Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Chương 58
Về đến căn hộ, Trần Gia Nhất không kìm được mà mở ngay món quà Ivy gửi tặng.
Trong chiếc hộp dài đầu tiên là một đôi bốt Martin màu đen, chất da mịn màng, cổ bốt cứng cáp, dáng đứng thẳng tắp, bên cạnh còn đính thêm những chiếc đinh tán kim loại làm điểm nhấn.
Chiếc hộp thứ hai gồm ba món đồ: một chiếc áo khoác biker phối hai màu đen trắng, một chiếc quần soóc nóng bỏng và một chiếc áo hai dây nhỏ xinh màu xanh quân đội đầy gợi cảm.
Đây là phong cách mà Trần Gia Nhất chưa từng thử qua, nó hoàn toàn trái ngược với những gì cô được giáo dục từ nhỏ. Vừa ngầu lại vừa quyến rũ, món quà khiến lòng cô ngứa ngáy, không khỏi nôn nóng muốn thử ngay.
Trần Gia Nhất chụp một tấm ảnh rồi gửi tin nhắn cho Ivy.
[Em thích lắm]
[Ngầu xỉu luôn [Đeo kính râm]]
Ivy: [Tất nhiên rồi [Đeo kính râm]]
Ivy: [Đợi thời tiết ấm lên một chút, chúng ta cùng đi phượt ngoài trời nhé, em mặc bộ này chắc chắn sẽ làm nổ tung cả phố cho xem]
Trần Gia Nhất cong mắt cười, vậy là cô đã có người bạn phượt đầu tiên rồi.
“Đang xem gì mà cười vui thế?” Thẩm Yến Tây thay đồ xong bước ra, vừa gửi đi dòng tin nhắn đã soạn cho Phương Minh.
“Ivy tặng em mấy bộ đồ đẹp lắm, còn hẹn em mùa xuân đi chơi nữa.” Trần Gia Nhất tiến lại gần, giúp Thẩm Yến Tây cài lại khuy áo ở cổ, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
“Thẩm Yến Tây, đây là người bạn phượt đầu tiên của em đấy.”
“Đầu tiên sao?” Thẩm Yến Tây khẽ nhướn mày: “Thế còn anh? Anh không được tính là bạn phượt của em à?”
“…”
Nhìn lướt qua vai Trần Gia Nhất, Thẩm Yến Tây thấy mấy bộ đồ trong hộp quà, đôi lông mày khẽ chau lại.
“Em gọi cái này là đẹp à?”
“Không đẹp sao?” Trần Gia Nhất bước tới, cầm chiếc áo hai dây màu xanh quân đội lên ướm thử trước người: “Em thấy rất đẹp mà, trông rất ngầu nữa.”
Thẩm Yến Tây liếc nhìn hai món đồ còn lại trong hộp, trong đầu đã tự động phác họa ra dáng vẻ của Trần Gia Nhất khi khoác chúng lên người.
Tất nhiên là đẹp, và cũng không chỉ đơn giản là ngầu.
Cô vốn có vòng eo thon và đôi chân dài, vóc dáng thanh thoát, mặc những bộ đồ mang hơi hướng mạnh mẽ này cũng rất hợp. Giống như khi cô mặc đồ đua xe vậy, luôn có một vẻ đẹp hiên ngang và đầy kinh diễm.
Nhưng mà, cái quần này có phải là hơi ngắn quá rồi không?
Chiếc áo hai dây trông cũng bé xíu. Chẳng lẽ đây là size quần áo trẻ em sao?
Thẩm Yến Tây đã có thể tưởng tượng ra lúc đó sẽ có bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào cô. Những cái nhìn chằm chằm không chút che đậy, dính chặt lấy vòng eo thon nhỏ và đôi chân dài thẳng tắp của cô, khiến anh vừa nghĩ đến đã thấy bực bội trong lòng.
“Anh sao thế?”
Trần Gia Nhất quay người, xếp gọn chiếc áo nhỏ vào lại trong hộp. Thẩm Yến Tây tiến lên, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, thì thầm bên tai: “Anh không muốn em mặc như thế này ra ngoài.”
“?”
“Đẹp quá, bọn họ sẽ cứ nhìn chằm chằm vào em mất.”
“…” Trần Gia Nhất bị những lời anh mô tả làm cho nóng bừng cả tai: “Ai cũng có việc của mình mà, họ sẽ không nhìn em mãi đâu.”
“Có đấy, vì em quá đẹp.”
“…”
“Không phải nói là sẽ tặng em quần áo tử tế sao,” Thẩm Yến Tây lại liếc nhìn chiếc quần soóc ngắn cũn trong hộp: “Cái này thì tử tế chỗ nào chứ.”
Trần Gia Nhất muốn bật cười, đuôi mắt cong lên: “Quần áo rất tử tế, chỉ có anh là không bình thường thôi.”
Thẩm Yến Tây khẽ ừ một tiếng, đường đường chính chính thừa nhận.
“Lát nữa em mặc cho anh xem.”
“…”
–
Rạng sáng, trang chủ FIM liên tiếp đăng tải ba thông báo.
Tin thứ nhất là bản báo cáo điều tra từ tổ công tác đặc biệt của FIM. Sau khi xác minh, tay đua Cernos Sand (số 37) trong chặng đua nước rút tại San Marino đã có những hành vi vi phạm như cắt cua để trục lợi, phớt lờ tín hiệu cờ xanh không nhường đường, dẫn đến chấn thương cho tay đua Thẩm Yến Tây (số 16).
Tin thứ hai, chặng đua nước rút San Marino sẽ được tổ chức đua lại vào lúc 10 giờ sáng ngày 23 tháng 12 (giờ địa phương).
Tin thứ ba, tay đua Cernos Sand (số 37) do vi phạm các quy tắc thi đấu liên quan của FIM, chính thức bị đình chỉ thi đấu 24 tháng.
Tin tức vừa đưa ra đã gây nên một làn sóng chấn động trong giới. Mặc dù tại chặng Red Bull Ring, Cernos đã bị Thẩm Yến Tây chèn ép văng ra khỏi nhóm cạnh tranh chức vô địch, nhưng tin tức này vẫn khiến mọi người vô cùng hả dạ.
Hồi đó, sau khi kết thúc chặng San Marino, vì màn trình diễn không tốt nên Thẩm Yến Tây đã tụt khỏi vị trí dẫn đầu bảng xếp hạng. Dư luận khi ấy không ngừng chỉ trích anh vì mải mê hẹn hò với người mẫu mà buông thả quá độ, mỉa mai anh thiếu tinh thần chuyên nghiệp, sỉ nhục thể thao cạnh tranh.
Giờ đây tin tức chính thức được công bố, coi như đã trực tiếp lấy lại danh dự cho Thẩm Yến Tây.
Khu vực bình luận dưới bài đăng của đội đua đã hoàn toàn tê liệt.
[Mấy đứa hồi đó chửi Thẩm Yến Tây đâu hết rồi, mau cút ra đây xin lỗi cho bố!]
[Bố của chúng mày nén đau thi đấu thì vẫn cứ là bố của chúng mày thôi!!!]
[Xót xa quá [Khóc lớn]]
[Tại sao lúc đó đội đua không đưa ra thông báo? Đưa ra cái chứng nhận điều trị chấn thương khó lắm à? Cứ thế trơ mắt nhìn anh ấy bị mắng chửi sao?! [Phẫn nộ][Phẫn nộ][Phẫn nộ]]
[Lầu trên chắc chưa trải qua vụ năm 21 rồi, lúc đó mà đưa chứng nhận điều trị ra thì lại bị bảo là bán thảm thôi.]
[Năm 21 đã xảy ra chuyện gì thế?]
……
Trong phòng rất ấm áp, Trần Gia Nhất lười biếng vùi mình trong chăn, lướt xem tin tức trên điện thoại. Cánh tay cô hơi gập lại, chiếc chăn mỏng đắp hờ trên lưng, để lộ làn da trắng nõn rải rác những vết hồng nhạt, minh chứng cho những chuyện vừa xảy ra.
Nghĩ đến việc ngày mai cô còn có tiết học, Thẩm Yến Tây chỉ làm một lần.
Nhưng dù chỉ một lần ấy thôi cũng đã giày vò đến tận rạng sáng.
Trần Gia Nhất nhìn những bình luận, đôi mày nhíu chặt.
Năm 21… đã xảy ra chuyện gì?
Năm 21 cũng chính là năm cô và Thẩm Yến Tây quen nhau.
Khoảng thời gian họ ở bên nhau, thành tích thi đấu của anh rất tốt. Trần Gia Nhất cố gắng nhớ lại, trong ký ức của cô không hề có sóng gió dư luận nào cả.
Sau đó… sau khi họ chia tay, cô đã cố ý chặn mọi tin tức về anh.
Trần Gia Nhất nhíu mày, tìm kiếm những sự việc liên quan đến Thẩm Yến Tây vào năm 21 trên mạng. Trang web chuyển hướng, cô ngẩn người nhìn những tiêu đề gây sốc hiện lên trên màn hình.
Ngã xuống khỏi đài thần, thiên tài đua xe Thẩm Yến Tây lỡ hẹn với chức vô địch thế giới MotoGP.
Thẩm Yến Tây có kết quả kiểm tra doping dương tính trước trận đấu, buộc phải đình chỉ thi đấu.
Sử dụng chất k*ch th*ch! Thẩm Yến Tây có nguy cơ bị cấm thi đấu 36 tháng.
……
Tin tức tiêu cực tràn lan, Trần Gia Nhất nhìn những con chữ xa lạ ấy, dây thần kinh chợt nhói đau, lồng ngực như có gió lùa qua.
Sao có thể như vậy được? Thẩm Yến Tây làm sao có thể liên quan đến những từ ngữ này.
Ngăn cách bởi cánh cửa phòng ngủ, cô nghe thấy tiếng Thẩm Yến Tây đang gọi điện thoại.
“Ừ, tôi biết rồi, không sao đâu.”
“Nhắc lại những chuyện đó làm gì.”
“Yên tâm đi.”
Chắc là anh đang gọi cho Phương Minh. Trần Gia Nhất nhấn vào một mẩu tin tức ở hàng đầu tiên, đọc lướt qua thật nhanh. Vụ việc xét nghiệm dương tính xảy ra vào tháng 11 năm 21, khi đó cô vừa từ Paris trở về, suýt chút nữa đã lỡ mất kỳ hạn báo danh cuối cùng của Đại học Kinh thành.
Khoảng thời gian đó, cô thấp thoáng nghe thấy mọi người xung quanh nhắc đến tên Thẩm Yến Tây, biết anh đã xin bảo lưu kết quả học tập, nhưng không ngờ lúc đó lại xảy ra chuyện như vậy.
Cô nhanh chóng đọc lướt các dòng chữ, mãi đến nửa sau mới biết cuối cùng phía ban tổ chức đã đưa ra thông báo chính thức, chứng minh Thẩm Yến Tây vô tình uống nhầm chứ không phải cố ý sử dụng chất cấm.
Nhưng việc bị đình chỉ thi đấu vẫn gây ra ảnh hưởng không thể cứu vãn đến tổng điểm của anh, cộng thêm trạng thái không tốt ở vài chặng trước đó, cuối cùng anh đã đánh mất chức vô địch mùa giải năm ấy.
Năm đó, anh mang trên mình hào quang của nhà đương kim vô địch nhưng lại kết thúc trong thất vọng. Với thành tích không tưởng thắng 9 trên 15 chặng đua đầu tiên, anh đã phải khép lại một mùa giải theo cách đầy chóng vánh và bẽ bàng.
WeChat liên tục nhảy thông báo mới, là Hoàng Tranh Tử gửi tin bát quái tới. Thông báo tối nay của FIM đã được đăng lên diễn đàn Đại học Kinh thành và nhanh chóng trở thành bài đăng hot. Có lẽ vì tình nghĩa đồng môn, tất cả mọi người đều đang đòi lại công bằng cho Thẩm Yến Tây.
Trần Gia Nhất trả lời vài tin nhắn của Hoàng Tranh Tử rồi mở vòng bạn bè ra, thấy A Việt cũng chia sẻ tin chính thức từ FIM. Bạn chung của họ không nhiều, Tăng Củng và Ivy đã nhấn thích ở bên dưới.
Tăng Củng: [Lưới trời lồng lộng]
Ivy: [Khi nào thì ông trời mới thu phục cái loại thối nát như Trịnh Khôn này đi nhỉ [Mỉm cười]]
Ivy: [Thẩm Yến Tây hồi đó đuổi hắn ra khỏi đội đua đúng là hời cho hắn quá]
Trần Gia Nhất ngửi thấy mùi thuốc súng trong đó. Cô lẩm bẩm cái tên Trịnh Khôn này, rồi lại lên mạng tìm kiếm tin tức về hắn.
Cũng là năm 21, vào khoảng cuối tháng 12, không lâu sau khi tổ điều tra FIM công bố báo cáo xét nghiệm của Thẩm Yến Tây, phía ban tổ chức lại đưa ra một thông báo khác: Tay đua Trịnh Khôn bị cấm tham gia vĩnh viễn tất cả các giải đấu mô tô do FIM tổ chức.
Cấm thi đấu trọn đời.
Mà trước đó, Trịnh Khôn cũng là thành viên trong đội đua của Thẩm Yến Tây. Thành tích ở các giải đấu của hắn chỉ đứng sau mỗi Thẩm Yến Tây.
Gần như không cần phải xác nhận thêm, Trần Gia Nhất đã có thể kết nối được mối quan hệ nhân quả trong chuyện này.
Sống mũi cay cay, cô gần như không thể tưởng tượng nổi trong khoảng thời gian đó, Thẩm Yến Tây đã vượt qua như thế nào.
Cửa phòng bị đẩy ra, Trần Gia Nhất vội vàng tắt trang web trên điện thoại. Đuôi mắt cô hơi đỏ, chăn trượt xuống trước ngực, để lộ một mảng lớn làn da trắng mịn như ngọc.
Đôi mắt nhìn về phía Thẩm Yến Tây vừa mềm mại vừa trong trẻo, đong đầy nước mắt.
Thẩm Yến Tây khựng lại một chút.
Trần Gia Nhất đưa tay về phía anh: “Thẩm Yến Tây.”
Cô muốn anh ôm.
Yết hầu khẽ chuyển động, Thẩm Yến Tây bước tới, cúi người ôm lấy cô vào lòng. Trần Gia Nhất lại bám lấy vai anh, tìm đến đôi môi anh mà hôn.
“Trần Nhất Nhất…”
“Anh đừng nói gì cả.”
Cô khẽ ra lệnh bằng giọng nói mềm mại, cả người dán chặt vào lòng Thẩm Yến Tây, vòng tay ôm lấy cổ anh, nhẹ nhàng hôn lên môi anh hết lần này đến lần khác.
Trần Gia Nhất chưa bao giờ chủ động như thế này.
Đây là lần đầu tiên.
Mặc dù hai người đã hôn nhau không biết bao nhiêu lần, nhưng Trần Gia Nhất thực sự không giỏi việc này. Trong chuyện này, lần nào Thẩm Yến Tây cũng là người dẫn dắt.
Cô hôn chẳng có quy luật nào cả.
“Nhất Nhất.” Một tay Thẩm Yến Tây giữ chặt eo cô để cố định, khẽ nới lỏng khoảng cách giữa hai người.
Anh cúi mắt, nhìn sâu vào làn nước đang lấp lánh trong mắt Trần Gia Nhất.
Cảm xúc của cô có gì đó không ổn, ít nhất là không giống với lúc hai người vừa kết thúc lúc nãy.
Anh dọn dẹp bãi chiến trường, sẵn tiện ra ngoài nghe điện thoại của Phương Minh, trong lúc đó đã xảy ra chuyện gì sao?
Trần Gia Nhất lại có chút nôn nóng, đôi mắt đỏ hoe. Cô muốn hôn Thẩm Yến Tây, nhưng lại bị anh giữ chặt eo, không thể động đậy.
“Thẩm Yến Tây, anh hôn em đi, hôn em đi mà…”
“Hôn em cũng được. Nhưng trước hết em phải nói cho anh biết, đã có chuyện gì xảy ra?”
Thẩm Yến Tây lờ mờ đoán được: “Trần tổng liên lạc với em à? Hay là chuyện liên quan đến mẹ em?”
“Không phải, không có.” Trần Gia Nhất lắc đầu, dịu dàng đáp: “Chỉ là em muốn hôn anh thôi.”
Chỉ vì một lý do đơn giản như vậy thôi. Ai cũng có những quá khứ không muốn nhắc lại, giống như chuyện của Tống Nhạn Linh, cô cũng không muốn Thẩm Yến Tây biết quá nhiều.
Trần Gia Nhất nghĩ, chắc hẳn Thẩm Yến Tây cũng không muốn cô biết những chuyện đó đâu.
Một Thẩm Yến Tây đầy u ám.
Một Thẩm Yến Tây bị suy đoán, bị nghi ngờ.
Một Thẩm Yến Tây suýt chút nữa đã bị đóng đinh trên cột trụ sỉ nhục.
Bị đồng đội đâm sau lưng, suýt chút nữa thì tiêu tan sự nghiệp, rồi lại chính tay trục xuất đối phương ra khỏi đội đua…
Những chuyện đó liên tiếp xảy ra, lúc ấy Thẩm Yến Tây đã chống chọi như thế nào?
Cô không biết, không dám hỏi, cũng không dám nghĩ tới.
Thẩm Yến Tây dò xét ánh mắt cô, tin chắc rằng Trần Gia Nhất không nói dối. Nếu thực sự liên quan đến Tống Nhạn Linh, cô sẽ không có dáng vẻ như bây giờ.
“Muốn anh hôn em sao?”
Ánh mắt Trần Gia Nhất sóng sánh nước, nhận thấy cánh tay Thẩm Yến Tây đã nới lỏng, cô thử đưa mình vào lòng anh.
“Muốn anh… dạy em hôn anh.”
Muốn tìm anh trong những khoảng thời gian mà em không thể ở bên cạnh.
Mặc dù những vết thương đã đóng vảy kia không còn đau nữa.
Nhưng em vẫn muốn hôn chúng.
“Thẩm Yến Tây.” Trần Gia Nhất ôm chặt lấy anh: “Anh dạy em đi.”
Đáy mắt Thẩm Yến Tây nhuộm một màu mực dịu dàng, anh đưa tay giữ lấy gáy cô, đặt nụ hôn lên môi cô.
Anh hôn một cách dịu dàng và tỉ mỉ, như cơn gió đầu xuân lướt qua mặt hồ vừa tan băng, gợn lên những vòng sóng lăn tăn nhỏ bé.
Chóp mũi chạm nhau, hơi thở quấn quýt, thời gian dường như cũng chậm lại theo.
Trần Gia Nhất được dẫn dắt từng bước, được dạy bảo từng chút một.
Một lúc sau, cô buông tay ra, hai tay nâng lấy má Thẩm Yến Tây, ngậm lấy môi anh, khẽ m*t mát.
Đôi mắt ướt át nhìn anh, một lát sau hàng mi rủ xuống, cô lại hôn lên cằm anh.
Chóp mũi cọ qua bên cổ, hôn lên yết hầu đang nhô cao dưới lớp da trắng mỏng.
Yết hầu khẽ động, ngón tay Thẩm Yến Tây đang đặt trên eo cô đột ngột siết chặt.
Trần Gia Nhất khóa chặt tầm mắt vào khối nhô nhỏ ấy, nhìn nó lại chầm chậm cử động một cái, một biên độ đầy gian nan và nhẫn nhịn.
Cô đưa tay lên, đầu ngón tay chạm nhẹ vào, có chút cứng, lại cũng mềm mềm.
Như thể tò mò, Trần Gia Nhất lại ghé sát hơn một chút, mở môi ra, cắn nhẹ lên chỗ nhô ra ấy.
Cô nghe thấy từ trong cổ họng Thẩm Yến Tây phát ra một tiếng rên cực thấp.
Khản đặc.
“Nhất Nhất.”
“Anh đừng cử động.”
Giọng nói nhẹ nhàng êm ái. Trần Gia Nhất ấn vào cánh tay Thẩm Yến Tây, lại tiếp tục hôn lên cổ anh, những đầu ngón tay trắng trẻo lần lượt cởi từng chiếc khuy áo ngủ.
Nụ hôn của cô cũng dần dần đi xuống.
Thẩm Yến Tây nghĩ, cô đúng là một học sinh giỏi.
Biết suy luận, học một hiểu mười.
Hàng mi rủ xuống, anh nhìn đỉnh đầu mềm mại của cô đang hạ thấp dần.
Ở phần bụng dưới của anh có một vết thương dài, chính là vết thương để lại từ chặng đua San Marino lần trước.
Chấn thương do vật cùn va đập, phải khâu bốn mũi, giờ đây vết thương đã lành hẳn, để lại một vết sẹo mờ.
Trần Gia Nhất nhìn ngắm hồi lâu, đầu ngón tay mềm mại chạm lên trước, khẽ vuốt qua vết sẹo ấy, màu sắc của nó đậm hơn vùng da xung quanh một chút, có màu hồng nhạt.
Hơi thở của Thẩm Yến Tây nghẹn lại, cơ thể theo bản năng căng cứng, những đường gân xanh mờ trên bụng cũng nổi lên.
Giây tiếp theo, đôi môi mềm mại chầm chậm áp lên đó. Những nụ hôn nhẹ nhàng, rồi lại dùng đầu lưỡi mềm mại lướt qua, như đang an ủi, lại như đang khâu lành vết thương một lần nữa.
Thẩm Yến Tây cúi đầu nhìn, bàn tay buông thõng bên sườn mấy lần muốn giơ lên ngăn cản, rồi lại chầm chậm nắm chặt thành nắm đấm.
Bờ môi mềm mại, đ** l*** **t *t, những sợi tóc cọ vào khiến người ta ngứa ngáy, anh khẽ thở dài, hơi thở cũng theo đó mà trở nên dồn dập và nóng bỏng.
Gấu quần đột ngột bị giữ lấy, đến khi nhận ra Trần Gia Nhất muốn làm gì, Thẩm Yến Tây trực tiếp nhấc bổng cô lên.
“Không cần đâu.”
Đáy mắt Trần Gia Nhất đong đầy nước, không rời mắt nhìn anh.
Khuôn mặt trắng trẻo đã đỏ bừng lên, cả đời này cô chưa bao giờ làm chuyện gì táo bạo đến thế. Tim đập thình thịch trong lồng ngực, vào giây phút ánh mắt giao nhau này, vẻ thẹn thùng và lúng túng ập đến, suýt chút nữa thì nuốt chửng lấy cô.
“Không cần phải làm thế này.” Thẩm Yến Tây giơ tay, chạm nhẹ vào môi cô.
“Anh… không thích sao?” Trần Gia Nhất hỏi.
“Anh không nỡ.”
Ánh mắt Thẩm Yến Tây đong đầy vẻ dịu dàng, anh dùng mu bàn tay khẽ v**t v* má cô: “Anh không nỡ để em làm những chuyện như vậy, em cũng không cần vì anh mà phải làm như thế.”
Chỉ một ánh mắt của cô thôi cũng đủ để khiến anh rung động hàng vạn lần.
Trần Gia Nhất khựng lại một chút, rồi lại chầm chậm vùi vào lòng Thẩm Yến Tây.
Cô ngước đầu lên, đôi môi đỏ mọng lướt qua môi Thẩm Yến Tây như có như không, cảm nhận tình ý cháy bỏng trong anh.
“Thẩm Yến Tây, anh muốn em không?”
“Ngay bây giờ.”
Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Story
Chương 58
10.0/10 từ 10 lượt.
