Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền

Chương 55


Trần Gia Nhất bị trêu đến mức đỏ mặt tía tai.


Nhưng trong tình cảnh vừa rồi, cô căn bản không thể nào tự chủ được bản thân.


Thẩm Yến Tây khẽ đặt một nụ hôn lên môi cô: “Em đói không?”


“Vâng.”


Thật sự rất đói. Có lẽ do tối qua tiêu hao quá nhiều thể lực nên lúc này cô cảm thấy bụng dạ trống rỗng.


“Dậy thôi em, dì giúp việc đã chuẩn bị bữa sáng em thích rồi.” Thẩm Yến Tây hơi khựng lại, anh đưa tay quẹt nhẹ đầu mũi cô: “Mà giờ là bữa trưa rồi mới phải.”


“…” Trần Gia Nhất khẽ đẩy anh: “Anh dậy đi, em còn phải mặc đồ.”


“Để anh mặc giúp em nhé?”


“… Không cần.”


Quần áo là do Thẩm Yến Tây đã mang từ trên lầu xuống từ sớm, anh còn lấy thêm mấy bộ nữa để sau này Trần Gia Nhất tiện thay đổi.


“Tối qua anh giới thiệu phòng để đồ cho em rồi đấy, phần lớn vẫn còn trống, khi nào rảnh em dọn thêm đồ xuống đây. Hoặc có món đồ nào em thích thì cứ bảo họ mang trực tiếp qua đây.”


Nghĩ đến cảnh Thẩm Yến Tây giới thiệu phòng để đồ cho mình tối qua, mặt Trần Gia Nhất lại bắt đầu nóng bừng lên.


“Có chuyện này,” Trần Gia Nhất nắm chặt mép chăn: “Em muốn giao hẹn với anh một chút.”


Thẩm Yến Tây khẽ nhướng mày.


“Sau này… anh có thể tiết chế một chút được không?”


“Tiết chế?” Thẩm Yến Tây thong thả nhấm nháp hai chữ này: “Ví dụ như thế nào?”


Trần Gia Nhất cảm thấy hơi khó nói, nhưng cứ nghĩ đến cường độ của tối qua, cô vẫn quyết định phải đấu tranh cho bản thân một chút.


“Ví dụ như, một lần đừng lâu như thế. Một đêm cũng đừng làm nhiều lần quá.”


Hàng mi cô khẽ run rẩy rồi rủ xuống. Lần đầu tiên tối qua Thẩm Yến Tây đã giày vò rất lâu, chẳng giống chút nào với những kiến thức thông thường mà cô từng nghe nói.


Sau ba lần kết thúc, cô đến sức lực để nhấc tay cũng chẳng còn, ngủ một mạch tới tận trưa nay.


Thế nhưng bóng dáng Thẩm Yến Tây đột nhiên áp sát, anh cúi đầu tìm kiếm ánh mắt cô, trong đáy mắt hiện lên nét cười xấu xa.


“Em không thích sao?”


“Vậy mà tối qua ga giường cứ ướt hết lần này đến lần khác, còn…”


“Thẩm Yến Tây!” Trần Gia Nhất ngắt lời anh, không cho phép anh nhắc đến chuyện ga giường nữa.


Thẩm Yến Tây nhìn cô chằm chằm, đôi mắt sáng rực, anh không nói tiếp nhưng ý cười đã đong đầy trong mắt.


“Vậy em nói xem, một lần bao lâu là vừa? Một đêm có thể làm mấy lần?”


“…” Trần Gia Nhất mím môi, ướm thử: “Một lần hai mươi phút?”


Cô lại giơ một ngón tay lên: “Một lần thôi.”


Khóe môi Thẩm Yến Tây khẽ nhếch: “Em đang dỗ trẻ con đấy à.”


Anh xoa nhẹ l*n đ*nh đầu Trần Gia Nhất: “Đừng nghĩ nữa, anh không làm được đâu.”


“Điều nào không làm được cơ?”


“Điều nào cũng không làm được hết.”



“…?”


Đàm phán thất bại.


Bữa sáng hôm nay dì giúp việc chuẩn bị là món Quảng, món ăn phong phú mà thanh đạm.


Đều là những hương vị Trần Gia Nhất yêu thích, cũng phù hợp với nhu cầu của một “bệnh nhân” như Thẩm Yến Tây.


Xửng hấp nhỏ được mở ra, những món điểm tâm tinh tế, ngon mắt được xếp sáu chiếc một lồng, hình dáng đa dạng, món nào cũng khiến người ta thèm thuồng.


“Em muốn ăn món nào?” Thẩm Yến Tây để Trần Gia Nhất chọn trước.


Trần Gia Nhất do dự hồi lâu: “Cho em bánh thiên nga và há cảo tôm hoàng kim.”


“Rõ ràng là muốn ăn hết mà cứ thích chọn có hai thứ.” Thẩm Yến Tây chẳng nể nang gì mà bóc trần cô, anh đẩy cả xửng hấp đến trước mặt cô: “Muốn ăn gì thì ăn cái đó, nếm một miếng không thích thì để lại cho anh.”


“Như vậy hình như không hay cho lắm?”


“Có gì mà không hay?”


“Vậy anh,” Trần Gia Nhất hơi khựng lại: “Anh đều ăn đồ thừa của em sao?”


“Làm chồng không phải để dùng vào việc này thì để làm gì, em khách sáo cái gì chứ.” Thẩm Yến Tây chẳng mảy may thấy có gì không ổn, thản nhiên tự múc cháo cho mình.


Trần Gia Nhất nghiêng đầu nhìn anh, đáy mắt gợn lên ý cười: “Anh cũng tự giác đấy chứ.”


“Vậy em cũng nên tự giác một chút đi, có vài cách xưng hô nên đổi được rồi đấy.”


Anh mà không ép thì cô nhất định sẽ không chịu gọi.


“…” Trần Gia Nhất cúi đầu nhìn những món điểm tâm trong xửng, không tiếp lời Thẩm Yến Tây.


“Nể tình anh phải ăn đồ thừa của em, em chọn trước một cái đi.”


Thẩm Yến Tây không hề khách sáo, gắp ngay một chiếc bánh bao kim sa. Một chiếc bánh trắng trẻo, tròn trịa trông vô cùng ngon mắt. Ánh mắt Trần Gia Nhất dõi theo chiếc bánh, rơi vào chiếc đĩa trước mặt Thẩm Yến Tây.


Thẩm Yến Tây ngước mắt: “Muốn ăn à?”


Chưa đợi Trần Gia Nhất kịp gật đầu, Thẩm Yến Tây đã đưa đến bên miệng cô, đúng lúc cô định cắn xuống thì anh lại dời đôi đũa đi.


Trần Gia Nhất cắn hụt: “?”


“Nóng.”


Nghe thấy chữ này, Trần Gia Nhất theo bản năng khẽ thổi thổi. Khuôn miệng nhỏ hơi chu ra, hai má phồng lên một chút. Thẩm Yến Tây nhìn mà muốn bật cười, Trần Gia Nhất liếc anh một cái, sợ anh lại trêu mình nên khựng lại ba giây mới cắn xuống.


Lớp nhân kim sa vàng óng, đậm đà chảy ra một chút, hương sữa hòa quyện với vị thơm bùi của trứng muối lan tỏa trên đầu lưỡi.


Trần Gia Nhất cong mắt cười: “Ngon quá.”


“Để anh nếm thử xem nào.”


Dứt lời, Thẩm Yến Tây ghé lại gần, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô một cái.


“?”


“Ừm, đúng là rất ngon.”


Anh gật đầu, đưa ra lời nhận xét.


“…”


Trần Gia Nhất cụp mắt, khuấy bát cháo tùng nhung trước mặt: “Anh… nghiêm túc một chút đi, lo mà ăn sáng cho hẳn hoi.”


Thẩm Yến Tây khẽ “ồ” một tiếng, thong thả ăn nốt phần bánh bao kim sa còn lại, dáng vẻ như đang thưởng thức cao lương mỹ vị nhân gian.



Mãi đến khi anh nuốt xong, Trần Gia Nhất mới hỏi: “Có phải rất ngon không? Vừa mềm vừa thơm nữa.”


“Cũng được, nhưng không ngon bằng món anh ăn ngày hôm qua.”


“Hôm qua anh cũng ăn bánh bao kim sa à?” Trần Gia Nhất ngạc nhiên: “Sao em không biết nhỉ, bữa trưa sao?”


“Bữa khuya.”


“?”


“Ăn đến tận ba giờ sáng.”


“Còn mềm hơn, thơm hơn cái này nhiều.” Ngừng lại một nhịp, Thẩm Yến Tây nhìn cô chằm chằm: “Cũng có nhân chảy nữa.”


“…?!”


Nhận ra Thẩm Yến Tây đang ám chỉ điều gì, đôi má Trần Gia Nhất thoáng chốc đỏ bừng, cô khẽ chọc chọc bát cháo trắng mềm mịn.


Giờ đây cô căn bản không thể nhìn thẳng vào chiếc bánh bao kim sa trước mặt được nữa.


Thẩm Yến Tây không trêu cô thêm nữa, anh hỏi về buổi dạ tiệc chào mừng tân sinh viên vào cuối tháng.


“Tổ chức ở phân hiệu, câu lạc bộ Cổ Vận liên kết với vài câu lạc bộ nhỏ, dàn dựng một tiết mục kết hợp các cảnh quay xoay quanh nghệ thuật và kỹ nghệ truyền thống. Bản nhạc mà đàn anh Đường Tống đưa cho em có phải là bài [Nhạn Thư Ký Tuyết] không?”


Thẩm Yến Tây khẽ ừ một tiếng.


Trần Gia Nhất cũng gật đầu: “Chính là đoạn này, em cứ cảm thấy bản nhạc vẫn còn thiếu chút gì đó, chưa hòa quyện được cái khí chất hào hiệp mà đa tình của người thiếu tướng quân với nỗi sầu muộn chờ chồng của người vợ. Bọn em cũng thử chỉnh lại mấy lần rồi nhưng đều không ưng ý.”


“Anh sửa xong rồi, lát nữa em nghe thử xem?”


Nghe vậy, Trần Gia Nhất đã chẳng thể đợi thêm: “Em nghe bây giờ luôn được không?”


Chạm phải ánh mắt sáng long lanh của cô, Thẩm Yến Tây khẽ chậc lưỡi: “Được rồi, để anh lấy cho em.”


Trần Gia Nhất cầm lấy bản phổ, vừa húp cháo vừa khẽ ngân nga. Phần điệp khúc được sửa khá nhiều, cô càng nhẩm hát, đôi mắt càng thêm rạng rỡ.


Đợi xem xong, cô ngước lên nhìn anh với vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng: “Hay quá!”


Bản sửa đổi này đã giải quyết hoàn hảo vấn đề cô vừa nêu, lồng ghép hai luồng cảm xúc vào nhau một cách tài tình.


“Thẩm Yến Tây, không ngờ anh viết nhạc cũng giỏi thế này.”


Thực ra cứ nghĩ đến những bản [Thính Lan] và [Độ Hạc Quy] trước đây là đủ biết anh thực sự có tài.


“Ồ, cũng thường thôi.” Thẩm Yến Tây giả vờ khiêm tốn: “Sau này già rồi không đua xe được nữa, anh sẽ đi làm thầy giáo dạy nhạc, lúc rảnh rỗi thì sáng tác thêm, cũng đủ nuôi em thật tốt.”


Trần Gia Nhất mỉm cười: “Thế thì em đi làm cô giáo dạy lịch sử.”


“Vậy sau này có em bé, anh dạy con chơi piano với đua xe, em dạy con lịch sử với hội họa, tiết kiệm được nhiều tiền đấy.”


“Vâng.”


Thẩm Yến Tây nhìn cô chằm chằm: “Em bằng lòng sinh con cho anh sao?”


“?”


Trần Gia Nhất khựng lại. Cô chỉ cảm thấy khung cảnh mà Thẩm Yến Tây vẽ ra thật ấm áp, chứ chẳng nghĩ ngợi xa xôi đến thế.


“Thế thì phải luyện tập nhiều vào.” Thẩm Yến Tây nhếch môi cười: “Nếu không đến lúc đó lại không thành thạo thì làm thế nào?”


“…”


Trần Gia Nhất lảng sang chuyện khác: “Tiếc là ở nhà không có nhạc cụ, nếu không đã có thể nghe thử xem hiệu quả thế nào rồi.”


“Chuyện đó có gì khó.” Thẩm Yến Tây cười vẻ phóng khoáng: “Tiện thể chiều nay không có việc gì, mình ra ngoài đi dạo chút nhé?”



Trần Gia Nhất vạn lần không ngờ tới, nơi Thẩm Yến Tây đưa cô đến lại là Yến Viên.


Đây là khu vườn tổ tiên nhà họ Thẩm để lại, hiện đang đứng tên Thẩm Yến Tây. Vào những năm đầu thời Dân quốc, Yến Viên từng được trùng tu một lần, sau đó trải qua khói lửa chiến tranh, diện mạo bảo tồn được đến nay đại để vẫn giữ nguyên dáng vẻ của thời kỳ đó.


Những tư gia như thế này hiện giờ vô cùng hiếm hoi, đối với Trần Gia Nhất mà nói, việc này chẳng khác nào đi tham quan một đơn vị bảo tồn di tích văn hóa. Đứng trước cổng Yến Viên, cô chăm chú quan sát hai chữ dát vàng trên tấm biển đen trang trọng.


“Em nghe ông nội nói, tên của anh chính là lấy từ chữ ‘Yến’ này.”


“Ừ. Hải yến hà thanh, tây hòa cảnh minh.”


Kỳ vọng của cha ông, có lẽ cũng chính là như vậy.


Thẩm Yến Tây nắm lấy tay cô: “Khu vườn này cũng có duyên nợ với em đấy, bản vẽ thiết kế trùng tu năm xưa có một phần là do chính tay bà cố của em vẽ.”


Trần Gia Nhất hơi ngạc nhiên.


“Nếu em thích, chúng ta có thể dọn đến Yến Viên ở. Nơi này cách Đại học Kinh thành không xa, em đi lại hằng ngày cũng thuận tiện.”


Hơn nữa, phòng ốc cũng nhiều.


Giường cũng đủ rộng.


Lại còn có cả loại giường kiểu Trung Hoa nữa.


Trần Gia Nhất đương nhiên là thích nơi này, một khu vườn mang phong cách Trung Hoa cổ điển với tường trắng ngói xám, mười bước một cảnh, có cầu nhỏ nước chảy, có rừng trúc rợp bóng.


Nhưng nếu bảo dọn vào ở thật, cô lại thấy hơi vắng vẻ, cũng có chút sờ sợ.


Như đoán được tâm tư của cô, Thẩm Yến Tây bóp nhẹ ngón tay cô: “Anh ở cùng em mà.”


Trần Gia Nhất bắt đầu thấy xao lòng.


“Tối nay có muốn ở thử một đêm trước không?”


“Tối nay ạ?”


Thẩm Yến Tây gật đầu: “Mai là cuối tuần rồi, cũng không phải đi dạy.”


Trần Gia Nhất suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý: “Cứ coi như đi ở homestay cuối tuần vậy.”


“…” Thẩm Yến Tây bật cười, homestay gì chứ: “Trần Nhất Nhất, đây là nhà của em mà.”


Trong Yến Viên có phòng đàn chuyên dụng, sưu tầm không ít nhạc cụ. Hồi nhỏ Trần Gia Nhất cũng từng học piano và đàn tranh, chỉ là sau này bị Tống Nhạn Linh sắp xếp chỉ cho học vẽ, thành ra những thứ khác đều bỏ dở.


Nhưng cô biết Thẩm Yến Tây chơi piano rất giỏi, hồi hai người còn ở bên nhau trước đây, anh đã từng đàn một lần.


“Trong số những nhạc cụ này, anh còn biết chơi cái nào nữa không?”


“Đều không biết.”


“?”


Thẩm Yến Tây nghiêng đầu, véo nhẹ vào gò má trắng nõn của cô: “Trần Nhất Nhất, em thần tượng hóa anh quá rồi đấy.”


“Thế chúng ta qua đây làm gì…”


“Lão phu nhân thích nghe đàn nên ở Yến Viên có nhạc sư ở lại thường trực. Lát nữa anh gọi các thầy lại đàn cho em nghe.”


“Thôi.” Trần Gia Nhất nhíu mày: “Cuối tuần còn phải tăng ca, nghe thảm quá. Anh dùng piano đàn cho em nghe có được không?”


“Dùng piano đàn bản này hiệu quả có lẽ không được tốt lắm.”


Vả lại tay anh bây giờ cũng không tiện, chắc chắn đàn không hay. Nhưng nhìn vào đôi mắt đầy mong chờ của Trần Gia Nhất, Thẩm Yến Tây lại gật đầu: “Được, anh đàn cho em, nhưng chỉ đàn được một tay thôi đấy.”


Trần Gia Nhất lại cong mắt cười, giơ bàn tay trái của mình lên: “Em có thể cho anh mượn một bàn tay. Có lẽ không hay bằng anh tự đàn, nhưng mà…”



Thẩm Yến Tây nắm lấy tay cô, nhìn sâu vào đôi mắt long lanh ấy, không kìm được mà bật cười khẽ.


“Không. Như vậy còn hay hơn anh tự đàn nữa, đây mới là sự kết hợp tuyệt vời nhất.”


Trần Gia Nhất lại chẳng có lòng tin như thế: “Nhưng lâu lắm rồi em không chạm vào đàn, chắc cũng phải mười mấy năm rồi. Với lại hồi đó học em cũng không giỏi giang gì.”


“Không quan trọng.” Thẩm Yến Tây dắt cô đến trước cây đàn piano: “Đó không phải là trọng điểm.”


“Cái đó không quan trọng sao?” Trần Gia Nhất không hiểu, cô tựa người bên cạnh cây đại dương cầm đen bóng: “Thế cái gì mới quan trọng?”


Thẩm Yến Tây chống tay lên mép đàn, bao bọc cô giữa cánh tay mình và mặt đàn lành lạnh, anh nhìn cô chăm chú rồi cười: “Trần Nhất Nhất, anh dám chắc là ngoài anh ra, em chưa từng hẹn hò với ai khác cả.”


“?”


Chẳng phải đang nói chuyện đàn piano sao? Liên quan gì đến chuyện hẹn hò?


Ánh mắt Thẩm Yến Tây đong đầy ý cười: “Tự đàn piano một mình thì chẳng có gì thú vị, nhưng đàn cùng người mình thích thì lại khác.”


“?”


“Hai người cùng đàn với nhau, đó gọi là đang yêu.”


“…?”


Trần Gia Nhất nửa hiểu nửa không, Thẩm Yến Tây bật cười bất lực: “Đúng là chỉ số yêu đương bằng không.”


“Không sao, anh sẽ dạy em từ từ.”


“Anh có vẻ kinh nghiệm nhỉ?”


“Ừ.” Thẩm Yến Tây gật đầu, “Kinh nghiệm đó đều là tích lũy từ chỗ em cả. Giờ đây anh không chỉ có kinh nghiệm yêu đương, mà còn có thêm cả những kinh nghiệm khác nữa.”


“Tối qua, anh vừa mới tích lũy được.”


Trần Gia Nhất chớp chớp mắt, chỉ một câu nói của Thẩm Yến Tây đã khiến vành tai cô nóng bừng. Đang yên đang lành, sao anh lại đột nhiên nói những lời như vậy.


“Anh chẳng… trong sáng chút nào.” Cô lý nhí.


“Ừ, anh là kẻ khốn.”


“?”


Thẩm Yến Tây bóp nhẹ đầu ngón tay cô: “Sau này, anh sẽ còn khốn hơn thế nữa.”


Trần Gia Nhất còn chưa kịp phản ứng xem câu nói ấy có ý gì, đã bị Thẩm Yến Tây bế thốc lên đặt ngồi trên cây đàn dương cầm. Thân đàn khẽ rung lên, phát ra một tiếng vang cực nhẹ.


“Anh…”


Thẩm Yến Tây cúi người tiến lại gần, chóp mũi cọ qua thái dương cô. Chẳng đợi Trần Gia Nhất kịp nói thêm lời nào, anh đã cúi đầu hôn xuống.


Lưng Trần Gia Nhất áp sát vào thân đàn lạnh lẽo, cô bị động đón nhận nụ hôn đang ép xuống của anh. Đầu ngón tay cô vô tình chạm phải phím đàn, nhấn ra một nốt nhạc vụn vỡ.


Tiếng động khiến cô giật mình vô thức mở miệng, lại càng tạo điều kiện cho Thẩm Yến Tây tiến quân chiếm đóng.


Vì sợ lại gây ra tiếng động, cả người Trần Gia Nhất cứng đờ, không dám cử động dù chỉ một chút. Những ngón tay chẳng biết đặt vào đâu, chỉ đành túm chặt lấy vạt áo của Thẩm Yến Tây.


Thế nhưng dù có như vậy, cô vẫn bị Thẩm Yến Tây kéo theo, tạo ra những âm thanh va chạm.


Trần Gia Nhất căng thẳng đến cực điểm, cô tranh thủ khoảng trống khi Thẩm Yến Tây để mình lấy hơi mà nhỏ giọng lên tiếng: “Thẩm Yến Tây, ở đây…”


“Chỗ này vắng lắm, sẽ không có ai tới đâu, phòng tập đàn cách âm cũng rất tốt.”


Nhưng nhìn hàng mi của Trần Gia Nhất không ngừng run rẩy, Thẩm Yến Tây vẫn mủi lòng. Anh bế cô xuống đất nhưng vẫn chưa có ý định buông tha.


Anh vây lấy cô trước thân đàn, m*t nhẹ lấy vành tai nhạy cảm.


“Thử ở đây một lần nhé, được không em?” Anh trầm giọng hỏi.


Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Story Chương 55
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...