Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét

Chương 73: Muốn


Tân Tiểu Thụ tự phong mình là bạn thân nhất của Chúc Lê. Tuy ngoài miệng chê bai cô vợ nhà họ Vương, nhưng trong lòng cậu ta cũng có chút lo lắng vì vị Giang công tử kia đúng là cũng đã lớn tuổi rồi.


Sợ Chúc Lê vì tình nghĩa thuở nhỏ mà đầu óc không tỉnh táo, Tân Tiểu Thụ vừa cùng Chúc Lê hái tỏi, vừa dè dặt thăm dò: “Ta thấy Giang công tử tuổi cũng không còn nhỏ nữa, người nhà huynh ấy không định hôn sự cho huynh ấy sao?”


Chúc Lê lắc đầu, nghĩ đến người cha cặn bã đáng ghét của Giang Yển, nhíu mày lạnh nhạt nói: “Người nhà anh ấy đều mất cả rồi.” Có loại cha như thế thì thà coi như đã chết còn hơn.


Hóa ra là bề trên không còn, thảo nào lớn tuổi vậy rồi mà vẫn chưa lấy vợ. Tân Tiểu Thụ gật gù. Tuy không có người lớn giúp đỡ thì sẽ vất vả hơn chút, nhưng bù lại sau này A Lê gả sang đó cũng không bị ai chèn ép.


“Hơn nữa Giang Yển ca ca già chỗ nào chứ? Anh ấy mới 23 thôi mà.” Chúc Lê không thích nghe người khác chê Giang Yển, không nhịn được phản bác lại.


Ca ca ta hai mươi tuổi đã có con rồi… Tân Tiểu Thụ thầm phản bác trong lòng. Thấy Chúc Lê đã hái tỏi xong, cậu ta bất ngờ hỏi: “Thế bao giờ huynh ấy sang cầu hôn với dì Lý thế?”


“Khụ! Khụ khụ!” Chúc Lê giật mình sặc cả nước bọt, chột dạ hỏi lại: “Sao ngươi biết anh ấy định cầu hôn với mẹ ta?”


“Nói thừa!” Tân Tiểu Thụ đảo mắt, nói như đúng rồi: “Ngươi nhìn ánh mắt huynh ấy xem, vừa nãy ta kéo ngươi đi, huynh ấy nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống ta vậy! Hai đứa mình đều là ca nhi mà huynh ấy còn ghen đến thế, ngươi phải cẩn thận đấy, sau này gả về chắc chắn sẽ bị huynh ấy nắm thóp chết thôi.”


“…” Chúc Lê cạn lời nhìn bạn, bực bội nói: “Giang Yển ca ca không phải người như vậy đâu.” Tên này, chỉ được cái hay nói quá.



Tân Tiểu Thụ: “Ha hả.”


“Ta về đây, ngươi có muốn sang nhà ta ăn cơm không?” Chúc Lê đứng dậy, nhìn Tân Tiểu Thụ, mời mọc một cách không mấy thành tâm.


Tân Tiểu Thụ bĩu môi, nghĩ thầm ta mới không thèm làm bóng đèn, vẫy tay nói: “Ta sang nhà ca ca ta ăn, cũng lâu rồi không về.”


“Vậy được rồi, ta đi đây.” Chúc Lê lập tức quay người đi thẳng một mạch, không thèm dừng lại lấy nửa giây. Cậu muốn về ăn cơm với nương và ca ca sớm, không thèm ở lại nghe tên loa phát thanh này hóng hớt.


“…” Uổng công mình lo lắng cho nó, cái đồ vô tâm này! Tân Tiểu Thụ tức đến xì khói, quay đầu nũng nịu với Tân Đại Thụ: “Ca, hôm nay ta muốn ăn thịt thú rừng!” Cậu mới không thèm sang nhà hàng xóm ăn chực đâu, cơm nhà mình ngon hơn nhiều!


“Giờ này ta đi đâu kiếm thịt thú rừng cho ngươi? Ta đi mua miếng đậu hũ, ăn tạm đi.” Tân Đại Thụ lờ đi sự vòi vĩnh vô lý của em trai, phũ phàng đáp.


Tân Tiểu Thụ: “… Ờ.”


**


“Em về rồi đây!”


Chúc Lê cầm hai củ tỏi chạy vào nhà, liền thấy Giang Yển đang ngồi trong phòng, nhìn cậu bằng ánh mắt đầy ẩn ý.



Chúc Lê: “?”


Chúc Lê bóc tỏi mang vào bếp, lại phát hiện biểu cảm của nương cũng lạ lạ, nương nhìn cậu bằng ánh mắt vừa vui mừng lại vừa có chút chua xót.


“…” Chúc Lê lẽo đẽo đi đến bên cạnh Lý Nguyệt Lan, mặt đầy nghi hoặc: “Nương, sao thế ạ?”


“Không có gì.” Lý Nguyệt Lan lau khóe mắt, xoa đầu đứa con trai hiểu chuyện của mình, thở dài nói: “A Lê nhà ta lớn thật rồi.”


Vừa nãy nàng đang trò chuyện với Giang Yển về hôn sự của Tiểu Thụ nhà bên, ai ngờ Giang Yển liền bóng gió hỏi nàng về phong tục cầu hôn ở đây. Nàng đâu phải kẻ ngốc, sao có thể không hiểu ý tứ của Giang Yển chứ?


Mấy năm nay A Lê từ chối không ít mối hôn sự, trong đó có cả những thanh niên tài tuấn có tiếng ở huyện Tô. Tuy A Lê không nói ra, nhưng nàng cũng đoán được trong lòng đứa nhỏ này đang nghĩ gì.


Nhân phẩm của Giang Yển thì khỏi phải bàn, giao Lê ca nhi cho cậu ấy, nàng cũng coi như trút được gánh nặng trong lòng.


“…” Kỳ lạ thật… Chúc Lê thầm lẩm bẩm trong lòng, rồi chạy lại chỗ Giang Yển, ngờ vực hỏi: “Ca ca, có phải anh nói gì với nương em không?”


Giang Yển khựng lại một chút, nghiêm trang đáp: “Anh chỉ hỏi dì Lý về phong tục cầu hôn ở thôn Giang Hạ thôi.”


“…” Mặt Chúc Lê đỏ bừng trong nháy mắt, cậu trố mắt lắp bắp: “Thế… thế chẳng phải nương biết hết rồi sao?!”



“Biết thì có sao không?” Giang Yển hỏi ngược lại, ánh mắt dán chặt vào Chúc Lê, “A Lê không muốn anh cầu hôn em với dì Lý à?”


“…” Chúc Lê bị Giang Yển nhìn đến mức vừa chột dạ vừa xấu hổ, mặt cúi gằm xuống ngực, lí nhí đáp, “Muốn.”


Giang Yển cong mắt cười. Chỉ hai chữ thôi mà đã dỗ được cậu ngoan ngoãn thế này. Hắn cũng chẳng chấp nhặt chuyện hai ca nhi thân mật quá mức lúc nãy nữa, kéo Chúc Lê lại gần mình, ghé sát tai cậu thì thầm:


“Dì Lý chỉ cho anh chỗ nhà bà mối Vương rồi. Dì bảo muốn cầu hôn thì phải nhờ bà mối chọn ngày lành đến dạm ngõ. Hôm nay anh sẽ đi hỏi bà mối Vương trước xem cần chuẩn bị những sính lễ gì.”


Chúc Lê cảm thấy tai mình nóng rực như sắp bốc cháy, mắt đảo lung tung không dám nhìn Giang Yển, ậm ừ: “Dạ… dạ.”


Nhanh thế, mới đó mà đã đi tìm bà mối rồi…


“Nhà mình cũng không có người khác, đợi thành thân xong, dì Lý vẫn ở cùng chúng ta, em thấy thế nào?”


“Dạ, được, được ạ.” Sau khi thành thân vẫn được ở cùng nương thì còn gì bằng.


“Sau khi thành thân, chúng ta sẽ sống ở thôn Giang Hạ hay trở về hiện đại?”


“Sao… sao cũng được ạ.” Chúc Lê đầu óc quay cuồng, cảm thấy mình hình như bị cái miệng quạ đen của Tân Tiểu Thụ nói trúng rồi. Hình như cậu chưa thành thân đã bị Giang Yển ca ca nắm thóp chết rồi.



Giang Yển cười khẽ, đang định tiếp tục bàn bạc chuyện hôn nhân đại sự với A Lê thì bị tiếng gọi của Lý Nguyệt Lan cắt ngang: “Chuẩn bị ăn cơm thôi! A Lê, vào lấy chén đũa đi con.”


“Dạ!” Chúc Lê như được đại xá, vội vàng chạy biến vào trong bếp.


“Chậm chút thôi con!” Lý Nguyệt Lan nhìn dáng vẻ hấp tấp của con trai, bất đắc dĩ lắc đầu: “Lớn tướng rồi mà vẫn cứ bộp chộp thế đấy.”


**


Ăn cơm tối xong, Chúc Lê vốn định đi cùng Giang Yển đến nhà bà mối Vương, nhưng bị Lý Nguyệt Lan ngăn lại. Hán tử đi cầu hôn, tiểu ca nhi nhà nàng đi theo làm cái gì chứ.


Tuy nhiên xét thấy Giang Yển không thạo đường ở thôn Giang Hạ, nàng bèn sang nhờ Tân Đại Thụ dẫn đường. Hai nhà quan hệ tốt, Tân Đại Thụ lại kín miệng không giống em trai y, nên việc nhỏ này y rất vui lòng giúp đỡ.


Giang Yển đi theo Tân Đại Thụ về hướng nhà bà mối Vương, nhưng mới đi được nửa đường, hắn bỗng dừng lại.


“Sao thế?” Tân Đại Thụ thấy Giang Yển dừng bước thì thắc mắc. Giờ này cũng muộn rồi, không đi nhanh thì bà mối Vương đi ngủ mất.


“Kia là ai vậy?” Giang Yển nhíu mày, cảm thấy bóng người lén lút chạy phía xa trông hơi quen mắt. Dù sao cũng đã mười năm trôi qua, hắn và Lý phu lang mới chỉ gặp nhau một lần nên không nhớ rõ cũng là bình thường, chỉ là thấy người nọ lén lút khả nghi nên nhìn thêm vài lần.


Thế nhưng Tân Đại Thụ nhìn theo hướng tay hắn chỉ thì giật mình kinh hãi: “Đó chẳng phải là Lý phu lang sao? Hắn bị nhốt ở nhà mà… Chắc chắn là lại trốn ra rồi, mau đuổi theo đi!”


Lý phu lang này điên khùng lắm, đừng để hắn gây ra chuyện gì động trời thì nguy.


Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Truyện Cứu Rỗi Thiếu Gia Vạn Người Ghét Story Chương 73: Muốn
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...