi Thẩm Yến Tây một cái.
Vụng về, nhưng cũng thật thẳng thắn.
Một thoáng tĩnh lặng bao trùm.
Ánh mắt giao nhau, Trần Gia Nhất thấy yết hầu của Thẩm Yến Tây khẽ trượt lên xuống dưới lớp da trắng mỏng.
Giây tiếp theo, cổ tay cô bị nắm chặt, cả người bị ấn ngã xuống giường.
“Thẩm…”
“Gọi ông xã đi.”
Dứt lời, Thẩm Yến Tây đã chặn đứng bờ môi cô.
Chiếc đệm giường mềm mại hơi lún xuống, những ngón tay thon dài của Thẩm Yến Tây từng chút một luồn vào kẽ tay cô, ấn chặt tay cô xuống, mười đầu ngón tay đan xen chặt chẽ.
Những ngón tay dài rõ khớp xương của người đàn ông và bàn tay trắng nõn thon nhỏ của cô gái dính sát vào nhau, trong lúc x** n*n áp sát, nụ hôn của họ trở nên nồng cháy, những đường gân xanh trên mu bàn tay Thẩm Yến Tây dần hiện rõ.
“Có muốn cùng anh tập luyện phục hồi không?”
Thẩm Yến Tây hôn nhẹ lên chóp mũi cô, đáy mắt Trần Gia Nhất sóng sánh nước, bờ môi đỏ mềm đã bị m*t đến hơi sưng lên.
“Tập… tập thế nào?”
“Giống như lần trước ấy.” Thẩm Yến Tây cười gian xảo, lại chạm nhẹ lên môi cô một cái: “Để xem lần này cần bao nhiêu thời gian.”
Trần Gia Nhất theo bản năng khép chặt đầu gối muốn từ chối, nhưng Thẩm Yến Tây đã cúi đầu, một lần nữa phủ lên môi cô.
Lần thứ nhất, ba phút rưỡi.
Lần thứ hai, vậy mà ngay cả ba phút cũng không tới.
Người Trần Gia Nhất đã lấm tấm mồ hôi, nằm phục trong lòng Thẩm Yến Tây th* d*c. Đuôi mắt cô ửng hồng, lớp sương nước trong mắt càng đậm hơn.
Cuối cùng không kìm được, nước mắt trào ra.
“Đồ lừa đảo.” Trần Gia Nhất lên tiếng trách móc, giọng nói cũng mềm nhũn, chẳng có chút uy h**p nào. Cô dứt khoát cắn một cái vào vai Thẩm Yến Tây: “Anh vừa mới nói là sẽ không bao giờ để em khóc nữa mà.”
Thẩm Yến Tây khẽ cười, nghiêng đầu hôn lên má cô, hơi thở nóng hổi lướt qua bên tai.
“Đây là những giọt nước mắt hạnh phúc.” Anh thấp giọng nói.
Trần Gia Nhất cắn càng chặt hơn, Thẩm Yến Tây khẽ rít lên một tiếng. Cô buông miệng ra, quả nhiên thấy trên vai anh có hai hàng dấu răng nhỏ xíu.
Thẩm Yến Tây cũng hơi quay đầu nhìn lại, đáy mắt lướt qua ý cười: “Tốt lắm, lát nữa anh cũng sẽ cắn em một cái.”
“Đừng mà.” Trần Gia Nhất theo bản năng từ chối, cô rất sợ đau.
Thẩm Yến Tây bế bổng cô lên: “Bé cưng đã nói rồi, đừng mà chính là thích đấy.”
“…?”
Khi được bế ra sân trong, Trần Gia Nhất siết chặt cổ Thẩm Yến Tây, rụt người lại một chút.
Trên người cô chỉ khoác hờ một chiếc áo choàng tắm, gió lạnh lùa vào mang theo cái buốt giá trống trải.
Đặc biệt là chỗ vừa mới dính chút nước, lạnh đến thấu xương.
Giây tiếp theo, cơ thể cô đã chìm vào làn nước suối nước nóng ấm áp.
Tuyết nhỏ vẫn chưa ngừng, hơi nước bốc lên bao phủ cả hồ suối, những hàng cây xa xa cũng trở nên chập chờn ẩn hiện, chỉ có những dãy núi nơi chân trời là rõ nét với đỉnh núi phủ một lớp tuyết trắng mỏng.
Trần Gia Nhất được Thẩm Yến Tây ôm trong lòng, làn nước ấm áp tràn qua ngực, cô hơi ngẩng đầu, chạm vào đôi mắt đen trắng rõ ràng của Thẩm Yến Tây, còn sâu thẳm hơn cả màn đêm, đang chăm chú dõi theo cô.
Trần Gia Nhất bỗng nhiên thấy tim đập loạn nhịp, cánh tay quàng trên cổ anh theo bản năng siết chặt hơn.
“Vậy anh cắn… cắn nhẹ thôi nhé.”
Thẩm Yến Tây khẽ cười, nắm lấy cổ tay cô, nhấn cánh tay cô chìm vào làn nước suối ấm nóng.
“Ngoan thế cơ à?”
“Để anh xem nên xuống miệng từ chỗ nào thì tốt đây.”
“…”
Trần Gia Nhất dứt khoát nhắm mắt lại, bộ dạng như cá nằm trên thớt.
Một lúc sau, Thẩm Yến Tây lại giữ chặt gáy cô, môi cô vô tình chạm phải yết hầu của anh.
“Bé cưng cắn trước đi.”
“Có thể cắn mạnh một chút.”
Những phiến đá bên hồ được nước suối ngâm đến ấm áp, áo choàng tắm vắt lên đó, từng chút một làm tan chảy lớp tuyết vốn đã tích tụ trên đá.
Suối nước nóng bốc hơi sương nghi ngút, sương mù mờ ảo phủ qua ngực Trần Gia Nhất, cô bám vào vai Thẩm Yến Tây, đáy mắt đen láy ướt rượt long lanh.
Giữa làn sương khói mờ nhân ảnh, hồ nước ấm áp khẽ dập dềnh lan tỏa.
Từng đợt rồi lại từng đợt.
Ngày hôm sau, trời vừa hửng sáng Thẩm Yến Tây đã tỉnh.
Trần Gia Nhất mãi hơn ba giờ sáng mới được ngủ, lúc này hơi thở đều đặn, rõ ràng là đang ngủ rất say. Cô là một cô gái rất tự giác, hiếm khi ngủ nướng, trong ngày đầu tiên của năm mới, Thẩm Yến Tây không nỡ đánh thức cô.
Nhưng bản thân Thẩm Yến Tây thì chẳng thấy buồn ngủ chút nào.
Đặc biệt là lúc sáng sớm thế này, nghe tiếng thở nhè nhẹ của Trần Gia Nhất, yết hầu anh khẽ trượt.
Cơ thể rất c*ng tr**ng.
Một lát sau, Thẩm Yến Tây nhẹ nhàng vén chăn xuống giường.
Trên tấm lưng săn chắc của anh có vài vết cào đỏ tươi, dấu răng trên vai cũng đậm màu hơn tối qua.
Khoác vào chiếc áo choàng tắm, Thẩm Yến Tây nhẹ bước ra khỏi phòng.
Giờ này, cả sơn trang vẫn chìm trong bầu không khí tĩnh mịch, trên đường không có mấy người. Lúc xây dựng sơn trang, cả vườn phía Nam và phía Bắc đều được dẫn suối nước nóng vào, nhưng bể bơi thì chỉ xây có một cái.
Bể bơi sáng sớm không có ai, Thẩm Yến Tây thay đồ trong phòng thay đồ, sau khi khởi động đơn giản liền xuống nước bơi ba nghìn mét.
Sức lực bị tiêu hao nhanh chóng, cả người anh mới dần bình tĩnh lại, không còn cảm thấy nóng nảy như lúc nãy.
Bơi lại gần bờ, Thẩm Yến Tây lên nghỉ ngơi, vừa vuốt mái tóc ướt sũng đã thấy có người đi vào. Anh lấy chiếc áo choàng tắm trên ghế khoác lên, rồi thắt chặt dây đai quanh hông.
Đối phương lững thững đi tới, nhìn anh chằm chằm một hồi lâu mới như cuối cùng cũng xác định được: “Đúng là anh rồi.”
“Tôi hơi cận thị, cứ ngỡ là nhận nhầm người.”
Thẩm Yến Tây gật đầu nhẹ, là cô gái hôm qua anh gặp trên đường lúc chiều tối, người đang định đi đến Nghi Lan Viên.
“Anh đi bơi sớm thế à?”
“Ừ, sợ làm phiền vợ tôi ngủ.”
“À, ra vậy.” Cô gái gật đầu: “Tôi vừa mới học bơi, muốn tranh thủ lúc không có ai qua đây thử xem sao.”
“Ở đây có nhân viên cứu hộ trực 24/24.”
“?”
“Bên này là bể bơi thi đấu.” Thẩm Yến Tây chỉ sang phía đối diện.
“Hả? Lại nhầm rồi sao.”
“Cảm ơn anh nhé.” Cô gái mỉm cười: “Vậy tôi sang bên kia thử, không làm phiền anh nữa.”
Thẩm Yến Tây gật đầu.
Ở một góc mà cả hai đều không chú ý đến, có ánh đèn flash lóe lên.
Lại bơi thêm ba nghìn mét nữa, tiêu hao hết sạch cái nóng hừng hực lúc sáng sớm dù chỉ là tạm thời, Thẩm Yến Tây mới quay trở về căn nhà suối nước nóng.
Trần Gia Nhất vẫn đang ngủ, không có dấu hiệu gì là sắp tỉnh, tối qua đúng là đã hành hạ cô quá lâu, hèn gì cô lại mệt như thế.
Thẩm Yến Tây tự kiểm điểm mình một lát, rồi vén chăn nằm xuống lần nữa.
Ngày đầu tiên của năm mới, anh muốn khi Trần Gia Nhất mở mắt ra, người đầu tiên cô nhìn thấy chính là anh.
Gần đến buổi trưa, Trần Gia Nhất mới thong thả tỉnh lại. Đập vào mắt là một gương mặt nghiêng với đường nét rõ ràng, hàng mi dài của Thẩm Yến Tây khép lại, trông như vẫn chưa tỉnh.
Trần Gia Nhất lúc này đã ngủ đủ giấc, cả người sảng khoái, cô lặng lẽ ngắm nhìn Thẩm Yến Tây một lát rồi đưa tay ra, dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào lông mi của anh.
Rõ ràng là đàn ông mà lông mi lại dài thế không biết.
Đầu ngón tay từng chút một trượt xuống theo sống mũi cao thẳng, chạm đến chóp mũi, rồi lại chạm vào bờ môi mềm mại của anh.
Qua một đêm dài, dưới cằm anh đã lún phún những sợi râu xanh nhạt, không sâu nhưng rất cứng.
Tối qua cứ đâm vào làm cô thấy nhột.
Ngón tay tiếp tục đi xuống, vừa định chạm vào yết hầu đang lồi ra thì lại nhớ đến những lời Thẩm Yến Tây nói tối qua.
Rõ ràng là anh bắt cô cắn.
Cô thực sự cắn rồi thì phản ứng của anh lại lớn đến thế.
Trần Gia Nhất rút ra kinh nghiệm, chỗ này là khu vực cấm.
Không được tùy tiện chạm vào.
Dừng lại một lát, cô vừa định rụt tay về thì ngón tay bỗng bị nắm chặt lấy.
“Sao lại không sờ nữa?”
“?”
Thẩm Yến Tây mở mắt ra, đáy mắt trong veo, chẳng có chút dáng vẻ nào là vừa mới tỉnh. Anh nắm lấy tay cô, ấn lên ngực mình.
Dưới lòng bàn tay là khối cơ ngực hơi cứng, Trần Gia Nhất muốn rụt lại nhưng bị Thẩm Yến Tây ấn chặt hơn.
“Anh tỉnh từ lúc nào thế?”
“Từ lúc em đang lén lút định mưu đồ bất chính với anh đấy.”
“?”
“Sờ rõ chưa?” Đáy mắt Thẩm Yến Tây đầy ý cười: “Có cần anh giúp em sờ rõ hơn chút nữa không?”
Trần Gia Nhất chưa kịp phản ứng thì đã bị anh nắm tay tiếp tục kéo xuống dưới.
Chạm vào nơi nóng bỏng ấy, lòng bàn tay cô như bị thiêu đốt.
Thẩm Yến Tây lật người ép cô dưới thân, cúi đầu hôn xuống.
Ngày mai còn phải đi học nên buổi chiều cả nhóm lục tục lái xe quay về.
Tạ Gia Nhượng lần này không về cùng họ, nghe nói tối qua cậu ta ngồi trên trực thăng tuần tra khắp Tây Sơn mấy vòng, giờ này mới vừa ngủ dậy.
Xe đổi sang Thẩm Yến Tây lái, Trần Gia Nhất ngồi ở ghế phụ.
Hoàng Tranh Tử ở hàng ghế sau than vãn: “Sao kỳ nghỉ lại ngắn thế không biết. Cảm giác còn chưa chơi đủ mà đã lại phải đi học rồi.”
“Đi học thì thôi đi, còn phải thi cuối kỳ nữa chứ.”
Hứa Hiểu Ninh cũng uể oải không kém: “Nhớ cái giường của mình quá.”
Trần Gia Nhất ngáp một cái, mệt mỏi tựa vào lưng ghế, cô tỉnh dậy lúc mười một giờ rưỡi trưa, mãi đến một giờ mới xuống được giường.
Đó là do Thẩm Yến Tây sợ cô đói bụng nên mới tốt bụng tha cho cô đấy.
Trần Gia Nhất quay sang nhìn Thẩm Yến Tây đang lái xe bên cạnh: “Anh không buồn ngủ sao?”
“Không buồn ngủ.”
Chẳng những không buồn ngủ, sau khi được thỏa mãn, tinh thần anh lại càng sung mãn hơn, nếu điều kiện cho phép, Thẩm Yến Tây cảm thấy giờ mình có thể trực tiếp chạy hai ba mươi vòng trên đường đua.
“Em ngủ một lát đi, đến nơi anh gọi.”
“Vâng.”
Kỳ nghỉ lễ ngắn ngủi kết thúc, Kinh Bắc buổi chiều tối lại tắc đường đến mức nước chảy không lọt, sau khi thả Hoàng Tranh Tử và Hứa Hiểu Ninh ở cổng trường, Thẩm Yến Tây chở Trần Gia Nhất về căn hộ.
Biết hai người sắp về, dì giúp việc đã chuẩn bị bữa tối từ sớm, Thẩm Yến Tây tặng dì một phong bao lì xì năm mới, lúc quay lại liền thấy Trần Gia Nhất đang hí hoáy với chiếc máy tính bảng.
“Sao thế em?”
“Tranh Tử bảo lát nữa có idol cô ấy thích livestream, bảo em vào giúp cô ấy rút thăm trúng thưởng.”
Trần Gia Nhất đặt máy tính bảng lên bàn ăn, định bụng lát nữa vừa ăn vừa canh giờ rút thưởng.
Chủ phòng livestream là một cô gái xinh xắn, người gốc Kinh Bắc, là một blogger về ẩm thực và du lịch.
Trần Gia Nhất bình thường rất ít khi xem livestream, lúc này nhìn số lượng người không ngừng tăng lên trong phòng: “Hèn gì phải tranh nhau, đã có tám vạn người xem trực tuyến rồi.”
Thẩm Yến Tây liếc nhìn một cái, rõ ràng là không mấy hứng thú.
“Blogger này trông cũng khá xinh, là kiểu mà rất nhiều cô gái sẽ thích.”
Thẩm Yến Tây lại liếc mắt nhìn sang: “Bình thường.”
“Thế này mà anh bảo là bình thường á?”
“Không đẹp bằng em.”
“…”
Khu vực bình luận phía dưới dần trở nên náo nhiệt.
[Hóng trai đẹp]
[Hóng hóng hóng]
[Đến ủng hộ nam thần của khoa chúng ta nào]
……
Trần Gia Nhất còn đang thắc mắc thì cô chủ phòng bỗng nhiên vỗ tay: “A, cuối cùng thì, hoan nghênh vị khách mời mới trong phòng livestream của tôi tối nay.”
“Mọi người chú ý nhé, chúng ta sắp bắt đầu rút thưởng rồi đây.”
Trong ống kính bỗng nhiên xuất hiện một chàng trai, nhìn thấy người trên màn hình, sắc mặt Thẩm Yến Tây lạnh hẳn xuống.
Trần Gia Nhất cũng sững sờ.
Cô vạn lần không ngờ Thịnh Tuân lại đến phòng livestream này làm khách mời.
Cô chủ phòng và Thịnh Tuân đã bắt đầu trò chuyện tương tác, Trần Gia Nhất ngước mắt nhìn Thẩm Yến Tây: “Em phải canh rút thưởng cho Tranh Tử, cô ấy bảo sắp bắt đầu rồi.”
Thẩm Yến Tây: “…”
Trần Gia Nhất mỉm cười, gắp một con tôm lớn đặt vào đĩa của Thẩm Yến Tây: “Rút thưởng xong là em thoát ra ngay.”
Thẩm Yến Tây nhướng mày: “Một con tôm mà muốn anh thỏa hiệp sao?”
“Vậy anh còn muốn ăn gì nữa?”
“Bánh bao kim sa.”
“?”
Trong phòng livestream, cô chủ phòng vẫn đang trò chuyện với Thịnh Tuân về những tâm nguyện và mong ước trong năm mới.
Thịnh Tuân: “Hy vọng năm mới những chuyện vui sẽ nhiều hơn một chút, những chuyện nuối tiếc ít đi một chút, cũng hy vọng bản thân có thể dũng cảm hơn một chút.”
“Oa, được đấy được đấy.” Cô chủ phòng vỗ tay phụ họa: “Nghe cậu nói vậy, lẽ nào trong năm vừa qua có chuyện gì khiến cậu nuối tiếc sao?”
Thịnh Tuân mỉm cười trước ống kính.
“Có muốn dũng cảm một chút không, ngay ngày đầu tiên của năm mới, tại phòng livestream của chúng tôi, hãy bù đắp lại điều nuối tiếc đó đi.” Cô chủ phòng nháy mắt: “Không biết có tiện không?”
Thịnh Tuân hơi khựng lại: “Cũng không có gì không tiện cả.”
“Trước đây tôi có tham gia biểu diễn ở trường, đã tập luyện tiết mục với một bạn gái rất lâu, tiếc là sau đó tôi bị cảm nên không thể cùng cô ấy đứng trên sân khấu.”
Cô chủ phòng gật đầu, miệng làm biểu cảm “oa” đầy cường điệu, đáy mắt hiện lên vẻ tò mò hóng hớt: “Nghe có vẻ như cô bạn này hơi bị đặc biệt đấy nhỉ.”
Thịnh Tuân gật đầu: “Đúng, rất đặc biệt, tôi rất thích cô ấy.”
Cạch…
Chiếc máy tính bảng bị Thẩm Yến Tây úp xuống bàn.
Trần Gia Nhất chớp chớp mắt.
Cô hoàn toàn không ngờ Thịnh Tuân lại dám nói ra những lời như vậy ngay trong một buổi livestream trước mặt gần mười vạn người.
Chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Thẩm Yến Tây, Trần Gia Nhất chậm rãi vươn mũi chân chạm vào đôi dép đi trong nhà của anh dưới gầm bàn.
“Anh giận à?”
Thẩm Yến Tây hít sâu một hơi: “Không sao, anh không giận em.”
“Vâng.” Trần Gia Nhất chọc chọc vào bát cơm: “Anh thấy anh ấy có đẹp trai không?”
Thẩm Yến Tây mím môi, sắc mặt càng khó coi hơn.
“Rất nhiều bạn nữ trong trường đều thấy cậu ấy đẹp trai, bảo cậu ấy vừa học giỏi vừa ngoan, gia cảnh lại tốt, còn có người đem anh ra so sánh với cậu ấy nữa.”
“Trần Nhất Nhất.” Thẩm Yến Tây đột nhiên lên tiếng: “Em muốn nói gì?”
“Em muốn nói là.” Trần Gia Nhất cắn môi, nhìn thẳng vào chàng trai đối diện: “Những lời anh ấy vừa nói, em đều nghe thấy cả rồi.”
“Nhưng mà, chẳng có cảm giác gì cả.”
Ngừng một chút, vì sợ mình diễn đạt quá hàm súc, cô lại dịu dàng bổ sung: “Nhưng hôm ở buổi tụ tập của câu lạc bộ Cổ Vận, anh xuất hiện phía sau em, chỉ cần nghe thấy tiếng anh thôi là em đã thấy hồi hộp đến muốn chết rồi.”
Vẻ lạnh lẽo u ám trong đáy mắt Thẩm Yến Tây tan vỡ, như băng tuyết đầu xuân, dần dần tan chảy trong giọng nói ấm áp của Trần Gia Nhất.
Chạm vào đôi mắt đen láy trong veo của cô, Thẩm Yến Tây từ từ nở nụ cười: “Học ở đâu ra cái thói dỗ dành người ta khéo thế này không biết.”
Giọng anh trầm ấm, rõ ràng là hết giận rồi.
“Vậy… dỗ dành xong chưa anh?” Trần Gia Nhất hỏi.
“Chưa.”
“…?”
Thẩm Yến Tây nhìn cô chằm chằm: “Tối nay dỗ tiếp.”
“Dỗ… trên… giường.”
Trần Gia Nhất: “…”
Cô chủ phòng này chuyên về ẩm thực và vui chơi quanh khu vực Kinh Bắc, lượng fan sinh viên rất đông, tối nay có rất nhiều sinh viên Đại học Kinh Bắc vào xem livestream, những lời này của Thịnh Tuân chẳng bao lâu sau đã được đưa lên diễn đàn của trường.
#Tại phòng livestream có mười vạn người xem trực tuyến, SX đã tỏ tình với CJY!!!#
Bài đăng bùng nổ trong vòng một nốt nhạc. Việc Thịnh Tuân tham gia tiết mục chào tân sinh viên của câu lạc bộ Cổ Vận không phải là bí mật, rất nhiều người ở Kinh Bắc đều biết, chỉ cần tìm hiểu một chút là có thể hỏi ra tên của Trần Gia Nhất.
Đầu năm mới, việc Thịnh Tuân tỏ tình với Trần Gia Nhất đã trở thành chủ đề hot nhất toàn Đại học Kinh Bắc.
[Trời ạ, tỏ tình trước mặt mười vạn người luôn!]
[Nói thì hàm súc thật đấy nhưng chẳng cần đoán cũng biết là ai, đáp án rành rành ra đó rồi]
[CJY: Cậu cứ đọc luôn số căn cước của tôi đi cho rồi [mỉm cười]]
[Hóng một câu trả lời từ nữ thần]
[Chứng kiến tình yêu [ngoan ngoãn]]
[Tuy nhiên, không lo bạn nữ sẽ thấy khó xử sao, có chút giả tạo đấy]
……
Trần Gia Nhất không hề biết gì về tất cả những chuyện này. Khi tin tức đang lan truyền chóng mặt trên mạng, cô đang bị Thẩm Yến Tây ôm eo, nghiêm túc dỗ dành anh hết lần này đến lần khác.
Ngày hôm sau, Thẩm Yến Tây bị đánh thức bởi tiếng chuông cửa dồn dập.
Trần Gia Nhất rúc trong lòng anh lầm bầm, không muốn mở mắt. Thẩm Yến Tây mở điện thoại xem thử, mới có sáu giờ rưỡi.
Điện thoại của anh trước đó bị tắt nguồn, giờ thì vô số tin nhắn mới nhảy ra liên hồi. Thẩm Yến Tây ngồi dậy, vừa mặc quần áo vừa ra mở cửa.
Cửa mở ra, A Việt với quầng thâm mắt đậm nét đứng ngoài cửa: “Anh… Anh Yến, anh mau xem điện thoại đi.”
“Ảnh của anh với chị dâu… không phải, ảnh của anh với một cô gái khác bị đăng lên mạng rồi.”
Thẩm Yến Tây quay lại phòng lấy điện thoại, rồi khẽ khép cửa phòng lại.
Mở Weibo lên, từ khóa #Bạn gái Thẩm Yến Tây# đang chễm chệ ngay vị trí đầu bảng tìm kiếm.
Người tung tin đăng một bộ ảnh chín tấm, chia làm ba phần.
Một phần là trên bậc thang đá ở sơn trang, anh và một cô gái đang đứng bên lề đường, góc chụp của kẻ quay lén rất hiểm hóc, nhìn từ trong ống kính cứ như hai người đang dán chặt vào nhau.
Một nhóm là ở bể bơi vắng vẻ, anh giơ tay chỉ sang phía đối diện, cô gái mỉm cười.
Nhóm thứ ba là ảnh chụp màn hình vòng bạn bè của cô gái trong ảnh, có ảnh riêng tư của cô ấy và cả trạng thái đăng hôm giao thừa hôm qua.
Được xem một màn pháo hoa tuyệt đẹp ở suối nước nóng.
Năm mới, tôi đến đây [pháo hoa][pháo hoa][pháo hoa]
[Trời ơi, bằng chứng rành rành rồi, hóng một cái thông báo chính thức]
[Bạn tôi làm ở công ty tổ chức sự kiện, công tử họ Thẩm tối qua đúng là có tổ chức một màn bắn pháo hoa ở ngoại ô Kinh Bắc, chi phí lên đến bảy chữ số]
[Nhà trai không phải luôn bảo có bạn gái ngoài ngành sao, có phải là cô nàng này không? [tò mò]]
[Rõ ràng là ở bể bơi, sao lại mặc kín cổng cao tường thế kia? Coi thường người xem quá đấy [phẫn nộ]]
[Cô gái này cũng ở Kinh Bắc, là hoa khôi của khoa Tiếng Anh đấy]
……
Tin tức trên mạng xôn xao không ngớt, không chỉ trên diễn đàn Kinh Bắc mà ngay cả tiêu đề buổi sáng của các trang mạng lớn cũng bị chiếm đóng.
A Việt xem đến da đầu tê dại: “Tính sao đây anh Yến, bảo họ gỡ xuống hay là đính chính?”
Thẩm Yến Tây im lặng một hồi lâu mới ngước mắt lên: “Để tôi nghĩ xem.”
Trong phòng ngủ, Trần Gia Nhất đã tỉnh nhưng vẫn hơi lười dậy, cô nấn ná một hồi lâu mới mặc quần áo vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Từ phòng ngủ bước ra, thấy A Việt đang ngồi trên ghế sofa, Trần Gia Nhất vẫn còn hơi ngơ ngác.
A Việt vội vàng đứng dậy: “Chị… Chị dâu, chào buổi sáng.”
“Cậu đến sớm thế này, là đội đua có chuyện gì sao?”
“Dạ không.” A Việt vội vàng lắc đầu, rồi nhìn về phía Thẩm Yến Tây: “Anh Yến, hay là em về trước, anh nghĩ kỹ rồi bảo em, em sẽ liên hệ bên truyền thông.”
Sau khi A Việt đi, Trần Gia Nhất mới đi tới ngồi xuống cạnh Thẩm Yến Tây: “Có chuyện gì thế anh? A Việt bảo phải liên hệ bên truyền thông.”
“Một chút hiểu lầm, anh đang nghĩ cách xử lý.”
Thẩm Yến Tây đưa điện thoại cho Trần Gia Nhất, nhìn thấy cô gái trong ảnh, Trần Gia Nhất nhíu mày: “Cảm thấy hơi quen mắt.”
“Ừ, cũng là người ở Kinh Bắc.”
“Chu Kiều, khoa Tiếng Anh, đúng không anh?”
“Anh cũng không rõ tên là gì.” Thẩm Yến Tây nắn ngón tay Trần Gia Nhất: “Em thấy thế nào? Nên xử lý thế nào thì tốt?”
Nếu là trước đây, Thẩm Yến Tây sẽ chẳng thèm đếm xỉa đến mấy cái tin đồn nhảm này, nhưng giờ đã có Trần Gia Nhất.
Trần Gia Nhất muốn xử lý thế nào thì anh sẽ xử lý thế ấy.
Trần Gia Nhất còn nghĩ đến chuyện của Thịnh Tuân hôm qua.
Trầm ngâm giây lát, cô mới nghiêm túc lên tiếng: “Em sẽ liên lạc với Chu Kiều, chuyện này chắc cũng ảnh hưởng lớn đến cậu ấy, cứ nghe ý kiến của cậu ấy trước đã.”
“Được.”
Trên đường đến trường, Trần Gia Nhất nhận được điện thoại của Chu Kiều. Trong điện thoại, Chu Kiều bảo mình đã bị làm phiền suốt cả buổi sáng, cô ấy rất sẵn lòng phối hợp đính chính.
“Tôi nói với Thẩm Yến Tây tổng cộng chưa đến mười câu, trên mạng thêu dệt ly kỳ quá, giờ tôi mới biết thế nào là nhìn hình đoán chữ đấy.” Chu Kiều than phiền với Trần Gia Nhất một hồi, rồi bỗng khựng lại: “Mà sao lại là cậu liên lạc với tôi nhỉ?”
Trần Gia Nhất mỉm cười: “Vậy để tôi chuyển lời của cậu tới Thẩm Yến Tây trước, còn lý do tại sao thì lát nữa chắc cậu sẽ biết thôi.”
“À, ừ, được thôi. Vậy phiền phía Thẩm Yến Tây cũng nhanh chóng đính chính giúp nhé.”
“Được.”
Gác máy, Trần Gia Nhất nhìn chàng trai bên cạnh: “Anh cũng nghe thấy rồi đấy, nghĩ ra đối sách chưa?”
Thẩm Yến Tây nắn ngón tay cô, nhìn cô chằm chằm một hồi lâu: “Vậy anh có thể đòi cho mình một danh phận không?”
“Dạ?”
Một lát sau, trên môi Trần Gia Nhất từ từ nở nụ cười: “Anh muốn danh phận gì? Tên anh chẳng phải đã nằm trong giấy kết hôn của em rồi sao?”
Cô học theo lời anh nói tối qua.
Nhưng Thẩm Yến Tây lại trả lời rất nghiêm túc.
“Một danh phận công khai.”
“Một danh phận được tất cả mọi người biết đến.”
“Một danh phận có thể để anh mang ra khoe khoang khắp nơi.”
Trần Gia Nhất: “…”
“Cho không?” Thẩm Yến Tây hỏi.
Trần Gia Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ xe, khóe môi cong cong, hồi lâu sau mới gật đầu.
“Vâng.”
Ngày thứ hai của năm mới, chín giờ sáng.
Trang cá nhân chính thức của đội đua mà Thẩm Yến Tây tham gia đã đăng một bản tin đính chính, phủ nhận hoàn toàn các thông tin lan truyền trên mạng, đồng thời yêu cầu “người tung tin” lộ ảnh phải xóa ảnh và công khai xin lỗi, đồng thời kêu gọi mọi người bảo vệ thông tin cá nhân của cô gái vô tội trong ảnh, đừng tiếp tục chia sẻ tán phát nữa.
[Tôi biết ngay chắc chắn không phải là một đôi mà, nhìn chẳng có dáng vẻ gì là đang yêu đương cả]
[Kẻ tiết lộ vòng bạn bè của bạn nữ kia đáng chết [phẫn nộ]]
[Vậy tóm lại là có bạn gái hay không?]
[Thẩm Yến Tây là tay đua, khuyên mọi người nên quan tâm đến các trận đấu nhiều hơn, ít soi mói đời tư đi]
[Vậy là vẫn độc thân à?]
……
Ba phút sau, tài khoản vốn quanh năm mọc cỏ của Thẩm Yến Tây đột nhiên cập nhật trạng thái mới.
[Đã kết hôn, miễn làm phiền]
[Phiền bạn học Trần cũng đính chính giúp @Trần+1]
Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Story
Chương 70
10.0/10 từ 10 lượt.
