Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Chương 57
Thẩm Yến Tây vốn là người hiếm khi hoài niệm về quá khứ.
Trong nhận thức của anh, quá khứ dù tốt hay xấu cũng đều không còn ý nghĩa gì để phải nhắc đi nhắc lại. Anh sẽ cất kỹ những ký ức đó, nhưng không vì nó tốt đẹp mà khoe khoang, cũng chẳng vì nó đau khổ mà hối tiếc khôn nguôi.
Anh không coi trọng Trần Diên Thanh, phần nhiều cũng là vì lý do này. Lúc có trong tay thì không biết trân trọng, đến khi mất đi rồi mới hối hận muộn màng.
Thế nhưng có một chuyện suốt mấy năm qua vẫn luôn khiến Thẩm Yến Tây không thể buông bỏ, thậm chí có lúc đã phá vỡ những quan niệm cố hữu bấy lâu của anh.
Đó là ngày thứ ba sau khi anh bị Trần Gia Nhất chia tay, anh đã bay từ nước ngoài về Vân Cảng để tìm cô. Căn nhà cô ở ven biển đã sớm vườn không nhà trống, hàng xóm nói rằng hai mẹ con sống ở đó vừa mới dọn đi ngày hôm qua.
Cô cũng không có mặt ở căn hộ của hai người, toàn bộ đồ đạc cô từng để lại đây đều đã được thu dọn sạch sẽ.
Nào là giấy vẽ, màu vẽ của cô, chiếc ba lô hay treo ở cửa, rồi cả chiếc chun buộc tóc đặt trên bàn trà…
Cứ như thể con người cô chưa từng xuất hiện trong cuộc đời anh vậy.
Những khoảnh khắc vui vẻ ngắn ngủi khi họ ở bên nhau, hóa ra chỉ là một giấc mộng do chính Thẩm Yến Tây dệt nên.
Để tìm Trần Gia Nhất, anh gần như đã lật tung nửa cái Vân Cảng, cuối cùng vẫn là Mạnh Tĩnh tìm thấy anh, báo rằng bệnh tình của ông nội đã chuyển biến xấu, đang trong lúc lâm chung.
Anh buộc phải quay về Kinh Bắc.
Lần tiếp theo có tin tức của Trần Gia Nhất là do Chu Úc Xuyên nói cho anh biết.
Khi ấy ông nội vừa mới qua đời, anh mặc đồ tang trắng, túc trực bên linh đường.
Chu Úc Xuyên đến viếng.
“Cô ấy đã nộp đơn vào một trường bên nước ngoài, giờ người đang ở Paris rồi.”
Thẩm Yến Tây ngẩn ra.
Hồi Trần Gia Nhất điền nguyện vọng thi đại học, anh vẫn luôn ở bên cạnh cô. Lúc đó anh còn đang nghĩ, có bao nhiêu trường đại học tốt cho cô tùy ý lựa chọn, không biết cô sẽ chọn trường nào.
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao quay đầu lại, đôi mắt rạng rỡ ý cười.
“Thẩm Yến Tây, em muốn vào Đại học Kinh Bắc.”
Nghe thấy bốn chữ này, trong lòng anh thầm vui sướng. Điều đó có nghĩa là họ không cần phải yêu xa, ngày nào anh cũng có thể gặp cô. Đó là nơi anh sinh sống từ nhỏ, anh có thể đưa cô đi khắp những nơi thú vị ở Kinh Bắc, mỗi ngày cùng cô lên lớp tự học, tiễn cô về ký túc xá, cuối tuần lại đưa cô đi chơi khắp nơi.
Anh đã nghĩ như vậy, và Trần Gia Nhất cũng gật đầu như để khẳng định quyết định của mình: “Vâng, cứ báo danh vào Kinh Bắc đi ạ, khoa Lịch sử của Kinh Bắc là tốt nhất.”
“Chỉ vì lý do này thôi sao?”
Trần Gia Nhất quay sang nhìn anh, đáy mắt lấp lánh nụ cười: “Đúng vậy, chỉ vì lý do này thôi.”
Nhưng Thẩm Yến Tây đoán, có lẽ phần nào đó cũng có một chút lý do khác chăng?
Anh không chắc chắn.
Anh vẫn còn nhớ, đêm trước khi chia tay, trước lúc anh rời Vân Cảng, Trần Gia Nhất đã nheo mắt cười và hẹn ước với anh: “Nếu anh không kịp quay lại Vân Cảng, chúng ta gặp nhau ở Kinh Bắc nhé.”
Linh đường trắng xóa một màu, đâu đâu cũng thấm đẫm vẻ lạnh lẽo.
Nghe những lời kia của Chu Úc Xuyên, anh mới biết cô vốn đã sớm sắp xếp xong xuôi cho tương lai của mình.
Mà cái tương lai đó, lại không hề có anh.
Thức trắng mấy đêm liền, giọng anh trở nên khàn đặc và đau nhức: “Chuyện từ bao giờ?”
“Ba ngày trước, nhưng đơn ứng tuyển đã nộp từ tận tháng năm rồi.”
Tháng Năm.
Hóa ra từ lúc đó cô đã dự định đi Paris.
Vậy còn anh thì sao?
Chẳng lẽ chỉ là một cuộc vui để cô giết thời gian trong kỳ nghỉ hè rảnh rỗi thôi sao?
Những lời cô nói với anh, những lời hẹn ước ấy, rốt cuộc là cái gì?
Thời gian đó anh vừa bận rộn vừa tiêu cực, bao nhiêu việc hậu sự của ông nội đều cần anh đích thân ra mặt xử lý, gần như không có lúc nào ngơi tay. Vào những khoảnh khắc trống trải hiếm hoi, anh lại không kìm lòng được mà nhớ về cô, vì vậy anh càng để bản thân bận rộn hơn nữa.
Có một ngày, Chu Úc Xuyên gửi cho anh bức ảnh cô trên đường phố Paris.
Trong ảnh, cô gái mặc chiếc váy dài màu nhạt, đeo bảng vẽ, trông sắc mặt rất tốt.
Cô chẳng hề thay đổi, vẫn y hệt như lúc ở Vân Cảng, chỉ là sẽ không bao giờ trả lời tin nhắn của anh nữa.
Vứt bỏ anh, cũng giống như vứt bỏ một thứ đồ vật không quan trọng.
Mất đi người thân nhất, bị chia tay, đội đua xuất hiện nội gián… Đó có lẽ là những giây phút tăm tối nhất trong hai mươi năm cuộc đời của anh.
Suốt một thời gian dài sau đó, anh cứ lầm lũi nghe theo sự sắp xếp của gia đình, lo liệu mọi việc sau tang lễ của ông. Ra nước ngoài thi đấu, vì trạng thái không tốt mà thành tích sa sút, rồi lại phải về nước trong muôn vàn tiếng chửi bới.
Đại khái cũng vào tầm này, Kinh Bắc tháng mười một.
Hôm đó tuyết rơi, bầu trời xám xịt, anh quay lại trường làm thủ tục bảo lưu, rồi bất chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc giữa dòng người đông đúc.
Thẩm Yến Tây cứ ngỡ mình hoa mắt, cho đến khi nghe thấy giọng nói vội vã và lanh lảnh của một cô gái bên cạnh: “Trần Gia Nhất, cậu nhanh lên, sắp muộn rồi kìa.”
Khoảnh khắc ấy, gió tuyết làm nhòe đi tầm mắt.
Về sau, trong vô số đêm dài, Thẩm Yến Tây ở trong căn hộ trên tầng năm mươi mấy, nhìn ánh đèn từ khuôn viên Đại học Kinh Bắc mà không nén nổi suy nghĩ.
Nếu lúc đó anh không quá kiêu ngạo, buông bỏ lòng tự trọng và cái tôi để sang Paris tìm cô…
Liệu có phải họ đã không lãng phí vô ích hai năm trời?
“Anh đang nghĩ gì thế?”
Tiếng của Trần Gia Nhất vang lên bên cạnh, Thẩm Yến Tây sực tỉnh. Cảnh đường phố ngoài cửa xe lướt nhanh về phía sau, họ đang trên đường đến căn cứ huấn luyện.
Đuôi mắt cô vẫn còn đỏ, nhưng tâm trạng rõ ràng đã tốt hơn nhiều so với lúc bước ra khỏi phòng nghỉ.
“Chẳng phải bảo muốn ngủ một lát sao, sao không ngủ nữa?”
“Em không ngủ được.” Trần Gia Nhất nhìn anh: “Anh thất thần lâu lắm rồi đấy.”
Cô chưa bao giờ thấy một Thẩm Yến Tây như thế này.
Khi ở bên cô, Thẩm Yến Tây chưa bao giờ lơ đãng cả.
“Không có gì đâu.” Thẩm Yến Tây đưa tay ôm lấy vai cô, kéo cô lại gần mình: “Tay anh không tiện, lát nữa để Ivy hướng dẫn em nhé.”
“Đợi mùa giải này kết thúc, vừa hay em cũng được nghỉ đông, chúng mình có thể cùng đi Florida. Lúc đó nhiệt độ rất vừa phải, anh sẽ đưa em đi dọc con lộ 98, hoặc đến Công viên Quốc gia Saguaro.”
“Đi dọc lộ 98 là có thể nhìn thấy vịnh Mexico phải không anh?”
“Ừ.”
Trần Gia Nhất khẽ mỉm cười, rõ ràng cô rất mong chờ chuyến đi này.
Thẩm Yến Tây đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cô. So với việc hỏi cô có còn buồn không – một câu hỏi vô dụng, anh thà chọn cách khác để kéo cô ra khỏi những cảm xúc tồi tệ.
“Chắc cũng đi qua bảy tám mươi nước rồi, còn thành phố thì anh không đếm xuể.”
Trần Gia Nhất hơi ngạc nhiên, đáy mắt lại dần hiện lên ý cười: “Sau này em cũng muốn giống như anh, đi thật nhiều nơi.”
“Rồi bỏ mặc anh ở nhà một mình sao?”
“?”
Trần Gia Nhất mỉm cười: “Nếu anh rảnh, chúng mình sẽ cùng đi.”
“Ừ. Đi cùng em.”
Kể từ sau sự cố của Triệu Khiêm, căn cứ huấn luyện đã không còn mở cửa cho người ngoài, chỉ những người bạn thân thiết của đội đua muốn đến chơi xe mới được phép vào.
Trần Gia Nhất cùng Ivy đi luyện xe, còn Thẩm Yến Tây đi tìm Phương Minh.
Trong phòng nghỉ, Phương Minh đưa bản báo cáo điều tra bằng giấy của FIM cho Thẩm Yến Tây: “Chắc cậu cũng nhận được email rồi, thông báo về việc tái đấu sẽ được phát ra vào rạng sáng mai. Ngày 23 tháng 12 sẽ tái đấu, còn chặng Valencia tạm thời định vào ngày 13 tháng 1.”
Thời gian vẫn còn, nhưng cũng rất gấp rút. Thẩm Yến Tây có thể hồi phục đến mức độ nào, không ai biết trước được.
Phương Minh nhìn tay anh với vẻ lo lắng: “Bác sĩ nói sao?”
“Hai tuần sau phẫu thuật bắt đầu tập vật lý trị liệu, sớm nhất là bốn tuần sau có thể tiến hành tập luyện tăng cường chủ động, nhưng còn tùy vào tình hình hồi phục.”
Phương Minh gật đầu: “Không vội, năng lực của cậu rõ rành rành ra đó rồi, chỉ thiếu vài ngày tập luyện thôi, không ảnh hưởng lớn đâu.”
Dù Phương Minh nói vậy, nhưng Thẩm Yến Tây hiểu rất rõ, tay đua mà rời xa đường đua quá lâu, độ nhạy bén chắc chắn sẽ giảm sút.
“Tôi dự định bắt đầu từ tuần sau sẽ tiến hành tập mô phỏng trước. Mấy ngày tới cậu hãy điều dữ liệu ghi chép của hai năm gần đây ra, tất cả các thông số mô phỏng ở mức cực hạn đều tăng thêm 5% cho tôi.”
Phương Minh hơi ngạc nhiên: “Như vậy liệu cơ thể cậu có chịu nổi không?”
“Không sao đâu.”
Thẩm Yến Tây mím môi, buồng mô phỏng dù sao cũng không bằng đường đua thực tế, chỉ khi rèn luyện được sự điềm tĩnh trong những điều kiện khắc nghiệt nhất thì mới giữ được giác quan nhạy bén để thích nghi với mọi tình huống bất ngờ trên đấu trường.
Yên lặng một hồi, Phương Minh đột nhiên lên tiếng: “Tôi cứ thấy Trần Gia Nhất trông hơi quen quen, cái cô người yêu hồi trước cậu quen ở Vân Cảng ấy…”
“Ừ.”
“…”
Đối với Phương Minh mà nói, đó không phải là một ký ức tốt đẹp gì. Tầm này năm ấy, Thẩm Yến Tây liên tục thất bại trong bốn chặng đua, vuột mất chiếc cúp vô địch mùa giải, thậm chí từng có lúc tưởng như phải giã từ sự nghiệp thi đấu.
Như đoán được suy nghĩ trong lòng Phương Minh, Thẩm Yến Tây đột nhiên lên tiếng: “Không phải lỗi của cô ấy đâu, đừng tìm nguyên nhân trên người cô ấy.”
“…” Phương Minh bĩu môi: “Tôi biết rồi, tôi có bảo là lỗi của cô ấy đâu, sao cậu đã cuống cuồng lên bênh vực thế?”
Mấy năm nay Phương Minh chẳng thấy bóng hồng nào quanh Thẩm Yến Tây, anh em ai nấy đều coi Thẩm Yến Tây là “ông hoàng độc thân”. Nào ngờ đùng một cái Trần Gia Nhất lại xuất hiện, mà vòng vo thế nào vẫn cứ là cô gái ấy. Chẳng trách người ta bảo mấy gã độc thân lâu năm thường là những kẻ nặng tình nhất.
Phương Minh liếc mắt nhìn sang: “Thẩm Yến Tây, tôi phát hiện ra cậu cũng thuộc loại lụy tình đấy nhỉ.”
Bên cạnh đường đua của sân tập, Ivy đang dạy Trần Gia Nhất cách vào cua tốc độ thấp và biến tốc vô cấp. Trần Gia Nhất học rất nhanh, chỉ một loáng đã thực hiện khá ra dáng.
Ivy giơ ngón tay cái tán thưởng cô, rồi nhắc lại lời hứa lúc giúp cô thay bộ đồ đua lần trước. Trần Gia Nhất lắp bắp nói không có, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Ivy cảm thấy thật khó tin: “Đúng là Yến Thần, nể thật. Nhưng mà thế này là quá bản lĩnh đàn ông hay là… không có bản lĩnh đàn ông đây?”
Trần Gia Nhất: “……”
Ivy nhịn không được cười lớn, cười cho đã đời rồi mới lại trò chuyện cùng Trần Gia Nhất: “Dù Thẩm Yến Tây có làm người tử tế đi chăng nữa thì chị vẫn đặt riêng cho em một bộ đồ đua, coi như là thành ý muốn kết bạn của chị.”
“Không phải loại chuyên dụng để đua đâu, sau này em đi phượt bên ngoài cũng mặc được. Lát nữa lúc về chị sẽ đưa cho em.”
Cô không có nhiều bạn bè. Hồi cấp ba vì phải học vẽ, Tống Nhạn Linh rất ít khi cho cô tham gia các hoạt động tập thể, ngay cả giờ tự học sau buổi cũng gần như không dự. Đến giờ, người còn liên lạc cũng chỉ có cô bạn ngồi cùng bàn năm ấy.
Lên đại học, cô dần bắt đầu kết giao nhiều hơn, nhưng vì tính cách chậm nhiệt nên đến nay quan hệ thân thiết cũng chỉ có Hoàng Tranh Tử và Hứa Hiểu Ninh.
Cô rất thích một cô gái cá tính và phóng khoáng như Ivy, cũng muốn trở thành bạn của chị ấy.
“Cảm ơn chị nhé, lần tới em cũng sẽ tặng chị một món quà.” Trần Gia Nhất mỉm cười: “Không phải quà đáp lễ xã giao đâu, mà là vì em thực sự muốn chuẩn bị cho chị.”
Ivy hơi ngạc nhiên, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
“Mấy cô nàng xinh đẹp các em ai cũng khéo dỗ dành người khác thế này à? Thẩm Yến Tây chắc bị em dỗ cho ‘nhũn’ ra như em bé luôn rồi quá.”
“…” Trần Gia Nhất mím môi cười: “Chị cũng là cô gái xinh đẹp mà.”
“Nói gì mà vui thế?”
Giọng Thẩm Yến Tây vang lên từ phía sau. Trần Gia Nhất quay đầu: “Ivy tặng em bộ đồ đua ạ.”
Thẩm Yến Tây liếc nhìn Ivy một cái, Ivy lập tức giơ hai tay lên: “Tôi bảo đảm là quần áo nghiêm chỉnh, không làm hư trẻ con đâu.”
Trần Gia Nhất: “?”
Thẩm Yến Tây hừ lạnh một tiếng, bước đến bên cạnh Trần Gia Nhất: “Cô ta có tiền án đấy.”
“Tiền án gì cơ ạ?”
“Gia Nhất!” Ivy vội vàng ngắt lời: “Chị sực nhớ ra còn có chút việc cần tìm anh Minh, chị đi trước nhé.”
“Ơ, vâng.” Nhìn bóng dáng Ivy cuống cuồng chạy mất, Trần Gia Nhất càng thêm tò mò: “Tiền án gì thế anh?”
“Một loại tiền án mà nghe xong em sẽ muốn đổi luôn đôi tai mới đấy.”
“?”
“Chắc chắn muốn nghe không?”
Trần Gia Nhất chớp mắt: “Thôi bỏ đi ạ.”
Cách đó không xa có một nhóm người đang làm những động tác kỳ quặc. Có người đưa cánh tay phải ra, nắm đấm gập thành một góc 90 độ, rồi lại dang cánh tay trái, lòng bàn tay hướng xuống.
“Họ đang làm gì thế anh?”
“Rẽ phải, rẽ trái, đó là những thủ hiệu chạy xe phổ thông. Lúc đi phượt theo nhóm thì dùng để nhắc nhở nhau và né tránh rủi ro.” Thẩm Yến Tây giải thích cho cô.
“Anh dạy em với được không? Em cũng muốn học.”
Chạm phải ánh mắt lấp lánh của Trần Gia Nhất, Thẩm Yến Tây gật đầu: “Được thôi.”
Mấy tay đua đứng trên sân thượng tầng sáu, nhìn hai người bên cạnh đường đua lúc thì nhấc chân, lúc thì nắm đấm, trao cho nhau những ánh mắt hóng hớt xem kịch vui.
“Nếu không tận mắt chứng kiến, tôi thật không dám tin đó là Yến Thần nhà mình.”
“Đúng đấy, một Yến Thần kiêu ngạo như thế cơ mà.”
“Anh Yến chắc chắn là kẻ lụy tình rồi.”
……
Mọi người bàn tán xôn xao, có người huých vào vai Phương Minh: “Anh Minh, cảm giác thế nào? Nhà vô địch thế giới đi dạy tay mơ chạy xe, dạy từng động tác một luôn.”
Thứ này lên mạng tự học chắc chỉ mất ba năm phút.
Phương Minh thở dài: “Cảm giác Thẩm Yến Tây hết thuốc chữa rồi.”
Trần Gia Nhất cũng đang cười: “Cái này là nhắc mọi người đoạn đường phía trước nguy hiểm ạ?” Cô nhấc chân phải lên, mũi chân hơi móc lại.
“Đây là nguy hiểm bên phải. Nguy hiểm bên trái thì phải duỗi tay trái và ngón trỏ.”
Thẩm Yến Tây làm động tác mẫu, Trần Gia Nhất vừa bắt chước vừa âm thầm ghi nhớ thật kỹ. Lại thấy Thẩm Yến Tây giơ tay lên, xòe ngón trỏ và ngón giữa.
“Cái này nghĩa là gì vậy, ‘Yeah’?”
“…” Thẩm Yến Tây bị chọc cười. Thấy Trần Gia Nhất cũng bắt chước theo, giơ tay làm biểu tượng chữ V.
“Là đi song song hai hàng.”
Trần Gia Nhất: “…”
Đáy mắt Thẩm Yến Tây đong đầy ý cười, anh gập ngón tay gõ nhẹ lên trán cô một cái: “’Yeah’ cái gì mà ‘Yeah’.”
“…”
Ngày mai vẫn còn tiết học nên sau khi học xong các thủ hiệu và tự đạp thêm hai vòng, Trần Gia Nhất định cùng Thẩm Yến Tây quay về căn hộ.
Lúc ở trong phòng thay đồ, cô nhận được tin nhắn từ Ivy.
[Gia Nhất ơi, quà chị để trong phòng nghỉ nhé, nhớ mang về nha!]
Phòng nghỉ ngay sát vách, Trần Gia Nhất thay đồ xong bước vào, thấy trên bàn có hai chiếc túi đen lớn, bên trong là những chiếc hộp dài màu đen cùng tông, xách lên thấy hơi nặng tay.
Cô xách túi bước ra, xuyên qua tán cây kim tiền khổng lồ, cô nhìn thấy một bóng dáng cao ráo, tuấn tú.
“Thẩm…”
Đối phương quay đầu lại, một gương mặt lạ lẫm, không phải Thẩm Yến Tây.
“Xin lỗi ạ.”
Nhìn thấy túi đồ trên tay cô, người kia mở lời hỏi: “Cần giúp một tay không?”
“Dạ không, cảm ơn anh.” Trần Gia Nhất theo bản năng nhìn đối phương thêm một cái. Đó là một chàng trai rất đẹp trai, đặc biệt là đôi mắt cực kỳ hút hồn, khóe mắt trong sâu thẳm hơi móc xuống, khóe mắt ngoài lại xếch lên tự nhiên.
“Trần Nhất Nhất.”
Trần Gia Nhất nghe tiếng liền quay đầu lại. Thẩm Yến Tây bước tới, thuận tay xách lấy túi giấy trong tay cô: “Cái gì mà nặng thế này?”
“Quà Ivy tặng em.”
Hai người sóng đôi đi ra ngoài, khi đi ngang qua chậu cây kim tiền, ánh mắt Thẩm Yến Tây dừng lại ở phía bên cạnh thêm một thoáng.
“Quen à?”
“Dạ?”
Anh định nắm tay Trần Gia Nhất, nhưng tay đang bận xách đồ nên không tiện.
“Chàng trai lúc nãy ấy?”
“À, không quen.”
“Em nhìn người ta hơi nhiều đấy.”
“?”
Khựng lại một chút, Trần Gia Nhất cong môi, cười một cách vô tư: “Tại anh ấy đẹp trai quá, nhất là đôi mắt ấy.”
“Trông giống đôi mắt đào hoa mà người ta hay nói trong sách.”
Thẩm Yến Tây: “…”
Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Story
Chương 57
10.0/10 từ 10 lượt.
