Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền

Chương 32


Xung quanh tĩnh lặng, vô số ánh mắt nơi lề đường đều đổ dồn về phía Thẩm Yến Tây và cô gái đang quay lưng lại với họ.


Cô gái mặc chiếc áo len mỏng màu tím nhạt mềm mại, cùng chân váy dệt kim dài màu yến mạch, eo thon mềm mại. Chỉ riêng bóng lưng ấy thôi cũng đã toát lên vẻ duyên dáng, động lòng người.


Những người ở lại đây tối nay đều là bạn bè thân thiết trong giới với Thẩm Yến Tây. Họ quen biết nhau đã nhiều năm, ít nhiều đều biết tính nết của anh.


Cứ hễ dính dáng đến mô tô là anh lại phóng khoáng, thoải mái, nhưng thực lực thì quả thực rất đáng gờm.


Thế nhưng, trong quan hệ nam nữ, anh luôn giữ khuôn phép. Dù thu hút không ít ong bướm, anh lại chưa từng thân mật mờ ám với bất kỳ cô gái nào.


Tối nay rõ ràng là chuyện bất thường.


Mọi người xì xào bàn tán:


“Cô gái này là ai thế? Chỉ nhìn vóc dáng thôi đã biết là xinh đẹp rồi.” 


“Không xinh thì làm sao khiến Thẩm Yến Tây máu như thế được?” 


“Anh Yến đấy à? Không thể nào.” 


“Thôi đi, ra ngồi bàn trẻ con đi.”


Phương Minh đứng bên lề đường cũng vô cùng kinh ngạc.


Mấy năm nay Thẩm Yến Tây chuyên tâm vào đường đua, đã sớm không còn chơi mấy trò khoe kỹ thuật này nữa. Kết hợp với đủ chuyện đã xảy ra trong thời gian gần đây, Phương Minh gọi A Việt đến, nhướn cằm: “Ý cậu ấy là sao đây?”


A Việt cười toe toét: “Thế này mà còn chưa rõ hả? Kiếm bạn đời chứ sao.”


Phương Minh: “?”


“Anh Minh,” A Việt huých tay anh, “Cá một trận không? Cô gái bùa hộ mệnh ấy?”


Phương Minh đẩy cậu ra: “Trên mặt ông đây có viết hai chữ ‘thằng ngốc’ hả?”


Trong một góc hơi tối, đèn trước của chiếc mô tô đã tắt. Thẩm Yến Tây đưa tay về phía Trần Gia Nhất: “Em có muốn đi cùng anh không?”


Tay anh vẫn đeo găng tay đua, lớp da đen bó sát bàn tay, tạo nên những đường nét sắc gọn theo độ cong của các khớp ngón tay. Trần Gia Nhất nhìn con thú sắt đen kịt dưới thân anh: “Đi bằng cái này ạ?”


Thẩm Yến Tây cười, gật đầu: “Dám không?”


Không dám.


Nhưng nếu là anh, cô bằng lòng thử.


Trần Gia Nhất nâng tay lên, những ngón tay còn chưa chạm vào lòng bàn tay Thẩm Yến Tây thì anh đã hơi nghiêng người kéo cô về phía trước. Cách đó không xa vang lên một tràng tiếng hò reo và huýt sáo, có tay đua còn điên cuồng bấm còi inh ỏi.


Mặt Trần Gia Nhất nóng bừng, suýt chút nữa vùi vào lòng Thẩm Yến Tây, tim đập thình thịch, sự rung động vụn vặt, niềm phấn khích ẩn hiện, cùng nỗi bất an sợ bị bắt gặp.


Dường như cảm nhận được tâm trạng của cô, giọng Thẩm Yến Tây nhuốm màu cười cợt: “Không sợ, anh không cho họ nhìn đâu.”


“Lên xe đi, anh đi chọn cho em một chiếc mũ bảo hiểm.”


Trần Gia Nhất đang mặc váy nên không tiện, chỉ đành tạm thời ngồi nghiêng lên.


Thẩm Yến Tây nắm tay cô vòng qua eo mình: “Bám chắc vào.”


Tiếng động cơ gầm gừ, chiếc xe từ từ khởi động, Trần Gia Nhất theo bản năng ôm chặt vòng eo rắn rỏi của người đàn ông.


“Trần Nhất Nhất, sao em lại nhân cơ hội này chiếm tiện nghi của anh?”


“…”


Dưới vô số ánh mắt không thể tin được, con thú sắt có thể tăng tốc từ 0 lên 100km/h chỉ trong 2,5 giây ấy lại chầm chậm tiến về phía trước, cứ như đang được lái kiểu xe nôi em bé vậy.


Trần Gia Nhất được chở chầm chậm đến khu vực nghỉ ngơi. Thẩm Yến Tây dừng xe, chống chân dài xuống đất. Phương Minh đã đợi sẵn ở cửa, trên tay xách một chiếc mũ bảo hiểm nữ màu trắng.


“Cảm ơn anh, anh Minh.”


Thẩm Yến Tây nhận lấy, nghiêng người đội mũ bảo hiểm lên đầu Trần Gia Nhất. Ngón tay đeo găng da lướt qua chiếc cằm nhỏ nhắn, trắng nõn của cô, ngón trỏ và ngón giữa kẹp vào khóa cài.


Tách, mũ bảo hiểm đã được đội gọn gàng.


Cách lớp mũ bảo hiểm, Thẩm Yến Tây đưa tay vỗ nhẹ lên đầu Trần Gia Nhất: “Để anh thiết kế riêng cho em một cái.”



Phương Minh đứng cạnh bị “nhét” cho đầy miệng ‘cơm chó’, ánh mắt không kìm được mà lướt qua Trần Gia Nhất đến cả tám trăm lần.


Dịu dàng, xinh đẹp, vóc dáng lại chuẩn, thế này mà Thẩm Yến Tây có thể nhịn được ư? Dù trong đội đua không có quy định cấm “chuyện ấy” trước trận đấu, nhưng nếu làm nhiều thì còn sức đâu mà ra sân.


“Thẩm Yến Tây,” Anh dùng cái dáng vẻ huấn luyện viên, “Tối nay cậu đặt riêng cho cô bé một phòng, biết chưa?”


Thẩm Yến Tây nhếch mép cười.


“Mẹ nó cậu nghiêm túc với ông đây chút đi! Cậu không biết chặng Úc quan trọng đến mức nào à?” Phương Minh hiểu rõ Thẩm Yến Tây là người chưa bao giờ hồ đồ trong chuyện chính, nhưng cô gái này nhìn có vẻ khác biệt, Thẩm Yến Tây dường như vô cùng để tâm đến cô.


Phương Minh cảm thấy không yên tâm.


“Tôi biết rồi.” Thẩm Yến Tây gật đầu, trấn an anh.


Đeo mũ bảo hiểm, Trần Gia Nhất nghe không rõ cuộc đối thoại của họ, đôi mày thanh tú nhíu lại: “Sao thế anh?”


Thẩm Yến Tây ghé sát, gần như dán vào tai cô, khẽ nói: “Anh Minh bảo, tối nay cho anh nghỉ phép, để anh yên tâm ôm vợ ngủ.”


Đôi mắt sáng trong của Trần Gia Nhất mở to, đến cả khóe mắt cũng trở nên tròn xoe.


Mãi một lúc sau, cô mới nuốt nước bọt: “Không thể nào, anh nói linh tinh.”


Cô đâu phải người ngốc, anh nói gì là tin nấy.


Thẩm Yến Tây khẽ cười: “Ừ, anh nói linh tinh đấy.”


Trần Gia Nhất: “…”


Đột nhiên, mông cô bị vỗ nhẹ một cái: “Ngồi lên đi.”


Trần Gia Nhất hơi giật mình, không thể tin được nhìn Thẩm Yến Tây. Ánh mắt anh ánh lên ý cười, nhưng lại nói rất nghiêm túc: “Ngồi thế nguy hiểm.”


Không rõ anh là cố ý hay thực sự nghiêm chỉnh, Trần Gia Nhất đỏ mặt, vén váy lên, được Thẩm Yến Tây đỡ cho ngồi lên xe.


Chiếc váy ôm sát, gấu váy hơi trượt lên.


“Lạnh không?”


Trần Gia Nhất lắc đầu, nhưng vì chỗ ngồi sau hơi dốc, cả người cô không thể không nghiêng về phía trước, phần ngực dán chặt vào lưng Thẩm Yến Tây.


Cô có chút ngượng, vừa định nhích người ra sau thì bị Thẩm Yến Tây nắm lấy tay.


Lớp da lạnh mát áp vào mu bàn tay cô, mang theo cảm giác thô ráp. Thẩm Yến Tây hơi nghiêng đầu: “Ngã xuống sẽ xấu đấy.”


Trần Gia Nhất: “…”


“Ngồi vững.”


Hai chữ trầm thấp.


Tiếng động cơ gầm rú đột nhiên vang lên. Trong khoảnh khắc Trần Gia Nhất còn ngẩn ngơ, chiếc xe đã lao vào đường đua như một mũi tên rời cung. Cô kinh ngạc thốt lên, cơ thể không kiểm soát được mà nghiêng về phía trước. Không cần Thẩm Yến Tây dặn dò, hai cánh tay đã siết chặt lấy eo anh, cơ thể gần như muốn lọt thỏm vào lớp áo anh.


Đường đua và khu sửa chữa vẫn còn rất nhiều người. Thẩm Yến Tây cứ thế không chút e dè, chở Trần Gia Nhất ngang nhiên đi qua trước mặt tất cả mọi người. Tốc độ xe của anh quá nhanh, mọi người căn bản không kịp nhìn rõ mặt cô gái, chỉ thấy cô dán chặt phía sau Thẩm Yến Tây, vai mỏng eo thon, đuôi tóc bị gió cuốn bay.


“Khốn kiếp! Lần đầu tiên tao thấy Thẩm Yến Tây chở một cô gái!” 


“Ý cậu ta là gì? Khoe khoang cậu ta có vợ phải không?!” 


“Thông cảm đi, dù sao cũng ‘chay tịnh’ lâu rồi, bình thường toàn phải tự xử thôi.” 


“Nhưng mà… với cái thân hình nhỏ nhắn thế kia của cô gái, liệu có chịu nổi Yến thần không? Cậu ấy là kiểu làm việc liên tục 72 giờ không th* d*c cơ mà.”


Những lời bàn tán xôn xao của mọi người bị Trần Gia Nhất bỏ lại phía sau. Sau cơn sợ hãi ban đầu, cô hơi ngẩng khuôn mặt vừa vùi vào lưng Thẩm Yến Tây lên, hàng mi rung động, khẽ mở mắt.


Tiếng động cơ gầm rú biến thành một âm thanh trầm bổng trôi chảy, những cảnh vật đường phố trong tầm mắt trở thành các mảng màu đang trôi nhanh, bóng cây lướt qua vun vút, có gió lướt qua tai.


Một trải nghiệm rất mới lạ và đặc biệt.


Trần Gia Nhất nới lỏng bàn tay đang siết chặt theo bản năng, muốn nâng lên, nhưng lại hơi sợ.


Bất chợt, Thẩm Yến Tây nắm lấy tay cô, dẫn cô cảm nhận cảm giác gió lùa qua kẽ ngón tay. Trần Gia Nhất thẳng người lên, tầm nhìn cũng đột nhiên trở nên rộng mở. Con đường phía trước kéo dài vô tận, trên bóng cây, ánh sao lấp lánh, cơ thể dường như cũng trở nên nhẹ bẫng.


Trời đất rộng lớn, tự do tự tại.


Khóe môi cô không kiểm soát được mà nhếch lên, đặc biệt là khi xe hơi nghiêng người vào cua, mang theo chút cảm giác mất trọng lượng, lan khắp tứ chi, gợi lên niềm hân hoan thầm kín.



Thẩm Yến Tây liếc cô: “Vui đến thế cơ à?”


“Vâng!” Trần Gia Nhất tháo mũ bảo hiểm, gật đầu thật mạnh: “Thế nên, anh thích mô tô cũng là thích cái cảm giác này phải không?”


“Cảm giác gì?”


“Ưm…” Trần Gia Nhất nghiêng đầu, dường như đang suy nghĩ nghiêm túc: “Cái cảm giác tự do tột độ ấy, được sánh vai cùng gió, không bị ràng buộc.”


Thẩm Yến Tây cong môi cười, ngón tay dài được bao bọc trong găng da chạm vào má cô trắng nõn: “Trước đây thì đúng là thế.”


“Còn bây giờ?”


Thẩm Yến Tây mở khóa ở cổ tay, tháo găng tay, đan mười ngón tay với Trần Gia Nhất: “Bây giờ hả…”


Anh liếc nhìn cô gái đang mỉm cười rạng rỡ bên cạnh mình: “Chỉ cần chở được một người thôi, thế là tốt rồi.”


Trần Gia Nhất: “…?”


Một lúc sau, cô mới nhận ra ý nghĩa trong câu nói này, Trần Gia Nhất phồng má, tai hơi nóng.


Cô hơi rướn người nhìn vào mắt Thẩm Yến Tây: “Vậy… Yến Thần đã từng chở cô gái nào khác chưa?”


Thẩm Yến Tây nhìn xuống đôi mắt đen láy, lanh lợi mà ngay cả anh cũng hiếm khi thấy được ở cô.


“Muốn biết không?”


Thẩm Yến Tây bóp nhẹ đầu ngón tay cô: “Thế thì em hôn anh một cái đi, anh sẽ nói cho em biết.”


Trần Gia Nhất: “…?”


Tay chạm vào nhau, Thẩm Yến Tây mới phát hiện Trần Gia Nhất đang đeo chiếc lắc tay mà anh đã tặng.


Món quà tân hôn dành riêng cho cô.


“Trần Nhất Nhất.” Anh lại siết nhẹ ngón tay cô, “Em còn nợ anh một món quà nữa. Quà tân hôn.”


Hai tiếng “tân hôn” được anh cố ý nhấn mạnh.


Trần Gia Nhất khẽ “ồ” một tiếng, hàng mi chậm rãi chớp nhẹ: “Em vẫn chưa nghĩ ra.”


Thẩm Yến Tây liếc cô, khẽ hừ một tiếng như thể không hài lòng, nhưng ngón tay đang nắm tay cô lại siết chặt hơn.


Khách sạn đã được Thẩm Yến Tây đặt từ trước, ngay phòng bên cạnh anh. Quẹt thẻ mở cửa, tay Thẩm Yến Tây vẫn xách mũ bảo hiểm, đã đẩy Trần Gia Nhất áp vào cánh cửa, giữ cằm cô và hôn lên.


Từ những cử chỉ dò xét nhẹ nhàng ban đầu, cho đến khi khiến cô mềm nhũn, Thẩm Yến Tây mới cạy mở hàm răng cô, bao bọc sự nóng bỏng dịu dàng, điên cuồng m*t mát.


Phòng còn chưa cắm thẻ bật điện, giữa những hơi thở quấn quýt, Trần Gia Nhất nghe thấy tiếng th* d*c ngày càng nặng nề của Thẩm Yến Tây, hòa cùng nhịp tim mất kiểm soát của chính cô, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, làm mờ đi tiếng môi lưỡi giao hòa.


Mãi lâu sau, cho đến khi Trần Gia Nhất gần như không thể chịu đựng nổi, đầu ngón chân khẽ kiễng lên, nhưng lại bị Thẩm Yến Tây ôm eo giữ cô đứng yên tại chỗ. Cô thở hổn hển, gần như thiếu dưỡng khí, đôi mắt ướt át long lanh trong bóng đêm, nét thơ ngây hòa quyện cùng sự quyến rũ.


Thẩm Yến Tây cúi đầu chạm trán cô, giọng nói trầm khàn: “Đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó, nhìn rồi anh cũng không thể ở lại được.”


Đầu óc Trần Gia Nhất trì trệ, hơi thở còn chưa ổn định, căn bản không kịp phản bác.


Nhưng dường như cô cũng đã quen với cách nói chuyện này của anh.


Mũi chạm mũi, Thẩm Yến Tây v**t v* sau gáy cô: “Kỹ thuật hôn tệ quá, đợi anh về, nhất định phải bắt em luyện tập hằng ngày.”


Trần Gia Nhất: “……?”


Rõ ràng là mỗi lần anh hôn quá hung dữ, căn bản không cho cô cơ hội lấy hơi.


“Anh ở ngay phòng bên cạnh, điện thoại không tắt máy, cả hai số em đều có, bất cứ lúc nào cũng có thể gọi cho anh. Trước khi ngủ nhớ đóng cửa sổ cẩn thận, chăn ga gối đệm và áo choàng tắm, khăn tắm đã được khách sạn thay mới hoàn toàn, cứ yên tâm dùng. Quần áo thay và đồ vệ sinh cá nhân…”


“Thẩm Yến Tây.” Trần Gia Nhất ngắt lời anh, khẽ hỏi: “Anh có phải rất muốn ở lại không?”


Một câu nói, hạ gục hoàn toàn.


Thẩm Yến Tây ấn vào làn da trắng mịn bên cổ cô, ánh mắt sâu thẳm. Một lúc sau, anh lại nhẹ nhàng hôn lên đôi môi mềm mại, đỏ mọng của cô.


“Trần Nhất Nhất, đợi anh thi đấu xong, tốt nhất em cũng phải có cái gan này đấy.”


Trần Gia Nhất: “…”




[Cảm ơn Yến Thần]


syx gần như trả lời ngay lập tức: [Chồng em không có ở đây, đành phải để em ôm nó ngủ trước vậy]


Trần Gia Nhất bị anh nói đỏ bừng cả mặt.


syx: [Hay anh sang nhé? Dù sao chồng em cũng đâu có biết]


Trần Gia Nhất: “?”


syx: [Không tiện à?]


Trần Gia Nhất nhìn những bong bóng chat màu xanh lá cây liên tiếp xuất hiện trên màn hình, tai cô cũng bắt đầu nóng lên.


Anh ấy đang nói linh tinh gì thế này.


syx: [Chồng em có kiểm tra không?]


Trần Gia Nhất cố giữ vẻ mặt nghiêm túc: [Em không biết]


syx: [Anh đoán là có]


Đúng lúc tin nhắn được gửi đến, điện thoại của Trần Gia Nhất reo lên, màn hình sáng với ba chữ “Thẩm Yến Tây”.


Trần Gia Nhất: “……”


Nhấn nút nghe, giọng nói trầm thấp hay ho của người đàn ông vương ý cười: “Trần Nhất Nhất, em đang nói chuyện với ai mà lâu thế?”


Trần Gia Nhất: “…”


Nuốt nước bọt, Trần Gia Nhất nhẹ nhàng nói: “Một người đàn ông.”


Đầu dây bên kia đột nhiên im bặt.


Một lúc sau, Thẩm Yến Tây cười khẽ: “Được, giỏi lắm rồi đấy.”


Giọng Trần Gia Nhất cũng dịu lại: “Anh mà còn nói linh tinh nữa, em sẽ giận thật đấy.”


“Ừ, không nói linh tinh nữa.” Giọng Thẩm Yến Tây vừa có ý cười vừa nghiêm túc: “Trần Nhất Nhất đang nói chuyện với Thẩm Yến Tây, Thẩm Yến Tây là chồng của Trần Nhất Nhất.”


“Thế anh là ai?”


“…” Trần Gia Nhất vừa thẹn vừa giận: “Thẩm Yến Tây.”


“Ồ, anh chính là Thẩm Yến Tây.”


“?”


“Thôi không trêu em nữa.” Thẩm Yến Tây dằn lại sự tinh nghịch trong tính cách: “Nghỉ ngơi cho tốt, mai anh phải đến trường đua rất sớm, điện thoại không chắc đã xem kịp. Đến lúc đó A Việt sẽ đưa em đi, em có chuyện gì cũng có thể gọi thẳng cho cậu ấy.”


Trần Gia Nhất khẽ “ừm”.


Xung quanh tĩnh mịch, chỉ có tiếng dòng điện yếu ớt.


Những lời cần dặn dò đã nói hết, nhưng cả hai vẫn chần chừ không ngắt điện thoại.


“Trần Nhất Nhất.” Đột nhiên, Thẩm Yến Tây khẽ lên tiếng: “Em không có gì muốn nói với anh sao?”


Trần Gia Nhất trầm ngâm, nghiêm túc nói: “Em thích đoá hoa hồng anh tặng em tối nay.”


Thẩm Yến Tây cười.


Đối với một số người, chỉ một câu đơn giản cũng đủ làm ấm lòng.


“Ừm, ngủ ngon.”


“Ngủ ngon.”


“Trần Nhất Nhất.” Đúng khoảnh khắc chuẩn bị cúp máy, Thẩm Yến Tây lại gọi tên cô:


“Anh chưa từng chở cô gái nào khác, chỉ có mình em.”



Ngày hôm sau, trời quang mây tạnh.



Lúc Trần Gia Nhất thay đồ chuẩn bị ra ngoài thì nhận được điện thoại của Trần Diên Thanh.


“Nhất Nhất, con đang ở trường à?”


Lòng Trần Gia Nhất khẽ thót lại, cô mơ hồ đáp “vâng”.


“Tình trạng của mẹ con không được tốt lắm, nếu con rảnh…”


“Mẹ sao vậy ạ?” Trần Gia Nhất đột nhiên có chút căng thẳng. Tống Nhạn Linh mới về từ Ý cách đây không lâu, cô về thăm một lần cũng không thấy có gì bất thường.


“Không sao, không phải vấn đề lớn, đã ổn định rồi. Con học xong thì về thăm mẹ nhé.”


Cúp điện thoại, Trần Gia Nhất lập tức đặt vé máy bay về Kinh Bắc.


Chuyến bay gần nhất là hai tiếng nữa, chắc chắn cô không thể đi xem trận đấu được. Trần Gia Nhất không chút do dự, dứt khoát gọi điện cho A Việt, nhờ cậu chở cô đến trường đua.



Khi Trần Gia Nhất đến khu nghỉ ngơi của đội đua, Thẩm Yến Tây vừa thay xong bộ đồ đua, một thân đen vàng gọn gàng, vừa vặn, dáng vẻ mà cô đã thấy rất nhiều lần trên màn hình.


Đáng tiếc, lần này cô phải thất hẹn.


Trong phòng không có người khác, Trần Gia Nhất có chút buồn bã: “Em xin lỗi, Thẩm Yến Tây, em…”


Thẩm Yến Tây đã nghe Phương Minh kể lại, biết cô có việc gia đình nên cần về nhà một chuyến.


“Ngốc, có gì mà phải xin lỗi, chỉ là một trận đấu thôi mà.” Giọng anh dịu dàng, đưa tay ấn vào sau gáy Trần Gia Nhất, nhẹ nhàng hôn lên trán cô.


“Hạ cánh thì nhắn tin cho anh.” Dừng một chút, những lời muốn nói lại bị nuốt xuống, Thẩm Yến Tây dùng ngón trỏ khẽ gãi nhẹ lên chóp mũi hơi ửng đỏ của Trần Gia Nhất: “Nếu lúc đó em có thời gian, anh sẽ đưa em đi xem Giải Grand Prix Valencia.”


Chặng đua cuối cùng của mùa giải này.


Anh sẽ đích thân mang chiếc cúp vô địch chung cuộc về tặng cô.


Trần Gia Nhất hít nhẹ mũi, gật đầu.


“Giờ đường đang tắc, bảo A Việt đưa em đi sớm một chút, kẻo lỡ máy bay.”


“Vâng.”


“Anh phải đi kiểm tra an toàn trước trận đấu rồi đấy?”


“Anh… anh đợi em chút.” Trần Gia Nhất vội vàng lục trong túi xách ra một chiếc hộp vuông nhỏ: “Cái này, tặng anh… quà tân hôn.”


Thực ra cô đã tìm nhà thiết kế từ lâu, tự mình vẽ bản thiết kế, nhưng hai hôm trước mới nhận được thành phẩm.


Thẩm Yến Tây hơi nhướng mày, nhớ lại câu “chưa nghĩ ra” của cô gái nhỏ đêm qua.


Anh cười khẽ, chậm rãi gật đầu: “Học cách trêu chọc anh rồi đấy à?”


“À?” Trần Gia Nhất thoáng bối rối, cắn môi, tự mình mở hộp ra.


Bên trong chiếc hộp nhung là một chiếc lắc tay bạch kim mảnh dẻ, kiểu dáng đơn giản, rất hợp với đàn ông.


Trần Gia Nhất tháo chiếc dây buộc tóc hình con ngựa nhỏ trên cổ tay Thẩm Yến Tây xuống, rồi đeo chiếc lắc tay vào. Cổ tay anh gân guốc, khỏe khoắn, rất hợp với chiếc lắc tay tinh tế.


“Sau này, anh cứ đeo cái này đi.”


Anh là đàn ông trưởng thành, cứ đeo dây buộc tóc của con gái cũng không tiện lắm.


Chiếc lắc tay mát lạnh, nhưng đầu ngón tay cô gái lại mềm mại và ấm áp.


Thẩm Yến Tây cúi mắt, nhìn hàng mi dài khẽ rung của Trần Gia Nhất. Trần Nhất Nhất của anh, chính là cô gái tốt nhất trên thế gian này.


Ánh mắt anh lại dừng trên chiếc lắc tay, trên mép có một dãy số cực nhỏ:


20201122


Một ngày đầy ý nghĩa đối với anh.


Hóa ra, cô biết.


Có lẽ cảm nhận được ánh mắt anh, Trần Gia Nhất nhẹ nhàng giải thích: “Ngày anh giành chức vô địch chung cuộc đầu tiên, em nghĩ… đối với anh, chắc chắn rất đặc biệt.”


Thẩm Yến Tây nâng cổ tay lên, chăm chú nhìn dãy số đó.


Khóe môi anh từ từ cong lên một nụ cười phóng khoáng: “11, đúng là rất đặc biệt.”


Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Truyện Đã Kết Hôn, Đừng Làm Phiền Story Chương 32
10.0/10 từ 10 lượt.
loading...