Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền

Chương 54


Trong ánh đèn tường vàng nhạt hắt ra mờ ảo, Thẩm Yến Tây quỳ một gối, ánh mắt anh nhìn thẳng, rơi sâu vào đáy mắt cô.


Trần Gia Nhất cầm miếng vỏ bao thiếc nhỏ xíu trong tay, đầu ngón tay vô thức cuộn lại, đầy vẻ luống cuống. Đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc với thứ này, đến cả xé thế nào cô cũng không biết.


Rèm cửa đã kéo lại quá nửa, chỉ để lộ một khe hở nhỏ nơi góc tường, màn đêm len lỏi vào trong, chìm đắm trong quầng sáng lung linh mờ mịt. Thẩm Yến Tây tựa như nhìn thấu tâm tư của cô, anh hơi khom lưng, những ngón tay dài giữ lấy miếng bao thiếc giữa mấy đầu ngón tay trắng nõn của cô, rồi từ phía cạnh răng cưa, anh nhẹ nhàng xé mở.


Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên giữa đôi mày cô, rồi nắm lấy bàn tay còn lại của cô đặt lên đó.


Lòng bàn tay nóng bỏng áp chặt vào mu bàn tay cô, dẫn dắt cô làm quen để cô thả lỏng.


“Bánh ngọt buổi tối có vị gì thế em?”


Anh đột nhiên cất tiếng hỏi khẽ một câu chẳng hề liên quan. Những dây thần kinh đang căng như dây đàn của Trần Gia Nhất bị cắt đứt, cô hơi giãn ra, nhỏ giọng đáp: “Vị chocolate anh đào phúc bồn tử.” 


Cô trả lời rất nghiêm túc, nhưng ánh mắt lại không hề rời đi. Nghĩ đến những con số từng nhìn thấy trên màn hình điện thoại của Thẩm Yến Tây trước đó, giờ đây chỉ cách một lớp vải đen mỏng, rõ ràng cảm giác còn trực quan hơn nhiều.


Và cũng đáng sợ hơn nữa.


Trần Gia Nhất đột nhiên nảy sinh ý định chùn bước.


Thẩm Yến Tây lại ôm hờ cô vào lòng, hôn lên vành tai cô, hơi thở nóng rực từng nhịp từng nhịp phả vào vùng da nhạy cảm sau tai: “Ngon không?”


“Vâng.”


Anh ngậm lấy vành tai cô, khẽ m*t mát, tựa như đang nhấm nháp một viên trân châu gạo nếp mềm mại. “Sao không để lại cho anh một ít?”


“Em…” Trần Gia Nhất lúng túng ngước mắt, cô không nghĩ nhiều đến vậy. Lúc đó thấy hơi buồn chán, cứ thế ăn một hồi là hết sạch.


Nhận ra sự chú ý của cô đã được phân tán thành công, Thẩm Yến Tây mới dẫn dắt tay cô chạm vào mép viền rộng chừng một đốt ngón tay. “Ăn thì cũng ăn rồi, em thích thì sau này ngày nào anh cũng mua cho em.”


“Sẽ bị béo mất.”


Vừa dứt lời, đầu ngón tay bỗng cảm thấy nóng rực. Trần Gia Nhất định rụt tay lại nhưng đã bị Thẩm Yến Tây giữ chặt.


Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà thật sâu, rồi để lại một “dấu anh đào” thắm đỏ.


Dây thần kinh vất vả lắm mới thả lỏng của Trần Gia Nhất lại đột ngột căng lên, còn bồn chồn hơn cả lúc nãy, cả người cô cũng trở nên vụng về, cứng nhắc. Trong suốt hai mươi năm cuộc đời, cô chưa từng gặp phải bài toán khó nào như thế này, hoàn toàn chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.


Hàng mi dài run rẩy, đáy mắt ướt mềm, cô nhìn Thẩm Yến Tây đầy bất lực. Ánh mắt Thẩm Yến Tây ngày càng sâu thẳm, yết hầu khẽ chuyển động, anh mím môi, từ trong cổ họng bật ra một tiếng rên trầm đục.


“Em… em làm anh đau à?”


“Không đau.” Thẩm Yến Tây từ từ nở nụ cười, đôi mắt đen láy thăm thẳm bỗng chốc cũng phủ một lớp hơi nước mờ mịt, anh ghé sát tai Trần Gia Nhất nói khẽ hai chữ.


Không đau. Mà là một cảm giác khác.


Trần Gia Nhất sững sờ. Chỉ vỏn vẹn hai chữ ấy thôi mà đã khiến chiếc cổ trắng ngần của cô ửng hồng, cả người càng thêm hoảng loạn không biết làm sao. Động tác trên đầu ngón tay hoàn toàn rối loạn.


“Trần Nhất Nhất.”


Thẩm Yến Tây khóa chặt lấy cô, đáy mắt hiện lên ý cười: “Ngược rồi.”


“…?”


“Lúc đi học, giáo viên dạy thực hành không dạy em à? Làm động tác trên tay thì mắt phải nhìn vào, nếu không sao mà làm tốt được.”


Trần Gia Nhất cắn môi, đuôi mắt đã ửng đỏ. Cô không dám.


“Đồ nhát gan.”


Thẩm Yến Tây cười khẽ, h*n l*n ch*p m** cô, đặt bàn tay mình lên tay cô rồi dẫn dắt cô lật ngược lại.


Ánh mắt anh cứ thế nhìn chằm chằm vào mắt cô, không rời nửa tấc, nhìn ánh mắt không biết đặt vào đâu của cô, nhìn hàng mi dài rậm rung rinh như cánh bướm, hai má đỏ bừng như say rượu, cả người tựa như một quả đào mật chín mọng.


Những ngón tay dài bao lấy ngón tay cô, v**t v* từ trên xuống dưới, bao bọc từng tấc một.


“Học được chưa?”


Thẩm Yến Tây dẫn tay cô đẩy xuống đến tận cùng, rồi áp sát tai cô hỏi nhỏ. Hơi thở của anh nóng rực phả qua, hàng mi Trần Gia Nhất run rẩy, đôi môi đỏ mọng mím chặt, vì bị hôn mà đã hơi sưng lên.


Thẩm Yến Tây lại hôn lên làn mi cô, nhấn lấy cổ tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau.


Đêm dần sâu, cả thành phố chìm trong bóng tối đậm đặc. Dự báo thời tiết nói đêm nay Bắc Kinh có tuyết, nhưng đã khuya thế này vẫn chẳng thấy hạt tuyết nào, trái lại chỉ thấy những hạt mưa bụi li ti bắt đầu rơi xuống.


Trong phòng hơi sưởi rất ấm, chẳng hề cảm thấy chút khí lạnh, Trần Gia Nhất lún sâu trong lớp đệm mềm mại, cả người nóng hầm hập như bị hơi nước bốc lên bao phủ.


Nụ hôn của Thẩm Yến Tây cũng dịu dàng và dày đặc như cơn mưa bụi kia, rơi trên chân mày, thái dương, bầu mắt cô…


Dù được vỗ về tỉ mỉ như thế, đuôi mắt Trần Gia Nhất vẫn ướt đỏ. Chiếc cổ thon dài trắng ngần căng cứng, ẩn hiện những mạch máu xanh mờ dưới lớp da mỏng manh. Nước mắt không cầm được mà lăn dài từ khóe mắt, dù chỉ mới là bắt đầu.


Thẩm Yến Tây cúi đầu hôn lên môi cô, đầu lưỡi mềm mại cực kỳ dịu dàng, khẽ khàng phác họa theo đường cong bờ môi cô, tựa như đang ngậm một viên kẹo trái cây mà không nỡ cắn vỡ.


Khoảnh khắc đèn tường đột ngột tắt lịm, xung quanh rơi vào bóng tối hoàn toàn. Trần Gia Nhất bật ra tiếng nức nở nhỏ.



Thẩm Yến Tây cảm thấy sau gáy dâng lên từng đợt rùng mình, nhưng anh vẫn kìm chế, hôn đi những giọt nước mắt của Trần Gia Nhất trước. Động tác của anh nhẹ nhàng, cẩn trọng như đang nâng niu một món bảo vật hiếm thế trên đời. Chạm vào đôi mắt đẫm lệ của cô, Thẩm Yến Tây lại đặt môi hôn lên mi mắt cô một lần nữa.


“Nhất Nhất giỏi quá.”


Anh trầm giọng tán dương: “Nếm thêm chút nữa nào.”


Trần Gia Nhất khẽ ư hử một tiếng, nhưng rồi mọi âm thanh đều bị Thẩm Yến Tây phong tỏa nơi đầu môi.


Trong căn phòng ấm sực không một ánh đèn, thị giác bị thay thế và phóng đại bởi các giác quan khác. Cô không kìm được mà bật ra những tiếng r*n r* khe khẽ, đôi tay bám chặt lấy cánh tay Thẩm Yến Tây, những đầu móng tay mỏng manh để lại từng vệt trắng dài trên bắp tay anh.


Sợ vô tình chạm vào vết thương của Thẩm Yến Tây, cô lại đưa tay lên, cắn chặt lấy ngón tay mình.


“Ngoan nào.” Thẩm Yến Tây lên tiếng, thanh âm trầm xuống đến cực điểm.


Anh nắm lấy tay Trần Gia Nhất, rút ngón tay cô ra: “Đừng tự cắn mình.”


Rồi anh lại đưa đốt ngón tay mình vào khoang miệng mềm mại, ẩm ướt của cô.


Vùi sâu vào n** m*m m** nhất.


Trần Gia Nhất dần thích nghi với bóng tối, cô ngước mắt lên liền chạm ngay phải đôi đồng tử đen sẫm sáng rực của Thẩm Yến Tây, hóa ra anh vẫn luôn nhìn cô. Đôi mắt đen láy trong trẻo ấy phủ một lớp sương nước mông lung, tựa như đầm nước sâu tích tụ sau cơn mưa, sâu thẳm chẳng thấy đáy, chỉ chứa đựng duy nhất hình bóng của một mình cô.


Theo bản năng cô muốn né tránh, nhưng lại bị Thẩm Yến Tây bóp nhẹ cằm.


“Nhất Nhất cũng phải nhìn anh.”


Căn phòng vốn khô ráo bắt đầu trở nên nóng ẩm, ngay cả hơi thở cũng dần trở nên nôn nóng, sục sôi. Trần Gia Nhất cảm thấy cổ họng khô khốc, khàn đặc như sắp mất nước đến nơi.


Trong tầm mắt, chiếc đèn tường khẽ rung lắc, đỉnh đầu Trần Gia Nhất suýt chút nữa thì va phải thành giường nhưng đã được Thẩm Yến Tây kịp thời che chở. Anh bế bổng cô lên bằng một tay, cứ thế đi thẳng tới chỗ chiếc bàn dài.


Anh hơi nghiêng người, rót một cốc nước ấm, nhấp một ngụm rồi lại mớm cho Trần Gia Nhất như mọi khi. Anh không thể đưa thẳng cốc nước cho cô, vì cô sẽ không kìm lòng được mà uống lấy uống để.


“Nữa cơ.” Trần Gia Nhất vòng tay qua cổ anh, nũng nịu yêu cầu.


Thẩm Yến Tây khẽ ừ một tiếng, rồi đặt cốc nước lên bàn.


“?”


Đáy mắt anh hiện lên tia cười, vẫn giữ tư thế bế cô.


“Nghe lời Nhất Nhất hết.”


Căn phòng sau khi được thông vách trở nên vô cùng rộng rãi, Thẩm Yến Tây bế cô đi từ ghế sofa đến phòng thay đồ, rồi từ phòng thay đồ lại vòng qua tủ trưng bày. Đầu óc Trần Gia Nhất mụ mẫm, mơ hồ nghe anh thong thả giới thiệu từng khu vực chức năng trong phòng.


Lúc đi ngang qua cửa sổ một lần nữa, Thẩm Yến Tây dừng lại. Gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, Trần Gia Nhất siết chặt cổ anh, xương quai xanh mỏng manh khẽ run rẩy.


“Ôm chặt vào.”


Tay trái Thẩm Yến Tây vẫn chưa bình phục, anh vươn tay định đóng cửa sổ, Trần Gia Nhất treo trên người anh, để không bị ngã xuống, cô bắt buộc phải ôm chặt lấy anh.


Đôi lông mày thanh tú vì thế mà càng nhíu chặt hơn.


“Ôm chặt thêm chút nữa nào.”


Thẩm Yến Tây cất lời, giọng khàn đặc nhưng lại không đưa tay ra đỡ cô.


Trong cảm giác hụt hẫng như sắp rơi xuống, Trần Gia Nhất chỉ có anh là điểm tựa duy nhất.


Nhìn thấy ánh nước lay động trong mắt cô, Thẩm Yến Tây cuối cùng cũng mủi lòng nâng cánh tay lên, một tay đỡ lấy thân thể cô.


“Tuyết rơi rồi.”


Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, Trần Gia Nhất cũng ngoảnh đầu nhìn theo.


Là những hạt mưa tuyết lác đác.


Làn mưa bụi mỏng manh xen lẫn những hạt tuyết li ti đập vào mặt kính, tan ra thành từng vệt nước nhỏ. Trong làn gió tuyết, thêm nhiều đốm trắng li ti va đập vào, hòa tan trong vệt nước, trở thành những đốm sáng bán trong suốt, vụt hiện rồi vụt tắt.


“Nhất Nhất muốn ngắm tuyết không?”


Chẳng đợi Trần Gia Nhất trả lời, Thẩm Yến Tây đã đặt cô lên bệ cửa sổ rộng, anh hơi lùi lại một chút, giữ vai cô xoay người lại.


Ngăn cách bởi lớp kính cửa sổ, tầm nhìn là một vùng gió tuyết ẩm ướt mịt mờ.


Trần Gia Nhất ngỡ như mình đang đứng giữa trời tuyết, không ngừng run rẩy.


Thẩm Yến Tây ôm lấy cô từ phía sau, bao trọn cô vào lòng.


Lồng ngực nóng rực áp sát vào bờ vai mỏng manh đang khẽ run của cô.


Khi gió tuyết vừa ngớt, đêm đã về khuya, sương xuống mỗi lúc một dày.


Ba giờ sáng, Trần Gia Nhất cuộn tròn trên ghế sofa, hàng mi khép chặt, chìm sâu vào giấc ngủ. Sau khi thay xong ga giường, Thẩm Yến Tây mới bế cô trở lại.


Nhà nhỏ đúng là lắm chuyện phiền phức.



Chỉ có một phòng ngủ thật sự không tiện chút nào.


Dày vò suốt ba lần mà Thẩm Yến Tây chẳng thấy mệt chút nào, anh bắt đầu tính toán xem thời gian tới nên chuyển đến căn biệt thự gần nhất, hay là thông luôn hai căn hộ trên dưới lại với nhau.


Trần Gia Nhất ngủ rất say, hoàn toàn không bị làm phiền. Thẩm Yến Tây đắp chăn cho cô xong, đang định nghỉ ngơi thì màn hình điện thoại chợt sáng.


Sợ làm Trần Gia Nhất thức giấc, Thẩm Yến Tây cầm điện thoại đi ra ngoài phòng ngủ. Là Đường Tống gọi đến, hỏi xem Thẩm Yến Tây có rảnh không, có thể xem hộ anh ta bản nhạc được không.


Thẩm Yến Tây uống nửa cốc nước đá, tựa vào cạnh bàn hỏi: “Mấy giờ rồi?”


“Ba giờ rưỡi mà? Không phải trước đây giờ này cậu vừa mới kết thúc huấn luyện mô phỏng sao?”


“Cậu cũng nói rồi đấy, là trước đây.”


“?”


Đường Tống không hiểu: “Đêm nay với trước đây thì có gì khác nhau?”


Dĩ nhiên là khác chứ.


Bỗng nhiên, Đường Tống bật cười thành tiếng: “Hầy, dù sao cậu cũng là kẻ độc thân vui tính, chẳng có đời sống t*nh d*c gì cả. Rảnh thì vẫn cứ là rảnh thôi, chi bằng xem hộ tôi bản nhạc này đi.”


“Đây là tiết mục biểu diễn của Cổ Vận trong đêm hội chào tân sinh viên, cũng là trận chiến cuối cùng để tôi tốt nghiệp đấy.”


“Cổ Vận?”


“Ừm.” Đường Tống đáp lại với vẻ đầy đắc ý, “Chương trình này phối hợp dàn dựng cùng vài câu lạc bộ khác, là tiết mục hạ màn do đích thân Hiệu trưởng chỉ định, cực kỳ ngầu.”


“Trần Gia Nhất có tham gia diễn không?”


“Hả?” Đường Tống ngỡ mình nghe nhầm, nhưng vẫn thuận miệng đáp lời, “Đàn em Gia Nhất à, em ấy không diễn, nhưng là tổng biên tập. Tiết mục này em ấy theo sát tập luyện bao nhiêu lần rồi. Chỉ là mảng nhạc điệu tôi cứ thấy vẫn thiếu thiếu chút gì đó, nên mới nghĩ muốn nhờ cậu…”


“Gửi sang tôi xem.”


“Biết ngay cậu là người nể mặt anh em mà!” Giọng Đường Tống đột ngột cao vút, đầy vẻ vui mừng, “Anh em tốt cả đời nhé!”


Thẩm Yến Tây khẽ hừ một tiếng.


Sau khi nhận được bản nhạc Đường Tống gửi tới, Thẩm Yến Tây ngắt điện thoại. Vừa định quay về phòng ngủ, anh lại vòng trở ra phòng khách, tìm tòi trong tủ thuốc gia đình. Anh quanh năm thi đấu và tập luyện, chấn thương lớn nhỏ không dứt, nên trong nhà tự nhiên chẳng thiếu các loại thuốc tan sưng giảm đau.


Lúc nãy khi giúp Trần Gia Nhất vệ sinh, anh đã kiểm tra qua rồi.


Chỗ đó hơi đỏ, sáng mai thức dậy có lẽ vẫn sẽ đau.


Tìm được một lọ thuốc mỡ giảm sưng dạng nhấn, Thẩm Yến Tây cầm lấy rồi đi về phía phòng ngủ. Trong phòng tĩnh lặng như tờ, Trần Gia Nhất ngủ rất say, nhịp thở khẽ khàng, điềm tĩnh.


Thẩm Yến Tây bật chiếc đèn tường ở đầu giường, ánh vàng dịu nhẹ lan tỏa, anh mượn chút ánh sáng ấy vén chăn lên, đôi mày khẽ nhíu lại.


So với lúc nãy còn đỏ hơn một chút, đã bắt đầu hơi sưng lên rồi.


Là do anh không kiềm chế được bản thân.


Xoáy mở nắp hộp thuốc, Thẩm Yến Tây rút một tờ khăn giấy khử trùng, thong thả lau sạch ngón tay, rồi nhấn một lần thuốc lên đầu ngón tay.


Lớp thuốc mỡ màu trắng sữa có tác dụng kháng viêm giảm đau, bên trong có thêm thành phần băng phiến và bạc hà.


Anh nhẹ nhàng thoa lên, rồi chậm rãi đưa vào bên trong.


Thuốc mỡ gặp nước là tan, anh chỉ có thể từng chút một bôi vào sâu hơn. Trần Gia Nhất dường như cảm nhận được gì đó, đôi mày thanh tú khẽ nhíu, bờ môi đỏ mềm hơi hé mở.


Trong phòng thoang thoảng hương thuốc, giữa không gian tĩnh mịch, một tiếng rên cực khẽ bật ra từ cổ họng Trần Gia Nhất.


Thẩm Yến Tây ngước mắt, ánh nhìn tối sầm lại.


Rõ ràng là ngón tay đang bôi thuốc, vậy mà giờ lại thấm đẫm một lớp ướt át.


Trần Gia Nhất rụt vai, hai đầu gối khép chặt, cả người cuộn tròn lại, đầu ngón tay bấu lấy chăn, vô thức vò nhẹ như thể đang khó lòng nhẫn nhịn.


Yết hầu khẽ chuyển động, Thẩm Yến Tây đậy nắp lọ thuốc, giúp cô đắp lại chăn thật ngay ngắn.


Đêm đã về khuya, anh ngồi bên mép giường trấn tĩnh một hồi lâu, đợi cho sự khô nóng trong người hoàn toàn dịu bớt, mới nằm xuống bên cạnh Trần Gia Nhất.


Anh nhích lại gần một chút, kéo cô vào lòng.


Cả hai ôm nhau chìm vào giấc ngủ.


Ngày hôm sau, cuối tuần.


Khi Trần Gia Nhất tỉnh dậy thì trời đã sáng rõ. Cả người cô lún trong lớp chăn đệm mềm mại, cảm giác thật thoải mái.


Ngủ rất đủ giấc, rất thỏa nguyện.


Chỉ là hơi cử động một chút, cả người đã đau nhức, từng khớp xương kẽ hở đều truyền đến cảm giác tê mỏi, giống như vừa bị tháo rời ra rồi lắp lại một lượt vậy.


Thẩm Yến Tây không có trong phòng, ga trải giường bên dưới đã đổi từ màu xám đậm sang màu xanh đại dương. Trần Gia Nhất cầm điện thoại lên xem, hóa ra đã gần mười một giờ rưỡi. Cô chưa bao giờ ngủ dậy muộn thế này, vừa định chống tay ngồi dậy thì ngang thắt lưng bỗng mỏi nhừ.



Cô hít vào một hơi lạnh, cả người lại ngã nhào xuống chiếc giường lớn mềm mại, tấm chăn cũng theo đó mà trượt xuống.


Thẩm Yến Tây đẩy cửa bước vào, đập vào mắt anh là tấm lưng trần trắng ngần của Trần Gia Nhất giờ đây chi chít những dấu vết đỏ hồng, tựa như những đóa hoa mai rụng xuống giữa cánh đồng tuyết.


Thực ra, không chỉ có ở sau lưng.


Nghe thấy tiếng bước chân, Trần Gia Nhất xoay người lại, bốn mắt nhìn nhau, cô vội vàng kéo chăn che trước thân mình, đôi gò má lại không tự chủ được mà nóng bừng lên.


Ban ngày không giống như ban đêm.


Hơn nữa hiện tại trên người cô chỉ có độc một tấm chăn này.


Thẩm Yến Tây bước tới, đáy mắt thoáng ý cười, đôi lông mày khẽ nhếch.


Nhận ra ánh mắt anh cố tình lướt qua phía trước ngực mình, Trần Gia Nhất siết chặt mép chăn, lại kéo cao thêm chút nữa.


Biết cô da mặt mỏng, Thẩm Yến Tây không trêu chọc nữa mà chỉ ngồi xuống bên giường: “Để anh xem nào.”


“Xem cái gì?” Trần Gia Nhất ngơ ngác, góc chăn đã bị lật mở, “Anh…”


“Anh xem đã hết sưng chưa.”


Hai đầu gối bị tách ra, Trần Gia Nhất vẫn còn đang trong cơn ngẩn ngơ, đến khi nhận ra Thẩm Yến Tây đang nhìn cái gì, cô đột ngột vồ lấy tấm chăn, muốn che đậy lại.


“Đừng cử động, hình như vẫn còn hơi đỏ.” Thẩm Yến Tây giữ cô lại, dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào.


Trần Gia Nhất khẽ xuýt xoa một tiếng.


“Đau à?” Thẩm Yến Tây ngước mắt nhìn cô.


Ánh mắt long lanh ngấn nước, Trần Gia Nhất lắc đầu.


Không đau.


Nhưng anh chạm vào như thế, cô không thể nào không có phản ứng cho được.


“Bôi thêm ít thuốc nữa.” Thẩm Yến Tây đứng dậy với lấy lọ thuốc mỡ ở đầu giường.


“Em… để em tự bôi là được rồi.”


Dẫu cho đã có quan hệ thân mật nhất với anh, Trần Gia Nhất cũng không cách nào giữ bình tĩnh được khi để Thẩm Yến Tây giúp mình bôi thuốc trong hoàn cảnh này.


“Em tự bôi được sao?” Thẩm Yến Tây ngước lên, ánh mắt rơi vào đáy mắt long lanh của cô, anh nhấn mạnh: “Cả bên trong cũng phải bôi nữa.”


Trần Gia Nhất sững người.


“Đêm nhạc chào tân sinh viên là vào cuối tháng này phải không?” Thẩm Yến Tây tùy ý gợi lên một chủ đề, anh giữ lấy khoeo chân cô co lại, ấn một chút thuốc lên đầu ngón tay.


“Anh nghe Đường Tống nói, tiết mục Cổ Vận được xếp ở cuối cùng.”


Trần Gia Nhất khẽ vâng một tiếng, khoảnh khắc lớp thuốc mỡ mát lạnh chạm vào, hơi thở cô chợt thắt lại, đôi môi cắn chặt.


Trong thuốc không biết có thành phần gì mà đặc biệt lạnh, cứ hễ chạm vào là hai chân cô lại không tự chủ được mà run rẩy.


“Sao… sao anh biết?”


“Đường Tống nói với anh, nhờ anh xem hộ một bản nhạc.”


Thẩm Yến Tây bôi thuốc rất nghiêm túc, ánh mắt định hình một chỗ, anh đưa ngón tay đẩy lớp thuốc vào sâu hơn một chút: “Có đau không?”


Trần Gia Nhất lắc đầu.


Chỉ là hơi lạnh, còn có chút tê rần nhè nhẹ.


“Anh…”


“Bản nhạc đó anh có sửa lại một đoạn ngắn, lát nữa em nghe thử xem.”


Trần Gia Nhất lúc này mới sực nhớ ra một chuyện từ rất lâu về trước.


Tầm khoảng thời gian này năm ngoái, một chị khóa trên trong câu lạc bộ bị cảm, Đường Tống đã đến tìm cô nhờ thu *m h* một bài hát. Sau đó trong buổi liên hoan của hội Cổ Vận, có người nói Thẩm Yến Tây cũng từng viết nhạc cho hội, có lẽ chính là vào lúc đó.


“Ngoài bài hát đầu tiên khi thành lập câu lạc bộ, có phải anh còn viết những khúc nhạc khác cho Cổ Vận không?”


“Ừ. Bài [Thính Lan] và [Độ Hạc Quy].”


“[Thính Lan] và [Độ Hạc Quy] là do anh viết sao?” Trần Gia Nhất hơi kinh ngạc, định nhỏm người dậy nhưng lại bị Thẩm Yến Tây ấn xuống.


“Đừng cử động lung tung, bôi thêm chút nữa.”


Trần Gia Nhất nhìn người đàn ông đang rũ mắt trước mặt, nỗi kinh ngạc trong lòng chưa tan, lại trào dâng một luồng cảm xúc khó gọi thành tên.


“Vậy anh có biết,” cô hơi ngập ngừng, “hai bài đó là…”


“Ừ.”



Chỉ một âm tiết cực nhẹ, ngón tay Trần Gia Nhất siết tấm chăn càng chặt hơn.


“Lúc Đường Tống đến tìm anh, có nhắc qua một câu.”


“Vậy anh…”


Thẩm Yến Tây lại nhấn thêm một chút thuốc lên đầu ngón tay: “Người khác thu âm, chưa chắc anh đã viết cho đâu.”


Lớp thuốc mỡ lạnh buốt lại được thoa ra, Trần Gia Nhất nghiêng đầu, bờ môi hồng mềm mím chặt, cổ họng dâng lên cảm giác ngứa ngáy, nhưng cô vẫn cắn môi không chịu phát ra bất cứ âm thanh kỳ lạ nào.


“Tại… tại sao?”


Thẩm Yến Tây ngước mắt lên: “Em nghĩ là tại sao nào?”


Anh giống như cố ý, ngón tay dài xoay một vòng, rồi lại nhẹ nhàng ấn lên những nếp gấp mềm mại.


Trần Gia Nhất suýt chút nữa thì bật thốt lên tiếng kêu, cô nuốt nước miếng: “Em không… không biết.”


“Vậy thì cứ coi như không biết đi.” Thẩm Yến Tây khẽ nở nụ cười, lại lấy thêm một ít thuốc. Những chuyện buồn phiền không vui, anh chẳng bao giờ muốn gợi lại. Nếu ký ức thực sự có bộ lọc, anh hy vọng những gì Trần Gia Nhất nhớ về đều là những điều tốt đẹp và vui vẻ nhất.


Đến lần bôi thứ tư, Thẩm Yến Tây lại đưa tay định lấy thêm thuốc. Đêm qua, anh cũng chỉ bôi có ba lần.


“Được… được rồi mà.” Trần Gia Nhất nhỏ giọng nhắc nhở, nhìn thấy trên đốt ngón tay thon dài của anh là một lớp óng ánh. Lớp thuốc mỡ màu trắng sữa từ lâu đã tan ra hết.


“Vẫn chưa đủ.”


Ba chữ chắc nịch không cho Trần Gia Nhất cơ hội phản bác, đầu ngón tay đã một lần nữa áp sát vào nơi đang ửng đỏ kia.


Trần Gia Nhất siết chặt tấm chăn, nghĩ đến câu “Vậy thì cứ coi như không biết đi” của Thẩm Yến Tây, thắt lòng lại dâng lên vị chua xót.


Khi đó, họ đã chia tay hơn một năm, ở cùng một ngôi trường mà chưa từng chạm mặt lấy một lần. Cứ như thể ông trời cũng thấy họ không nên có thêm bất kỳ mối liên hệ nào nữa.


“Lúc đó, chắc là anh ghét em lắm nhỉ.”


Thẩm Yến Tây không trả lời ngay, ánh mắt vẫn dừng lại ở vùng da hơi đỏ ấy, so với tối qua thì đã đỡ hơn nhiều rồi. Cũng may là bôi thuốc kịp thời.


Mí mắt khép mở, anh nhìn sâu vào đôi mắt long lanh nước của Trần Gia Nhất, rồi rướn người rút một tờ giấy ăn ở đầu giường, thong thả lau sạch ngón tay.


Trên ga trải giường chẳng biết từ lúc nào lại thấm ra một vệt nước nhỏ. Màu xanh đại dương vốn đã thẫm giờ lại càng thẫm hơn.


Trần Gia Nhất mím môi không nói, chỉ giương mắt nhìn anh, ra vẻ như đang chìm đắm trong cảm xúc riêng mình.


Thẩm Yến Tây vứt tờ giấy ăn đi, áp sát lại gần.


“Phải rồi, anh ghét em, nên khi biết em sẽ thu âm, anh mới đồng ý với Đường Tống.” 


“Anh ghét em, nên mới trăm phương nghìn kế bày trò để cưới em về nhà.” 


“Anh ghét em, nên đêm qua ở trên chiếc giường này…”


Bất thình lình, Trần Gia Nhất chộp lấy cánh tay Thẩm Yến Tây, rướn người lên chặn miệng anh lại.


Căn phòng bỗng chốc im lặng trong thoáng chốc. Một nụ hôn chạm khẽ rồi rời ra ngay, rất nhẹ nhàng.


Nhìn Trần Gia Nhất lùi lại, khóe môi Thẩm Yến Tây khẽ nhếch lên thành một độ cong dịu dàng, đáy mắt tràn đầy tia sáng ấm áp.


“Trần Nhất Nhất, chính em cũng tự biết mà, đúng không?”


Làm sao anh có thể ghét em cho được.


Trần Gia Nhất nhìn anh, đôi mắt đen láy ướt mềm, hàng mi khẽ run rẩy.


Thẩm Yến Tây nâng cằm cô lên, lại hôn lên bờ môi bị cắn đến ửng đỏ của cô.


“Vậy Nhất Nhất nói cho anh biết, đó là gì?” 


“Tình cảm anh dành cho em, là gì?”


Nghe thấy hai chữ “Nhất Nhất”, từng thước phim của đêm qua lại hiện lên rõ mồn một. Thẩm Yến Tây cứ như cố tình vậy, mỗi khi làm chuyện gì quá đáng, anh lại gọi cô là Nhất Nhất.


Cổ tay bị khóa chặt, Thẩm Yến Tây cúi người, ép cả người cô xuống dưới thân mình. Những ngón tay dài của anh từng chút một luồn vào kẽ tay cô, ấn mu bàn tay cô lên gối, mười ngón tay đan chặt vào nhau.


“Vẫn còn thấy anh ghét em sao?”


Trần Gia Nhất sụt sịt mũi, lắc đầu.


“Vậy còn em…”


“Trần Nhất Nhất.” Thẩm Yến Tây cắn nhẹ lên môi cô, “Em có biết là, em lại làm ướt ga giường rồi không.”


Trần Gia Nhất chợt luống cuống: “Em, em không cố ý đâu.”


Thẩm Yến Tây khẽ ừ một tiếng, đáy mắt ẩn chứa nụ cười phóng khoáng.


“Anh giặt, còn Nhất Nhất chịu trách nhiệm làm bẩn.”


Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Story Chương 54
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...